truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ – Chương 44 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

VIII

Đến ngày hôm sau, chuyện tồi tệ đã xảy ra. Chỉ có một buổi sáng thôi mà đã có khoảng gần một trăm người đến Ban Kịch nghệ để trả lại vé. Hơn nữa, những người hâm mộ còn nói rằng nếu Dương Hạ Chí tôi còn ở trong Ban Kịch nghệ thì sẽ mãi mãi không đi xem Ban Kịch nghệ biểu diễn nữa.
Tôi vô cùng buồn bã. Tôi thật không hiểu đó không phải là vì bức ảnh đó chứ? Sao lại có nhiều chuyện thế? Tại sao…
Thực ra, nếu chỉ có mình tôi bị người khác mắng, bị người khác đánh thì chẳng sao cả, nhưng chính bởi vì mình mà liên lụy đến cả Ban Kịch nghệ! Tôi không biết phải ăn nói làm sao với Ban Kịch nghệ đây?
Buổi trưa, tôi đi đến văn phòng Ban Kịch nghệ và nói với anh Nam Xuyên: “Anh Nam Xuyên, em muốn rời khỏi Ban Kịch nghệ.”
“Cô bé ngốc, em đang nói cái gì thế?”
“Em không muốn liên lụy đến mọi người. Xin lỗi…”
Anh Nam Xuyên làm mặt quỷ nhìn tôi, thật không thể biết lúc này mà anh ấy làm sao còn có thể thoải mái như thế được: “Ha ha, em đang nói giỡn? Chuyện này không thể trách em được. Muốn trách thì phải trách cái tên tiểu tử kia.” Nói xong, anh Nam Xuyên chỉ chỉ Nguyên Dạ đang ngồi ủ rủ bên cạnh nói: “Ai bảo không chịu ở yên trong lớp, chạy loạn xạ ra ngoài làm chi. Kết quả là xảy ra chuyện đó rồi.”
“Không! Chuyện này em phải gánh trách nhiệm rất lớn… Nếu em không lên lớp ngủ gục thì sẽ không bị phạt quét nhà vệ sinh… Nếu không bị phạt quét nhà vệ sinh thì sẽ không gặp Nguyên Dạ… Nếu không gặp Nguyên Dạ thì sẽ không xảy ra chuyện này…” Tôi nói một mạch.
“Đừng suy nghĩ lung tung, tóm lại chuyện này không thể trách em.” Anh Nam Xuyên vẫn nói.
“Anh Nam Xuyên, anh không cần khuyên em nữa, em biết nếu em không đi thì sẽ có nhiều người hơn đến để trả lại vé… Xin anh cho em đi nhé…” Tôi khẩn cầu.
Nguyên Dạ nãy giờ không nói gì đột nhiên đứng phắt dậy: “Tuyệt đối không thể được! Cái đồ ngốc này! Nếu bây giờ cô ra đi thì có nghĩa là thừa nhận những lời đồn nhảm nhí đó là đúng sao?”
Tôi hốt hoảng: “Hả? Thế… thế phải làm sao bây giờ?”
Anh Nam Xuyên vỗ vỗ tôi: “Đừng lo, chúng ta cùng tìm cách nào!”
“Hu hu hu… Còn cách gì nữa chứ?”
“Anh thấy, việc làm cấp bách bây giờ là mở một buổi họp báo để nói rõ chuyện này.”
Nét mặt Nguyên Dạ cực kỳ khó coi: “Nói rõ? Nói dễ nghe quá, nhưng cũng cần có người tin chứ?”
“Thực ra, chuyện này không phải khó khăn lắm.” 
“Hả?” Tôi và Nguyên Dạ cùng ngạc nhiên nhìn anh Nam Xuyên.
“Các bạn nghĩ mà xem, xảy ra tình hình như thế này, chủ yếu bởi vì mấy fan cho rằng Nguyên Dạ yêu dấu của họ thực sự có bạn gái rồi! Bây giờ, chỉ cần chứng minh là Tiểu Chí không phải bạn gái cậu, thì chúng ta có thể khôi phục lại lòng tin của fan, mà không cần Tiểu Chí phải bỏ đi!”
Anh Nguyên Dạ trừng mắt nhìn tôi, trách móc nói: “Hừ! Mấy người ngu ngốc kia bị mù rồi hay sao ấy! Cô ta có chỗ nào giống bạn gái tôi chứ!”
(Có cần trực tiếp thế không?…)
“Cho nên, chúng ta sẽ nói rõ với giới truyền thông, nói…) Anh Nam Xuyên nói.
“Nói cái gì?” Nguyên Dạ hỏi.
“Nói… Hi hi.” Anh Nam Xuyên vẫn cười nói tiếp: “… Nói Tiểu Chí là em cùng cha khác mẹ của cậu!”
“Cái gì?” Tôi và Nguyên Dạ kêu lên.
“Nói đùa kiểu gì vậy? Cậu nói thế bộ muốn bố tớ giết chết tớ hả?” Nguyên Dạ la to.
“A Dạ, cậu bình tĩnh chút đi, chú Đằng Nguyên hối trước phong lưu cả thế giới đều biết m, không có gì đâu. Huống chi, nếu không nói như thế thì ai mà tin chứ?”
Hừ! Anh Nguyên Dạ thì chịu, còn tôi thì không! “Nhưng, mẹ em sẽ không vui!”
“Tiểu Chí, anh biết em từ nhỏ đã không có ba, cho nên nói như thế người ta mới dễ tin chứ! Hơn nữa, chuyện này sẽ không truyền tới tai mẹ em đâu!”
“Nhưng…” Thế này có được không? Sao nghe có vẻ không đảm bảo lắm?
“Không nhưng nhị gì nữa! Bây giờ hết cách rồi!”
“Nam Xuyên! Cái đầu heo của cậu không còn nghĩ ra cách nào khác nữa sao?”
“Cậu nói tớ là cái đầu heo? Vậy tớ sao có thể nghĩ ra cái gì được nữa!” Anh Nam Xuyên nghịch ngợm nói.
“Đáng chết…” Nguyên Dạ quả thật bị anh Nam Xuyên chọc cho tức đến nói không ra lời.
“Được rồi! Dù sao bây giờ cũng không còn cách nào khác đâu. Chúng ta cần vượt qua khó khăn này là được rồi. OK?”
“…”
“Được! Hai người không nói gì tức là đồng ý rồi. Bây giờ mau chuẩn bị đi!”
“Hả? Chuẩn bị cái gì?” Tôi và Nguyên Dạ cùng đồng thanh hỏi.
“Hai người càng ngày càng giống anh em rồi đấy! Ngốc một đống giống nhau quá. Đương nhiên là chuẩn bị mở cuộc họp phóng viên ngày mai rồi!” Anh Nam Xuyên lắc đầu, khinh khỉnh bỏ đi.
Chỉ còn tôi và Nguyên Dạ đứng đấy nhìn nhau. Đứng xuất thần một hồi, chúng tôi nhìn phớt qua nhau rồi cùng đi ra.

loading...
NGÀY HÔM SAU: HIỆN TRƯỜNG CUỘC HỌP BÁO

“Ui da, đừng có lấn tôi chứ, tuy tôi không cao, nhưng đứng ở đây cũng là một con người mà, (Trời, nói cái gì tối nghĩa vậy chứ!) Ui da…”
Chết thật, tôi lại bị đẩy ra nữa rồi, mấy phóng viên này luyện qua công phu hay sao? Ngay cả khe hở nhỏ như thế mà cũng chui lọt nữa. Thật chịu không nổi, tôi rõ ràng là một nửa vai chính của ngày hôm nay mà? Bây giờ thì ngay cả cửa cũng không chui lọt nữa… Còn A Mộc đáng thương, mới vừa thấy cậu ấy đằng trước mặt, giờ đâu mất tiêu rồi không biết? Cứu tôi với…
Xem cái phòng tội nghiệp chưa kìa, tôi có cảm giác hai bên tường bị nhét đến nỗi phình ra luôn. Bình thường nó hình chữ nhật, bây giờ biến thành hình vòng tròn luôn rồi. Cái phòng này có nổ tung không nhỉ? Nêu mà nổ tung, mấy người này có giống như trong phim “Ma trận” không nhỉ, toàn bộ sẽ bị nổ tung lên trời… sẽ…
Khi tôi còn đang tưởng tượng ra cảnh khủng khiếp thì bên tai bỗng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết.
“Này này… Anh Nam Xuyên, căn phòng này không chen lọt người vào được nữa, đề nghị anh đổi địa điểm họp báo đi, xem tình hình này thì nên đổi qua phòng thể thao thì hay hơn. Mau thông báo đi, ở đây sắp nổ tung lên rồi. Ui da, ai đạp tôi vậy? Ai vậy? Cái đồ không có mắt!”
Ừ, sao chỉ nghe tiếng mà không thấy người vậy? Tôi ngó đông ngó tây, cuối cùng cũng tìm ra nơi phát ra giọng nói đó.
Chỉ thấy ở cửa căn phòng sắp nổ tung này có một người con trai đầu đầy bụi bặm, áo quần rách te tua, không nhìn ra tuổi tác vừa gọi điện thoại, vừa cố gắng phá vòng vây, nhích từng chút một ra ngoài. Vừa đi người này vừa không ngừng lảm nhảm: “Coi chừng cái chân. Nhìn đường kìa! Có người! Đừng đạp chân tôi chứ!” NHưng dù có la hét như thế cũng chẳng có tác dụng gì, chân anh ta vẫn bị vô số chiếc giày dẫm lân. Ủa? Anh ấy không phải là anh Đa Lâm sao? Sao lại biến thành như thế chứ? Chết thật… Thật không ngờ, buổi họp báo của Ban Kịch nghệ nhỏ nhỏ thôi mà có nhiều fan và đài truyền thông đến thế…
Tôi còn đang cảm thán thì giọng anh Nam Xuyên từ trong lao vọng ra.
“Các bạn giới truyền thông của các trường! Do số người tham dự buổi họp báo lần này vượt quá dự liệu của chúng tôi, địa điểm định trước không thể chứa nổi nữa, do đó địa điểm tạm thời đổi sang phòng thể thao trường Úc Văn. Mời mọi người mau chóng dời qua địa điểm mới! Buổi họp báo sẽ bắt đầu đúng nửa giờ đồng hồ nữa!”
Giọng anh Nam Xuyên vừa dứt, một trận gió lốc thổi ù ù vào tôi. Chết rồi, mau né thôi, nếu không thì bị đạp nát bét mất, tôi né qua né lại, rồi vắt giò lên cổ mà chạy qua một bên với tốc độ nhanh nhất của mình, nhưng vẫn bị chậm một bước. Bị kẹt vào giữa đám phóng viên như phát điên kia, tôi vừa bò vừa chen đến phòng thể thao, còn kịp nhìn thấy anh Đa Lâm đang cố gắng chen ra lúc nãy bây giờ đang hoàn toàn nằm bẹp dí dưới đất. Thật là thê thảm.

NỬA TIẾNG SAU, PHÒNG THỂ THAO

Cố hết sức qua bao cực khổ, gần cả ngàn người cuối cùng cũng dời qua đến phòng thể thao.
Phù… coi như thoát được rồi, tôi và A Mộc cuối cùng cũng gặp nhau, ngồi yên vị trên bục chủ tạo, cảm động quá.
“A Mộc! Đáng sợ thật! Còn náo nhiệt hơn cả họp báo của đại minh tinh nữa! Đông nghịt người!” Tôi lau mồ hôi chảy đày trên trán, có chút thoải mái nói.
A Mộc vừa buồn rầu ngồi sửa lại bộ đồ nhàu nát vừa nói: “Đồ ngốc! Anh Nguyên Dạ vốn là đại minh tinh mà! Hơn nữa, lần này họp báo về việc tin đồn thất thiệt có liên quan đến anh ấy, sao lại không náo nhiệt chứ? Cậu thật là cái gì cũng không biết, chẳng trách thành tích kém thế!”
Cậu nói cái gì? Sao lúc nào cũng lôi thành tích học tập của tôi vào đây?
Lúc này, anh Đa Lâm nói lớn vào micro: “Xin quý vị hãy yên lặng! Cám ơn mọi người!” Cả hiện trường nhốn nháo bỗng yên lặng xuống.
Ủa? Anh Đa Lâm còn nói chuyện được à? Giỏi thật! Ha ha ha… hay thật!
(Lời bình: Người ta đâu dễ chết thế chứ!)
“Bây giờ, chúng ta hãy cho một tràng pháo tay nồng nhiệt chào đón Trưởng ban Nguyên Dạ và Phó ban Nam Xuyên lên bục!”
Tiếng anh Đa Lâm vừa dứt, toàn bộ hiện trường nổ ra một trận pháo tay và tiếng hoan hô ầm ĩ. Khi Nguyên Dạ và anh Nam Xuyên đẹp trai bước lên từ cửa khách quý bên cạnh bục chủ trì, phóng viên khắp phòng thể thao chụp hình lách cách như điên vậy, ngay cả tôi và A Mộc cách họ khá xa mà cũng bị những ánh chớp máy ảnh làm cho lóa mắt. Còn những fan hào hứng hét ầm lên kiến tôi và A Mộc như bị điếc đặc. Chung đụng với mấy tay đại minh tinh này thật chẳng tốt chút nào.
Cuối cùng, anh Nam Xuyên và Nguyên Dạ cũng ngồi xuống cạnh tôi.
Buổi họp báo chính thức bắt đầu. Mồ hôi của tôi bắt đầu tuôn ra. Bởi vì vừa mới bắt đầu, đám phóng viên đã hét lên hàng đống vấn đề nhức nhối cho một người đang ngồi ủ rũ, ngớ ngẩn trên bục là tôi đây.
“Bạn Dương Hạ Chí, cho hỏi với tư cách và thành tích của bạn thì làm sao có thể vào được Ban Kịch nghệ? Thủ đoạn của bạn là gì?”
“Bạn Dương Hạ Chí, tôi đại diện cho nhóm Dạ Oanh của trường chúng ta hỏi bạn. Bạn làm sao mà lừa được Nguyên Dạ vậy?”
“Bạn Dương Hạ Chí, hững người hâm mộ Nguyên Dạ của trường chúng ta rất muốn biết bạn cảm thấy có thể xứng với Nguyên Dạ sao?”
“Bạn Dương Hạ Chí, hôm đó bạn lừa Nguyên Dạ đến nhà vệ sinh nữ, sau đó làm ướt hết thân thể mình là có mục đích gì? Để mê hoặc Nguyên Dạ có phải không?”
“Bạn Dương Hạ Chí, bạn mê hoặc Nguyên Dạ như thế là vì muốn làm diễn viên chính trong Ban Kịch nghệ có phải không?”

Bọn phóng viên của cả những trường cấp 3 lẫn tiểu học đều đưa ra những câu hỏi ác độc, cay cú liên hồi ào ào đến tôi, tôi chỉ thấy có vô số cái miệng đang há ra trước mắt, vô số những gương mặt xấu xí đang chìa đến, dường như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Trong đầu tôi một mảng trống trơn, không ngừng “ong ong ong”… Có ai cứu tôi với? Sao mọi người đều nhằm vào tôi thế này? Sao lại hỏi tôi, sao lại… Tôi nào có muốn làm diễn viên chính gì đâu, tôi cũng đâu muốn vào Ban Kịch nghệ, tôi cũng đâu có mê hoặc Nguyên Dạ của các người?…
“Tôi… Tôi không có… Tôi không có…” Đầu tôi muốn nổ tung ra, nước mắt tủi thân lại trào ra như hai dòng suối trên má tôi… Tôi không biết phải trả lời làm sao, không biết làm sao để tranh biện. Tôi đột nhiên cảm thấy hụt hẫng… A Mộc, tớ làm sao bây giờ?
“Tiểu Chí, kiên cường lên một chút! Không có sao đâu!” Tôi cảm thấy A Mộc đang nắm chặt tay tôi, giọng cậu ấy cũng mạnh mẽ vô cùng, nhưng trong lòng tôi sao vẫn thấy khó chịu quá. Mắt tôi đã không còn nhìn thấy gì nữa rồi, chỉ thấy một màn nước trắng mơ màng trước mặt.
Anh Nam Xuyên ngồi bên cạnh tôi đột nhiên đứng dậy, đi đến trước micro: “Các vị! Nếu mọi người muốn biết sự thật, xin hãy yên lặng một chút, nghe tôi nói.” Anh Nam Xuyên nói với giọng rất nghiêm túc.
Không hổ danh là anh Nam Xuyên, hội trường đang ồn ào đột nhiên yên lặng lại một cách nhanh chóng, đến ngay cả tiếng kim đồng hồ cũng như nghe thấy được. Tôi hít một hơi thở thật sâu, hơi thở đều trở lại một chút, nhưng trong lòng không thể nào bình lặng được.
“Các bạn giới truyền thông, đầu tiên, tôi muốn đại diện cho Trưởng ban Nguyên Dạ và bạn Dương Hạ Chí nói rõ chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh nữ ngày hôm kia.”
Anh Nam Xuyên điềm tĩnh nói tiếp: “Ngày hôm đó do bạn Dương Hạ Chí bị phạt dọn nhà vệ sinh, sau đó ống nước bị bể, nước văng khắp người bạn Dương Hạ Chí, còn Nguyên Dạ thì vừa đúng lúc đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu của bạn Dương Hạ Chí cho nên vội vã chạy vào, giúp bạn Dương Hạ Chí tắt cái ống nước bể ấy đi, do đó toàn thân bạn Nguyên Dạ cũng bị ướt hết… Đó vốn dĩ là chuyện nhỏ mà thôi, nhưng vừa lúc đó bị những người không có chuyện gì làm chụp lén, càng vô duyên hơn nữa, những người lòng dạ xấu xa này muốn mượn chuyện này để gây đả kích cho Ban Kịch nghệ chúng tôi, thật là đáng tức cười!”
“Anh Nam Xuyên, giải thích như thế cũng có lý. Nhưng không thể nào giải đáp hết những nghi ngờ của chúng tôi!” Đáng ghét! Lại là Tiểu Ưu, cô ta là người đầu tiên đứng lên gây khó khăn cho chúng tôi! “Thế anh có thể giải thích tại sao bạn Dương Hạ Chí có thể vào Ban Kịch nghệ không? Ai cũng biết là với điều kiện của cô ấy thì không thể nào vào Ban Kịch nghệ được. Nếu cô ấy với Nguyên Dạ không có quan hệ đặc biệt gì đó thì có lý do nào khác nữa không?”
Tiểu Ưu thật là xấu xa. Xem ra, cô ấy không đưa chúng tôi đến chỗ chết thì không buông tay. Không đúng, muốn đưa chúng tôi đến chỗ chết không phải là Tiểu Ưu, mà chính là Nhã Mỹ mặt không đổi sắc đang ngồi cạnh cô ấy! Tại sao chứ? Tại sao một cô gái đẹp như thế mà có lòng dạ độc ác thế? Tại sao?
“Cô gì ơi, tôi rất thích câu hỏi này, còn thích luôn kiểu tóc của cô hôm nay nữa!”
Lúc này là lúc nào, anh Nam Xuyên còn có thể nói đùa vô tư như thế chứ? Thật là phục anh ấy luôn…
“Nói đến quan hệ đặc biệt, vào buổi họp báo hôm nay, tôi muốn nói với mọi người đó chính là…” Anh Nam Xuyên cười một cách thoải mái.
“Hả? Quan hệ đặc biệt? Đó là bí mật mà không thể nói cho người khác biết?”
“Tôi đã nói là quan hệ của họ không đơn giản mà!”
“Ôi chao! Rốt cuộc là quan hệ gì? Hiếu kỳ quá! Ngày mai thế nào cũng có tin hay cho mà xem!…”
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, xem có vẻ hình như rất thích thú.
Hừ… Thời khắc quan trọng đã đến rồi, có thể giải trừ được mối nguy cho Ban Kịch nghệ hay không chính là lúc này! Căng thẳng quá! Nếu lát nữa mọi người không tin lời anh Nam Xuyên nói thì sao? Huống chi chuyện anh Nam Xuyên nói đều bịa đặt, nếu lỡ bị… Nếu thế thì chết chắc rồi…
Mồ hôi của tôi chảy xuống ào ào, hai chân bắt đầu run lên cầm cập.
Lúc này, anh Nam Xuyên không chậm cũng không gấp, tiếp tục nói: “Chuyện này, vốn là một bí mật, ngoài Nguyên Dạ và bạn Dương Hạ Chí ra, chỉ có tôi mới biết thôi. Tôi vốn không muốn công khai chuyện này, nhưng với tình hình trước mắt, không nói không được.”
“Hả? Bí mật? Chuyện gì thế? Có vẻ thần bí quá?”
“Anh Nam Xuyên nói có bí mật kìa! Nhất định là chuyện nghiêm túc đó!”
“Trời! Có phải anh Nam Xuyên và Nguyên Dạ có bệnh đồng tính không hả? Quan hệ thường ngày của họ thân thiết lắm!”
“Thật đáng sợ! Phía sau còn có bí mật! Nếu anh Nam Xuyên nói anh ấy mới thật là bạn trai của Dương Hạ Chí thì tôi sẽ điên lên mất!”
“Đúng thế! Rốt cuộc là bí mật gì vậy?”
“Thật là hiếu kỳ quá!”

Những người bên dưới bắt đầu ồn ào lên. Nhưng tôi thật cũng bái phục sức tưởng tượng của mấy người này ghê!
“Anh Nam Xuyên, rốt cuộc là bí mật gì? Mau nói ra đi!” Lúc này, Ngô Nhã Mỹ nãy giờ ngồi im lặng bắt đầu ngồi mở miệng. Chỉ một câu này thôi, toàn cục trường lập tức yên lặng trở lại. Trời… xem ra mọi người đều có vẻ sợ Ngô Nhã Mỹ?
Anh Nam Xuyên khẳng khái nói: “Thôi được… chuyện đã đến nước này, tôi chỉ đành nói sự thật thôi! Thực ra…”
Toàn trường yên lặng cực độ…
“Thực ra…” Anh Nam Xuyên cố ý đằng hắng nói tiếp: “Nguyên Dạ và Dương Hạ Chí là anh em cùng cha khác mẹ!”
“A… Anh em?”
“Trời ơi! Sao họ lại là anh em?”
“Họ đâu có giống nhau chút nào đâu! Là thật hay giả đây?”
“Đồ ngốc! Người ta đã nói là cùng cha khác mẹ mà! Không phải một mẹ sinh ra thì làm sao mà giống nhau được!”
“Chưa từng nghe qua chuyện này! Thật không thể ngờ được!”
“Dấu kín bấy lâu nay, thật là lợi hại!”
“Chính là như thế!”

Một trận bàn tán nữa lại bùng nổ.
Mấy người chúng tôi trên bục đều căng thẳng chờ đợi phản ứng của mọi người. Tôi lén quan sát thái độ của Nhã Mỹ và Tiểu Ưu: Lúc vừa mới nghe tin này, họ tỏ ra rất kinh ngạc, sau đó lại trở nên vô cùng giận dữ. Tôi biết họ đang tức giận chúng tôi phá vỡ âm mưu của họ. Bởi vì nếu tôi và Nguyên Dạ là anh em thì âm mưu ly gián Ban Kịch nghệ và những người hâm mộ coi như bị thất bại.
“Xin lỗi!” Đột nhiên Nhã Mỹ không chút biểu cảm đứng lên. Toản bộ lại yên lặng trở lại lần nữa. Cô áy long mắt lên nhìn chằm chằm vào anh Nam Xuyên, lạnh lùng nói một câu: “Đã là anh em, tôi muốn các người đưa ra bằng chứng!”
Hả? Cái gì? “Bằng chứng?” Tim tôi trong chốc lát đau nhói, chút nữa là ngất đi. Là giả mà, lấy đâu ra bằng chứng chứ? Tôi đã sớm nói biện pháp này không được, huốn chi Nhã Mỹ lại gian xảo thế, làm sao có thể gạt được họ? Làn này thì chết chắc rồi!
“Tiểu Chí, đừng có căng thẳng, anh Nam Xuyên nhất định có cách!” A Mộc nắm chặt lấy tay tôi.
Anh ấy có biện pháp sao? Tôi không biết anh Nam Xuyên đang suy nghĩ gì. Tôi đang căng thẳng gần chết rồi, còn anh ấy lại giống như chẳng gặp phải chuyện gì. Thật là tức.
“Các vị!”
Hả? Anh Nam Xuyên muốn làm gì thế? Chỉ thấy anh ấy lấy trong túi ra một tờ giấy nhỏ, bình tĩnh nói: “Mọi người hãy nhìn đi, đây là kết quả giám định quan hệ anh em của bệnh viện!”
“Oa!” Mọi người kêu lên kinh ngạc.
Hả? Chứng nhận của bệnh viện? Đây… đây là chuyện gì vậy? Trời ơi! Anh Nam Xuyên quả là thần thông quảng đại! Mấy cái thứ này mà cũng làm ra được nữa! Quả là đáng kinh ngạc!
“Cô Ngô Nhã Mỹ này, nếu cô có hứng thú thì xin hãy kiểm tra đi nào!” Anh Nam Xuyên cười mỉm.
Ha ha, Nhã Mỹ nhất định là tức điên lên! Chỉ thấy mặt cô ta từ xanh biến thành đen, trừng mắt nhìn anh Nam Xuyên, không nói gì ngôi trở xuống. Tôi nhìn thấy nét mặt âm hiểm vô cùng của Nhã Mỹ và Tiểu Ưu, giống như đang mưu tính chuyện gì đó. Đúng thế, cứ coi như lần này chúng tôi vượt qua được, nhưng Ban Thông tin cũng sẽ không buông tay, họ nhất định sẽ bày ra nhiều âm mưu, ngụy kế hơn để đối phó với chúng tôi.
Anh Nam Xuyên nói tiếp một cách “đầy thâm tình”: “Các vị, quan hệ thật sự giữa Trưởng ban Nguyên Dạ và bạn Dương Hạ Chí nhất định khiến các bạn ngạc nhiên. Nhưng các bạn có biết không, đối với hai người trong cuộc này, tin đó cũng đồng thời cũng khiến họ kinh ngạc như các bạn, mơ hồ, thương cảm… Sau mười mấy năm mới có thể nhận ra anh em, nỗi đau trong lòng họ các bạn khó có thể hiểu được! Chúng tôi mang Tiểu Chí đến với Ban Kịch nghệ chính là để cho anh em họ có nhiều thời gian bên nhau hơn. Việc Trưởng ban Nguyên Dạ đi sang khu cấp 2, đó cung là vì muốn thăm em của mình một chút. Ai co thể ngờ được, lại bị Ban Thông tin phát hiện, chưa rõ chân tướng sự việc thế nào mà đã đưa ra những thông tin thất thiệt… Tại sao? Tại sao lại như thế?”
Anh Nam Xuyên tiếp tục sắc bén nói: “Tại sao tình cảm giản đơn giữa hai anh em lại không thể có được sự thông hiểu chứ? Chẳng lẽ đó chính là kết quả mà các bạn ngồi ở đây cũng như những người hâm mộ Nguyên Dạ mong muốn nhìn thấy hay sao? Các vị, chúng ta hãy để cho hai anh em mới vừa trùng phùng này có nhiều thời gian bên nhau hơn một chút. Hãy dùng tràng pháo tay nhiệt liệt nhất của cac bạn chúc phúc họ đi nào!”
“Bốp bốp bốp!…”
Bên dưới nổ ra một trận pháo tay long trời nổ đất, có người còn cảm động đến rơi nước mắt.
Thật không ngờ, chuyện vô cùng nhức đầu này đã bị diễn xuất xuất sắc của anh Nam Xuyên hóa giải một cách dễ dàng.
Tuy chuyện này có thể tạm thời lắng lại, nhưng tôi có cảm giác nó không tốt đẹp như bề ngoài. Hình như sẽ có một âm mưu lớn hơn dành cho chúng tôi.
Thôi đi! Đừng nói gở như thế chứ! Chúng tôi cần phải ăn mừng mới phải chứ, vì theo phản ứng của mọi người, chúng tôi đã thành công trong việc hóa giải hiểu lầm của mọi người với Nguyên Dạ, cũng có nghĩa là những người hâm mộ Nguyên Dạ sẽ quay lại với Ban Kịch nghệ, buổi công diễn của chúng tôi có thể tiến hành thuận lợi rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: