truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ – Chương 35 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

II

“A Dạ?”
“Anh Nguyên Dạ?”
Tôi và anh Nam Xuyên thật không dám tin vào mắt mình. Trời ơi! Cái anh chàng đẹp trai đang đứng trước mặt chúng tôi không phải là Nguyên Dạ thì là ai nữa chứ! Vậy chuyện gì xảy ra thế? Sao Nguyên Dạ lại chạy đến nhà tôi thế này? Lại còn giúp mẹ nấu cơm nữa? Chuyện gì xảy ra thế?
Đầu của tôi loạn lên cả rồi! Nhưng nói gì đi nữa, tôi cũng vui đến phát điên lên! Hu… Rốt cuộc Nguyên Dạ bây giờ cũng bình yên vô sự rồi, tôi không còn phải tự trách mình vì làm mất anh ấy nữa! Ông trời thật là thích đùa! Ai mà ngờ được một Nguyên Dạ mà cả ngày tôi lang thang tìm kiếm khổ sở lại ở ngay trong nhà tôi? Lúc này tôi thật muốn nhào đến ôm lấy anh ấy khóc cho thỏa lòng.
“Dương Hạ Chí!”
Hả? Tôi còn đang xúc động vô cùng vì tìm thấy Nguyên Dạ, nào ngờ anh ta giận đùng đùng giật cái tạp dề ra, cầm cái sạn hầm hầm đi về phía tôi. Chuyện gì vậy?
Tôi sợ quá nhảy tránh xa ra, mẹ và anh Nam Xuyên cũng vội chạy đến kéo anh ấy lại: “A Dạ! Cậu làm cái gì thế? Cậu điên rồi sao?”
“Nam Xuyên! Đừng có kéo tôi! Hôm nay tôi nhất định phải dạy cho cô bé này một bài học! Đáng chết! Dùng một tấm bản đồ chẳng hiểu gì cả để đùa giỡn với tôi! Hừ! Tôi biết là cô cố ý giỡn mặt với tôi mà! Đúng không?”
Cái gì? Cố ý giỡn mặt? Sao anh ta lại nói thế? Tôi có nghĩ thế bao giờ? Anh ta thật là quá đáng! Sao lại đổ oan cho người ta thế? Tiểu Chí tôi không phải là hạng người xấu xa đáng ghét như thế đâu!
“A Dạ, cậu hiểu lầm rồi! Tiểu Chí không phải cố ý làm cậu lạc mất đâu! Cô ấy cũng lo lắng cho cậu cả ngày nay rồi. Tìm cậu khắp nơi đến ngay cả dép cũng mòn rồi kìa, có biết không?” Anh Nam Xuyên tức giận ấn Nguyên Dạ ngồi xuống ghế nệm.
“Cái gì? Cái đầu trái thơm đó mà có lòng tốt đến vậy sao? Có mà ai tin!”
“Vậy đây là chuyện gì vậy?” Mẹ hoảng sợ, hỏi gấp anh Nam Xuyên.
“Dì à, A Dạ sao lại đến đây?” Anh Nam Xuyên hiếu kỳ hỏi.
“Các con đừng có cãi nhau nữa, mau nói rõ mọi chuyện trước đã!” Mẹ tôi nói. Thế là, chúng tôi ngồi xuống, kể hết một lượt từ đầu đến đuôi chuyện ngày hôm nay.
Thì ra, chiều nay, lúc mẹ trên đường đi siêu thị về, vừa đúng lúc gặp phải Nguyên Dạ đi lạc đường đến đây. Nói ra thì cái thế giới này nhỏ thật, sao mọi người lại chạy đến cái khu bé nhỏ này chứ?
Nguyên Dạ thấy mẹ tôi liền kêu lên một tiếng rồi ngất đi, mẹ tôi không biết chuyện gì nên nhờ hàng xóm khiêng anh ta vào nhà.
Sau khi Nguyên Dạ tỉnh dậy, mẹ tôi mới biết, thì ra người mẹ quá cố của Nguyên Dạ giống mẹ tôi như đúc. Do quá kinh ngạc lại thêm mệt mỏi nên Nguyên Dạ hôn mê bất tỉnh tại chỗ luôn. Mọi chuyện là như thế.
Đương nhiên rồi! Chuyện Nguyên Dạ bị bệnh “mù đường” không thể nói cho mẹ biết rồi, nếu mà nói cho mẹ tôi biết thì Nguyên Dạ cũng thật khó xử.

TRÊN BÀN ĂN TỐI

“Oa! Không nói thì không biết, dì và mẹ của A Dạ quả thật giống nhau như đúc.” Anh Nam Xuyên nói xong, gắp cho mẹ một miếng đùi gà. Tôi định gắp cho mẹ mà, lại bị anh ta giành trước.
“Giống lắm hả?” Mẹ cười hỏi.
“Dạ. Lúc nhỏ, cháu chỉ thấy qua mẹ của A Dạ mấy lần thôi nhưng lại có ấn tượng rất sâu sắc.”
“Ồ, thật là trùng hợp!”
Có lộn không đây? Sao mẹ mình lại giống mẹ của Nguyên Dạ nhỉ? Thật là kỳ quái.
“A Dạ, ăn nhiều một chút đi, cháu hôm nay vất vả nhiều rồi.” Mẹ tôi nói.
“Cảm ơn dì, dì cũng nên nếm thử mấy món của cháu đấy nhé. Nếu dì thích hy vọng sau này còn có nhiều dịp cháu làm cho dì ăn.”
Hả? Anh Nguyên Dạ bình thường luôn dùng cái mặt đáng ghét nhìn người khác, ngay cả đối với tôi anh ta cũng chưa từng có thái độ tốt. Nhưng sao lại tốt với mẹ tôi như thế? Hình như có chuyện gì không hay đây? Không phải anh ta thấy mẹ mình giống mẹ anh ta nên định cướp bà đi? Nguyên Dạ và anh Nam Xuyên đều biết lấy lòng mẹ, mình phải cẩn thận một chút mới được.
Thấy tôi ngồi một bên buồn buồn không nói, mẹ cứ nghĩ là tôi vì việc hôm nay mà không vui.
“A Dạ, chuyện hôm nay con bỏ qua cho Tiểu Chí của dì nhé, được không? Nó không cố ý đâu.”
Tôi cúi đầu nắm vạt áo mẹ nói: “Mẹ, thôi đi, anh ta chẳng bỏ qua cho con đâu.”
“Dì à, dì yên tâm đi, cháu từ trước giờ không tính toán với cô bé này đâu!” Nguyên Dạ nói. Anh ta vừa nói gì? Anh ta nói không tính toán với mình? Mình có nghe lầm không? Tôi vẫn không tin vào tai mình, hỏi anh ta: “Anh Nguyên Dạ, anh thật chịu tha thứ cho em?”
“Đồ ngốc!” Nguyên Dạ chẳng thèm nhìn tôi, coi như chẳng có chuyện gì tiếp tục cúi đầu xuống ăn cơm.
“Tiểu Chí này! Anh Nguyên Dạ đương nhiên bỏ qua cho em rồi, còn lo lắng gì nữa?” Anh Nam Xuyên cười tít nói.
“Nhưng mà…” Tôi cảm thấy có chút không tin được, Nguyên Dạ ghét tôi lắm, sao lại tha thứ cho tôi chứ?
Anh Nam Xuyên nhét nguyên cái đùi gà vào miệng tôi: “Thôi được rồi! Không có nhưng nhị gì nữa! Mọi người mau ăn đi! A Dạ ít khi nào xuống bếp nấu cho người khác lắm!”
“Đúng thế, mau ăn đi, đồ ăn nguội hết rồi kìa.” Mẹ tôi vui vẻ nói. Cuối cùng, tôi cũng an tâm thưởng thức mấy món ngon lành này rồi. Cảm ơn trời đất.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: