truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ – Chương 07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7

Trận thi đấu kết thúc trong tiếng hoan hô cổ vủ vang trời của cả sân bóng. Kết quả thật ngoài dự đoán, đội trường Thanh Phong được 7 điểm, thắng trường của chúng tôi. Nhưng dù sao thì những nữ sinh của trường cũng chẳng thất vọng gì, vì được ngắm biết bao nhiêu là anh đẹp trai trong suốt trận đấu rồi còn gì, ha ha, còn có lời nữa chứ!
Sau trận đấu, đội viên của cả hai đội đều trở về phòng giải lao để nghỉ ngơi. Cả đám fan chúng tôi tụ tập đứng chờ ngoài cửa phòng thay đồ, hy vọng là có thể nhìn thấy thần tượng của mình ở cự ly gần nhất.
“A Mộc, nhiều người quá! Chúng ta không nên chen vào trong.” Tôi vẫn cứ khư khư giữ chặt chiếc khăn trùm đầu, nói với theo A Mộc đang bạt mạng chen vào trong.
“Đồ ngốc!” (A Mộc xấu xa, sao cứ kêu người ta là đồ ngốc hoài thế?) “Bây giờ không chen vào trong, lát nữa anh Hàn Vũ ra rồi thì không còn cơ hội nữa đâu! Cậu xem mấy cô nữ sinh kia giống như điện vậy kìa!”
“Nhưng ngay cả hoa tươi chúng ta cũng đâu có chuẩn bị đâu? Cậu xem, người ta còn mang cả quà tặng theo nữa kìa!”
“Xì! Tặng quà thì thường quá! Chút nữa tớ sẽ tặng cho anh Hàn Vũ một cái hôn, anh ấy thế nào cũng sẽ nhớ đến tớ!”
Muốn xỉu! Cậu ấy nói thật không vậy nhỉ? Nếu thật A Mộc tặng cho Hàn Vũ một nụ hôn, chẳng những anh ấy sẽ nhớ cậu ấy mà nữ sinh cả trường cũng sẽ nhớ đến A Mộc. Lúc đó thì thật là xui xẻo đấy!
“Kìa! Ra rồi kìa! Ra rồi kìa! Hàn Vũ ra rồi kìa! Anh ấy đẹp trai quá!” Một nữ sinh đứng gần nhất phía trước đột nhiên hét lên.
Tiếng hét của cô ấy thì chẳng nói gì, nhưng mà tất cả nữ sinh đều như điên, la hét ào ào xông lên phía trước! Tôi sắp chen được đến phía trước rồi thì bị đám nữ sinh điên khùng ấy đẩy ra ngoài. Tức quá!
“A Mộc… A Mộc… Kéo tớ với!”
Nhưng A Mộc chẳng thể nghe thấy tiếng gọi của tôi nữa rồi, chính xác là chẳng biết A Mộc bị đẩy đi đến đâu nữa? Thất bại quá! Mới vừa chen đến chỗ tốt như thế để nhìn thấy anh Hàn Vũ. Thôi cũng được, bây giờ mình leo lên ghế đứng, không biết chừng có thể nhìn thấy anh ta.
Không được! Mình phải tận lực chen vào trong! Mẹ nói là làm người thì cần phải có dũng khí, mình cần phải kiên trì, không được nản lòng!
Nghĩ đến đấy, tôi cột chặt hơn chiếc khăn trùm đầu, sau đó nắm chặt chéo váy bắt đầu chen vào trong. Đột nhiên, chẳng biết tên xấu xa nào từ đằng sau lôi mạnh tôi trở ra, kéo một mạch đến một góc khác. Thật là đáng ghét! “Đáng ghét! Ai đó?”
Tên đó cuối cùng cũng nới tay ra, tôi mới có thể đứng vững quay người lại. “Hả? Sao lại là cái anh ngốc này?”
Lần xoay người lại này, điều đáng nói, trước mắt tôi là hai con mắt như giết người đang chằm chằm nhìn. Chẳng phải của ai khác, chính là của Đằng Nguyên Dạ! Đứng đằng sau anh ta còn có một anh đẹp trai khác tóc màu đỏ, dáng người cao cao, đó chẳng phải Nam Xuyên mà A Mộc từng nói sao?
Nguyên Dạ vừa nghe tiếng của tôi xong liền nhíu mày, sau đó kéo tuột cái khăn trùm đầu của tôi ra. Phát hiện ra tôi, mắt anh ta trợn ngược lên: “Thì ra là cái đầu con chuột này?”
Hả? Cái gì? Đầu con chuột? Hu hu hu… Tôi quả thực bị cái gã này làm cho tức chết được! Lần đầu thì gọi tôi là đầu con thỏ, lần thứ hai gặp mặt thì gọi tôi là đầu con lừa khó nghe, lần này hắn lại gọi tôi là đầu con chuột mới chết chứ! Chết thật! Chẳng lẽ cái tên lớp lớn này lấy đầu tóc tôi ra làm trò đùa hay sao? Chẳng lẽ hắn ta luôn không ngừng thay đổi ngoại hiệu cho người khác để thể hiện sự hiểu biết của mình hay sao? Thật đáng ghét quá!
Nhưng đối diện với cái hung bạo, mẹ dặn là không được khuất phục, cần phải “lấy răng cắn lại răng”, tôi nói: “À! Hôm nay biết đường rồi à? Đại “mù đường”?
Nghe tôi nói tới hai tiếng “mù đường”, mặt của Nguyên Dạ biến sắc hẳn, anh ta giận đến nỗi chút nữa ngất đi luôn.
“Cái gì? A Dạ, cô ấy là cô bé đó hả?” Tên Nam Xuyên nãy giờ vẫn đứng phía sau, đột nhiên nói.
Nguyên Dạ giận phừng phừng gật đầu, xem cái điệu này lát nữa hắn sẽ ăn tươi tôi mất! Hu hu hu! Tôi thật là hối hận khi gọi hắn là “mù đường”, tôi manh động quá rồi!
Anh Nam Xuyên cười thật tươi, đi về phía tôi: “Xin chào! Lần trước may nhờ em giúp A Dạ mà chưa có dịp cảm ơn.”
Hả? Giọng nói của anh ấy nghe hay quá! Cười cũng đẹp nữa chứ. Điều quan trọng nhất là rất biết điều. Là tốt hơn nhiều so với cái gã Nguyên Dạ mặt mày gì mà lúc nào cũng hằm hằm.
Mặt tôi ửng đỏ lên: “Hi hi, là em… Không, không có chi…”
“Thật là phiền đến em quá, lần sau anh nhất định mời em đi ăn kem nhé.” Nam Xuyên nói.
Hơ hơ hơ… anh ta đẹp trai, dễ thương quá… Tim tôi đập thình thịch.
“À, đúng rồi, các anh tìm em có gì không ạ?” Tôi đột nhiên nhớ lại lúc nãy bị Nguyên Dạ kéo đến đây, vẫn còn chưa biết chuyện gì mà?
Nam Xuyên lại cười lên: “Ha! Lúc nãy trong lúc thi đấu, A Dạ nói bên đội cổ vũ của trường Thanh Phong có một nữ sinh đội khăn trùm đầu hét lớn quá chừng, hét đến độ cậu ấy khó chịu, không thể đấu được nữa, các anh muốn xem đấy là ai, không ngờ lại là em.”
Tôi… thật muốn tìm cái kẽ nào đó chui xuống cho rồi. Chẳng trách trong lúc thi đấu, Nguyên Dạ cứ nhíu mày nhìn về phía bên tôi ngồi. Tôi thật mất mặt quá!
Nguyên Dạ giận phừng phừng kêu lên: “Chờ chút! Cái cô nhỏ này! Cô chẳng phải học sinh trường Úc Văn hay sao? Sao lại trà trộn vào đội cổ vũ trường Thanh Phong cổ vũ cho họ?”
“Hả? Em…” Chết rồi! Lần này bị phơi trần ra rồi! Anh Nam Xuyên cũng đột nhiên chú ý đến vấn đề đó, nheo mắt nhìn tôi. Hết cách rồi, nếu để họ biết mình mê mấy anh đẹp trai trường kia mà phải bội lại trường mình, tôi chết rồi cũng còn mất mặt…
“Nam Xuyên! Mau kêu thầy chủ nhiệm đến đây! Cái loại học sinh này nên bị đuổi học!”
Hả? Cái gì? Chẳng lẽ hắn ta thích mách lẻo thế hả? Thật là thấp hèn!
“Hu hu hu… Tha cho em đi… Xin các anh mà… Lần sau em không dám nữa…”
“Phản bội là hành vi nhục nhã nhất! Trường Úc Văn không thể có một học sinh như vậy!” Cái tên thối tha kia làm ra vẻ một người chân chính vĩ đại lắm ý! Hu hu hu! Tên quỷ này nhất định là kiếm cớ đuổi mình đi đây mà!
Đối mặt với “thế lực đặc biệt ác độc”, tôi quyết định dùng chiến thuật mềm dẻo: “Không được đâu! Lần sau em thật sự không dám nữa đâu! Van xin các anh mà…”
“Thôi, A Dạ, lần này tha cho cô ấy đi.”
“Hu hu hu… Đúng rồi! Tha cho em một lần đi mà…” Anh Nam Xuyên quả là tốt thật, là ân nhân cứu mạng của mình.
“Không được! Tuyệt đối không được tha thứ!” Nguyên Dạ nói lớn.
“Thôi được rồi A Dạ, chuyện này để tớ đứng ra giải quyết cho.” Anh Nam Xuyên nói xong, lại nheo mắt nhìn tôi cười, “Này, cô bé, anh là Thiên Nam Xuyên, kêu bằng anh Nam Xuyên là được rồi. Em tên gì?”
Tôi lau nước mắt: “Em, em là Dương Hạ Chí.”
“Tên thật là dễ thương! Được rồi, lần này tha cho em đấy, nhưng có một điều kiện.”
“Hả? Điều kiện gì?”
“Hi hi.” Anh Nam Xuyên cười, nhưng tôi có cảm giác nụ cười đó có chút không tốt lành. “Em, Dương Hạ Chí, sau này phải nghe lời anh. Nếu không, anh sẽ nói cái chuyện em phản bội lại trường cho Ban thông tin đấy! Ha ha ha…”
Hả?… Được thôi! Trời ạ! Cuối cùng thì tôi cũng hiểu thế nào là nụ cười ẩn chứa lưỡi dao rồi. Cứ nghĩ rằng anh Nam Xuyên là người tốt, ai dè còn nham hiểm hơn Nguyên Dạ: uy hiếp mình cái gì cũng phải nghe lời anh ta. Chẳng lẽ anh ta bảo mình phải lấy anh ta làm chồng mình cũng phải nghe sao? Hưm… Đương nhiên là điều này không thể được, anh ấy dù thế nào cũng không thể thích mình được, thích A Mộc thì có thể…
Tóm lại, hôm nay tôi quả là thê thảm, bị hai tên xấu xa cột chặt, còn bị nắm dao đằng lưỡi nữa chứ! Sao lại thê thảm thế này?
“Được rồi, các anh nhớ em rồi, hi hi… Bây giờ em có thể đi được rồi đó.”
“Nhưng mà…” Tôi còn muốn tranh luận, lúc ấy, chỉ thấy một đám nữ sinh ôm hoa tươi và sổ ký tên hét lên, “Nguyên Dạ ở đây này!” “Anh đẹp trai Nam Xuyên!” Rồi ào ào kéo đến, kết quả tôi bị đám fan điên khùng này đẩy ra ngoài.
“Tiểu Chí! Cậu làm gì thế?” A Mộc chẳng biết chui ra từ đâu, làm tôi giật cả mình. “Tớ…” Tôi định khóc lóc chuyện vừa rồi với A Mộc, nhưng nghĩ lại nên thôi, thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, cần phải biết là cái miệng của A Mộc nhiều chuyện như thế nào.
“Nhanh đi! Còn ngẩn người ra đó, mau chen vào xin chữ ký Nguyên Dạ và Nam Xuyên đi!” A Mộc nói.
“Hả? Thôi đi! Tớ chẳng cần chữ ký của họ đâu! Cậu đi một mình đi!” Tôi cằn nhằn.
“Hả? Cậu sao thế? Sao lại kỳ quái như thế?” A Mộc hỏi.
Tôi miễn cưỡng rặn ra một nụ cười: “Tớ… Hơ hơ… Không có gì. Mệt một chút ấy mà. Ờ đúng rồi, cậu hôn được anh Hàn Vũ rồi chưa?”
“Đồ ngốc! Nếu hôn được rồi, bây giờ tớ còn có thể sống hay sao? Sẽ sớm bị bọn nữ sinh kia băm nát ra rồi còn gì! Cái đám nữ sinh này quả thật là mạnh bạo, đẩy tớ ra xa đến hai mươi mét, ngay cả phía sau đầu anh Hàn Vũ tớ cũng chẳng thấy rõ. Hừ! Nhưng mà tớ thề, sớm muộn gì cũng có cơ hội cho tớ và anh Hàn Vũ tiếp xúc thân mật một lần!”
“A Mộc, tớ tin cậu nhất định làm được mà! Thế bây giờ cậu còn muốn chen vào trong nữa không?” Tôi hỏi.
A Mộc phấn khởi: “Đương nhiên rồi! Nguyên Dạ và Nam Xuyên cũng được xem là đẹp trai hiếm có mà! Tớ không thể lãng phí cơ hội đâu! Tiểu Chí, cậu ở đây chờ nhé. Tớ xin chữ ký của Nguyên Dạ và Nam Xuyên xong sẽ mời cậu đi ăn bánh kem!” Nói xong, A Mộc liền xông vào đám đông chen vào trong.
Tôi thật sự tội nghiệp cho A Mộc và cả đám nữ sinh kia nữa. Hai tên tiểu tử ấy có gì tốt mà tôn sùng kia chứ? Một tên thì cả ngày vác cái mặt lù xù, chết khiếp được (lại còn thích đặt ngoại hiệu lung tung cho người khác, đường đi đã không biết mà còn hung tợn thấy ghê). Còn tên kia lúc nào cũng cười cười, dùng nụ cười dễ nhìn của mình mà mê hoặc các cô thiếu nữ lương thiện, hơn nữa còn thích sửa lưng người khác nữa thì phải? Hừ! Hai gã này ngoài bộ mặt đẹp trai ra thì chẳng còn chỗ nào tốt lành gì cả, đáng để cho các cô nữ sinh phải tôn sùng như thế sao? Thật là tội nghiệp cho họ.
Nhưng… tội nghiệp nhất vẫn là tôi! Hu hu hu! Bị họ nắm đuôi! Thật là xui xẻo quá!

loading...

NHẬT KÝ TẨY XÓA CỦA TIỂU CHÍ
Tôi năm nay là một thiếu nữ 15 tuổi, cái tuổi mà hễ gặp mấy anh đẹp trai là trái tim lại đập rộn ràng.
Bên cạnh tôi có rất nhiều bạn nữ đã có bạn trai, nhưng hễ khi thấy mấy anh đẹp trai khác thì vẫn rung động trong lòng. Có rất nhiều cô bạn (giống như A Mộc vậy) lúc thì thích cái này, lúc thì thích cái kia. Tóm lại, là chỉ cần đẹp trai là thích.
Ừ, xem ra, con gái cũng háo sắc đấy chứ.
(Nhật ký tẩy xóa của Tiểu Chí).
Mỗi ngày đều mới mẻ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: