truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 19 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Trước hai ngày nghỉ Tết Nguyên Đán, Ôn Nhiễm bất ngờ nhận được điện thoại của Triệu Vị Xuyên, cô vừa mới rời giường, còn chưa tỉnh táo, ngỡ ngàng một hồi mới nhớ ra là ai.Anh cười nói:”Tôi nhớ cô nói muốn gặp cha tôi, mấy ngày nay ông đang rảnh, nếu tiện cô có thể đến nhà chơi.Ông nghe nói đến cô cũng rất muốn gặp đấy.”

Ôn Nhiễm mừng rỡ:”Tiện, đương nhiên là tiện ạ.”

Triệu Vị Xuyên khẽ cười:”Vậy thì tốt.”

Tắt điện thoại xong tâm tình Ôn Nhiễm lại có chút phức tạp.Bởi vì ông nội, cô cũng không muốn mình và Triệu Vị Xuyên dây dưa nhiều quá, nhưng mà, vì Triệu lão gia và cha mình là bạn bè, cô sẵn sàng bất chấp.

Nhà của Triệu Vị Xuyên cũng không xa lắm, Ôn Nhiễm tự mình đi xe qua không cần anh đến đón.Đó là một tòa nhà một cửa một lầu, không hề có những khí phái của Ôn gia, những góc cạnh lại hài hòa đi rất nhiều.Khi cô đến Triệu Vị Xuyên đang ở phòng khách, lơ đãng ngẩng đầu lên, vừa thấy cô liền đứng dậy.

“Chào anh.”Ôn Nhiễm thay giày, câu nệ chào một tiếng.

Triệu Vị Xuyên nhún vai cười, đưa cô đi gặp bác Triệu.

Triệu Bá Ngũ đang ở phòng sách luyện chữ, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên, nháy mắt sững sờ.Chiếc bút lông vẫn lơ lửng giữa không trung, chỉ giây lát một giọt mực đã rớt xuống tờ giấy trắng.

“Bác Triệu”.Ôn Nhiễm lễ phép chào hỏi.

Triệu Bá Ngũ hồi phục tinh thần, cười:”Giống, giống quá.Ta đã mười mấy năm không gặp ba con, giờ nhìn thấy con nên hơi ngỡ ngàng

Ôn Nhiễm ngồi xuống, lặng lẽ nhìn xung quanh.Bốn bức tường đều treo các bức viết thư pháp, nét bút đều của một người, chắc là của người đàn ông trung niên trước mặt.Bác mặc một áo dài trắng, khí chất cao nhã, cô lơ đãng nhìn qua rồi trầm tĩnh lại.Bác ấy chắc biết nhiều về ba, ngay cả ba thích uống trà gì đều nhớ rõ.

“Ta nhớ rõ, ba con khi còn sống thích nhất là uống trà.Khi chúng ta còn trẻ, thường hay tụ tập uống rượu, chỉ có ba con, rượu nhất quyết không đụng vào.”

Hơi trà phả vào mặt cô, Ôn Nhiễm nâng ly lên, ngửi mùi hương lượn lờ, vừa nghe người trước mặt nói, nhiệt độ trong phòng ổn định hai mươi sáu độ cũng không có vẻ tĩnh mịch.

Ông cười:”Nếu ta nhớ không lầm, đây là trà ba con thích nhất.”

Ôn Nhiễm bưng ly trà lên, uống một ngụm, một cảm giác chua xót từ đáy lòng dâng lên.

Cô ôn nhu cười:”Cám ơn bác Triệu.”

“Con đang học ở thành phố B?”Triệu Bá Ngũ thân thiết hỏi.

“Dạ, học gần năm năm.”

“Vậy nhà cũng ở thành phố B?”

Ôn Nhiễm lắc đầu:”Nhà con ở thành phố T, mẹ con vẫn đó.”

Triệu Bá Ngũ nhìn cô một cái, chậm rãi nói:”Mẹ con vẫn ở thành phố T?”

“Vâng, mẹ ở đó còn có công việc.”Cô dừng một lát rồi nói tiếp:”Ông nội con vẫn chưa chấp nhận mẹ.”

Triệu Bá Ngũ hiển nhiên biết chuyện này, nên gác lại không đề cập tới, chỉ nhẹ giọng hỏi:”Mẹ con khỏe không?”

Giọng điệu cẩn thận như thế làm cho Ôn Nhiễm có chút thắc mắc, nhưng vẫn thật sự đáp:”Vâng, vẫn khỏe.”

Triệu Bá Ngũ thở dài một hơi, dựa ra sau ghế:”Vậy là tốt rồi.”Ông hỏi tiếp:”Ba con sớm mất, mấy năm nay mẹ con một mình nuôi nấng con sao?”

“Dạ, mẹ không có tái hôn.”

Nghe cô nói Triệu Bá Ngũ khẽ cười:”Ta cùng ba con từ nhỏ lớn lên với nhau, ba con tính tình quái gở, không có mấy bạn bè, ta cũng xem như là số ít đó.Cho nên Nhiễm Nhiễm, con không cần câu nệ, cứ gọi ta là thúc thúc đi.”

Thì ra là ông nhìn thấy sự dè dặt của cô, Ôn Nhiễm ngượng ngùng cười, ngọt ngào gọi một tiếng:”Triệu thúc thúc.”

“Năm đó ba con quyết tâm muốn học khảo cổ, ông nội con khuyên thế nào cũng không được.Tính tình bướng bỉnh của ba con ta còn lạ gì, cả nhà ai nói cũng không có tác dụng.”Triệu Bá Ngũ nhớ lại,”Nhưng mà cha con đối với học thuật thực sự có khiếu, một tảng đá cũng có thể xem cả nửa ngày, ba con thế mà lại rất kiên trì.”

Ôn Nhiễm cười cười, trầm ngâm:”Triệu thúc thúc, chú có ảnh chụp của ba con thời còn trẻ không?”

“Có, ta mang cho con xem.”Nói xong Triệu Bá Ngũ liền đến giá sách tìm,”Ba con không hay chụp ảnh, cho nên ảnh ta có không nhiều, nhưng mà cũng có thể có một phần.”

Quả thực không nhiều lắm, một quyển album thật dày mà chỉ có vài tấm của ba.Ôn Nhiễm cẩn thận vuốt ve bức ảnh đen trắng đã cũ, chóp mũi cay xè, đây là ảnh ba cô, là ba cô.Cô tiếc nuối nói:”Khi đó nhà con thường xuyên chuyển nhà, không biết sao ảnh ba lạc mất.”

Triệu Bá ngũ ngẩng đầu:”Nhiễm Nhiễm, ba con sao lại qua đời?”

loading...

Ôn Nhiễm sửng sốt, rời mắt khỏi tấm hình:”Tai nạn xe cộ ạ.”

Cô vẫn nhớ rõ ngày đó, cô và mẹ đang ăn trưa bỗng nhiên nhận được điện thoại của công an tỉnh J, người đó nói cho mẹ, ba ở trên đường cao tốc xảy ra tai nạn xe, tử vong tại chỗ.Mẹ dập điện thoại xong lập tức đem cô đến nhà dì ở nhờ, sau đó vội chạy đi.Chuyện này, trong trí nhớ cô chỉ lưu lại hình ảnh của hộp tro cốt mỏng manh.

Trầm mặc thật lâu, Triệu Bá Ngũ từ từ thở dài:”Ba con đời này sống thực không dễ dàng, ông ấy có bệnh, cứ gặp áp lực lớn là rất dễ xảy ra vấn đề.Ta thấy ba và mẹ con kết hôn mới vài năm, vậy mà lại sớm mất như thế.”

Triệu Bá Ngũ than thở rất nhỏ, nhưng không ngờÔnNhiễm nghe thấy nhất thời bừng tỉnh, cả người run lên, ảnh chụp rơi xuống.Cô nghe thấy giọng của mình run run:”Ba con, ba con bị bệnh gì?”

Triệu Bá Ngũ cũng kinh ngạc, ông giờ mới ý thức được mình lỡ lời:”Con không biết?”

Ôn Nhiễm mờ mịt lắc đầu.

Triệu Bá Ngũ thở dài, chắc là mẹ cô cố ý giấu diếm, không nghĩ là mình lại vạch trần hết thảy, đành phải nói:”Ba con thời trẻ buồn bực quá độ cho nên não có chút vấn đề.”

“Khi đó ba con kết hôn, Ôn lão gia không đồng ý, ba con liền mang mẹ con đi tha hương, thực không giống với tác phong của ông ấy.”Triệu Bá Ngũ dừng lại, cười khổ,”Nhưng khi đó cũng không còn cách nào, về sau ta cũng không gặp qua nữa, không biết bệnh tình có khỏi không.”

Khỏi được không?Trong ấn tượng của cô, ba mẹ rất yêu thương nhau, nhưng đôi khi cô có thể thấy ba ôm cô lại ngẩn người đi, khi đó mẹ sẽ vụng trộm gạt nước mắt.Sau này, có khi ba thường xuyên ra ngoài công tác, lúc đầu là một tháng, sau lại hai tháng, nửa năm.

Trước mộ ba, mẹ ôm cô vừa khóc vừa nói những điều cô không hiểu nổi:”Đi rồi cũng tốt, ông không bao giờ phải chịu tra tấn nữa.”Nói xong lại khóc,”Ba con đời này đi quá nhanh, mẹ ở sau lưng ông, đuổi thế nào cũng không đuổi kịp, nếu mẹ đi nhanh hơn một chút, ông ấy sẽ không cô đơn như thế.Tiếc là, mẹ vô dụng quá, ba con, nhất định là chờ rất sốt ruột…”

Cô khi đó không hiểu hết nước mắt của mẹ, mãi đến khi trưởng thành mới dần dần hiểu ra, ba đã lấy hết dũng khí của mình đem mẹ rời đi, cho nên sau đó hai người luôn phải sống rất dè chừng.

Đông chí đã qua, xế xẩm tối ở thành phố B đã đen mờ mịt, trời rét đậm, cả thành phố mưa rầm rầm không thôi.Ôn Nhiễm cầm ảnh chụp ngồi trên xe buýt, ngoài cửa sổ hiện lên ánh sáng leo lắt của ngọn đèn đường, chiếu lên bức ảnh của ba.Đây là cái Triệu Bá Ngũ cho cô, ông chỉ còn một cái duy nhất này, liền đưa cô, vì thế Ôn Nhiễm vô cùng cảm kích.

Xe buýt dừng lại ở bến cuối cùng cũng là cửa lớn đại học B, trở lại trường đã gần bảy giờ.Ôn Nhiễm đứng trước sân thật lâu.

Cô nhớ khi ở đại học A, Diêu Trường luôn mua một đống các tiểu thuyết ngôn tình về xem, mưa dầm thấm lâu còn không quên truyền đạt cho cô:”Tránh né tình yêu là người ngu xuẩn, bởi vì gặp được tình yêu chân thành với tình yêu sét đánh xác suất tương đương, cũng giống như công chúa trước khi gặp hoàng tử, đã hôn một con ếch, cho nên cậu không thử làm sao biết được lúc nào thì gặp bạch mã hoàng tử cùng một chuyện tình trong mơ.”

Cô không thể nhớ rõ cô đã nói gì, chỉ nhớ khi đó mình đã nghĩ, không sợ thử, chỉ sợ không chấp nhận nổi.Cho nên, bây giờ, với dũng khí còn lại của mình, cô còn có thể nói ra.Vừa quyết tâm xong cô thẳng hướng lầu học viện mà tiến.Tòa học viện đứng lặng trong ánh đèn, còn vài phòng sáng.Ôn Nhiễm hít một hơn thật sâu chuẩn bị bước vào trong chợt có một chiếc xe màu đen từ từ đi tới, có chút quen mắt.

Xe vững vàng dừng lại, cửa vừa mở ra Diệp Dĩ Trinh từ trên bước xuống.Anh giống như nhớ tới điều gì, cúi xuống dặn dò người trợ lý, tầm mắt đảo qua một cái liền dừng lại ở nơi đó.Anh thấy cô, đôi mắt đen hiện lên một tia kinh ngạc, rồi dần trầm tĩnh lại.Anh luôn là người như thế, dù có chuyện gì xảy ra, cũng tỉnh táo rất nhanh, cho nên mới có thể nắm vững mọi thứ trong tay mình.

“Làm sao vậy?” Anh chưa gỡ cặp kính ra, qua thấu kính sắc nét vẫn nhìn thấy một đôi mắt đầy mệt mỏi.Lần đầu tiên, là lần đầu tiên anh không che giấu vẻ mệt mỏi trước mặt cô.

“Em muốn nói chuyện với thầy”.Ôn Nhiễm kéo kéo túi xách, đầy dũng khĩ nói.

Diệp Dĩ Trinh khẽ cười:”Chờ một chút.”Anh quay sang bên nhìn người trợ lý,”Đem nội dung bản báo cáo ngày mai sửa lại cho tôi, hôm nay tới đây thôi.”

Trợ lý thoáng sửng sốt rồi rất nhanh cầm lấy, lái xe đi.

Diệp Dĩ Trinh cùng Ôn Nhiễm đến văn phòng, dù anh đã chuẩn bị tốt tâm lý nhưng mà vẫn có chút hồi hộp.Anh cười khổ, rót một ly nước ấm cho cô:”Uống chút nước cho ấm.”

Ôn Nhiễm nhận lấy, nhấp một ngụm xong đã vội nói:”Thầy à, em muốn nói chuyện với thầy.”

Anh ừ một tiếng rồi cúi đầu không nói gì, kiên nhẫn chờ đợi thật lâu mới nghe cô nói.

“Thực ra, đêm đó thầy nói xong em vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này.”

“Ừ.”Anh biết, có thể khiến cô rối rắm như thế, anh cũng đã may mắn rồi.

“Thực ra em chưa gặp một người thầy nào như thầy, rất học thức, ôn nhuận nho nhã, các học sinh thích thầy cũng rất nhiều.”

Anh không khỏi cười:”Em trêu tôi ?”

“Không phải.”Ôn Nhiễm vội lắc đầu.”Em còn nhớ khi từ sân bay trở về, thầy có nói, nếu ngoại lệ kia tồn tại, hãy cho người đó một cơ hội.Em chỉ muốn nói, nếu thực sự có người như vậy, em hy vọng không cách em quá xa, cũng không đi quá nhanh phía trước.”

Thì ra chính anh tự chui đầu vào rọ?Anh khẽ nhíu mày:”Vì sao?”

Ôn Nhiễm đảo mắt, nhịn cảm giác cay xè nơi hốc mũi, nước mắt như sắp rơi:”Bởi vì, em chạy theo sẽ rất vất vả.” Khi cô lớn lên mới hiểu được nỗi khổ của mẹ.

Diệp Dĩ Trinh giống như đã hiểu, vươn tay lau nước trên khóe mắt cô, rất nhẹ nhàng lại càng khiến cô muốn khóc nhiều hơn.

Cô gái này vẫn còn chưa lớn, thế mà lại mang nhiều khúc mắc trong lòng như thế.Mà anh, dường như quá xem nhẹ những lo lắng trong cô, lấy suy nghĩ của mình áp đặt lên, anh phải làm sao mới được đây?Có lẽ điều duy nhất có thể làm, là nhẹ nhàng ôm lấy cô, như lần trước.

“Ôn Nhiễm”. Anh khẽ gọi.”Anh biết rồi”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: