truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện dũng cảm nhất – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Mấy ngày nay vừa vặn là ngày toàn bộ học sinh nhập học, các câu lạc bộ trong trường cũng tranh thủ chiêu nạp thêm thành viên mới.Nhưng mà các cô lại là nghiên cứu sinh, tuy cũng mang các mác người mới nhưng lại không ai đến hỏi thăm.Chỉ có một khóa duy nhất, danh sách lại ít đến đáng thương.Hơn nữa đại học B đối đãi với học sinh đều thực hành chính sách nuôi thả, cho nên trong mấy ngày khai giảng này, Ôn Nhiễm rảnh rỗi quá đành ở kí túc xá xem phim.

Hôm nay Ôn Nhiễm vừa mới đăng nhập MSN,  kết nối xong đã có thông báo, thì ra là nàng Diêu Trường quấy rầy.Đây là bạn từ nhỏ đến lớn của cô, suốt ngày đều học cùng lớp với nhau, mãi đến khi Ôn Nhiễm lên đại học đến trường B thì tách ra.Bây giờ Diêu Trường đang làm việc cho một ngân hàng đầu tư, mỗi ngày lên MSN không ngừng, ca thán công việc cho nên ngay khi xem status của Ôn Nhiễm lúc sáng :”Hôm nay không có việc gì làm” lập tức không bình tĩnh được.

Bông y tế: Ôn Nhiễm mày làm tao nhớ đến Louie mười sáu…

Ôn Nhiễm: ?

Bông y tế: Louie mười sáu thích viết nhật kí, có việc cũng ghi mà không có cũng ghi.

Ôn Nhiễm:…

Bông y tế: có một ngày buổi sáng, ông ta viết nhật kí: Hôm nay không có việc gì làm

Ôn Nhiễm: sau đó?

Bông y tế: kết quả cách mạng nước Pháp nổ ra, sau đó mày cũng biết.

Ôn Nhiễm:…

Quả nhiên con người này tâm lý không bình thường mà.

Bông y tế: haha, nói giỡn thôi.Thế nào, cuộc sống của nghiên cứu sinh ở đại học B thế nào?

Ôn Nhiễm: không có gì để làm.

Bông y tế: lúc trước mày cố gắng để được trúng tuyển vào đại học B, sao lại không có việc gì ,nói đi.

Ôn Nhiễm suy nghĩ một lát, ngón tay trên bàn phím định đánh lại thôi.Đúng lúc Đồng Chu đột nhiên đẩy cửa bước vào, cầm một quyển tạp chí nói mãi không ngừng.Ôn Nhiễm nhìn bạn một cái, có tâm đưa cho bạn cốc nước.

Đồng Chu không giống với cô, vừa mới đi gia nhập hội nghiên cứu sinh, mỗi ngày đều có việc, đúng là bộ dạng của sinh viên mới.Đồng Chu uống ngụm nước, huơ huơ tạp chí vui vẻ nói:”Này, mình nói cho nghe, gia cảnh thầy Diệp thật không đơn giản.”

“Thầy Diệp?”

“Đúng, chính là giáo sư Diệp.”

Ôn Nhiễm bừng tỉnh:”Thế nào cơ?”

“Này cậu xem, học vị tiến sĩ ngành kinh tế Bắc Mỹ, nghe nói trước kia là nghiên cứu sinh đại học T”

Nói xong Đồng Chu đưa một phần tạp chí cho cô,Ôn Nhiễm vừa nhìn đã thấy là tạp chí nội bộ của đại học T, cũng không biết Đồng Chu kiếm đâu ra.Ảnh chụp Diệp Dĩ Trinh lưu ở trang thứ hai, anh cùng một người đàn ông khác kề vai, chụp cận cảnh, khuôn mặt hao gầy, miệng mở rộng như đang cười.

Không thể không nói người đàn ông này cười làm cho người khác có ấn tượng rất sâu sắc, ôn hòa, không quá khoa trương, nhìn qua lại rất thoải mái.

Ôn Nhiễm nhìn tiêu đề: “Phó giáo sư trẻ tuổi nhất đại học T”, bàn tay nắm tạp chí càng thêm chặt.

Sau ngày khai giảng, viện trưởng học viện ra thông báo tiến hành ở quy mô nhỏ vài nghiên cứu.

Sáng sớm thứ tư, bốn người trong kí túc xá suy nghĩ miệt mài bắt đầu chọn đề án.

Lưu Phỉ Phỉ không ngừng đập bàn:”Đề án này giống như muốn đua tốc độ với ốc sên a, đến ốc sên cũng còn chê nó chậm.”

Đồng Chu khuyên bảo:”Không cần gấp gáp, cứ thong thả suy nghĩ rồi cũng làm được thôi”.

“Làm gì có chuyện tốt như thế, có khi ngay cả thành tích bình thường không khéo cũng bị người ta cướp sạch, mấy đề đưa cho cậu chính là của Diệt Tuyệt sư thái đó a”.

Đồng Chu nhô đầu ra khỏi máy tính:”Sư thái, sư thái là ai?”

Lưu Phỉ Phỉ bày ra bộ mặt vô cùng đau đớn:”Chính là người khó tình cực kì lại quyết định việc tốt nghiệp của chúng ta, học kì này lại đúng có một môn của bà, Miss Lý.”

Ôn Nhiễm cẩn thận hỏi:”Sẽ không thảm như vậy chứ?”

“Sao lại không, chạy nhanh chạy nhanh thôi.”

Một loạt đầu đề, Ôn Nhiễm xem qua một lần, có chút đau đầu.Mỗi một hàng là một tiêu đề, ngay cả gợi ý cũng không có làm cho Ôn Nhiễm thật rất muốn có đề cương luận văn.Quên đi, cũng không có gì quan trọng, tùy tay chọn một cái, kệ nó vậy.

Môn thứ nhất là của Diệp Dĩ Trinh, Ôn Nhiễm còn nhớ rõ, lúc tan học tiết đầu tiên thầy có nói là sẽ không điểm danh, hy vọng mọi người có thể đi học đúng giờ, nếu không có thể tự mình viết đơn xin phép rồi đưa lên là được.Đối với sinh viên hoàn toàn tin tưởng.

Mọi người không khỏi cảm thán:”Giáo sư như vậy thật không nhiều lắm”.

Ôn Nhiễm định tiết thứ nhất tranh thủ đến sớm chiếm chỗ, nhưng cô lại không thể rời giường được, thế là chờ sang tiết hai, nhưng mà đi muộn ngồi sau lại không nhìn thấy gì, bởi vì người đến nghe tiết của thầy quả không ít.Lúc này Ôn Nhiễm đứng ở cửa cùng Lưu Phỉ Phỉ mắt to trừng mắt nhỏ:”Này đây là môn chuyên ngành của chúng ta, bọn học MPA chạy tới đây làm gì?”

May mà Đồng Chu đến sớm đã chiếm được chỗ phía trước, Ôn Nhiễm đi theo Lưu Phỉ Phỉ chen qua, Đồng Chu nhún vai:”Biết làm sao được, thầy Diệp vốn rất được hâm mộ mà.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn Diệp Dĩ Trinh đang chậm rãi bước lên bục giảng, phong thái cực kì nhàn nhã.

Diệp Dĩ Trinh nhìn quét qua mọi người lộ ra một nét cười thản nhiên, hai tay chống bàn từ từ nói:”Gần đây nghe nói có nhiều người oán giận tôi tại sao đến dạy lại dẫn theo nhiều học sinh như vậy, tôi cũng không hiểu lắm, hôm nay bước vào phòng mới ngẫm ra.”

Có người cười trộm.

Diệp Dĩ Trinh cười cười nói:”Thích môn học này quả là tốt, nhưng đối với các bạn trễ học lại không tốt.Tôi nghĩ có người oán giận tôi cũng không phải là không đúng.”

Cách nói hài hước của hắn bây giờ Ôn Nhiễm đã khá quen thuộc, bả vai bị Lưu Phỉ Phỉ vỗ một cái:”Ôn Nhiễm mình luôn thấy, một người con gái đứng đắn không thể tùy tiện thích một nam nhân.”

Ôn Nhiễm bị dọa nhếch miệng:”Cho nên?”

Lưu Phỉ Phỉ nháy mắt nói:”Cho nên, hiện tại mình rất hối hận, mình muốn là một nữ sinh bồng bột đem luôn người đàn ông trên bục cho vào túi”.

Haha.

“Nữ nhân đứng đắn sẽ không bị sắc đẹp dụ dỗ”.

“Mình biết nhưng cũng có thể gặp được ngoại lệ”.

Ôn Nhiễm híp mắt nhìn Diệp Dĩ Trinh, không khỏi tưởng tượng không biết có bao nhiêu người nguyện ý cho hắn ngoại lệ đó.

Tới gần giờ nghỉ, Diệp Dĩ Trinh tắt máy tính:”Hôm nay học viện đã thông báo kết quả đề án được nhận.”

loading...

Tất cả mọi người rất quan tâm đến chuyện này vội hỏi:”Thầy à, đề mục thầy chọn là của người nào?”

Giáo sư tốt tình hiền lành như vậy ai mà không muốn làm cùng cơ chứ.

Diệp Dĩ Trinh nhìn thoáng qua, khẽ cười:”Chỉ có một người chọn chủ đề đó, khóa này tôi chỉ có một người cùng hợp tác nên chắc sẽ vất vả cho bạn đó một chút.”

Chỉ một người thôi sao?Thực vất vả mà.Ôn Nhiễm trong lòng hơi sợ, cô tùy tiện chọn cái đề án kia sẽ không phải là…

“Ôn Nhiễm” âm thanh trầm thấp nhưng lại rất rõ ràng, người đàn ông ngẩng đầu lên, quét qua một vòng:”Ôn Nhiễm là ai?”

Quả nhiên…

Dự cảm chẳng lành của cô luôn cực kì chuẩn xác, Ôn Nhiễm bất lực trước cặp mắt ngưỡng mộ của mọi người đứng lên, mỉm cười nhạt nhẽo, nghiến răng nghiến lợi nói:” Thưa thầy, là em.”.Em chính là cái người xui xẻo đó.

Diệp Dĩ Trinh ngẩng đầu lên, ôn hòa cười:”Hi vọng sẽ cùng em hợp tác vui vẻ.”

Đồng Chu nhỏ giọng nói:”Thật là tốt a.”

Lưu Phỉ Phỉ tiếp lời:”Giáo sư Diệp đúng là tốt nhất a.”

Ôn Nhiễm đầu đầy hắc tuyến ngồi xuống, không chú ý đến vẻ hứng thú trong ánh mắt của Diệp Dĩ Trinh.

Thật ra kết quả này với anh cũng có chút ngoài ý muốn, văn phòng thông báo quá muộn, anh còn không kịp nhìn đề mục đã rút đại một bộ, vốn tưởng sẽ không có ai chọn, mình cũng sẽ được nhẹ nhàng hơn, không nghĩ lại có một người.Cũng may, anh còn có chuẩn bị.

Dọn dẹp xong xuôi để về, vừa ra khỏi phòng đã thấy có một cô gái đang chờ.

Anh khẽ nhăn mày, chậm rãi bước qua cười nói:”Có vấn đề gì sao ?”

Ôn Nhiễm mâm mê ngón tay có chút ngượng ngùng vuốt vuốt tóc:”Em chỉ muốn hỏi thầy, đề án phải chuẩn bị gì trước ạ?”.Chỉ có một mình, cô cũng cần phải sớm làm thôi, nghĩ đến đây Ôn Nhiễm càng cảm thấy chán nản.

Cho dù người con gái trước mặt cố gắng che giấu, Diệp Dĩ Trinh vẫn nhìn thấy trong ánh mắt sáng ngời đó có một tia cảm xúc khác thường, khẽ cười:”Không cần vội, thứ sáu tuần này mới bắt đầu, khi đó chúng ta hãy bàn bạc.”

Ôn Nhiễm:”…”.Quả nhiên, hắn không hiểu sự khổ cực của cô

“Này em?”Anh gọi cô rồi nhìn đồng hồ,”Còn có việc gì sao, tôi còn có tiết.”

Nói xong lại mỉm cười, vẻ mặt hòa nhã vui vẻ đó làm Ôn Nhiễm vô thức lắc đầu, khi tỉnh ra thì bóng dáng cao lớn của Diệp Dĩ Trinh đã ở đằng xa.

Thứ sáu là lần đầu tiên họp, Ôn Nhiễm cẩm tài liệu đến khu học viện.Nhắm mắt lại lần nữa, thật sự không có tinh thần chút nào cả.

Thời gian còn sớm, tòa học viện không có mấy người, Ôn Nhiễm đứng trước đại sảnh, nhớ tới khi mình đi Đồng Chu và Lưu Phỉ Phỉ còn nằm trong chăn ngủ, ai oán quá đi mất.Thứ sáu vốn không có tiết, các thầy cô đều khá rảnh rỗi, đa số các đề báo cáo đều họp mười giờ, nhưng tối qua Ôn Nhiễm lại nhận được lời nhắn của Diệp Dĩ Trinh, sáng tám giờ có mặt ở phòng họp.

Trước phòng làm việc của sư thái, cửa khép hờ, Ôn Nhiễm liếc mắt nhìn qua, sư thái đang trừng mắt nhìn hai bạn nam cùng lớp.Trong lòng không khỏi sung sướng, không may cũng không phải chỉ có mình cô.

Văn phòng của Diệp Dĩ Trinh ở cuối hành lang, cửa mở sẵn, Ôn Nhiễm do dự một chút rồi gõ cửa.

“Vào đi”.Giọng đàn ông từ trong phòng truyền ra.

Ôn Nhiễm đẩy cửa bước vào, Diệp Dĩ Trinh ngồi bên bàn làm việc, ngẩng đầu lên bốn mắt nhìn nhau, đằng sau chiếc kính là đôi mắt đen láy, trầm tĩnh như nước, thấy cô thì ánh mắt chợt lóe lên.

“Buổi sáng tốt lành”.

Ôn Nhiễm ngượng ngùng gật đầu:”Buổi sáng tốt lành”.Nghĩ nghĩ một lát rồi nói tiếp:”Thầy Diệp”.

Nói xong lại thấy hắn cười, có vẻ như bộ dạng lúc nãy của cô chọc cười hắn.Bỗng nhiên một danh sách được đưa đến trước mặt.

“Đầu tiên xem bảng danh sách này, phía dưới là những thứ em cần tham khảo, tôi ở đây có mấy quyển, còn lại em đến thư viện tìm”.

Ôn Nhiễm nghe xong thoáng ngơ ngẩn.

Diệp Dĩ Trinh vừa xem tài liệu vừa nói:”Cũng có thể sẽ gặp khó khăn, vốn đều là những tài liệu dành cho nghiên cứu sinh khi làm luận văn dùng.Nhưng mà em cũng có thể đi hỏi các anh chị đi trước, nếu vẫn không được…”.Giọng nói kéo dài một chút rồi lại vang lên:”Em cũng có thể tìm tôi.”

Cô thật không thể hiểu được cái vị giáo sư hay nói giỡn này.

“Thầy à, cái này chúng ta không học mà”.Cô cố gắng đề nghị.

“Sao?Vậy nhân dịp này thì học nhiều một chút, càng tiếp thu được nhiều hơn.”

Lại bị bác bỏ, Ôn Nhiễm nhất định không buông xuôi:”Nhưng mà không phải chỉ là thành tích bình thường thôi sao?”

“Em nói không sai.”Hắn gật đầu.”Nhưng cũng không phải là không quan trọng.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn hắn, thấy đôi mắt hắn híp lại, thần sắc không giống như vẻ ôn hòa lúc trước:”Nếu không quan trọng ,tôi cũng không cần phải bỏ thời gian cho em.Làm gì cũng phải chú ý được mất,em hiểu không.”

Người này dạy dỗ học trò mà vẻ mặt cũng không thay đổi.Ôn Nhiễm hít một hơi, lấy bút ra bắt đầu đánh dấu vào bảng, bộ dạng rất ư là hiên ngang lẫm liệt, thấy chết không sờn.Không bảo sao mà Diệp Dĩ Trinh và sư thái đều bắt đầu họp vào tám giờ, thực là thời điểm bi tráng mà.

Diệp Dĩ Trinh nhíu mày nhìn người con gái trước mặt, môi hơi gợi lên.

“Thầy Diệp”.

“Ừ”.Anh vươn tay nhận lấy bảng danh sách cô đưa, nhìn qua ,đúng đến tên mình thì bật cười, cô bé này, cố ý?

“Ôn Nhiễm.”

“Dạ?”

Nghe được tên mình, Ôn Nhiễm theo bản năng ngẩng đầu, thấy người trước mắt lấy bút vòng to trên tờ giấy, ba chữ cái to làm Ôn Nhiễm như có bị sét đánh, chỉ đạo giáo sư Diệp Dĩ Trinh, cô thế nhưng lại viết sai hai chữ!!

Diệp Dĩ Trinh dở khóc dở cười, lấy ra một chiếc bút giúp cô sửa lại, rồi đưa cho cô.

Dĩ Trinh.

Khí thế độclập mạnh mẽ, đúng là hai chữ này.

Ps: chương này khó quá đi, nhiều chỗ mình không hiểu nhưn lại không biết hỏi ai.Nếu bạn nào đọc convert rồi phát hiện ra sai thì báo mình với nhé.Cám ơn ^^

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: