truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – ngoại truyên 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngoại truyện 2 – Tâm kết

 

Người
dịch: Gia Gia

Nguồn: http://namcungdiepy.wordpress.com/

 

“Chị muốn chuyển nhượng lại
tiệm vải sao?” Tay còn đang cầm bộ đồng phục vừa cởi ra, Cát Niên lộ rõ vẻ ngạc
nhiên.

Phương Đăng nói: “Chính xác
mà nói, tôi muốn nhượng lại tiệm này cho em.”

“Tôi?” Cát Niên biết vẻ mặt
của mình khi lặp lại câu nói của bà chủ chắc chắn là rất ngớ ngẩn, cô cười một
cách lúng túng, “Sao lại có thể.”

“Sao lại không thể? Tôi
không về đây nữa đâu, ngoại trừ em ra, tôi không biết còn ai thích hợp hơn để
làm bà chủ tiếp theo của nơi này.” 

Cát Niên không nói gì. Cô
làm việc trong tiệm vải này đã 8 năm rồi, từ một nhân viên bình thường cho đến
trưởng tiệm, từ lâu cô đã xem chỗ này là một phần cuộc sống của mình. Cô làm
việc siêng năng cẩn thận, mọi chuyện lớn nhỏ trong tiệm cô thậm chí còn biết rõ
hơn cả bà chủ Phương Đăng, song cô chưa bao giờ có ý nghĩ không an phận. Cô chỉ
biết mình cần mức thu nhập này, lúc trước, thân mang tiền án đi tìm việc khắp
nơi không có kết quả, là Phương Đăng đã cho cô cơ hội, còn cho cô lòng tin, có
thế mới giúp cô được sống yên ổn an lành trong những năm qua.

Giờ đây Phương Đăng phải đi
rồi, Cát Niên không dám nhiều chuyện hỏi người ta đi đâu. Người đứng ở trước
mặt là chủ và cũng là ân nhân của cô, nhưng chuyện của đối phương, cô biết rất
ít, đương nhiên, không phải là cô chưa từng nghe qua những lời đồn qua lại về
bà chủ của mình từ những nhân viên khác, nhưng những điều này đều không liên
quan đến cô. Lần trò chuyện dài nhất giữa cô và Phương Đăng là ngày cô đến xin
việc, lúc ấy, cô nhân viên trẻ đến khiến Cát Niên bất ngờ ấy cũng đã giống như
bây giờ, mời cô vào phòng nghỉ ở trong tiệm, hỏi cô học được kỹ thuật may vá từ
đâu. Cát Niên thành thật khai báo học ở trong ngục, đối phương lại không hề lộ
ra nét kinh ngạc và nghi ngờ, mà chỉ cười một cái, rồi nói tay nghề của mình là
học từ viện cô nhi.

Cát Niên chưa từng nghĩ
Phương Đăng lại nỡ bỏ lại tiệm vải này, bởi vì cô ấy từng nói, ký ức của cô về
gia đình đã mơ hồ từ rất lâu, cái duy nhất còn rõ ràng chỉ là khung cửa sổ với
màn vải màu đỏ đậm, đã vô số lần cô muốn đến gần cánh cửa sổ ấy trong giấc mơ,
vén tấm màn đó lên để nhìn kỹ nơi mà cô quyến luyến, nhưng rồi mỗi khi ngón tay
chạm đến tấm vải ấy, cô đều tỉnh giấc. Khung cửa sổ với màn vải màu đỏ đậm kia
là nơi duy nhất gửi gắm quá khứ của cô, tiếc rằng dẫu cho là trong hiện thực,
cô có cố chọn thế nào, cố ghép ra sao, cũng không thể tìm lại mảnh vải hoàn
toàn ăn khớp với ký ức. Phương Đăng đùa rằng đấy chính là lý do khiến cô cố
chấp muốn mở một tiệm vải.

Chẳng lẽ cô ấy đã tìm được
cánh cửa sổ ấy của mình rồi?

Cát Niên không nói ra câu
hỏi này, song đôi mắt gian manh như mèo của Phương Đăng lại dường như đã nhìn
thấy suy nghĩ trong lòng cô.

“Có lẽ đã đến lúc thay đổi
rồi.” Phương Đăng cười rất mập mờ, ngữ khí như có ý gì đó, “Chúng ta đều như
nhau.”

Cát Niên không biết cái
“chúng ta” mà Phương Đăng cố ý nhấn mạnh ấy là muốn ám chỉ điều gì, dạo trước
Hàn Thuật lại bê mặt đến tiệm đón cô, lúc ấy cách giờ ra về còn đến mười mấy
phút, anh nghênh ngang bước vào, còn trò chuyện vui vẻ với nhân viên làm cùng
ca, làm cho hai cô gái cười mãi không ngớt, vừa đúng lúc bị Phương Đăng đến
tuần tra đột ngột trông thấy, Hàn Thuật còn tưởng đó là khách, anh cười hì hì
định giới thiệu sản phẩm cho đối phương, còn nói khoác rằng mình là trưởng
tiệm. Lúc ấy Cát Niên hận đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nhét anh vào đó.

Nghĩ đến đây, da mặt của cô
đỏ lên như chột dạ. Phương Đăng nhìn thấy cả, cô nói: “Em cũng là lúc dự tính
cho tương lai rồi, em không thể làm trưởng tiệm suốt đời cho một tiệm vải.”

“Chỉ sợ tôi không có nhiều
tiền như vậy.” Cát Niên thành thật. Cô đích thực có cảm tình với nơi này, nhưng
nói thế nào cũng là lòng dư sức mọn.

Phương Đăng nói: “Giá tiền
tôi đưa ra cho em không phải là con số thiên văn. Cát Niên, tôi cho em thời
gian để suy nghĩ, nhưng phải nhanh, tôi không thể đợi quá lâu.”

Suốt chặng đường, Cát Niên
đều lo suy nghĩ lời của Phương Đăng. Cát Niên là một người phục tùng theo thói
quen, đối với cô, thay đổi không phải là một từ ngữ vui vẻ, nhưng nếu như
Phương Đăng phải đi, vậy tiệm vải đổi chủ là việc không thể tránh khỏi, phương
pháp lý tưởng nhất để duy trì hiện trạng không còn cách nào khác ngoài việc mua
nó. Rất khó để ngăn chặn cô suy nghĩ, nếu như cô có một tiệm nhỏ thuộc về mình
thì sẽ như thế nào, đặc biệt là một nơi mà cô đã bỏ hết tâm huyết vào nó trong
8 năm qua.

Giá tiền mà Phương Đăng đặt
ra rẻ đến vượt ngoài tưởng tượng của Cát Niên, cô thầm nghĩ, nếu như những lời
đồn đó là thật, vậy thì bà chủ của cô không hề thiếu tiền, cái được cho là tiền
chuyển nhượng kia, nói kiểu nào cũng giống là một hình thức ký gửi hơn. Nhưng
Cát Niên cũng thật sự là thẹn với túi tiền. Vì nuôi nấng Phi Minh, những năm
nay cô không để dành được bao nhiêu, số tích lũy cuối cùng cũng đã dùng để lo
xếp hậu sự của Bình Phượng. Tài sản duy nhất của cô chẳng còn gì khác ngoài căn
nhà anh họ Tư Niên chuyển nhượng cho cô mấy năm trước – căn nhà Tiểu hòa thượng
sinh ra và lớn lên, căn nhà cất giấu mọi nỗi nhớ của cô.

Cô đang phiền muộn, lại
thêm vào thói quen cúi gằm đầu khi đi đường, do đó khi đi ngang tiệm tạp hóa
trước cửa nhà, cô suýt bị giọng nói khiếp người của chú Tài làm vấp ngã.

“Ta nói Cát Niên à, cháu mà
còn không về nữa là chú phải giữ Hàn Thuật nhà cháu ở lại ăn cơm rồi đấy.” Ngữ
khí của chú Tài hàm chứa quở trách, phảng phất như đang nói cô là người vợ
không gương mẫu.

Cát Niên ngước đầu lên, quả
nhiên trông thấy Hàn Thuật chui ra từ quần người trong quán của chú Tài, khỏi
phải hỏi, “Thần cổ phiếu” lại đang truyền đạt kinh nghiệm cho các ông chú bà dì
“thôn thành” rồi. Lòng nhiệt tình mà họ dành cho anh thậm chí còn hơn cả Tạ Cát
Niên – cô gái ít lời nhưng sinh sống tại đây đã nhiều năm. Bởi thế, Cát Niên
cũng không buồn giải thích với chú Tài đang cầm quạt mo kia cái vấn đề Hàn
Thuật có phải là của “nhà cô” hay là không, điều này chỉ khiến cho xóm làng
càng thêm chọc ghẹo.

Hàn Thuật cùng cô đi về
phía căn nhà cũ, cười nói: “Anh đói chết rồi!”

“Nhưng em đã ăn rồi.” Cát
Niên không có gạt anh, cô đích thực không ngờ rằng anh lại đến. Sự thật là, mấy
hôm trước họ có một cuộc tranh chấp, chính xác mà nói, là anh vừa nổi trận lôi
đình, suýt nữa đã lại một lần đá hư cánh cổng sắt cũ kĩ, cái cơn giận đùng đùng
ấy như là đã quyết tâm cả đời không thèm qua lại với cô nữa – chí ít cô không
ngờ anh lại xuất hiện nhanh như vậy.

“Vậy em cũng phải làm gì đó
cho anh ăn.” Hàn Thuật nói như rất có lý.

Giọng của Cát Niên càng
ngày càng nhỏ: “Ờ… em đã ba ngày không đi chợ rồi.”

Khác với một người có yêu
cầu cao với chất lượng cuộc sống như Hàn Thuật, Cát Niên sống theo kiểu đơn
giản, trước kia khi Phi Minh còn ở đây, nấu cơm là việc không thể không làm,
sau này Phi Minh đi rồi, Hàn Thuật lại ở lì chỗ của cô một thời gian dài, bản
thân không làm thì thôi, lại còn kén ăn thích bới móc, suốt ngày bắt Cát Niên
làm đủ món, sau đó vừa ăn vừa bình luận, làm cho Cát Niên sứt đầu mẻ trán, phiền
đến không chịu được. Những ngày anh không ở đây, cô cũng được thong thả, sau
giờ làm sẽ qua quán mì kế bên giải quyết bữa tối. 

Sắc mặt của Hàn Thuật hơi
thay đổi, Cát Niên cơ hồ đã tưởng rằng anh lại không vui rồi. Bất kể bề ngoài
của anh có lịch lãm thế nào, bên trong cũng còn trẻ con như lúc trước, trước
mặt những người càng thân quen thì anh càng dễ vui dễ giận, khiến người ta phải
dỗ phải chiều, cơn giận tới nhanh rồi đi cũng nhanh. Nhưng không ngờ hôm nay
lại không tái phát, trái lại anh chỉ ủ rũ đá viên gạch nhỏ cạnh chân, miệng
bảo: “Ồ, hình như cũng không đói lắm.”

Nhớ lại cái ngày anh đá cửa
bỏ đi, giận đến cả người run lên lần trước, rồi nhìn lại Hàn Thuật nhẫn nhịn
bây giờ, Cát Niên bất giác mềm lòng.

“Hình như trong nhà còn mì
ăn liền và hột gà, nếu anh muốn ăn…”

“Em suốt ngày ăn những thứ
rác rưởi này!”

“Vậy thì thôi…”

“Gì mà thôi, mì phải nấu
bằng nước chín, đổ nước đi rồi mới bỏ gia vị. Trứng phải chiên nha, nửa chín
nửa sống. À phải, mì loại nào vậy?”

Lôi thôi một hồi, anh lại
hứng khởi nói đến một quán ăn Việt Nam rất đặc biệt mà anh mới phát hiện gần
đây, bảo rằng nhất định phải dắt cô đi ăn thử.

Cát Niên cười nghe anh nói,
đứng tìm chìa khóa cổng. Nhìn cánh cổng lung lay như muốn sập xuống, Hàn Thuật
xoa xoa mặt mình.

“Lát ăn xong anh qua bên
chú Tài mượn đồ về sửa lại.”

Cát Niên đã có thể tưởng
tượng ra nét mặt của chú Tài, thanh niên tinh lực quá thừa rồi, nếu không suốt
ngày kiếm chuyện với cánh cổng sắt làm gì.

Vào đến nhà, Cát Niên đặt
đồ xuống rồi đi vào bếp nấu mì cho Hàn Thuật. Trong quá trình chờ đợi, anh đi
lòng vòng trong nhà như đã rời khỏi nơi này mười tám năm vậy.

“Chậc chậc, em xem này chỗ
này bị dột nước rồi, chả trách chân tường lại mọc rêu.

“Em không cảm thấy xà ngang
đã mốc rồi sao? Không chừng đang ngủ nóc nhà sập xuống chôn luôn đó.”

“Lá cây trước cửa em có thể
quét một chút không, người ta không biết còn tưởng chỗ này ở đến năm hộ có bảo
hiểm.”

loading...

Nói mệt rồi, anh tìm cái
ghế ngồi xuống, không ngạc nhiên gì khi chiếc ghế tre cũ phát ra âm thanh “ót
ét” quái lại, anh thấp giọng chửi rủa một câu, sau đó dùng giọng nói vừa đủ cho
Cát Niên nghe thấy để mà “tự mình nói chuyện”: “Chỗ này quả thật là tốt quá đi,
chẳng thua gì viện bảo tàng lịch sử, đâu đâu cũng là văn vật, chả trách có đánh
chết em cũng không chịu rời khỏi, còn có người tự vác thân tới mua vé vào cổng
tham quan.”

Cát Niên vẫn cứ im lặng,
như không nghe thấy gì cả. Gần đây bất luận họ nói về chuyện gì đi nữa, cuối
cùng cũng sẽ quay về đề tài này, đấy cũng là mồi lửa của cuộc cãi vã trước đó.
Cô biết Hàn Thuật không thích chỗ này, và anh cứ mãi rời khỏi rồi lại trở về
đây, là vì anh muốn dắt cô cùng rời khỏi.

Thật ra Hàn Thuật cũng đã
sống ở đây một thời gian khá dài. Ba của anh, chánh án Hàn về hưu dưới phương
thức không đẹp đẽ ấy không bao lâu thì đã qua đời do tim suy kiệt, giống như
gốc cây to um tùm bị thương ở rễ, khô cằn trong một đêm. Điều đó đối với Hàn
Thuật mà nói, chẳng khác nào một đòn chí mạng. Tuy mở miệng là anh nói hận ông
già nhà mình, cũng xem khinh cách hành sự của đối phương, nhưng tất cả những
bất mãn này đều cần phải có một Hàn chánh án còn sống để gánh chịu. Sự ra đi
đột ngột của Hàn Thiết Văn làm sụp đổ toàn bộ những chính nghĩa của Hàn Thuật,
bất kể khi còn sống ông ấy đã từng làm gì, là người như thế nào, thì khi tin dữ
này truyền đến tai Hàn Thuật, người mà anh mất đi là ba của mình, là người cha
từ nhỏ đã vô cùng nghiêm khắc nhưng lại chỉ có một mình anh là con trai. Anh
thậm chí không dám rơi lệ trước di thể của ba mình, vì vài ngày trước khi ông
phát bệnh, mẹ đã gọi điện bảo anh về nhà, anh biết rõ đó là ý của ba nhưng vẫn
cố chấp không chịu về. Để đến cuối cùng, anh cũng không biết phải chăng chính
hành động trình báo của mình đã trở thành cú đánh chí mạng cho ba.

Khoảng thời gian ấy, anh
nấp trong nhà của Cát Niên, không chịu đi đâu. Cát Niên tuy biết rằng không nên
cho anh ở lại, nhưng cũng không nhẫn tâm giậu đổ bìm leo, quan hệ của hai kẻ
vốn đã không thể nói rõ càng trở nên hỗn loạn. Mãi đến khi Hàn Lâm về nước thu
xếp hậu sự cho bố, mới tìm đến và đưa Hàn Thuật đi.

Cát Niên biết Hàn Thuật lâu
nay rất thân thiết với chị hai, nhưng cô không biết Hàn Lâm đã dùng cách gì để
khuyên giải Hàn Thuật, chỉ biết chắc chắn rằng anh đã khóc một trận đã đời. Hàn
Lâm là một cô gái rất thông minh và sảng khoái, lúc ấy kiểu nào Hàn Thuật cũng
kéo Cát Niên tới trước mặt Hàn Lâm, Hàn Lâm không nói gì, chỉ đối xử với Cát
Niên như người nhà của mình vậy, song một ngày trước khi rời khỏi, cô đã có một
cuộc trò chuyện riêng với Cát Niên.

Hàn Lâm nói, Hàn Thuật có
lỗi với Cát Niên, điểm này không ai có thể phủ nhận, nhưng đứng trên lập trường
của người thân, cô khẩn cầu Cát Niên hãy nể tình tấm lòng chân thành của Hàn
Thuật, hoặc là yêu anh, nếu không làm được thì hãy nhẫn tâm với anh một lần, để
anh triệt để dứt bỏ ý định, xem như là tha cho anh. Lúc ấy Cát Niên đỏ mặt tía
tai, cô biết sự hàm hồ và do dự của mình đều đã lọt hết vào mắt của Hàn Lâm,
nhưng Hàn Lâm là đúng. Hàn Thuật đã dùng hết sức cũng không đuổi theo được cơn
mưa hoa đó, không ai có thể thay đổi quá khứ, nhưng họ vẫn cần phải có một đáp
án.

Nhưng trước khi cô đưa ra
được đáp án ấy, Hàn Thuật vừa tiễn chị hai đi thì đã vội vàng muốn đưa Cát Niên
rời khỏi ngôi nhà này, với anh, nơi này không chỉ là không thích hợp cho sinh
sống, quan trọng hơn nó là cái hồn chứa đựng mọi hồi ức của Vu Vũ, và những cái
này lại chính là thứ mà anh mong muốn Cát Niên nhanh chóng buông bỏ, ngay cả mẹ
anh cũng đã bằng lòng ngầm sự tồn tại của Cát Niên, anh không thể chờ thêm nữa
và muốn được bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới với cô.

Nhưng Cát Niên lại chưa
chuẩn bị đầy đủ tinh thần để đoạn tuyệt với ngôi nhà này. Cánh cổng sắt lung
lay, nóc nhà dột nước, mảnh sân luôn rơi đầy lá tỳ bà, phảng phất nửa đời người
của cô đều gắn với nơi này. Còn có Phi Minh, nó ra đi quá sớm, linh hồn nhỏ bé
ấy phải chăng vẫn còn ghi nhớ căn nhà từng bảo bọc nó, và người cô đã chung
sống 8 năm với nó.

Chính vì thế mà đã có cuộc
tranh cãi kịch liệt đó. Cát Niên từ chối dọn khỏi nhà này, Hàn Thuật nghiến
răng hỏi cô có phải vì đây là nơi Vu Vũ từng sinh sống, cô im lặng. “Vậy anh là
gì? Anh là gì chứ?” Câu hỏi của Hàn Thuật như vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô
giống như cây tỳ bà ngoài sân vậy, không cần biết ngay từ đầu vì lý do gì mà nó
được trồng ở đây, điều quan trọng là nó đã mọc rễ.

Những ngày Hàn Thuật biến
mất, Cát Niên đã không chỉ một lần nghĩ đến lời khẩn cầu của Hàn Lâm. Yêu anh,
hoặc tha cho anh. Việc trước cô không biết, còn việc sau, cô nghĩ cô làm được.

Như là bị sự im lặng của cô
cảm nhiễm vậy, Hàn Thuật cũng không lên tiếng nữa, nghĩ chắc là vì không muốn
khơi lại chuyện không vui lần trước, nút thắt này đã gỡ không được, vậy anh chỉ
còn cách đi vòng qua nó.

Nhưng sự yên ắng này vẫn
khiến anh cảm thấy bất an. Một lúc sau, Hàn Thuật lại tìm được một đề tài.

“Công trình di dời mộ liệt
sĩ hôm sau sẽ bắt đầu, em có biết không?”

Trong tiếng xì xèo chiên
trứng phát ra từ nhà bếp, hình như anh nghe thấy Cát Niên “ừm” một tiếng.

Sự im lặng của cô đối với
việc này khiến cho Hàn Thuật có hơi bất ngờ, suy nghĩ lại, cũng không có gì lạ,
thế là lại tự mình lầm bầm: “Cũng phải, nơi cậu ấy bị té có còn hay không cũng
chẳng là gì, dù gì trong lòng em cậu ta vẫn luôn sống trong ngôi nhà này.”

Giọng nói của anh không
lớn, cơ hồ bị tiếng nồi xẻng lấp mất, một lúc sau, Cát Niên tắt bếp.

“Anh lầm rồi. Hiện giờ anh
ấy đã ở bên Phi Minh.” Cát Niên đưa mì cho Hàn Thuật với nét mặt nghiêm túc,
trên trán lấm tấm mồ hôi. “Trứng chiên lỡ tay rồi, anh ăn đỡ đi.”

“Ở bên Phi Minh… em biết
rồi?” Hàn Thuật cầm đũa lên rồi mới phản ứng ra lời nói của Cát Niên, anh ngơ
ngác nhìn cô.

Phi Minh ra đi không bao
lâu, Trần Khiết Khiết đã di dời mộ của Vu Vũ ra khỏi chốn hoang dã, và chôn
cùng với con gái. Chuyện này Hàn Thuật đã biết từ lâu, nhưng anh luôn giữ kín
miệng trước Cát Niên, còn căn dặn Trần Khiết Khiết đừng nhắc đến chuyện này
trước mặt Cát Niên.

Cát Niên ngồi xuống bên
cạnh anh, cũng là chiếc ghế “văn vật” nhưng nó lại vô cùng nghe lời.

“Sao lại không cho em
biết?” Cô hỏi.

Hàn Thuật không trả lời.

Anh biết chuyện đó có thể
đả thương Cát Niên, để cô biết rằng Vu Vũ cho dù có chết rồi thì cũng không
phải là của cô. Thế nhưng ngay cả trong cuộc tranh cãi lôi đình ấy anh cũng
không hề nói nó ra, bởi vì anh sợ Cát Niên đau lòng.

“Lễ Thanh Minh trước em có
đến thăm anh ấy, nhưng mộ đã bị dời đi rồi. Em nghĩ sẽ không ai có hứng thú với
một cô hồn, ngoại trừ người thân. Thật ra như vậy cũng tốt.” Cát Niên thấp
giọng nói.

Hàn Thuật nuốt mì, anh đã
bận rộn cả ngày trong công việc, buổi trưa cũng không ăn gì, thật sự là đói lắm
rồi, cũng chẳng còn sức đâu bới móc tài nấu nướng của cô nữa. Anh thấy hơi kỳ
lạ, lâu nay Cát Niên không có thói quen viếng mộ.

“Em cảm thấy như vậy cũng
tốt thật ư?” Anh muốn xem xét thần sắc của cô thông qua màn khói của sợi mì.

Vẫn là nét mặt lạnh nhạt
thường ngày, không thể nhìn ra được cảm xúc.

“Nếu anh ấy còn sống, thì
cũng nên sống chung với họ.”

Hàn Thuật vốn định nói gì
đó, ngờ đâu bị sợi mì làm cho sặc đến thở không kịp. Cát Niên vỗ lưng cho anh.

“Anh gấp gì chứ, không ai
giành với anh đâu.”

Khó khăn lắm mới ngừng được
cơn ho, Hàn Thuật tìm lại được giọng nói của mình, lại vội vàng mở miệng.

“Từ từ thôi.” Cát Niên nói.

“Không phải, anh muốn nói,
em không muốn dọn khỏi đây cũng được, nhưng phải cho anh vào đây ở.” Anh dùng
giọng nói ù ù quái dị nói với Cát Niên, sau đó lập tức né khỏi ánh mắt của cô,
tiếp tục chúi đầu vào tô mì.

Cát Niên im lặng ngồi nhìn
Hàn Thuật, thật kỳ lạ, bao năm qua, trong tất cả những ảo tưởng của cô đối với
Tiểu hòa thượng, lại chưa từng có cảnh tượng như bây giờ: cô lặng lẽ, mỉm cười
ngồi trước mặt anh, nhìn anh ngấu nghiến tô mì do chính tay mình làm. Bình
thường đến thế, lại chân thật đến thế.

Hàn Lâm nói, có lúc chúng
ta sẽ phát hiện ra toàn bộ niềm tin chúng ta dành cho một người đến cuối cùng
lại là một sai lầm lố bịch.

Còn Phương Đăng nói, tôi đã
không còn nhớ cánh cửa sổ đó như thế nào nữa, nói không chừng nó căn bản không
mang màu sắc mà tôi tưởng. May thay hiện giờ tôi còn một cánh cửa.

“Không được.” Cát Niên trả
lời Hàn Thuật.

“Tại… tại sao?” Anh đập
mạnh đôi đũa xuống, mặt đỏ bừng, như hoàn toàn không thể chấp nhận đáp án này.

Cát Niên nói: “Vì em phải
bán căn nhà này, để mua lại tiệm vải chỗ em đang làm.”

“Vậy em ở đâu?” 

Hỏi xong, Hàn Thuật mới
chợt cảm thấy mình khờ chết đi được, anh xoa xoa mặt mình, và rồi cứ thế, nhìn
cô cười.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: