truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 29 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 29 – Thế giới sau cánh cửa

.Đối với Cát Niên, mảnh sân nhỏ được cánh cổng
sắt bảo vệ là sự yên tĩnh cô khao khát nhất, nhưng đối với Phi Minh lại là sự
cô tịch ngay từ khi mới lọt lòng.

.Cát Niên vừa luống cuống lấy con cá hấp nóng hôi
hổi trong nồi ra, đang vẩy tay cho bớt nóng liền nghe loáng thoáng có tiếng gì
đó ngoài cửa. Đã gần năm giờ chiều, theo thói quen ở đây, bữa cơm tất niên tối
30 thường diễn ra khá sớm, trước bữa cơm theo lệ thường đều phải đốt pháo,
trong tiếng đùng đoàng lác đác, Cát Niên phải mất hồi lâu mới chắc chắn tiếng
gọi ngoài cửa không phải là ảo giác.

Phi Minh vẫn đang nằm trên
giường tay cầm điều khiển từ xa, mơ mơ màng màng xem bộ phim Hàn Quốc con bé
thích, nhìn thấy Cát Niên đi đến liền dụi mắt hỏi: “Cô ơi cơm tối xong rồi ạ?”

Cát Niên vừa bước ra phía
sân vừa trả lời: “Xong ngay rồi đây, cô ra xem có phải chú Nghiệp đến rồi
không?”

Cô cầm lấy ô bước khỏi cửa
đi ra sân, ngoài cánh cổng được hàn bằng song sắt quả nhiên có người, nhưng
hoàn toàn không phải Đường Nghiệp như cô nghĩ mà là Hàn Thuật đang một tay nắm
song sắt cửa, một tay uổng công che mưa.

Vừa nhìn thấy cô, Hàn Thuật
đứng ngoài cửa rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, “Gọi mãi ngàn vạn lần cuối cùng cũng
ra rồi.”

Cát Niên dừng lại không
bước tiếp, sự xuất hiện của Hàn Thuật lúc này có thể nói là bất ngờ, cũng có
thể nói là không. Sở dĩ mâu thuẫn như vậy là vì kể từ khi hai người bắt đầu gặp
lại, anh đã luôn như âm hồn lảng vảng quanh cô. Nhưng trong một ngày đặc biệt
như hôm nay, dù anh có nghìn lá gan cũng không dám bỏ mặc bố mẹ trong bữa cơm
đoàn viên một năm chỉ có một lần để đến chỗ cô gây rối được, hơn nữa mới hôm
trước anh còn giận dỗi rồi bỏ đi ngay trước mặt cô.

Hàn Thuật thấy cô đứng im
lập tức không chịu được nữa, bực bội trách cứ: “Em ăn phải thuốc dừng hình đấy
à? Mau mở cửa cho anh, quần áo anh sắp ướt hết rồi đây.”

Anh nói như thể mọi chuyện
đều hết sức hiển nhiên, hệt như một người chồng vừa đi làm về muộn. Nhưng Cát
Niên lại dễ dàng phá tan bầu không khí thân mật khiến anh thoả mãn này, cô cầm
ô che mưa, nước mưa làm khoảng cách giữa anh và cô có vẻ càng xa hơn.

“Anh có việc gì?” Cô thận
trọng hỏi.

Hàn Thuật giậm chân: “Em cứ
phải nói chuyện với anh qua cánh cổng thế này à? Đây không phải cách đối đãi
với khách chứ?” Dù vẫn đang giơ một tay che đầu nhưng tóc anh đều đã ướt hết,
từng lọn tóc dính bết trước trán, trông rất nhếch nhác.

Cát Niên nói: “Hôm nay
không phải ngày đãi khách, sắp giao thừa rồi, anh đến đây làm gì, đừng làm loạn
nữa, về đi.”

Xem ra Hàn Thuật thật sự đã
rất nôn nóng, một tay cứ nắm lấy cánh cổng mà lay, “Em có thể để anh vào rồi
hãy nói không, dính nước mưa không phải chuyện đùa đâu.” Anh vuốt nước mưa trên
mặt, ngón tay tái xanh, nghĩ đến lại thấy lạnh kinh khủng, anh vừa nói dứt lời
liền run lập cập, quay người hắt xì một cái rất hợp cảnh.

Cát Niên do dự một lúc,
lòng trắc ẩn dường như khiến thái độ xua đuổi của cô dịu bớt đi, cô bước lên
mấy bước, đứng cách anh một cánh cổng.

Niềm hy vọng vừa kịp nhen
nhóm của Hàn Thuật nhanh chóng bị dập tắt, anh thấy Cát Niên đưa tay ra còn
tưởng cô sắp mở khoá, anh ngờ cô lại chỉ thu chiếc ô trong tay rồi định đưa qua
song cửa sắt cho anh, “Cầm lấy ô này, chiếc ô hôm trước của anh em để trong
phòng bác sĩ Tôn rồi, em… em vào trước đây, anh mau về nhà ăn cơm đi.”

Hàn Thuật im lặng, không
đón lấy chiếc ô Cát Niên đưa ra, anh nhìn cô thật kỹ qua làn mưa cùng những
hàng nước cứ lăn dài từ tóc như thể vừa mới nhận ra, cô là người vốn không giỏi
cứng rắn nhưng ý chí cự tuyệt dành cho anh lại kiên định đến vậy. Anh cứ luôn
cho rằng mình đã cố gắng hết sức, đã gần cô thêm một chút, gần hơn một chút
rồi, thật ra không phải, ngay lúc này đây, chỉ cách một bước chân, cánh cổng
của cô trước nay chưa từng nghĩ đến chuyện mở ra cho anh. Cô ở trong thế giới
khép kín của cô đằng sau cánh cổng, anh ở bên ngoài, thật khó phân biệt nổi là
xa hay gần.

Cô không biết hôm nay anh
phải trải qua những gì, bận bịu, kiệt sức, kinh ngạc, phẫn nộ, tủi hờn… Hàn
Thuật cảm thấy mình đã chạm đến cực hạn, cả thế giới này không có ai xui xẻo
bằng anh, cả thế giới này đều ức hiếp anh. Trước cánh cổng cố chấp đóng chặt
hệt như cô, tất cả cảm xúc trong anh đột ngột dâng lên đỉnh điểm, anh lùi lại
một bước, chẳng còn màng đến phong độ giơ chân đạp mạnh vào cánh cổng sắt, “Tôi
khiến người ta ghét như vậy đấy!”

Cánh cổng đáng thương đã bị
hỏng một lần khi hai người giằng co lần trước, về sau được chú Tài giúp dựng
lại nhưng cũng chỉ là công trình tạm bợ phòng được quân tử chứ chẳng phòng được
tiểu nhân, sau cú đạp chân đột ngột của  Hàn Thuật, cánh cổng sắt run bần
bật, bụi vữa xi măng ào ào rơi xuống, có miếng vữa còn rơi trúng ống quần Cát
Niên.

 Cát Niên hoảng hốt
lùi lại một bước, cũng may cánh cổng cũng chỉ lung lay chứ vẫn chưa đổ. Trước
tình cảnh khó lòng dàn xếp này, Cát Niên chợt có một cảm giác nực cười hoang
đường, sao có thể có một người càn rỡ đến vậy, anh ta rõ ràng vừa làm chuyện
khiến người ta ghét lại vẫn còn hỏi, vì sao tôi bị người ta ghét.

Cô thờ ơ quay đầu bước vào
nhà, trong lòng không khỏi lo sợ bất an, nếu anh ta điên lên lại bồi thêm đạp
nữa, cánh cổng sắt thật sự hy sinh, không biết còn dựng được lại nữa không.

Nhưng thảm cảnh Hàn Thuật
bồi thêm đạp nữa không hề xảy ra, Cát Niên bước vào dưới mái hiên mới nghe thấy
một giọng nói đáng thương, “Anh bị bố đuổi đi rồi.”

“Hả?” Cát Niên kinh ngạc,
sững sờ quay người lại nhìn anh. Trong ấn tượng trước nay của Cát Niên, Hàn
Thuật tuy càn rỡ không biết đạo lý nhưng anh rất ít khi nói dối.

Hàn Thuật đứng dưới cơn mưa
lất phất, cúi đầu tiu nghỉu nhưng tính khó chịu vẫn còn đó, anh đưa chân đá mấy
mảnh vữa rơi xuống bên cánh cổng sắt, hậm hực nói: “Anh không có chỗ nào để đi,
thế đã được chưa.”

Cát Niên hơi không tin,
trước đây cô đã nghe Phi Minh nói Hàn Thuật không sống cùng bố mẹ, dù anh có
thật gây chuyện với bố thì cũng không phải không có chỗ nào dung thân, hơn nữa
với bản linh của anh, tìm một nơi tá túc hẳn không phải chuyện khó.

Dường như Hàn Thuật đã đoán
ra trong đầu cô đang nghĩ gì, anh nói tiếp: “Anh biết em không tin, nhưng giờ
chỗ anh ở vẫn là do bố anh trả tiền, đứng dưới tên ông… anh phải cho bố thấy
không phải xa ông ấy là anh không sống nổi.”

“Sao phải thế chứ?” Cát
Niên là người chưa từng được nhận bất kỳ sự che chở nào từ bố mẹ, vì vậy cô
không sao hiểu nổi một người như Hàn Thuật muốn khổ sở chứng minh điều gì.

“Anh không phải loại không
cần thể diện, em đã nói không thể, anh chấp nhận, cũng chẳng muốn gì hơn, chỉ
là muốn kiếm một nơi ngồi thở một chút…”

Một cơn gió lùa qua dưới
mái hiên, Cát Niên thấy lạnh thấu xương, Hàn Thuật ưa thể diện, không co rúm
run cầm cập trong mưa, nhưng cô biết anh chắc phải lạnh lắm. Cát Niên im lặng,
trái tim cô không phải bằng sắt bằng đá, cũng không phải muốn nhìn anh chịu khổ
để hả hê. Nếu đổi lại vào lúc khác, ở một nơi khác, để anh vào ngồi nhờ một lúc
cũng không phải không thể, nhưng ở đây lại khác. Đây là nơi Tiểu hòa thượng
từng sống, nơi cóp nhặt bao ký ức cô không muốn cho người khác biết, là một
vùng trời chỉ thuộc về cô và Tiểu hòa thượng. Cô có thể cho phép một người
không liên quan gì đến quá khứ như Đường Nghiệp thỉnh thoảng lui tới, nhưng Hàn
Thuật thì không được, chỉ duy có anh là không được, cô không muốn góc yên tĩnh
duy nhất của mình cũng bị anh quấy nhiễu đến long trời lở đất.

Cô chỉ chăm chăm suy nghĩ,
không biết từ lúc nào tiếng động bên ngoài đã thu hút Phi Minh đang nằm trên
giường, Phi Minh lấp ló sau cánh tay cô, nhìn thấy người ngoài cửa liền vừa
kinh ngạc vừa vui mừng gọi lớn “Chú Hàn Thuật” rồi như chỉ muốn nhảy bổ ra mở
cửa.

Cát Niên vội vàng túm lấy
Phi Minh, con bé này đến áo khoác cũng không mặc, lại còn định đầu trần chạy ra
mưa, thế này có nguy hiểm không cơ chứ!

loading...

“Cô ơi, chú Hàn Thuật đến
rồi, chú ấy bị ướt hết rồi, sẽ bị ốm mất!” Phi Minh bị Cát Niên kéo lại dưới
mái hiên, ra sức thò đầu ra nhìn chú Hàn Thuật, miệng oang oang.

Cát Niên gượng gạo quay
đầu, chỉ thấy Hàn Thuật không nói lời nào đứng im trước cổng, anh không giận dữ
nữa, cũng không mở mồm cầu xin nữa, cả người ướt lướt thướt nhìn cô. Phía này
Phi Minh đang bị cô giữ trong lòng cũng mở tròn mắt đầy nghi hoặc. Bị hai cặp
mắt tấn công trước sau, không hiểu sao Cát Niên bỗng cảm thấy mình như bị cô
lập không ai giúp đỡ.

Phi Minh lại lần nữa gào
lên “Chú Hàn Thuật”, định giằng khỏi “gông cùm” của Cát Niên xông ra mở cửa,
Cát Niên ấn cô bé gầy gò chỉ còn da bọc xương xuống, lần đầu tiên trừng mắt
nghiêm khắc nhìn Phi Minh, nghiêm giọng nói: “Yên nào! Cháu biết đấy là ai
không?”

Con bé này… chỉ biết gọi
Hàn Thuật là giỏi… chẳng hiểu chuyện gì.

Phi Minh không dám động
đậy, cô bé tuy hơi ương bướng nhưng vẫn là một đứa trẻ nghe lời, vẻ mặt đột
nhiên lạnh ngắt cùng ánh mắt đầy khó hiểu của cô khiến Phi Minh cảm thấy xa lạ
và kinh sợ, cô bé cúi đầu, đôi mắt to rưng rưng muốn khóc, thật thà trả lời: “Là
chú Hàn Thuật ạ.”

Trước câu trả lời đơn giản
này, môi Cát Niên khẽ run, cô bất giác không thốt nên lời. Đúng vậy, cô không
còn lời nào để phản đối, người ngoài cửa kia là chú Hàn Thuật mà Phi Minh
thích, Phi Minh sùng bái, thậm chí còn tưởng tượng là cha ruột của mình. Cô còn
có thể phản bác được gì? Lẽ nào cô muốn nói, người ngoài kia chính là tội nhân
đã gián tiếp khiến cháu trở thành trẻ mồ côi, là khởi nguồn tai ương của cô
mười một năm nay?

Nhưng, sự thật có phải vậy
không?

Có lúc cô thấy đúng, nhưng
có lúc lại thấy không phải.

Mười một năm rồi, đã đến
nước này, đâu là nhân, đâu là quả, đâu là thật, đâu là giả?

Cát Niên cởi chiếc áo khoác
trên người, quấn chặt lên người Phi Minh, nước mắt Phi Minh đã trào ra, việc
thất hẹn của Đường Nghiệp đã khiến cô bé thất vọng một lần. Đối với Cát Niên,
mảnh sân nhỏ được cánh cổng sắt bảo vệ là sự yên tĩnh cô khao khát nhất, nhưng
đối với Phi Minh lại là sự cô tịch ngay từ khi mới lọt lòng.

“Cháu đứng yên ở đây.” Cô
nói giọng cảnh cáo, sợ con bé lại liều mình lao ra ngoài mưa. Rồi cô bước từng
bước lại phía trước cánh cổng lung lay sắp đổ, không nhìn vẻ mặt lúc ấy của Hàn
Thuật, chỉ cúi đầu rút ra một chiếc chìa khoá, tra chìa vào ổ khóa loang lổ gỉ
sét.

Ổ khoá xoay tròn, Cát Niên
nghe tiếng lò xo khẽ cạch một tiếng, cửa đã mở.

Hàn Thuật đẩy cánh cổng
bước vào, bước chân đạp lên những chiếc lá khô bị nước mưa làm mềm nhũn. Thời
gian gần đây, Cát Niên bận bịu chăm sóc Phi Minh lấy đâu thời gian quét dọn sân
vườn, nước lép nhép theo mỗi bước giày giẫm xuống. Cát Niên không nói gì với
anh đã dẫn Phi Minh bước vào nhà, anh cũng dày mặt bám đuôi theo sau. Trước nay
anh chưa từng bước vào căn nhà này, dù đã sớm biết cuộc sống của hai cô cháu
rất thanh bần, trong lòng cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng nhìn thấy trong căn
nhà cũ kỹ tối tăm ngoài những đồ dùng sinh hoạt bắt buộc ra, không có nổi bất
cứ thứ gì khác, lại thêm cả khoảng sân đầy lá khô khiến anh đột nhiên có cảm
giác cô liêu đổ nát không nói nổi thành lời. Anh là người chú trọng chất lượng
cuộc sống, ăn mặc tiêu dùng đều hết sức chú ý cầu kỳ, thoạt nhìn cảnh sống của
Cát Niên và Phi Minh bao năm nay, tâm trạng quyết liệt trong anh xuống dốc thảm
hại, như có xương cá mắc trong họng, không sao nói nổi nỗi xót xa chua chát.

Trong lúc Hàn Thuật mải
quan sát bốn bề, Cát Niên lấy một chiếc khăn bông lặng lẽ đưa lại cho anh. Lòng
anh buồn lại sợ cô nhìn thấu, bèn quản không nổi cái miệng đê tiện. Chỉ nghe
anh chẹp chẹp mấy tiếng, vừa lau mái tóc ướt nhẹp vừa nói, “Anh thấy cái đống
tạp nham này đều nên bán đồng nát hết đi, đổi lại tiền đủ để anh giờ nghỉ hưu
sớm, an hưởng tuổi già.”

Cát Niên nghe xong cũng
đồng cảm vô hạn, “Thế thì sợ tuổi già của anh phải ngắn lắm mới được.”

Hàn Thuật “đoản thọ” rõ
ràng đã bị câu nói này làm khựng lại, anh không sao phán đoán nổi cái cô Tạ Cát
Niên này đã hoàn toàn mất đi tính hài hước hay đang định kể với anh một câu
chuyện cười xanh rờn.

Không biết vì lý do gì, căn
nhà cũ lại càng khiến người ta dễ cảm giác thấy cái lạnh âm u, trong phòng
không có máy sưởi, tay Hàn Thuật lạnh đến cứng đờ, khó khăn lắm mới lau được
cho tóc bớt ướt, anh chịu không nổi lại hắt hơi cái nữa. Phi Minh không chịu
lên giường nằm nghỉ, đẩy chiếc ghế đến ngồi sát lại chú Hàn Thuật của mình. Cát
Niên thấy vậy đành xách chiếc máy sưởi mini thường ngày của Phi Minh ra đặt bên
cạnh hai người. Hàn Thuật vội vàng kéo Phi Minh lại gần chiếc máy sưởi, phải
một lúc sau mới thấy máu trong người mình lưu thông trở lại, lúc này cảm giác
khó chịu của quần áo ướt dính sát trên người lại càng rõ rệt.

Anh cởi áo khoác ngoài,
chiếc áo sơmi mỏng và áo lót bên trong bị nước mưa thấm ướt gần hết, người ta
đội tuyết trước cửa họ Trình(1), còn
anh đội mưa trước cửa họ Tạ, dù đã đạt được mục đích nhưng hậu quả cũng rất
nghiêm trọng. Không uổng công anh thương Phi Minh lâu nay, cô bé con thấy tình
cảnh như vậy liền lập tức nhao nhao, “Chú Hàn Thuật, chú thế này sẽ bị ốm mất!”

(1).
Thành ngữ Trung Quốc, xuất phát từ điển cố Dương Thời đội tuyết đứng trước cửa
nhà Trình Di cầu học.

Hàn Thuật giũ giũ quần áo
trên người, ho húng hắng mấy tiếng rồi nhân thời cơ thích hợp đề xuất một thỉnh
cầu thoạt nghe có vẻ hợp lý với Cát Niên: “Ờ… anh có thể mượn phòng tắm nhà em
dùng tạm chút được không… tắm một cái?”

Hàn Thuật thực rất cúi mình
nhưng Cát Niên thực sự vẫn rất bất ngờ xen lẫn khó xử. Đối với cô, cho phép anh
đặt chân vào căn nhà này đã là giới hạn cuối cùng, không ngờ anh còn tiếp tục
đưa ra một yêu cầu như vậy.

Cát Niên lúng búng nói:
“Không phải anh bảo chỉ ngồi một lát lấy hơi rồi sẽ đi sao?”

Hàn Thuật trợn trừng mắt,
“Là anh nói thế thật, nhưng em xem anh đã ướt lướt thướt thế này rồi, trời lại
lạnh, còn không thay đồ ra thế nào cũng bị cảm không chừng, giờ anh không có ai
chăm sóc, em nấu cháo hay gì đấy cho anh đi, có khi cảm còn biến tướng thành
viêm phổi, rồi từ viêm phổi thành viêm màng não, đến lúc đó đừng nói là lấy
hơi, đừng có đứt hơi đã là may rồi.”

Nói xong anh hừ một tiếng,
Tết nhất rồi, trước đây anh chưa từng nói năng thế này bao giờ, nhưng nói
chuyện với Tạ Cát Niên nhiều rồi sẽ rất tự nhiên thốt ra được mấy mẩu đối thoại
chẳng đâu vào đâu này – có điều, cứ có hiệu quả là được.

Cát Niên cười miễn cưỡng,
“Ở đây em cũng chẳng có quần áo mà cho anh thay.”

“Có chứ, cô, cô quên rồi à,
trong phòng cô…”

“Phi Minh!”

Trẻ con không biết kiêng sợ
gì, Cát Niên chau mày chặn đứng câu nói của cô bé. Phi Minh không có ý gì, cô
bé chỉ muốn giữ chú Hàn Thuật của mình ở lại lâu hơn, nào ngờ mới nói một câu
đã khiến cô mặt đỏ bừng, gượng gạo.

“Đấy đều là quần áo cũ của
người bố đã qua đời của cháu, chú Hàn Thuật mặc thế nào được?”

Hàn Thuật im lặng nhìn hai
cô cháu, vui vẻ đứng dậy, “Chuyện này không thành vấn đề, trên xe anh có quần
áo để thay rửa, chỉ là mượn chỗ của hai người thôi.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: