truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 24 – Chiếc cốc giấy oan ức

Hàn Thuật
dùng hai tay bưng chiếc cốc giấy, thực ra có lẽ cô đã biết anh ghét mùi của cốc
giấy thế nào, nhưng cô không biết anh còn ghét hơn cảm giác thận trọng khi cầm
cốc giấy – cầm nhẹ, chiếc cốc sẽ tuột khỏi tay, cầm chặt, nó lại biến dạng,
nước tràn lênh láng, rốt cuộc phải làm thế nào mới đúng.

Tiếng chuông vẫn tiếp tục
vang lên, dù cách một tấm cửa, Cát Niên vẫn có thể tưởng tượng ra được vẻ cố
chấp mang chút mất kiên nhẫn của Hàn Thuật lúc này. Cô quay đầu nhìn vào phòng
khách, Đường Nghiệp dường như vẫn chưa tỉnh. Không lâu sau, tiếng chuông còn
được xen lẫn bởi tiếng gõ cửa dồn dập theo quy luật, âm thanh này ngay lập tức
phá tan chút hy vọng may mắn tồn tại mong manh trong lòng Cát Niên. Không biết
vì lý do gì nhưng bọn họ vẫn kiên định tin rằng trong nhà có người.

Điện thoại kêu muốn nhấc máy,
chuông cửa kêu muốn ra mở, đây dường như là một dạng bản năng của con người,
nếu không sẽ suốt ruột không yên, nhưng Cát Niên thật không muốn tưởng tượng
tiếp, nếu như trong khoảnh khắc cánh cửa này mở ra, nhìn thấy người đứng bên
trong là cô, Hàn Thuật sẽ phản ứng như thế nào. Cô lờ mờ nghe nói tới rắc rối
gần đây của Đường Nghiệp, cũng có thể đoán ra lần này Hàn Thuật tớ đây là vì
công việc, đối với Đường Nghiệp chắc chắn không phải chuyện tốt gì, vì vậy cô
càng sợ mình sẽ gây thêm phiền cho anh. Cuống cuồng không biết phải làm sao,
Cát Niên bước vội lại ngồi xuống lay lay cánh tay Đường Nghiệp, khẽ giọng đánh
thức anh.

Dường như Đường Nghiệp đã
rơi vào một giấc ngủ rất sâu, anh mở mắt một lúc mới hiểu ra mình đang ở nơi
nào. Nghe Cát Niên nói ngoài cửa có người của Viện Kiểm sát, xem ra anh cũng
không quá bất ngờ, cố chống người đứng dậy, thấy sắc mặt hoảng sợ của cô thậm
chí còn an ủi, “Em đừng lo, không có chuyện gì đâu.”

Nhưng Cát Niên thật sự thấy
nóng ruột, miệng lắp bắp nói không thành câu,  “Hàn Thuật… ở cửa… trời…”

Đường Nghiệp ngây người một
lát liền hiểu ý, anh nghe tiếng gõ cửa càng ngày càng mạnh, dè dặt chỉ về phòng
ngủ của mình, nói với Cát Niên: “Hay là em nấp trong kia một lát?”

Cát Niên hoàn toàn câm
lặng, cô dường như có chút nghi ngờ phải chăng Đường Nghiệp sốt đến khê não, hồ
đồ mất rồi, nếu mấy người Hàn Thuật thật sự vào lục soát, chẳng lẽ lại bỏ qua
thư phòng và phòng ngủ? Hơn nữa lần trải nghiệm trước ở nhà Đường Nghiệp đủ để
Cát Niên khẳng định, trong căn phòng đó hoàn toàn chẳng có chỗ nào có thể giấu
mình, thoát thân qua cửa sổ lại là chuyện không tưởng. Với tính khí của Hàn
Thuật, còn chuyện gì có thể tệ hại hơn việc bắt gặp cô trong phòng ngủ của
Đường Nghiệp?

   Nồi cháo trong
bếp đang sôi, nghe tiếng nắp nồi hơi Cát Niên chợt dao động, vội chạy vào bếp,
lúc bước vào còn tiện tay đóng cửa lại, cô cũng không biết làm thế này sẽ trốn
được bao lâu, càng không hiểu vì sao lần nào xuất hiện ở nhà Đường Nghiệp cô
cũng phải nghĩ đến chuyện nấp trốn.

Phòng bếp nằm ngay bên cạnh
lối vào, qua tấm cửa, Cát Niên nghe tiếng Đường Nghiệp ra mở cửa, sau đó là
giọng một người đàn ông lạ lẫm xen chút mỉa mai: “Hóa ra anh ở bên trong, chúng
tôi cứ nghĩ anh chạy trốn rồi chứ. “

Đường Nghiệp nói: “Xin lỗi,
tôi ngủ không nghe thấy gì, để các anh phải đợi lâu. Người có tội mới cần chạy
trốn, tôi nghĩ tôi không cần phải vậy.”

Có tiếng chân của vài
người, có lẽ họ đã bước vào nhà, cửa chính lại được đóng lại. Có người tuyên bố
lệnh khám xét với Đường Nghiệp. Cát Niên nhận ra giọng nói này, là Hàn Thuật.
Giọng anh đều đều mà lạnh lùng, cứng nhắc, không chút cảm xúc. Đường Nghiệp
không lên tiếng, dường như chỉ im lặng bình tĩnh tiếp nhận mọi việc.

Hàn Thuật nói gần đây anh
đang điều tra một vụ án lớn, vậy Đường Nghiệp chính là một trong những người
liên quan? Một người nhìn có vẻ lương thiện, cẩn thận như Đường Nghiệp lẽ nào
thực sự có liên quan đến tấm màn đen tham ô nhận hối lộ ấy? Cát Niên tắt bếp,
nín thở khẽ dựa vào quầy để đồ, chiếc nồi đang sôi sùng sục được mở nắp đã dần
dịu đi, trên mặt nước cháo trắng sữa thỉnh thoảng lại nổi lên một hai bọt khí,
nhắc nhở cô cơn sôi âm thầm dưới bề mặt dường như phẳng lẳng.

Tiếng bước chân dần xa khỏi
cánh cửa nhà bếp, tiếng nói chuyện cũng không rõ ràng. Thỉnh thoảng còn nghe
thấy tiếng chất vấn của một kiểm sát viên có giọng khá to, tiếng trả lời của
Đường Nghiệp lại rất mơ hồ. Cát Niên nép mình trong không gian chật hẹp của
phòng bếp đóng kín, chờ xem mình có bị phát hiện hay không, việc này thực ra
không do cô quyết định. Đến nước này, có nôn nóng cũng được gì? Cô nghĩ vậy,
trái tim đang đập thình thịch cũng dần bình tĩnh lại, cô cũng không biết mình
còn phải đợi bao lâu, bèn vô thức cầm chiếc muôi bên tay nhẹ nhàng quấy nồi
cháo.  

Tầm mười phút sau, cuộc
chất vấn dường như đã dừng lại, nhưng phạm vi lục soát đã đến gần quầy đồ bên
cạnh lối vào, có tiếng lục lọi đồ đạc, còn có cả tiếng tán chuyện của những
người khám xét. Cát Niên thậm chí còn nghe có người vừa cười vừa nói: “Này, đợi
lát nữa tan làm có đi ăn lẩu cá ở nhà hàng trước cửa không, trưởng phòng Hàn,
anh đi không?”

“Tôi làm gì thảnh thơi
thế?”

“Em nói anh nghe, làm cách
mạng cũng phải biết kết hợp lao động với nghỉ ngơi chứ.”

“Cậu thì biết cái gì, anh
Hàn giờ là người đàn ông mẫu mực đấy, có tăng ca đến chín giờ cũng phải đi hẹn
hò…”

Dường như Hàn Thuật bật
cười nhưng cũng không phủ nhận, “Còn cái gì mà cậu không biết không?”

Tiếng anh ngay ngoài cửa,
mấy người vẫn tiếp tục trò chuyện, nhưng trong lòng Cát Niên thực sự hiểu rõ
cái gọi là “hẹn hò” ấy hầu như đều là ở bệnh viện.

Bọn họ tán chuyện vài câu
rồi lại im lặng làm việc. Đột nhiên có giọng nói lớn bỗng kêu “a” một tiếng,
nói: “Các anh đã kiểm tra phòng bếp chưa?” Cát Niên lập tức cứng đờ người, đến
hơi thở cũng dường như dừng lại.

“Hình như chưa, Lão Hồ, anh
không phải rất thích lục lọi tất cả các ngóc ngách sao?” Một người khác nói.

“Đúng thế, chuyện tìm được
tiền mặt trong bô với thùng nước tôi đã gặp không chỉ một lần, có trời mới biết
trong bếp giấu những thứ gì.”

“Không tìm được tiền mặt
thì chí ít cũng tìm cho em cốc nước cái.”

Trong tiếng trêu chọc cười
đùa của mấy nhân viên kiểm sát, cánh cửa nhà bếp cũng khẽ chuyển động, dù biết
rõ trốn không nổi nữa, Cát Niên vẫn hít sâu một hơi, tim đã dâng lên tận họng.

Cánh cửa cuối cùng cũng
được mở ra, nửa người “Lão Hồ” bước vào. Có lẽ trước khi mở cửa phòng bếp anh
ta hoàn toàn không ngờ tới bên trong lại có người, bỗng nhiên gặp Cát Niên đang
nhìn thẳng về mình, anh ta bất giác giật nảy người, lùi lại một bước theo phản
xạ, cánh cửa cũng vì thế đóng lại luôn.

Bên ngoài cửa im lặng vài
giây.

“Lão Hồ, cậu thấy ma đấy
à?” Giọng Hàn Thuật đột nhiên vang lên.

Điều khiến Cát Niên bất ngờ
hơn nữa là Đường Nghiệp trước sau vẫn giữ thái độ im lặng bỗng nhiên mở miệng,
dường như anh đang cố kiềm chế cơn tức giận: “Rốt cuộc tôi còn chút quyền riêng
tư nào không?”

Cát Niên không hiểu vì sao
anh có thể nói một câu ngốc đến vậy, chuyện đã đến nước này lẽ nào anh cho rằng
như vậy có thể ngăn chặn công việc và tính tò mò của mấy người ngoài cửa kia?

Quả nhiên, Hàn Thuật cười
khẩy một tiếng rồi vặn lại, “Pháp luật đương nhiên bảo vệ quyền riêng tư của
những công dân tuân thủ pháp luật, nhưng không bao gồm loại sâu mọt nào đó.”

Lần này người dùng tay đẩy
mạnh cánh cửa là Hàn Thuật. Cát Niên đã biết sẽ là như vậy.

Giờ đây, anh đứng trước
cửa, nhìn chằm chằm vào người bên trong, mặt không chút cảm xúc. Cát Niên bất
giác cũng không biết ứng phó như thế nào, trên tay vẫn còn cầm chiếc muôi quấy
cháo, sững sờ chưa kịp hạ xuống.

Một lúc lâu sau, Hàn Thuật
đưa tay chỉnh lại chiếc cravat trên cổ, rồi tiếp một lúc sau anh lại cảm thấy
mình không thở nổi, lại ra sức nới lỏng ra một chút, anh hỏi: “Cô làm gì ở
đây?”

Giọng anh ghìm xuống nghiêm
trang, nhưng đôi tay lóng ngóng thừa thãi cùng nét hoảng sợ hiện rõ trong đôi
mắt khiến anh không giấu nổi vẻ hoảng hốt, cũng may chỉ có Cát Niên đang đối
diện với anh là có thể nhận ra điều này.

Rốt cuộc là ai đã đẩy họ
đến hoàn cảnh rối rắm gượng gạo như thế này?

“Cô làm gì ở đây?”

Hàn Thuật lặp lại lần nữa.

Cát Niên nhìn chăm chăm
xuống ngón chân, cô hoàn toàn không biết nói gì mới có thể khiến Hàn Thuật bớt
tức giận, tuy nhìn anh nghiêm nghị chính nghĩa là vậy, nhưng hệt như trước kia
còn đi học, anh trực sao đỏ, cô đi muộn, bắt được cô, anh tức giận, không bắt
được cô, anh càng tức giận.

Cát Niên lí nhí đáp: “Tôi
nấu cháo.”

Cô thực sự đang nấu cháo,
trong không khí còn phảng phất thơm mùi gạo. Hàn Thuật phải mất rất lâu mới
tiếp nhận được câu trả lời này. Lão Hồ cùng đi với anh đã nhanh chóng quay sang
hỏi Đường Nghiệp đang đứng trước cửa phòng bếp: “Chuyện gì thế này, trong bếp
còn giấu một người sống sờ sờ, anh định làm trò gì đây?”

Đường Nghiệp nhìn Cát Niên,
“Cô ấy chỉ là một người bạn của tôi, biết tôi bị ốm nên đến thăm.”

“Đến thăm anh là chuyện
bình thường, nhưng đóng cửa trốn trong bếp thì là thế nào?” Người còn lại tiếp
lời Lão Hồ vặn hỏi.

Ánh mắt Đường Nghiệp khẽ
cụp xuống, có lẽ vì anh có hàng mi dài, có lẽ vì tình trạng sức khỏe anh hiện
giờ, sâu trong mắt anh phảng phất nét âm u, “Tôi không muốn cô ấy biết chuyện
của mình, như thế các anh hài lòng chưa?”

“Sớm biết có ngày này ban
đầu sao còn làm?” Lão Hồ nghiêng người lách qua Hàn Thuật bước vào phòng bếp,
lục tung mọi nơi có thể lục soát, ngay đến nồi cháo trước mặt Cát Niên anh ta
cũng không bỏ qua, cầm lấy muôi khoắng khoắng như bên trong có gì đó thật.

“Trong nhà không phát hiện
thấy gì, trưởng phòng Hàn, anh thấy thế nào?”

Hàn Thuật chỉnh lại cravat
của mình, quay lại nhìn Đường Nghiệp rồi thờ ơ nói với hai đồng nghiệp: “Các
cậu nói xem có nên đưa kẻ tình nghi về viện thẩm vấn hay không? Lão Hồ, theo
cậu thì sao?”

Người tên Lão Hồ vội vàng
gật đầu, “Đúng thế, với các bằng chứng trong tay chúng ta hiện giờ, hoàn toàn
có thể ra lệnh triệu tập anh ta.”

Mặt Đường Nghiệp chợt tái
đi, cả người khẽ chao đảo, anh đưa tay dựa vào tường.

“Vậy thì, xin mời.” Hàn
Thuật quay lưng lại phía Cát Niên, khách khí nói với Đường Nghiệp. Tiếp đó, anh
cười dường như nhớ ra gì đó, “À, chúng tôi nên để anh tạm biệt ‘bạn’ mình đã
cái nhỉ, dù gì lần tới gặp nhau cũng không biết bao lâu nữa.”

Đường Nghiệp nửa mở miệng
nhưng không nói gì, chỉ ho mãi không thôi. Hồi lâu sau, tiếng ho mới lắng
xuống, mặt anh đỏ bừng.

“Để tôi đi lấy áo khoác đã
được không?”

“‘Trong ấy’ lạnh, đương
nhiên là được” Hàn Thuật khoát tay ra ý mời tự nhiên.

loading...

Đường Nghiệp gật đầu, bước
vài bước về phía phòng ngủ, anh muốn bước chân mình chắc chắn một chút, nhưng
chỉ uổng công, cơn sốt cao cộng thêm mấy ngày không có gì vào bụng khiến chân
anh không còn chút sức lực.

Lão Hồ dã thu dọn xong đồ
đạc của mình, bước ra mở cửa chính, người đồng nghiệp còn lại tiếp tục thảo
luận với anh ta về món cá hấp khá ngon miệng của cửa hàng nọ.

“Cửa hàng đó ngon phết, giá
cả cũng được, có điều hơi cay.”

“Anh vừa nói đến cay em đã
thấy cổ họng sắp cháy rồi đây.”

Bọn họ mải tán chuyện, suýt
nữa bỏ qua một giọng yếu ớt.

“Anh ấy vẫn còn đang bệnh.”

Cát Niên hiểu mình chỉ là
một người thấp cổ bé họng, nhưng bộ dạng của Đường Nghiệp lúc này không chịu
nổi bất cứ giày vò nào nữa. Cô nói xong câu ấy liền nhận ra cả ba người mặc
đồng phục đều đồng loạt quay lại nhìn mình, đương nhiên, bao gồm cả Hàn Thuật.

Cát Niên cúi gằm mặt nhưng
vẫn không hết hy vọng, cô lúng búng nói tiếp: “Xin lỗi, nhưng hiện giờ anh ấy
thực sự ốm rất nặng.”

Hàn Thuật thờ ơ nói: “Cô
biết anh ta đã làm những gì không? Nếu tôi là cô, tôi sẽ tránh xa anh ta ra một
chút.”

Cát Niên định nói, anh vốn
dĩ không phải là tôi. Cô nghĩ có lẽ giới hạn của bản thân mình rất rất thấp,
bất kể Đường Nghiệp đã làm gì, cô chỉ biết, Đường Nghiệp chưa hề làm hại cô,
hơn nữa anh thật sự còn đang ốm.

Nhưng cô đương nhiên không
định khiêu chiến lòng nhẫn nại của Hàn Thuật, cô quay đầu lấy nước vừa đun, rót
ra cốc giấy nhà Đường Nghiệp, định đưa cho mỗi người một cốc.

.

Cốc đầu tiên cô đưa cho
người có vẻ trẻ nhất luôn miệng kêu khát khi nãy, cô cẩn trọng từng ly từng tí,
dường như còn có cảm giác hèn mọn: “Mời anh uống nước.”

Chỉ đáng tiếc đối phương
trẻ tuổi còn hừng hực khí thế, lại đã nhìn thấu ý đồ của cô, liền khoát tay từ
chối, “Không cần.” Mấy ngón tay đưa ra hất qua cánh tay Cát Niên đang bưng nước
làm tay cô khẽ chệch đi, nước trong cốc lập tức bị văng ra ngoài, đổ lên mu bàn
tay Cát Niên, tuy không nóng bỏng, nhưng nhiệt độ vẫn làm da tay đỏ ửng.

“Không có mắt à!” Hàn Thuật
lập tức gào lên.

Mặt Cát Niên còn đỏ hơn cả
da trên tay, vội vàng nói tiếng “Xin lỗi”, rồi nhanh chóng vẩy nước trên tay.

“Không nói em!” Hàn Thuật
giận đến mức khuôn mặt cũng như bị nước sôi dội qua.

Anh không nói cô, vậy đương
nhiên là nói người đồng nghiệp vừa lỡ tay kia.

Chàng thanh niên có lẽ vừa
mới tốt nghiệp không lâu, anh ta vốn dĩ cũng không có ý gì, chỉ là mốn bày tỏ
rõ lập trường của mình trước mặt đồng nghiệp và “người nhà” nghi phạm đang xin
xỏ mà thôi. Không ngờ nhất thời lỡ khoát tay quá mạnh, anh ta cũng hoàn toàn
không ngờ hành động ấy lại khiến cấp trên của mình phản ứng gay gắt đến vậy,
bất giác chỉ biết đứng đơ ra một chỗ.

May sao Lão Hồ chắc cũng đã
mười mấy năm trong nghề, vội vàng đưa tay thử độ nước trong bình, giảng hòa đôi
bên: “Không sao, không sao, cũng không nóng lắm.”

Hàn Thuật lập tức rời mắt
khỏi tay Cát Niên, phản ứng vừa rồi của anh hoàn toàn do bản năng, chưa được
não bộ xử lý, lời vừa nói ra miệng đã cảm thấy hối hận. Ngày thường anh luôn ưa
giữ thể diện, trọng khí khái, chưa từng thất thố trước mặt đồng nghiệp, đặc
biệt là cấp dưới. Anh hắng giọng mấy tiếng, quay sang người thanh niên trẻ dịu
giọng bổ sung, “Cẩn thận chút, không phải cậu kêu khát sao?”

“Hì hì.” Chàng thanh niên
gượng gạo cười mấy tiếng quay sang Cát Niên nói: “Xin lỗi chị.”

“Là do tôi không cẩn thận.”
Cát Niên vội vàng nhân thời cơ rót lại một cốc đầy đưa qua, lần này cực kỳ
thuận lợi, nhất là Lão Hồ, vừa đón lấy đã uống hết ngay.

Hàn Thuật là người cuối
cùng đón lấy chiếc cốc từ tay Cát Niên, đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào
nhau trên chiếc cốc nhỏ, đúng lúc Hàn Thuật đưa tay ra, Cát Niên chợt thấy vết
lằn đỏ sâu trên mu bàn tay trái của anh, vết lằn kéo dài đến tận phía dưới
chiếc măng sét trắng tinh.

Cô thoáng kinh ngạc, Hàn
Thuật đón lấy cốc nước liền vội thu tay lại, bàn tay còn lại khẽ kéo kéo măng
sét.

Lúc này Đường Nghiệp đã lấy
xong áo khoác bước lại phía trước cửa mọi người đang đứng.

“Được rồi.” Vừa nói anh vừa
đưa tay che miệng, quay người tiếp tục ho.

Vẻ cầu xin trong mắt Cát
Niên bất giác rõ hơn vài phần, cô đã từng trải qua thẩm vấn, vậy nên biết rõ
hơn ai hết sự dai dẳng, giày vò của quá trình ấy.

Hàn Thuật dùng hai tay bưng
chiếc cốc giấy, thực ra có lẽ cô đã biết anh ghét mùi của cốc giấy thế nào,
nhưng cô không biết anh còn ghét hơn cảm giác thận trọng khi cầm cốc giấy – cầm
nhẹ, chiếc cốc sẽ tuột khỏi tay, cầm chặt, nó lại biến dạng, nước tràn lênh
láng, rốt cuộc phải làm thế nào mới đúng.

Không ngờ Lão Hồ lúc này
liền mở lời nói: “Trưởng phòng Hàn à, theo tôi thấy bộ dạng anh ta thế này hay
là thư thư một thời gian, sự việc không gấp, vả lại anh ta cũng chạy không
nổi.”

“Thế ư?” Hàn Thuật đáp lại
một câu như đang suy nghĩ, anh nhìn qua Đường Nghiệp rồi nói: “Lão Hồ nói cũng
có lý, anh đang ốm nặng thế này, hôm nay cứ dừng tại đây đã. Nhưng nếu anh
thông minh, tuyệt đối đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi thành phố trong thời gian
này.”

“Anh ấy không thế đâu.” Cát
Niên nhẹ hẳn lòng, nhìn Đường Nghiệp như tìm sự chứng nhận, Đường Nghiệp khẽ
gật đầu.

“Tôi xuống đánh xe lại.
Tiểu Tằng, chúng ta xuống trước thôi, à đúng rồi, Hàn Thuật, đừng quên còn tập
tài liệu trên bàn đấy.”

Không đợi Hàn Thuật thu dọn
tập tài liệu trên bàn phòng khách nhà Đường Nghiệp, Lão Hồ và Tiểu Tằng đã
xuống dưới luôn.

“Cám ơn anh, Hàn Thuật.”
Đường Nghiệp nói với giọng yếu ớt nhưng rất chân thành.

“Tuyệt đối đừng cảm ơn
tôi.” Hàn Thuật cười mỉa mai, “Có những chuyện anh tự biết trong lòng là được
rồi, không phải tôi tha cho anh. Nói thật, anh không biết tôi mong chờ thế nào
đến ngày đưa anh ra trước pháp luật đâu. Còn nữa, tôi đã có thể điều tra ra
khoản tiền của Diệp Bỉnh Văn ở Quảng Lợi-Giang Nguyên được chuyển từ tài khoản
của anh ở nước ngoài, vì vậy muốn tìm ra ghi chép trước đây cũng chẳng khó khăn
gì, anh đã làm gì tự anh biết. Nhưng, tôi muốn nhắc anh, Đường Nghiệp, anh
không nuốt nổi số tiền ấy, cũng không cáng nổi đâu, nếu như anh không chịu khai
ra kẻ đứng đằng sau anh là ai, vụ này đủ đè chết anh đấy.”

Đường Nghiệp nói: “Chuyện
gì các anh cũng đã có thể điều tra ra như thế, vậy tôi nhận hay không nhận,
khai hay không khai cũng có gì khác đâu?”

Hàn Thuật nói: “Cũng đúng,
tuy anh không nói, nhưng tôi vẫn đã điều tra ra một số chuyện rất thú vị, ví dụ
như chuyện phó giám đốc Đằng của Quảng Lợi…”

Khuôn mặt lúc trước còn có
thể coi như bình tĩnh của Đường Nghiệp lập tức tái xanh, ngực anh phập phồng
thở gấp, nhưng vẫn không nói lời nào.

“Em muốn biết không?” Hàn
Thuật như ác ý khẽ cúi người quay sang nói với Cát Niên đang đứng bên cạnh anh.

Cát Niên chỉ có thể giả như
không hoàn toàn không nghe thấy gì.

“Để em tiễn anh.” Cát Niên
bước ra trước ấn nút thang máy cho Hàn Thuật.

Hàn Thuật vui vẻ đồng ý,
bước theo sau cô, cánh cửa nhà Đường Nghiệp chầm chậm khép lại. Thang máy dần
đi lên, cảm giác đắc thắng khi nãy của Hàn Thuật trước mặt Đường Nghiệp cũng đã
biến mất, bên cạnh anh, Cát Niên vẫn chỉ chuyên tâm chờ thang máy.

“Anh biết… em cho rằng anh
cố ý nhắm vào anh ta…” Hàn Thuật kéo dài giọng, ngữ điệu cũng hơi khác lạ,
“Nhưng cũng chẳng lạ, mẹ nuôi cũng nghĩ vậy… trong lòng hai người anh là kẻ hẹp
hòi thế đấy, em cứ nghĩ vậy đi, anh cũng không quan tâm.”

Cát Niên quay đầu nhìn anh,
nói chệch sang chuyện khác: “Tay anh sao thế?”

Chỉ một câu đơn giản là
vậy, nhưng mắt Hàn Thuật bỗng đỏ hoe. Anh nhìn lên trần nhà, lòng thầm nghĩ, mẹ
kiếp, đúng là vô dụng, nhưng thật sự, mẹ kiếp, cũng thật tủi thân.

“Lại bị đánh à?” Cát Niên
miệng hỏi nhưng trong lòng đã rõ tám chín phần đáp án, từ nhỏ đến lớn, ngoài bố
anh còn ai có thể đánh thành vệt lằn trên tay quý tử nhà họ Hàn thế này?

Hàn Thuật không trả lời.
Thực ra ngay từ khi bị cô nhìn thấy vết lằn trên tay mình, tuy lòng tự tôn
khiến anh cố ý che giấu, nhưng trong thâm tâm anh vẫn hy vọng cô có thể nhìn
thêm một chút, hy vọng cô có thể hỏi một tiếng, bởi ông cụ đã rất nặng tay,
thật sự rất đau. Cô có hiểu, anh mới thấy đáng.

“Việc chuyển viện của Phi
Minh đã giải quyết ổn thỏa rồi, ngày mai sẽ chuyển. Đã gặp em ở đây thế này thì
tối anh cũng không phải qua bệnh viện nữa.”

Cửa thang máy cuối cùng
cũng đã mở, Hàn Thuật vội vàng bước vào, anh sợ chỉ cần đợi một giây nữa, mình
sẽ làm chuyện gì mất mặt trước Cát Niên.

Thang máy đưa Hàn Thuật
xuống tầng, vừa ra cửa đã thấy xe Lão Hồ đợi phía trước. Lúc này Hàn Thuật mới
nhận ra tay mình vẫn đang cầm chiếc cốc giấy. Đi ngang qua thùng rác, anh ném
mạnh chiếc cốc vào trong, hít một hơi sâu, lại một hơi sâu nữa, rồi bước về phía
xe Lão Hồ với sắc mặt lãnh đạm như thường.

.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: