truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 23 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 23 – Làm sao mới có một gia đình

.Chẳng qua chỉ là một gia đình, một thỉnh cầu quá
đỗi nhỏ bé, biết bao người nôn nóng thoát khỏi trói buộc của gia đình, lại có
người cầu chẳng được.

.Cát Niên tiễn cô giáo và đại diện học sinh tới
bênh viện thăm Phi Minh ra về, trong lòng không biết làm sao cho phải. Phi Minh
vừa biết tin cô giáo và các bạn cùng lớp tới thăm mình liền kêu gào khóc lóc
mãi không thôi. Con bé kịch liệt từ chối lần thăm này, tiếng khóc ấy khiến cô
giáo và các bạn học sinh có lòng tới thăm mà ngay phòng bệnh cũng không được
vào, Cát Niên bất đắc dĩ tiễn mọi người ra về, lòng đầy áy náy.

Cậu bé tên Lý Đắc cùng lớp
Phi Minh khi về còn dùng dằng mãi không nỡ, cậu bé thậm chí còn kéo tay Cát
Niên hỏi: “Cô ơi, cháu vào nhìn bạn Tạ Phi Minh một chút có được không? Đợi bạn
ấy ngủ rồi cháu vào cũng được.” Cát Niên biết, Phi Minh vẫn luôn mong muốn có
được sự chú ý từ cậu bạn vừa thông minh lại xinh trai này. Ví như Phi Minh coi
mình là công chúa Bạch Tuyết thì không nghi ngờ gì nữa cậu bé Lý Đắc đó chính
là hoàng tử bạch mã. Nhưng Cát Niên cũng biết, lúc này đây Lý Đắc lại chính là
người Phi Minh không muốn gặp nhất.

“Cô giáo và các bạn vào
chơi nói chuyện với cháu không tốt sao? Chưa biết chừng Lý Đắc còn có thể phụ
đạo bài cho cháu.” Về sau Cát Niên nói với Phi Minh như vậy.

Phi Minh nằm dựa trên
giường bệnh chậm chạp lắc đầu. Nhập viện chưa đầy nửa tháng, cô bé đã gầy xọp
hẳn đi. Dù các bác sĩ đã tận tình chữa trị nhưng những cơn đau đầu và co giật
của cô bé vẫn diễn ra ngày càng nhiều, thêm vào đó cả nôn mửa, toàn thân mệt mỏi
yếu ớt. Khuôn mặt vốn đã nhỏ nay lại gầy đi khiến người ta nhìn vào mà xót xa,
trên gương mặt nhợt nhạt thiếu sắc máu, lúc tỉnh chỉ còn thấy chừa lại cặp mắt
to tròn, thế nhưng chút chí khí gắng gượng non nớt trong cặp mắt ấy cũng dần
dần bị mài mòn trong những cơn đau bệnh tật.

“Cô, cô tin cháu còn có thể
trở lại trường được ư?”

Lúc hỏi câu này Phi Minh
không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, có lẽ người buồn chỉ là Cát Niên mà thôi, cô
cố gắng che giấu chẳng qua chỉ là muốn cô bé vui lên một chút, nhưng, sự nhạy
cảm và sớm hiểu chuyện của Phi Minh khiến lời nói dối đầy thiện ý này chỉ như
khung cửa sổ giấy mỏng manh trong gió, dễ dàng bị rách bất cứ lúc nào. Dù con
bé vẫn chưa hoàn toàn biết được bệnh tình của mình, nhưng tuyệt đối đã hiểu
mình phải nằm trên giường bệnh chẳng phải chuyện ngoài ý muốn cỏn con gì.

Điều khó lý giải lại là,
tuy Phi Minh ra sức cự tuyệt cô giáo và các bạn vào thăm, nhưng lại luôn mồm
nhắc tới những người chỉ vào thăm cô bé có một lần như ông bà Tạ Mậu Hoa và cậu
Tạ Vọng Niên.

“Ông ngoại bà ngoại nói sẽ
lại vào thăm cháu, cả cậu nữa, sao mọi người vẫn chưa quay lại? Bà còn mang
canh gà tần cho cháu không?”

Cát Niên không biết phải
trả lời như thế nào, cô có thể nói “ông ngoại, bà ngoại” và “cậu” tạm thời
không có thời gian, nhưng không biết Phi Minh phải nằm viện bao lâu nữa, cô có
thể nói dối được bao lâu? Nhưng cô cũng sao có thể nói với Phi Minh, cô không
giúp nổi “cậu” vào biên chế, vì vậy ông ngoại bà ngoại sẽ không đến đây nữa.
Dường như bất kỳ câu trả lời nào cũng chỉ đều khiến Phi Minh thêm buồn.

Vì vậy, Cát Niên chỉ có thể
âm thầm tự tần canh gà cho Phi Minh. Cô nhớ rõ ràng tài nghệ nấu bếp của mẹ
hoàn toàn không cao, nhưng cho dù cô có dùng bao nhiêu cách, tần bao nhiêu giờ,
Phi Minh vẫn luôn nói uống canh thấy hơi nhạt, con bé không sao quên nổi canh
gà của “bà ngoại.”

“Cháu còn chưa được gặp ông
bà được mấy lần, lẽ nào cô giáo và các bạn sớm hôm tiếp xúc lại không bằng hai
người bọn họ sao?” Có lúc thật không còn cách nào khác, Cát Niên đành hỏi Phi
Minh như vậy.

Phi Minh trả lời rất hiển
nhiên, con bé nói: “Cô, chuyện ấy sao có thể giống nhau được, cô giáo là cô
giáo, các bạn là các bạn, nhưng ông bà và cậu là người thân của cháu.”

“Khác nhau ư?”

“Đương nhiên là khác rồi,
bạn bè, bạn học, cô giáo đều có thể rời xa, nhưng người thân thì không.”

Cát Niên nghe xong câu nói
này liền vội quay mặt đi, rất lâu sau cô vẫn không dám nhìn Phi Minh.

Bởi cô quá hiểu, chỉ cần là
người đang sống, đều khó đảm bảo sẽ không rời xa.

Nhưng những chuyện đó đều
không thể nói với Phi Minh. Phi Minh là một cô bé rất đặc biệt, con bé quá khao
khát một gia đình, cảm giác trông đợi vào tình thân, vào đoàn viên dường như
quá lớn. Điều này cũng không thể trách con bé, những thứ quá đỗi thông thường
như bố mẹ, người thân con bé đều không có, không phải chúng ta vẫn điên cuồng
theo đuổi những thứ chúng ta chưa từng có hay sao? Cát Niên thậm chí bắt đầu
hiểu ra, có thể thứ Phi Minh lưu luyến không hẳn là vị canh gà bà ngoại, mà là
vị gia đình trong tưởng tượng của con bé. Cát Niên buông xuôi, cô đã gắng hết
sức mang lại mọi thứ cho Phi Minh, chỉ duy không mang lại nổi cho Phi Minh vị
“gia đình” con bé khao khát, bởi thứ vị cô được nếm cũng ít hệt như Phi Minh
vậy.

Cảm giác bất lực ấy càng
sâu đậm hơn theo chuyển biến ngày càng xấu của bệnh tình Phi Minh, cho đến một
lần, trong cơn sốt nhẹ dai dẳng Phi Minh mê man hỏi về tên của mình, con bé
hỏi: “Cô ơi, ‘Phi Minh’ có phải chỉ cháu là đứa trẻ lai lịch không rõ ràng,
không ai muốn nhận không? Có phải vì cháu không đủ tốt, nên bố mẹ và ông bà đều
không cần cháu?”

Cát Niên dùng khăn ướt lau
mặt cho Phi Minh, nhắc đi nhắc lại: “Sao thế được, sao thế được? Chỉ cần cháu
kiên cường lên một chút, ông bà chắc chắn sẽ tới.”

Phi Minh nói: “Hồi trước,
mỗi khi cháu tỉnh dậy, lúc tập thể dục mắt đều nghĩ, liệu lần này mình mở mắt
ra bố mẹ ông bà sẽ xuất hiện trước mặt mình chăng? Nhưng cháu đã tỉnh lại bao
nhiêu bao nhiêu lần rồi, làm biết bao lần động tác thể dục mắt rồi, nhưng lần
nào mở mắt ra cũng đều chẳng thấy gì cả. Cháu biết, bọn họ sẽ không đến đâu.
Cô, những đứa trẻ không có gia đình sang một thế giới khác có phải ở một mình
nữa không? Cháu sợ phải một mình.”

Dù Cát Niên đã quá lãnh đạm
với rất nhiều chuyện, lúc này nước mắt cô cũng suýt trào ra, nhưng cô không thể
khóc trước mặt Phi Minh. Sau khi Phi Minh thiếp đi, cô vội vàng chạy khỏi phòng
bệnh, một mình ngồi sụp xuống phía cuối hành lang, gập lưng thở gấp. Chẳng qua
chỉ là một gia đình, một thỉnh cầu quá đỗi nhỏ bé, biết bao người nôn nóng
thoát khỏi trói buộc của gia đình, lại có người cầu chẳng được. Cô phải làm sao
mới có thể mang đến cho Phi Minh một gia đình?

Hàn Thuật dường như đang
gặp phải một vụ án khá gai góc, mấy hôm nay đều bận không biết ngày đêm, thường
chỉ trước giờ cấm cửa ban đêm của bệnh viện anh mới kịp lại thăm Phi Minh, có
lúc Phi Minh đã ngủ rồi, anh chỉ yên lặng ở lại hai bên cô cháu một lúc. Mỗi
lần ra về, anh đều để lại trên giường Phi Minh những món đồ chơi khác nhau.

Cát Niên đã quá mệt, không
biết bao nhiêu lần cô dựa vào chiếc tủ đầu giường mơ mơ màng màng, Hàn Thuật
rời đi lúc nào cũng không hay biết. Chỉ có một lần, cô cảm thấy Hàn Thuật đắp
cho mình một tấm khăn, và cả bàn tay anh rất nhẹ, rất nhẹ đặt lên tay cô. Cát
Niên nín thở, im lặng đợi anh ra về, nhưng rất lâu rất lâu sau, lâu đến nỗi cô
sắp chìm vào một giấc mơ khác, bàn tay anh vẫn thận trọng, không vuốt ve, không
nắm chặt, thậm chí chẳng dám dộng đậy, chỉ như một chiếc lông vũ lướt nhẹ trên
tay cô. Cho đến khi Cát Niên vờ như khẽ cựa quậy trong giấc ngủ, anh mới âm
thầm rút lại bàn tay mình, im lặng đợi thêm một lát, rồi không lâu sau, Cát
Niên nghe tiếng cửa phòng bệnh khẽ cót két mở ra lại khép vào, cùng tiếng chân
xa dần.

Văn phòng của Đường Nghiệp
khá gần bệnh viện, vì vậy anh qua lại cũng dễ dàng hơn một chút, lúc anh vào
thăm, Phi Minh đều chớp chớp mắt, hết nhìn chú Nghiệp lại nhìn cô, làm vẻ tinh
tường người lớn, dường như cái gì cô bé cũng hiểu, nhưng thực ra lại chẳng hiểu
gì.

Cát Niên luôn canh cánh
chuyện trả lại Đường Nghiệp số tiền anh đã ứng ra nộp cho bệnh viện, vì bệnh
tình của Phi Minh, cô đã phải dùng đến tiền trong thẻ ngân hàng của Hàn Thuật,
bất kể là muốn hay không muốn, giữa cô và Hàn Thuật thực sự có quá nhiều vướng
mắc. Cô và Hàn Thuật, Hàn Thuật và Vu Vũ, Vu Vũ và Phi Minh, rốt cuộc là ai nợ
ai, có trả thế nào cũng không hết, chuyện này đã đủ phức tạp rồi, không nên để
Đường Nghiệp vướng vào vòng tròn luẩn quẩn này nữa. Vừa may Bình Phượng trả cho
Cát Niên một ít tiền, thêm vào chút tiền cô đang có cũng vừa đủ trả Đường
Nghiệp. Cát Niên đang định đợi anh vào viện rồi đưa cả thảy cho anh, nào ngờ
mấy ngày nay đều không thấy Đường Nghiệp xuất hiện.

Bên gối Phi Minh có quyển Nỗi
đau của chàng Werther
 (1) Đường Nghiệp tặng cô bé, lần nào vào viện
anh cũng đọc cho cô bé nghe một đoạn, Phi Minh đang đợi đoạn tiếp theo của câu
chuyện nên cũng thắc mắc về sự biến mất của chú Đường Nghiệp: “Chú Đường Nghiệp
cũng phải tăng ca như chú Hàn Thuật ạ? Hai người không phải đồng nghiệp sao lại
cùng bận như nhau ?”

(1).
Tác giả J.W.Goethe

Cuối cùng đến hôm đó Cát
Niên mới nhận được điện thoại của Đường Nghiệp. Nếu như không phải trên màn
hình hiện rõ ràng tên người gọi, chưa chắc Cát Niên đã nhận ra giọng nói khàn
khàn từ đầu dây bên kia.

 Trong điện thoại Đường
Nghiệp chỉ hỏi han Phi Minh, cứ cách vài câu anh lại dừng lại ho mấy lần. Lúc
ấy Cát Niên mới nhớ ra lần trước anh bị cảm nặng vẫn chưa khỏi hẳn, bệnh tình
kéo dài có vẻ ngày càng nghiêm trọng. Cô cảm ơn Đường Nghiệp quan tâm đến Phi
Minh, cuối cùng không kìm nổi hỏi: “Anh vẫn ổn đấy chứ?”

Đường Nghiệp cố cười nói:
“Cũng không đáng ngại lắm, chỉ trách anh lúc đầu bị cảm lại coi thường, không
nghĩ đến giờ trở nên nghiêm trọng thế này, hai ngày nay không đi làm được rồi,
chỉ ở nhà nghỉ ngơi mà vẫn không hạ sốt.”

Cát Niên cũng chẳng giúp gì
được anh, vốn định dặn anh nghỉ ngơi cho khỏe, ai ngờ lời còn chưa thốt ra
miệng đã nghe đầu dây bên kia vang lên xoảng một tiếng, hóa ra Đường Nghiệp vừa
nói chuyện vừa ngậm thuốc trong miệng, trong lúc choáng váng làm rơi cốc nước
xuống sàn vỡ toang.

Cát Niên nghe vậy không
khỏi lo lắng, dồn dập hỏi anh có bị mảnh thủy tinh vỡ cứa vào đâu không, nhưng
đầu dây bên kia nhanh chóng chỉ còn tiếng tút nhanh dập máy, có gọi lại mấy lần
đều không có ai bắt máy.

loading...

Mấy năm nay Cát Niên không
có bạn bè gì, cô luôn giữ một ý niệm, ai cũng phải tự lo lấy thân, quản tốt
chuyện mình, tự cầu đa phúc, như vậy mọi người đều thoải mái. Nhưng Đường
Nghiệp là một người tốt, cũng là một trong số ít người có thể khiến Cát Niên an
tâm tự nhiên giao thiệp, hơn nữa anh luôn quan tâm tới cô và Phi Minh, giờ anh
như vậy, nếu Cát Niên còn không quan tâm thì ngay bản thân cô cũng thấy không
phải nhẽ. Lúc đó vừa hai giờ chiều, Phi Minh theo thường lệ cũng đã ngủ thiếp
đi trong lúc truyền nước, Cát Niên nhờ bà ngoại em bé giường bên bớt chút thời
gian giúp cô để ý đến Phi Minh một lúc rồi một mình dựa theo trí nhớ vội vàng
chạy tới nhà Đường Nghiệp.

Xe buýt buổi chiều chạy
trên đường chính tắc nghẹt, phải một tiếng sau Cát Niên mới đến được trước cửa
nhà Đường Nghiệp, cô sợ Đường Nghiệp xảy ra chuyện, cũng không dám kéo dài thời
gian, vội giơ tay nhấn chuông.

Dường như đúng lúc tiếng
chuông vang lên, cánh cửa cũng đột nhiên được mở về phía trong. Cát Niên không
ngờ mọi việc diễn ra nhanh vậy, đến tay cũng chưa kịp thu lại. Thế nhưng người
đàn ông trẻ tuổi đứng sau cửa lại không phải Đường Nghiệp, Cát Niên vội vàng
nhìn qua anh ta, khuôn mặt rất quen chỉ nhất thời không nhớ nổi đã từng gặp ở
đâu.

Cô nghĩ rằng đây là bạn của
Đường Nghiệp liền nở nụ cười định chào hỏi, lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn, nếu
như anh không sao cô có thể quay về bệnh viện luôn. Nào ngờ người đàn ông đó
lại khẽ nheo mắt quan sát cô hồi lâu, ánh mắt ấy như vừa nhận ra điều gì rồi
lại dần trở nên lạnh băng. Ánh mắt của anh ta khiến Cát Niên thấy không tự
nhiên, cô đang không biết phản ứng ra sao thì anh ta đã tiện tay đẩy cánh cửa
vốn đang khép hờ mở rộng hẳn ra, từ đó Cát Niên có thể nhìn thấy Đường Nghiệp
dáng vẻ kiệt sức đang ngồi dựa trên chiếc ghế sofa đơn.

“Ra là vậy…” Người đàn ông
đẩy gọng kính đồi mồi trên sống mũi, nụ cười đó có gì đó không thể nói rõ,
“Được lắm, Đường Nghiệp, được lắm, cậu thật có bản lĩnh…”

Nhìn điệu bộ cùng ánh mắt
thờ ơ quen quen của người đàn ông trước mặt, trí nhớ Cát Niên cũng dần được hồi
phục, cô nhớ ra rồi, cái đêm lần đầu gặp Đường Nghiệp, không phải cô đã gặp
người đàn ông này trong con ngõ nhỏ ấy hay sao? Cô vẫn còn nhớ hai bóng đen
quấn quýt lấy nhau trong bóng tối, cảm giác đó khiến cô lúng túng, dường như cô
lại xuất hiện không đúng lúc một lần nữa, đụng ngay phải bí mật người khác
không muốn để người ngoài biết nhất.

Đường Nghiệp nghe ngoài cửa
có tiếng động cũng từ sofa chống người đứng dậy, thấy Cát Niên đang rụt rè đứng
ngoài cửa, ánh mắt anh bỗng sáng lên. Anh dường như không nghe thấy người kia
nói gì, chỉ cố đứng dậy, khẽ vui mừng nói: “Cát Niên, sao em lại tới?”

“À… điện thoại đột nhiên bị
ngắt, em sợ anh xảy ra chuyện nên đến xem thế nào, không sao là tốt rồi, em đi
trước đây, anh nghỉ ngơi cho khỏe…” Cát Niên vội vàng nói một lèo, chỉ muốn
nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.

“Đợi đã.” Cô không ngờ
Đường Nghiệp đứng dậy gọi cô lại, dù cô đã biết chuyện giữa hai bọn họ nhưng
anh vẫn luôn rất e ngại chuyện này, sự khẩn thiết trong lời nói của anh lúc này
khiến cô thấy hơi hoang mang.

“Cát Niên, em không phải
vội đi đâu.” Đường Nghiệp nói.

Dường như Cát Niên nghe
thấy tiếng cười khẩy, cô bỗng cảm thấy đầu óc tê dại. Cô thật sự không muốn dây
vào vướng mắc của người khác, nhưng hiện thực vẫn luôn trái lại với ước muốn.

Cô không trả lời, ba người
dường như rơi vào cục diện bế tắc, dù đã cách một lớp kính, sự phẫn nộ, nghi
ngờ, và vẻ xa cách cao ngạo trong mắt người đàn ông đó vẫn khiến cô thấy vô
cùng gượng gạo. Cô thậm chí có thể hiểu người đó, cứ ngỡ anh ta sẽ bộc phát ngay
tại đây, nhưng anh ta chỉ quay lại nhìn Đường Nghiệp, lạnh nhạt nói: “Cậu hà
tất phải như vậy, tôi vốn cũng định đi đây.”

Thực ra người đó có gương
mặt rất đường hoàng và một giọng nói có sức hút nghe rất thuận tai, ngay cả
trong lúc cực kỳ phẫn nộ, anh ta vẫn tạo cho người ta cảm giác thỏa đáng không
ngờ, dường như anh ta sinh ra đã là một thuyết khách, khiến người ta khó lòng
kháng cự. Nhưng Đường Nghiệp dường như là một ngoại lệ.

Đường Nghiệp nói: “Trước
khi đi phiền để lại chìa khóa nhà tôi.”

Trong khoảnh khắc im lặng
ấy, Cát Niên chỉ biết cúi đầu. Lâu sau cô nghe thấy tiếng chìa khóa bằng kim
loại rơi xuống nền nhà phát ra âm thanh vang giòn, người đó đi lướt qua cô, bọn
họ không nói thêm gì nữa.

Người đó đi khỏi, Cát Niên
mới do dự bước vào nhà Đường Nghiệp, chân bước ngang qua chùm chìa khóa, cô cúi
người xuống nhặt, đặt lên bàn trà của Đường Nghiệp. Căn phòng này đã khác nhiều
so với lần trước cô tới, vẻ sạch sẽ thoải mái bị thay bằng một đống bừa bộn,
gần ghế sofa quả nhiên có mấy mảnh thủy tinh vỡ chưa ai thu dọn.

“Cảm ơn em đã tới thăm
anh.” Đường Nghiệp định đứng dậy rót nước cho Cát Niên, lảo đảo một hồi bị Cát
Niên ngăn lại.

“Anh ngồi yên đi đừng động
đậy, đã đi khám chưa?”

Đường Nghiệp dựa vào ghế
sofa, gật gật đầu, “Không ngờ chỉ một trận cảm nhẹ lại nghiêm trọng như thế
này. Không sao đâu, anh nằm một chút là đỡ thôi.” Anh nhắm mắt, khuôn mặt hơi
trắng bệch dãn ra khoan thai.

“Cảm nhẹ cũng có thể ảnh
hưởng vào phổi đấy, sao anh lại không biết trân trọng sức khỏe của mình thế
chứ.” Cát Niên vừa nói vừa bước lại gần Đường Nghiệp, đặt tay lên trán anh thử
nhiệt độ, cũng may không quá nóng.

Trong khoảnh khắc chạm vào
Đường Nghiệp, Cát Niên mới cảm thấy sự đột ngột trong hành động của mình. Cô
trách cứ anh, chăm sóc anh thành thạo như vậy, cảm giác này vừa quen thuộc lại
vừa xa vời, dường như đã lặp lại trong ký ức vô số lần. Cô hồ đồ rồi, có lẽ
trong giây phút trước, cô đã bỗng nhiên quên mất người trước mặt mình là ai.

Cô vội vàng rút tay lại,
thấy Đường Nghiệp mở mắt nhìn mình liền lúng búng nói: “Bác sĩ kê thuốc cho anh
rồi chứ, anh ăn trưa chưa?”

Đường Ngiệp lắc đầu, “Anh
không muốn ăn.”

Cát Niên thở dài, cúi đầu
thu dọn mấy mảnh thủy tinh không cẩn thận có thể làm người ta bị thương rồi
nói: “Để em xem chỗ anh còn gì ăn được.”

Cô đi vào bếp, Đường Nghiệp
đột nhiên nói: “Anh xin lỗi.”

Cát Niên quay đầu lại, “Nói
linh tinh gì thế?”

Đường Nghiệp gượng cười,
“Anh nói, em đến anh thật sự rất vui.”

Cát Niên tìm được mấy quả
trứng trong tủ lạnh nhà Đường Nghiệp, cô quấy lên rồi hấp cách thủy, lại lấy
nửa bát gạo để nấu cháo. Đường Nghiệp cuộn tròn trên ghế sofa như thể đang ngủ.

Nước vừa sôi, một tiếng
chuông xa lạ vang lên làm Cát Niên giật mình, cô nhớ lại lần trước gặp phải bà
của Đường Nghiệp cũng ngay tại đây, lại ngờ rằng người mới rời đi lúc nãy đã
quay lại, lòng thầm than khổ. Cô nhớ rõ ràng Đường Nghiệp từng nói nhà anh rất hiếm
khi có người ngoài tới, nhưng dựa theo kinh nghiệm của cô, sự thật rõ ràng
không phải vậy.

Tiếng chuông cửa lại vang
lên dồn đập, Cát Niên không tiện tự ra mở, bèn đứng trước của bếp khẽ gọi Đường
Nghiệp mấy tiếng, hình như anh đã lâu không yên ổn ngủ một giấc sâu, dù tư thế
nằm trên sofa không dễ chịu gì nhưng vẫn ngủ rất say.

Thấy anh không có phản ứng
gì, Cát Niên cũng chẳng còn cách nào khác, đành lau tay vào áo gilê, bước lại
phía cửa, nhón chân nhìn qua mắt thần bên ngoài.

Chỉ mới nhìn qua đã đủ
khiến cô kinh hoàng, cô bất giác lùi lại liền hai bước, dù vẫn biết còn được
cánh cửa ngăn cách, mình nhìn thấy người ta chứ người ta không nhìn thấy mình
nhưng cô vẫn cảm thấy mồ hôi lạnh toát sống lưng.

Đứng ngoài cửa có ba người
đều mặc đồng phục, Cát Niên đã quá quen với bộ đồng phục xanh lam đậm cùng
chiếc huy hiệu ẩn hiện trên ngực họ, Hàn Thuật mỗi lần tan làm đến thẳng bệnh
viện đều mặc y như vậy. Nhưng đáng sợ nhất là, người đang một tay nhấn chuông
một tay nghịch chìa khóa đứng gần cửa kia nhất, chẳng phải Hàn Thuật thì là ai?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: