truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 12 – Khi thiên sứ bay qua

Cát Niên
xuất hiện theo cách này sao có thể không thể khiến Viện trưởng Thái sợ hãi, bà
không nhìn thấu động cơ của Cát Niên, nhưng từ bộ dạng Hàn Thuật, bà có thể
đoán ra động cơ này sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ gì, hơn nữa còn liên lụy đến cả
Đường Nghiệp.

Trời mùa đông tối rất
nhanh, Hàn Thuật lái xe của Viện trưởng Thái vòng hai vòng xung quanh Tả Ngạn,
khó khăn lắm mới tìm được một chỗ đỗ xe liền nhanh chóng tấp ngay vào.

“Kỳ lạ, bình thường chỗ để
xe có hiếm lắm đâu, hôm nay là cái ngày gì không biết, không phải mọi người đều
đi xe đến đây chúc mừng con trai mẹ chứ?” Hàn Thuật tắt đèn, miệng vẫn cố càm
ràm một câu.

Viện trưởng Thái ngồi ghế
bên, trước khi xuống xe còn cẩn thận chỉnh lại búi tóc đã gọn gàng không bung
một sợi, chắc chắn quần áo tác phong của mình đều đã thỏa đáng mới cười mở cửa
xe, nói: “Hàn Thuật, con hồ đồ thật hay giả hồ đồ thế, hôm nay là ngày gì,
chẳng phải là ngày lễ phương Tây bọn trẻ các con vẫn thích ra ngoài tụ tập ư?”

Lúc này, cây thông Noel,
căn nhà nhỏ, và ánh đèn nhấp nháy được trang hoàng vui tươi náo nhiệt trước cửa
Tả Ngạn mới đập vào mắt Hàn Thuật, anh chợt nhớ ra hôm nay là đêm Giáng sinh.
Chẳng trách mẹ Thái cười anh, anh thật hồ đồ quá rồi.

Hàn Thuật thích náo nhiệt,
nhất là những ngày lễ tết, bất kể Tết tây Tết ta, âm lịch hay dương lịch, anh
đều đón nhận hết mình, bất kể dịp lễ tết nào cũng đều có thể trở thành cơ hội
tuyệt vời cho anh tụ tập bạn bè, anh biết chơi, nhân duyên lại tốt, bạn bè lại
thích chơi cùng anh, từ trước tới nay Hàn Thuật chưa từng biết thế nào là cô
độc, cuộc sống cứ vậy trôi đi rất dễ dàng. Ngày này năm ngoái, anh là phần tử
trung kiên nhất trong buổi tụ họp, sớm đã sắp xếp êm xuôi lịch trình tăng một,
tăng hai, tăng ba. Cũng không hiểu năm nay làm sao phải lại nhờ đến mẹ Thái
nhắc anh nhớ tới sự tồn tại của ngày lễ này.

Có lẽ vì quãng thời gian
này anh bận quá, đầu óc không tỉnh táo, có lẽ vì đám bạn ngày xưa giờ đã có đôi
có cặp tận hưởng cuộc sống riêng, có lẽ vì cuối cùng đã đến ngày anh chơi chán,
có lẽ vì môi trường xung quanh thay đổi, hoặc có lẽ, người thay đổi chính là
anh. Tóm lại đêm Giáng sinh năm nay Hàn Thuật cùng mẹ nuôi đứng dưới ánh đèn
nhấp nháy đủ màu vui mắt, không đâu lại có cảm giác trống trải cô liêu. Anh
nghĩ, thực ra ở phương Tây, Giáng sinh là khoảng thời gian cả nhà đoàn viên,
còn anh đi đoàn viên với ai? Bố mẹ là người thân duy nhất, đương nhiên luc nào
cũng sẵn sàng rộng cửa đón anh, nhưng anh sợ những câu hỏi han quan tâm thái
quá của người lớn. Anh không còn nhỏ nữa, cũng cần phải có cuộc sống riêng của
mình, bạn bè có nhiều mấy cũng chỉ như khách qua đường. Anh là một người đơn
độc, khoảng trống trong anh trước đây được phủ lấp bằng mấy trò tiêu khiển náo
nhiệt, giờ sau khi những phù phiếm qua đi, từng đợt gió lạnh lại thông thốc ùa
vào.

 “Đi thôi.” Viện trưởng Thái giục anh. “Bọn
thằng Nghiệp đã đến được một lúc rồi.”

Hàn Thuật mỉa mai: “Mẹ có
gấp cũng không thể bế cháu ngay được đâu.”

Hai người bước tới sảnh nhà
hàng đồ Tây tầng hai, nhân viên phục vụ kính cẩn gập lưng chào: “Chúc Giáng
sinh vui vẻ!” Viện trưởng Thái đang định cất bước vào phía trong liền bị Hàn
Thuật cười kéo lại.

“Mẹ nuôi, hít thở sâu.”

Viện trưởng Thái ngạc nhiên
hỏi lại: “Vì sao? Con lại định giở trò gì thế?”

Hàn Thuật tiếp tục bỡn cợt:
“Mẹ không căng thẳng à? Không sợ cậu con trai tìm cho mẹ một cô con dâu cá sấu
hay sao?”

Viện trưởng Thái vừa tức
vừa buồn cười, “Ăn nói linh tinh, con dâu có xấu mấy cũng phải gặp mẹ chồng,
hơn nữa, thằng Nghiệp nhà chúng ta chẳng có điểm nào thua con cả, sao phải tìm
một cô xấu xí cơ chứ?”

Miệng nói như vậy nhưng bà
vẫn đứng lại, hít sâu một hơi. Hàn Thuật nói cũng đúng, bà hơi căng thẳng, nếu
như bên trong là con ruột mình, có lẽ bà đã không đến nỗi như thế này.

“Xấu đẹp như thế nào không
quan trọng, là người tốt, ngây thơ một chút, gia thế trong sạch là được rồi.”
Viện trưởng Thái nói.

Hàn Thuật cười ha hả, “Yêu
cầu của mẹ thấp hệt bố mẹ con.”

Trong nhà hàng, dưới ánh
sáng mờ ảo đã không có ít người, trên bục, người nghệ sĩ kéo đàn violon như
đang đắm chìm trong cảm xúc, Viện trưởng Thái nhìn quanh, phía góc phòng có một
người đứng dậy vẫy tay về phía họ.

Nhân viên phục vụ dẫn hai
người về phía bàn, Viện trưởng Thái cười giới thiệu.

“Nghiệp, đây là Hàn Thuật,
con nuôi của dì, dì đã từng nhắc đến với con rồi đấy, …Hàn Thuật, đây là con…
đây là Đường Nghiệp.”

Đường Nghiệp mỉm cười đưa
tay về phía Hàn Thuật, “Thực ra dì không cần giới thiệu, bọn con đều đã gặp
nhau rồi, nhưng là vì công việc. Anh Hàn không biết còn nhớ không?”

Hàn Thuật nghĩ ngay đến vụ
án Cục Xây dựng, có lẽ lần trước tới đơn vị Đường Nghiệp điều tra đã vô tình
chạm mặt, lúc đó người anh phải gặp rất đông, sự việc cũng phức tạp, vì vậy
không có ấn tượng gì với người đàn ông cùng độ tuổi đang ngồi trước mặt, anh
bèn cười bắt tay Đường Nghiệp, “Hân hạnh, hân hạnh. Tuy nhiên hôm nay chúng ta
không nói chuyện công việc, chỉ nói chuyện phong nguyệt, ha ha.”

Viện trưởng Thái làm bộ
định đánh Hàn Thuật, vừa quay sang Đường Nghiệp nói: “Thằng bé này quen nhờn
với dì rồi, ăn nói chẳng đứng đắn gì cả.”

“Thoải mái vậy mới là người
trong nhà.” Đường Nghiệp đáp.

Đương lúc nói chuyện, Viện
trưởng Thái đưa mắt quan sát xung quanh, bà dĩ nhiên không quên mục đích chính
đến đây hôm nay, nhưng ngoài bà và Hàn Thuật, bên bàn chỉ có một mình Đường
Nghiệp, nữ nhân vật chính không biết đã đi đường nào.

Ba người cùng ngồi vào bàn
xong, bà đã hỏi dò: “Nghiệp, sao lại chỉ có mình con?”

Đường Nghiệp trả lời: “À,
cô ấy ngồi một lúc, vừa mới đi rửa tay, sẽ quay lại ngay thôi ạ.”

Lúc này, Viện trưởng Thái
mới an tâm, chồng bà trước khi lâm chung trăn trở không nguôi nhất vẫn là
chuyện đại sự chung thân của cháu đích tôn nhà họ Đường, cũng khó trách bà lo
lắng là vậy.

“Đúng rồi, nghe bà con nói
cô gái đó họ Tạ phải không?”

Đường Nghiệp gật đầu, nhưng
Hàn Thuật vừa nghe thấy chữ “Tạ”, mí mắt đã bất giác giật giật, lòng thầm cười
mình thần kinh yếu, chưa gì đã khiếp sợ như vậy. Lúc này viện trưởng Thái hàn
huyên vài câu với cậu con chồng xong, không biết nói gì thêm đành im lặng uống
ngụm nước, bắt đầu chuyển đề tài sang Hàn Thuật. Bà nửa đùa nửa thật chỉ trích:
“Hàn Thuật ơi là Hàn Thuật, con xem, các con đều cùng tuổi, Đường Nghiệp trước
nay vẫn giữ ý định độc thân đến giờ cũng có tiến triển rồi, xem con kìa, vẫn cứ
giậm chân tại chỗ, không phải định học theo mấy trò lung tung lộn xộn thịnh
hành bây giờ chứ, gọi là gì nhỉ, ờ, Brokeback Mountain (1).”

(1).
Tên một bộ phim tình cảm đồng tính nam của Mỹ năm 2005.

Viện trưởng Thái cười nói
đùa, Hàn Thuật uống xong ngụm nước nóng cũng phá lên cười phối hợp, chỉ có duy
nhất Đường Nghiệp lặng lẽ cứng đờ lưng.

Hàn Thuật giỏi nhất đoán ý
người ta qua lời nói nét mặt, anh biết Viện trưởng Thái quan tâm tới cậu con
chồng bao nhiêu thì cũng khổ tâm vì sự xa cách giữa hai người bấy nhiêu, bèn
nhân lúc nhân vật nữ chính còn chưa xuất hiện, cố xốc dậy không khí.

loading...

“Mẹ nuôi, mẹ thật là cái gì
không nên nói thì cứ nói, nhắm đúng vào vết thương lòng của con. Ai cũng nói
nhân tình như quần áo, bạn bè như chân tay, tiếc rằng cách đây không lâu con đã
trở thành Phật Quan âm nghìn tay lõa thể mất rồi.”

Câu nói vừa dứt miệng đã
thành công chọc cười cả Viện trưởng Thái và cậu con trai có vẻ hướng nội, mọi
người cũng thấy thoải mái hơn chút. Đúng lúc ấy, một người con gái từ phòng vệ
sinh phía sau sân khấu bước lại.

 Chỗ ngồi của Hàn
Thuật và Viện trưởng Thái quay lưng lại với cô, chỉ có Đường Nghiệp nhanh chóng
nhìn ra, liền đứng dậy đợi.

Người con gái ấy vội vàng
tiến lại gần, giọng nhỏ nhẹ xin lỗi, “Thật ngại quá, khiến mọi người phải đợi
lâu rồi.”

“Có gì đâu, em cũng không
cố ý mà.” Đường Nghiệp cười ôn hòa. Anh đỡ nhẹ cánh tay cô, định giới thiệu.
Hàn Thuật đang ngồi ngược hướng với bọn họ, nghe thấy giọng nói ấy cũng có chút
nghi hoặc liền quay người lại trước.

Động tác đứng dậy của anh
khá chậm chạp, có chút do dự, dường như muốn xác nhận tính chân thực của cảnh
tượng đang diễn ra trước mắt. Nét kinh hãi trên mặt cô quá đỗi rõ ràng, anh chỉ
còn biết thất thần nhìn sang Viện trưởng Thái đang ngồi bên cạnh, lúc này đây,
anh cần biết bao có một người mau giục anh tỉnh dậy. Dậy đi, Hàn Thuật, trời
sáng rồi.

Viện trưởng Thái cũng hoang
mang, nhưng bà hoang mang không phải vì cô gái khá xinh xắn bên cạnh Đường
Nghiệp mà vì sự hoảng sợ bất thường của Hàn Thuật và không khí có phần kỳ dị
đang diễn ra. Bà không nhận ra Cát Niên ngay, dù gì cũng đã mười một năm, năm
đó Cát Niên và bà chẳng qua cũng chỉ gặp nhau vài lần, ký ức trước đây đã có
phần mơ hồ, hơn nữa một người con gái trong quá trình trưởng thành, sau bao
nhiêu năm như vậy ít nhiều cũng có chút thay đổi theo thời gian.

Khuôn mặt cô gái này nhìn
rất quen, trực giác của Viện trưởng Thái cũng cảm thấy có điều gì kỳ lạ, mà
điều kỳ lạ này chắc chắn xuất phát từ chính cô gái có khuôn mặt quen thuộc vừa
mới xuất hiện. Bà nhíu mày, khẽ nghiêng đầu vừa quan sát vừa lục tìm trí nhớ,
cô ta là ai, mình có quen cô ta không, sắc mặt Hàn Thuật vì sao đột nhiên trở
nên khó coi như vậy, cô ta là bạn gái của Đường Nghiệp, đúng rồi, cô ta họ Tạ…

Cánh cổng ký ức bị chuyện
cũ xô đổ, người con gái từng ôm bộ quần áo mới, cười nhạt ra vẻ thông hiểu nói
“Cháu biết, cô sợ cháu kiện cậu ấy”, dáng người nhỏ bé gầy gò trên băng ghế bị
cáo cuối cùng cũng dần dần trùng khớp với cô gái mang vẻ thờ ơ, vừa trút bỏ nụ
cười ngắn ngủi trước mắt.

 

Viện trưởng Thái bị một cơn
chấn động mạnh, trăm nghìn đầu mối dường như cùng phát nổ một lúc, tay run run
chỉ về phía Cát Niên, thở gấp, những lời còn chưa kịp nói bị cơn đau tim đột
ngột chặn lại.

Phía này Đường Nghiệp còn
chưa biết nội tình đột nhiên cảm thấy cơ thể mình đang khẽ đỡ bỗng lùi lại phía
sau một bước, anh im lặng giữ chặt cô, vừa định mở miệng nói “Thưa dì, đây là
bạn gái con…” đã thấy dì Thái tay ôm ngực đổ khuỵu xuống ghế, anh vội vàng
buông tay Cát Niên, bước nhanh lại xem xét.

Hàn Thuật ở gần Viện trưởng
Thái hơn, anh biết bệnh tim của mẹ nuôi lại tái phát, bèn vội mở túi xách lục
tìm túi thuốc cấp cứu bà vẫn mang theo người, khó khăn lắm mới dốc nổi ra một
viên, đưa vội cho bà ngậm. Viện trưởng Thái đầm đìa mồ hôi lạnh, sắc mặt tái
mét dựa vào lưng ghế, lúc này cũng dần dần lấy lại được nhịp thở, lồng ngực
nhấp nhô nhanh hơn, cánh tay đang đưa thuốc của Hàn Thuật bị bà ngăn lại.

Bà sống tới ngần này tuổi
đầu, là một người phụ nữ thành đạt trong công việc, đã từng trải qua bao phong
ba bão táp, lại hoàn toàn không phải mấy bà già vừa gặp chuyện mặt đã tối sầm
như trong phim, nhưng sự xuất hiện của cô gái này sau bao nhiêu năm không chỉ
móc nối tới hai bậc hậu bối bà coi trọng nhất, mà đồng thời cũng khơi lại quãng
hồi ức đen tối nhất trong cuộc đời kiểm sát viên của bà.

Bình tâm mà nói, kiểm sát
viên Thái Nhất Lâm hoàn toàn không phải là người độc ác, ngược lại, bà đã dựa
vào chính nỗ lực của bản thân đường đường chính chính bước tới ngày hôm nay,
bao nhiêu vụ án đã qua tay bà, bà đều có thể vỗ ngực rằng mình đã tròn trách
nhiệm mà không hổ với lương tâm, cũng không xấu hổ với huy hiệu trên mũ. Khi
còn trẻ bà đã từng tuyên thệ trước nữ thần chính nghĩa một tay cầm cán cân công
lý, một tay cầm thanh kiếm sắc, nhưng chỉ có lần đó… nữ thần chính nghĩa trong
bà đã che mắt lại, vì chính nghĩa bắt buộc phải dùng trái tim để phán đoán.
Mười một năm trước, đối diện với một cô gái vô tội, kiểm sát viên Thái vẫn mở
to đôi mắt. Nhưng lần đó, bà cũng nhìn thấy con nuôi của mình, Hàn Thuật, vậy
là cán công lý liền có chút nghiêng lệch. Trong mắt bà chỉ có Hàn Thuật, không
có bất kỳ nghiệp chướng gì, thậm chí không có cả cô gái đáng nhẽ phải là người
bị hại lại đang bị còng tay dẫn vào tù kia.

Bao năm nay, viện trưởng
Thái vẫn luôn trằn trọc chuyện đó. Ý định của bà lúc đầu không phải muốn đẩy
Cát Niên vào tù, chỉ là sợ cô định kiện, dù cho vụ kiện có không thành công thì
cũng sẽ khiến Hàn Thuật còn ít tuổi như vậy đã phải gánh lên người tội danh
cưỡng dâm trong mắt người khác. Năm đó tội lớn nhất của bà là đã quá tự tin,
đánh giá quá cao khả năng của mình, cứ nghĩ chỉ cần ông chủ nhà nghỉ ấy ra tòa
làm chứng, Hàn Thuật thoát tội, Cát Niên cũng sẽ không rơi vào dòng xoáy. Bà
nghĩ mọi thứ đều có thể bù đắp, đến lúc đó bà có thể nghĩ cách nào cho cô gái
một khoản tiền, hoặc Hàn Thuật đã ưng cô như vậy, gạo cũng đã nấu thành cơm,
thuận nước đẩy thuyền làm theo ý thằng bé cũng không phải là không thể. Kết
quả, ai cũng không thể ngờ tới, bọ ngựa bắt ve chim sẻ trực sau, nhà họ Trần vì
muốn bảo vệ con gái đã khiến bà chỉ còn biết câm lặng, dẫn đến kết cục cuối
cùng không ai còn muốn nhắc lại.

Tạ Cát Niên ra tù, trong
lòng hận bà, điều này Viện trưởng Thái có thể hiểu được, bà thừa nhận đó là lỗi
của mình. Khi Cát Niên còn ở trong tù, bà cũng không chỉ một lần đưa ra đề nghị
vào thăm, định đưa cô một khoản bồi thường kinh tế nhất định, nhưng Cát Niên
không cho bà bất kỳ cơ hội nào, giờ Cát Niên xuất hiện theo cách này sao có thể
không khiến Viện trưởng Thái sợ hãi, bà không nhìn thấu động cơ của Cát Niên,
nhưng từ bộ dáng của Hàn Thuật, bà có thể đoán ra động cơ này sẽ dẫn đến hậu
quả đáng sợ gì, hơn nữa còn liên lụy đến cả Đường Nghiệp.

Đường Nghiệp mặt lo lắng
quỳ một chân bên mẹ kế, người chậm hiểu nhất cũng có thể nhận ra sự bất thường
trong cuộc gặp mặt này, anh thận trọng hỏi: “Mọi người… quen nhau?”

Nhịp thở của Viện Trưởng
Thái dần ổn định trở lại, biết mình không có bất trắc gì lớn, bà vẫy tay xua
mấy nhân viên phục vụ đang định tiến lại hỏi han. Nhưng đối diện với nghi hoặc
của Đường Nghiệp, bà không cách nào nói cho qua chuyện, lại cũng không thể giải
thích, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cát Niên đứng đó người cứng
đờ như một phiến đá hoa cương vô cảm, Hàn Thuật không nói lời nào, ánh mắt dán
chặt vào cô. Đường Nghiệp đứng dậy, bất lực ngửa hai bàn tay, “Có ai nói cho
tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì không?”

Viện trưởng Thái mặt trắng
bệch im lặng, Hàn Thuật dường như không nghe thấy lời anh nói.

Hồi lâu, một giọng nói nhỏ
nhẹ cất lên phá vỡ cục diện bế tắc.

“Đúng vậy, em và kiểm sát
viên, à không, Viện trưởng Thái có biết nhau, chuyện từ rất lâu rồi, năm đó
Viện trưởng Thái đã giúp em một việc, mọi người đều không ngờ, thế giới này lại
nhỏ vậy.” Cát Niên mỉm cười nói với Đường Nghiệp.

Đường Nghiệp có lẽ cũng
không tin, anh đâu phải thằng ngốc, anh có thể nhận thấy vẻ khó xử sau khi nghe
xong những lời đó của mẹ kế, nhưng không tin thì còn có thể thế nào, đây là
người duy nhất hiện nay có thể đưa cho anh một lời giải thích. Anh chọn cách
tin, chuyện sau này tính sau.

“Hóa ra là vậy, đúng là
duyên phận. Cát Niên, đây là dì anh, sau khi bố anh qua đời, dì rất quan tâm
tới anh. Còn Hàn Thuật chắc em cũng biết chứ?”

Hàn Thuật vẫn không nói gì,
dường như run run cười một tiếng. Người Cát Niên cứng đờ.

Đường Nghiệp từ tốn kéo ghế
cho Cát Niên, “Ngồi xuống trước đã.”

Cát Niên cẩn trọng ngồi
xuống mép ghế như thể ngồi xuống bàn chông.

“Anh Hàn không ngồi sao?”
Đường Nghiệp cười hỏi Hàn Thuật.

Viện trưởng Thái lúc này đã
định thần lại, bà thở dài một tiếng, đưa tay kéo nhẹ vạt áo Hàn Thuật dưới bàn.
Mọi người đã cùng hiệp lực duy trì lớp màng giả tạo mỏng như cánh gián này, bà
cũng hà tất phải vộ vàng phá hỏng. Giờ bà chỉ muốn làm rõ, Tạ Cát Niên tìm tới
Đường Nghiệp bằng cách nào, tình cảm của Đường Nghiệp đối với cô ta đã sâu đậm
chưa, chân tướng đằng sau sự việc này liệu có làm hại đến Đường Nghiệp và Hàn
Thuật.

Hàn Thuật mới đầu định mặc
kệ, Cát Niên tránh nhìn thẳng vào mắt anh, cúi đầu vân vê chiếc khăn ăn trước
mặt. Chạy thẳng ra cửa ư? Không được.Vì vậy anh thuyết phục bản thân ngồi
xuống. Trong màn kịch hoang đường này cô cũng đóng một vai, vì vậy anh phải ở
lại.

Đường Nghiệp nhìn quanh mọi
người, “Một người bạn sống ở Pháp nói với tôi thế này, nếu như câu chuyện trong
cuộc tụ họp bỗng nhiên bị ngắt quãng. Điều đó chứng tỏ thiên sứ đang bay qua.”
Nói xong anh lại mỉm cười, “Chỗ này chính là nhà hàng người bạn đó kinh doanh,
cô ấy đã giới thiệu với tôi món ăn Pháp ở đây làm rất ngon, do đầu bếp Pháp
chính cống tự tay làm, chúng ta cùng thử xem sao.”

Kết thúc màn giới thiệu,
anh ra ý cho nhân viên phục vụ đem thực đơn lại, Viện trưởng Thái đặt tay lên
đầu gối Hàn Thuật, bà sợ Hàn Thuật khi đã bốc đồng lên không biết sẽ gây ra
chuyện gì. Hàn Thuật nhớ lại, bao nhiêu năm trước, cũng chính bàn tay này đã
ngăn anh lại, anh không còn phân biệt nổi bàn tay ấy ấm nóng hay lạnh giá, mẹ
nuôi đã kéo anh lên từ vũng bùn hay vĩnh viễn đẩy anh xuống đó.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: