truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 8 – Ai nợ ai trả

Cát Niên
là một đứa trẻ cô độc, cô dồn hết tình yêu cha mẹ, tình yêu anh em, bạn bè,
tình yêu nam nữ vào chàng trai Vu Vũ duy nhất trong đời cô, cô cũng chỉ biết
yêu Vu Vũ mà thôi, vậy nên mới dốc hết tâm sức như vậy. Tình cảm nếu có dư
thừa, thật lòng cô cũng không biết còn có thể trao ai.

Cát Niên bước vào phòng,
thả rèm cửa sổ, cô không muốn nhìn thấy hình ảnh Hàn Thuật phản chiếu trên cửa
kính. Buông mấy thứ đồ đang ôm trong tay, cô đổ sụp xuống bên mép giường Phi
Minh.

Bù đắp? Cô cười cay đắng.
Anh có thể khiến thời gian quay trở lại được không? Hàn Thuật chẳng qua cũng
chỉ là người trần mắt thịt, anh sao làm được, vì thế không gì có thể bù đắp
được, cô cũng không cần bất cứ bù đắp gì. Cũng giống như cô không muốn hận anh,
vì hận thù chỉ làm tim cô nặng trĩu. Càng huống hồ, nếu như Hàn Thuật là một
người ích kỷ, chẳng nhẽ cô lại không phải hay sao?

Hôm nay Phi Minh ở lại
trường, đồ chơi của cô bé xếp một hàng cô độc. Không biết từ lúc nào Cát Niên
đã cầm lấy một chú gấu lông nhung, cô tự hỏi mình, như Hàn Thuật nói, liệu cô
có thực sự yêu đứa trẻ này? Chỉ nói đến chuyện tối nay, việc của Bình Phượng
đương nhiên cấp bách, nhưng liệu có phải trong lòng cô ngay từ đầu đã không coi
buổi biểu diễn của Phi Minh là quan trọng?

Cát Niên vốn là một đứa trẻ
không biết thế nào là tình yêu của cha mẹ. Trong tuổi thơ của cô, chuyện bố mẹ
vắng mặt dường như là điều đương nhiên. Không có ai đem ô đến cho cô vào những
ngày mưa, không có ai ngồi dưới sân khấu cổ vũ cho cô, không có ai quan tâm tới
thành tích của cô trong cuộc họp phụ huynh, không có ai lo lắng mỗi khi cô về
muộn. Về điểm này Hàn Thuật hoàn toàn khác cô, anh từ bé đã là viên minh châu
được bố mẹ nâng niu, bố anh dù có nghiêm khắc với con trai cũng chỉ là yêu cho
roi cho vọt. Những ngày thi đại học, bố mẹ Hàn Thuật đều xin nghỉ làm đến đợi
trước cổng trường thi, còn Cát Niên vài ngày sau khi thi xong mới được bố mẹ
hỏi han, sắp thi rồi có muốn ăn gì không. Trải nghiệm về tình yêu của Hàn Thuật
và cô hoàn toàn không giống nhau.

Một đứa trẻ chưa từng được
yêu rất khó có thể biết cách đi yêu người khác, vì thứ cô cảm nhận được quá đỗi
khô khan. Quay đầu nhìn lại, Cát Niên là một đứa trẻ cô độc, cô dồn hết tình
yêu cha mẹ, tình yêu anh em, bạn bè, tình yêu nam nữ vào chàng trai Vu Vũ duy
nhất trong đời cô, cô cũng chỉ biết yêu Vu Vũ mà thôi, vậy nên mới dốc hết tâm
sức như vậy. Tình cảm nếu có dư thừa, thật lòng cô cũng không biết còn có thể
trao ai.

Vì sao cô lại nhận nuôi Phi
Minh, vì cô yêu con bé ư? Hàng ngày cô đều tự nói với mình, phải nuôi dưỡng Phi
Minh cho tốt, đem đến cho con bé một gia đình, không nên nghĩ nhiều tới việc
con bé mang dòng máu của ai. Nhưng Phi Minh ngày một lớn lên, ngoại trừ căn
bệnh còn chưa tái phát, cô bé không có chút gì giống Vu Vũ, mặt mũi, tính khí,
thần thái đều ngày càng giống người phụ nữ còn lại trong cuộc đời anh, trái tim
Cát Niên cũng vì thế dần dần thất vọng. Đúng, cô đã cố gắng hết sức đối tốt với
Phi Minh, nhưng cũng chỉ là hết sức mà thôi, yêu thực sự không cần hết sức, mà
là hết lòng.

Cát Niên trước nay chưa
từng lớn tiếng trách mắng Phi Minh, cũng rất hiếm khi ép buộc Phi Minh làm theo
ý mình, cô chưa từng yêu cầu Phi Minh bất cứ điều gì. Nếu như đây là đứa trẻ
Thượng đế ban tặng cho cô và Vu Vũ, liệu cô có làm như vậy không? Cô nhất định
sẽ trách mắng thậm tệ khi con bé làm sai, sẽ ôm lấy con bé mà khóc lóc một trận
trong lúc tuyệt vọng nhất.

Đã bao đêm, khi Phi Minh đã
ngủ say, Cát Niên ngồi bên mép giường này, nhẹ nhàng lấy tay che đi mắt mũi con
bé, chỉ chừa lại duy nhất đôi môi mỏng mang hình bóng người xưa. Lúc đó Cát
Niên đã hiểu ra, cái cô yêu chẳng qua là hình bóng của Vu Vũ. Hàn Thuật nói
không sai, cô quá ích kỷ, còn đứa bé vô tội biết bao.

Dường như vì cảm thấy có
lỗi với Phi Minh, chiều thứ Sáu Cát Niên chủ tâm xin nghỉ sớm hơn một tiếng để
đến trường đón cô bé rồi hai cô cháu cùng đi ăn pizza mà Phi Minh vẫn thích. Cô
đến được trường tiểu học Đài Viên Lộ thì giờ tan học đã quá ba phút, học sinh
như ong vỡ tổ ùa khỏi cổng trường, Phi Minh vốn là đứa trẻ tan học thích la cà
mãi mới về nhà, nhưng hết tốp này đến tốp khác, Cát Niên vẫn chưa thấy bóng
dáng con bé đâu. Đến khi dòng người thưa thớt, vừa may cô nhìn thấy giáo viên
chủ nhiệm lớp Phi Minh cùng mấy cô giáo khác cười cười nói nói đi ra.

“Chào cô Vương, xin hỏi Phi
Minh có phải vẫn còn trong lớp không ạ?”

Cô Vương “ơ” một tiếng,
nhìn Cát Niên từ đầu đến chân một lượt, khóe miệng hơi cười, ánh mắt này, nụ
cười này, khiến Cát Niên có chút không tự nhiên.

“Tạ Phi Minh ấy à, chuông
hết giờ vừa reo đã được bố đón đi rồi… mà đúng rồi, hai người chắc cũng sắp
tái hôn rồi phải không?”

“Dạ?” Cát Niên đỏ bừng mặt,
không biết những lời nói này từ đâu mà ra.

Cô Vương vẫn còn trẻ, nghĩ
lại cũng thấy lời mình nói có vẻ hơi đường đột, mím môi cười cười, “Chị đừng để
ý, không phải tôi tò mò cuộc sống riêng tư của chị đâu, nhưng đối với con trẻ,
một gia đình toàn vẹn có sức ảnh hưởng rất lớn, sau khi bố Phi Minh thường
xuyên lui tới, tính khí cô bé cũng vui tươi hơn mọi khi. Chị yên tâm, có khi
hai bố con đã về nhà trước rồi cũng nên. Chào chị.”

“Vâng, chào cô.” Cát Niên
vội vàng nở một nụ cười.

Không cần đoán cô cũng biết
Hàn Thuật lại đến đón con bé. Cũng chẳng trách mà cô giáo lại quan tâm như thế,
ai thấy cảnh này chắc cũng đều nghĩ cô là một bà mẹ độc thân mang danh cô ruột.
Giờ “ông bố” vắng bóng lâu ngày đã xuất hiện rồi, cả nhà đoàn tụ, mọi người đều
vui vẻ, y như một bộ phim dài tập ai ai cũng thích.

Trên đường về, Cát Niên
thấy hơi bất an. Chuyện Phi Minh không phải con đẻ của Hàn Thuật, cô nghĩ mình
giải thích đã quá đủ rõ ràng. Hàn Thuật là người thông minh, anh chắc chắn có
thể nhận ra đây là sự thật. Nhưng xem ra, sự quan tâm của anh đối với Phi Minh
vẫn không hề giảm sút, lẽ nào anh ta thật sự coi mình là Chúa Cứu Thế? Phi Minh
là một đứa trẻ vô cùng nhạy cảm, nếu như một người lớn có thể đáp ứng mọi mơ
ước của Phi Minh như Hàn Thuật xuất hiện trong cuộc sống của con bé, con bé sẽ
tiếp nhận niềm vui này một cách rất mãnh liệt. Nhưng nếu một ngày, giấc mơ ấy
bỗng tan biến, e rằng hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả lúc chưa bắt đầu, Cát
Niên không dám nghĩ tiếp nữa.

Về đến nhà, Cát Niên đẩy
cánh cửa sắt hai hôm trước đã được chú Tài giúp dựng lại bước vào sân, nhà
không có ai, không biết Hàn Thuật đã đưa Phi Minh đi đâu rồi. Đến khi Cát Niên
nấu xong bữa tối đơn giản, ánh trời chiều đã khuất dần phía Tây, ngoài cửa vẫn
không chút động tĩnh.

 

Lúc này Cát Niên bất giác
có chút lo lắng, nếu như người đón Phi Minh đi không phải là Hàn Thuật thì sao?
Cứ nghĩ như vậy, cô không thể ngồi yên thêm được. Lúc này cô mới nhận ra mình
hoàn toàn không có cách nào liên lạc với Hàn Thuật – mà cứ cho rằng có đi chăng
nữa, liệu cô có chịu gọi cuộc điện thoại này hay không? Cô không muốn có bất kỳ
liên quan gì với Hàn Thuật nữa.

Cát Niên đang đứng ngồi
không yên, chợt nghe bên ngoài có tiếng bánh xe đi đến. Cô ra cổng nhìn, quả
nhiên thấy chiếc Subaru màu bạc ấy đang từ xa tiến lại.

Dường như thấy Cát Niên
bước ra, Hàn Thuật từ xa đã dừng xe lại đỗ ngay bên cửa hàng của chú Tài. Một
lúc sau, Phi Minh mở cửa xe khệ nệ cầm mấy túi đồ, vui vẻ nhảy chân sáo về phía
cổng nhà.

Cát Niên cũng không bước
lại gần chiếc xe mà chỉ đứng tại chỗ đợi Phi Minh chạy lại gần mình.

“Cô ơi, cháu về rồi đây.”

“Sao muộn thế, làm cô lo
lắm đấy.” Cát Niên khẽ trách.

“Cũng có muộn quá đâu ạ.”
Phi Minh miệng lẩm bẩm, ánh mắt lướt qua mấy túi đồ đang cầm trên tay lại trở
nên thích thú, “Chú Hàn Thuật đưa cháu đi ăn kem ngon lắm, còn mua cho cháu rất
nhiều đồ chơi nữa.”

Cát Niên định nói “để người
khác phải tiêu tiền là không hay” nhưng thấy vẻ mặt hứng thú xen lẫn chút sợ
sệt của Phi Minh, cô bèn kìm lại. Cô chán ngán việc trở thành người xấu đi làm
hỏng niềm vui của người khác.

Quả nhiên, thấy sắc mặt cô
sầm xuống, Phi Minh lập tức ôm chặt mấy em “bảo bối”, làm vẻ đáng thương xin
cô, “Cô, cháu thích đồ chú Hàn Thuật mua.”

Cát Niên nhìn đống túi màu
sắc sặc sỡ, chợt nghĩ, không chỉ có Phi Minh thích, Hàn Thuật trước nay cũng
rất thích mấy thứ đồ chơi hình thù kỳ quặc này, cô thở dài, “Lần sau không được
thế nữa đâu. Chúng ta vào nhà thôi, cháu còn muốn ăn cơm không?”

Phi Minh gật đầu, đi vài
bước lại quay người lại, đứng từ xa vẫy tay về phía chiếc xe của Hàn Thuật. Hàn
Thuật đỗ xe ở xa, anh không bước xuống xe, nhưng cũng chưa vội rời đi ngay.

“Đúng rồi, cô ơi, đây là
chú Hàn Thuật bảo cháu đưa cho cô.” Vừa bước vào sân, Phi Minh như chợt nhớ ra
liền dúi chiếc túi to nhất trong tay vào lòng Cát Niên.

Cát Niên sững người, không
đưa tay ra đón.

“Cô… cô mở ra xem đi.”
Phi Minh cong môi nũng nịu, thấy Cát Niên không động đậy gì bèn tự mình giúp cô
mở gói quà.

Đó là một chiếc túi đeo vai
nữ, Cát Niên nhìn, lại càng trầm ngâm.

“Cháu đã nói là không đẹp
mà, chú Hàn Thuật lại cứ nói cái này đẹp.” Phi Minh vừa ngắm nghía chiếc túi
vừa tự nói.

Cát Niên không phải là
người chạy theo xu hướng thời trang, đối với đồ dùng hàng ngày cô chỉ có yêu
cầu lớn nhất là đơn giản tiện dụng, nhưng dù cô có xa rời xu hướng tới đâu cũng
vẫn có chút ấn tượng với mẫu logo và kiểu dáng kinh điển của chiếc túi này. Cô
không bước tiếp nữa mà quay đầu lại, chiếc xe của Hàn Thuật quả nhiên vẫn còn ở
đó.

“Phi Minh, giúp cô một việc
có được không? Đem chiếc túi này trả lại chú Hàn Thuật cho cô.” Cô ngồi xuống
trước mặt Phi Minh nói khẽ.

“Vì sao ạ? Cô không thích
ạ? Nhưng chú Hàn Thuật đã chọn lâu lắm…” Phi Minh không hiểu.

“Nghe lời cô.”

“Như vậy thì chú Hàn Thuật
buồn lắm đấy.”

loading...

Cát Niên cố kiềm chế cảm
xúc của mình, cô khá nghi ngờ những lời cô bé vừa nói đều bắt nguồn từ Hàn
Thuật.

“Cô nhắc lại lần nữa, đem
chiếc túi này trả lại chú Hàn Thuật được không?” Giọng nói cô vẫn đều đều như
cũ, nhưng Phi Minh đã ở cạnh cô bao năm nay, ít nhiều cũng hiểu cách thăm dò ý
tứ qua lời nói sắc mặt, lo sợ cô đổi ý bắt đem trả cả đống đồ chơi vừa mua,
đành cum cúp chạy lại phía xe Hàn Thuật.

Phi Minh đi rồi, Cát Niên
cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu như cô bé thật sự cố chấp có thế nào cũng không đi,
cô cũng không biết phải đối diện với Hàn Thuật ra sao nữa. Xe Hàn Thuật đỗ xa
như thế, có lẽ cũng là vì lý do này.

Một lúc sau, Phi Minh lại
vội vội vàng vàng chạy trở lại, tủi thân nói: “Cô, chú Hàn Thuật nói, chiếc túi
này là chú ấy mua cho cô, hoàn toàn không có ý gì khác.”

Cát Niên vuốt tóc cô bé,
“Ngoan, Phi Minh lại giúp cô lần nữa, nói cô cháu nói, ý tốt này cô đã nhận
rồi, không cần thiết phải lãng phí như thế, bảo chú ấy cầm về đi.”

Phi Minh không biết làm
sao, lại đành làm hộp truyền tin lần nữa.

Quả nhiên, không lâu sau cô
bé lại thở hồng hộc chạy về bên Cát Niên, “C… cô, chú Hàn Thuật nói…
nói…”

Cát Niên đang nhìn về phía
cây tỳ bà, quay lưng lại với Phi Minh.

“Nói gì?”

Phi Minh không biết làm sao
trước vẻ thờ ơ trong lời nói của cô, con bé cứ nghĩ mình đã đủ lớn, nhưng vẫn
không sao hiểu nổi suy nghĩ của mấy người lớn, kể cả là cô hay chú Hàn Thuật.

“Chú ấy nói, xin lỗi.”

Cát Niên vừa quay đầu lại,
Phi Minh liền vội vàng bổ sung thêm, “Chú Hàn Thuật còn nói, nếu như cô vẫn
không muốn nhận thì phiền cô vứt hộ chú ấy.”

Thấy cô không nói gì, Phi
Minh van nài: “Cô, xin hai người đừng bắt cháu chạy đi chạy lại nữa có được
không? Cháu mệt lắm rồi, cháu bảo chú Hàn Thuật tự qua đây, chú ấy cũng không
chịu.”

Cát Niên im lặng hồi lâu
rồi quay sang Phi Minh cười, “Mệt rồi thì vào nhà ăn cơm thôi.”

Ngày hôm sau, nhân giờ nghỉ
trưa, Cát Niên đem cơm tới cho Bình Phượng vừa làm phẫu thuật cố định xương ở
Bệnh viện Nhân dân số 3. Cuộc phẫu thuật cũng coi như thành công, chỉ có điều
mọi hoạt động của Bình Phượng bây giờ đều rất bất tiện, công việc của Cát Niên
lại bận, phải lo liệu cả hai bên cũng khó tránh khỏi có chỗ không chu tất.

Phòng bệnh của Bình Phượng
nằm ở tầng ba, trước cửa thang máy chật kín người đợi, Cát Niên dứt khoát quyết
định đi bằng đường thang bộ. Lên đến thềm nghỉ tầng hai, cô không ngờ lại nhìn
thấy một dáng người quen thuộc.

Tạ Vọng Niên đang đi xuống
cầu thang. Hai chị em chạm mặt nhau nơi cầu thang vắng vẻ, mặt đối mặt như vậy,
không kịp phòng bị gì, cũng không tránh đi đâu được.

Cát Niên thầm nghĩ, cứ theo
tính nhát gan của mình, e rằng chỉ cần gặp người nhà họ Tạ, cô mãi cũng chẳng
thể nào chuẩn bị nổi tâm lý.

Vọng Niên dường như cũng
giật mình, hai vành tai đỏ ửng, há hốc miệng mà không nói nổi câu nào.

Cát Niên cũng không mong
chờ một tiếng “chị”, Vọng Niên có gọi cô bằng danh xưng ấy hay không, có nhận
cô hay không, đối với cô cũng không có gì quan trọng. Nhưng người em trai này
đại diện cho sự không công nhận của những người thân cùng huyết thống đối với
cô, đây mới là điều làm Cát Niên thấy khó xử.

Cô cũng không muốn thấy bộ
dạng gượng gạo của Vọng Niên, bèn mỉm cười quay mặt đi, cúi đầu bước nhanh.

Cát Niên mở cửa phòng bệnh
thấy Bình Phượng đang cầm một quyển tiểu thuyết diễm tình, miệng ngâm nga hát,
xem ra tâm trạng rất tốt.

“Đến rồi à, mình đang đói
đây.” Bình Phượng cũng chẳng giữ kẽ với Cát Niên.

Cát Niên cười, giúp Bình
Phượng mở nắp hộp cơm, bâng quơ hỏi: “Tâm trạng tốt quá nhỉ, có chuyện gì hay
à?”

Bình Phượng vừa nhanh nhẩu
húp ngụm canh, suýt chút nữa sặc, “Ôi dào… có chuyện gì được chứ, tự mình
chọc mình vui thôi, đã thế này rồi, có ủ rũ mặt mày cũng thay đổi được gì.”

Cát Niên cũng không hỏi
tiếp, cúi đầu lấy khăn giấy lau chỗ nước canh Bình Phượng làm rớt.

“Đúng rồi, Cát Niên, cái
tên bị xỏ mũi hôm nọ không đến làm phiền cậu chứ?”

“Ai… ờ.” Cát Niên lắc đầu
ra ý không có.

Khẩu vị của Bình Phượng rất
tốt, ăn rất ngon miệng. Cát Niên ngồi bên cạnh, trong lòng chỉ nghĩ đến cuộc
nói chuyện với bà chủ trước khi tan ca. Cô đã suy nghĩ rất lâu mới dám đưa ra
đề nghị ứng trước ba tháng lương.

Bà chủ rất quan tâm hỏi lý
do, Cát Niên chỉ nói ở nhà có chút việc, cần tiền gấp.

“Cát Niên à, ứng trước một
tháng lương thì có thể, nhưng ba tháng thì, cửa hàng có chế độ tài vụ của cửa
hàng, tháng trước cũng có nhân viên đề nghị ứng tiền, nhưng cô không đồng ý.
Cháu là cửa hàng trưởng, e cũng khó bỏ qua quy chế này.” Bà chủ đã trả lời cô
như vậy. Cát Niên nói cảm ơn rồi cũng đành thôi.

Đợi Bình Phượng ăn xong,
Cát Niên đột nhiên hỏi: “Bình Phượng, những người cậu quen có ai thích mấy đồ
như túi xách hàng hiệu không?”

Bình Phượng lau miệng, “Cái
đó phải xem là hiệu gì, mình cũng biết vài đứa cùng nghề tiêu hoang lắm, dù có
phải thắt lưng buộc bụng cũng cố mua cho được mấy đồ hàng hiệu, bọn họ toàn cặp
với mấy tay lắm tiền, chứ mình á, bỏ mấy nghìn tệ mua bộ quần áo, mua cái túi
xách, có đánh chết mình cũng không làm.”

Cát Niên thu dọn bát đũa,
“Nhà mình có một cái, đợi cậu ra viện, xem xem ai có hứng thú, nếu có thì bán
lại hộ mình.”

 

“Đâu ra thế? Hàng mới à?
Không thích sao không trả lại cửa hàng.”

“Cậu đừng hỏi nữa, cứ lưu ý
hộ mình thôi.”

Cát Niên không nói rõ lai
lịch của chiếc túi với Bình Phượng, ngoài việc sợ cô hỏi sâu sa, thực ra chủ
yếu là vì không muốn nhắc đến chuyện Hàn Thuật. Cô cũng đã tự vấn bản thân làm
thế này liệu có thích hợp không, cô không muốn nợ tình cảm của Hàn Thuật, không
muốn có chút dây dưa gì với anh, bất kể về tiền bạc hay tình cảm, nhưng vào
những lúc cô đau đầu vì tiền, chiếc túi bị xếp trong góc phòng dường như có
miệng, cứ không ngừng nói: Không phải cô nợ anh ta, là anh ta nợ cô, anh ta nợ
cô nợ cô…

Cũng không biết là vô tình
hay hữu ý, cô đã xem qua hộp bọc chiếc túi, nhãn mác các thứ đều đủ cả, chỉ
thiếu đúng hóa đơn mua hàng.

Bất kể ai nợ ai, cứ vậy đi,
thế là hết nợ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: