truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cho anh nhìn về em – quyển 2 – chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6 – Sự lương thiện bỉ ổi

Một giây,
hai giây, ba giây… người đàn ông cuối cùng cũng đứng lên, Cát Niên tự ép mình
đối diện với sự phẫn nộ và khinh thường của anh, cô là người phụ nữ độc ác, bỉ
ổi biết bao, vậy thì cứ để anh ta nhìn cho rõ.

Chiếc xe của người lạ rẽ
khỏi con ngõ nhỏ tối tăm, chạy thẳng tới Bệnh viện Nhân dân số 3 gần nhất. Cát
Niên ngồi ở ghế sau, Bình Phượng nằm gối lên chân cô, trên khuôn mặt trang điểm
đậm dần xuất hiện những giọt mồ hôi trộm, phần da thịt thấp thoáng lộ ra trở
nên vàng vọt.

Cát Niên vuốt nhẹ tóc Bình
Phượng, cầu cho mau tới bệnh viện, trong xe không ai nói chuyện, ngoài tiếng
Bình Phượng thỉnh thoảng rên rỉ mơ hồ, chỉ có tiếng thở của ba người. Cát Niên
vốn không giỏi tiếp xúc với người lạ, huống hồ sự tình lại bắt đầu bằng một
cảnh tượng hỗn loạn và khó xử như vậy, cô thậm chí còn không dám bừa bãi quan
sát người ngồi ghế trước từ phía sau, chỉ nhớ màu vạt áo đen và hương nước hoa
cologne thoang thoảng trên người anh ta.

Trong lúc chờ đèn xanh đèn
đỏ, người đàn ông hạ kính xe, châm một điếu thuốc, Cát Niên bị khói thuốc làm
sặc, không kìm nổi bèn ho lên một tiếng, người đàn ông nghe thấy liền nghiêng
đầu lại. Cát Niên hốt hoảng, cô biết mình và Bình Phượng có thể lên chiếc xe
này đã là một sự may mắn hiếm có, lo sợ thái độ của mình bị hiểu nhầm thành
không biết thân biết phận, có ý gì đối với việc hút thuốc, cô vội vàng đỏ bừng
mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Tôi không… anh cứ hút đi, mau hút đi.”

Người ở hàng ghế trước
nghiêng người, Cát Niên càng cố cúi gằm mặt, không nói còn không sao, nói ra
lại hóa ra chữa lợn lành thành lợn què. Cô nghĩ, thực ra lúc này điều bản thân
nên làm nhất là nói một tiếng cảm ơn, người dưng gặp nhau, người ta vốn không
có nghĩa vụ phải giúp các cô, huống hồ chuyện này xem ra còn dẫn đến một chuyện
không lấy gì làm vui vẻ khác, bất kể trên thực tế có phải bắt nguồn từ hai cô
hay không.

 

“Cảm ơn anh.” Cô nói nhỏ.

Đèn đỏ đã hết, dòng xe phía
trên bắt đầu chậm chạp di chuyển, người đàn ông dập điếu thuốc đang hút dở,
ngồi ngay người, tập trung nhìn về phía trước, không có bất kỳ phản ứng nào đối
với lời cảm ơn của Cát Niên.

Cũng đúng, như “bạn” anh ta
vừa nói, đưa “hai đứa cave” tới bệnh viện thì có gì vẻ vang, ra tay giúp đỡ lần
này có chăng cũng chỉ vì anh ta không phải người thấy chết mà không cứu, còn
lòng cảm kích của cô, anh ta căn bản cũng chẳng coi ra gì.

Nghĩ như vậy, trong Cát
Niên thấy bình tâm trở lại, trong đầu chỉ nghĩ bao giờ tới bệnh viện, vết
thương của Bình Phượng không có gì bất trắc mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối ở phòng cấp cứu
của bệnh viện cũng không hề yên tĩnh. Bình Phượng được khiêng vào gian điều
trị, nhân viên hộ lý tiến hành kiểm tra tình trạng vết thương, kết quả chuẩn
đoán cho thấy ngoài bị thương nhẹ ở phần mềm, nghiêm trọng nhất chính là phần
chân, kết quả chụp X-quang vẫn chưa có nhưng dựa theo kinh nghiệm của mình, bác
sĩ có thể khẳng định xương chân đã bị gãy do chịu ngoại lực tác động, đề nghị
nhanh chóng tiến hành phẫu thuật cố định.

“Cô là người nhà của bệnh
nhân?” Bác sĩ hỏi Cát Niên.

Cát Niên nhìn Bình Phượng,
gật gật đầu, tuy bố mẹ Bình Phượng vẫn khỏe mạnh, nhà lại đông anh chị em,
nhưng người có thể dựa vào chỉ có cô mà thôi.

“Chuẩn bị phí nhập viện đi,
tình trạng vết thương của cô ấy không nhẹ đâu, cô cứ tới phòng thu phí nộp tiền
trước đã.” Bác sĩ vừa nói vừa quan sát Cát Niên.

Lúc này Bình Phượng đã tỉnh
táo lại, lấy tay chống nửa người dậy, hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

“Đóng năm nghìn trước, thừa
thiếu sau này tính sau.”

“Mẹ nó!” Bình Phượng nén
đau chửi thề một tiếng. “Có nhầm gì không đấy, chả trách đều nói bệnh viện các
người uống máu người, có cần phải chém ác như vậy không?”

Bà bác sĩ làm chuẩn đoán
cấp cứu nghe xong liền cười nhạt: “Tiền cũng chẳng phải thu vào túi tôi, nói
thật, cô có đóng hay không đối với tôi cũng chả tổn hại gì. Vết thương trên
chân cô nếu như tới tìm thầy lang, đắp thuốc lá, rẻ nhất cũng phải trên dưới
500 tệ, dù gì cũng chẳng đến mức chết người, nhưng sau này đi đường tập tễnh,
các cô tiếc tiền, có khi còn trở thành người đẹp khuyết tật không chừng.”

“Bà nói cái kiểu gì thế…”
Bình Phượng giận dữ, giãy giụa định ngồi dậy. Cát Niên lập tức giữ cô lại, Bình
Phượng tuy không chịu nhưng vết thương trên chân quả thực quá nhức, có muốn làm
dữ cũng không nổi, đành cắn răng tự trách mình xui xẻo.

Vị bác sĩ thấy tình cảnh
như vậy lại nói tiếp: “Xem vết thương của cô là do người ta đâm vào có phải
không, ai đâm thì đi mà tìm người đó… sao, không bắt được gây tai nạn à?”

Cát Niên cúi đầu mặt tái xanh
nhợt nhạt, Bình Phượng cũng nhất thời không nói được gì, một lúc sau mới lôi ra
cuộn tiền lúc trước nhờ Cát Niên cất hộ, khoản tiền hôm nay cô kiếm được rồi
liều mạng bảo vệ, thực ra đếm đi đếm lại cũng không nổi 1000 tệ, cộng thêm chút
tiền tích góp được, và tất cả số tiền Cát Niên mang theo trong người, vẫn chưa
đủ 2000 tệ.

Bình Phượng cầm số tiền,
hai mắt dần dần tối lại, cô làm dữ gì chứ? Bệnh viện là nơi hiện thực như vậy,
cô có thể kéo dài mấy ngày, đến ngày hôm sau cũng vẫn phải đóng tiền. Cô chẳng
có chút ưu điểm nào, duy nhất chỉ dựa vào cơ thể tươi trẻ này, nếu như què một
chân, còn ai vung tiền ra mua một gái điếm tàn phế nữa. Cô không muốn bác sĩ
xem thường mình, nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra.

“Ấy, các cô cứ nghĩ cách
đi.” Vị bác sĩ tuy miệng cay nghiệt nhưng vẫn còn chút lương tâm, cũng không
tiếp tục thêm dầu vào lửa.

“Nhà mình vẫn còn một ít,
về lấy trước đã.” Cát Niên vỗ vai Bình Phượng, đứng dậy định đi.

Bình Phượng lập tức kéo cô
lại, “Cậu có bao nhiêu tiền chả nhẽ mình còn không biết? Cậu còn phải nuôi đứa
bé nữa.”

“Nhưng cũng phải nghĩ cách
chứ.” Số tiền Cát Niên có thể dùng thực sự cũng chỉ chưa đến 1000 tệ, tiền Phi
Minh đi học, tiền ăn ở đi lại không phải là ít, cô cơ bản khó có nổi một khoản
tích góp. Nghĩ cách, nghĩ cách, nhưng cách ở đâu, cô cũng không biết. Sống cuộc
sống thanh đạm lánh đời, cô hoàn toàn không thấy khổ, nhưng vào lúc này đây,
khi hiện thực tìm đến tận cửa, cô mới thực sự lĩnh hội được sự đáng sợ của
nghèo khó. Anh họ không biết đang ở đâu, đến một người có thể vay tiền cô cũng
không có.

“Lái xe đâm người ta rồi
chạy mất, thật là đáng ghét!” Một cô hộ lý bên cạnh không kìm nổi bất bình cũng
thêm vào một câu.

Đúng lúc đó, mắt Bình
Phượng chợt sáng lên, bàn tay vừa kéo Cát Niên nắm chặt lại, tay kia đưa lên
lau nước mắt, nói gấp: “Anh ta có lẽ vẫn chưa đi được xa!”

“Ai?” Cả bác sĩ lẫn Cát
Niên đều sững người.

“Tôi nhớ ra rồi, người đưa
tôi đến, người đàn ông đưa tôi đến đây, chính là anh ta đâm tôi! Đừng để anh ta
chạy thoát…”

Cát Niên nhìn Bình Phượng
mà không dám tin, ánh mắt Bình Phượng hoàn toàn tỉnh táo, trong tỉnh táo có cả
sự van nài, Cát Niên đọc được lời cô không nói ra miệng: “Người đàn ông đó nhìn
có vẻ nhiều tiền, 5000 tệ đối với anh ta có đáng gì!”

“Đàn ông? Người đưa cô đến,
có phải cao cao, mặc đồ đen không?” Bà bác sĩ phản ứng lại đầu tiên.

“Đúng, chính là anh ta.”
Bình Phượng ra sức gật đầu, tay cô bấm chặt lấy Cát Niên.

Nữ bác sĩ không chút do dự,
lập tức quay sang dặn dò mấy hộ lý bên cạnh: “Cô đuổi theo xem, nói với bảo vệ
một tiếng, xem còn có thể chặn anh ta lại được không.”

Cát Niên khẽ mở miệng,
không hiểu sao không thể thốt ra lời, chỉ còn biết nhìn cô hộ lý chạy như bay
về phía cửa.

“Các cô cũng thật là,
chuyện lớn như vậy sao không nói sớm, chút ý thức bảo vệ chính mình cũng không
có?” Bà bác sĩ nhíu mày lên lớp. “Còn không mau gọi điện báo cảnh sát đi, phải
bắt người gây tai nạn chịu trách nhiệm chứ.” Vừa nói bác sĩ vừa quay sang Cát
Niên, “Cô đi cùng cô ấy, cô ấy đã không cử động được rồi, cô đi xem xem, nếu
bảo vệ đuổi kịp rồi cũng có thể nhận diện xem sao.”

Cát Niên cụp mắt, hàng lông
mi khẽ chớp, ánh sáng và bóng tối đan chéo vào nhau. Cô nhẹ nhàng gỡ bàn tay
Bình Phượng đang níu chặt lấy mình, gật đầu đi ra.

Cát Niên đi theo vị bác sĩ
ra khỏi phòng điều trị, vừa đúng lúc thấy cô hộ lý khi nãy từ cửa chính thở
hồng hộc chạy vào, vừa đấm ngực vừa nói: “Cũng may chạy nhanh, bảo vệ chặn được
một người ở bãi đỗ xe, mặc đồ màu đen, dáng người cao, liệu có phải người vừa
đưa các cô tới khi nãy không? Thật đúng là không ngờ, nhìn đĩnh đạc đường hoàng
vậy mà, tôi còn cứ nghĩ anh ta làm việc nghĩa, suýt chút nữa lại để anh ta chạy
thoát.”

Ngay sau đó, người đàn ông
được hai nhân viên bảo vệ “hộ tống” hai bên từ từ bước vào.

Cát Niên thấy buồn, Hàn
Thuật từng nói, cô nói dối đã thành tinh. Tuy cô thực sự nói dối không ít nhưng
chưa từng làm hại tới bất kỳ ai, huống hồ còn là người vừa mới giúp mình. Cô
cúi gằm mặt, chỉ nghe tiếng bước chân đang tiến lại quanh mình, một lần nữa
ngửi thấy mùi cologne nhè nhẹ.

Ống quần anh ta là lượt
ngay ngắn, đôi giày cũng chỉnh tề, sạch sẽ. Cát Niên có thể cảm thấy con người
này cũng giống như Hàn Thuật, đều được sinh trưởng trong một môi trường tốt.
Nhưng Bình Phượng cũng có đôi chân dài đẹp đẽ, tuy đôi chân ấy luôn phải đi
những đôi giày rẻ tiền, nhưng cô không thể bị què. Nếu như còn lựa chọn nào
khác, Cát Niên sẽ không làm thế này, nhưng trên thế gian bao nhiêu tội ác như vậy,
có bao tội ác là tự nguyện? Công bằng vốn dĩ chỉ là tương đối, sự lương thiện
cũng thế.

“Cô xem, có phải anh ta
không?” Bà bác sĩ giục.

Cát Niên chậm chạp ngẩng
đầu, nâng cao cằm, đón nhận cặp mắt dò xét lạnh lùng từ người đối diện.

“Chính là anh ta.” Cô quả
nhiên có tài nói dối thiên bẩm, một câu nói đảo lộn trắng đen thốt ra khỏi
miệng mà vẫn điềm nhiên đến vậy.

loading...

“Ha.” Người đàn ông cười
hắt một tiếng, dường như cố tự cắt nghĩa cho bản thân, “Tôi đâm vào cô ta?”

“Không phải sao?” Mặt bà
bác sĩ lộ vẻ coi thường.

“Nếu như tôi đâm vào cô ta,
tôi tuyệt đối không đi như thế này. Đáng tiếc, rất xin lỗi, người đâm cô ta
không phải là tôi.” Anh ta tự giải thích rành rọt từng chữ, hoàn toàn không
phẫn nộ và kích động như Cát Niên dự liệu: “Đâm vào cô ta là một chiếc Audi màu
đen, ngay lúc đó đã bỏ đi rồi, vừa đúng lúc tôi ở gần đấy nên mới đưa bọn họ
tới bệnh viện.”

“Chính là anh đâm vào tôi!
Nếu không, sao anh lại tốt bụng chạy cả quãng đường đưa chúng tôi tới đây, anh
tưởng mình là Lôi Phong (1) sống lại chắc? Ai mà ngốc như thế?” Bình Phượng
ngồi trên xe đẩy, được một hộ lý đẩy ra, cao giọng nói lý. Đôi mắt phượng lấm
lem mascara toát lên vẻ dữ tợn, từng ấy năm lăn lộn trên đường đời, cô sớm đã
học được cách bảo vệ bản thân, để giữ được đôi chân này, cô có thể không màng
tất cả.

(1).
Lôi Phong: một chiến sĩ Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, là một tấm gương
vì nhân dân quên mình, vô tư giúp đỡ mọi người.

“Đúng thế, sao tôi có thể
ngốc vậy chứ.” Người đàn ông trẻ tuổi dửng dưng thốt ra từng từ.

“Anh đợi mà giải thích với
cảnh sát, họ đến ngay thôi.” Bà bác sĩ xua tay nói.

“Cũng tốt.” Người đàn ông
cười nhạt, hoàn toàn không sợ hãi, bước thẳng tới trước ghế gần đó ngồi xuống.

“Anh đừng hòng đi!” Bình
Phượng vừa thấy anh ta cử động, lo sợ cơ hội duy nhất trước mắt chạy thoát liền
hét lên the thé.

Cát Niên lại nghĩ người đàn
ông này chắc chắn không vội bỏ đi, vì anh ta không sợ. Có thể anh ta có người
quen làm cảnh sát giao thông, có thể anh ta biết trên xe mình không có vết va
đập, chứng cứ rành rành, xem ra vụ vu khống này khó mà thành. Bình Phượng cứ
nghĩ giữ được anh ta là giữ được tiền viện phí cho mình, có lẽ không…

Lúc này, cô là người đứng
gần anh ta nhất, cô cúi đầu chỉnh lại mái tóc, hạ thấp giọng, chậm rãi nói: “Anh
nói không phải anh đâm, cảnh sát có lẽ muốn biết, lúc đó anh đang làm gì.”

Một giây, hai giây, ba
giây… người đàn ông cuối cùng cũng đứng lên, Cát Niên tự ép mình đối diện với
sự phẫn nộ và khinh thường của anh, cô là người phụ nữ độc ác, bỉ ổi biết bao,
vậy thì cứ để anh ta nhìn cho rõ.

Ánh mắt người đàn ông nhìn
chằm chằm vào khuôn mặt Cát Niên, anh nhìn người phụ nữ mặt mũi đỏ bừng, đôi
tay bắt chéo phía trước khẽ run run, nhưng liền đó lại chuẩn xác bắn trúng điểm
yếu của anh.

Hồi lâu, cuối cùng anh ta
cũng mở miệng: “Được, là tôi đâm, các người cần bao nhiêu tiền?”

Các bác sĩ, hộ lý gần đấy
trước sự chuyển biến đột ngột này không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Mắt Bình Phượng
lập tức lóe lên một tia sáng, trên đời này đúng là không chỉ có một con dê béo!

“Hai vạn, không, ba…”

“Bình Phượng!” Cát Niên
chặn đứng tiếng hét đầy kích động của người đang ngồi trên xe lăn.

“Năm nghìn tệ, coi như là
chuyện riêng giữa chúng ta, về sau việc này không có liên quan gì đến anh nữa.”
Cô đờ đẫn nói với người đàn ông.

Anh cười mỉa mai: “Cô có
thể đại diện cho cô ta không?”

Cát Niên quay lại nhìn Bình
Phượng.

Bình Phượng do dự một hồi,
nói: “Đương nhiên có thể.”

Cảnh sát vừa kịp đến, thấy
hai bên dường như đã giải quyết xong xuôi, cơ bản cũng thừa nhận chuyện giải
quyết nội bộ này, đương nhiên không điều tra gì thêm, lập xong biên bản lấy lệ
rồi cũng cho đương sự rời đi. Lúc này Cát Niên cũng vừa làm xong mọi thủ tục
nhập viện cho Bình Phượng.

“Đợi chút, phiền anh đợi
một chút.”

Người đàn ông đã bước tới
gần chiếc xe, lại lần nữa nghe thấy tiếng gọi có phần rụt rè từ phía sau, anh
chậm chạp buông tay khỏi tay nắm cửa xe, hít một hơi sâu, kiềm chế quay người
lại.

Bốn bề không một bóng
người, Cát Niên bước đến trước anh ta hai mét.

“Tôi cứ nghĩ rằng cô thấy
lợi biết nhận, hóa ra cũng thuộc loại thấy bở đào mãi ấy, phần còn lại định
nhét vào túi mình phải không?” Anh ta làm ra vẻ chợt lĩnh ngộ, trong mắt hiện
lên rõ cơn phẫn nộ cố kìm nén.

Cát Niên đan chặt hai tay,
“Liệu có thể cho tôi một địa chỉ chính xác để liên lạc với anh được
không?” 

Anh ta dựa vào xe, dường
như đang nghe một chuyện cười hết sức hạ đẳng.

“Có phải khi nãy tôi làm cô
có cảm giác tôi cực kỳ nhiều tiền, con người lại cực kỳ ngu xuẩn? Địa chỉ liên
lạc với tôi? Ha!”

Cát Niên không nói gì, im
lặng đứng tại chỗ chờ đợi, thấy anh ta không thể nào chủ động nói cho mình, bèn
hạ giọng nói: “Anh không đưa, tôi cũng có thể lấy từ chỗ cảnh sát.”

Có lẽ Cát Niên nên cảm thấy
may mắn vì cô đã gặp phải một người đàn ông thực sự có giáo dục, bằng không,
nếu anh ta có làm gì ngay lúc này, thậm chí chửi bới cô thậm tệ, tuy cô có thể
chịu đựng được, nhưng cũng sẽ rất xấu hổ. Tuy nhiên người đàn ông tên Đường
Nghiệp này không như thế, dù Cát Niên có thể thấy bàn tay đang nắm chặt trắng
bệch của anh, nhưng rất rõ ràng, anh ta đang nhẫn nhịn, hơn nữa còn tỏ ra khá
sợ sệt về chuyện tình cảm thầm kín của mình.

“Rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Giọng nói của anh đã hạ đến mức đóng băng.

Cát Niên cúi đầu nói: “Anh
tin tôi sẽ trả lại anh tiền không?”

Đáp lại cô là một tiếng
cười nhạt.

“Vậy, vậy coi như tôi cần
nghĩ kỹ xem nên đòi hỏi thêm điều gì rồi tới tìm anh vậy.” Cát Niên rất hiếm
khi nói nhanh như vậy.

Anh ta im lặng, rõ ràng như
đang cân nhắc, cuối cùng vẫn lấy tập giấy nhớ và bút từ trong xe ra, viết
nguệch ngoạc rồi xé ra một tờ.

“Thứ cô cần đều ở đây.” Anh
lạnh nhạt nói rồi giơ ra trước mặt Cát Niên, trong khoảnh khắc cô đưa tay đón
lấy, anh buông tay, tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.

Cát Niên cúi người xuống
nhặt, đứng lên đã thấy anh ta ngồi vào xe.

Cô đút mảnh giấy vào túi,
lại đập nhẹ cửa kính đóng kín trước khi xe kịp rời đi.

Người đàn ông hạ kính xe,
sự kiềm chế của anh ta dường như đã tới cực điểm.

Cát Niên nhét một vật qua
khe hở kính.

“Thật ngại quá, anh làm rơi
cây bút ký tên.”

Cuộc phẫu thuật của Bình
Phượng được sắp xếp vào ngày hôm sau, bệnh viện đã xử lý các việc cần thiết đối
với vết thương của cô. Cô năm lần bảy lượt nói mình có thể chịu được, trong
viện có hộ lý, Cát Niên không cần phải túc trực qua đêm, dù gì sáng mai Cát
Niên vẫn còn phải đi làm sớm.

Cát Niên cũng không gượng
ép, dặn dò cô nghỉ ngơi cho tốt rồi lặng lẽ ra về, cũng may còn kịp bắt chuyến
xe cuối cùng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: