truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

Cho anh nhìn về em – quyển 1 – chương 39 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 39 – Cậu ta không phải cậu

Cát Niên,
rốt cuộc cậu có biết mình là ai không. Mình không phải cậu ta, mình không phải
cậu ta!

 

Hàn Thuật chậm rãi đi ra,
khi ra hẳn khỏi cửa KK, sắc mặt cậu trở nên lo lắng, xoay người nhìn ra đường
phố náo nhiệt nhưng không thấy bóng dáng Cát Niên đâu.

Rượu Tây pha nước giải khát
lợi hại như thế nào cậu biết rõ, tuy dễ uống nhưng sau khi uống thì ngay cao
thủ uống rượu như Viện trưỏng Hàn cũng phải ngật ngưỡng. Vì thế mà Hàn Thuật
uống rất có chừng mực. Ai ngờ Cát Niên đến từ chối cũng không biết, uống liền
một lúc ba ly, cồn trong rượu không khiến lý trí cô ta mất tỉnh táo thì cậu
không phải họ Hàn.

Con gái một mình giữa đêm
hôm đã dễ khiến người ta chú ý, huống hồ đây lại còn say. Hàn Thuật vừa chạy vừa
tìm theo hướng về nhà Cát Niên, đến ngã tư vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Nhìn cô cũng không phải loại có tiền, ra đường là gọi xe, chẳng nhẽ cô lại mọc
cánh bay đi rồi?

Hàn Thuật nghĩ một lúc rồi
quay ngược lại định tìm theo hướng khác. Cậu bắt đầu thấy hối hận tại sao lúc
nãy khi bọn Phương Chí Hòa dụ Cát Niên uống cậu lại không ngăn cản. Đúng rồi,
cậu vẫn ghét cô, muốn cô xấu mặt, nhưng cảm giác thắng lợi ngắn ngủi đó đã bị
những giọt nước mắt của cô xóa sạch. Cậu tự mắng mình, thế này chẳng phải cậu
tự chuốc buồn bực vào người sao? Sao cậu lại sống nhỏ nhen quá vậy?

Đi một lúc thì cậu quay lại
chỗ cũ, tấm biển hiệu hai chữ vàng “KK” treo trên cao. Bên cạnh chiếc ghế dài
trên vỉa hè có một người ăn mày đang cúi người xem cái gì đó. Bên trên ghé cũng
như lúc nãy khi cậu đi qua, không có ai cả.

Hàn Thuật đi chậm lại gần,
vươn người qua nhìn một cái, sao cái “thứ” đang cuộn tròn bên cạnh ghế lại nhìn
quen thế nhỉ?!

Cậu kích động đến muốn chửi
bậy, tuy biết như thế thì không tốt chút nào.

“Làm gì đấy!” Phản ứng đầu
tiên của cậu là muốn đuổi gã có ý đồ đen tối kia đi, nhưng hắn ta đứng im quay
lưng lại phía cậu. Sợ cái “thứ” dưới đất kia bị bắt nạt, cậu định đưa tay kéo
gã trước mặt ra nhưng mới đưa tay ra được nửa chừng bộ quần áo bẩn thỉu của gã lại
khiến cậu chùn bước. Hàn Thuật đành đi vòng qua đến phía trước cái ghế dài,
chắc chắn là cô bình an vô sự rồi lúc ấy cậu mới yên tâm.

Bảo Hàn Thuật chạm vào ăn
mày không khác nào bảo cậu đi chết, đúng lúc đó cậu chợt nhớ đến câu “có tiền
mua tiên cũng được”. Thế là cậu rút ra năm tệ ném vào bát rồi làm động tác đuổi
đi, cuối cùng thì chỉ còn lại cậu và Tạ Cát Niên bên chiếc ghế.

Cát Niên ngồi co ro thành
một đống, đầu dúi vào giữa hai chân, trông như con nhím gặp kẻ thù, chỉ chừa ra
một tay bám chặt lấy chân ghế, nhìn cô vừa nhỏ bé vừa đáng thương. Hàn Thuật
dùng một ngón tay chọc vào lưng Cát Niên.

“Này…”

Cát Niên không động đậy,
nhưng tấm lưng khẽ lên xuống theo từng nhịp thở.

“Này, cậu không định ở ngủ
ở đây đấy chứ? Có nghe tôi nói không?” Hàn Thuật chọc mạnh hơn, người Cát Niên
nghiêng ngả, nếu không phải tay đang giữ chặt chân ghế thì cả người đã ngã ra
đất rồi.

Thấy thế Hàn Thuật từ bỏ ý
định nói chuyện với Cát Niên, cũng may trên đường chỉ có những chiếc xe đi lại
vội vàng, người qua lại cũng ít. Hàn Thuật cầm hai tay Cát Niên muốn “nhổ” cô
lên nhưng tay cô cứ như mọc ra từ chân ghế, cậu dùng hết sức bình sinh mới nhấc
được Cát Niên lên. Đến khi đặt được Cát Niên ngồi lên ghế thì lưng áo cậu đã
ướt đẫm.

Với tính cách trước đây của
Hàn Thuật không đay nghiến vài câu thì đúng là có lỗi với chính mình. Nhưng lúc
này cậu nhận ra Cát Niên nhắm tịt hai mắt, ngưòi dựa vào ghế, nước mắt nhạt
nhòa, cả gương mặt đỏ rần. Sau khi uống ba ly rượu đó Cát Niên đã không còn sức
mà đi nữa, chỉ có thể ngồi khóc thế này.

 

“Vẫn ổn chứ?” Hàn Thuật cảm
thấy mình hỏi đúng là thừa, rõ ràng là cô ấy đâu có giống như “ổn”.

Nhưng Cát Niên nghe thấy,
còn khẽ gật đầu: “Cậu đi đi!”

Hàn Thuật cười nhạt, lúc
này rồi mà cô ấy vẫn không cần mình. Ngồi một lúc vẫn không thấy người bên cạnh
có dấu hiệu tỉnh táo, cứ thế này thì càng rắc rối, Hàn Thuật vội gọi một chiếc
taxi, rồi dìu Cát Niên dậy: “Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà!”

Người lái xe đã rất quen
với cảnh những người say xỉn ở gần quán rượu KK nên cũng không lấy gì làm lạ.
Hàn Thuật nói địa chỉ của Cát Niên rồi xe bắt đầu chuyển bánh. Xe đến ngã tư rẽ
ngoặt, cả người Cát Niên đổ nghiêng lên Hàn Thuật, ban đầu còn dựa lên ngực, xe
rung thêm lần nữa thì trượt hẳn xuống đùi cậu.

“Gì vậy, lợi dụng tôi hả?”
Hàn Thuật làu bàu, nhưng người không dám động đậy. Cậu biết Cát Niên đã say bí
tỉ, rượu đã làm mụ mị hết đầu óc cô, giờ cô không còn là mình nữa, nếu không
thì cô không đời nào lại lặng yên dựa vào cậu như con thỏ con thế này.

Cơ thể nóng rực của Cát
Niên cũng khiến Hàn Thuật nóng theo, cậu nói với lái xe: “Phiền chú mở điều hòa
mạnh hơn một chút!”

Lái xe cười: “Đã mở mạnh
nhất rồi, tôi nổi hết cả da gà đây này. Thanh niên các cậu khỏe quá, đúng là
chịu các cậu!”

Hàn Thuật liền hé cửa sổ
ra, giò thổi vào, cậu hít một hơi thật sâu, lúc này mới phát hiện mình căng
thẳng đến vậy. Hình ảnh phản chiếu của người như đang say rượu kia là cậu sao?
Cậu đâu có uống nhiều? Rượu cũng truyền qua không khí sao?

Đi được nửa đường, Hàn
Thuật bỗng nhớ ra một chuyện vội vàng lay Cát Niên trên đùi mình: “Này, cậu
tỉnh lại đi… mười giây thôi cũng được! Dậy tôi nói vài câu… Cậu cứ thế này
về không phải bố mẹ cậu sẽ nuốt sống tôi luôn sao? Tôi không thể nào lén lút
vứt cậu trước cửa rồi bỏ đi được. Đang yên đang lành tự nhiên uống thành ra thế
này, tôi ăn nói với họ thế nào đây?!”

Cát Niên dường như không
nghe được lời nào từ Hàn Thuật cả. Hàn Thuật lo lắng cũng không phải vô lý, vợ
chồng Tạ Mậu Hoa là những người nghiêm khắc nổi tiếng. Cậu có thể phủi mông đi
thẳng, nhưng là con gái của họ, e là Cát Niên có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng
không rửa sạch tội, không chết thì cũng sẽ bị lột da.

“Hay là tìm một nơi nghỉ
đã, sáng mai tỉnh táo rồi về? Lúc đó bịa một lý do gì đó, chắc sẽ tốt hơn về
bây giờ.” Hàn Thuật sợ lái xe nghe thấy nên cúi người nói sát tai Cát Niên.

Thấy Cát Niên không có phản
ứng gì, Hàn Thuật lại lay lay.

“Thế này vậy, cậu không
muốn nói thì không cần nói, nếu cậu im lặng tôi coi như cậu không có ý kiến
gì… Nghe thấy chưa? Có ý kiến gì thì nêu ra… Thôi được rồi, vậy thì theo ý
của cậu, tìm một nơi nào đó không về nhà nữa!”

Hàn Thuật cảm thấy mình có
đầy đủ lý do, hoàn toàn chỉ vì nghĩ cho Cát Niên mà thôi, không có ý đồ gì cả.
Tim đập mỗi lúc một nhanh cũng chỉ là vì trời nóng quá thôi.

“Bác tài, đổi hướng đến
đường Trung Sơn.”

Trên đường Trung Sơn có
không ít khách sạn tốt. Từ hồi mẫu giáo Hàn Thuật đã cùng ở thành phố G với bố
mẹ, giống như những đứa trẻ ngoan khác, cậu rất ít ở nơi nào ngoài nhà mình.
Hơn nữa hình như cậu được di truyền từ người mẹ làm bác sĩ nên có yêu cầu cao
về vệ sinh và môi trường tốt. Nơi nhiều người qua lại như khách sạn cậu không
dính dáng. Chỉ có một lần mẹ cậu đưa chị đến nhà bà ngoại, bố cậu lại phải đi
bồi dưỡng khép kín, lo cậu một mình không ai trông nom nên cho cậu ở cùng địa
điểm bồi dưỡng – một khách sạn cao cấp gần đường Trung Sơn. Lần đó Hàn Thuật
cảm thấy khách sạn tốt không bẩn như cậu tưởng tượng.

Sau khi lái xe đổi hướng,
Hàn Thuật kiểm tra túi tiền, cũng may hôm nay đã bảo ra ngoài “xa xỉ” với bọn
Phương Chí Hòa một bữa nên mang không ít tiền. Lái xe mở nhạc lên, tâm hồn Hàn
Thuật cũng bay theo tiếng hát êm dịu của cô ca sĩ. Cậu không để ý rằng lúc
trước để nói chuyện với Cát Niên mình đã lay cô mấy cái khiến cho cái dạ dày đã
yếu của Cát Niên càng thêm bát nháo. Đến khi Cát Niên mặt mày nhăn nhó, chống
tay lên chân mình, dáng vẻ muốn nôn thì Hàn Thuật mới hốt hoảng, vừa vuốt lưng
vừa mở rộng cửa sổ, nhưng tình trạng Cát Niên vẫn không tốt hơn chút nào.

 

“Tôi cảnh cáo cậu, phải
nhịn đấy… nghe chưa hả Tạ Cát Niên! Cậu thử dám nôn ra xem… bác tài, dừng
xe, mau dừng xe… a á á… tôi giết cậu…”

Lái xe vội vàng dừng xe lại
bên đường nhưng đã muộn rồi. Hàn Thuật giơ hai tay lên cao với vẻ mặt vừa giận
dữ vừa khổ sở. Khi nôn Cát Niên còn nằm trên người cậu, tất cả những thứ Cát
Niên nôn ra cái áo sơ mi cậu thích nhất đã hứng hết. Thảm hơn nữa là sau khi
nôn xong Cát Niên ngả trở lại ngực cậu. Hai người dính sát vào nhau, ở giữa là
những thứ từng trong dạ dày Cát Niên… Hàn Thuật chỉ cảm thấy mình cũng muốn
nôn.

Bị lái xe thúc giục, Hàn
Thuật bò ra khỏi xe rồi kéo cả Cát Niên đang bất tỉnh nhân sự. Lái xe cau mày:
“Trời ơi, cậu bảo hôm nay tôi còn làm ăn được gì nữa đây?!”

Hàn Thuật chỉ biết xin lỗi,
trả luôn tiền đi xe và rửa xe cho bác tài. Cứ nghĩ thế là xong nhưng lái xe lại
nói với vẻ không hài lòng: “Tốt xấu gì thì cậu cũng lau xe cho tôi đi, lau qua
loa cũng được, nếu không trước khi đến chỗ rửa xe tôi chẳng thể nào mà thở
nổi!”

Khi lấy giấy ăn lau những
chỗ bẩn nhất, trong đầu Hàn Thuật chỉ có một ý nghĩ, cả đời này cậu hận Cát
Niên, cô ta sẽ không xong với cậu đâu. Còn cả Phương Chí Hòa và Chu Lượng nữa,
không tuyệt giao với chúng, cậu không phải người.

Đến khi xe taxi rời khỏi
thì nhìn cậu không ra hình người nữa. Với bộ dạng thảm hại của cậu và Cát Niên
bây giờ, nào là đường Trung Sơn, nào là khách sạn cao cấp đều hư ảo như hoa
trong gương, trăng dưới nước. Nơi họ xuống xe có lẽ ở gần cửa phía Nam trường
Đại học G. Hàn Thuật nheo mắt nhìn thì thấy phía trước khoảng một trăm mét có
một cái hộp đèn bên trên ghi “Nhà nghỉ Ngọt Ngào”. Cậu suýt thì quỳ xuống mà
hôn chân thượng đế, liền dìu Cát Niên như anh hùng Trọng Tồn Thụy vác túi mìn
coi cái chết nhẹ tựa lông hồng tiến về lô cốt “Ngọt Ngào”.

“Sảnh lớn” của “Ngọt Ngào”
chỉ là một lối đi nhỏ năm sáu mét vuông. Phía sau quầy là một người đàn ông
trung niên hói đầu, dáng người thấp bé, có lẽ là ông chủ. Ông chủ đang dán mắt
vào chương trình ti vi xem rất thích thú, không hề có chút niềm nở chào đón vị
khách này.

“Xin chào, cho cháu một
phòng, sạch sẽ một chút, có nước nóng.” Đây là yêu cầu duy nhất của Hàn Thuật,
có những thứ ấy không khác gì được ở thiên đường. Khi nói Hàn Thuật cố tình
nghiêng người, đêm hôm đem theo con gái say mèm vào nhà nghỉ thuê phòng, dù sao
việc này cũng vi phạm vào nguyên tắc đạo đức của cậu, không thể coi là quang
minh gì cho cam.

Ông chủ nhà nghỉ rời mắt
khỏi ti vi nhìn hai người, ánh mắt chẳng có gì kinh ngạc, dường như hai người
họ chỉ là một đôi trong vô số các cô cậu thanh niên làm chuyện mờ ám. Ông ta
lấy ra từ ngăn kéo một chiếc chìa khóa rồi ném cho Hàn Thuật.

“Tất cả các phòng của chúng
tôi đều sạch sẽ như nhau, năm mươi tệ một đêm, trả tiền phòng trước!”

Hàn Thuật chưa từng nghe
đến việc phải trả tiền trước mới được ở, nhưng giờ đâu phải lúc lý luận, hơn
nữa giá cả còn rẻ hơn nhiều so với cậu nghĩ, vì thế cậu liền trả tiền vẫn với
tư thế nghiêng người. Lúc này cậu mới nhớ ra một điều bèn hỏi: “Xin hỏi đăng ký
ở đâu?”

“Đăng ký?” Ông chủ hơi
khựng người lại, rồi cười lấy ra một quyển sổ rách nát, theo sau nụ cười đó là
câu nói nghiêm túc trong kịch bản: “Nếu cậu đã muốn đăng ký thì tôi sẽ đáp ứng
yêu cầu của cậu!” Hàn Thuật nhìn vào quyển sổ, lần đăng ký cuối cùng là ba tháng
trước, mà tên cũng kỳ quái, nào thì “Hoa Hoa”, “Bảo Bối”, “Tiểu Tâm Tâm”…
nhìn cái là biết đăng ký lấy lệ, cậu cũng viết qua quýt vài chữ, số chứng minh
cũng không thèm viết, cầm lấy chìa khóa rồi đi tìm phòng.

Cửa vừa mở, mùi bụi ẩm mốc
lâu ngày bốc lên, Hàn Thuật cau mày, nhưng thế này vẫn tốt hơn là bị nôn lên
khắp ngưòi. Khóa chặt cửa lại, việc đầu tiên Hàn Thuật làm là ném Cát Niên vào
phòng vệ sinh đã hỏng cửa. cầm vòi hoa sen mở nước xối lấy xối để lên người Cát

Khi bị nước xối lên người,
Cát Niên co rúm lại, lúc này Hàn Thuật mới nhận ra ở đây không có cái gọi là
nước nóng, cũng may giờ là mùa hè, nước lạnh cũng không chết người được. Cậu
cởi cái áo sơ mi mùi muốn nôn ra, rồi cứ thế xối nước cọ rửa, mặc kệ cho Cát
Niên cố tránh né.

Một lúc là cả người Cát
Niên ướt sũng, chiếc áo trắng mỏng tang dính sát vào người, biến thành màu da,
chiếc váy màu xanh dính chặt vào đùi, tóc tai rối bời. Hàn Thuật bèn tháo luôn
dây buộc cho tóc xõa ra.

Cứ thế kỳ cọ khoảng năm
phút, Cát Niên vẫn đang mơ màng, người vẫn ngồi trong tư thế gập chân dựa vào
tường. Hàn Thuật thích sạch sẽ, cảnh nôn trên xe ban nãy đúng là nỗi khiếp đảm
với cậu. Giờ quần áo Cát Niên ướt nhẹp dính lấy người vô cùng thảm hại, cậu
không thể nào chịu nổi.

Hàn Thuật chần chừ một lúc,
đã đến đây rồi, vẫn nên có trách nhiệm xử lý triệt để cho Cát Niên bẩn thỉu
này.

“Cậu đừng có mà nghĩ lung
tung, tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi. Mẹ tôi nói mặc quần áo ướt rất dễ bị cảm,
tôi nhìn mà khó chịu thay cậu!” Hàn Thuật muốn xóa tan sự bối rối của mình, cậu
ho nhẹ vài cái rồi mở khuy áo của Cát Niên. Lúc này cậu phát hiện cổ họng mình
như vùng đất hoang mười năm nay không có mưa, khô ráp đến tột độ.

Hàn Thuật mặt mũi đỏ rần
cởi bỏ váy áo của Cát Niên, những chỗ khác không dám động vào nhưng dù vậy cậu
vẫn cảm thấy sự thay đổi trong người mình. Tắm rửa cho Cát Niên được tương đối,
cậu quay người đi cọ rửa cho mình rồi lấy một cái khăn tắm lau người cho Cát
Niên, dìu cô ra giường.

So với diện tích của căn
phòng thì cái giường này to quá mức, nhưng chất lượng lại chẳng ra sao. Hàn
Thuật và Cát Niên đều không béo nhưng vừa đặt người xuống là cái giường phát ra
tiếng cót két kỳ quái, tấn công nghiêm trọng vào thần kinh đang yếu đuối của
Hàn Thuật. Mỗi động tác cậu đều phải cẩn thận từng ly từng tí, nếu không cái
tiếng động đó dường như có thể lấy mạng cậu.

loading...

Tóc Cát Niên vẫn chưa khô,
sắc mặt trở nên nhợt nhạt, chỉ đôi môi là vẫn còn hồng hào. Hàn Thuật không dám
nhìn kỹ, vội vàng trở lại phòng tắm, giặt quần áo của hai người rồi phơi lên.

Sơ mi của Hàn Thuật phơi
rất gần áo của Cát Niên. Hai chiếc áo khẽ lắc lư, giống như đang muốn đến gần
nhưng lại không dám. Hàn Thuật thương cho cái áo của mình, giơ tay ra đẩy chúng
gần lại, chiếc sơ mi ôm lấy chiéc áo trắng, cậu mỉm cười.

Làm xong việc, Hàn Thuật
cũng bắt đầu cảm thấy mệt. Trong phòng ngoài cái giường ra thì đến ghế cũng
không có, năm mươi tệ chỉ thế này thôi. Hàn Thuật là người có đánh chết cũng
không ngủ dưới đất. Cậu nhẹ nhàng leo lên giường, ngửi qua một lượt đống chăn
gối, giũ mạnh vài cái rồi lại nhẹ nhàng nằm ra sát mép giường.

Vốn dĩ, ý thức và thể xác
có thể phân tách rõ ràng. Tuy mí mắt Hàn Thuật đã nặng trĩu nhưng bất cứ một
động tĩnh nào ở mé giường bên kia đều đánh thẳng vào tim cậu. Hình như Cát Niên
mơ màng nói gì đó rồi động đậy người. Hàn Thuật quay người ra, Cát Niên đã đá
bay chăn và khăn tắm ra, đang nằm quay lưng lại với cậu.

Yết hầu Hàn Thuật khẽ động
đậy, cô ấy rất gầy, nhưng không hề nhìn thấy xương nhô ra, có lẽ chưa lộ ra
hết. Không có đường cong như những người đẹp trong tạp chí cho đàn ông, chỉ là
eo thon gọn, tứ chi thon nhỏ, làn da không trắng muốt nhưng mịn màng.

Nhìn từ hướng của Hàn
Thuật, từng đường nét uốn lượn ở gáy, vai, lưng và hông của Cát Niên đều có một
vẻ đẹp trúc trắc mà thần bí. Cậu không ngăn nổi tà niệm trong lòng, run rẩy giơ
một ngón tay ra nhẹ nhàng lướt dọc theo xương sống Cát Niên.

Đó là dãy núi dưới lòng
biển sâu trong tim cậu, khiến người ta mắc vào đó, quẩn quanh và không thể
chinh phục nổi.

Cậu rất cẩn thận, cẩn thận
đến mức cậu còn nghi ngờ rằng liệu mình đã chạm vào cô ấy chưa. Tuy nhiên Cát
Niên không còn yên lặng như trước nữa. Hai mắt nhắm nghiền, đầu không ngừng
quay sang hai bên, dường như đang khóc trong mơ.

Hàn Thuật tiến lại gần, Cát
Niên nói đi nói lại chỉ một câu.

“Cậu ở đâu, cậu ở đâu
vậy…”

Đến lúc này người mà cô
không thể quên vẫn là Vu Vũ. Người có tên Vu Vũ đó quan trọng thế thật sao? Hắn
ta dựa vào cái gì, rốt cuộc là hắn ta dựa vào cái gì chứ?!

Hàn Thuật đau lòng, không
biết rốt cuộc thì nên thương xót cho ai đây?! Cậu muốn an ủi Cát Niên, người
đang lơ lửng vô định trong lo lắng và an ủi chính mình đang mất phương hướng.
Cậu nắm lấy tay Cát Niên đặt lên nơi gần tim cậu nhất.

“Cậu đang ở đâu?” Cát Niên
vẫn đang mếu máo.

Hàn Thuật nói nhỏ: “Mình ở
đây, cậu không biết sao, mình ở đây mà!”

Hàn Thuật kéo Cát Niên lật
người lại, trên người cô lúc này chỉ có quần áo lót, mái tóc ướt xõa dài đến
trước ngực, tóc mái chưa khô che đi đôi mắt.

Hàn Thuật gạt tóc trên mặt
Cát Niên ra thì cô bỗng hé mở mắt. Hàn Thuật giật mình bối rối muốn rụt tay lại
nhưng Cát Niên lại giữ chặt. Cô tìm đến tay kia của Hàn Thuật rồi đặt lên một
bên mặt mình.

Thế là hai tay Hàn Thuật
khẽ khàng ôm lấy gương mặt Cát Niên, mái tóc còn ướt của cô cọ vào ngực Hàn
Thuật, như ngân châm ám khí xuyên vào mạch máu cậu, phát tán chất độc đến lục
phủ ngũ tạng.

Cậu đã không còn nhớ mình
bắt đầu thế nào nữa. Có thể là do tiếng xác thịt va chạm của đôi nam nữ phòng
bên, có thể là do tiếng cọt kẹt của chiếc giường như đang rên rỉ đã phá vỡ
tuyến phòng hộ của cậu, cũng có thể là do trong đôi mắt Cát Niên có quá nhiều
thứ khiến cậu đắm chìm… có thể tất cả chỉ là cái cớ, chẳng tại vì sao hết,
chỉ vì cậu đã khuất phục trước dục vọng của mình.

Ký ức của cậu bắt đầu từ
khi hai người đối xử chân thành với nhau. Cát Niên lại chìm vào giấc ngủ sâu,
nhịp thở của cô dài mà đều đặn, ngọn lửa trong người Hàn Thuật thiêu đốt khiến
cậu gần như phát điên. Cậu không ngừng nói với chính mình, sau này mình sẽ đối
xử tốt với cô ấy, không làm cô ấy tức giận, sẽ nâng niu cô ấy như bảo bối, mãi
mãi không bao giờ buông tay.

Cậu chưa bao giờ làm chuyện
này cả. Gia đình cậu quản lý nghiêm khắc, cậu được chỉ dạy duy nhất là qua
quyển “Sách ảnh quý giá” của Chu Lượng, trong đó miêu tả những chuyện thường
tình như tự nhiên này, nhưng cậu lại không biết phải làm thế nào, cậu không nắm
bắt được những điều chủ chốt.

Cái muốn có bấy lâu nay
đang ngay trước mặt, trong lòng vọng lên tiếng gào thét đến điếc tai, đúng lúc
cậu đã đến chân tường, cũng đã lên dây thì Cát Niên khẽ cựa mình, cô nằm sát
vào người cậu hơn. Điều này khiến cậu run rẩy, khoái cảm trong cậu phun trào
không khác dung nham núi lửa.

Hàn Thuật ngã đè lên người
Cát Niên, bắt đầu thấy mừng vì cô không tỉnh táo, nếu không mấy hành động ngớ
ngẩn lúc nãy bị cô thấy thì có lẽ sau này không mặt mũi nào mà sống tiếp nữa.

 

Không biết thời gian trôi
qua bao lâu, tiếng kêu gào như quỷ khóc sói tru của đôi nam nữ phòng bên đã
dừng, chỗ tiếp xúc của hai cơ thể đã ẩm ướt, Hàn Thuật vùi đầu vào ngực Cát
Niên, chống người lấy lại tư thế.

Có lẽ vì đã có lần dạo đầu
nên lần này Hàn Thuật tiến triển thuận lợi hơn một chút, cậu khẽ nhấc hông Cát
Niên lên, cảm giác lần này tiến vào thật rồi. Cậu ấn mạnh hơn một chút, Cát
Niên cảm nhận được cơn đau nhói, hơi tỉnh lại.

Bốn mắt chạm nhau, Hàn
Thuật cúi xuống hôn lên khóe môi Cát Niên. Tuy nhiên ánh mắt Cát Niên dường như
chưa tỉnh hẳn mà vẫn trong cơn mơ, nhưng rồi lập tức trở nên sợ hãi tột độ, cô
hét lên, tiếng hét chói tai mà tuyệt vọng phá vỡ màn đêm yên tĩnh, khiến người
ta phải kinh hoàng. Cảm tưởng như đè trên người cô không phải là người mà là
con ác quỷ xấu xa tồn tại trong tim nhiều năm, là căn nguyên cơn ác mộng của
cô.

Hàn Thuật toát mồ hôi lạnh,
cách âm của nơi rách nát này tệ hại như thế, tiếng thét của Cát Niên có thể
kinh động tất cả mọi người, cậu không nghĩ được gì lập tức bịt mồm cô lại.

“Đừng kêu được không… Cát
Niên, mình không làm hại cậu đâu… đừng kêu nữa, mình xin cậu, xin cậu…”

Cát Niên giãy giụa bên dưới
người Hàn Thuật, cơ thể vẫn mềm nhũn. Dục vọng bên trong Hàn Thuật đã chiến
thắng tất cả, phần cơ thể kia nóng như thép trong lò. Mỗi nhịp đẩy của cậu là
một lần cơn sóng khoái cảm xô bờ, cả hai cùng lắc lư nghiêng ngả như con thuyền
Noah bồng bềnh trên đại dương. Không gian xung quanh như lu mờ, chỉ còn lại hai
con người dính sát nhau không thể phân biệt nổi. Không nghe rõ Cát Niên nói gì
nhưng tay Hàn Thuật cũng không dám thả lỏng. Dần dần cậu nhận thấy cô không còn
giãy giụa nữa, nỗi sợ hãi trong ánh mắt cũng dần biến mất, thay vào đó là sự đờ
đẫn, lặng lẽ vô bờ…

Căn phòng này không có điều
hòa, cửa thì đóng chặt, chỉ có một cái quạt nhỏ, nóng bức vô cùng. Hàn Thuật sợ
nóng, cả người đầy mồ hôi, Cát Niên cũng chẳng tốt hơn, thế nhưng cả đêm cậu ôm
chặt lấy Cát Niên. Lưng Cát Niên áp sát ngực cậu, cậu hình dung ra hình ảnh hai
muỗng canh áp vào nhau, dường như sự quấn quýt thế tục vô tận vẫn đang chờ họ.

Cát Niên đã thi đỗ đại học
ở Bắc Kinh, hai người sắp bị chia đôi ngả, nhưng không sao, cậu tình nguyện đi
thăm cô. Vào mỗi ngày nghỉ là cậu và Cát Niên đều có thể ở cùng nhau. Sau đó
cậu sẽ đưa cô đến gặp bố mẹ cậu. Bố nói, học cấp Ba không được yêu, nhưng không
nói lên đại học cũng không được. Bốn năm, đợi thêm bốn năm nữa là họ kết hôn.
Chỗ mẹ cậu thì không vấn đề gì, chỉ cần cậu thích thì cái gì cũng được. Bố lúc
nào cũng nói không cần nhà thông gia cao sang gì, chỉ cần con dâu gia thế trong
sạch, đứng đắn. Cát Niên ưu tú như vậy, sao họ có thể không thích cơ chứ? Đúng
rồi, còn chị nữa, tuần trăng mật họ sẽ đi Bỉ…

Hàn Thuật dùng ngón tay
quấn lọn tóc còn chưa khô của Cát Niên khẽ vuốt lên cổ mình. Như thế dường như
mọi phần trên cơ thể cô đều hòa vào cơ thể cậu. Thế rồi cậu lải nhải bên tai
Cát Niên về tương lai của hai ngưòi, về kỳ vọng của bố với cậu, về áp lực cậu
phải chịu từ phía bố mẹ, về kế hoạch của cậu. Cô ấy say, có thể không nghe được
gì hết. Sau những lời thì thầm, Hàn Thuật chìm dần vào giấc ngủ.

Những chiếc lò xo nhô lên
khiến Hàn Thuật ngủ không được ngon, gần năm giờ sáng cậu tỉnh giấc. Những cảm
xúc về cơ thể trở lại, cậu bắt đầu chạm vào Cát Niên. Thật ra, so với khoái cảm
thể xác hôm qua, lần này cậu muốn nhiều hơn cảm giác sở hữu.

Cát Niên là của cậu rồi,
cậu sẽ ghi nhớ từng phần cơ thể cô ấy, cô ấy sẽ không thể coi cậu như người qua
đường được nữa.

Cát Niên dường như đã tỉnh,
lại dường như không. Theo mỗi động tác của Hàn Thuật, cô thở nặng nhọc, rên rỉ
đứt quãng.

Trước khi đạt đến khoái
cảm, Hàn Thuật không giấu nổi nỗi bất an trong lòng.

“Cát Niên, rốt cuộc cậu có
biết mình là ai không? Mình không phải cậu ta, mình không phải cậu ta!”

Cát Niên khẽ nhíu mày, hai
mắt vẫn nhắm nghiền.

Là cậu chứ không phải Vu
Vũ, có lẽ cô đã biết nên mới muốn mãi mãi không tỉnh lại.

Sáng sớm, Hàn Thuật mở mắt
đúng giờ như mọi ngày, đồng hồ sinh học của cậu rất chính xác, nhưng tấm rèm
kéo kín khiến cậu nghi ngờ phán đoán của mình. Hình như điều hòa trong phòng
hỏng mất rồi, ngoài cửa rất ồn ào, cậu lật người, mơ màng hét: “Mẹ à, mấy giờ
rồi?”

“Sáu giờ bốn mươi lăm
phút.”

“Ồ.”

Hàn Thuật lại nhắm mắt nằm
lại mười giây mới cảm thấy có gì đó không đúng. Đó không phải giọng của mẹ cậu,
mà lại giống… Những ký ức về đêm qua được sống lại, cậu ngồi bật dậy, Cát
Niên cũng đang ngồi bên cạnh. Cái chăn đã được cô choàng qua người, cơ thể trần
trụi của cậu không có gì che chắn. Dù đêm qua có thân mật thế nào thì giờ việc
này cũng khiến cậu thấy xấu hổ vô cùng.

“Mình…” lúc này dù nói gì
cũng là ngu ngốc, Hàn Thuật chọn cách im lặng chờ đợi.

Cô có bất cứ oán trách gì
cậu cũng chấp nhận được. Cô cần bất cứ lời hứa nào cậu cũng có thể hứa.

Vậy mà Cát Niên chỉ gỡ
chiếc chăn ra nhìn lại cơ thể mình như rô bốt. Lúc này, sự im lặng của cô là sự
tuyệt vọng vô bờ.

Cát Niên quay lưng lại với cậu,
mặc quần áo đã khô vào, cô muốn bình tĩnh nhưng hai tay cài khuy lại run lên
liên hồi.

“Cậu không muốn nói gì với
mình sao Cát Niên?” Hàn Thuật vô cùng căng thẳng, Cát Niên càng không nói, cậu
lại càng giày vò bản thân.

Thời gian Cát Niên cài hết số
khuy phải nhiều gấp năm lần bình thường, cô định rót một cốc nước từ chiếc
phích trên tủ đầu giường, nhưng nó trống rỗng, khi cô đặt lại, cái phích suýt
chút nữa thì làm đổ đèn. Hàn Thuật nhanh nhẹn đỡ lấy, nhảy xuống giường rồi ấn
Cát Niên ngồi xuống.

 

“Cậu đừng làm gì cả, để
mình!” Cậu cuống cuồng mặc quần áo rồi lục tung phòng tìm giắc đun nước cho Cát
Niên. Cậu nghe nói người say tỉnh lại rất cần uống nước.

Tìm được giắc cắm rồi nhưng
cái phích chết tiệt lại không hoạt động. Hàn Thuật chưa từng phục vụ ai, loay
hoay một hồi lâu mới nhận ra là cái phích đã hỏng rồi.

“Mình đi lấy nước cho cậu.
Đợi mình nhé! Mình quay lại ngay thôi, rồi chúng ta từ từ nói chuyện… Cát
Niên, cậu nói gì đi, đừng dọa mình như thế!”

Hình như Cát Niên khẽ gật
đầu.

Hàn Thuật mừng rỡ, vội vàng
chạy đi. Tìm được ông chủ vẫn đang ngồi xem ti vi, theo chỉ dẫn cậu vào phòng
nước nóng rót nước. Cốc không sạch, cậu cẩn thận rửa đến mấy lần, vẫn chưa yên
tâm cậu hỏi xem có mật ong không, câu trả lời đương nhiên là không có. Thế là
cậu xin chút đường trắng pha vào nước, như thế, ít ra thì cô ấy cũng thấy ngọt.
Hàn Thuật nguyện hái sao trên trời để khiến cô vui vẻ.

Hàn Thuật cẩn thận mang cốc
nước về phòng. Cửa phòng đang mở rộng, trong phòng không một bóng người, chỉ
còn vài sợi tóc trên chiếc giường chứng tỏ cô từng ở đây.

Cậu bảo cô đợi cậu, một lần
nữa cô lại nói dối

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: