truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 03 – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Theo tôi trở về!” Mông
Thái Nhất kia trước sau như một quật cường nói tuy nhiên trong miệng vẫn lộ một
tia là lạ khiến tôi hoài nghi đó là khẩn cầu

 

Trở về? Trở về đâu?

 

Trở về cái nhà không
giống nhà? Hay là trở về cái trường đã đuổi học tôi?

 

Tôi lắc lắc đầu

 

“Trở về!” Mông Thái Nhất
hướng tôi rống to

 

Tôi kiên định lắc đầu,
nước mắt chảy xuống

 

Mông Thái Nhất túm lấy
cánh tay tôi, dùng sức đem tôi kéo ra bên ngoài. Cơ hồ là đang gầm thét

 

“Trở về! Có nghe thấy
không?! Tôi kêu cô trở về!!”

 

“Không……….không………….tôi
không………..không trở về…………..” Tôi liều mạng tóm lấy bất cứ vật gì có thể tóm
được bên cạnh, lớn tiếng thét chói tai

 

“Xin………..xin
anh………….Mông Thái Nhấ………….tôi…………….sợ………………”

 

Không!! Tôi không muốn
trở lại cái nơi đáng sợ kia

 

Luôn ra sức giãy dụa,
đột nhiên tôi lại bị đẩy té ngã trên mặt đất

 

Mông Thái Nhất buông tay
tôi ra, gắt gao nhìn chằm chằm tôi

 

Bi thương, phẫn nộ, chờ
đợi , từ trong mắt hắn hướng tôi mãnh liệt ập tới , khiến tôi cảm thấy không
thể kháng cự

 

Mông Thái Nhất môi run
run , ánh mắt trở nên hồng hồng . Làm tôi cho rằng mắt của hắn khoảng một giây
nữa , lệ sẽ mau rơi xuống , hắn không chút do dự rời khỏi tôi, chạy nhanh ra
khỏi lều

 

Hắn đi rồi…………mất mát vô
tận đánh úp vào lòng tôi, lòng lập tức trở thành trống rỗng

 

“Hắn là ai vậy? Đụng
phải tôi cũng không nói 1 tiếng xin lỗi……………các người sao lại thế này?”

 

Bắc Nguyên Ái tỷ xoa
mông đi vào lều, theo sau là Mộc Tiên sinh

 

Tôi khổ sở lắc lắc đầu.
Bắc Nguyên Ái tỷ vốn muốn hỏi tiếp, nhưng lại bị Mộc tiên sinh ngăn cản

 

Tôi như người vừa trải
qua đại nạn, cả người vô lực, nước mắt cũng hùng dũng tuôn ra

 

Bắc Nguyên Ái tỷ ở bên
cạnh không ngừng cằn nhằn liên miên, bính thúc lại dị thường nghe lời nàng,
giúp tôi đưa khăn tay

 

Lúc tôi nghĩ nước mắt
vẫn sẽ tiếp tục rơi xuống không ngừng, trước cửa lại đột ngột xuất hiện 1 tiếng
kêu to:

 

“Mở cửa! tôi tới rồi!!
muốn chết a!!”

 

Là giọng nói của Mông
Thái Nhất!! Làm sao có thể làm hắn? Làm sao có thể là hắn?!!

 

“Ở địa bàn của ta còn
dám kiêu ngạo như vậy!”

 

Bác Nguyên Ái tỷ giầy
chưa kịp mang, đã nổi trận lôi định vọt ra cửa giáo huấn cái tên xú tiểu tử không
hiểu phép tắc kia, Mông Thái Nhất đường đường chính chính cõng theo một cái ba
lô siêu cấp lớn tiến vào lều

 

“Ha! Sẻ con! Mới nửa
ngày không thấy tôi , đã nhớ tôi như vậy! Không cần cô ở ban ngày ban mặt giả
quỷ dọa người a!”

 

“Muốn chết! Xú tiểu tử này,
sao lại chạy tới nơi này làm gì chứ?!” Bắc Nguyên Ái nhớn nhát túm lấy lỗ tai
Mông Thái Nhất “Là muốn bắt nạt Ma Thu Thu của chúng ta phải không?”

 

“Buông tay ra bà già!!
Rất đau…! Buông tay!!! Tôi muốn chuyển đến đây!”

 

“Chuyển đến đây?” Bắc
Nguyên Ái tỷ kinh ngạc nhìn hắn, tôi thì kinh ngạc quên khóc

 

Mông Thái Nhất rốt cuộc
cũng dứt khỏi “Ma trảo” của Bắc Nguyên Ái tỷ . Hắn vừa xoa xoa cái lỗ tai hồng
hồng vừa bị xách , vừa lớn tiếng nói rõ từng chữ

 

“Đúng vậy a! Tôi . Muốn
. Chuyển . Đến . Đây!”

 

Không thể…………..

 

“Không thể!!” Bắc Nguyên
Ái tỷ hướng hắn gầm to

 

“Hừ! Tôi nói muốn ở lại
thì sẽ ở lại!! Bà đừng có dài dòng!” Mông Thái Nhất ngã người lên giường bất
động

 

“Ngươi………………ngươi cư
nhiên dám nói ta dài dòng……………..xú tiểu tử, ngươi muốn chết…….A……………ngươi cư
nhiên còn dám nằm trên giường của ta…………A……………Dra giường Pháp của ta……………….”

 

Bắc Nguyên Ái tỷ lấy một
cái dép hướng về đầu Mông Thái Nhất mà ném, ai ngờ Mông Thái Nhất thân thể linh
hoạt né tránh, dép lê lại vô tư nên vào đầu Mộc tiên sinh đang hướng về lều mở
cửa

 

“Là ai?” Mộc tiên sinh
thản nhiên tươi cười trên mặt ẩn chứa một trận cuồng phong thật lớn

 

“À……………..” Bắc Nguyên Ái
tỷ đỏ cả mặt không dám thừa nhận

 

“Là tôi………….” Mông Thái
Nhất lười biếng bất động mở miệng ” Không cẩn thận trượt tay một chút”

 

Ách? Tôi cùng Bắc Nguyên
Ái tỷ vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn ngoan ngoãn quay về phía Mộc tiên sinh gánh
tội, sau đó lại vụng trộm hướng về chúng tôi làm cái mặt quỷ

 

“Tôi__________muốn___________ở___________lại________!”

 

 Vị khách không mời
mà đến – Phần 3 

 

 

Lúc tỉnh dậy đi ra lều
trại , Mặt Trời đã lười biếng lặn xuống phía Tây Hồng Cầu , ánh lửa bùng cháy
khiến tôi có chút cảm giác ấm áp

 

“Mộc ………Mộc tiên
sinh………..bọn họ đâu?”

 

Tôi phát hiện chỉ Bắc
Nguyên Ái và Bính thúc ở cạnh đống lửa

 

“Ở bờ sông trong rừng,
không biết bận rộn việc gì! Nào, ăn cá!” Bắc Nguyên Ái lấy một con cá đã nướng
chín đặt vào tay tôi

 

Cánh gà ăn lúc giữa trưa
đã sớm được tiêu hóa gần hết, tôi vội vàng cắn lấy 1 miếng lớn

 

“Thu Thu!” Không biết từ
khi nào Mộc tiên sinh đã đi đến phía sau tôi, hắn vỗ vỗ bả vai tôi, cười tủm
tỉm nói

 

“Thái Nhất còn bận việc
trong rừng, cô giúp hắn đem cá tới đi!”

 

“Tôi……………” Trải qua
chuyện tình buổi chiều, tôi ko biết nên làm thế nào để đối mặt hắn

 

“Bắc Nguyên Ái
tỷ………………..Bắc Nguyên Ái tỷ………………..” Tôi cầu cứu nhìn về phía Bắc Nguyên Ái

 

“Em bảo chị đưa cá cho
cái đồ tai họa kia sao?!” Bắc Nguyên Ái tỷ trừng trừng ánh mắt nhìn tôi “Trời
có sập xuống chị cũng ko làm”

 

“…………………..”

 

Tôi lại nhìn về Mộc tiên
sinh đang cười tủm tỉm cùng Bính thúc nướng cá, sau đó đành thở dài 1 hơi đi về
phía khu rừng nhỏ

 

“Mông……………Mông Thái
Nhất………………”

 

Thật lạ? Mộc tiên sinh
nói rõ ràng hắn ở trong này a……………..

 

“Ma Thu Thu…………..”

 

Thật lạ? Sao lại có
tiếng nói vọng xuống từ trong cây a. Tôi tò mò ngẩng đầu nhìn lên trên………………

 

“A________”

 

Từ trên trời giáng xuống
một đống vật thể ko rõ hình dạng làm tôi sợ tói mức phải nhắm nghiền mắt lại,
hét lên chói tai

 

“Đồ ngốc………………..Cô mở to
mắt cho tôi! Làm nhanh lên!” Giọng nói hổn hển của Mông Thái Nhất từ ở trên
vọng xuống, tôi có chết cũng ko dám mở to mắt

 

Chờ cho bốn phía đều trở
lại với sự im lặng vốn có, tôi mới dám mở to mắt ra, Mông Thái Nhất thở phì phì
từ trên cây nhảy xuống , rồi dùng sức chỉ vào cái trán tôi

 

“Đồ con heo ngu ngốc
này! Cô có biết tôi kiếm đống đồ đó mất bao nhiêu tâm huyết không……….”

 

Mông Thái Nhất đột nhiên
giống như đang nghỉ ngợi điều gì đó rồi ngồi xổm xuống ôm lấy 1 đống lá cây
dưới chân tôi…………….

 

Thứ vừa mới rơi xuống là
đống này sao?

 

Mông Thái Nhất sao lại
hướng tôi phủ đống lá cây này

 

“Đồ ngốc! Trong phim
truyền hình ko phảo đều chiếu như vậy sao?!” Đắm chìm trong đau khổ, Mông Thái
Nhất tức giận liếc trắng mắt tôi 1 cái

 

phim truyền
hình………….phim truyền hình? Không phải chứ? Mông Thái Nhất vừa rồi là muốn làm
cảnh Thiên Nử Tán Hóa sao?

 

“A…………….” Tôi dùng sức
che miệng mình lại , không cho chính mình cười ra tiếng

 

“Ha ha…………ha ha…………….”
Tiếng cười vẫn ko nghe lời tuôn ra từ khe miệng

loading...

 

“Muốn chết a, dám cười
tôi!” Mông Thái Nhất hung hăng thưởng cho tôi một cái vỗ đầu ” Nhưng mà
……………quên đi, dù sao cô cũng rất vui………”

 

Hắn là vì muốn tôi vui
vẻ sao? Hắn là vì muốn tôi vui vẻ nên mới làm ra cái cảnh này…………..

 

Đồ ngốc này!!!

 

Tôi ko biết bản thân
mình nên nói cái gì, bởi vì tôi từng vì hiểu lầm mà hoàn toàn không để ý đến
cảm thụ của hắn, nhừng còn hắn, dù cho tôi đối đãi với hắn tệ cỡ nào, hắn vẫn
là bên cạnh bảo vệ tôi, toàn tâm toàn muốn tôi vui vẻ. Ma Thu Thu, ở trước mặt
Mông Thái Nhất, mày so với những người bình thường khác có điểm gì khác nhau?

 

Im lặng thật lâu, tôi cố
thu dũng khí lôi kéo ống tay áo hắn

 

“Mông Thái Nhất,
thật…………..thật xin lỗi………….Cám ơn!”

 

“Cô đang nói cái quỷ gì
a? Sao lại nói xin lỗi? Còn cảm ơn nữa?” Mông Thái Nhất đem một viên đá dùng
sức ném vào nước, nhưng viên đá ko lập tức chìm xuống mà lại ở trên mặt nước
nhẹ nhàng nhảy nhảy vài cái, khiến mặt sông nổi lên những vòng tròn nhỏ

 

“Tôi……….tôi muốn
nói……….chuyện trước kia……………thật xin lỗi!” Tôi cố lấy thật nhiều dũng khí
nói………..

 

Mông Thái Nhất ngơ ngác
nhìn tôi, khiến cho tôi cảm thấy dường như mình đã trải qua một thế kỉ, cuối
cùng hắn cũng nhẹ nhàng mở miệng

 

“Sẽ con, nếu cô quên đi
chuyện ko thoải mái, cô sẽ quay về trường học đúng ko?”

 

“Đúng…………có lẽ vậy……….”
Tôi ko biết nên sợ hãi hay ngượng ngùng, đem đề tài chuyển dời lên con diều
trong tay hắn “Con……..diều này…….”

 

Mông Thái Nhất nhìn nhìn
con diều trong tay, trầm tư 1 chút, sau đó cái mũi mũi mời hừ hừ, nhưng vẫn ko
nói

 

“Có phải muốn…………thả
diều?” Một lát sau, tôi cẩn thận hỏi thử

 

“Đúng vậy!! Đã biết còn
ko mau cầm!??” Mông Thái Nhất thở phì phì, kêu to

 

Tôi mỉm cười, thật kia
đôi lúc vẫn rất đáng yêu!!

 

Tôi nhận lại con diều
trong tay hắn, nhìn đường chân trời ánh lên màu đỏ rực

 

Những chuyện ko vui vẻ
của tôi, có thật sẽ theo còn diều này bay xa ko?

 

Nếu có thể, tôi tình
nguyện mình chưa từng gặp qua hắn…………..

 

Hình ảnh Kim Ánh Minh
hiện ra lại thật sâu in vào mắt tôi

 

“Cô còn chần chờ cái gì
a?” Mông Thái Nhất đứng dậy nhìn tôi

 

“Không
không……..tôi………tôi không có……….”

 

“Nói mớ à! Đúng là Sẻ
con ngu ngốc” Mông Thái Nhất vừa oán giận, vừa ở một bên điều khiển dây diều

 

“Gió nổi rồi! Chạy mau!”
Mông Thái Nhất lớn tiếng nói

 

Tôi sửng sốt, sau đó lại
vội vàng chạy dọc theo bờ sông

 

Gió thật lớn, còn diều
thoáng chốc đã được gió nâng lên. Tôi cảm giác như nó cũng có sinh mệnh , ở
trên bầu trởi càng bay càng cao, càng ko ngừng lôi kéo cuộn dây trong tay tôi,
cũng kéo ra luôn tâm tình không tốt tôi vẫn giấu kín

 

Diều bay thật cao, bay
đến bầu trời xa xa! Tôi hưng phấn nhìn theo cánh diều hồng hồng, vui vẻ vừa nói
lại vừa nhảy

 

“Nhìn xem xem!! Bay thật
cao thật cao!!”

 

“Đúng! Ha ha………”

 

Trời ạ! Mông Thái Nhất
nở nụ cười…hắn cười rộ lên như vậy……….rất đẹp trai a……………..

 

Không được!! Tôi sao lại
háo sắc như thế!! Tôi dùng sức lắc đầu

 

“Ê! Sẻ con!! …………..Thả
dây, mau thả dây!! Sắp………..rơi!!” Mông Thái Nhất đột nhiên chỉ vào con diều lo
lắng kêu to

 

Tôi bị tiếng kêu của
Mông Thái Nhất làm cho hoảng sợ tới mức phát run, sợi dây từ trong tay tôi dần
dần ngã xuống

 

“Diều!!!” Tôi phi như
bay lên trên lôi kéo thu lấy sợi dây diều

 

“Sẻ con!! Cẩn thận!!”

 

Nhưng đã ko còn kịp nữa
rồi, tôi chỉ nghe thấy Mông Thái Nhất ở phía sau tôi kêu to 1 tiếng, sau đó lại
trợt chân , ngã xuống dòng sông

 Vị khách không mời
mà đến – Phần 4 

Tôi thất kinh ra sức tát
nước, hoàn toàn đã quên chuyện mình biết bơi, đảo mắt tôi đã bị dòng nước đẩy
ra giữa sông

Nước sông lạnh quá a!Tôi
mặc y phục nhiều quá!! Bơi ko được

Không được rồi…..tôi hết
sức………ai đến cứu tôi………..

“Sẻ con!! Đừng nhúc
nhích!! Đừng nhúc nhích! Tôi tới cứu cô!!”………….

“Ma Thu Thu!! Cô muốn
chết a!! Đã bảo cô đừng nhúc nhích!!!”………..

Là Mông Thái Nhất!! Hắn
đang ôm chặt tôi vào lòng, ra sức bơi về phía bờ

Phù………được cứu
rồi…………lòng cũng bình tĩnh được một chút!! Trước mắt đã đến gần bờ………..

“Sẻ………..Sẻ con…………..”
Giọng nói của Mông Thái Nhất phát run

“A?” Tôi ngẩng đầu lên
nhìn…………..Trời ạ!! Mông Thái Nhất cả mặt sao lại tái mét rồi! Sao lại thế
này?!! Tôi hoảng sợ nhìn hắn

Hắn ko bơi nữa, dùng sức
đem tôi đẩy lên bờ, còn mình lại từ từ chìm xuống nước!!

“Mông Thái Nhất!!” Tôi
chạy vào bờ đối diện kêu to

Nhưng nước sông vẫn im
lìm chảy, không có động tĩnh gì, giống như chưa có chuyện gì xảy ra

Không thể nào………..Mông
Thái Nhất…………Mông Thái Nhất!!! Tôi gấp đến nỗi ngay cả nước mắt cũng tuôn trào.
Vừa nãy hắn đã cứu tôi! Hắn đã cứu tôi! Không được!! Tôi ko thể để cho hắn chết!!
Tôi muốn cứu hắn!!!

Tôi vừa khóc lớn, vừa
vội vàng cởi đống quần áo nặng trịch bị ngấm nước ướt đẫm, tháo giày ra rồi
nhảy ùm xuống sông

Ma Thu Thu, mày phải
bình tĩnh!! Bình tĩnh!! Tôi nín thở, lặn xuống sông, mở to mắt tìm kiếm Mông
Thái Nhất

Rốt cuộc, tôi đã nhìn
thấy hắn!! Ở một nơi cách bờ sông ko xa, hắn đang bị 1 cây bèo cuốn lấy chân!!
Hắn đang khó khăn giãy dụa, nhưng ko thể nào giảy ra

Làm sao bây giờ??Làm sao
đây?? Tôi nên làm gì?!!

Tôi cúi đầu, cố sức lấy
hết sức lực của mình dây bèo kia, nhưng nó lại giống như đinh bị dính chặt, ko
cách nào nhổ được!!

Tôi nhìn khuôn mặt đang
trầm dần của Mông Thái Nhất, mặt của hắn đã bắt đầu trở nên mơ hồ

Không! Không thể!! Mông
Thái Nhất!! Không thể!!!!!

Trong đầu trống rỗng,
tôi chưa bao giờ có cảm thấy sợ hãi như vậy, tôi không thể để cho Mông Thái
Nhất ra đi, tôi ko thể

Bàn tay giựt dây bèo bắt
đầu trở nên kiên quyết, tôi mặc kệ, tôi không thể để hắn chết, ko được, ko
được!!!

Tôi dùng hết sức nhổ dây
bèo, được rồi!! được rồi!! tôi làm được rồi

Tôi ko biết mình lại có
sức lực lớn như vậy, có thể đem Mông Thái Nhất trở về bờ

Nằm trên bờ sông tôi ra
sức thở, bàn tay dùng sức quá độ, ko ngừng run rẩy, hoàn toàn đã không nghe
theo lệnh của tôi

Mông Thái Nhất?? Mông
Thái Nhất!!

Tôi vuốt mặt hắn , bởi
vì tay đang phát run, tôi cũng mất cả cảm giác, hắn dường như ko có chút phản
ứng nào………

“Mông Thái Nhất!! Anh
đừng làm tôi sợ!! Đừng dọa tôi!”

Tôi ra sức áp mành vào
bụng Mông Thái Nhất, sau đó lại đem môi dán vào miệng hắn, dùng sức hướng miêng
hắn hà hơi………….

“Khụ khụ khụ khụ…….” từ
miệng Mông Thái Nhất ọc ra thật nhiều nước

“Tỉnh!! Tỉnh lại!!” Cảm
giác lo lăng của tôi đột nhiên lắng xuống, nước mắt theo mi tràn ra………….

“Khụ! khụ!…………..Ma Thu
Thu!! Cô muốn lắc chết tôi a!”

“Ô ô ô ô ô ô……………..”

“Ê……………….Ma Thu Thu!!
Người suýt chết là tôi cơ mà?”

Ô ô ô……………ô ô ô ô
ô……………….”

“Đừng khóc, đại sắc
nữ…………..Còn khóc nữa tôi sẽ phi lễ cô a!”

“Ô ô…………..A________” Tôi
phát ra một tiếng hét chói tai làm rung động một đám nhỏ từ trong khu rừng bay
ra!

Tôi Tôi Tôi…………tôi chỉ
mặc mỗi quần lót , hơn nữa lại ngồi trước mặt Mông Thái Nhất!! Nhưng cả quần
lót cũng ướt đẫm rồi!!! Trời ạ!!!!!!!! (Rin: sặc…..vậy là bị thấy hết òi còn
gì!!? Mông ca *lườm lườm* chịu trách nhiệm đi nha!! “

Tôi lấy tay gắt gao che
mặt, lúc này tôi thật hận ko thể ra sông quyên sinh!!

Một đống vải ướt đẫm
quăng lên đầu tôi, tôi ngẩng đầu, hiển nhiên là y phục của Mông Thái Nhất!!

“Mặc dù ướt, nhưng vẫn
còn hơn trần truồng!” Mông Thái Nhất quay lưng hỏi tôi ” Mặc ?”

“Ừ……………”

Mông Thái Nhất xoay
người lại, một tay đem tôi bế lên

“Anh…………anh………làm
gì………..vậy?” Tôi sợ tới mức càng nói càng cà lăm

“Ôm cô trở về a!” Mông
Thái NHất ko kiên nhẫn nói

“Tôi…….tôi………..” Tôi ra
sức giãy dụa, nhưng càng giãy lại bị ôm càng chặt

“Tôi cái đầu cô a!! Còn
động đậy nữa coi chừng tôi đánh cô!! Chẳng lẽ cô muốn để mông trần đi về sao?!”
Mông Thái Nhất tức giận uy hiếp

“Ô ô……..ko…………….” Thật
hung dữ!! Tôi nép vào lòng Mông Thái Nhất nhỏ giọng khóc

“Rất tốt a!!”

“Ô ô…………….”

“Được rồi, tôi sợ
cô……….” Mông Thái Nhất vẫn tiếp tục ôm tôi đi lên phía trước

“Ê! Sao cô còn chưa cảm
ơn tôi!?” Mông Thái Nhất nghiêng mắt nhìn tôi được hắn ôm trong ngực

Tôi ngừng khóc, giương
to mắt nhìn hắn khó hiểu

“Vừa nãy tôi vì cứu cô ,
suýt chút nữa là mất mạng, cô còn ko cảm ơn tôi sao?”

Vừa nãy không phải tôi
cứu hắn sao? Nhưng mà nhìn bộ dạng hung dữ kia, tôi chỉ biết nhỏ miệng nói

“cảm………..cảm ơn!”

“Hắc hắc………..” Mông Thái
Nhất gian gian cười ra 2 tiếng

Trở về lều trại trong
tình trạng ướt nhẹp, mọi người trở nên rối loạn 1 chút, nhưng điều làm tôi rối
loạn nhất là

Mông Thái Nhất đợi cho
mọi người ngủ hết, sau đó lại lặng lẽ đi về phía bên cạnh tôi

“Sẻ con!! Đang ngủ sao?”

Mông Thái Nhất xoay
người nhìn tôi, tôi cơ hồ có thể cảm giác được hơi thở ấm áp của hắn! Tôi dùng
sức nhắm mắt lại, vẫn ko nhúc nhích, nhưng tim đã nhảy tới cổ họng, cảm giác
như sẽ nhảy ra ngoài!

 “Hôm nay………….cảm ơn cô…………..” Hắn nhẹ nhàng nói, tuy rằng tôi ko mở to mắt , nhưng vẫn cảm thấy chính mình bị một hơi thở ôn nhu bao lấy, ko biết ánh mắt hiện tại của hắn như thế nào…………..tôi nghĩ ngợi, mí mắt hơi hơi giật

Có lẽ động tác rất nhỏ này của tôi vẫn bị Mông Thái Nhất phát hiện, hắn nhẹ nhàng cười cười. Tôi ngẩn ra, vội vàng gắt gao nhắm chặt hai mắt lại . Lúc này , tôi cảm giác bản thân mình bị một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên, lại vén luồng tóc trước mặt tôi, sau đó là được một đôi môi mềm mại ấm áp đặt lên trán………………..

Mông ………………..Thái Nhất, hắn hôn tôi!! Lòng tôi tựa như nước sôi, ra sức bốc hơi nước!!!

“Ngủ ngon!” Mông Thái Nhất dịu dàng nói, xong việc lại xoay người xuống giường

Tôi mở to hai mắt nhìn, dùng sức bẹo má của mình, ô…….ô……..đau quá!! Xem ra, tôi ko phải là đang nằm mơ!!

Hại đầu tôi trở nên hổn loạn , hình ảnh của Mông Thái Nhất chờn vờn trong đầu, dù cố cách mấy tôi cũng ko thể đẩy hắn ra: khoảnh khắc cùng Mông Thái Nhất gặp nhau, khoảnh khắc cùng Mông Thái Nhất ở trường học cãi nhau, cả hình ảnh hắn bảo vệ tôi nữa………….Từng cảnh, từng cảnh thoáng hiện về trong đầu tôi

Cả một đêm tôi đã ở trên giường lăn qua lộn lại, chỉ đến khi trời tờ mờ sáng mới ngủ được

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: