truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chim sẻ ban mai ( Tập 1 ) – Phần 02 – Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hình như ở đây có rất
nhiều người, có thầy, có cả người do Mông Thái Nhất gọi đến…………….

Bốn phía rốt cuộc cũng
yên tĩnh trở lại…………

Sẻ con, cô đi đâu
vậy……….” Tôi giật tay khỏi tay Mông Thái Nhất, chạy như bay về phía trước

Đột nhiên cảm thấy mệt
mỏi quá , muốn trốn đi……………Nhưng thiên hạ to lớn này lại không có chỗ cho Ma
Thu Thu tôi dung thân

Bãi đỗ xe…………….

Tôi biết, hiện tại , chỉ
có chỗ đó là tôi có thể trốn, bởi vì nơi ấy co Kim Ánh Minh, có Linh, có những
kí ức tốt đẹp………………

……………………

Bãi đỗ xe trống rỗng ,
không có tiếng kêu của Linh càng thêm hoang vắng , dưới chân còn sót lại một ít
mẫu bánh vụn cùng thức ăn cho mèo

“Linh…………..Kim Ánh
Minh…………..” Tôi ngồi chồm hổm xuống, nước mắt cũng trào ra , rơi xuống.

Tại sao………….tại sao lại
thành ra như vậy?

Không phải nói đến
Hayakawa là sẽ có hạnh phúc sao? Tại sao hạnh phúc lại không chân thật? Tại
sao? Tại sao…………..

Túi xách của Kim Ánh
Minh nằm lẻ loi dưới đất, cái túi xách đã từng là nhà của Linh, khiến cho tôi nắm
bắt được một ít kí ức………………..

“Đây là đang nói cảm ơn.
Nè, ôm nó………….Như vậy, ừ, như vậy…………..”

“Linh!”

“Ách?”

“Nghĩa là lông vũ”

“Nó ………..nó sao
lại………….sao lại ở…………”

“Tan học nhìn thấy”

……………..

“Phát run…………….”

“Nó nó ……………cần………….ổ”

“Ổ?”

“Bỏ nó vào đi”

“Đồ ăn?”

“Ừ,ngưu ngưu…………….sữa,
diện diện………….bánh bao……………”

“Cũng vậy?”

“Ừ”

………………………….

Tôi gạt đi nước mắt của
mình, phủi chiếc túi xách vướng đầy bụi, Linh mất, Kim Ánh Minh mất, chỉ còn có
nó là ở cùng tôi……………

Đây là cái gì? Tôi nhặt
tờ giấy từ trong túi rơi ra, mở ra nhìn nhìn. Nước mắt vừa mới ngừng lại tiếp
tục trào ra

“Nói cho tôi
biết…………….hắn thật sự có nói cho tôi biết……………” Một mình ở bãi đỗ xe vừa khóc
vừa cười, tâm lại đau đến không thể nào chịu được, đau đến mức tôi không còn
sức để cầm lấy tờ giấy kia………………..tim tôi như lảo đảo rơi xuống

Bên trong là bức tranh
Linh lười biếng lau mặt, tựa như mặt nó với tôi trăm phân giống nhau

Phía dưới bức tranh còn
để lại vài dòng ngắn

Thực xin lỗi, Linh tôi
tặng người. Đừng buồn, hi vọng cô có thể nhận nó

Ming

Tôi lần đầu tiên khóc
lớn như vậy, không phải vì tôi, không phải vì Linh, mà là vì Kim Ánh Minh

Tại sao tôi không tin
tưởng hắn, tại sao không hề đến bãi đỗ xe, tôi còn ngang nhiên làm hại hắn
không còn cách nào đến trường học……….

Không, tôi nhất định
phải nói chuyện với Kim ÁNh Minh, tôi không có bội ước với hắn, mặc kệ là hắn
tin hay không tin, tôi cũng phải nói cho hắn, tôi không có làm!!

Tôi nhất định phải chờ
hắn trở về……………

Sau khi tôi hạ quyết tâm
kiên trì đến cùng, một ngày mới lại đến

Kim Ánh minh vẫn không
xuất hiện, Mông Thái Nhất luôn ở cạnh bên cạnh tôi, một bước cũng không dám
rời. Hắn cẩn thận như vậy thật khiến cho tôi khổ sở………………….

Vào tiết bốn giờ thể
dục, đột nhiên trời nổi cơn mưa to. Ở sân vận động, sau khi giảng xong bài lý thuyết
thể dục, thầy thể dục phát động mọi người cùng nhau chơi trò “Tiểu ong mật” :
hai người một tổ, một bên niệm khẩu quyết, một bên ra búa, kéo bao, người thua
phải bị đánh tay

Mông Thái Nhất kinh
hoảng bị một đám nam sinh kéo đi chơi,thật đúng là một tên dễ dàng thỏa mãn.
Tôi lại bị rơi vào hoàn cảnh cô lập hoàn toàn, chỉ có thể ngơ ngác đứng ở một
bên nhìn

“Ma Thu Thu, tôi với cậu
một tổ đi!” Ấn Tuyết, tổ trưởng tổ tôi đi đến trước mặt

Tôi lắp bắp kinh hãi,
ngẩng đầu, nhìn ánh mắt của nàng, có chút sợ hãi, nhưng vẫn đáp ứng

“Một con ong mật nhỏ,
bay đi tìm hoa nha, ong ong!”

Ấn Tuyết ra bao, tôi ra
kéo. Tôi thắng

Ấn Tuyết xòe bàn tay ra,
tôi nhẹ nhàng đánh khẽ một cái

“Ong ong!”

Ấn Tuyết ra kéo, tôi ra
búa. Tôi lại thắng

Ấn Tuyết vẫn vươn thẳng
tay ra, tôi cũng nhẹ nhàng đánh khẽ một cái

Tâm tình tôi bắt đầu cảm
thấy thoải mái………….

Lần thứ ba, tôi thua.

Tôi ngượng ngùng xòe bàn
tay ra………….

“Chát!” Một cái âm thanh
thanh thúy vang lên làm cho bạn học trong lớp đều im lặng, hướng về phía chúng
tôi mà nhìn

Tôi ngây người, Ấn Tuyết
không dựa theo quy tắc trò chơi mà đánh vào lòng bàn tay, ngược lại còn hung
hăng hướng lên mặt tôi giáng cho một cái tát! Tôi ôm khuôn mặt nóng bừng bừng,
ngơ ngác nhìn về phía nàng

“Sao vậy? Không phục?
Không chịu thua!?” Ấn Tuyết nâng cằm lên nhìn tôi, lạnh lùng nói

“Tại……..tại sao!”

“Có dám chơi nữa hay
không a!” Ấn Tuyết khiêu khích

Tại sao? Tại sa? Không
phải tôi a! Mặt của tôi nóng bừng bừng, không rõ đến tột cùng là do cái tát kia
hay chính là lửa giận của chính mình. Đầu óc của tôi có lẽ đã bắt đầu mơ hồ,
tôi kéo Mông Thái Nhất đang vùng lên lại, đáp ứng chơi tiếp

“Một con ong mật nhỏ,
bay đi tìm hoa nha, ong ong!” Ấn Tuyết lại niệm khẩu quyết. Sau chuyện này, tôi
so với lúc nãy đã tỉnh táo hơn nhiều, còn lo lắng cái gì nữa

Kết quả, tôi thắng. Ấn
Tuyết xòe bàn tay ra, tôi run run giơ tay lên, tôi thực hận không thể dùng mười
phần khí lực như nàng vừa rồi đánh xuống!!!Cuối cùng, chỉ có thể vỗ thật nhẹ
lên tay nàng (Rin: Sẻ con hiền quá Y-Y!! Gặp ta, ta tát cho sái cả hàm….ha …ha….)

“Ong ong!”

Tôi thua

“Chát!” Mặt của tôi in
lại một cái bạt tai, Cái bạt tai này vừa vặn lại đánh vào chỗ vừa mới bị đánh,
tôi đau đến nước mắt cũng chảy ra

“Chơi tiếp!” Ấn Tuyết
lớn tiếng ra lệnh nói

Kết quả, tôi lại thua.
Tiếp theo, lại là một cái bạt tai……………..

Bạn học trong lớp càng
xem càng hưng phấn, Mông Thái Nhất rốt cuộc cũng không nhịn được một tay đẩy Ấn
Tuyết ra. Ấn Tuyết trở lại với đám bạn, cùng nữ sinh xung quanh phát ra tiếng
cười vui vẻ khi trả thù xong

Tôi xấu hổ cùng giận dữ
không chịu nổi, nước mắt chảy xuống

“Sẻ con, tôi đưa cô về
nhà!” Mông Thái Nhất không đành lòng nói

“Mông Thái Nhất, chuyện
của tôi không cần anh lo” Tôi ngang ngược nói

“Ma Thu Thu, tôi và cô
chơi tiếp đi!”

Một nữ sinh vừa mới cùng
Ấn Tuyết cười to đi tới, nàng tên Tôn Diêu

Không đợi tôi mở miệng
đáp ứng, nàng đã vội vàng niệm khẩu quyết

Kết quả, tôi thắng. Tôi
chờ nàng xòe bàn tay, nhưng không ngờ, nàng lại hung hăng huống lên mặt tôi
giáng một cái bạt tai!

Tôi mờ mịt nhìn hắn

“Đối với một ngươi vô
sỉ, chỉ nên có cái kết cục này!” Tôn Diêu cao ngạo nói. Ấn Tuyết cùng đám nữ
sinh xung quanh vì câu nói kinh điển của Tôn Diêu liền liều mạng vỗ tay

Tôi sững sốt

Tại sao!? Tại sao mọi
người đều nói như vậy?! Tại sao mọi người lại đối xử với tôi như vậy?!! Chẳng
lẽ tôi thật sự đáng giận như vậy sao?

Tôi bắt đầu hoài nghi
bản thân

“Ma Thu Thu! Tôi cũng
muốn chơi!”

Là nữ sinh ngồi cùng Ấn
Tuyết. Lúc này tôi đã hoàn toàn chết lặng, cản bản không biết phản ứng như thế
nào, rốt cuộc nên nhận lời hay từ chối

Nữ sinh này cũng giống
như Tôn Diêu, dù là tôi thua hay thắng, đều không do dự hướng lên mặt tôi tát
tai, hơn nữa mỗi cái tát đều dùng sức rất mạnh, đánh đến khi chính tay nàng
cũng tê rần, mà mặt của tôi vì bị tát cũng sưng phù, biến hồng

“Sẻ con, cô điên rồi a!”
Mông Thái Nhất vọt tới, đem đám nữ sinh xung quanh toàn bộ đuổi đi, một tay túm
lấy tôi, đem tôi đên phòng y tế

“Sẻ con, cô làm sao vậy!
Sao lại để cho đám người đó bắt nạt mình như vậy?! Cô không biết tự bảo vệ bản
thân mình sao?” Mông Thái Nhất ở bên tai tôi không ngừng lảm nhảm

Điên rồi sao?

Tôi ngoại trừ phát điên
dường như cũng chỉ biết rơi lệ…..rơi lệ…………………

Mông Thái Nhất hùng hùng
hổ hổ lục tung tủ dược phẩm nữa ngày, cũng tìm được một lọ cồn sát trùng. Hắn
dùng bông gòn thấm một ít cồn rồi nhẹ nhàng xoa lên mặt tôi. Nhưng mà cồn sát
trùng vừa xa lên đã bị nước mắt của tôi rửa sạch. Mông Thái Nhất sửng sốt lại
xoa cồn, nhưng một lần nữa lại bị nước mắt rửa trôi………….

“Sẻ con, đừng khóc……………”
Mông Thái Nhất khổ sở nói

Trong đầu tôi một mảnh
tịch mịch, tâm như rơi vào vực sâu vạn trượng, chỉ có nhe nhóm ánh sáng chờ đợi
Kim Ánh Minh lúc sáng lúc tối, nếu ngay cả ánh sáng duy nhất này cũng biến mất,
tôi ………….tôi …………….tôi không dám tưởng tượng…………

“Sẻ con………………” Mông Thái
Nhất nhẹ nhàng nói, lại gắt gao đem tôi ôm vào lòng

Giống như phản xạ có
điều kiện, tôi mạnh tay đẩy hắn ra! Mông Thái Nhất không cẩn thận ngã ngồi
xuống đất, vừa kinh ngạc vừa giận nhìn tôi

“Không cần!!” Tôi hét to
một tiếng, rồi tựa như một con ngựa hoang bị hoảng sợ bỏ chạy ra khỏi phòng y
tế

Vừa mới bị Mông Thái
Nhất ôm trong nháy mắt, sao tôi lại cảm thấy ấm áp như vậy !!? Tôi thậm chí còn
đối với cái ôm ấm áp của Mông Thái Nhất sinh ra một chút nhớ nhung! Không thể
như vậy! Là hắn hại Kim Ánh Minh, là hắn hại tôi!! Tôi tự nhủ với chính mình

Xa lánh và khiêu khích
là 2  tiết mục thường diễn mỗi ngày, bởi vì Kim Ánh Minh mãi vẫn không
thấy xuất hiện mà cừu hận của các bạn học nữ đối với tôi lại càng ngày càng
tăng. Cơ hồ như mỗi ngày, tôi đều nhận được từ hai đến ba phong thư đe dọa,
nguyền rủa càng ngày càng ngoan độc, còn kèm theo vài con ếch , con sên bị mổ
xẻ, sách giáo khoa cũng bị vẽ bậy và xé nát , cũng vì vậy mà khi đi học tôi
thường xuyên bị thầy cô hung hăng phê bình sau đó bắt phạt đứng

Mông Thái Nhất vẫn kiên
trì mà quật cường cùng tôi đối mặt với tất cả, tôi cảm giác tâm lý của mình dần
dần bị suy sụp, nhưng cũng vì hắn mà   ổn định đôi phần

Kim Ánh Minh sẽ trở về,
tôi gian nan chịu đựng………….

loading...

Tiết trời mùa thu, không
biết có phải là do sự ảnh hưởng của hoàn cảnh bị ức hiếp hay không mà cũng bắt
đầu trở nên lạnh lẽo

Bíp………….bíp……..!

Là tin nhắn! Của Việt
Mỹ!!

“Thu Thu, cô không sao
chứ, tôi không tiện đi đến lớp gặp cô.

Sau khi tan học cô có
thể tới Giáo Học Lâu được không? Đừng kêu Mông Thái Nhất , không gặp không về!”

Là Việt Mỹ, nàng vẫn tin
tưởng tôi!! Nàng vẫn xem tôi là bạn bè!! Cầm trong tay di động, nước mắt của
tôi không thua kém trào ra, ít ra ở Hayakawa , tôi vẫn còn một người bạn
tốt…………………

Nhìn qua Mông Thái Nhất
đang ngủ, tôi vội vàng lau nước mắt.

………………………..

Sau khi tan học, tôi
thừa dịp Mông Thái Nhất chưa tỉnh lại, chạy ra ngoài. Vội vã chạy lên tầng
thượng, tôi thật sự nhớ…………rất nhớ Việt Mỹ, mấy ngày nay kềm chế cảm xúc, khiến
tôi có chút hổn hển

“Việt Mỹ! Việt Mỹ!”

Mở cửa ra,trên sân
thượng vẫn vi vu gió lạnh, một bóng người cũng không

“Việt Mỹ!”

Trời âm u đè thấp, xem
ra trời muốn mưa rồi

Tôi đứng ở khoảng sân to
rộng ôm lấy thân thể, nghĩ tới Việt Mỹ hẳn là đã rời đi

“Ma Thu Thu, mày thật
đúng là không sợ chết a!” Tử Lôi, là giọng nói của Tử Lôi, tôi quay lại, thấy được
Tử Lôi cùng đám bạn bè đáng sợ của nàng

Các nàng sao lại tới
đây? Tôi theo bản năng lùi xuống…………….

“Sao vậy? Sợ hãi? Mông
Thái Nhất hiện tại cũng không giúp gì được cho mày rồi, tao xem mày còn dám
kiêu ngạo nữa không, nha đầu chết tiệt kia…………….”

 ”Đừng sợ, Ma Thu
Thu!” Tôi không ngừng nói với chính mình, tôi không có làm chuyện xấu, tôi
không cần sợ các nàng!!

“Da mặt của mày cũng
thật dày, làm nhiều chuyện ghê tởm như vậy còn dám ngang nhiên đứng ở
Hayakawa…………….”

“Tôi tôi…………..tôi
không…………….”

“Hừ, còn dám chết cũng
không thừa nhận, tao nói cho mày biết, hôm nay tốt nhất mày nên hướng
toàn  bộ mọi người viết thư sám hối sau đó ngoan ngoãn biến khỏi Hayakawa,
nếu không………………”

Thu sám hối!!!!

“Đem chuyện mày dụ dỗ
Mông Thái Nhất, hãm hại Kim Ánh Minh rõ ràng viết ra!!” (Rin: xì……rõ một đám mê
zai…..!!!)

“Đúng, đồ nha đầu không
biết xấu hổ, hướng mọi người xin lỗi!”

……………………………..

Tôi không có, tôi không
có!! Tôi dùng sức lắc đầu, tôi không có làm chuyện đó, tại sao không ai tin
tôi!!!

Chát! Bất thình lình tôi
bị một bàn tay giáng thẳng vào mặt, nữ sinh như võ sĩ đô vật bên người Tử Lôi
từng bước tiến lại gần!!

“Hoa Chi, không cần cùng
nó dài dòng, lấy điện thoại của nó!”

Đừng! Trong nháy mắt,
túi xách của tôi đã bị nữ sinh đô vật kia đoạt lấy,nàng đem toàn bộ đồ đạc
trong túi xách của tôi trút ra, tôi hoàn toàn không có cách nào phản kháng!

“Đợi chút, Tử Lôi, cậu
xem đây là cái gì!?” Nàng đưa ra hiển nhiên là bức tranh của Kim Ánh Minh!!

Tử Lôi nâng mi nhìn bức
hình rồi lại nhìn tôi, trong lỗ mũi hừ hừ cười lạnh

Tôi hoảng sợ nhìn chằm
chằm bức họa nằm trong tay Tử Lôi, tâm thắt lại chặt chẽ

“Ming? Tử Lôi, là Kim
Ánh Minh!! Kim Ánh Minh cư nhiên còn tặng tranh cho nó……………….”

Tôi căng thẳng cắn môi, không
được!! Trăm ngàn lần không được………

“Ma Thu Thu!
Mày…………………”Trong đầu Hoa Chi liều mạng tìm từ ngữ ác độc để hình dung tôi,
nhưng tầm mắt của nàng liền chuyển về hướng bức tranh, nàng đoạt lấy bức tranh
trong tay Tử Lôi

“Mày căn bản không xứng
với bức tranh của Kim Ánh Minh……………..”

Không được, lòng mạnh mẹ
rối rắm một khối, đừng, van cầu cô đừng…………………

Lời nói của Hoa Chi vừa
dứt , nàng liền dùng hai tay ra sức kéo, bức tranh bị xé thành hai nữa. Lòng
của tôi cũng bị nàng xé đôi, đau quá……….

Đó là Linh Kim Ánh Minh
tặng cho tôi, là Linh của tôi…………

“Hoa” Giọng nói tàn khốc
tựa hồ đang phối hợp cùng sợ hãi của tôi.Tôi bất chấp cả người đau xót, cổ họng
phát ra một tiếng ách thật to, dồn sức xông đến đoạt lấy bức tranh trong tay
nàng. Nàng bị tôi làm cho nhất thời hoảng sợ, trong tâm không vững té nhoài
xuống đất

“Hoa Chi!” Tử Lôi thấy
thế cũng hốt hoảng kêu to

Hoa Chi dùng sức đẩu tôi
ra, hùng hùng hổ hổ từ trên mặt đấy đứng lên. Đem bức tranh vừa bị giật lại đã
nhăn nhúm mà nặng nề chà đạp nó trước mặt tôi

“Đồ nha đầu không biết
xấu hổ, còn không mau viết thư sám hối!”

“Tôi không có làm, tôi
thật sự không có làm……………” Tôi nhìn bức tranh đã biến thành mảnh vụn nhỏ, không
ngừng lặp lại một lời duy nhất……

“Được, là mày nói nha!”
Tử Lôi dẫn đám người Hoa Chi trở về

Loảng xoảng!! Âm thanh
khóa cửa đem tia kiên cường cuối cùng của tôi đoạt mất

“Ma Thu Thu, ôm cái chết
cũng không chịu hối cái của mày đi gặp quỷ đi!” Cách sau cánh cửa thủy tinh Tử
Lôi lạnh lùng nhìn tôi xoay lưng bỏ đi

Tại sao không tin tôi?
Tại sap tôi lại tới Hayakawa? Tại sao?? Tại sao??

Oanh long long…………..oanh
long long…………..Cùng với tiếng sấm, tia chớp trắng bệch xẹt qua đỉnh đầu tôi

Tôi sẽ không viết thư
sám hối, tôi không viết,tôi không biết, không viết

“Cho tôi ra ngoài, ra
ngoài………………”  Tôi liều mạng vỗ lên cánh cửa thủy tinh, nhưng không ai đáp
lại

Gió thật lớn………….

Lạnh quá……………

Bên kia, mảnh nhỏ tia
chớp trắng bệch hạ xuống thật rõ

Kim ÁNh Minh, anh ở đâu?
Kim Ánh Minh, tôi thật sự không thể chống đỡ được nữa rồi……………

………………………….

Thời gian ở tầng lầu cao
nhất, tôi tựa hồ cảm giác như có người gọi tôi, thật xa, nhưng cũng thật gần!!!

“Sẻ con!! sẻ
con!!!…………………”

“Loảng xoảng………….” tôi
nghe thấy âm thanh của thủy tinh rơi

Mông Thái Nhất! là Mông
Thái Nhất, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi nhắm mắt, tôi nhìn thấy Mông
Thái Nhất đập nát thủy tinh mở cửa xông tới

Cái tên này, vẫn cứ bạo
lực như vậy …………..

 Bốn bề tuyệt cảnh
thê lương – Phần 1 

Hai ngày sau cái chuyện
ấy tôi lại đi học như bình thường, vì sốt cao nên việc tôi đành phải “chậm trễ
việc học ở Hayakawa 2 ngày” đã làm cho ba mẹ cực kì lo lắng, khi bệnh tình
chuyển biến tốt đẹp đã đem tôi đuổi ra cửa trường

Kim Ánh Minh vẫn như cũ
không xuất hiện, nhưng bàn học hắn mỗi ngày vẫn được các nữ sinh lau chùi sạch
sẽ,ngược lại nếu đem  so sánh với bàn học của tôi thì vô cùng thê thảm.
Tuy nhiên điều kì quái là trong hộc tủ của tôi lại không có con ếch , con sên
hay thư đe dọa linh tinh như tôi đã đón trước, có lẽ trải qua chuyện lần trước,
đám nữ sinh cũng có chút vừa lòng, nghĩ vậy tôi cũng nhẹ nhàng thở ra

Qua hai tuần sau chính
là kì thi thử giữa kì, bởi vì thành tích học tập của mỗi người đều được dán
trên bản thông báo, ngoài ra còn phải họp hội phụ huynh, nên các bạn học trong
lớp đều rất hồi hộp, bắt đầu tiến vào giai đoạn chuẩn bị cho cuộc chiến cuối
kì, giáo viên cũng bắt đầu soạn ra một đống lớn đề thi ôn tập

Vất vả đến buổi chiều
tan học, Mông Thái Nhất giúp tôi lấy túi xách thật tốt, chuẩn bị đưa tôi về

“Thu thu………………”

Là Việt Mỹ! Tôi đột
nhiên nhớ lại cuộc hẹn trên sân thượng, không được tự nhiên nhìn nàng

“Thực xin lỗi, tôi không
bọn họ lại gặp cô……………” Ánh mắt của Việt Mỹ đều đỏ cả “Giáo học lâu có tới hai
cái, tôi lại quên nói cho cô là cái nào”

“Không không………….không
sao, Việt Mỹ”

“Cô thật sự không trách
tôi? Cô không trách tôi!!” Việt Mỹ lau nước mắt, vui vẻ giữ chặt tay tôi, khiến
cho cảm xúc của tôi tốt hơn rất nhiều

Mông Thái Nhất mặc dù
không rõ biểu tình, nhưng nhìn thấy tôi vui vẻ, cũng không nói gì thêm

“Thu Thu, chúng ta đi
dạo phố giải sầu đi được không?”

“Nhưng mà………………” Tôi
thật không có tâm tư, nhưng Việt Mỹ lại vui vẻ như thế, tôi cũng không nhẫn tâm
khiến nàng thất vọng

“Sẻ con, cô đi a , cô
cũng đã lâu không ra ngoài” Mông Thái Nhất đối với việc đi dạo không có hứng
thú, hắng quay đầu dặn dò Việt Mỹ “Cô nhớ rõ phải đưa cô ấy về sớm 1 chút”

“Không thành vấn đề, yên
tâm!”

“Di động phải mang ở
trên người, có việc tôi sẽ gọi!” (Rin: Mông ca chu đáo quá!! Hức….hức……thix ca
ghê nha!! )

Đưa chúng tôi đến cửa
trường học, Mông Thái Nhất mới yên tâm đem túi xách giao cho tôi

“Ma Thu Thu, tôi thật
hâm mộ cô!”

Hâm mộ tôi? Việt Mỹ sao
lại đột nhiên nói hâm mộ tôi?

“Mông Thái Nhất gần đây
đã thay đổi rất nhiều……………..cô không phát hiện sao?”

Lời Việt Mỹ nói không
khỏi khiến tôi phải nhìn lại Mông Thái Nhất, gần đây hắn vẫn ở cạnh chăm sóc
tôi, nhưng tôi căn bản lại không để ý đến sự tồn tại của hắn. Có lẽ hắn là vì
muốn chuộc lỗi, tôi tự an ủi chính mình

Tôi và Việt Mỹ ở trong
xe đều im lặng, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của mình

Thật đẹp……………tôi nhìn bộ
váy nhỏ màu trắng mà người mẫu trong tủ kính mặc. Đáng tiếc, thứ này căn bản
không phải giành cho tôi

“Thu Thu, chúng ta vào
đi thôi!” Việt Mỹ ra hiệu cho người bán hàng đem bộ váy kia gở xuống rồi đẩy
tôi vào phòng thử đồ

“Tiểu thư, cô mặc bộ này
thật đẹp, vải lót đặc biệt này làm tôn lên sắc da của cô………………..” Từ bên ngoài
phòng thay đồ truyền ra lời khen tặng của người bán hàng

“Thu Thu, cô còn chưa có
thử sao?” Việt Mỹ một tay đẩy màng ra, đem tôi từ bên trong kéo ra

Bộ đồ nàng thử hiển
nhiên giống y như tôi

“Ách………………..tiểu thư, cô
có vẻ như không hợp với kiểu dáng này lắm” người bán hàng ở một bên uyển chuyển
nói

Tấm gương trước mặt hiện
lên hai bóng người mặc quần áo giống nhau

Bộ váy màu trắng trên
người Việt Mỹ, vừa vặn làm nổi lên khí chất tiểu công chúa của nàng, mà người
đứng bên cạnh như tôi lại trông mập ra, tôi xấu hổ đến mức có chút muốn trốn đi

“Được, tôi lấy cái này,
phiền cô gói lại đồ cho tôi” Việt Mỹ lấy ví tiền đưa ra cho người bán

“Thu Thu, cô xem thử cái
này đi” Việt Mỹ từ trên giá áo gỡ xuống một bộ đồ, nhét vào tay tôi “Ba mẹ cô
đều là công nhân, nhất định chưa mua qua cho loại quần áo này”

“Tiểu thư, bộ này
giá  5800 tệ” Người bán hàng nghe được Việt Mỹ nói bèn lập tức đi đến bên
cạnh tôi có “thiện ý” nhắc “Hơn nữa, không có số của cô”

“A………..cám ơn” Tôi đỏ
bừng cả mặt, vội vàng đem quần áo đưa lại cho người bán, rồi thay y phục của
mình

“Thu Thu, mệt quá, chúng
ta nghỉ ngơi một chút đi!” Việt Mỹ không đợi tôi trả lời đám bắt lấy tay tôi,
đi đến quán phê đối diện đường cái

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: