truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6

Địa điểm: Lớp học.
Mặt đỏ cấp số: ★★★★

Nội dung ghi chép: Hôm nay, chắc là ngày hắc sát của Mông khỉ rồi! Mới sáng sớm đã thấy cô ấy ốm yếu nằm trên bàn, nhìn qua hình như không được thoải mái lắm, chắc là bị cảm nên sốt rồi. Quả nhiên đến tiết thể dục buổi chiều, cô ấy xin nghỉ với giáo viên, tự mình một mình ở lại phòng học nghỉ ngơi, ai ngờ mọi người vừa mới vào học lại, trong đám con gái lại kêu có ăn trộm, nói là cái đồng hồ đắt tiền hơn một vạn của mình bị trộm, lại còn thề thốt là trước khi vào học thể dục, chiếc đồng hồ kia vẫn còn ở trong ngăn kéo, nhất định là có người thừa lúc mọi người học thể dục trộm mất.

Lời này vừa nói ra, ánh mắt hoài nghi của mọi người không hẹn mà cùng bắn về phía Mông khỉ, người duy nhất ở lại trông lớp, lập tức thấy cô ấy lắp bắp nói mình không lấy, mặt đỏ trông chẳng ra cái gì, cũng không biết là do sốt cao mà đỏ hay là do khẩn trương? Tóm lại, cho dù cô ấy giải thích thế nào, cái giọng điệu lắp bắp đó chỉ khiến cho người ta vừa nghe đã thấy cô ấy có tật giật mình, ngay cả vị “Người mất của” kia cũng la hét muốn kiểm tra cặp sách và khám người cô ấy, hại tôi suýt nữa cười ra tiếng.

Sao vậy? Giờ đang trình diễn tiết mục cảnh sát hình sự hay sao? Khám người? Không có chứng cớ mà có thể tùy tiện sỉ nhục người ta như vậy sao? Lại nói, lấy lá gan bé tí của Mông khỉ, thực sự nếu dám ăn cắp, tôi còn thật sự muốn đứng nghiêm chào cô ấy!

Nhưng mà nói đến cũng kỳ lạ, lúc ấy chẳng hiểu tôi trúng tà hay làm sao, lại nhúng tay quản mấy chuyện vớ vẩn, trực tiếp lật tung cái bàn của “Người bị hại” kia lên, khiến cho mấy thứ đồ linh tinh trong ngăn kéo rớt hết ra ngoài, mà rất không khéo, cái đồng hồ hơn một vạn kia lại lòi ra từ trong quyển số học.

Ăn cắp? Cười chết người, tự mình “mở cửa sổ”, còn dám đổ thừa cho người khác ăn cắp!

********
Mông khỉ giỏi lắm, vậy mà những ba ngày không có động tĩnh gì!

Viện kiểm định, bên trong phòng pháp y, Thủy Thần cái có cái không xoay chiếc bút trong tay, con mắt đẹp đẽ chớp lên, môi mỏng cong lên một nụ cười lạnh lẽo tức tối.

Cô nàng kia nhất định là thấy mất mặt quá, không dám tới tìm hắn! Hừ! Đã vậy, hắn cũng không cần để ý lại gọi điện lúc nửa đêm “Nhắc nhở” cô nàng đi vệ sinh.

Có người rất không biết thế nào là chủ động ngoan ngoãn tiến đến, lúc nào cũng giống như bò, quất một cái mới đi một bước, đúng là khiến người ta cực kỳ khó chịu.

“Oa khốn nạn! Tú tài huynh, cậu không biết nụ cười hung tàn kiểu đó phối hợp với 『khung cảnh』này, thoạt nhìn rất kinh người sao?” Xoa xoa đám da gà nổi đầy cánh tay bước vào phòng thí nghiệm, Vương Chí Cương mắt nhìn thẳng, phạm vi tầm mắt tận lực khống chế tập trung ở trên mặt người đàn ông có vẻ mặt âm trầm, cũng là thứ “Thuận mắt” nhất trong hiện trường lúc này.

“Cậu không đi làm nhiệm vụ phá án, chạy tới đây làm gì?” Lạnh lùng liếc xéo, Thủy Thần ba ngày nay tâm trạng không tốt, không muốn lằng nhằng với cậu ta.

Gãi gãi đầu, Vương Chí Cương quen hắn đâu phải ngày một ngày hai, lập tức nhận ra tâm trạng tồi tệ dưới vẻ trào phúng lạnh lùng của hắn, lập tức không khỏi buồn bực, “Sao vậy? Tú tài huynh, tâm trạng không tốt sao?”

Quái lạ! Hắn biết rõ Thủy Thần là kiểu người huyết áp thấp tiêu chuẩn, từ trước mười hai giờ trưa đều thuộc trạng thái “Người không phận sự miễn gần”, cho nên hôm nay hắn còn đặc biệt chọn buổi chiều mà tới, sao lại quét trúng phải đuôi bão rồi! Oan quá mà!

Không muốn đáp lại hắn, Thủy Thần lạnh lùng nói: “Có chuyện nói mau, không thì biến ra ngoài!” Đối mặt với bạn cũ, lười phải nói mấy câu khách sáo, trực tiếp muốn cậu ta không có việc gì thì mau biến.

Rồi! Hắn xác định, tâm trạng của tú tài huynh hôm nay rất tồi tệ!

Âm thầm bi phẫn mình “tới không đúng dịp”, Vương Chí Cương rất hiểu rõ hắn, chỉ có thể gãi mũi, nhưng mà không phải cút ra ngoài, mà ngồi xuống phía đối diện hắn.

“Tú tài huynh, tôi có chuyện phiền toái to, giúp một cái đi!” Aiz… Gần đây hắn cũng bị “Vụ án cắt cổ trong nhà trọ” làm cho đầu to gấp hai rồi đây này!

Nhướn mày, Thủy Thần lạnh lùng không lên tiếng, nhưng mà trên mặt lại biểu lộ ra vẻ mặt “Có rắm mau phóng”

“Cậu còn nhớ cái vụ cắt cổ trong nhà trọ mấy hôm trước chứ?” Vương Chí Cương vội vàng hỏi.

“Ừ hừ” Nhẹ giọng đáp lại, Thủy Thần hỏi ngược lại: “Sao vậy? Tóm được hung thủ?”

“Tóm được rồi tôi việc gì phải tới để cậu nổi bão làm gì? Đâu phải ăn no dửng mỡ tự ngược.” Xem thường liếc qua, Vương Chí Cương mặt đầy căm giận. Hừ! tên Thủy Thần này là biến thái, hơn nữa còn là một tên biến thái sẽ giận chó đánh mèo.

Trực tiếp coi sự lên án của hắn làm gió mát thoảng qua tai, trong từ điển của Thủy Thần không hề có bốn chữ “Tự mình kiểm điểm”. “Vậy cậu không đi bắt hung thủ, tới chỗ tôi ngồi không làm cái gì?”

“Thì chính là không tìm được hung thủ mới tới đây ngồi không đây!” Vò vò đầu, Vương Chí Cương cũng có chút phiền não. “Tú tài huynh, cậu giải phẫu thi thể, không tìm thấy đầu mối gì có lợi sao?” Khốn thật! Cái tên đại pháp y này bình thường chỉ nói mấy câu kiểu như “Thi thể biết nói”, sao bây giờ thi thể không nói nhiều một chút đi?

Hắn đã tra tất cả những nhân vật khả nghi, ngay cả mấy tên phạm tội cưỡng gian cũng đã “Mời” đến tán gẫu, nhưng cho tới giờ vẫn không có tiến triển gì đột phá.

Nghe vậy, Thủy Thần tìm trong đống báo cáo vụ án lôi ra báo cáo khám nghiệm tử thi về vụ “cắt cổ trong nhà trọ”, tỉ mỉ nhìn lại một lần, rơi vào trầm tư.

Thành thật mà nói, hắn vẫn đang suy nghĩ xem một vũng máu nhỏ của người thứ hai kia là thế nào mà có? Trong khi khám nghiệm, phát hiện trong miệng người chết cũng có mẫu máu giống vậy, cho nên nhất định là do người chết cắn hung thủ lưu lại. Nhưng mà, rốt cuộc là vì cái gì mà khiến cho người chết không để ý đến hung thủ cầm dao uy hiếp mà cắn người, mà cắn vào đâu của hung thủ?

Chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm thấy chỉ cần biết rõ mấy điểm nghi vấn này, thì sẽ tìm ra được hung thủ, nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng suy nghĩ lúc nào cũng chỉ thiếu một bước đã đến cửa để hắn hiểu ra điểm mấu chốt.

“Tú tài huynh, suy luận của chúng ta lần trước có phải sai lầm rồi?” Phiền não, Vương Chí Cương lại vò đầu.

Lúc trước, bởi vì cảm thấy các mối quan hệ của người chết rất đơn giản, giết vì tình, báo thù, giết vì cướp của cũng bị loại trừ, cho nên vẫn đi theo phương hướng cưỡng gian rồi giết để điều tra và giải quyết, nhưng mấy ngày rồi, giờ vẫn không tìm được đầu mối hữu dụng hơn, khiến cho hắn không thể không hoài nghi đã đi sai phương hướng điều tra.

“Đi sai phương hướng sao?” Chân mày nhướn lên, Thủy Thần lẩm bẩm tự hỏi.

“Rất có thể! Cậu xem, nạn nhân quần áo vẫn đầy đủ, cũng không tìm thấy tinh dịch, theo phương hướng cưỡng gian rồi chết để điều tra có chút vô căn cứ…” Vương Chí Cương càu nhàu.

Trên thực tế, lúc trước hắn tiếp nhận cái nhìn của Thủy Thần, lập tổ phá án độc lập điều tra, theo phương hướng cưỡng gian rồi giết, nhưng vụ án vẫn chậm chạp mãi không có đột phá mới, khiến cho những thành viên khác trong tổ đều bắt đầu oán trách, cho rằng đã theo sai hướng.

“Chậm đã! Từ từ… Cậu chờ một chút..” Nghe cậu ta liên tiếp càu nhàu, trong đầu Thủy Thần chớp nhoáng lóe lên điều gì đó, nhưng lại mau đến mức hắn không nắm bắt được.

“Cậu nghĩ ra cái gì sao?” Hai mắt sáng lên, phấn chấn hỏi lại.

Thủy Thần cố gắng chặn lại linh quang nhanh chóng lóe qua vừa mới xúc động kia, song càng muốn nắm lấy, lại càng không nghĩ ra, theo bản năng, hắn xoay chiếc ghế dựa lại đối mặt với một đôi mắt mở trừng trừng —–

“Ông Vương, thứ vừa mới lóe lên lúc nãy rốt cuộc là gì…”Khó nghĩ hỏi.

Song, lúc hắn đang nhẹ giọng hỏi chủ nhân cặp mắt kia, có người lại giống như bị kim châm, thoáng cái đã nhảy bắn lên, cả người run rẩy xoa xoa đống da gà trên cánh tay.

“Oa—- Tú tài huynh, kính nhờ cậu đừng có như vậy, kinh khủng quá đi mất!” Vương Chí Cương cơ hồ như sắp điên mất, hận không thể tông cửa mà xông ra ngoài.

Ghê tởm! Nếu không phải vạn bất đắc dĩ hắn tuyệt đối sẽ không bước vào phòng thí nghiệm của Thủy Thần, chính là vì cái kia!

Nhìn xem, cả cái gian phòng thí nghiệm này, bốn phía vách tường ngăn tủ đều bày một đống hài cốt của con người đã được ngâm phocmone, tay gãy chân gãy coi như chuyện nhỏ, nội tạng, não cũng có thể chịu được, nhưng mà một cái đầu người bị lột mất nửa bên da mặt, hai con mắt nhìn chằm chằm người ta tùy tiện đặt trên bàn làm việc, phảng phất như còn sống sờ sờ giám thị hết thảy sự vật bên trong phòng thí nghiệm, thực khiến cho người ta rét lạnh.

Biến thái nhất này chính là, vị Thủy đại pháp y này còn giúp cái đầu người kia đặt một cái tên là “Ông Vương”, hơn nữa dăm thì mười bận lại đột nhiên quay ra nói chuyện với “Ông Vương”, thật là… lạnh mà!

“Cậu gào cái quỷ gì?” Ý nghĩ lóe lên nhanh chóng lướt qua kia dưới tiếng thét thảm thiết của cậu ta, chính thức tuyến bố mất tích, Thủy Thần không khỏi cười lạnh mắng chửi người.

“Không khí của cái phòng thí nghiệm này đã đủ âm rồi, cậu lại còn đột nhiên nói chuyện với… với 『ông Vương 』 nữa, cho dù là ai thì cũng sợ hãi!” Vương Chí Cương vốn muốn nói là “Cái đầu người kia”, nhưng đột nhiên cảnh giác như vậy không tôn trọng “người ta”, nếu ông Vương nửa đêm tìm hắn cải chính, vậy thì không ổn rồi, nên khẩn cấp chỉnh lời.

Người này, đúng là kẻ ác nhát gan điển hình!

Mắt lạnh liếc xéo, Thủy Thần chỉ cảm thấy để cậu ta tiếp tục ở đây chỉ tổ quấy rầy suy nghĩ của mình, lập tức phất tay đuổi người. “Biến đi! Vụ án cắt cổ trong nhà trọ tôi sẽ nghĩ lại, nếu có phát hiện gì mới, tôi sẽ báo cho cậu.”

Nghe vậy, biết hắn còn chưa nghĩ ra chữ nào, Vương Chí Cương hiếm khi thở dài, nhưng trong lòng cũng biết không thể nóng vội, không thể làm gì khác hơn là khoát tay, rời khỏi cái nơi toàn thứ quái quỷ này.

Mắt thấy cậu ta lách người rời đi, Thủy Thần không hề bị quấy nhiễu, quay đầu tiếp tục nhìn “Ông Vương” rơi vào trầm tư…

Chậc! Ý nghĩ mới chợt lóe lên lúc nãy rốt cuộc là gì….

 

A… Đã ba ngày không liên lạc, rất muốn gặp hắn! Nhưng mà… nhưng mà phải vào đó tìm sao? Hình như quá mức đột ngột, cũng quá mức kỳ quái, nhưng mà người cũng tới rồi… Rốt cuộc là có nên vào hay không đây…

Bên ngoài viện kiểm định, một bóng người mảnh khảnh đi tới đi lui, do dự rốt cuộc có nên vào trong tìm người hay không.

Ba ngày nay, cô đã cố gắng “Chữa thương”, củng cố độ dày của da mặt, dưới sự cổ vũ liên tiếp mấy ngày liền của Hoàng Y Đình, cuối cùng cũng có dũng khí chủ động đi tìm hắn, cố tình đến cửa của viện kiểm định rồi, trong lòng lại trùng lại.

Aiz… Đúng là hỏng bét! Cứ tiếp tục như vậy sao mà theo đuổi hắn được chứ? Không được! Không được! Không thể lùi bước, Hoàng Y Đình nói đúng, thích thì phải chủ động đánh tới, cô phải cố lên mới được!

Âm thầm cổ vũ bản thân cố gắng lên, Lâm Dĩ Trân mạnh mẽ gật đầu một cái, lấy hết dũng khi cất bước….

“Mông khỉ, không ngờ lại gặp được cậu, thật là khéo đấy!” Nhiệt tình chào hỏi, Vương Chí Cương không ngờ vừa mới ra khỏi viện kiểm định, đã đụng phải bạn học cũ.

“Ừ, đúng vậy! Thật là rất khéo!” Nhìn chằm chằm cậu ta, Lâm Dĩ Trân lúng ta lúng túng đáp lại, thực không ngờ sẽ gặp cậu ta, nhất thời có chút thất thần.

“Cậu tới viện kiểm định làm gì vậy? Chỗ này tôi rất quen thuộc, nếu mà có việc, tôi có thể giúp một tay!” Vỗ ngực một cái, Vương Chí Cương rất nhiệt tình.

“Ách…” Má hồng lặng lẽ đỏ lên, ngại phải nói mình đến là để tìm Thủy Thần, Lâm Dĩ Trân lúng túng lắc đầu. “Không có, không có gì! Tôi chẳng qua là… chẳng qua là…” Chẳng qua là gì, mãi vẫn không nói ra.

Nhìn vẻ mặt khác thường của cô, Vương Chí Cương tính tình qua loa đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mới chú ý đến cô đang xách theo một hộp bánh su kem của một hàng khá nổi tiếng, đột nhiên nhớ ra cô nàng cùng với Thủy Thần hình như có sự phát triển, không khỏi nở nụ cười mập mờ.

“Đến tìm Thủy Thần?” Hắc hắc, nhất định là mua điểm tâm đến cống nạp cho tú tài huynh.

“Ừ, đúng vậy!” Thẹn thùng thừa nhận, mang tai đỏ lên.

Oa! Chẳng qua là thừa nhận đến tìm người ta thôi đã xấu hổ thành như vậy, Mông khỉ đúng là chẳng khác gì hồi học trung học mười mấy năm trước, đúng là không phải “Bế tục” mức bình thường nha!

Vương Chí Cương thấy vậy chậc chậc kinh ngạc, nhưng mà ngược lại cũng không ác liệt cười nhạo, còn nói đúng trọng tâm vỗ vỗ cô. “Bạn học, đừng trách tôi không cảnh cáo cậu, vào tìm người phải cẩn thận, tâm trạng của Thủy đại pháp y hôm nay rất tồi tệ, cẩn thận bị bão quét!”

“Ách… Bây giờ là xế chiều rồi mà!” Lâm Dĩ Trân buồn bực kêu lên, có thể thấy là cũng rất hiểu rõ tật xấu huyết áp thấp của người nào đó.

“Hôm nay cậu ta chẳng phân biệt được sớm chiều gì đâu!” Vừa mới bị bão quét. Vương Chí Cương bi phẫn tố cáo.

“Thế, thế, thế…” Nghe cậu ta nói vậy, Lâm Dĩ Trân không khỏi khẩn trương, “Thế” cả nửa ngày, chần chừ không biết có nên đi vào để cho bão quét hay không.

“Đi đi, đi đi!” Không để cho có cơ hội đổi ý chạy trốn, Vương Chí Cương thoáng cái đã đẩy cô vào trong viện kiểm định, cười tà ác nói: “Đã tới rồi, đừng để mất công đi một chuyến.” A a, không có lý nào lại chỉ có mình hắn bị quét, cũng phải kéo thêm người cùng nhau lội nước, một người vui không bằng cả nhà cùng vui mà!

Bước chân lảo đảo bị đẩy vào, vừa quay đầu lại, chỉ thấy cậu ta vung tay muốn cô bước vào trong, Lâm Dĩ Trân biết cậu ta nếu không tận mắt nhìn mình đi tìm Thủy Thần chắc chắn sẽ không rời đi, lập tức bất đắc dĩ thở dài, nhắm mắt bước vào trong.

Mắt thấy sau khi cô đã bước vào, cuối cùng biến mất ở cuối ngã rẽ, không thấy bóng dáng đâu, Vương Chí Cương đắc ý cười đến càng thêm cao hứng là lúc —–

“Chết rồi! Quên cảnh cáo cô ấy bên trong còn có “Ông Vương” với một đống hài cốt…” Đột nhiên nhớ tới cái phòng thí nghiệm “Âm khí bức người”, hắn có chút lo lắng gãi đầu, nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến cô ấy là thợ trang điểm cho thi thể, lập tức không khỏi lẩm bẩm một mình, “Thôi cho qua! Mấy thứ đó, chắc cô ấy cũng sớm nhìn quen rồi!”

Phòng thí nghiệm… Phòng thí nghiệm…. Có! Chính là nơi này

Nhìn tấm bảng ngoài cửa, nghĩ đến Thủy Thần đang ngồi bên trong chỉ cách một tấm cửa, Lâm Dĩ Trân không nhịn được khẩn trương, mồ hôi đổ khắp lòng bàn tay.

Hô —– mau hít sâu, không cần hồi hộp, chỉ cần gõ gõ cửa, tự nhiên mà bước vào nói thuận đường đi ngang qua, tới chào hỏi là được!

Âm thầm cổ vũ bản thân, cô hít sâu vài hơi, rốt cục cũng giơ tay lên gõ cửa—–

“Cộc cộc!”

“Mời vào!” Giọng nói thanh lạnh truyền ra từ phía sau cánh cửa.

Nghe được giọng nam ba ngày xa cách, Lâm Dĩ Trân rất nhớ, cẩn thận từng tí đẩy cửa ra, một ánh mắt u lãnh lập tức quét tới, khiến cho cô nhất thời không tự chủ được rùng mình một cái.

Hỏng bét! Vương Chí Cương nói hôm nay tâm trạng hắn rất tệ, không phải cô sẽ bị bão quét thật đấy chứ?

Nghĩ đến đây, theo bản năng cô lùi lại một bước, rất có ý tứ muốn xoay người chạy trốn.

“Đứng lại cho tôi!” Quát lên, Thủy Thần lạnh giọng ra lệnh. “Đi vào!”

Mông khỉ này ba ngày trời mới lần đầu tiên lộ diện tìm hắn, không ngờ mới tới cửa đã muốn trốn, thật đúng là gan dạ! Rất tốt! Vô cùng tốt! Hắn tuyệt đối sẽ “Chiêu đãi” cô thật tốt.

“Ách… cái đó… cái đó tôi.. tôi thuận đường đi ngang qua, cho nên vào…. vào chào cậu một tiếng…” Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Lâm Dĩ Trân ngoan ngoãn bước vào phòng thí nghiệm, lời giải thích đã được soạn sẵn trong lòng, giờ lại lắp bắp, rời rạc.

Thuận đường? Cô ấy lại còn thuận đường? Rất tốt! Nợ lại thêm một khoản!

Nheo đôi mắt lạnh, Thủy Thần ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô. “Mông khỉ, cậu tới đây!”

Ách… Đi qua? Sao cô lại có dự cảm đại nạn đổ xuống đầu thế này?

Đáy lòng có chút sợ hãi, cũng không có dũng khí phản kháng, Lâm Dĩ Trân chỉ đành thuận theo bước tới trước mặt hắn, còn chưa hỏi hắn muốn làm gì, giọng nói lạnh lùng đã cất lên ——-

“Vén tóc qua sau tai đi.”

Vì, vì sao phải vén tóc chứ? Sững sờ tại chỗ, cô ngạc nhiên nhìn khuôn mặt lạnh lẽo âm trầm, không hiểu hắn rốt cuộc muốn làm cái gì?

“Vén, tóc, qua, sau, tai, đi!” Từng câu từng chữ giống như băng hàn ngàn năm nện xuống.

“Được, được… tôi vén! Tôi vén!” Đã sợ đến ngây người, Lâm Dĩ Trân nào dám không theo, nhanh chóng đem tóc mãi xõa tung bên mã vén qua sau tai, lộ ra mang tai xinh đẹp trắng nõn.

“Rất tốt!” Cong lên một nụ cười âm tàn, cửu âm bạch cốt trảo âm độc đột nhiên hung tợn véo cái tai mềm mại, vặn rồi vặn, thủ đoạn dị thường hung tàn, hoàn toàn không biết bốn chữ thương hương tiếc ngọc viết như thế nào.

loading...

“Oa—” Bị đau kêu lên, Lâm Dĩ Trân sắp phun máu. “Thủy Thần, đau quá… có gì từ từ nói… mau buông tay đi…”

Làm gì có ai như vậy chứ? Muốn nhéo lỗ tai người ta còn muốn “Người bị hại” tự mình vén tóc, chờ “Công việc định trước” được hoàn thành, lại còn làm cho người ta chịu đựng mùi vị “Tự làm tự chịu” này nữa chứ.

Ô…. Cô thực sự bị bão quét rồi!

Giống như không nghe thấy tiếng khẩn cầu của cô, Thủy Thần càng tăng thêm lực đạo, khuôn mặt lạnh lẽo ẩn chứa sát khí cười dịu dàng hỏi:”Mông Khỉ, xin hỏi cậu 『 thuận đường 』 là ý gì? Tôi là loại người có thể để cậu 『 thuận đường 』 sao?”

Đến lúc này, Lâm Dĩ Trân mới hiểu ra mình nói sai cái gì, gấp đến mức vội vàng sửa lại lời, “Không phải! Không phải! Tôi là đặc biệt tới, tuyệt đối không phải thuận đường mà!” Đau quá à! Đau quá đi! Hắn có thể buông tay được không vậy?

“Bây giờ mới nói không phải thuận đường, thực khiến tôi không tin nổi….” Cười lạnh hừ nhẹ, chẳng qua lực tay đã thoáng buông lỏng.

“Là thật! Cậu xem!” Vội vàng giơ cao hộp giấy trên tay, dưới sự tập kích của đau đớn, cô không kịp để ý đến thể diện nhanh chóng khai nhận. “Thuận đường là lấy cớ, thực ra thì tôi đặc biệt mua chút điểm tâm đến cho cậu ăn, tin tôi đi!”

Liếc hộp điểm tâm một cái, tâm trạng Thủy Thần lúc này mới tốt hơn một chút, cuối cùng cũng buông tay bỏ qua cho cô. “Coi như cậu thông minh!”

Che cái tai bị nhéo đỏ lên lại, Lâm Dĩ Trân lùi lại 2, 3 bước thoát khỏi “Khu vực nguy hiểm”, gương mặt đỏ bừng, kiểu gì cũng không ngờ tới hắn lại mất hứng chuyện mình bị “Thuận đường” như vậy.

“Cậu khẩn trương cái gì? Tôi cũng đâu có làm gì cậu!” Khó chịu cuối cùng cũng được xả hết, hắn cười nhẹ, lại ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô.

Nhìn ngón tay ngoắc lại của hắn, Lâm Dĩ Trân bị dọa cho sợ đến mức lắc đầu mãnh liệt. “Tôi, tôi đứng chỗ này được rồi…”

“Cậu không lấy điểm tâm ra, tôi ăn thế nào được?” Khóe miệng cong lên, ẩn ẩn cười.

Cái, cái người này sao tâm trạng có thể biến đổi lớn trong nháy mắt như vậy?

Nhìn khuôn mặt tươi cười đã tiêu bớt sát khí của hắn, Lâm Dĩ Trân lúc này vừa khó hiểu lại bội phục, xác định hắn thực sự không có “Nguy cơ gây hại” xong, mới dám đến gần lấy điểm tâm.

“Cái này, tôi vừa mới mua, cậu ăn xem có thích không!” Cẩn thận mở hộp giấy ra, vẻ mặt đầy thẹn thùng cười cố gắng lấy lòng.

“Là đặc biệt mua cho tôi ăn hả?” Cố ý hỏi.

“Đúng, đúng vậy!” Đỏ mặt như trúng gió, Lâm Dĩ Trân vạn phần ngượng ngùng, giống như bị hắn nhìn thấu hết tâm tư vậy, xấu hổ vô cùng.

Mặt nóng quá đi! Lấy trí thông minh của hắn, nhất định đã nhận ra cô có ý đồ với hắn rồi! Hắn có cự tuyệt cô lần nữa không vậy? Làm sao bây giờ? Hồi hộp quá đi mất!

Ừ… Cấp độ bốn sao!

Quét qua khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng của cô một cái, Thủy Thần trong lòng thêm chút thích thú, sau đó liền cầm lấy một chiếc bánh su kem vị cà phê, chưa đến hai ba miếng đã ăn sạch sẽ, hơn nữa còn hạ lời bình. “Không tệ! Mua ở đâu vậy?”

Thấy hắn thích, trong lòng Lâm Dĩ Trân đầy vui mừng, ngượng ngùng cười. “Nếu cậu thích, sau này ngày nào tôi cũng mua cho cậu ăn!”

Ngày nào cũng mua? Đồ có ngon hơn nữa, ngày nào ăn cũng sẽ chán, lại nói, hắn cũng không thích đồ ngọt, nhưng mà… nhìn ra được, Mông khỉ thực sự rất muốn lấy lòng hắn.

Tâm trạng tốt lại tăng thêm một bậc, Thủy Thần mỉm cười lắc đầu. “Không cần!”

Nghe vậy, Lâm Dĩ Trân không khỏi có chút thất vọng.

“Cậu xịu mặt làm cái gì? Sợ tôi ăn hết bánh của cậu?” Biết thừa vì sao cô chán nản, Thủy Thần vẫn xấu xa cố ý xuyên tạc, hơn nữa còn nhanh nhẹn nhét một chiếc bánh su kem  vào tay cô. “Ăn đi! Đừng có nói tôi độc chiếm đồ cậu mua không cho cậu hưởng dụng đấy.”

“Tôi, tôi đâu có… đâu có ý đó!” Đỏ mặt nhỏ giọng giải thích, cô ăn từng chút từng chút.

Nhìn cô từ từ ăn điểm tâm, Thủy Thần giống như vô tình hỏi: “Ba hôm nay bận rộn làm gì vậy?”

Nghe vậy,  cô lúng túng cúi đầu, lúng ta lúng túng nói: “Chữa, chữa thương…”

“Cậu bị thương ở đâu chứ?” Nhíu mày hỏi thăm, cặp mắt anh tuấn đầy vẻ hoài nghi. Quái, trừ ba ngày trước, trán bị sưng lên một cục ra, thì đâu nhìn ra cô ấy bị thương ở chỗ nào chứ!

“À… bị tổn thương lòng tự, tự ái…” Xấu hổ đỏ mặt, cô lùng túng thú nhận.

Thừa biết là cô trốn không dám gặp hắn!

Hoàn toàn nhìn thấu tâm tư cô, Thủy Thần liếc xéo một cái, ý đồ xấu xa lại bốc lên, cố ý nhắc lại chuyện xưa. “Cậu nói cũng đúng! Đi xem phim thì ngủ, lại còn chảy nước miếng lên người người khác, đúng là rất tổn thương lòng tự ái.”

“Thực, thực xin lỗi…” Lắp bắp nói xin lỗi, Lâm Dĩ Trân thực sự thấy không còn đất dung thân, gương mặt trong nháy mắt hồng lên.

“Muốn tôi tha thứ, cái áo đó cậu phải giặt sạch rồi trả lại cho tôi!” Môi mỏng ẩn cười, nói ra điều kiện.

Giặt đồ cho hắn? Cái này, cái này thì có vấn đề gì! Cho dù có không dính nước miếng, cô cũng nguyện ý ấy chứ!

“Được!” Rất sợ hắn đổi ý, Lâm Dĩ Trân vội vàng gật đầu, đáy lòng lại thực vui vẻ.

Cong lên một nụ cười quỷ quyệt hài lòng, trong lòng Thủy Thần có tính toán của riêng mình.

*** Thèm ăn bánh su quá a a a

Cho mọi người nhỏ dãi luôn ~

Không phát hiện dấu vết nụ cười quỷ dị trên khóe miệng hắn, Lâm Dĩ Trân ăn xong bánh su kem trong tay, thấy hắn không lấy thêm nữa, không nhịn được hỏi: “Cậu không ăn nữa sao?”

“Không! Còn dư cậu mang về nhà ăn đi!” Lắc đầu một cái, hắn ngồi lại trước bàn làm việc lật tài liệu, định tiếp tục nghiên cứu xem điểm mấu chốt sơ hở của vụ án “Cắt cổ trong nhà trọ” là ở đâu.

“Ừm!” Nhẹ giọng đáp, thấy hắn không biết đang xem tài liệu gì đó, Lâm Dĩ Trân tự ý nhìn quanh phòng thí nghiệm một vòng, lúc này mới để ý chỗ này vậy mà lại bị hắn trưng bày đầy bộ phận xương cốt rồi tứ chi của con người đủ loại kiểu dáng màu sắc, thậm chí còn có một cái đầu người mắt mở trừng trừng!

Người này thực sự là có ham mê cực kỳ biến thái!

Lại một lần nữa nghiệm chứng tính cách đặc biệt của hắn, Lâm Dĩ Trân âm thầm cười trộm, không có sự sợ hãi như người bình thường, trái lại rất có hứng thú tiến lên nhìn kỹ cái đầu người bị ngâm trong phoocmone kia.

“Đấy là ông Vương!” Phát hiện cô không hề sợ hãi chút nào quan sát, Thủy Thần lập tức giới thiệu với cô.

“Ông Vương?” Lại còn có cả tên? Không phải chứ! Sững sờ nhìn chằm chằm hắn, Lâm Dĩ Trân thực sự không biết nên nói gì cho phải.

Phảng phất như biết cô đang nghĩ gì, Thủy Thần giải thích, “Ông Vương là thi thể vô danh, không có tên, cho nên tôi gọi ông ta như vậy.”

“Thi thể vô danh?” Ngây cả người, cô thấy không đúng, kỳ quái hỏi ngược lại: “Nếu là thi thể vô danh, phải đưa đến nhà tang lễ bảo quản, chờ người đến nhận, nếu vượt quá thời gian, sẽ do chính phủ địa phương thu nhận mai táng, sao lại còn cái đầu người ở đây được?”

“Cậu biết không?” Nhẹ liếc cô một cái, Thủy Thần cười đến quỷ dị. “Lúc ông Vương được phát hiện, chỉ có mỗi cái đầu, không có thứ gì khác, bên nhà tang lễ không biết xử lý thế nào, cho nên quăng qua chỗ tôi.”

“Cho nên ông Vương bị ngâm trong phoocmone cứ như vậy mà long trọng lên sàn?”

“Đáp đúng rồi!”

Nghe vậy, Lâm Dĩ Trân hết ý kiến. Cũng chỉ có loại người mắc ói như hắn, mới nguyện ý đón “Ông Vương” từ nhà tang lễ về, hơn nữa còn đặt trong phòng làm việc cả ngày trừng mắt.

Thủy Thần cũng mặc kệ người khác nghĩ thế nào, nhìn ông Vương, hắn không nhịn được cảm thán. “Nhiều năm ở chung, tôi cũng ông Vương cũng có tình cảm!”

Ách… Có thể phiền hắn hãy bồi dưỡng tình cảm với người sống có được không, ví dụ như cô chẳng hạn! Lâm Dĩ Trân nghĩ thầm trong lòng, cũng rất muốn cảm thán lên tiếng.

Giải thích xong thân thế của ông Vương, ánh mắt Thủy Thần chuyền lại trên người cô, nhìn một chút, đột nhiên trở nên đăm chiêu.. Ừm… Cô ấy cũng là phái nữ giống như người bị hại, có lẽ sẽ có suy nghĩ ở góc độ khác.

Ách… Hắn, hắn đang nhìn cái gì?

Phát hiện hắn đột nhiên chăm chú nhìn mình, tim Lâm Dĩ Trân nhất thời giống như chú nai con nhảy loạn lên, cả người ngượng ngùng nóng lên, trong lúc nhất thời có chút luống cuống tay chân.

“Mông khỉ!” Bỗng dưng, hắn mở miệng gọi người, vẻ mặt nghiêm túc: “Cậu còn nhớ rõ 『 vụ án cắt cổ trong nhà trọ 』 mấy hôm trước chứ?”

“Nhớ, nhớ!” Ách… Sao đột nhiên lại đột nhiên nhảy đến chỗ này?

“Vậy tôi hỏi cậu, nếu có một cô gái bị giết hại, nhưng các mối quan hệ rất đơn giản, giết vì tình, báo thù, giết vì tiền tài đều bị loại bỏ, mặc dù hoài nghi bị cưỡng gian rồi giết, nhưng quần áo trên người vẫn đầy đủ, cũng không tìm được tinh dịch, nhưng trong cố họng lại có vết máu của người thứ hai…

“Lấy lập trường của phái nữ, dưới sự uy hiếp của dao, trong tình huống nào cậu sẽ có cơ hội cắn hung thủ bị thương?”

Hắn đang suy đoán quá trình “Vụ án cắt cổ trong nhà trọ”!

Chợt hiểu ra, thấy hắn dị thường nghiêm túc, Lâm Dĩ Trân không khỏi cũng khẩn trương, nhíu mày suy nghĩ một lát, cô nhẹ giọng hỏi ngược lại: “Cậu cảm thấy đây là một vụ giết người xâm phạm tình dục?”

“Ừ.” Nhẹ gật đầu một cái, Thủy Thần có chút điểm nghi ngờ còn chưa nghĩ thông, rất tự nhiên chia sẻ ý kiến của mình với cô. “Mặc dù tôi hoài nghi đây là một vụ giết người do xâm phạm tình dục, nhưng nạn nhân quần áo đầy đủ, cũng không có bất kỳ dấu vết lưu lại nào của tinh dịch.

“Dĩ nhiên, chúng ta cũng có thể phỏng đoán sau khi hung thủ giết người, để che giấu hành vi phạm tội, giúp người chết mặc quần áo, ngay cả trong quá trình xâm phạm, từ đầu đến cuối đều mang bao cao su, nhưng phần lớn những ké phạm tội cưỡng gian đều không có thời gian nhàn hạ mà mang bao.”

Nghe xong ý kiến của hắn, Lâm Dĩ Trân lúc này mới chậm rãi mở miệng: “Thực ra thì, đối với phái nữ mà nói, định nghĩa bị cường bạo không chỉ có bị cưỡng ép xâm phạm ở bộ phận sinh dục.”

Ngẩn ra, ý niệm mơ hồ khiến hắn nắm không tới nhanh chóng lướt qua lần nữa, Thủy Thần biết đáp án đã kề cận, lập tức nheo mắt thúc giục. “Cậu nói tiếp!”

“Người chết quần áo đầy đủ, lại không tìm thấy tinh dịch, có thể là… là… hung thủ cưỡng ép nạn nhân giúp hắn khẩu giao*?” Nhỏ giọng nói ra suy nghĩ của bản thân.

*oral sex : tức dùng miệng để XXX

Aiz… Nếu như cô mà gặp phải tình huống đó, khẳng định cũng sẽ không cam lòng chịu nhục muốn một phát cắn đứt luôn gốc rễ hại người đó.

Leng keng!

Thủy Thần gần như có thể nghe thấy tiếng bingo vang lên trong đầu, ý niệm mơ hồ kia trong thoáng chốc trở nên rõ ràng.

Đúng vậy! Hắn trước đây sao không nghĩ tới chứ? Nếu là khẩu giao, thì có thể giải thích được tại sao người chết quần áo vẫn đầy đủ, không thấy tinh dịch cùng với vết máu ói ra từ miệng nạn nhân kia!

Người chết nhất định là chịu nhục, xấu hổ giận dữ, không cam lòng, trước khi chết hung hăng cắn hung thủ một phát.

Lúc trước , hắn vẫn lấy góc nhìn của phái nam suy diễn về vụ án mạng này, sao lại có thể bỏ qua tình huống phái nữ dưới nguy cơ đang bị uy hiếp cưỡng bức, cơ hội duy nhất để cắn hung thủ bị thương, chí có thể dưới tình huống như vậy chứ!

Khóe miệng cong lên, nhìn cô gái đang xấu hổ, hai tay Thủy Thần đặt lên bờ vai mảnh khảnh của cô, gương mặt tuấn tú chậm rãi cúi xuống…

Hả? Hắn, hắn…. động tác này của hắn không phải là….

Hai mắt trừng lớn nhìn hắn càng lúc càng gần, trong nháy mắt Lâm Dĩ Trân dâng lên huyết  sắc, trong lòng vừa hoảng vừa sợ, vừa xấu hổ lại vừa thẹn thùng, song nhiều hơn cả là tràn đầy mong đợi cùng với luống cuống.

Làm sao bây giờ? Có phải là nhắm mắt lại thì tốt hơn không? Đúng! Đúng! Quyết định! Nhắm mắt lại đi, như vậy sẽ bớt hồi hộp hơn.

Tâm hoảng ý loạn suy nghĩ miên man, mang theo tâm trạng hồi hộp nhắm mắt lại, vạn phần ngượng ngùng chờ đợi chuyện tốt đẹp tới, song —–

Cốp!

“Oa—” Trán đột nhiên bị đụng, từng trận đau nhức ập tới, Lâm Dĩ Trân không nhịn được kêu ra tiếng, dồn sức mở mắt, đã thấy hắn đã đứng thẳng người, trán còn hơi ửng đỏ.

“Làm tốt lắm, Mông khỉ!” Cong lên nụ cười quỷ quyệt, Thủy Thần không chút dấu vết vỗ vỗ cô, ngay sau đó tránh ra, cầm điện thoại lên gọi.

Này, người này lại… lại dùng trán đụng cô!

Ngạc nhiên ngốc ở chỗ cũ, ngây ngẩn nhìn chằm chằm bóng lưng hắn đang gọi điện, một nỗi xấu hổ lúng túng long trời lở đất cùng với hối hận bao phủ lấy cô. Lâm Dĩ Trân thẹn đến mức hận không thể ngâm mình trong phoocmone, vĩnh viễn không gặp người nữa!

Cô vậy mà lại cho là… cho là hắn muốn hôn cô, còn tự động nhắm mắt lại, chỉ kém nước không chủ động lao qua thôi! Oa—– để cô bốc hơi khỏi thế gian này đi! Tự mình đa tình lại hiểu sai như cô, trong mắt hắn sẽ nghĩ sao đây?

Ô ô… Theo đuổi đàn ông thật là khó mà!

A a.. Trêu cô ấy thực thú vị mà!

Quay lưng về phía cô nàng hận không thể cắt cổ tự sát được, nụ cười xảo quyệt bên khóe miệng Thủy Thần lại càng nở rộng, chỉ kém không bật cười lên.

Mông khỉ nhất định cho rằng hắn muốn hôn cô, lại còn chủ động nhắm mắt! A a, muốn lấy được nụ hôn của hắn, nào có chuyện đơn giản như vậy? Có bản lĩnh, tự cô ấy tới mà cướp lấy! Chẳng qua là, gan bé tẹo như cô ấy, không biết phải cọ xát bao lâu mới dám nhào vào hắn đây.

Hừ! Cũng đừng để hắn chờ lâu quá, hắn cũng không có kiên nhẫn đâu!

Trong khi trong bụng tính toán, đầu kia cũng có người tiếp điện thoại, đến khi giọng nói sang sảng chui vào tai, Thủy Thần không nhanh không chậm lên tiếng ——-

“Vương đại cảnh sát, muốn bắt hung thủ 『vụ án cắt cổ trong nhà trọ 』 không… Muốn? Muốn thì lập tức đi tất cả các bệnh viện lớn, phòng khám tư, điều tra tất cả những người đàn ông nào nhóm máu A có em trai bị thương sau khi án mạng xảy ra mấy ngày, … em trai của ai á? Cậu nói xem còn có thể có thằng em nào nữa, hả?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: