truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ là chuyện thường tình – Chương 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 22: Hữu sinh chi
niên, oan gia ngõ hẹp

Cao ốc Liên Y tọa lạc
trên con phố sầm uất ở trung tâm thành phố, tòa nhà kiến trúc châu u 24 tầng,
mang phong cách hiện đại. Trước cửa có treo bảng lớn “Phó Trác phủ liên hôn”.

Vẫn còn sớm, cô dâu và
chú rể vẫn chưa ra cổng đón khách.

Tịch Nhan đi thang máy
lên tầng ba, rồi theo sự chỉ dẫn, đến trước bàn viết lưu niệm, viết lại tên
mình, rồi đặt phong bao vào chiếc khay bên cạnh.

Phòng tiệc rất rộng,
tiệc cưới buffet kiểu phương Tây, hai dãy bàn dài được phủ khăn màu đỏ sậm, bốn
phía xung quanh có rèm rủ xuống, trên đó là vô số những bình hoa tươi. Cổng vòm
vách kim lộng lẫy, thiên sứ dẫn đường, bánh cưới ba tầng, giá nến thủy tinh
lung linh ánh nến, tháp rượu Champagne hình chữ S được xếp khéo léo, tinh tế.

Nguy nga tráng lệ, lung
linh đủ sắc màu, toàn cảnh buổi tiệc được trang hoàng hết sức đẹp đẽ và lãng
mạn, có đôi chút xa xỉ, vượt xa tưởng tượng của cô. Nhà họ Trác gả con gái, quả
nhiên là không tầm thường

“Cô giáo Đỗ, chị đến rồi
đấy à?”

Tịch Nhan quay lại nhìn,
thấy Trác Thanh Y khoác tay chú rể bước tới. Cô mặc một bộ váy cưới trắng tinh,
trang điểm nhẹ nhàng, song lại càng làm nổi bật hơn vẻ xinh đẹp, tinh tế. Đứng
bên chú rể, trông hệt như cô búp bê sứ vừa ra lò, xinh xắn ngọt ngào, rất đáng
yêu.

“Để em giới thiệu, đây
là Phó Viêm, chồng em”, nói rồi cô hơi ngước đầu lên, nhìn sang chú rể anh tuấn
đứng bên, “Còn đây là chị đồng nghiệp dạy cùng trường em, cô giáo Đỗ Tịch
Nhan”.

“Xin chào”, Phó Viêm
tươi cười cất lời chào, chủ động đưa tay về phía Tịch Nhan, “Tôi cũng thường
nghe Y Y nhắc đến chị”.

Chú rể mặc áo sơ mi vàng
nhạt, caravat xanh ngọc, thân hình cao lớn rắn rỏi, khôi ngô tuấn tú, vẻ nho
nhã toát lên trong đôi mắt.

Tịch Nhan bắt tay anh:
“Chúc mừng hai bạn, đây quả thật là lễ cưới rực rỡ nhất mà tôi từng được tham
dự”.

“Lúc nào anh trai em lấy
vợ, nhất định sẽ còn hoành tráng hơn thế này”, Thanh Y cười nói, “À đúng rồi,
anh em sao vẫn chưa thấy tới nhỉ…”, nói rồi, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh
tìm kiếm.

Tịch Nhan vội vàng đổi
chủ đề: “Mình chưa từng làm phù dâu bao giờ, cũng không biết phải làm như thế
nào cả. Là giúp đón khách đưa vào chỗ, hay là uống đỡ rượu cho cô dâu chú rể?”

“Chị không phải làm gì
cả, chỉ cần đứng bên cạnh em là được rồi”, Thanh Y miệng tươi như hoa, “Những
việc đó có phù rể lo rồi!”

Phù rể là bạn hồi đại
học của Phó Viêm, là một anh chàng tính tình cởi mở, có dáng người hơi mập,
trong buổi lễ cứ chạy tới chạy lui suốt, bận túi bụi.

So với anh, Tịch Nhan
đúng nghĩa là một bình hoa di động đứng bên cạnh cô dâu chú rể.

Khách mời lục tục kéo
đến, trong sảnh lớn tiếng nói cười huyên náo.

“Đi thôi, chúng ta ra
đón khách nào!”

Tịch Nhan theo Thanh Y
và Phó Viêm ra ngoài, chốc chốc hai người họ lại dừng lại, chuyện trò với khách
vừa tới. Còn cô chẳng quen ai, chỉ biết đứng bên nhếch miệng, mỉm cười yên
lặng.

Tại cổng sảnh lớn, cô
gặp vợ chồng ông bà Trác. Hai người họ rạng rỡ phơi phới, miệng tươi như hoa,
vẻ vui mừng như muốn bung hết ra qua khuôn mặt.

“Con là Tiểu Tịch đúng
không?” Dì Kiều bỗng quay đầu lại hỏi chuyện cô

Nhìn người phụ nữ sang
trọng nho nhã, yêu kiều thướt tha trước mặt, Tịch Nhan do dự không dám đáp lời.
Bao nhiêu năm như thế, bà vẫn có thể nhận ra cô sao!?

Dì Kiều kéo Tịch Nhan
lại, ngắm cô một lượt từ đầu xuống chân, quan sát kỹ lưỡng: “Mấy năm không gặp,
đã lớn lên xinh đẹp thế này rồi, nếu gặp trên đường, dì chắc không dám nhận
quen mất thôi. Còn nhớ lúc ấy chỉ có con chịu tới nhà dì chơi, làm bạn với
Thanh Liên”.

“Ai đang nói xấu sau
lưng con đấy?”. Sau lưng bỗng có giọng nam chen vào, nhẹ nhàng mà ung dung.

Tịch Nhan bỗng thót cả
tim, không cần quay đầu lại, cũng biết ai là người vừa lên tiếng.

“Anh!”, Thanh Y nũng nịu
gọi, rồi chạy tới, khẽ đấm yêu vào vai anh, “Anh thật là quá đáng! Người ta lần
đầu kết hôn, thế mà anh lại đủng đỉnh đến muộn thế này”.

“Lần đầu kết hôn?”. Trác
Thanh Liên cố ý làm ra vẻ kinh ngạc, “Em nói thế là ý gì. Chẳng lẽ lại định….”

Dì Kiều vội vàng ngắt
lời: “Thanh Liên, một ngày vui lớn như hôm nay, không được nói linh tinh!”

Thanh Y trợn mắt nhìn
anh, nghiến răng nghiến lợi: “Trác Thanh Liên anh được lắm, vừa qua cầu đã rút
ván rồi! Cô giáo Đỗ…”, cô kéo Tịch Nhan đang đứng cạnh lại, đẩy về phía trước
mặt Trác Thanh Liên, “Chị giúp em dạy dỗ anh ta một chút!”

Cú xô của Thanh Y chả
đáng gì, nhưng Tịch Nhan tay chân loạng choạng, cả người đổ ập về phía Trác
Thanh Liên, may thay anh kịp đưa tay ra, đỡ được cô.

Một mùi hương hoa chi tử
quen thuộc, thoảng quanh đầu mũi cô.

Cô chậm rãi ngẩng đầu,
ngước nhìn gương mặt khôi ngô, đường nét sắc sảo ấy, vừa quen mà vừa lạ. “Hữu
sinh chi niên, oan gia ngõ hẹp”. Vô duyên vô cớ, trong đầu bỗng nảy ra câu này.

Trác Thanh Liên dùng tay
đỡ lấy vai cô, ân cần hỏi: “Tịch Nhan, em không sao chứ?”

Trong hoàn cảnh này,
không thể vờ là không quen được nữa rồi.

“Không sao”, cô trả lời
ậm ờ, khẽ gạt tay anh ra, quay trở về đứng bên Thanh Y.

Thanh Y nhìn anh chớp
chớp mắt, vội giục: “Mọi người đi lo việc của mình đi, ở đây giao cho em được
rồi”. Trác Thanh Liên nhún vai, cố nhìn Tịch Nhan thêm cái nữa, rồi cùng cha mẹ
bước vào sảnh phía trong.

“Cô giáo Đỗ, hóa ra chị
cũng có quen với anh trai của Y Y à?”, Phó Viêm như vờ mới vỡ lẽ ra.

“Cái gì mà anh của Y Y,
thế anh của em thì không phải là anh của anh hay sao?” Thanh Y hờn dỗi trách,
“Đáng ghét, sao anh mãi vẫn không sửa được thế?”

“Là anh lỡ mồm”. Phó
Viêm cười xòa tránh cái phát yêu của cô, “Em vừa nãy cũng chả lỡ lời còn gì?
Thế nào nhỉ, cái gì mà lần đầu kết hôn hả?”

loading...

Nói rồi túm lấy nắm đấm
Thanh Y đang vung vẩy, giữ chặt trong tay mình, trong đôi mắt đen chứa chan
thâm tình, sáng long lanh.

Trái tim Tịch Nhan không
hiểu vì sao rung lên.

Vừa rồi không để ý, Phó
Viêm trông rất giống Tô Hàng, mắt sáng mày sắc, khi cười để lộ hàm răng trắng
bóng, ấm áp như tia nắng. Cô ngây người ra nhìn, nỗi buồn trong tim như con
sóng lăn tăn trên mặt hồ, từng chút từng chút một loang rộng ra mãi.

Thế giới này rộng lớn là
thế, đi đến cùng trời cuối đất cũng không gặp được anh; nhưng đồng thời thế
giới cũng quá ư là nhỏ bé, gặp ai, cũng thấy giống anh.

Tay nắm tay bước trên
thảm đỏ, cùng với người mình yêu, sống đến đầu bạc răng long, bên nhau trọn
đời, là giấc mộng biết bao người ước ao. Thanh Y không chỉ hiện thực hóa được
giấc mơ đó, mà còn có một hôn lễ long trọng, rực rỡ sắc màu thế này.

Áo cưới trắng tinh,
những đứa trẻ thiên thần, hoa tươi nhẫn cưới, âm nhạc rộn rã, rượu bia tưng
bừng, … Phó Viêm trước sự chứng kiến của đông đảo bạn bè bằng hữu, đeo nhẫn
cưới vào tay Thanh Y, trịnh trọng lời thề:

“Từ nay về sau, anh hứa
sẽ mãi yêu thương, che chở cho em, tôn trọng, thủy chung, suốt đời và mãi mãi”.

“Từ nay về sau, bất kể
giàu sang nghèo hèn, sinh lão bệnh tử, đều không thể chia lìa đôi ta”.

Thanh Y nhìn anh say
đắm, gương mặt rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, khóe mắt không giấu nổi giọt nước mắt
của tình yêu.

Trong buổi lễ còn phát
một video ca nhạc, kể lại câu chuyện tình yêu hai người từ lúc mới quen.

Họ là đôi bạn thanh mai
trúc mã từ thuở đi học, trung học, đại học đều học chung một trường. Trên nền
nhạc du dương, ai ai cũng lặng im lắng nghe, mọi người như chìm đắm trong câu
chuyện cổ tích.

Những tình tiết tưởng
chừng chỉ có trong những cuốn tiểu thuyết, nay tái hiện mồn một trước mắt. Tịch
Nhan ngơ ngẩn thất thần, trong mắt bỗng lóe lên hình ảnh của Tô Hàng.

Ký ức một thời tuổi trẻ
như thủy triều xô tới, những mối tình nhỏ nhoi, thầm lặng, những niềm vui bé
nhỏ nhưng suốt đời khắc cốt ghi tâm.

Còn cả ánh tịch dương
màu máu, một mình ngồi trên xe buýt thênh thang, lặng lẽ khóc cho con tim tan
vỡ.

Hóa ra, không phải tất
cả mọi mối tình đều bị phụ bạc.

Hóa ra, vẫn có những câu
chuyện cổ tích tốt đẹp.

Chỉ có điều, Đỗ Tịch
Nhan, nhà ngươi vẫn chưa có được cái phúc ấy.

Tiếng người huyên náo,
tứ phía xôn xao, không ai chú ý tới cô gái với dáng vẻ thất thần. Cô chầm chậm
quay lưng bước, định ra ngoài thay đổi không khí một chút. Tại hành lang phía
sau sảnh lớn, cô bắt gặp dáng người cao lớn.

Trác Thanh Liên dựa lưng
vào lan can hoa sắt hành lang phía ngoài, sơ mi trắng muốt, không nhuốm bụi
trần, khiến người ta lo sợ nó bị vấy bẩn. Cũng chỉ có anh, mới khiến cho áo sơ
mi trắng mặc lên trông đẹp đến vậy. 

Anh cúi đầu, tay cầm điện thoại, không biết đang nói chuyện gì, toàn thân rực
rỡ hào quang. 

Vẫn như hồi còn nhỏ, đường nét tuấn tú tới cùng cực, chỉ có một thứ đã đổi khác,
hoàn toàn không còn thấy vẻ lãnh đạm, âu sầu khi xưa nữa, thay vào đó là sự ôn
hòa, nhẹ nhàng. 

Bước lại gần mới phát hiện ra, ánh mắt đăm chiêu, phía sau vầng trán rộng kia
ẩn chứa biết bao suy nghĩ tranh đấu, hoàn toàn không phù hợp với khí chất nho nhã
từ anh toát ra xung quanh. 

Trác Thanh Liên vẫn dựa vào lan can, cúi đầu nói chuyện điện thoại. Đợi đến lúc
cô bước ngang qua, đột nhiên ngẩng đầu lên mỉm cười. 

Nụ cười rạng rỡ chói lóa, khiến người ta không thể không rung động. Người đàn
ông này hiểu rõ sức hấp dẫn của mình ở đâu, và cũng triệt để tận dụng lợi thế
đó. 

Tịch Nhan biết không thể tránh mặt, ngoan ngoãn dừng bước, nghe theo sự sắp đặt
của số phận. 

“Em mệt phải không?”, Trác Thanh Liên gấp điện thoại, bước lại gần, “Sao sắc
mặt lại xanh xao thế này?” 

“Em không sao”. Cô không ngờ dáng vẻ thất thần của mình lại biểu lộ rõ ràng đến
thế, vội lắc đầu. “Có lẽ do không khí hơi khó chịu một chút thôi”. 

Lời hỏi han ân cần, thân thiết của anh khiến Tịch Nhan có cảm giác, giữa họ
chưa từng có xa cách, bao nhiêu tháng năm cách xa như chưa bao giờ tồn
tại. 

Tịch Nhan hôm nay mặc môt chiếc váy dài màu hồng cánh sen, mái tóc đen dày óng
ả được vấn gọn gàng phía sau, lại thêm mùi nước hoa chi tử thanh nhã nhẹ nhàng
thoang thoảng, giữa một đám đông những khách mời nữ ăn vận cầu kỳ, bỗng trở nên
vô cùng cuốn hút. 

Ánh mắt Trác Thanh Liên dừng lại trên người cô, ngắm nghía hồi lâu, rồi khẽ
nói: “Tịch Nhan, hôm nay em đẹp lắm”. 

Hai má dần dần ửng hồng, cô quay mặt đi: “Mời em làm phù dâu là chủ ý của anh
đúng không? Lại còn bịa ra lý do cái gì mà tương sinh tương khắc nữa, thế mà
anh cũng nghĩ ra được!” 

Anh ngẩn ra, hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra nụ cười rõ gian xảo: “Nếu đã biết
vậy, sao em còn đến?” 

“Kiều Dật!”, cô tức giận hét lên, gọi thẳng luôn tên anh, “Anh…” 

Bất ngờ không kịp trở tay, vì bàn tay cô đã bị anh nắm lấy, toàn thân run rẩy
hoang mang. 

“Em chịu gọi anh là Kiều Dật rồi sao?”, anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng
say đắm, “Mười tám năm rồi, cuối cùng anh cũng bắt được em!” 

Tịch Nhan sững sờ không thốt nên lời, mở to mắt ngẩng nhìn anh. 

“Em còn nhớ trò chơi trốn tìm ngày xưa không?” Ánh mắt anh trở nên xa xăm, “Em
nhào vào lòng anh, vừa khóc vừa nói, trước giờ chưa có ai tìm thấy em, anh
chính là người đầu tiên!” 

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cô như có luồng điện chạy ngang, chuyện cũ thuở
ấu thơ, từng trang từng trang lật giở lại trước mắt. 

Hóa ra, người đầu tiên tìm thấy cô, không phải Tô Hàng, mà là Kiều Dật. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: