truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Là Chuyện Thường Tình – Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 1: Ngày chi tử nở hoa

Trước toà giảng đường trường trung học cơ sở thành phốC có trồng hai cây chi tử (dành dành). Bước vào tháng Sáu, hương bay ngào ngạt, tưởng như có ai đó vô tình làm đổ lọ nước hoa, cả ngôi trường chìm đắm trong hương thơm ngây ngất. 
Một vài nữ sinhđem giấu những bông hoa chi tử trong hộc bàn, khiến mỗi lần bước qua hương hoa cũng len lén quyện theo chân người. 
Tịch Nhan bất giác nhớ lại thuở nhỏ, trong làng của ông nội cũng có mấy cây chi tử. Mỗi năm đến mùa hoa nở, các cô bé trong làng lại hái những bông chi tử trắng tinh, cài lên tóc, cài lên áo hay bỏ trong cặp sách. Dẫu chỉ là những cô bé nông thôn quê mùa, mặt mũi lấm lem, quần áo cũmèm, nhờ có hương hoa bỗng trở lên dịu dàng, đáng yêu biết bao. 
Những ngày chi tử nở hoa ấy, những niềm vui cũng đầy ắp như hoa nở trắng cành, rực rỡ, tươi đẹp. 
“Bài học của chúng ta hôm nay tạm dừng tại đây”. Tịch Nhan đứng trên bục giảng, mỉm cười nhìn học trò, “Mời cả lớp nghỉ”. 
“Các bạn, đứng!”, tiếng hô dõng dạc của lớp trưởng Liêu Khải cất lên, cả lớp đồng loạt đứng nghiêm, cúi chào. 
“Cô chào các em!” 
“Chúng em chào cô ạ!” 
… 
Tịch Nhan ôm một chồng dầy những tập làm văn của học trò, bước xuống bục giảng hướng ra phía cửa. 
Lớp học vốn yên ắng là thế bỗng xôn xao. 
“Cô giáo Đỗ!”,sau lung có tiếng gọi ngập ngừng, Tịch Nhan quay đầu lại, ra là lớp phó học tập môn ngữ văn Tiết Đình Chi. 
“Sao vậy em?”. Tịch Nhan nhìn cô học trò nhỏ, một cô bé gầy nhỏ xanh xao, tướng mạo bình thường, dù không mấy nổi bật trong lớp nhưng lại viết văn rất hay. 
“Cái này…em tặng cô”. Khuôn mặt Tiết Đình Chi dần ửng hồng, chìa tay về phía Tịch Nhan. Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo là một chuỗi những bông hoa chi tử được xâu lại thành vòng. 
Tịch Nhan đón lấy vòng hoa trong tay cô bé, đưa lên mũi hít hà, “Uhm, thơm quá!” 
“Là bà ngoại em mới xâu sang nay đấy ạ, bà bảo em mang tặng cô giáo Đỗ”. Tiết Đình Chi áy náy nói, cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt váy trắng.
“Vậy cho cô gửi lời cảm ơn bà ngoại của em nhé”. Tịch Nhan vuốt nhẹ lên mái tóc cô trò nhỏ. Cô bé có hoàn cảnh thật đáng thương, bố mẹli hôn, không ai chịu nuôi con,cô bé chỉ biết nương tựa vào người bà đã gần bảy mươi tuổi. Cô đơn lại sống nội tâm, trên lớp cô bé hầu như không có bạn. 
Không hiểu vì soa mỗi khi nhìn thấy Tiết Đình Chi, Tịch Nhan lại nhớ tới thời ấu thơ của chính mình mà thật lòng xót thương cho cô bé. Không chỉ cho cô bé là lớp phó học tập môn ngữ văn, mà còn nộp giúp học phí cho em lúc khai giảng. 
Tịch Nhan đeo vòng hoa vào cổ tay trái, bước ra khỏi lớp học, hướng về phía toà nhà giáo vụ. 
Hoa chi tử là ký ức ngát hương suốt thời thơ ấu của cô. Những cánh hoa dày dặn trắng tinh , đeo trên cành cây, trốn trong kẽ lá, như chú chim câu trắng vừa rời tổ. Mùi hương ngào ngạt như có sức nặng, phảng phất khắp nơi. 
Đưa tay lên ngắm nhìn từng cánh hoa trắng muốt, hình ảnh cánh đồng làng năm nào chợt hiện ra trước mắt, một bầy trẻ nhỏ chạy nhảy trên con đường mòn, trên mái tóc đen rối bù, cài mấy bông hoa chi tử trắng xinh , hương bay trong gió … 
Tịch Nhan cúi đầu bước, lên đến tầng ba, tại chỗ quẹo hành lang, cô đâm vào một người. 
Những cuốn tập trong tay rơi cả xuống sàn. 
“Xin lỗi”, Tịch Nhan cất lời, cúi xuống nhặt những cuốn tập rơi dưới sàn. Người kia cũng cúi xuống, và bằng một phong thái ung dung tựtại, giúp cô nhặt lên từng cuốn, từng cuốn một. 
Tịch Nhan bất giác ngước lên nhìn, mắt gặp mắt, tim cô bỗng đập loạn nhịp. 
Đó là một chàng trai khôi ngô tuấn tú khiến người ta nghẹt thở, các đường nét trên khuôn mặt đều rất hài hoà, hàng long mày rậm và thẳng, đôi mắt dài và sâu, lông mi dày, sống mũi cao và thẳng, đôi môi gợi cảm, từng góc cạnh đâu ra đấy. 
Kỳ lạ nhất là đôi đồng tử, rõ rang là màu nâu đậm, nhưng lại trong sáng và long lanh như hổ phách, tưởng như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện chỉ qua một ánh nhìn. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt lạnh lung mà sâu thẳm ấy khiến cô ngừng thở trong tích tắc. 
Trong lúc Tịch Nhan vẫn chưa hoàn hồn thì người kia đãđứng dậy, đưa tập vở trong tay về phía cô. 
“Cảm ơn anh”. Tịch Nhan ấp úng câu cảm ơn trong miệng,đón lấy tập vở, ôm lại vào lòng. Người kia không nói lời nào, ánh mắt thoáng vẻmơ hồ, chăm chú nhìn cô. 
Cô có chút nghi hoặc, chớp chớp mắt, mình đâu có quen anh ta. Một chàng trai kiệt xuất như thế, nếu có từng gặp, nhất định phải có ấn tượng sâu sắc lắm chứ. 
Ánh mắt anh ta không chút bối rối,cũng phải thôi một anh chàng khôi ngô như thế, có người đẹp nào mà chưa từng gặp, làm sao lại phải kinh ngạc trước một cô gái tướng mạo bình thường quá đỗi thế này, cũng chẳng phải hiếu kyg, chẳng qua là đang mải nghĩ suy điều gì mà nhìn cô vậy thôi. 
Tịch Nhan trước nay vốn là người điềm tĩnh nhã nhặn, làm việc gì cũng hết sức đúng mực, không tính toán hơn thua , nhưng đối diện với ánh mắt thế này, nhất thời trong lòng cũng có chút bất an. 
Có gì đâu, chỉ là một người lạ mặt thôi mà. 
Nghĩ vậy, cô ôm chặt tập vở trong tay , nhanh chân bước qua anh ta , hướng thẳng về phòng giáo vụ mà không hề quay đầu lại. 
Vừa bước vào cửa tổ giảng dạy lớp 6, một bóng người nhỏnhắn từ trong chạy vụt ra 
Tịch Nhan bất ngờ, nhanh chóng tránh sang một bên. Vừa mới đụng độ với người ta xong, cô không muốn lại tiếp tục va chạm lần nữa. 
Người vừa chạy lướt qua là Trác Thanh Y, cô giáo dạy tiếng Anh mới được phân về trường, nghe nói gia cảnh cũng khá, phục sức đều rất hợp thời, đi dạy luôn có xe ô tô đưa đón, nhìn qua cũng đủ biết tiểu thư con nhà danh giá. 
Tịch Nhan hiếu kỳ ngoảnh mặt lại nhìn, Trác Thanh Y chạy theo anh chàng kia, không biết nói với nhau những gì, rồi khoát lấy tay anh ta bước đi. 
Tịch Nhan bước vào phòng giáo vụ, còn chưa kịp ngồi xuống thì cô giáo Trần dạy toán bên cạnh đã sáp lại gần: “Ban nãy có nhìn thấy anh chàng đó không? Liệu có phải bạn trai cô giáo Trác đó không nhỉ?” 
“Có lẽ là vậy”. Tịch Nhan thuận miệng tiếp lời, hai người họ xem chừng có vẻ thân thiết, trai tài gái sắc chẳng phải rất xứng đôi hay sao. 
Cô giáo Tống ngồi phía đối diện tham gia: “Theo tôi thì không phải, cái người lần trước lái con BWM tới đón cô ấy mới là bạn trai”. 
“Ối dào, con gái vừa xinh đẹp, gia đình lại có điều kiện như cô ấy, thay đổi bạn trai có gì là lạ? Ai như chúng ta, sống chết mãi một nơi một chốn”. 
“Cô giáo Trần, chị quên là tháng sau chị kết hôn sao,đến giờ vẫn còn nói những lời như vậy, không sợ ông xã tương lai mà nghe thấy thì…” 
“Nghe thì nghe chứ sợ gì, đàn ông vừa có sắc vừa có tiền, không câu kéo được đã đành, kêu ca một tý cũng không được sao?” 
“Làm sao chị biết anh ta lắm tiền?”, cô giáo Tống tỏ vẻhiếu kỳ. 
“Cô không thấy sao, dưới nhà đậu con Mercedes bóng loáng đó thôi”. 
… 
Câu chuyện này mà để học sinh nghe được thì không biết giấu mặt vào đâu nữa, hoá ra các cô giáo của chúng cũng toàn là các “bà tám” cả. 
Tịch Nhan thì không hứng thú gì với những anh chàng đẹp trai lắm tiền. Một người lạ mặt, một ngừoi bạn đồng nghiệp, nó cách xa cái thếgiói của cô cả vạn dặm. 
Cô tháo vòng hoa trên tay ra, đặt lên bàn, tiện tay giởmột cuốn tập, chuyên tâm chấm bài. 
Nhân sinh hà xứ bất tương phùng.
Tịch Nhan dù có trí tưởng tượng phong phú thế nào cũng không thể nghĩ được rằng, “người lạ mặt “ ấy lại có thể làm thay đổi cả cuộc sống của cô.

loading...

Là 1 vế của câu thơ nổi tiếng của Trung Quốc: “ Hữu duyên thiên lý lai tương hội, nhân sinh hà xứ bất tương phùng”, có nghĩa là chỉ cần có duyên với nhau thì sẽ gặp được nhau, cuộc đời nào thiếu chỗ gặp mặt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: