truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ gọi tên em – Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thiếp đi một giấc, tỉnh
lại đã sắp trưa.

Mở máy tính lên

Thư viết:

Lương Lương.

Anh còn sống là tốt rồi.
Em rất khỏe, cũng vẫn sống.

Mau đi ăn cơm đi.

Noãn Noãn ở Bắc Kinh.

Tôi đi rửa mặt, rồi
xuống nhà kiếm cái ăn.

Cảnh phố phường quen
thuộc, giọng mọi người nói chuyện cũng quen thuộc, quả nhiên tôi đã về đến nhà
rồi.

Ở Bắc Kinh 8 ngày liên
tục phải nghe quá nhiều âm uốn lưỡi, cứ nghĩ rằng âm thanh trong không trung sẽ
chẳng còn truyền theo đường thẳng nữa, mà biến thành từng vòng, từng vòng như
xoắn ốc khoan vào trong tai.

Tai tôi sắp thành cái
xoáy nước rồi.

Bất giác sờ lên tai,
nói: Lúc trước đã để mày chịu khổ rồi.

Ăn no xong, lại xem lại
file ảnh Từ Trì gửi một lượt.

Mắt vẫn dừng lại trước
ảnh Noãn Noãn rất lâu.

Xem xong, mắt tôi hơi
cay cay, dụi dụi mấy cái chẳng hiểu vì mắt cay, hay vì buồn mà có chút rơm rớm
nơi khóe mắt.

Tôi tắt máy tính, nằm
soài trên giường.

Mở mắt ra lần nữa, thì
trời cũng đã tối.

Bất kể ban ngày hay ban
đêm, tôi lại lặp lại quá trình đi kiếm cái ăn, bật máy tính, xem ảnh, thẫn thờ,
nằm xuống.

Cảm thấy ba hồn bảy vía
đã thiếu mất một hồn hai vía rồi, người cũng trở nên hơi thơ thẩn.

Cứ vậy mà sống qua ngày
đầu tiên hoàn toàn không được thấy Noãn Noãn.

Hai ngày tiếp theo, tôi
vẫn không sao thoát khỏi trạng thái nhớ Bắc Kinh, trong đầu hỗn loạn.

Khi thấy mình thực sự
không sao bình tĩnh nổi, tôi bèn viết e-mail cho Noãn Noãn.

Trong hai ngày viết bảy
bức e-mail, Noãn Noãn cũng gửi cho tôi bảy bức.

Nội dung trong thư đều
là những sự vật cụ thể, chứ không phải cảm xúc gì trừu tượng.

Tôi không thể viết: Gió
Đài Loan, trong đêm tối không em, vẫn cứ vô tình thổi.

Noãn Noãn cũng không thể
viết: Mất đi hình bóng anh, ánh mặt trời Bắc Kinh chẳng cách nào sưởi ấm lòng
em.

Chúng tôi đều chỉ có thể
nói với nhau: Vẫn đang nỗ lực sống, làm những việc nên làm.

Thỉnh thoảng tôi cũng có
ý định gọi điện thoại cho Noãn Noãn.

Bây giờ di động rất phổ
biến, có thể tìm thấy ai đó bất kỳ lúc nào, bất cứ nơi đâu; nhưng cũng vì bất
kỳ lúc nào, bất cứ nơi đâu, nên đối phương đang ở đâu, làm gì, bạn hoàn toàn
chẳng thể biết.

Ví dụ như, ngày thứ ba
tôi ở Bắc Kinh, có nhận một cuộc gọi từ một người bạn đại học.

“Giờ cậu có rảnh không?”
cậu ta nói.

“Rảnh,” tôi nói.

“Ra ngoài xem phim đi.”

“Nhưng tớ đang ở Bắc
Kinh cơ.”

“…”

Vì vậy tôi luôn cố kiềm
chế ý muốn gọi điện cho Noãn Noãn.

Một mặt vì phí điện
thoại có thể sẽ rất đắt, mặt khác là vì cảm thấy chưa có việc gì kỳ quái đặc
biệt đến mức phải gọi điện thoại.

Nếu như đi trên đường
tôi nhặt được rất nhiều tiền, hoặc đột nhiên trúng lo­to, vậy thì đều có thể
thỏa mãn cả hai điều kiện trên; vừa có tiền lại vừa là chuyện cực kỳ hiếm gặp.

Nhưng tôi mãi vẫn chẳng
nhặt được tiền, lo­to cũng chẳng mua.

Ngày thứ tư tỉnh dậy đã
khá hơn nhiều, ít nhất cũng nhớ ra mình vẫn còn phải kiếm việc làm, gửi CV.

Tôi mở máy tính ra, nhận
được một e-mail lạ, của Nhạc Phong gửi tới.

Tôi không chơi cùng Nhạc
Phong nhiều, không thể coi là quen thân, trước khi về Đài Loan, cô ấy cũng
không xin e-mail của tôi.

Sao giờ lại viết thư cho
tôi chứ?

loading...

Đọc tiêu đề bức thư:
Muốn nhờ anh một việc. Nhờ tôi một việc? Làm bạn trai cô ấy ư?

Chỉ trách tôi có thế nào
cũng vẫn phong độ ngời ngời, Nhạc Phong mê tôi âu cũng có thể hiểu được.

Ài, tôi đúng là gây tội
rồi.

Mở bức thư, trong thư
viết:

Em biết e-mail của anh
qua Noãn Noãn, xin cho em biết e-mail của bạn trai học dưới khóa anh, Vương
Khắc cần.

Nhạc Phong.

Ps. Tiện thể chào anh.

Có lầm không đấy?

Là thư gửi cho tôi mà
lại chỉ chào tôi ở phần ps, lại còn “tiện thể” nữa chứ.

Đến re­ply tôi cũng
chẳng buồn làm, trực tiếp gửi thẳng thư cho cậu em kia.

Sau đó tôi chỉnh đốn lại
tâm tư vừa bị cái cô Nhạc Phong kia đùa cợt, bắt đầu chỉnh sửa bản CV.

Ngoài phần trình bày quá
trình học tập và chuyên ngành đã chuẩn bị từ trước, tôi còn viết thêm một bức
thư xin việc đơn giản.

Thư xin việc viết bằng
tay, trên giấy viết thư mua từ trường Bắc Đại.

Ở thời đại máy tính phát
triển này, cũng coi như một điểm đặc biệt. Có khi nhờ đó mà thu hút ánh mắt của
nhà tuyển dụng.

Tổng cộng tôi tìm được
năm công ty, đơn xin việc cũng viết năm cái.

Viết xong, kẹp với CV,
lần lượt nhét vào năm chiếc phong bì thư của Bắc Đại, tôi xuống nhà gửi thư.

Ba ngày sau tôi nhận
được điện thoại hẹn phỏng vấn.

Ngày hôm sau, tôi đóng
bộ ngồi tàu hỏa lên phía Bắc đi phỏng vấn.

Quả nhiên vừa gặp người
ta đã hỏi tôi: “Vì sao anh dùng giấy và phong bì thư của Bắc Đại?”

“Tôi là bạn trường Bắc
Đại,” tôi nói. “Một người bạn của trường Đại học Bắc Kinh, tôi đã ở đó nửa
ngày.”

Người phỏng vấn tôi sững
người giây lát, rồi nói:

“Hồi học thạc sĩ tôi có
làm một bài nghiên cứu: người thích kể mấy chuyện cười nhạt, khi làm việc
thường rất chăm chỉ. Vì những người này có tính khí lạ lùng, gi­ao thiệp cũng
không tốt, công việc trở thành nơi gửi gắm duy nhất của họ.”

Tôi không rõ điều này là
tốt hay xấu? Trong lòng thấp thỏm không yên.

“Khi nào anh có thể tới
làm việc?” một lúc sau, người đó nói.

“Càng sớm càng tốt ạ,”
tôi nói.

“Vậy thì bắt đầu từ tuần
sau đi.”

“Không vấn đề gì ạ.”

Tôi tìm được việc rồi,
chẳng hề có cảm giác hào hứng gì đặc biệt, chỉ như vừa hoàn thành một việc nên
làm.

Sau đó lại tiếp tục nhận
được hai cuộc điện thoại nữa, tôi đều lấy lý do đã tìm được việc rồi mà từ
chối.

Dù gì đối với người mới
như tôi trong xã hội chuyên nghiệp này, tính chất công việc đều giống nhau cả.

Tôi tìm được một căn hộ
mới, chuẩn bị Bắc tiến.

Thu xếp mọi thứ xong
xuôi, cái nào đóng gói thì đóng gói, cái nào xếp vào va li thì xếp vào va li,
cái nào để lại thì để lại.

Ống cắm bút Noãn Noãn
tặng nằm yên ổn trong ba lô tùy t

Hôm qua đã hẹn với công
ty chuyển nhà, một tiếng nữa người của họ sẽ đến.

Máy tính đóng gói cuối
cùng, vì tôi còn định viết một bức e-mail cho Noãn Noãn.

Trong thư tôi viết:

Noãn Noãn.

Anh tìm được việc rồi

Anh phải chuyển nhà,
chuyển đến Tân Trúc. (Đài Loan chỉ có Tân Trúc, không có Cựu Trúc)

Ổn định xong xuôi, rồi
anh sẽ thông báo địa chỉ mới cho em.

Lương Lương ở Đài Loan.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: