truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 172 – 173 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 172
Kìm kẹp vạn tuế, hậu quả nghiêm trọng
Cười một cách đầy thâm ý, Mộ Dung Uyển nói tiếp:“Uyển nhi cứ tưởng là ở đâu tự
nhiên tuyên truyền lung tung, nhưng lúc Uyển nhi nghe thấy tiểu thái giám tên
gọi là Tiểu Lăng Tử, đột nhiên liền tin tưởng. Dung mạo Lăng tỷ tỷ so với hậu
cung tầm thường này quả là hơn vạn lần.”
Tôi buông chén trà nhìn Mộ Dung Uyển cười: “Cô muốn gì thì cứ việc nói thẳng,
chút nữa ta còn phải đến Ngự thư phòng bạn giá (*), không có nhiều thời gian.”
(*) Bầu bạn với hoàng thượng.
Nghe được hai chữ‘bạn giá’, trên gương mặt vẫn luôn ra vẻ tươi cười một cách
khéo léo của Mộ Dung Uyển bỗng nhẹ nhíu mày lại, tất nhiên tôi cũng không có bỏ
qua một khắc biến đổi đó. Thầm nghĩ có đôi khi tuổi tác thật sự có thể giải
thích rõ được vấn đề, trẻ con trưởng thành sớm vẫn không thể khống chế được tâm
tình của mình.
“Lăng tỷ tỷ định lấy thân phận thái giám ở lại trong cung cả đời sao?”
Tôi ra vẻ suy nghĩ rồi trả lời: “Cả đời? Cũng không phải là không được.” Cả đời
này của ta chắc cũng sẽ kết thúc rất nhanh thôi.
Mộ Dung Uyển không còn ý cười ấm áp như gió trên mặt, sau khi yên lặng một lúc
nàng mới lại mở miệng “Uyển nhi muốn hỏi có phải tỷ tỷ đã thay đổi ước nguyện
ban đầu không.”
Ước nguyện lúc đầu? Nhàn vân dã hạc (*) đi ở vô thường, trời bể nơi nào mà
không thể bay?
( * ) Nhàn vân dã hạc: Ý  chỉ người sống nhàn tản, thoát ly sự đời.
“Ta chỉ là muốn ở bên cạnh hắn mấy ngày, mấy ngày thôi, không nhiều lắm đâu.”
Tôi vẫn cười yếu ớt như cũ, “Uyển nhi không cần lo lắng.”
Thực ra lúc biết được Đông Phương Cửu quay về cung, tôi thực sự có xúc động
muốn nuốt lời, có lẽ lúc ở trên đỉnh Phượng Lạc sơn, tôi đã có tâm tư muốn phản
bội lại lời thề với Mộ Dung Uyển rồi.
Nhưng mà người tính không bằng trời tính, hay là ông trời không muốn tôi là
người xấu không giữ lời, liền bắt tên ngốc kia mất trí nhớ.
Tôi thật không biết nên cảm tạ hay hận ông trời đây.
Nhưng hắn không có trí nhớ với tôi mà nói còn lại cũng chỉ là hồi ức đã qua.
Nếu đổi làm người khác, tôi sẽ làm một người ngoài cuộc’ rồi tích cực cổ vũ cô ta làm cho tên mất trí kia lại yêu cô
ta lần nữa, tôi sẽ giảng giải  một  đống những đạo  lý  lớn lao, nhưng mà, đó là do người ngoài cuộc thì có thể dửng dưng.
Nếu cố gắng mà rốt cuộc vẫn không yêu nhau lại được nữa, nếu như biến thành
chán ghét…
Ha hả, những chuyện này trên thực tế đối với tôi không quan trọng, nếu tôi muốn
làm sẽ không nghĩ nhiều như thế, kết cục gì chứ? Tên ngốc kia không yêu thương
tôi thì sẽ không có kết cục!
Nhưng tôi không muốn, bởi vì tôi thực sự đã nhận thức được cảm giác mất mát là
như thế nào.
Tôi không muốn cái tên ngốc kia phải chịu đựng cảm giác đó cả đời.
Có trời mới biết được ngày nào đó tôi bị độc phát mà chết? Hà hà.
“Năm tháng về sau, bên cạnh hắn không có ta, trong mắt không có, trong lòng
không có, mà ngay cả trong trí nhớ cũng không có.” Đứng lên sửa sang lấy ra
chưởng ấn thái giám trên người, tôi nhìn Mộ Dung Uyển cười gật đầu:“Ta đi
trước, tam công chúa cứ chậm rãi ngồi.”
Vừa ra cửa viện đã thấy có một cơn gió nhỏ thổi qua, đúng là có chút lạnh. Quả
thực nếu đúng như lời tên ngốc kia nói, y phục của những cung nhân, thái giám
mặc trên người sao có thể tránh được cơn lạnh buốt?
Quay đầu lại liếc mắt một cái nhìn cái tấm biển đề‘phủquốc sư’, mỉm cười.
….
Ngự y viện.
Khanh Trần một thân trường bào màu xanh, trên lưng thêu hoa hướng dương bằng
những sợi kim tuyến cho thấy địa vị của cô không gì sánh được, làngười đứng đầu
ngự y viện.
Côấy kinh ngạc nhìn tôi, nhìn quanh bốn phía đánh giá một lần, thấy trong điện
không có người nào khác, mới bước nhanh đến trước tôi, nói: “Nô tỳ bái kiến
Lăng chủ tử.”
Tôi cười đùa: “Sao Khanh Trần không hỏi tại sao ta lại đến đây?”
Khanh Trần cười nhạt:“Y Y đã nói qua cho nô tỳ, nô tỳ tất nhiên hiểu được ý đồ
đến đây của chủ tử.”
“Vậy là tốt rồi, ha hả. Khanh Trần xem lúc nào là thích hợp cho cái tên chết
tiệt kia dùng thuốc?”
“Chỉ sợ gia sẽ không dùng tùy tiện.” Khanh Trần đến cạnh tôi, thấp giọng
nói:“Nếu gia hỏi lai lịch cây ‘Thất Sắc thảo’, bọn nô tỳ cũng không có cách
nàotrả lời được.”
Tôi sửng sốt, nghĩ một chút rồi trả lời: “Thì nói với hắn đừng dùng là xong.”
Tôi hiểu được bọn Khanh Trần là sợ Đông Phương Cửu không tin cây cỏ kia là
thật, theo như cách làm người của tên ngốc kia nếu không làm rõ ràng thì làm
sao mà uống đây. Hắn làm như mỗi người đều muốn độc chết hắn ấy! Thật là!
“Cái này…” Khanh Trần do dự, “Không tốt lắm…”
“Ôi chao, có cái gì không tốt, chờ hắn khôi phục lạinội lực, cũng không ho khan
nữa, cô liền biết hắn có hiểu đượchay không đấy thôi!” Quyết định kết quả như
chém đinh chặt sắt, “Cứ theo lời ta mà lo liệu đi, đến lúc đó cô dạy ta sắc
thuốc như thế nào, ta muốn đích thân giám sát.” Xoay người bước chân ra ngoài,
“Hơn nữa một cây cỏ nhỏ lại quý giá như vậy, giao cho người khác sắc nó ta thật
không an tâm.” Suy nghĩ có mấy phần lo lắng linh tinh, chẳng lẽ tôi đã già rồi?
……
Ba ngày sau, mặt trời chiều ngả về hướng tây, hoa tuyết nhỏ bay khắp thành
Phượng Dương.
Mắt nhìn ngoài cửa sổ có nhiều đốm tuyết rơi, tôi lại vùi đầu vào bếp than mà
ra sức quạt.
Hà hà, thật ấm áp, đều đã nướng lão nương đến hai thời thần rồi!
Ngoài cửa có động tĩnh, tôi ngoảnh lại, lại là tiểu thái giám Phúc Lộc.
Phúc Lộc đứng bên ngoài cửa nhà bếp, không dám tiến vào, thấy tôi đang nhìn,
cậu ta cẩn thận chạy nhanh đến chào:“Tiểu nhân thỉnh an Lăng công công.”
Tôi  cười  với cậu ta,  tay  vẫn đang quạt không ngừng:“Ta
đã biết, trước mắt phải đi Ngự thư phòng bạn giá.” Phúc Lộc chạy đến chỗ tôi
mấy lượt, không gì khác ngoài truyền thánh mệnh giục tôi đi Ngự thư phòng bạn
giá.
Phúc Lộc như trút được gánh nặng mà gật đầu liên tục.
“Tiểu Ph ú c Tử, ngươi sai người đưa vào phòng ta mấy thùng nước ấm, ta phải
gội đầu trước…” Nhìn Phúc Lộc đột nhiên mở to hai mắt, tôi hiểu được bọn họ
đều sợ vì tôi chậm trễ mà liên lụy cái mạng nhỏ của bọn họ, tôi cười khổ, hướng
Phúc Lộc khoát tay:“Được rồi, ngươi đi xuống trước đi, ta cũng không tắm rửa
thay quần áo, đi Ngự thư phòng ngay đây.” Dù sao tự tôi cũng không ngại mình
thối, có ngửi cũng là vạn tuế gia của các người!
Phúc Lộc dùng sức gật đầu mà cảm tạ:“Dạ, tiểu nhân lui xuống trước.”
……
Giờ Dậu canh ba, đèn đuốc trong hoàng cung sáng trưng.
Tôi từ giá áo lấy cây phất trần của thái giám kẹp giữa khủy tay, một tay nâng
thuốc Thất Sắc thảo đựng trong bát bạch ngọc đặt trên cái mâm màu đen, từ từ
rời khỏi phòng ngủ của mình.
Bên ngoài phòng ngủ, bọn thái giám chuyên theo hầu Thượng y giám đã có mặt đầy
đủ đứng xếp hàng ở một bên, tôi cũng không dừng lại, lúc đi ngang qua Phúc Lộc
lưu lại một câu:“Đến ngự y viện mời đại nhân Khanh Trần tức tốc đến Ngự thư
phòng hầu giá.”
Phúc Lộc giật nảy mình một cái, chợt gật đầu nói: “Vâng, tiểu nhân lập tức đi.”
Tôi là Thượng y giám đứng đầu thái giám nên phòng ngủ rất gần với Ngự thư
phòng, không cần tốn sức cũng có thể đến Ngự thư phòng.
Phía trước Ngự thư phòng có sáu trưởng cung nữ,  sáu trưởng thái  giám đứng trước cửatheo thứ tự.
Tôi nhận ra Y Y chính là trưởng cung nhân. Khác với Lưu Minh ở chỗ dáng vẻ củaY
Y giống cung nhân hơn, hơn nữa nhân số cũng nhiều hơn so với phó tổng quản Lưu
Minh đến bốn người.
Lúc này Y Y đã ở trong Ngự thư phòng?! Sao lại trùng hợp thế?!
“Lăng công công, hoàng thượng bên trong chờ ngài đã lâu.”
Tôi đang trầm tư, đột nhiên nghe thấy tiếng của Bạch U, ngẩng đầu vừa thấy,
Bạch U một tay đang để trên bậu cửa nhìn tôi.
Tôi nhẹ nhàng gật đầu, hướng vào bên trong Ngự thư phòng hô lớn một tiếng:“Nô
 tài Tiểu L ă ng Tử phụng chỉ bạn giá!” Tiếp theo nhấc chân rảo bước vào
bên trong Ngự thư phòng.
Trong Ngự thư phòng Đông Phương Cửu ngồi ngay ngắn trên long ỷ, mắt lạnh nhìn
hai người quỳ trên mặt đất.
Này! Đây là làm sao vậy!
Y Y cùng Tương Sở đang quỳ gối dưới dất, Bạch U cung vào phía sau tôi cũng yên
lặng quỳ xuống, tay tôi bưng thuốc run run, một giọt thuốc bắn ra khỏi chén
bạch ngọc.
Thật đau lòng a!
Tôi ra vẻ cái gì cũng không thấy, bưng cái mâm đen bước thẳng đến bên long ỷ
của Đông Phương Cửu, chuẩn bị cúi người tham bái…
“Nô tài bạn giá đến trễ, mong vạn tuế gia thứ tội.”
Tôi một tay vừa cầm phất trần vừa bưng thuốc, một tay nhấc vạt áo, mắt nhìn
định quỳ xuống đất, nhưng sao cái tên ngốc kia không ngăn cản tôi?!
NND trong lòng tôi oán hận mắng một tiếng, tâm hung hăng quỳ xuống.
“Lăng nhi có tội gì? Mau đứng lên đi.”
Nhất thời tôi kinh ngạc đến chút xíu nữa rớt cả cằm.
Đã bao lâu, đã bao lâu rồi tôi chưa nghe hắn gọi tôi như vậy…
Cuống quít đứng dậy, ngẩng đầu lặng lẽ ngắm tên ngốc kia.
Chỉ thấy trên mặt hắn mang theo nụ cười biếng nhác mà say lòng người, nhìn qua
tâm tình có vẻ không tồi. Mà nếu tâm tình quả thật tốt thì sao trong phòng lại
có một đám người quỳ thế kia? Còn định bắt tôi quỳ gối trước mặt hắn?
“Vạn tuế gia, đây là đại nhân Khanh Trần bảo nô tài đưa thuốc bổ cho vạn tuế
gia.” Tôi cười nịnh nọt đem chén bạch ngọc đưa tới hắn, “Vạn tuế gia nên nhân
lúc còn nóng hãy mau uống.” Dứt lời, không dấu vết đẩy đến trước mặt hắn.
Đông Phương Cửu liếc nhìn tôi một cái, mắt phượng giương cao, cười ha hả hỏi:
“Thuốc này đã có người thử qua chưa?”
Mẹơi! Thuốc này  lão nương tự mình sắc giúp anh, không ai có thể độc chết
tên ngốc anh nha!
Trong lòng thầm mắng hắn, trên mặt vẫn nở nụ cười tươi, tôi trả lời: “Nửa chung
trà trước nô tài đã thử qua rồi.” Lão nương thật muốn độc chết tên ngốc nhà
anh! Đồ ngốc!
Đông Phương Cửu tiện tay mở ra một bản tấu chương trên bàn, tùy ý lật xem:“Mài
mực cho trẫm.”
Ách…“Dạ!”Tôi vội đổ chút chu sa vào trong nghiên mực, lại bỏ thêm chút nước
trong, tinh tế mài mực. Công việc của mình thì không thể quên nha.
Tôi ghé mắt nhìn trộm ba người đang quỳdưới đất, cả ba đều cúi đầu xuống nên
tôi cản bản không thu được tin tức gì. Trong lòng có chút bồn chồn, không biết
tên ngốc kia hôm nay bị chọc điên chỗ nào. Nhưng thuốc này nếu không uống vào,
lát nữa Khanh Trần tới, giải thích với hắn thế nào đây?
Khẽ cắn môi, tôi lại mở miệng nói: “Vạn tuế gia, ngài xem thuốc này đang nguội
dần…”
Đông Phương Cửu hơi hạ mí, cũng không nhìn tôi, đã nói: “Tiểu Lăng Tử thay trẫm
nếm thử, có đắng hay không.”
Lòng tôi chợt lạnh. Tên chết bầm này không tin tôi! Được, tốt lắm!
Tôi bưng chén bạch ngọc ở trước mặt hắn, nhẹ nhấp một hơi.
Xi…không chỉ có đắng, còn có chút chua… “Vạn tuế gia, thuốc đắng dã tật.”
Tôi cứng
ngắc nhìn hắn cười.
Đông Phương Cửu buông tấu chương trong tay, ung dung nhìn tôi, nửa ngày, hắn
lại lên tiếng:“Xem ra thuốc này thật sự đắng. Nhìn xem, tiểu Lăng nhi của chúng
ta mắt mày đều nhíu lại. Đi, lấy mấy viên mứt hoa quả đến cho trẫm.”
Tôi có chút mờ mịt, luôn cảm thấy hắn vừa kêu không phải ‘Tiểu Lăng Tử’ mà là
‘tiểu Lăng nhi’.
Bỗng dưng cảm thấy tim đập không ngừng. Trong thoáng chốc  tôi  xoay
 người đi  ra ngoài.
Lúc trở về, trong Ngự thư phòng đã có bốn người quỳ.
Khanh Trần cũng quỳ.
Tôi đem mứt hoa quả đưa tới bàn trên, mặt cười lấy lòng:“Vạn tuế gia, ngài mau
uống thuốc, để nguội sẽ không tốt.” Tay cầm mứt hoa quả giơ bên miệng hắn, “Mứt
hoa quả này rất ngọt,   thuốc   kia sẽkhông  làm  vạn
 tuế  gia thấyđắng!~”
Đông Phương Cửu nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt phượng lạnh tanh, đột nhiên làm tôi
lạnh sống lưng.
Hắn chậm rãi giơ bên chén bạch ngọc, mắt phượng giương lên, khóe môi hơi nhếch,
ngón tay nhẹ nhàng đem chén bạch ngọc hất về phía vách tường.
Cổ tay hắn bỗng nhiên hơi run… “Thuốc!” Tôi thất thanh hô to.
“Thứ nô tài chạm qua, trẫm còn có thể dùng sao? Hả?”
“Ba.” Một tiếng bạt tay vang lên.
“Gia!—” Bốn người quỳ trên mặt đất cùng hô to, “Lăng chủ tử!—”
Năm ngón tay hồng hồng xuất hiện bên má trái Đông Phương Cửu, gương mặt hắn có
hơi bất ngờ.
“ Ngư ơ i tên  ngốcĐông Phương  Cửu!  Đồ ngốc! Ngươi có biết là
mình hất đổ cái gì không! Có biết hay không!” Tôi điên rồi. Nắm chặt quần áo
màu vàng sáng của hắn lay mạnh, lửa giận trong mắt che lấp hết lí trí, “Người
dám đem đổ hết?! Đổ hết! Thứ đồ lão nương lúc sắp té mà còn không nỡ động đến
mà ngươi làm đổ hết! Ngươi!—”
Sau một lúc lâu, mắt phượng kia khép hờ lại nở nụ cười.
Đông Phương Cửu nhẹ nhàng di chuyển bàn tay tôi, con ngươi đen không có nửa
phần giận dữ, chỉ là đầu ngón tay vuốt ve gò má bên trái, cười như không hỏi
tôi: “Không diễn nữa?”
Lạnh lẽo đảo qua những người đang quỳ trên mặt đất, lạnh giọng hỏi: “Có phải
cảm thấy gia mất trí nhớ thì đầu óc trống rỗng hay không?”
……
Khụ khụ, có vài người cho dù mất trí nhớ cũng là tinh anh a…
Tiểu Cửu Cửu, anh thật là âm hiểm! Người nào đó càng lặng lẽ bỏ chạy…
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

loading...

Chương 173
Rót thuốc? Hôn môi? Tùy ngài nói đi!
“Tiếc tục diễn đi?Tiểu Lăng Tử của trẫm.” Dưới ánh nến con ngươi đen trầm tĩnh
sáng lên như lửa, cười đến mức khiến người ta phải sợ.
Cả người tôi run lên, lui về phía sau mấy bước, kích động nói: “Ngươi…Ngươi
nói bậy bạ gì đó!”
Đông Phương Cửu đột nhiên cười tà nịnh, bóp chặt lấy cằm tôi, sâu kín hỏi: “Nói
bậy? Hả?”
Ách……Đau quá! ND Đông Phương Cửu tên ngốc chết tiệt nhà ngươi thế nhưng dám
đánh lão nương!
“Gia —”
Y Y không đành lòng nhìn, mở miệng gọi Đông Phương Cửu, không ngờ lại bị Đông
Phương Cửu quát lại cho một tiếng.
“Câm miệng!”
Tôi hung hăng mà trừng mắt với hắn, cắn chặt môi, chết cũng không mở miệng.
Hai chúng tôi cứ đối mặt như vậy, tên ngốc kia cuối cùng cũng nới lỏng tay
buông tôi ra.
Bệnh thần kinh! Tôi oán thầm trong lòng.
“Bốn người các ngươi quả nhiên xem gia là kẻ ngốc mà lừa gạt!” Đông Phương Cửu
hét lớn một tiếng, bốn người quỳ trên mặt đất tự biết đuối lý không dám ngẩng
đầu, “Nói cho các ngươi biết đừng tưởng gia chẳng qua đã quên chút chuyện, cho
dù gia ngu ngốc đần độn, gia cũng là chủ tử của các ngươi, không phải để các
ngươi tùy ý giấu diếm!”
Nói chuyện quá nhanh, Đông Phương Cửu liên tục ho khan hai tiếng: “Bây giờ
trong thiên hạ này có ai lại không biết gia từng vì người nào đó đi Ngôn quốc
cướp dâu?”
Trong lòng tôi chấn động. Bốn người quỳ dưới đất đột nhiên ngẩng đầu.
“Hừ, ngay cả trẻ con trên đường đều biết gia chỉ huy quân xuôi Nam mang theo
giận dữ vì hồng nhan mà xông lên, đừng nói cho gia bốn người các ngươi lại
không biết? Hả?”
“Gia……Nô tỳ…….” “Gia……”
“A, muốn giải thích cho gia cái gì?”
Đông Phương Cửu ánh mắt lạnh lẽo lướt qua mọi người, Bạch, Y, Tương, Khanh trầm
mặc cúi thấp đầu.
“Gia không biết tại sao lại ngã xuống sườn dốc thì cũng thôi đi, nhưng gia vì
cái gì phải tự phế võ công? Các ngươi xem gia là trẻ nhỏ sao?” Mạnh mẽ đấm một chưởng
lên mặt bàn, chồng tấu chương được xếp ngay ngắn nảy lên rồi đổ tung xuống,
“Nếu không phải quả thật có vạn phần quan trọng, gia sẽ cửu tử nhất sinh rồi
lại còn quên đi trần thế sao? Khụ Khụ Khụ….” Đông Phương Cửu che nhanh miệng,
không nói nữa, trong Ngự thư phòng bỗng yên lặng.
Yên lặng mà áp bức lòng người.
“Gia tuy là không nhớ rõ…..” Hồi lâu, Đông Phương Cửu lại sâu kín mở miệng,
“Cho dù vậy gia cũng biết ai là nên tín nhiệm, ai là không nên tín nhiệm. Nhưng
các ngươi thật làm cho gia thất vọng!”
“Gia.” Bốn người kinh sợ lên tiếng:“Nô tỳ (nô tài) biết sai, xin gia trách
phạt!”
Tôi sững sờ nhìn tất cả, hồi lâu cũng chưa nghĩ ra lúc này Đông Phương Cửu rốt
cuộc là mất trí nhớ hay là khôi phục trí nhớ? Chẳng lẽ có một số người dù cái
gì cũng không nhớ rõ, cũng như trước có thể tinh ranh hơn cả hồ ly sao?
“Các ngươi giúp gia bảo vệ giang sơn, từng chút từng chút nói cho gia quá khứ
của gia, cả chuyện người nào trung thành hay không trung thành. Các ngươi toàn
tâm toàn ý đối với gia, gia đều thấy. Nhưng mà…”Đề tài vừa chuyển, “Các ngươi
tại sao không nói cho gia, chuyện quan trọng nhất mà gia quên là cái gì? Nếu
gia thật là ngốc rồi, chẳng phải là vĩnh viễn cũng sẽ không biết gia đã quên
chuyện gì?” Liền như thế nhẹ nhàng thở dài một hơi, ánh mắt Đông Phương Cửu
dừng lại trên người ta, dịu dàng khiến người ta chua xót.
“Mấy ngày nay gia có đến hàng trăm suy nghĩ không thể hiểu được, gia nghĩ không
rõ là cái gì có thể khiến gia không chú ý đến đại cục mà chạy tới  Ngôn
quốc cướp dâu, gia nghĩ không rõ là cái gì có thể khiến gia vừa đăng cơ hoàng
đế liền chỉ huy quân xuôi Nam tình nguyện khoác cái danh ‘hôn quân’, cũng không
rõ rốt cuộc có người nào có thể khiến gia không quan tâm đến sống chết của
chính mình.” Đông Phương Cửu thản nhiên nói, thanh âm gợn sóng trong đôi mắt sâu thẫm.
Hắn nhìn tôi, đôi mắt phượng đen đến nỗi có thể đem linh hồn con người hút vào,
hắn hỏi tôi: “Nàng có biết là cái gì không?”
Nuốt nước miếng một cái, không tự giác lui về phía sau, không hiểu mà lắc lắc
đầu, không phải không biết, là tôi không biết trả lời như thế nào.
“Nàng có biết là cái gì không?” Hắn lại hỏi. Đột nhiên, hắn nở nụ cười, tôi có
thể nhìn thấy ngực hắn đang phập phồng dữ dội.
Đông Phương Cửu cười, từ trên bàn cầm lấy một cái chén bạch ngọc, nói với tôi:
“Đây là
‘Thất Sắc thảo’ mà nàng vừa mới vất vả sắc.”
Trong lòng tôi kinh hãi, đưa tay giành lại, Đông Phương Cửu một tay giơ cao cái
chén bạch ngọc, cuối đầu xuống, con ngươi đen trầm tĩnh sáng lên nhìn tôi chằm
chằm nói: “ Nàng có biết là cái gì không?”
“Ngươi!….”Đây là hắn đang uy hiếp tôi. Hung hăng liếc hắn một cái, tôi không
đủ dứt khoát rồi, dù sao cũng không với tới, người ta không phải rất cao sao,
tôi tiếp cận với cứng rắn cái gì đây.
“Ngươi muốn đổ thì cứ đổ đi đừng nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, ngươi muốn ép
hỏi ta cái gì? Ta chỉ là một nô tài, có thể nói cho ngươi cái gì?” Tôi xí một
tiếng, mắt lạnh ôm khuỷu tay nhìn hắn.
“Nô tài? Ha ha, có nô tài nào ngay cả triều phục của hoàng đế cũng mặc không
được? Có nô tài nào ánh mắt lúc nào cũng nhìn chằm chằm trên người hoàng
thượng? Có nô tài nào ngay cả tắm rửa cho chủ tử đều có thể đỏ mặt? Có nô tài
nào mỗi lần quỳ xuống đều quỳ không cam tâm tình nguyện như vậy?”
Thở dài, cuối cùng Đông Phương Cửu nở nụ cười, mắt phượng hơi hơi cong xuống,
đôi môi mỏng hơi giương lên, dịu dàng đứng lên: “Thượng Quan Lăng, ta thật
không rõ tại sao ta có thể khoan dung cho nàng như vậy.”
Hắn không hỏi tại sao là nàng, cũng không hỏi tại sao thích nàng, chính là dịu
dàng cười nói tại sao có thể khoan dung cho nàng như vậy.
Khóe miệng run rẩy, một chữ ‘ngươi’ bị tôi nghẹn lại nơi cổ họng.
Hắn cái gì cũng biết, ngay cả tôi là ai cũng biết. Hắn biết hắn thích tôi, hắn
biết hắn vì tôi làm chuyện kinh hãi thế tục đến cỡ nào, hắn cũng biết Bạch, Y,
Tương, Khanh và kể cả tôi, tất cả mọi người đều đang gạt hắn.
Có cái gì là hắn không biết? Ha ha, có, có.
Hắn không biết người quan trọng với hắn kia rốt cuộc là ai.
Hắn nhớ kỹ chỉ là một cái tên, một vị trí quan trọng.
Như thế mà thôi.
Như thế, tôi cười, ý cười hết sức xa hoa nhưng không làm cho người ta có mỹ cảm
kinh diễm, có một chút lạnh lẽo của mùa đông:“Đông Phương Cửu ngươi nên nói
cũng đã nói, nên mắng cũng đã mắng, có thể cho phép bốn người dưới đất kia đứng
lên hay không? Bản thân ngươi chưa quỳ qua làm sao biết khi quỳ trên đất có bao
nhiêu lạnh.” Trên đất có bao nhiêu lạnh, trong lòng lại có bấy nhiêu lạnh.
“Đứng lên đi.” Đông Phương Cửu liếc mắt thật sâu nhìn tôi một cái, liền nói với
bốn người quỳ dưới đất.
“Được rồi, không phải bọn họ không muốn nói với ngươi, là ta không cho họ nói,
dù sao lúc ngươi chưa mất trí nhớ cũng để bọn họ kêu ta ‘Lăng chủ tử’, lời nói
của ta bọn họ cũng không dám không nghe.” Đi đến bên cạnh nhuyễn tháp Đông
Phương Cửu ngày thường đều nghỉ ngơi, tôi cười, híp mắt chậm rãi nói:“Ngươi đây
là người đủ thông minh, bản thân ngươi có thể suy nghĩ ra nhiều cách thức như
vậy cũng không dễ dàng, nhưng người mất đi trí nhớ, chính là thiếu chút ý
nghĩa.” Tôi chớp mắt, chăm chú nhìn về hướng hắn đứng, nhìn ra được sự sửng sốt
trong mắt hắn, nở nụ cười với hắn:“Nhưng ngươi nghĩ không ra ý nghĩa của ta đối
với ngươi, đúng không?”
Cơ thể Đông Phương Cửu hơi lay động một chút, không tránh được ánh mắt của tôi.
Bốn người Bạch, Y, Tương, Khanh ngỡ ngàng nhìn tôi.
“Cho tới bây giờ ngươi đối với ta không phải là người quan trọng.” Tôi ngáp,
thờ ơ cùng hắn rủ rỉ nói: “Bây giờ trong thiên hạ có ai không biết Thượng Quan
Lăng ta chỉ chung tình với Hiên Viên Tiêu? Ngay cả trẻ con trên đường đều biết
tại sao ta lại ghét Thượng Quan Sở Sở như vậy.” Người mệt mỏi, ngáp thật sự là
một cái tiếp một cái a! Đều do tôi ngồi xổm trên mặt đất sắc chén thuốc cho tên
ngốc kia lâu như vậy, chớp chớp mắt nhìn hắn tiếp tục nói: “Chẳng biết tại sao
mà bị người ném xuống sườn dốc là chuyện rủi ro làm người ta khó có thể chấp
nhận, nhưng Hiên Viên Tiêu chịu nhảy xuống cứu ta, ta nghĩ dù bị ném lại một
lần nữa, ta cũng vẫn vui vẻ. Ngươi nói phải không, vạn tuế gia?” Hơi nhún vai,
tôi cười nhìn phía tên ngốc kia trong mắt đang tràn đầy lửa giận.
Bốn người Bạch, Y, Tương, Khanh bỗng nhiên cúi đầu xuống, bọn họ không dám nhìn
tôi, tôi có thể hiểu được.
Đôi mắt đen sâu thẫm nhìn thẳng tôi, hình như đang tìm đáp án chính xác sâu
trong tâm hồn tôi, tầm mắt bức người kia làm người ta tâm thần bất định, nhưng
tôi vẫn lựa chọn như cũ không lùi bước nhìn hắn cười.
Chốc lát, Đông Phương Cửu cuối cùng cất bước đi tới hướng tôi, tôi nhìn chằm
chằm vạt áo màu vàng sáng của hắn, áp chế kinh sợ trong lòng, ra vẻ bình tĩnh
ngẩng đầu lên. Cười vô lại như trước.
Đông Phương Cửu liếc nhìn tôi, hồi lâu, hắn nói: “Lúc này không rõ tại sao lại
có thể tha cho nàng như vậy.”
Nói xong hắn xoay người đưa lưng về phía tôi, tôi không thấy rõ vẻ mặt hắn, hắn
hướng về Khanh Trần hỏi: “Cổ độc trên người nàng không giải được?”
Ách, tôi há to miệng, không thể tin nhìn chằm chằm phía sau lưng tên ngốc kia.
Hắn biết lúc nào? Khanh Trần phản bội tôi? Hay là người ta vốn là không phải một lòng theo tôi?
“Hồi bẩm gia, miễn cưỡng ép ấu cổ ra thân thể nhất định sẽ lưu lại cổ độc, cổ
độc này nô tỳ không giải được.”
Tên ngốc kia khẽ thở dài một tiếng:“Được rồi, đem thuốc kia hầu hạ nàng uống
ngay đi.”
“Dạ.” Khanh Trần hạ thấp người, đi tới bàn thấp bên cạnh cầm chén bạch ngọc
bưng lên, chậm rãi tới gần tôi.
Hả? Muốn cho tôi uống hết ‘Thất Sắc thảo’? Đông Phương Cửu thật sự là đồ ngốc đi?
Thuốc giải kia đối với tôi vô dụng! Cổ độc phát tác vẫn chết như thường, kéo
dài tuổi thọ cái rắm đó! Hắn bệnh thần kinh!
Tôi nhảy bắn lên trên nhuyễn tháp, chặn ngang đoạt lấy chén bạch ngọc trong tay
Khanh Trần, không để ý đến mọi người kinh ngạc mắt to trừng mắt nhỏ, ngửa cổ
đem thứ nước thuốc đã sắc còn lại khoảng hai ngụm vào trong miệng, xông lên
phía trước nắm lấy cánh tay tên ngốc Đông Phương Cửu kia, ném cái chén rỗng
vướng víu trong tay, đặt lên cổ tên ngốc kia, đè thấp đôi môi bạc tình bạc nghĩa
trong truyền thuyết kia, kiễngmũi chân, vèo một cái áp môi lên trên môi hắn….
Khụ khụ, đừng hiểu lầm nha, tôi cũng không muốn chiếm tiện nghi của tên ngốc
kia, tôi chỉ là, khụ khụ, đem thuốc tôi vất vả sắc hai canh giờ đút cho tên
ngốc kia.
Ôi, chỉ thế mà thôi.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: