truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 125 – 126 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 125
Tình cờ gặp lại, tuy gần mà xa [1]
Dưới sự kiên quyết
phản đối của Vô Cầu, dưới sự nhất quyết ủng hộ của những người còn lại,
bốn người bọn tôi lấy thân phận sứ giả Thương Mân đến thủ đô Lương quốc,
Phượng Dương. Trong số bốn người có ba người là nữ cải nam trang, chỉ
có một người là đàn ông đích thực, nhưng mà hắn cũng chưa đủ để gọi là
đàn ông, cùng lắmchỉ là một bé trai.
Lương quốc, Phượng Dương, sứ quánThương Mân.
“Trong thư đại ca cô nói như thế nào?”
Mộ
Dung Uyển khẽ cong đôi mắt đẹp, nói: “Còn có thể thế nào, chỉ đành phải
đồng ý thôi, có điều huynh ấy bắt ta bảo đảm sẽ đưa ngài hoàn hảo không
tổn hao gì trở về, ha ha.”
Tôiđành cườibất đắc dĩ: “Thôi đi, kiểu gì chẳng phải là tại hạ sẽ đưa hai vị mỹ nhân Châu về hợp Phố chứ?”
Tiểu Nhị vẻ mặt oán giận, dùng khẩu hình chửi tôi: ‘Dâm tặc!’
Bốn
người bọn tôi trên đường đi tới Lương quốc đã bồi dưỡng nên tình cảm
cách mạng nồng thắm, không còn gọi nhau là công chúa, Ma Y gì nữa, giảm
bớt được rất nhiều câu khách sáo rườm rà, chỉ có Tiểu Nhị vẫn tương đối
kiên trì gọi tôi là dâm tặc…
Không buồn để ý Tiểu Nhị, tôi nhìn sang Mộ Dung Uyển, lại hỏi: “Vậy cô có mang quốc thư theo không?”
“Đương nhiên.”
“Vậy là tốt rồi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ tiến cung gặp Đông Phương Tấn.”
Đúng
lúc này, người vừa đưa thư của Mộ Dung Xu tới, kiêm thị vệ của chúng
tôi – Nghiêm Nghị – vội vội vàng vàng bước vào, khom người ôm quyền
trước Mộ Dung Uyển nói: “Công chúa, Đông Phương Tấn phái người truyền
lời tới!”
Mộ Dung Uyển hơi sửng sốt, nhưng lập tức trấn định hỏi: “Người đâu?”
Nghiêm Nghị ngẩng đầu trả lời: “Đi rồi.” “Vậy hắn nói gì?”
Nghiêm
Nghị liếc nhìn tôi một cái, rồi lại khom lưng hồi bẩm Mộ Dung Uyển:
“Nói là thân thể ái phi Đông Phương Tấn không khỏe, muốn mời Ma Y tiến
cung xem bệnh.”
“Cái gì?” “Hả?”
Một tiếng là tôi kêu, một tiếng là
thằng nhóc Vô Cầu hoảng hốt nhảy dựng lên khỏi ghế. Bọn tôi đưa mắt
nhìn nhau, có chút lúng túng, ngay cả Mộ Dung Uyển cũng khẽ nhíu mày.
Hình như mặt ai nấy đều chất đầy ưu tư.
“Công chúa?” Nghiêm Nghị thấy chúng tôi không một ai lên tiếng, đành mở miệng hỏi Mộ Dung Uyển.
“Chuyện này…” Mộ Dung Uyển yếu ớt nhìn sang tôi, hỏi: “Ngài thấy thế nào?”
Tôi
thở dài nói: “Đi chứ, người ta đã nêu đích danh bảo ta đến, ta có thể
không đến sao? Thuận tiện đem bức họa cho Linh phi kia coi luôn, chúng
ta cũng có thể xong việc sớm một chút.”
Mộ Dung Uyển do dự đôi chút, rồi cũng gật đầu: “Vậy ngài vạn sự đều phải cẩn thận.”
Nhìn dáng vẻ bề trên của Mộ Dung Uyển, tôi thật mắc cười.
“Tiểu Uyển, cô bao nhiêu tuổi rồi?”
Mộ Dung Uyển sửng sốt, trả lời tôi: “Mười bảy, thì sao?”
Tôi
lắc đầu: “Vẫn là một đứa trẻ vị thành niên, không nên lúc nào cũng ra
vẻ mình là người lớn, chuyện này không phải là việc các cô phải lo.” Tôi
duỗi cánh tay phải ra, vỗ vỗ đầu Tiểu Nhị và nhóc Vô Cầu, “Những chuyện
phiền phức này cứ giao cho người lớn suy nghĩ, các cô cứ ngoan ngoãn ở
nhà chờ ta trở về!”
Mộ Dung Uyển nhìn chăm chú vào mắt tôi, trong ánh
mắt có gì đó mà tôi đọc không ra, đôi môi đỏ mọng khẽ động, thốt ra hai
chữ: “Cẩn thận.”
Tôi cười vung tay: “Biết rồi!”
“Dâm tặc, ngươi phải cẩn thận tên lão sắc quỷ kia!” Tiểu Nhị khẩn trương nhìn tôi, trong ánh mắt thấp thoáng vẻ bất an.
“Yên tâm đi! Ta là ai chứ!”
“Thầy
là sư phụ con! Con muốn đi theo thầy!” Nhóc Vô Cầu nhảy tới trước mặt
ta, túm chặt ống tay áo của tôi, như thể tôi không đưa nó đi theo, thì
tôi cũng không đi được. Tôi vốn chỉ định dùng bản sắc nói dóc của mình
lừa gạt Linh phi của Đông Phương Tấn một phen, chứ biết gì mà xem bệnh
với cả không xem, tùy tiện khai cho cô ta mấy loại thảo dược thì tôi vẫn
làm được, chứ còn giúp cô ta hạ nhiệt, không gây tai nạn chết người mới
lạ? Cái gọi là thầy lang vườn thì vẫn phải cần luyện tập, tốt xấu gì ở
hiện đại đã cũng có thời làm việc ở hội Chữ thập đỏ, cũng có chút vốn!
Vỗ đầu nhóc Vô Cầu: “Được, cùng đi!”
……
Hoàng cung Lương quốc, Càn Thanh cung, tẩm cung Đông Phương Tấn.
Tôi
và Vô Cầu đợi ở ngoài điện, tôi ngước mắt nhìn bức hoành phi chữ vàng,
thầm nghĩ, đây chẳng phải là tẩm cung của hoàng đế sao,
 
Linh phi này đã được Đông Phương Tấn sủng
đến
mức này rồi ư? Ở luôn trên giường hoàng đế không đi? Cũng không nên tùy
tiện đắc tội v ới người đàn bà này, bất giác nhét bức họa vào sâu hơn
trong tay áo.
Vừa định vươn vai thư giãn xương cốt một chút, chợt nghe tiểu thái giám hô: “Cửu vương gia đến!~~~”
Tôi
vừa nghe được một chữ‘Cửu’ thì suýt chút nữa đứng không vững, cũng may
não tôi mặc dù rỗng nhưng chưa bị úng nước, vội vàng kéo nhóc Vô Cầu tìm
một góc lẩn vào, bắt chước những người khác đồng loạt cúi thấp đầu, chỉ
mong tôi không nhìn bá nhân, bá nhân cũng đừng nhìn tôi.
Mà thực ra,
tôi đeo mặt nạ rồi, không cần khẩn trương như thế, nhưng Đông Phương
Cửu là người thế nào? Cặp mắt hồ ly giảo hoạt của hắn, chỉ cần một kẽ hở
tí xíu hắn cũng có thể tóm được ngươi, cho nên tôi không dám quang minh
chính đại đứng trước mặt hắn.
Tôi cúi gằm mặt chỉ có thể nhìn thấy
được chiếc thắt lưng màu vàng nhạt, vạt áo màu tím thản nhiên đi lướt
qua tôi cách đó không xa. Chỉ có điều một cái nhìn đó khiến tim tôi liền
đập thình thịch điên cuồng, tôi muốn ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái,
nhìn mặt hắn một cái, từ xa cũng được, ở cự ly này hắn sẽ không chú ý
tới tôi, hơn nữa tôi cũng đeo mặt nạ, nhưng rốt cuộc tôi cũng chỉ là nắm
chặt bàn tay, trầm mặc cúi đầu, cho đến khi bóng người màu tím kia biến
mất không thấy nữa.
“Tỷ không sao chứ?”
Chẳng biết qua bao lâu,
tiểu Vô Cầu chọt tôi một cái, tôi mới ngẩng đầu lên, cười hì hì, giả tạo
nói: “Đâu có gì, tâm tình rất tốt.”
Nhóc Vô Cầu trừng tôi: “Nữ nhân ngu ngốc!” “Suỵt!——”Tôi trừng nó một cái, nhéo lỗ tai,
nhỏ giọng nói: “Đệ điên hả? Nhớ kỹ ‘quan hệ’
của chúng ta!”
“Ai ai đau…Đệ biết rồi, biết rồi!”
Tôi thả tai nó ra, ánh mắt nhìn xa xăm, trên mặt không chút biểu cảm, trong lòng nổi sóng mãnh liệt.
“Cửu vương gia bây giờ hồi phủ sao?” Lại một giọng nói lanh lảnh.
“Thế nào, Lưu tổng quản không yên tâm, muốn tự mình ‘tiễn’ bản vương hồi phủ mới chịu?”
Giọng nói quen thuộc biết bao, chỉ là âm điệu không còn trầm bổng như trước, cứ bình bình, nhàn nhạt, lạnh lùng.
Tôi muốn mở miệng gọi hắn một tiếng ‘tên ngốc’, nhưng bờ môi không thể cử động.
Đông
Phương Cửu đã không còn vẻ mặt vui cười, tôi có chút không quen, nhưng
có thể trong lòng ngoài mặt bình tĩnh, không giận mà uy, mới là con
người thật sự của hắn.
Có lẽ, hắn nên như thế, còn người trước kia ở
trước mắt tôi ôn nhu như nước gọi ‘tiểu Lăng nhi’,‘tiểu Lăng nhi của ta’
chỉ là phù vân.
Phù vân, chớp mắt sẽ tiêu tan.
Hắn gầy hơn trước, đôi mắt đen càng thêm sâu thẳm sắc bén, trong mắt không còn vẻ nhu hòa, mà thờ ơ như đã chết.
Trái tim tôi đau nhói, sống mũi đột ngột cay xè, tôi vội vàng quay đầu đi chỗ khác, rất sợ để xảy ra chuyện ngượng ngùng xấu hổ.
Không sao, ít nhiều gì hắn vẫn còn sống tốt, cho dù có tiều tụy, rồi cũng sẽ qua thôi.
“Ai
ôi! Cửu vương gia sao lại nói vậy, lão nô nào dám có tâm tư đó, ha
ha… Còn thỉnh Cửu vương gia di giá mấy bước…” Giọng lão thái giám
càng nói càng nhỏ, chỉ thấy Đông Phương Cửu liếc mắt nhìn lão thái giám
béo một cái, rồi dời bước đi theo hắn.
Lòng tôi thoáng thả lỏng,
nhưng lại như thiếu mất cái gì, lần này tình cờ gặp Đông Phương Cửu có
lẽ là sự trêu ngươi có thiện ý của ông trời, nói gì thì nói, trong lòng
tôi cũng rất cảm kích. Lần này tôi không thể lừa dối bất luận kẻ nào, kể
cả bản thân mình, tôi đúng là muốn gặp hắn, muốn được nhìn thấy tên
ngốc kia, nhìn thấy mặt hắn, nghe được giọng hắn, thậm chí còn muốn…
Tôi chỉ là muốn, muốn mà thôi. “Tuyên Ma Y yết kiến!”
Dưới sự dẫn đường của tiểu thái giám, tôi và nhóc Vô Cầu bước chân vào cánh cổng cao lớn màu đỏ kia.
Không mong ông trời phù hộ, chỉ mong ông trời rủ lòng thương! Nghìn vạn lần đừng để xảy ra chuyện rắc rối gì.
“Ngươi chính là Ma Y?” Một giọng nam trầm thấp từ phía sau những lớp sa trướng màu vàng truyền đến.
Nhìn ánh mắt tiểu thái giám, người phát ra tiếng nói chắc là lão già Đông Phương Tấn kia rồi.
Tôi ho khan một tiếng, hơi khom lưng, cao giọng trả lời: “Kẻ hèn Cửu Trọng sơn——Ma Y quán.”
“Lớn mật! Thấy trẫm mà không…” “Hoàng thượng!”
Một giọng nói mê hoặc sởn gai ốc từ sau sa trướng đột ngột thốt lên, làm cả người tôi run lên, nổi da gà suýt nữa ngã ra đất.
Người
đàn bà này, dựa vào giọng nói thôi chắc cũng có thể khiến lão sắc quỷ
Đông Phương Tấn này dính trên giường không xuống được!
“Hoàng thượng ~
sao ngài dám hung dữ với Ma Y đại nhân như vậy? Cho dù ngài không quan
tâm đến thân thể của thần thiếp, thì cũng phải chiếu cố đến bản thân! Ma
Y đại nhân muốn ai sống người đó sẽ sống, ngay cả Diêm Vương cũng không
cướp đi được!”
Một tiếng cười giòn tan vang lên phía sau sa trướng.
“Ý
của ái phi là…”Câu phía sau tuy nhỏ, nhưng người thính tai như tôi
vẫn nghe được chút ít, “Không lẽ là hắn còn biết luyện đan?”
Cúi đầu
trợn mắt, lão Đông Phương Tấn này thực sự muốn thành tiên đến phát điên
rồi! Không bằng  cho lão chút thạch tín ăn xong đểlão cưỡi hạc phi thiên
cho rồi!
 
Bên trong hihihaha, tôi  và  nhóc Vô  Cầu
đứng ngoài chịu trận, tư thế càng ngày càng mất chuẩn mực, hành vi thì càng ngày càng
‘…’…
Một hồi sau, lại có hai thị nữ tay kẹp một sợi tơ dài từ trong rèm đi ra.
Trời! Không phải muốn tôi cầm tơ bắt mạch đó chứ? Ông trời ơi, ông đừng đem cái đầu của con ra đùa giỡn nha!
Tôi đang lo lắng không yên, thì một tiếng cười duyên dáng bên trong vang lên dập tắt mọi suy nghĩ hão huyền của tôi.
“Ma
Y đại nhân đừng trách móc, hoàng thượng… Ha ha…Hoàng thượng… thật
 đáng ghét!  ~~ ừm, hoàng thượng không thích nam nhân khác đụng chạm
thân thể ta, đành phải ủy khuất Ma Y đại nhân vậy. Ưm ưm ~~ Hoàng
thượng! ~~ Chắc hẳn cầm tơ bắt mạch đối với Ma Y đại nhân mà nói cũng
không phải là chuyện khó.”
Cô nói dễ dàng thật, cầm tơ bắt mạch! Lão
nương sờ mạch mà còn không ‘bắt’ được nữa là! Còn không phải chuyện khó?
Tôi thấy con mụ hồ ly nhà ngươi chính là muốn đẩy tôi vào chỗ chết!
Tôi
lén lút liếc nhìn Vô Cầu, những mong nó biết được chiêu thức này, đáng
thương thay, mặt nó còn đau khổ hơn cả tôi, tôi dùng khẩu hình hỏi: Đệ
biết không?
Tiểu Vô Cầu cũng dùng khẩu hình đáp trả: Đệ cũng không biết sư phụđệ biết cái này!
Mịa!
Thật muốn chửi mà! NND con đàn bà chết tiệt kia muốn đấu với tôi  đúng
không! Được! Cô hãy đợi đấy, nghìn vạn lần đừng để lão nương vùng lên,
nếu không…
“Ma Y, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?” Đông
Phương Tấn không nhịn được lên tiếng.
Tôi đứng thẳng người dậy, khẽ cười một tiếng, trả lời: “Không cần dùng tơ.”
“Cái gì!”
“Ha ha kẻ hèn bất tài nghe tiếng nói cũng có thể chẩn đoán bệnh.”
Trong
khoảnh khắc, cả điện im lìm không một tiếng động, ánh mắt mọi người
đồng loạt lia về phía tôi, giống như đang nhìn một siêu sao thế giới!
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

loading...

Chương 126
Tình cờ gặp lại, tuy gần mà xa[2]
Đôi mắt Tiểu Vô Cầu đột ngột trợn lên gấp đôi, dùng khẩu hình ráng sức ra hiệu cho tôi: Đừng náo loạn! Nhanh chóng rút lui!
Tôi ho nhẹ một tiếng, tiến lên hai bước, càng tiến gần đến tầng tầng lớp lớp màn trướng màu vàng thêm đôi chút, cao giọng hỏi: “Kẻ hèn có thể cáo lui rồi chứ?”
Một tiếng hít lạnh từ phía sau truyền đến, tiếp theo đó là giọng Đông Phương Tấn gầm lên: “Lớn mật! Ngươi muốn lừa gạt trẫm sao? Mạch cũng không chẩn, toa thuốc cũng không kê, ngươi đã muốn đi?! Bay đâu!”
“Hoàng thượng~~~” Thanh âm thẹn thùng đúng lúc vang lên, cơn phẫn nộ của Đông Phương Tấn cũng theo đó giảm đi một nửa.
Tôi không biết bọn họ nói gì trong kia, dù sao cũng đã nghĩ được đối sách tốt, tôi là Ma Y tôi sợ ai chứ? Đơn thuốc tôi kê, nữ yêu tinh kia nhất định phải uống! Ai dám hoài nghi? Hoài nghi thì ngài đi mà chữa trị!
Nào ngờ tiếng nói của mỹ nhân đột ngột từ trong màn sa vọng ra, tôi lại ngẩng đầu lên, một cô gái mặc cung trang hoa lệ đột nhiên xuất hiện, đôi mắt đẹp cong lên, ngập tràn ý cười, nhưng, cho dù đôi mắt kia quyến rũ khôn cùng, điềm đạm như nước, lại tựa như có thể thấy được khuôn mặt thật của tôi đằng sau lớp mặt nạ, khiến cả người tôi run lên, bất giác hạ mi mắt.
Người phụ nữ này quả thực mê người, chỉ tính riêng khuôn mặt nhỏ nhắn kia cũng đủ quyến rũ không ít nam nhân.
“Tiểu nữ tử từng nghe qua trên thế gian có kỳ nhân có thể nghe giọng chẩn bệnh từ xa, không ngờ Ma Y đại nhân càng giỏi hơn, vừa nghe tiếng đã có thể chẩn bệnh, thực là kỳ tài thế gian!”
Càng  nghe cô ta nói, tôi càng lạnh sống lưng, thân thể không khỏi khom xuống một chút. Tôi cười mỉa đáp: “Kẻ hèn bất tài, nương nương quá khen.”
“Ha ha, Ma Y đại nhân khiêm tốn rồi.” Người đàn bà mê hoặc kia cười e thẹn, nói thêm:“Tiểu nữ tử rất tò mò, liệu nhân vật thần tiên như Ma Y đại nhân đây có bộ dáng thế nào? Không biết Ma Y đại nhân có thể……”
Đôi mắt đó tuy cười nhưng rõ ràng có ý khiêu khích lại không có hảo ý, tôi có thể nghe thấy tiếng thình thình mãnh liệt phát ra từ lồng ngực.
Kiên cường giữ bình tĩnh, tôi ngẩng đầu lên, nói với nữ nhân kia: “Nương nương thứ tội, kẻ hèn dung mạo xấu xí xưa nay không dùng diện mạo thật sự gặp người khác, cho dù bây giờ nương nương bắt kẻ hèn tháo mặt nạ xuống, kẻ hèn cũng không thể cam đoan khuôn mặt phía sau lớp mặt nạ này chính là của kẻ hèn, chỉ sợ không biết khuôn mặt kẻ hèn dùng hôm nay là của vị danh môn quý tộc nào!”
Chỉ trong chốc lát, ngay cả tiếng hít thở cũng tựa như nín bặt.
Dù sao tôi cũng nghĩ kỹ rồi, cho dù cô ta cưỡng chế bắt tôi tháo mặt nạ xuống, tôi cũng có thể không thừa nhận khuôn mặt đằng sau lớp mặt nạ là của ‘tôi’, tôi là ‘Ma Y’, ngoài chữa bệnh, hạ độc, chuyện dịch dung lẽ nào không biết?
Giờ đây, tôi thật sự ngoài lừa dối ra cũng không nghĩ được cách nào khác.
Chỉ hy vọng ông trời rủ lòng thương!
Không biết qua bao lâu, người đàn bà quyến rũ kia rốt cuộc cũng buông tha tôi, cười duyên một tiếng nói: “Ma Y đại nhân quá lời rồi, tiểu nữ tử sao dám phạm vào điều kiêng kị của Ma Y đại nhân, chuyện Ma Y đại nhân không muốn, tiểu nữ tử tuyệt đối sẽ không làm.” Dứt lời, đánh mắt cho tôi một cái, làm trái tim nhỏ bé của tôi cũng nhún nhảy theo a! ~NND Không
 
phải ả  để ý  đến tôi rồi chứ? Chẳng lẽ lão
nương tôi đây thích hợp làm đàn ông hơn sao?! Ai……Cái này phải trách ba mẹ tôi!~~
Giọng nói của người đàn bà kia kéo hồn tôi đang phiêu lãng từ phía chân trời về.
“Thỉnh Ma Y đại nhân kê thuốc.”Cô ta thản nhiên phân phó một câu liền có cung nữ vụt đến dâng giấy bút cho tôi, tôi liếc mắt ra hiệu cho tiểu Vô Cầu, tiểu Vô Cầu ngay lập tức tiến đến cạnh tôi nhận lấy giấy bút, tôi làm bộ thì thầm phương thuốc vào tai hắn, trên thực tế bảo hắn ghi bừa mấy phương thuốc hạ sốt đơn giản cho người đàn bà kia!
Vô Cầu nhếch môi không dám cười, nhanh chóng viết lên giấy mấy vị thảo dược, sau đó đem phương thuốc hạ sốt kia giao cho tiểu cung nữ, rồi ngoan ngoãn lui lại cạnh tôi.
“Kẻ hèn bất tài, xin cáo lui trước.” Tôi vội chủ động chào từ giã, một giây cũng không muốn ở thêm, lại quên mất chuyện bức họa, may mà lão già Đông Phương Tấn kia chủ động nhắc tôi.
“Khoan đã——”
Tôi ngây người, bàn chân vốn nhấc lên lặng lẽ hạ xuống.
“Trẫm nghe nói Ma Y lần này làm đặc sứ của Thương Mân?”
Ách…… Tôi do dự một chút, cười nói: “Phải mà cũng không phải.”
Đông Phương Tấn hiển nhiên quen thói bề trên, hắn ngay từ đầu đã soi mói tôi, à không, là thấy tôi không vừa mắt, tôi nói câu gì cũng như thể đạp trúng bãi mìn của lão, cùng lắm chỉ muốn nói mấy câu nghệ thuật với lão, lão đã phát hỏa.
“To gan!”
“Kẻ hèn không dám.” Tôi cúi đầu ứng phó qua loa. Tôi dám ‘càn rỡ’ như thế chính vì tôi nghĩ, trong thời buổi loạn lạc này có vị vua nào dám tùy tiện vì cơn phẫn nộ của mình mà giết đi một vị thầy thuốc độc nhất vô nhị. Có điều, tôi cũng sợ lão già Đông Phương Tấn này thật sự không có đầu óc, tôi đây thông minh lại bị thông minh hại.
“Hoàng thượng ~~ sao ngài có thể hù dọa Ma Y như vậy ~~~ Ma Y chính là nhân tài hiếm có trên thế gian a~~~”
“Được rồi, được rồi, tiểu mỹ nhân…… Trẫm biết…Ưm…”
Tôi một mặt nghe bên trong thỉnh thoảng phát ra những tiếng chàng chàng thiếp thiếp ghê tởm, một mặt thầm mắng lão già Đông Phương Tấn này không biết xấu hổ sau này thể nào cũng  bị đàn bà hại chết, nhưng nghĩ lại thì, Đông Phương Tấn cho dù xấu xa thế nào cũng l à cha của tên ngốc kia, tôi chửi lão như thế nếu để tên ngốc kia biết được thì e là không hay.
Nhưng……
Ha ha, đột nhiên tôi nghĩ đến, Ma Y giả tôi đây phải chăng có thể giúp tên ngốc đó một tay, không phải hắn đang bị lão gia hỏa Đông Phương này giam lỏng sao? Nếu tôi có thể luyện ra cái ‘trường sinh bất lão đan’ gì đó, lão già kia chẳng phải sẽ nghe lời tôi răm rắp sao? Đến lúc đó nếu tôi bảo khôi phục binh quyền cho tên ngốc kia, thậm chí lập hắn làm thái tử cũng không phải là việc khó nhỉ?
Trong lòng tưởng tượng như vậy, khóe môi của tôi liền cong lên, tôi chậm rãi tiến lên, ung dung mở miệng: “Lương Vương bệ hạ, kẻ hèn bất tài ngoài chữa bệnh chế thuốc ra, còn biết chút ít thuật dưỡng sinh.”
Quả nhiên, Đông Phương Tấn lập tức tỉnh táo, thái độ với tôi cũng quay ngoắt một trăm tám mươi độ, từ trong lớp màn bước ra, lại dọa lão nương đây một trận kinh hồn táng đởm.
Diện mạo Đông Phương Tấn còn không bằng một phần vạn của tên ngốc Đông Phương Cửu kia, trời mới biết tên ngốc kia làm sao có thể là con lão? Khuôn mặt lão tiều tụy, hai mắt ảm đạm không ánh sáng; viền mắt thâm xì, vừa dày vừa to. Tuyệt đối là hậu quả của việc uống bậy ‘thuốc bổ’ cùng miệt mài quá độ!
“Ma Y biết thuật luyện đan?!” Đột nhiên, Đông Phương Tấn quá kích động nắm chặt lấy tay tôi. Kỳ thật lão muốn túm ai thì túm, nắm ai thì nắm, nhưng ngài làm ơn đừng có làm hành động sờ mó buồn nôn kia với tôi a, tôi chịu không nổi đâu, vội vàng rút tay về, trừng mắt cho lão một cái, ráng sức ho khan một tiếng, cũng không thèm trả lời câu hỏi của lão.
Đông Phương Tấn cũng nhanh chóng nhận ra mình có việc mới cầu người như vậy cũng không ổn lắm, bèn bỏ dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn đi, ôn tồn hỏi lại: “Ma Y đại nhân biết thuật luyện đan ư?”
“Kẻ hèn bất tài, biết sơ sơ một chút mà thôi.” NND lúc về tôi lập tức phải lấy cồn khử trùng, tay của tôi, tay của tôi a!~~~
“Biết sơ sơ?!” Đông Phương Tấn hồ nghi ngoảnh nhìn về phía sau lớp màn, lại có thanh âm mềm mại truyền đến, “Hoàng thượng ~ Ma Y đại nhân thật khiêm tốn! Trên đời này làm gì có chuyện nào Ma Y đại nhân không am hiểu?”
Shhhh……Tôi thầm hít một hơi khí lạnh, nữ nhân này vì sao lại đỡ lời cho ta? Ngoại trừ ban đầu muốn làm khó tôi một chút, nhưng cũng nhìn ra được cô ta không phải thật sự muốn xem diện mạo tôi, chỉ đơn giản là khiêu khích, hoặc gọi là thị uy, những thời điểm khác dường như cô ta đều đứng về phía tôi.
Việc này nên giải thích thế nào? Lẽ nào là say đắm tôi sao?
Say đắm người đeo mặt nạ ư?
Cho dù tôi tháo mặt nạ diện mạo tôi chưa chắc đã hơn cô ta, nhiều lắm chỉ hơn vài phần ngay thẳng chính trực mà thôi, nhưng bây giờ không phải lưu hành phổ biến loại người như cô ta sao, càng quyến rũ càng mê người, những người vừa chính trực lại thân thiện như tôi ngay cả ông trời cũng không thèm nhặt.
Chẳng lẽ chỉ là cô ta chỉ đơn thuần sùng bái
Ma Y?
Cũng có thể như thế lắm, cái danh xưng Yến Tứ Phương của tên gia hỏa kia không mấy người biết, nhưng mà danh hiệu Ma Y này lại vang dội rung trời a! Những cô gái bình thường đều mê luyến dạng đàn ông kiểu này, diện mạo còn chưa thấy nhưng khẳng định trong lòng đều sớm xem Yến Tứ Phương là huyền thoại, có
 
điều tên Yến Tứ Phương kia quả thật cũng diễm tuyệt tứ phương, may mà hắn cả ngày che mặt, bằng  không  những cô gái  kéo tới  cửa còn không phá vỡ Ma Y quán sao?!
“Ồ ha ha, Ma Y không cần khiêm nhường với trầm, trẫm cũng rất có hứng thú tu đạo dưỡng sinh, không biết Ma Y có nguyện ý ở lại cùng trẫm nghiên cứu một chút?” Đông Phương Tấn cười, mặt càng ngu thêm.
Tôi trong lòng thầm nhủ‘hồ ly sập bẫy rồi’, vì thế, tôi cong môi, mỉm cười đón ánh mắt không có chút sáng sủa nào kia, đáp lời: “Kẻ hèn bất tài, rất hân hạnh.”
Ha ha, tên ngốc Đông Phương Cửuanh còn nhớ không?
Lão nương tôi từng nói, chờ Sở Sở hết bệnh tôi sẽ đi Lương quốc tìm anh, giúp anh hoàn thành đại nghiệp.
Còn có, hiệp ước chúng ta đã ký ở Lăng Vân cung của tôi, sau bị anh bóp méo thành hiệp ước bất bình đẳng?
Lão nương tôi là quân tử đã nói là làm, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không nuốt lời, hắc hắc.
Có lẽ, nguyên nhân thực sự khiến tôi sẵn lòng ở lại là để có thể ngắm nhìn ai đó từ xa.
Có lẽ, cũng không còn quan trọng, mà chỉ đơn giản là ý định ngay từ đầu.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: