truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 061 – 062 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 61
Hậu duệ thiên sư đến xin lĩnh giáo
“Ngươi mới bị điên ấy!” Tôi liếc mắt khinh thường nhìn Hiên Viên Tiêu.
Đồ tiểu tử rắm thối, hãy xem lão nương xử chết ngươi thế nào! Hừ, muốn đấu với bà đây sao?!
“Lăng nhi, nàng rốt cuộc làm sao vậy?!!” Đông Phương Cửu giữ lấy vai tôi lắc lắc.
“Đừng có luống cuống thế chứ, ta ngất bây giờ.” Tôi lạnh lùng gỡ tay hắn ra, đảo mắt quahai người bọn họ một lần, rồi ngoắc ngoắc ngón tay về phía hai người, hai người bọn họ nhìn nhau không hiểu gì cả, nhưng không còn cách nào cũng đành cúi đầu xuống sát vào tôi, lúc này tôi mới nghiêm túc mở miệng: “Hai ngươi đều không phát hiện ra tênnhóc đáng ghét kia lúc đóng cửa khóe miệng khẽ nhếch lên mỉm cười sao?”
Hiên Viên Tiêu giật mình, Đông Phương Cửu ngây ngốc nhìn tôi, tiếp theo đó liền nở nụ cười.
Cái tên đồ đệ của Ma Y, thiếu niên tên là Vô
Cầu kia khẳng định là đang nói dối.
Thứ nhất, trong sách, tôi đã từng viết Ma Y đang ở Lương quốc trên đỉnhCửu Trọng sơn, đây là chuyện giấy trắng mực đen, sao có thể sai được?
Thứ hai, nào có ai mới một giây trước vẻ mặt còn đang khóc cha gọi mẹ, mà một giây sau lại dễ dàng vui mừng không nén nổi nụ cười như thế?
Trừ khi là cậu ta đang giả bộ!
“Ý của cô là tên thiếu niên kia nói dối?”Hiên
Viên Tiêu nhìn chằm chằm tôi hỏi.
Tôi gật đầu, lại gật đầu tiếp: “Hơn nữa tên
Ma Y kia khẳng định đang ở bên trong!”
“Lăng nhi vì sao xác định chắc chắn như thế?” Đông Phương Cửu nghi ngờ hỏi: “Cứ coi như là tên thiếu niên kia nói dối để lừa chúng ta đi khỏi, nhưng cũng chẳng có gì chắc chắn rằng Ma Y đang ở đây.”
“Ta chắc chắn mười phần! Tỷ tỷ tu đạo của ta sẽ không gạt ta! Ta tin tưởng nàng!” Kỳ thực cũng chính là tin tưởng chính bản thân mình.
“Vậy bây giờ làm thế nào?” Đông Phương Cửu dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Người ta đã không muốn cho chúng ta đi vào, nếu tự ý xông vào… chỉ sợ Ma Y sẽ không chữa cho Sở Sở.”
Đông Phương Cửu nói đích thực rất đúng, tên Ma Y kia rất kỳ quái, cho dù biết rằng chúng tôi bị lừa nhưng chúng tôi có việc cần nhờ nên không thể tùy tiện lỗ mãng xông vào. Thực sự là rắc rối quáđi…
“Chờ một chút, để ta nghĩ một chút.” Tôi xoay người tìm một tảng đá sạch rồi ngồi xuống, nhắm mắt suy nghĩ.
***
 
Bên trong Ma Y viện.
“Vô Cầu, người tới là người ở phương nào?” Một tiếng nói từ trong nội đường phát ra.
Giọng nói rất khẽ, nhưng lại nghe được sự lạnh lẽo khác thường.
Vô Cầu đảo mắt, trả lời: “Bẩm sư phụ, có hai nam nhân và một nữ nhân tới muốn gặp sư phụ.” Hắn vén rèm cửa lên, bước vào nội đường, do dự bổ sung thêm một câu: “Trong đó có một nam nhân tên là Đông Phương Cửu.”
“Ồ? Ha ha.” Một tiếng cười khẽ, rất khó nghe rõ.
Sư phụ Vô Cầu, Ma Y đại nhân đang ngồi ngay ngắn trong nội đường, mặc một bộ hồng sam, phía trên cóthêu một đóa hoa mai màu trắng, đầu hắn đội cái mũ lụa trắng. Một lớp voan mỏng vừa đủ che khuất hắn để người khác không thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn.
“Nhưng mà sư phụ không cần lo lắng, đồ nhi đã đuổi bọn họ đi rồi.”Đôi mắt Vô Cầu khẽ cong lên, cười hì hì, khoe thành tích với sư phụ.
Ma Y vốn đang ngồi thẳng ngay ngắn đột nhiên tay run lên, mở miệng hỏi: “Ai cho ngươi tự ý làm chủ?” Thanh âm không lớn nhưng hàn khí lại lạnh đến bức người, đến tê buốt, thấu xương.
Vô Cầu không ngờ sư phụ lại trách mắng mình, hắn sợ hãi cúi đầu, ủy khuất trả lời: “Sư phụ gần đây không phải luôn sai đồ đệ ra cửa đuổi khách đi sao…”
“Đồ hỗn trướng!”Ma Y đập một chưởng xuống bàn, đóng lại cuốn y thuật đang được mở ra, thanh âm lại cao thêm vài phần: “Đúng là càng lớn càng không nghe lời!”
Đúng vào lúc đó, một thiếu niên mặc một bộ y phục bằng vải thô, thân hình cao lớn, bưng chén thuốc chậm rãi đi đến.
“Vô Cầu, đệ lại làm cho sư phụ tức giận hả?!” Thiếu niên mặc áo vải thô nhìn Vô Cầu như trách cứ nhưng lại lơ đãng nháy mắt ra hiệu cho Vô Cầu, Vô Cầu nhận thấy liền quỳ thụp xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Sư phụ, Vô Cầu biết sai rồi, xin sư phụ trách phạt!”
Còn chưa chờ Ma Y mở miệng, thiếu niên áo vải hét lớn nhìn Vô Cầu đang quỳ dưới đất: “Đệ cứ một mực nói mình sai rồi, nhưng có biết rốt cuộc mình sai ở đâu không?!”
Vô Cầu ngẩng đầu nhìn thiếu niên áo vải có chút do dự nhưng rồi đột nhiên lại nhỏ giọng, khúm núm cúi đầu trả lời: “Vô Cầu không nên tự ý làm chủ, đuổi những người khách muốn tới gặp sư phụ.”
Ma Y thở dài, nhận lấy chén thuốc của thiếu niên kia đưa tới, yếu ớt nói: “Mấy đứa không cần phải diễn kịch ở trước mặt vi sư. Vô Dục, ngươi ra ngoài xem, nếu bọn họ lại đến gõ cửa thì tìm một lý do nào đó cho bọn họ vào đi.”
Thiếu niên áo vải khom người trả lời: “Dạ, sư phụ!”Rồi xoay người đi ra.
“Ngươi còn quỳ ở đó làm gì? Chẳng lẽ muốn chờ vi sư tự mình tới nâng ngươi đứng dậy sao?”
Nghe nói được tha tội, Vô Cầu vui vẻ đứng dậy, nhảy tới trước người Ma Y, nịnh nọt: “Con biết sư phụ thương yêu con nhất mà, không nỡ…”
“Ngươi câm miệng cho ta!”Ma Y cắt lời hắn, thanh âm đã phục hồi lại sự bình thản lúc đầu, “Ngươi chỉ biết ỷ vào sự che chở của sư huynh ngươi để mà đi gây chuyện khắp nơi thôi, chờ đến lúc có một nhân vật lợi hại nào đó đến trừng trị ngươi một trận thích đáng, ngươi mới biết thành thật!”
“Sư phụ…” Vô Cầu chu mỏ, nũng nịu gọi.
Ma Y không thèm để ý đến hắn, vung tay áo lên, mở quyển sách ra, lật lại đúng trang lúc nãy đã đóng. Hắn hơi cúi đầu, ánh mắt xuyên qua tấm voan mỏng nhìn xuống quyển sách.
***
Không còn cách nào, chỉ có thể thử một lần nữa. Tôi đứng dậy, đi tới trước cửa lớn, gõ mạnh mấy cái.
Hiên Viên Tiêu kinh ngạc nhìn hành động của tôi, bất giác hỏi: “Cô làm cái gì vậy?”
“Tin tưởng Lăng nhi đi.” Đông Phương Cửu đi tới bên cạnh Hiên Viên Tiêu, gật đầu với hắn một cái.
Tôi không ngoảnh đầu lại nhưng khóe môi tôi khẽ nhếch lên chứng minh lời tên ngốc Đông Phương Cửu kia nói khiến tôi cảm thấy rất thoải mái.
Có điều chỉ mới gõ cửa trong chốc lát mà đã có người ra mở cửa, lần này ra mở cửa là một thiếu niên trẻ tuổi mặc áo vải, luận về tuổi tác thì hắn có vẻ lớn hơn tiểu tử rắm thối kia một chút.
Ánh mắt thiếu niên áo vải như bó đuốc quét qua quét lại trên người bọn tôi, mỉm cười rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng nõn, hắn mở miệng nói: “Chào mừng các vị quý nhân đã đếnMa Y quán, không biết mấy vị có chuyện gì quan trọng không?” Hắn nói rất khách khí, mặc dù không niềm nở nhiệt tình nhưng cũng không mất tác phong của chủ nhà.
Tôi cười bình thản, nói: “Tiểu nữ là Lam Nhan Lăng, là đệ tử của thiên sư Trương Đạo Lăng của phái ‘Chính Nhất Đạo’, không dám khoe khoang văn võ toàn tài, trên đời có một không hai, nhưng cũng có hiểu biết chút ít kỳ môn dị thuật, tạp học bí lý, thôi cung diễn toán. Lam Nhan Lăng bất tài đặc biệt đến xin Ma Y đại nhân chỉ giáo!” Tôi nói không nhanh không chậm, khóe mắt luôn mang theo ý cười chứ chẳng hề có nửa điểm thành tâm muốn xin chỉ giáo, càng nghe càng giống như là ‘vạch lá tìm sâu’.
Hiên Viên Tiêu và Đông Phương Cửu nghe những lời Thượng Quan Lăng nói trong lòng vô cùng kinh ngạc nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Thiếu niên áo vải hơi sửng sốt một chút, dường như vô tình liếc tôi một cái, rồi mỉm cười chắp tay làm lễ với tôi, nói: “Vô Dục, đại đệ tử của sư phụ.” Đột nhiên hắn ngừng một lúc rồi lại nói:“Gia sư xuất môn chưa về, cô nương đây nếu nguyện ý thì trước tiên hãy vào trong viện chờ đợi.”
“Đã như vậy, Lam Nhan Lăng cung kính không bằng tuân mệnh.” Tôi mỉm cười rực rỡ nhìn hắn, vửa đủ lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.
 
Vô Dục nghiêng người, chìa cánh tay trái ra, cung kính nói: “Mời vào —”
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 62
Cố nhân biết ta, ta không biết hắn!
Ma Y quán, bên trong phòng khách ở hậu viện.
“Vô Dục, người đã vào chưa?”Ma Y vẫn ngồi trong phòng khách như trước, đang chăm chú nghiên cứu y thư (*) trong tay, thanh âm xa xôi hỏi đại đệ tử của hắn.
(*) Sách về y học.
“Bẩm sư phụ, Vô Dục đã chiêu đãi khách nhân nghỉ ngơi trong Hồng Mai đình ở tiền viện rồi ạ.” Vô Dục khom người trả lời.
“Ừm.”Ma Y gật gật đầu, lại hỏi: “Ngoại trừ Đông Phương Cửu, hai người kia có nói tên hay không?”
Vô Dục suy nghĩ chốc lát, trả lời: “Nữ tử áo lục tên là Lam Nhan Lăng, tự xưng là đệ tử của Trương Đạo Lăng Trương thiên sư.” Cười khẽ, lại nói:“Nói là muốn cùng sư phụ thỉnh giáo vài thứ gì đấy!” Dừng lại một chút, hắn tiếp tục nói:“Có điều, Vô Dục cho rằng cô nương này hoàn toàn không phải là người tu đạo, ở trên người nàngđồ nhi không cảm nhận được hơi thở ôn hòa của người tu đạo, mà khí lực của nàng dao động rất lớn, ha ha, rất có sức sống.”
Ma Y sửng sốt, khẽ lầm bầm: “Lam Nhan Lăng?……” Tiếp theo ngẩng đầu nhìn phía Vô Dục, cười nhạt hỏi: “Ố? Ha ha, Vô Dục bắt đầu hứng thú với việc nghiên cứu tu chân từ khi nào vậy?”
Vô Dục sắc mặt ửng đỏ, gục đầu xuống nói: “Khi sư phụ ngao du chưa về, đệ tử nhàm chán, liền tự ý lật xem các điển tịch trong kho sách……”
“Ha ha.”Ma Y cười vang, “Các điển tịch trong kho sách tất nhiên là cho ngươi và Vô Cầu tùy tiện vào xem, sao lại nói là tự ý.”
Vô Dục thấy Ma Y đi ra phía cửa, liền vén rèm lên giúp Ma Y, đi theo phía sau hắn ra ngoài.
“Sư phụ muốn đến tiền viện?”
“Không.  Tây uyển, Bạch Mai  đình.”Ma Y
thản nhiên nói.
“Vậy để Vô Dục đi chuẩn bị cho sư phụ một ít trà bánh.”
“Ừ.”
Vô Dục vừa mới xoay người đã bị Ma Y gọi
 
lại.
 
“Ngươi đi mời Lam cô nương đến Hồng Mai
 
đình, bảo Vô Cầu đi phân phó phòng bếp chuẩn bị trà bánh.”Ma Y suy nghĩ một chút, lại nói:“Nhớ chuẩn bị bánh hoa quế và bánh xốp đậu đỏ.”
Vô Dục giật mình, vội nói: “Dạ, Vô Dục đi làm ngay.”
Ma Y gật đầu cho phép.
***
Đông uyển.
“Vô Cầu, đệ mau đi phân phó phòng bếp chuẩn bị ít trà bánh!” Vô Dục vừa đẩy cửa phòng Vô Cầu ra, quả nhiên nhìn thấy Vô Cầu lười nhác đang nằm ở trên giường chợp mắt.
“Ừm……” Vô Cầu bất mãn ngồi dậy, “Vì sao đệ lại là tên sai vặt, sư phụ lão nhân gia người không biết yêu thương đệ gì cả…… Người ta vẫn còn đang trong độ tuổi trưởng thành……”
Câu nói chưa dứt, trên đầu Vô Cầu đã lãnh một cái cốc đau điếng, Vô Dục trừng mắt nhìn hắn giả bộ cả giận nói: “Còn không đi nhanh! Cẩn thận sư phụ phạt đệ bây giờ!”
“Hừ…… Sư phụ đúng là bất công, thiên vị sư huynh!” Vô Cầu còn chõ mỏ nói lại một câu xong mới chạy ra khỏi phòng, trên mặt vui như hoa nở.
Vô Dục bất đắc dĩ khẽ lắc đầu, đuổi theo hắn ra cửa, dặn với theo: “Đưa đến Bạch Mai đình, nghe rõ chưa?! Nhất định phải có bánh hoa quế và bánh xốp đậu đỏ đó!!”
“Ai da, dông dài quá, biết rồi!” Vô Cầu vui vẻ chạy đi, không thèm quay đầu lại.
***
Ma Y quán, tiền viện, Hồng Mai đình.
Tôi cùng tên ngốc Đông Phương Cửu và tên thất phu Hiên Viên Tiêu tao nhã ngồi chờ trong đình chung quanh bao bọc toàn là mai đỏ, nhàn rỗi ngồi uống hết ba ấm trà, nếu còn uống tiếp chỉ sợ tôi phải hỏi đường đi nhà xí mất.
Mấy nam nữ hầu hạ đứng ngoài đình mặt lạnh như tiền, tướng mạo đều tuấn mỹ vô cùng, chỉ tiếc bọn họ không hề nói chuyện, thấy đồ đệ Ma Y đưa bọn tôi đến đây, liền dâng trà bánh. Chén trà không còn, sẽ có người chủ động châm lại cho đầy, nếu là bình trà đã cạn, không đến một giây sẽ có người bưng bình trà mới lên.
Tóm lại là phục vụ chu đáo, động tác thuần thục, nhưng mà, bạn đừng mất công dò hỏi bọn họ bất cứ vấn đề gì, có hỏi bọn họ cũng chỉ hé miệng cười cười mà thôi.
Tôi trong lòng tức giận không chịu nổi, kéo Đông Phương Cửu nhỏ giọng hỏi: “Này, bọn họ có phải câm điếc hết rồi không, sao hỏi cái gì cũng không lên tiếng vậy, tốt xấu gì ít nhất cũng phải nói ‘Không biết’ chứ, đúng hay không?! Cái này gọi là đạo đãi khách gì đây?!”
Đông Phương Cửu nở nụ cười, ghé sát bên tai tôi nói nhỏ: “Lăng nhi thật thông minh, mấy người kia quả thật là câm điếc.”
“Ách……” Tôi kinh hãi, chộp lấy đầu hắn, có chút lén lút hạ giọng, hỏi: “Làm sao ngươi biết
?”
Đông Phương Cửu cười khúc khích, tay hắn áp lên tay tôi, đôi mắt cong cong, chậm rãi nói: “Lúc nam nhân kia vừa mới châm trà cho Lăng nhi, ho khan một tiếng, ta đúng lúc nhìn thấy trong miệng của hắn không có lưỡi.”
“Hả…… ơ……” Cái miệng đang há hốc của tôi bị tên Đông Phương Cửu đang mỉm cười dịu dàng kia bịt chặt lại.
 
“Hừ, không cần chuyện gì cũng đều tỏ ra
kinh ngạc sững sờ như thế!”
Hiên Viên Tiêu đặt chung trà xuống, lạnh lùng liếc tôi một cái, tôi vừa định cãi lại, chợt nghe hình như có người gọi tôi, nhìn lại, đại đồ đệ của Ma Y trước mặt mang nét cười ngây thơ đi về phía tôi.
Vậy sao nói hình như có người gọi tôi? Là bởi vì câu hắn gọi chính là ‘Lam cô nương’, cách xưng hô này đây là lần đầu tiên tôi nghe được, thấy không quen cho lắm.
“Vô Dục tìm ta?” Vốn định tôn xưng hắn một tiếng ‘sư phụ’, nhưng ráp vào với tên hắn gọi lên sao mà giống pháp danh của hòa thượng quá, cho nên liền lược bỏ đi, hơn nữa tuổi tác của hắn thoạt nhìn cũng không lớn, mẹ kế như tôi đây cũng không tiện giả vờ hiền thục quan tâm tiểu đệ đệ nhà người ta gọi hắn là ‘Vô Dục oa oa’ được! Nên cứ gọi thẳng tên hắn cho xong.
Vô Dục mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, cúi người sát bên tai tôi dùng âm lượng cực khẽ nói: “Lam cô nương, sư phụ có lời mời.”
Tôi bị chuyện tốt bất ngờ làm cho kinh ngạc, sửng sốt mấy giây mới hiểu ra, bật người từ trên ghế đứng dậy.
Tôi kéo cánh tay Vô Dục, vui vẻ nói: “Đi!” “Chờ chút.”
Sắc mặt Hiên Viên Tiêu có phần khó coi, không tự chủ được cũng đứng dậy, còn Đông Phương Cửu vẫn cứ tỉnh bơ như không, nhưng cơ thể hắn trong khoảnh khắc tôi đứng bật dậy cũng ngồi thẳng người lên.
Trong không khí như có một mạch nước ngầm đang cuồn cuộn dâng lên.
Khẳng định hai người này cũng đã nghe được Vô Dục nói gì với tôi, cho dù Vô Dục nói rất nhỏ, nhưng tai của bọn họ cũng ‘nhạy bén’ y như ‘tâm nhãn’ của họ, sao có thể không nghe thấy chứ!
Tôi thầm nghĩ không xong rồi. Dựa vào tính cách của Hiên Viên Tiêu sao có thể chấp nhận việc Ma Y coi thường hắn, hắn đi đến đâu thì đều phải lấp lánh, lung linh như vàng mới được.
Vừa lúc đó, Đông Phương cửu mặt mày hớn hở nở nụ cười: “Hiên Viên huynh, huynh xem này hoa mai nở đầy vườn tươi đẹp thế này, không bằng cùng ta ở đây uống rượu ngâm thơ có được không?”
Hiên Viên Tiêu giật mình, nhìn sang Đông Phương Cửu, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc, cuối cùng cũng ngồi xuống.
Đông Phương Cửu ngượng ngùng nhìn về phía Vô Dục, còn chưa chờ hắn mở miệng, Vô Dục liền lễ phép nói: “Vô Dục sẽ sai người đưa một hũ rượu ngon lên cho nhị vị.”
“Đa tạ.” Đông Phương Cửu cười khẽ gật đầu.
*** Tây uyển, Bạch Mai đình.
Wow, Ma Y này thật thú vị nha, bên ngoài toàn trồng hồng mai diễm lệ, nhưng ở đây khắp nơi đều là bạch mai.
Ha ha, hơn nữa hương thơm của bạch mai trang nhã hơn so với hồng mai một chút, đúng là càng đi vào sâu màu sắc càng nhạt, hương thơm càng đạm. Thú vị, thú vị!
Xa xa thấp thoáng một nam tử áo đỏ ngồi ngay ngắn trong bạch ngọc đình, màu đỏ diễm lệ giữa một khoảng trắng lớn tạo nên vẻ rực rỡ đối lập, khiến người ta khó có thể bỏ qua.
Nhìn bộ y sam đỏ rực, tôi bất chợt nhớ tới bộ dạng của tên ngốc Đông Phương Cửu trong ngày đại hôn của tôi và Âu Dương Vân… sinh ra cái gọi là xinh đẹp quyến rũ, phong tình vô hạn a…
“Lam cô nương……”
Tôi hoàn hồn, cười hì hì nhìn chằm chằm vào vẻ mặt kinh ngạc của bạn Vô Dục, thân thiện hỏi: “Sao? Có chuyện gì?” Mặc dù tôi biết đứa nhỏ đáng thương này khẳng định là bị vẻ mặt quỷ dị nào đó của tôi làm cho hoảng sợ…
Vô Dục ho nhẹ một tiếng, lắc lắc đầu, lại tiến về phía trước dẫn tôi đi một đoạn, tới chỗ cách đình khoảng năm mét thì ngừng lại.
“Lam cô nương, mời —” Hắn mỉm cười nhìn tôi, chìa cánh tay phải đưa ra tư thế ‘mời’.
Tôi mỉm cười với hắn, sải bước về phía Ma
Y.
Vào đình rồi tôi mới chú ý, Ma Y này trên
đầu đội một cái mũ rộng vành phủ sa mỏng, căn bản thấy không rõ khuôn mặt hắn. Có điều Ma Y hẳn là tuổi tác không lớn, sống lưng hắn thẳng tắp, chiếc nón phủ sa trên đầu căn bản không che kín được mái tóc đen như mực của hắn, tôi đoán hắn chắc chắn là một soái ca, hơn nữa còn là một soái ca nhiệt tình như lửa. Hắc hắc, ai bảo hắn mặc áo màu đỏ làm chi! Đây là bí quyết dựa vào sở thích màu sắc để đoán tính cách đó mà.
Chẳng qua là, lúc ấy tôi không biết, hắn ngoại trừ thích mặc đồ đỏ, còn thích mặc đồ trắng.
Chỉ cần trên đồ đỏ có hoa mai trắng, trên đồ trắng có hoa mai đỏ là được.
Chẳng qua là, lúc ấy tôi quên mất, màu đỏ ngoại trừ thể hiện sự nhiệt tình, còn có thể dùng để cảnh báo nguy hiểm.
Sắc màu như máu, sâu thẳm trong vẻ yêu mị là một dòng sông băng không có bến bờ.
Nhìn Ma Y đại nhân trước mắt, tôi rướn người, chắp tay cười nói: “Tiểu nữ tử Lam Nhan Lăng bái kiến Ma Y đại nhân!”
Một tiếng cười khẽ như gió lạnh luồn qua tai, khiến người ta toàn thân sởn gai ốc. Có chút lạnh lẽo, nhưng chỉ một chút.
Ma Y đứng dậy chậm rãi tháo nón xuống, một đôi mắt màu tím sâu như đầm lầy, rõ ràng là mang ý cười nhìn tôi, nhưng không biết vì sao lại lóe ra một tia quỷ mị. Đôi môi mỏng bởi vì thiếu mất vài phần huyết sắc nên trông thật lạnh lẽo, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, tà mị đến tận xương.
“Công chúa, sao để thuộc hạ chờ lâu vậy.” Nụ cười yêu mị, thấp thoáng vẻ oán trách,
khẩu khí ôn hòa, nhưng truyền vào trong tai lại
 
giống như lưỡi dao băng lạnh buốt, trong nháy
mắt liền chém phăng tấm bình phong ấm áp.
Tôi ngơ ngác nhìn hắn, trong lòng một khoảng sương mù mờ mịt, không biết phải làm sao.
Là phúc? Hay là họa đây?
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: