truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 059 – 060 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 59
Thân phận lo âu, nghi hoặc trùng điệp
Vốn tưởng rằng ngồi chung một con thuyền với Hiên Viên Tiêu, chúng tôi sẽ làm cho con thuyền này nát tươm nát tành, kết quả là vẫn bình an vô sự, hắn không chỉ không chủ động xuất kích đối phó với tôi, ngay cả những lần tình cờ chạm mặt hắn đều ngoảnh mặt làm ngơ, xoay người bước đi.
Đối với hành vi quỷ dị của hắn tôi thật sự khó có thể lý giải, hắn đối với tôi, hoặc nói chính xác hơn, hắn với Thượng Quan Lăng rốt cuộc là loại tình cảm gì?
Vốn dĩ là chán ghét ‘tôi’, hiện tại thì sao? Tôi, thứ nhất là không thích hắn, thứ hai là còn cố gắng làm mối cho hắn cùng Sở Sở, hắn còn lý do gì mà cứ thấy tôi là lại chán ghét như thấy ôn dịch chứ?
 
Ai, không hiểu a không hiểu, tâm tư người này thật sự quá thâm ảo.
Đông Phương Cửu đẩy cửa bước vào, cười nói:“Có chuyện gì mà tiểu Lăng nhi thở ngắn than dài vậy?”
Tôi nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lên nhìn Đông Phương Cửu nghiêm túc nói:“Lần sau tới nhớ gõ cửa!”
“Ta có gõ.” Có điều rất nhẹ thôi, nhất định là nàng không nghe thấy. Đông Phương Cửu nheo mắt cười cười.
“Tìm ta có chuyện gì?”
“Lăng nhi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ về nhà.”
“Đi đi, đó là nhà ngươi, không phải là nhà ta!” Tên ngốc Đông Phương Cửu này lại bắt đầu giở thói buồn nôn, tôi phải chuẩn bị phòng ngự thật tốt.
Đông Phương Cửu mím môi cười, nói:“Được rồi, tới phòng nghị sự đi, ta sẽ chờ nàng.”
Tôi còn đang lưỡng lự, đã bị Đông Phương
Cửu kéo tay lôi đi.
Hiên Viên Tiêu nhìn thấy Đông Phương Cửu nắm tay tôi tiến vào liền buông chén trà xuống, Thập Tứ phía sau vẫn đứng thẳng tắp.
“Công chúa!” Ất nhìn thấy tôi, khuôn mặt nở một nụ cười.
“Ất nha, lần sau bảo vệ cửa phòng ta cho tốt, bằng không sẽ có người lén lút tùy tiện tiến vào!” Lời này đương nhiên là nói cho Đông Phương Cửu nghe, dùng dư quang liếc mắt một cái, thế nhưng sắc mặt hắn không có tí xíu giận dữ nào. Tên ngốc này thật sự không thể cứu được nữa rồi! Hắn rốt cuộc có hiểu thế nào gọi là nói móc không hả?!
Ất nhìn Đông Phương Cửu, ánh mắt cũng không lộ ra điều gì, chỉ nói: “Dạ.”
Đợi tôi tìm chỗ ngồi thoải mái xong, Đông Phương Cửu vẫn giữ ý cười nhìn Hiên Viên Tiêu nói:“Hiên Viên huynh giờ có thể đem chuyện Sở Sở bị trúng độc nói tường tận cho chúng ta được chưa.”
Hiên Viên Tiêu hơi nhướng mày, nhìn chòng chọc vào khuôn mặt đang nở nụ cười của Đông Phương Cửu, đôi mắt sắc vàng cực lạnh, khẩu khí khó chịu nói: “Lúc Sở Sở ở Ngôn quốc đã bị trúng độc.”
“Làm sao ngươi biết?” Tôi hỏi như vậy không phải vì không tín nhiệm Hiên Viên Tiêu, với tính cách người này, hắn sẽ chẳng thèm bịa đặt với tôi làm gì, chỉ là tôi thực sự không thể hiểu nổi vì sao lúc Sở Sở cùng hắn lên thuyền trở về Ngọc quốc vẫn còn cực tốt, hơn nữa tại sao đám người ở Ngôn quốc lại phải hạ độc Sở Sở?! Không bằng hạ độc tôi còn có thể tin.
“Ở trên thuyền của ta không ai dám động đến nàng.”Hiên Viên Tiêu cau mày không hờn giận trả lời tôi.
Đông Phương Cửu nói chen vào một câu:“Sau khi Sở Sở trở lại Ngọc quốc cơ thể ngày càng tiều tụy, nhưng các ngự y chẩn bệnh lại cực kì nhất trí, đều nói nàng cũng không đáng lo ngại.”
Tôi nghiêng đầu nhìn về phía Ất, Ất trầm mặc gật đầu.
“Nhưng ta vẫn nghĩ không ra, vì sao kẻ đó ai không đầu độc lại muốn đầu độc Sở Sở?”
Hiên Viên Tiêu cười lạnh một tiếng nhưng không nói gì, Đông Phương Cửu khẽ lắc đầu, thở dài nói:“Lăng nhi, người kẻ đó muốn đầu độc chính là nàng a!”
Tôi đột nhiên giật mình, hơn nửa ngày sau mới vội vàng truy vấn Đông Phương Cửu:“Vậy thì vì sao Sở Sở lại trúng độc?”
Đông Phương Cửu cười khổ nói:“Lăng nhi, ta cũng không phải là vị tỷ tỷ tu đạo của nàng, làm sao biết rõ hết được.”
“Vậy thì vì sao có người muốn hại ta?!” Thượng Quan Lăng thật sự bị nhiều người hận như vậy sao? Tất cả mọi người đều hận tôi không thể chết?…
“Đắc ngọc giả, chưởng càn khôn.” Đông
Phương Cửu biểu tình sâu thẳm gằn sáu chữ.
Cái gì?! Đều tại lão hồ ly Vô Ngôn kia! Nếu không phải do cái Thần chỉ cứt chó của hắn, ai sẽ đối với Ngọc quốc tôi như hổ rình mồi?! Ai sẽ ngấm ngầm hạ độc thủ với tôi?!
Khóe miệng tôi co vào, lại hỏi:“Vậy sao Thần chỉ ta đây nói lại không có ai tin?” Sợ bọn họ quên mất tôi lặp lại câu nói của mình hôm trước,“Chính là câu ‘Ngôn niệm quân tử ôn kì như ngọc’!”
Đông Phương Cửu ảm đạm cười:“Lăng nhi không phải muốn ám chỉ ‘ngọc’ ở Ngôn quốcđóchứ?”
Ôi chao? Hắn hiểu nha, tôi vội vã gật đầu. “Cô cho rằng Âu Dương Vân mấy ngày nay
rất tốt?!”Hiên Viên Tiêu bỗng chốc phun ra một
câu, hàn khí bức người.
Tôi nghe xong cũng cả kinh, buột miệng nói:“Hắn cũng bị kẻ khác ám toán?” Không thể nào? Vậy mà hắn còn bớt thì giờ đến tra tấn tôi?!
Hiên Viên Tiêu khẽ nhắm hai tròng mắt sắc vàng, không trả lời tôi. Tôi ngược lại nhìn về phía Đông Phương Cửu, Đông Phương Cửu bất đắc dĩ cười nói:“Ngôn quốc còn có một vị đại quốc sư mà.”
“À.” Tôi như vừa tỉnh mộng, hai mắt sáng choang như đèn, dán mắt vào hai người bọn họ. Nghĩ đến đây tôi lại cảm thấy có điểm không đúng, Ngôn quốc bị người khác theo dõi, nhưng mà theo biểu hiện của Đông Phương Cửu với Hiên Viên Tiêu, lại không giống như là bọn hắn làm, như vậy thì Kim quốc cùng Lương quốc cũng bị loại bỏ, vậy, vậy rốt cuộc là kẻ nào đã làm những chuyện này?!
“Lăng  nhi,  không  nên  cau  mày.”  Đông
Phương Cửu cưng chiều nói.
“Ờ.” Ta đáp lại một tiếng rồi lại ngẩng đầu hỏi hắn:“Là người Dực quốc làm?”
Dực quốc, nơi nhỏ như lòng bàn tay, vốn thuộc Ngọc quốc.
Đông Phương Cửu cùng Hiên Viên Tiêu đều cực kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía Thượng Quan Lăng, Hiên Viên Tiêu rốt cuộc nhịn không được, lớn tiếng chất vấn:“Cô rốt cuộc là ai?!”
 
Đông Phương Cửu lúc này ngây người, trong lòng run lên, vội vã nói chen vào một câu, ngăn Hiên Viên Tiêu lại:“Hiên Viên, Lăng nhi là trưởng công chúaNgọc quốc, nàng trước tiên hoài nghi Dực quốc rất có đạo lý!” Hắc mâu của Đông Phương Cửu gắt gao nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Tiêu, lông mày nhíu lại, đôi mắt bao hàm thâm ý đều ám chỉ Hiên Viên Tiêu không được lỗ mãng.
Tôi ngơ ngẩn nhìn biểu tình quái dị của Đông Phương Cửu cùng Hiên Viên Tiêu, trong lòng bất ổn. Hiên Viên Tiêu chất vấn rốt cuộc có ý tứ gì? Hắn chẳng lẽ đã phát hiện được điều gì? Chẳng lẽ là Âu Dương Vân nói cho bọn họ?! Không phải đi…
Trong nhất thời bầu không khí trở nên đặc
 
lại.
 
Thật lâu sau, Đông Phương Cửu phá vỡ sự
 
yên lặng, ôn nhu trấn an nói:“Tóm lại Lăng nhi nàng phải luôn luôn cẩn thận, không thể hành sự một mình, bây giờ nàng là người nguy hiểm nhất.” Tiếp theo lại giả như phong thái quyến rũ, nhỏ nhẹ nói: “Hay là cục  cưng tiểu Lăng nhi muốn đi cạnh ta mới an toàn!”
“Xí —” Tôi mới không cần ở cùng một chỗ với con sói háo ‘sắc’ nhà anh!
***
Chính ngọ hôm sau, dưới chân Cửu Trọng sơn, Lương quốc.
Đám người Cửu vương phủ sớm đã chầu chực dưới chân núi, trong đó tôi chỉ biết mỗi một người là cô gáiáo vàng, Y Y, tú bà của Ngôn quốc Chí Tôn phường, tâm phúc của Đông Phương Cửu.
Mặc kệ những cái khác, tôi xoay người phân phó Ất:“Ất, ngươi mau trở về nhanh chóng đưa Sở Sở tới đây, chúng ta sẽ lên Cửu Trọng sơn chào hỏi Ma Y trước.”
“Vâng!” Ất khom người đáp.
“Khoan đã —” Tôi gọi Ất lại, suy nghĩ một chút rồi nói:“Cửu Trọng sơn có chín đỉnh núi, Ma Y hẳn là ở nơi cao nhất trên đỉnh Cửu Trọng sơn.”
“Thuộc hạ hiểu rồi!”
“Ừm, đi nhanh về nhanh!”
***
Đông Phương Cửu nói đường lên Cửu Trọng sơn mặc dù không dốc lắm, nhưng lại chật chội quanh co, dắt ngựa cũng không thể đi được, hắn bèn đề nghị mọi người để ngựa dưới chân núi, đi bộ lên.
Tên thất phu Hiên Viên Tiêu ỷ mình có công phu, không thèm đếm xỉa đến mọi người, tự mình thi triển khinh công leo núi, tiểu Thập Tứ nhà hắn cũng chỉ có thể gắng sức bám theo sau, không hề oán hận nửa câu.
Tôi vốn dự định sai người chuẩn bị kiệu trúc nâng lên trên núi, bằng không dựa vào thể chất loại trạch nữ tôi đây chắc đến cả đời mới có thể bò lên trên đỉnh núi. Ai ngờ tôi còn chưa mở miệng, đã cảm thấy eo bị siết lại, thanh âm của tên ngốc Đông Phương Cửu kia vang lên như sấm đánh bên tai. Hắn ôm tôi cùng ‘bay’. Đừng nói cước lực của tên ngốc Đông Phương Cửu kém xa so với Hiên Viên Tiêu, ngay cả khi hắn vác theo một đại phiền toái như tôi cũng không rớt lại phía sau nhiều lắm.
Chưa đến nửa canh giờ, cảnh vật trước mắt càng trong trẻo khoáng đạt hơn, ta cảm thấy cũng sắp tới nơi, vì vậy càng thúc giục mọi người đẩy nhanh cước bộ.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 60
Đỉnh Cửu Trọng sơn, trái tim nặng trĩu
Ngọn Cửu Trọng sơn ở Lương quốc thật là đặc biệt, đặc biệt đây không phải bởi vì sơn đạo nhỏ hẹp quanh co, mà là càng trèo lên cao nhiệt độ không khí càng nóng, chờ lúc chúng tôi lên được tới đỉnh ngoài cảnh sắc trước mắt hùng vĩ tươi đẹp lộng lẫy còn có xung quanh thật giống như những ngày mùa hè, đã vậy ngay cả bốn bề không khí đều tràn ngập hơi nóng bức mùa hạ.
Về điểm ấy, không chỉ có người mẹ kế như tôi đây không ngờ tới, mà ngay cả Đông Phương Cửu cũng có chút giật mình, càng khỏi phải nói đến những người khác.
Cửu Trọng sơn rất quái lạ, phải nói tầng thứ chín của Cửu Trọng sơn rất quái lạ. Nơi này cảnh vật rộng mở, hoa nở phủ kín mặt đất, giống như giữa hè, nhưng cẩn thận nhìn thật kỹ thì những bông hoa nở rộ rực rỡ này lại đều là loại hoa không thể nở vào mùa hè. Hoa trạng nguyên diễm lệ, sơn trà đỏ rực, lan quân tử hồng cam thanh lịch, và một mảng rừng mai tươi đẹp rộng lớn bao la, hồng, vàng, trắng, ba màu hòa lẫn trong nhau, trong không khí tràn ngập mùi hương hoa mai lạnh lẽo mà thanh khiết khiến cái cảm giác bực bội vì nóng nực chợt tan biến trong chớp mắt.
“Thật đẹp……” Trong thâm tâm tôi ngầm cảm thán, tâm trạng cũng cảm thấy nhẹ nhàng hẳn lên.
Đông Phương Cửu cũng cong cong mắt cười: “Đúng vậy, ta đây cũng là lần đầu tiên lên tới đỉnh Cửu Trọng sơn này.”
“Đã lên đến tầng thứ chín rồi, Ma Y ở đâu?” Câu nói của Hiên Viên Tiêu trong phút chốc liền xua tan toàn bộ cái nóng bức.
“Ừm…… Ở……” Tôi cũng có biếtđâu, trong sách chỉ viết là gặp được Ma Y trên đỉnh Cửu Trọng sơn thôi. Vừa suy nghĩ, vừa đảo mắt nhìn quanh bốn phía, cuối cùng cảm thấy nơi này hoa mai nở quá rực rỡ, hơn nữa có vẻ như càng đi sâu vào trong thì màu trắng như tuyết lại càng thêm chói mắt, “Hẳn là ở chỗ sâu trong rừng mai kia.”
“Cô rốt cuộc biết hay là không biết?!”Hiên
Viên Tiêu trừng mắt nhìn tôi, hơi tức giận hỏi.
Tôi cả giận nói: “Ngươi cho rằng ta là mẹ ngươi sao, cái gì cũng biết hết chắc?!”
Hiên Viên Tiêu tức giận đến mức siết nắm tay kêu răng rắc, tôi âm thầm lui ra phía sau mấy bước.
“Đi, vào bên trong xem thử.” Đông Phương Cửu kéo lấy tay tôi hướng vào phía sâu trong rừng mai mà đi, còn cười khẽ bên tai tôi hỏi:
 
“Lăng nhi là làm sao biết được mẫu thân của
Hiên Viên không có gì là không biết vậy?”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt tên ngốc này không có ý tốt gì, rõ ràng là cố ý khiêu khích, tôi trả lời hắn: “Mẹ của hai người đều giống như nhau!”
Đông Phương Cửu hơi chút sửng sốt, ánh mắt đột nhiên tối sầm lại nhưng chỉ trong chốc lát lại sáng ngời hẳn lên, cười nói: “Chuyện này thì Lăng nhi đoán sai rồi.” Mẫu thân của Hiên Viên Tiêu vốn là hoàng hậu Kim quốc, hiện tại là hoàng thái hậu Kim quốc, còn mẫu thân của hắn lại là… một người có huyết thống hèn mọn nhưng lại có cốt cách cao ngạo nhất ở trên đời này.
Tôi nhìn đôi mắt u ám của Đông Phương Cửu, chung quy vẫn không thể nhìn thấu được tâm can của hắn, càng nhìn càng cảm thấy như có thể rơi vào dòng xoáy đen ngòm sâu không thấy đáy kia, một thế giới đen ngòm không có cảm giác an toàn, trong lòng bỗng dưng run rẩy, tôi hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
“Ôi, tiểu Lăng Nhi thực sự đang lo lắng cho ta sao?” Khóe miệng Đông Phương Cửu hơi nhếch lên, đôi mắt phượng nheo nheo lại, cười xấu xa hỏi.
“Ngươi đi chết đi!” Chẳng muốn đôi co với hắn, hất tay hắn ra, tôi nhanh chân đi như chạy về phía trước. Về phần vì sao muốn chạy, tôicho rằng nên tranh thủ từng phút từng giây tìm cho được tên Ma Y kia. Phía sau truyền đến tiếng cười ác ý như ‘oan hồn’ của Đông Phương Cửu.
Ở sâu trong rừng mai đúng là dùng một mảng hoa mai trắng như tuyết bao bọc quanh một cái biệt viện, trên tấm biển lớn ở đại môn viết hai chữ ‘Ma Y’ to màu đỏ như máu, sự đối lập của màu sắc này rõ ràng là cố ý sử dụng khiến cho người xem phải giật cả mình.
Ma Y này cũng thật sự là quỷ dị tới cực điểm, tôi khinh thường lắc lắc đầu, quay lại nhìn đội ngũ đang tiến tới phía sau nói: “Nó đây rồi.” Ánh mắt dừng lại ở trên người Hiên Viên Tiêu, “Ngươi tìm một người trở về tiếp ứng Ất, bảo những người khác đều thối lui ra bên ngoài rừng mai đi.” Không để ý tới kim quang giết người của Hiên Viên Tiêu, tôi quay sang nói với Đông Phương Cửu:“Ngươi đi gõ cửa đi, Cửu Trọng sơn tốt xấu gì cũng là địa giới thuộc Lương quốc của ngươi, hắn dù sao cũng phải nể chút mặt mũi của chủ nhân nơi này là ngươi chứ.”
Hiên Viên Tiêu có tức giận cũng không còn cách nào, thanh âm bình tĩnh bảo Thập Tứ làm theo sự phân phó của tôi. Đông Phương Cửu nhíu mày vẻ mặt oan ức nhìn tôi, con ngươi đen lóng lánh như vừa được ngâm trong nước, phủ một tầng sương mù.
Tôi đảm bảo khẳng định cộng thêm chắc chắn là tôi đang ức hiếp bọn hắn, làm khó dễ bọn hắn. Hắc hắc, ai bảo tôi là mẹ kế vô lương làm chi? Quên mất lúc mấy người ức hiếp tôi rồi sao?! Cái này gọi là… có quyền mà không dùng, để quá hạn sẽ thành đồ bỏ! A ha ha ha…. đến lúc mấy người không dám chắc tên Ma Y chết tiệt kia có thật hay không, còn không quay đầu van cầu tôi ấy chứ?! Đến lúc đó…… A ha ha ha ha…… Lão nương lại làm thịt mấy người một phen! Mấy người dù gì đi nữa cũng phải chịu đựng thôi! Diệt! Ha ha ha…. ai bảo mấy người là kẻ có tiền làm chi? Tiền nhiều như nước còn sợ tôi moi móc chút đỉnh hay sao?!! Oh yeah… cuộc sống thật là tươi đẹp, thế giới thật là tuyệt vời…
“Ui da!” Tôi ngẩng đầu tức giận trừng mắt nhìn Đông Phương Cửu vừa rụt tay lại, “Sao ngươi gõ đầu ta!” Đợi đó, cứ gõ đi, chờ ngày nào đó tôi rút hết móng của anh cho biết!
Đông Phương Cửu cười hắc hắc khoái trá, nói nhỏ: “Tiểu Lăng nhi, nàng vừa mới suy nghĩ cái gì đều viết hết lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nàng hếtrồi!” Tiếp theo lại nói:“Ai bảo nàng không ngoan, đây là hình phạt cảnh cáo của ta!” Nheo mắt cười liền tránh ra xa.
Đông Phương Cửu tao nhã đứng ở trước cửa lớn của Ma Y, đưa tay lên gõ cửa, tất cả bọn tôi ngừng thở chờ bên trong đáp lại. Bất ngờ chính là, không đầy hai phút đã có một thiếu niên thanh tú khoảng chừng mười ba, mười bốn tuổi mở cửa ra, đôi mắt to đen láy của cậu ta lướt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Đông Phương Cửu vài lần, lại ló đầu nhìn dò xét tôi cùng Hiên Viên Tiêu mấy lần, hất đầu lên thái độ rất kiêu ngạo hỏi han: “Có chuyện gì sao?”
Tôi có một chút tức giận, chỉ là một thằng nhóc tì rắm thối còn chưa mọc râu, đừng bao giờ để chị đây túm được cơ hội lột quần cậu xuống, chị sẽ đánh nát mông cậu!
Đông Phương Cửu trái lại không phát cáu, mỉm cười với thiếu niên kia, khách khí nói: “Tại hạ Đông Phương Cửu, đặc biệt đến đây bái kiến Ma Y đại nhân.”
Tôi che miệng bả vai run run cười ‘khùng khục’, tên ngốc Đông Phương Cửu này thật là biết diễn kịch, lại còn tự xưng là ‘tại hạ’, tự xưng xong rồi lại còn ung dung khai báo quốc họ lẫy lừng cùng thứ bậc của mình nữa chứ, thật thú vị, vô cùng thú vị.
Hiên Viên Tiêu ở bên cạnh tôi khẽ ho nhẹ một cái, liền toát ra hàn khí bức người, lập tức làm đông cứng nụ cười tươi tắn của tôi.
Thiếu niên kia ngẩng mặt lại còn chống cằm, suy tư một lát, sau đó vẻ mặt nghiêm túc hỏi han: “Ngươi tới là cầu y? Xin thuốc? Trả thù? Hay là báo ân?”
Đông Phương Cửu cười nhẹ, rồi lặp lại một lần nữa câu vừa mới nói: “Đặc biệt đến đây bái kiến Ma Y đại nhân.”
Thiếu niên kia nghe xong lý do thoái thác của Đông Phương Cửu lại cắn cắn môi, bộ dáng thật là buồn rầu, qua một lúc lâu sau thiếu niên thở dài nói: “Sư phụ trước khi đi có dặn dò, ai đến cầu y nói sư phụ đi vắng, tới xin thuốc thì cứ lấy đất trên mặt đất trực tiếp vo thành viên đưa cho, tới trả thù trực tiếp dùng độc dược tiếp đón, tới báo ân thì một cước đá thẳng ra khỏi cửa, cũng không có căn dặn đến bái kiến phải xử lý như thế nào, ta… ta cũng không biết nên làm cái gì bây giờ mới được đây…”
Nghe những lời lầm bầm trong miệng của thiếu niên kia, tôi không nhịn được cười, tên Ma Y này thái độ làm người cũng thật là cổ quái, lại có thể dặn dò đồ đệ tống cổ những người đến cửa nhà mình như vậy… Thế nhưng, nghe qua ý
 
tứ của thiếu niên kia…
Tôi xông lên phía trước, cất tiếng hỏi: “Ngươi nói Ma Y đi vắng?!!!”
“Đúng vậy, vài ngày trước sư phụ đã ra ngoài rồi, giờ vẫn chưa trở về.” Thiếu niên chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt nhung nhớ vô hạn.
Tôi ngây dại, miệng cũng không chịu nghe lệnh không nói nên lời… Sở Sở…. Sở Sở sẽ làm sao bây giờ…
“Tiểu sư phụ có biết Ma Y đi đâu không?”Hiên Viên Tiêu chậm rãi tiến lên, bình tĩnh hỏi.
“Ai mà biết được? Tâm tư của sư phụ ta ra sao, chúng ta là đồ đệ có thể phỏng đoán được sao? Hơn nữa sư phụ luôn thích ngao du khắp nơi, hôm nay có thể đang ở Ngọc quốc, có lẽ nói không chừng hai ngày sau đã sang Kim quốc rồi cũng nên!” Thiếu niên nói oang oang, đối với sư phụ của mình vô cùng sùng bái.
“Vậy Ma Y có nói muốn đi làm những gì không?” Trên gương mặt Đông Phương Cửu vẫn cố đeo nụ cười, không để nỗi thất vọng trong mắt toát ra.
“Không có nói, nhưng mà sư phụ xuất môn không ngoài ba khả năng: thứ nhất đi tìm thảo dược gì đó, thứ hai là đi tìm ai đó để quấy rầy, hoặc là cái gì cũng không làm chỉ là ra ngoài ngao du.”
“Ngừng ngừng ngừng!” Cậu ta thật làm tôi mụ cả người, Ma Y quái dị, đồ đệ hồ đồ, đây là loại người gì thế này, tôi xoa xoa hai bên huyệt thái dương, hỏi thằng nhóc kia: “Sư phụ ngươi khi nào trở về?”
“Có thể một hai ngày nữa sẽ trở lại……” “A! Thật tốt quá!” Tôi cười.
Đồ đệ Ma Y nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Cũng có thể là một hoặc hai tháng nữa, hoặc một hai năm không chừng, tóm lại đến lúc nên trở về, tự nhiên sẽ trở về.” Nói tới đây, thiếu niên lại khụt khịt mũi, sau đó có chút tủi thân tiếp tục nói: “Lần trước sư phụ một năm chưa về, Vô Cầu đợi đến sắp phát điên…”
Nháy mắt, vẻ mặt của tôi suy sụp, người cũng vỡ vụn.
Hiên Viên Tiêu không để ý người ta đang khóc ở trước mặt hắn, liền mở miệng trước: “Một khi đã như vậy chúng ta đã làm phiền.” Lại chắp tay nói: “Cáo từ!”
Đồ đệ Vô Cầu của Ma Y vẻ mặt thương cảm khụt khịt mũi, gật gật đầu xoay người đóng cửa, ngay khi đại môn vừa đóng lại trong nháy mắt một vẻ mặt tươi cười rạng rỡ xuất hiện ở trên mặt hắn: “Hì hì, lại đuổi được ba người!”
“Đi thôi… Lăng nhi…” Đông Phương Cửu giơ cánh tay lên định vỗ về an ủi tôi, nhưng lại buông thỏng xuống, “Ta sẽ phái người đi tìm, tóm lại… sẽ tìm được…”
“Hừ hừ… Ha ha…” Tôi cười lạnh, trong mắt toát ra khí lạnh thấu xương.
“Lăng  nhi,  nàng  làm  sao  vậy?!”  Đông
Phương Cửu kinh hãi, lo lắng hỏi.
“Một người là đủ rồi, đừng có vào lúc này mà nổi điên nữa!” Giọng nói Hiên Viên Tiêu có chút run rẩy, giọng quát tuy lớn nhưng nghe không giống như đang mắng, mà có một chút gì đó như lo lắng.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: