truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chỉ Cần Có Tiền Ta Yêu – Chương 025 – 026 – 027 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 25
Hiên Viên đập chén, Thượng Quan trách trời
Nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm thản nhiên như không của Bích Quân, tôi không biết nên phải trả lời câu hỏi của hắn thế nào đây.
Đúng vậy, tôi tin, chính vì hắn không muốn đối mặt với vết sẹo đã khiến tôi tin.
“Vì sao lại biến thành… như vậy…” Tôi tuyệt đối tin Bích Quân ban đầu nhất định là một tuyệt sắc, ngoại trừ dưới mũi đầy rẫy vết sẹo ra, thì những phần còn lại da thịt thực trắng nõn như tuyết.
“Ha ha, Bích Quân chẳng qua là một con chó chết chủ gia cảnh sa sút, công tử quan tâm đến Bích Quân sao?” Bích Quân cười yếu ớt đi tới trước giường, “Nếu công tử đã quan tâm Bích Quân, vậy nên để Bích Quân hầu hạ công tử thật tốt, bằng không Bích Quân thực không thể hoàn thành công việc được giao.”
“Ách! Không không không cần!” Tôi vội vàng xua tay, “Ngươi yên tâm, việc đó Tiên gì gì đó sẽ không làm khó dễ ngươi đâu, hãy tin bổn công tử.” Ho nhẹ một tiếng, hơi cúi đầu, tôi lại tiếp tục nói:“Bích Quân nghỉ ngơi sớm đi, ta còn có việc nên không ở cùng Bích Quân được.”
Tôi đang ởtrên giường liền từ từ bước xuống, chậm rãi hướng ra ngoài phòng.
Bích Quân đột nhiên gọi tôi lại, ngập ngừng một lúc, nước mắt kia như những hạt châu bị đứt dây rơi xuống theo hàng: “Công tử ghét bỏ Bích Quân sao? Công tử chê Bích Quân dơ bẩn sao? Nhưng Bích Quân chưa từng hầu hạ người khác mà… Huhu hu… hay là công tử ghét vì Bích Quân mặt xấu như quỷ?… Huhu hu…”
OMG! Tự tạo nghiệp chướng không thể sống
– chính là tôi nói!
“Bích Quân! Bích Quân!!” Tôi bước nhanh trở lại bên cạnh hắn, nâng ‘khuôn mặt nhỏ nhắn’ đáng thương của hắn lên, thương tiếc nói:“Bích Quân à, công tử ta thật sự có việc quan trọng, chứ không phải là không thích ngươi.” Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, “Bích Quân, ta luôn xem ngươi là một nhạc công, một người tài hoa, chưa bao giờ coi ngươi như tiểu quan, ngươi trong mắt ta một chút cũng không xấu, ánh mắt của ngươi rất đẹp, đương nhiên ta thừa nhận mới đầu nhìn thấy vết sẹo trên mặt ngươi khiến ta quả thực sửng sốt, đó là bởi trong tâm niệm ta đã xác định trăm phần trăm ngươi chính là Âu Dương Vân, mà ngươi lại không phải cho nên ta mới kinh ngạc như vậy.” Những lời này có chút giả dối, thì cũng chỉ chút chút…“Ngươi muốn rời khỏi Tiên Nguyệt phường, vậy thì ngày mai có thể rời đi, nếu ngươi đã quen sống ở đây, ngươi cũng không cần phải tiếp khách nữa, ta sẽ giúp ngươi, yên tâm đi.” Kiễng chân, tôi lau khô nước mắt hắn, “Ngươi với Vân tiên nhân trong mắt ta thực giống nhau.” Tôi mỉm cười nhìn hắn. Thật sự, lần đầu tiên nhìn thấy anh, tôi đã nghĩ mình nhìn thấy hắn.
Hàng mi của Bích Quân run rẩy hai cái, sau đó liền khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, từ từ nói: “Công tử hình như rất thích Vân tiên nhân mà công tử nói.”
“Ừm, Vân tiên nhân rất đặc biệt, hắn là người tốt đầu tiên mà ta gặp ở chỗ này!” Tôi cảm thấy Vân tiên nhân đúng là người tốt, nói chung hai tên Đông Phương Cửu với Hiên Viên Tiêu kia đều không phải thứ tốt đẹp gì!
“Ở chỗ này?” Bích Quân có chút ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Thượng Quan Lăng.
“Bích Quân, việc này nói ra thì dài dòng lắm…” Mà  có  nói anh  cũng chẳng hiểu đâu! “Chờ sau này khi nào có thời gian ta sẽ nói rõ với ngươi nhé!”
Bích Quân khẽ cười gật đầu.
“Ta đi trước đây, ngươi nhớ ngoan ngoãn nha!~~” Tôi chỉ thiếu chút nữa là nói thêm ‘na na~~’ rồi, chảy mồ hôi, sao giống nhũ mẫu quá chừng.
“Ừm.” Bích Quân dường như thấy mất mát, nhưng vẫn tươi cười mở cửa cho Thượng Quan Lăng.
Khép cửa lại, nụ cười trên môi Bích Quân trong nháy mắt liền biến mất, hắn chậm rãi đi tới trước cửa sổ, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng ngước lên nhìn vầng trăng lưỡi liềm. Rất lâu sau, khóe môi hắn mới hơi hơi cong lên, tựa như hạnh phúc, mà cũng tựa như chua xót.
Sát vách nhất định là nghe được rõ ràng? Bích Quân khẽ cười một tiếng, xoay người đi vào phòng trong.
***
Thập Tứ nhìn chén trà thứ ba cạn sạch trong tay chủ tử hắn, thân hình đang đứng thẳng không khỏi run lên một cái, hắn cũng thấysợđó.
“Tiện nhân!”Hiên Viên Tiêu mắng.
Chén trà thứ tư bị ném xuống đất, thật là may mắn, nhờ có lớp thảm dưới nền nên không vỡ được.
“Thập Tứ!” “Có thủ hạ!”
“Điều tra — Bích Quân.” Lạnh giọng phân
 
phó.
“Vâng!”
Hiên Viên Tiêu hận không thể lôi Thượng Quan Lăng đến một chưởng đánh chết, hắn thật không  hiểu nổimộ t cô nương lại còn là công chúa một đất nước làm sao có thể…có thể không biết liêm sỉ sắm vai khách làng chơi như vậy, còn ăn mặc như thế, như vậy… đúng thực là… làm hắn tức chết mà!
Chẳng những thế, thiếu chút nữa là bị một tên tiểu quan ăn rồi! Hừ!
Những lời nói ghê tởm không biết xấu hổ ấy, Hiên Viên Tiêu nghe rất rõ ràng, hắn thực nên cảm tạ cái bức tường này, một chút âm thanh cũng không ngăn được!
“Choang……”
Lần này cho dù bị ném lên tấm thảm lót sàn, nhưng chén trà đáng thương vẫn cứ ‘hương tiêu ngọc vẫn’ như thường.
“Chủ tử……” Thập Tứ thấp giọng gọi. “Nói.”
“Tối nay, chủ tử muốn ở đây……”
“Về!” Một chữ, Hiên Viên Tiêu đứng dậy, sải bước ra ngoài.
*** “Chủ tử!~~ Công tử ~~”
Thanh âm dẻo quẹo này, trời ơi, đừng kêu nữa, phiền muốn chết được!
“Tiên Tiên! Bà đừng có ẹo tới ẹo lui trước mặt ta nữa! Bổn công tử chóng mặt lắm rồi!” Tôi tức giận liếc Tiên tú bà một cái.
“Chủ tử ~~ Nô gia ~~~”
“Câm miệng!” Tôi phẫn nộ quát.
Tiên Tiên rõ ràng sợ hãi, miệng mở to không cam tâm tìnhnguyện khép lại.
“Còn nữa, lần tới bà đừng thoa nhiều phấn như vậy, công tử ta ngửi rất khó chịu!”
Tiên Tiên vừa định mở miệng, lại nhớ ra Thượng Quan Lăng bắt câm miệng, khó xử không biết làm sao cho phải.
“Bảo bà đáp thì đáp đi!”
“Vâng, nô gia đã nhớ kỹ.” Thật oan ức a. “Được rồi, bà lui xuống dưới đi, không cần ở
đây nữa.” Tôi tiêu sái phất tay.
“Vâng, nô gia xin lui xuống trước.” Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Thật sự là chịu không nổi tú bà Tiên Tiên này, miệng bà ta không lúc nào ngậm lại, từ lúc tôi vào gian mật thất này, bà ta nói không ngừng, cứ thế cũng phải đến một canh giờ. Tuy rằng ban đầu là tôi chủ động hỏi bà ta về chuyện của Bích Quân, nhưng tôi cũng đâu có kêu bà ta kể mấy cái chuyện râu ria khác chứ?! Bà ta huyên thuyên, kể một ngày cô nương nào tiếp khách bao nhiêu lần, lại còn nói cho tôi biếtsở thích đặc  biệt  của  từng vịkhách! Tôi cũng đâu phải là paparazzi, làm gì có thói quen đi nghe ngóng chuyện riêng tư của nhà người ta chứ! Khụ khụ… Tôi chỉ cảm thấy hứng thú với người hiếm có mà thôi…
Nói về Bích Quân thật đúng là đáng thương! Bích gia vốn là một dòng họ lớn ở Ngôn quốc, bị kẻ gian hãm hại, trong một đêm mà một nhà gồm một trăm hai mươi ba nhân khẩu toàn bộ bị chém đầu, hắn do xuất môn dạo chơi chưa về, mới may mắn thoát khỏi kiếp này. Bích Quân vì chịu không nổi đả kích, qua một đêm đầu liền bạc trắng, sau lại bị kẻ gian hãm hại nhà hắn bắt cóc, kẻ gian thấy tướng mạo hắn rất đẹp thì định phi lễ với hắn, nhưng còn những vết sẹo chằng chịt trên mặt là do chính tay hắn tự gây nên…
Đáng thương a! Thậtđáng thương a……
Lòng tôi quặn thắt lại, quá tàn nhẫn, thế giới này thật quá tàn nhẫn rồi, tại sao lại đối xử bất công với một người tốt như vậy chứ?!
Ông trời ơi! Vì sao ông lại bất công như vậy?! Ông khiến tôi không hiểu sao mà xuyên qua thì cũng không tính đi! Ông so với tôi trong sách còn ngược đãi soái ca tàn nhẫn hơn! Ông còn có tính người không vậy?!… Khụ khụ… Có còn thiên lý nữa hay không?!
Đột nhiên, ánh nến – khẽ chập chờn, cánh cửa phòng tối mở ra.
“Đinh?” “Công tử!” “Công tử.”
À, ra là Ất với Đinh.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 26
Giày cao bảy tấc (*), mang cho ngươi chết!
(*) Khoảng 20cm.
Nhìn Ất nở nụ cười hiếm có, tôi biết hắn nhất định thành công rồi.
“Ất, đã bắt được tiểu hồ ly.” Tôi dùng ngữ khí thập phần chắc chắn, ánh mắt tràn ngập tán thưởng nhìn hắn.
“Vâng, công tử.” Ất khom người thi lễ.
“Ất, cực nhọc rồi, ta thay Bính — cám ơn ngươi.” Đoạn diễn xuất này có chút buồn nôn, hệt như tôi thoáng cái già đi ba mươi tuổi, làm một vị cán bộ lãnh đạo ở trên cục đến thăm hỏi động viên gia đình thanh niên hăng hái làm việc tốt vậy. Đổ mồ hôi.
“Công tử!……” Nghe vậy, Ất hốt hoảng, lại cúi đầu, chờ mệnh lệnh.
Tôi đứng dậy, hòa nhã bảo Ất và Đinh. “Ngồi.” Một chữ đơn giản, một nụ cười nhạt,
tôi tin cả hai người đều có thể nhận thấy thành
ý của tôi.
Đinh nhìn Ất, nhìn thấy cử chỉ của Ất. Ất thi lễ ngồi xuống, Đinh cũng vui vẻ ngồi xuống.
Ha ha, chuyện này thật tốt.
“Ất, tiểu hồ ly đã giấu an toàn chưa?” Tôi hỏi.
“Khởi bẩm công tử, thuộc hạ đã đem tiểu hồ
 
ly nhốt trong mật thất bên cạnh, nhưng mà công
tử yên tâm, nơi này mỗi gian mật thất đều có cách âm.” Ất bình tĩnh, đã tính toán sẵn trong lòng.
“Ừm.” Tôi gật đầu, nghĩ đến những điều tiểu hồ ly đáng thương sắp gặp phải, tôi cười xấu xa thành tiếng, “Hắc hắc…”
“Công tử, đang… cười?” Đinh nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Khụ khụ…” Tôi đổi thành khuôn mặt tươi tắn như ánh mặt trời cười với Đinh:“Đinh à, công tử ta đưa ngươi một bức họa, chiếu theo bản vẽ mau làm cho công tử một đồ vật giống y như vậy, càng nhanh càng tốt.”
“Dạ, công tử!” Đinh nhận lấy bản vẽ, sau nửa ngày quan sát kĩ càng, mày kiếm chau lại, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Thượng Quan Lăng:“Công chúa, đây là hình gì vậy?” Trong lúc lo lắng, lại quên mất cách xưng hô.
Ất ho nhẹ, nhắc nhở Đinh.
Đinh phát giác lỗi của mình, lập tức quỳ xuống.
Tôi đưa tay ngăn Đinh lại, nói: “Không sao. May là chúng ta ở mật thất.” Ý của tôi là không được có lần sau. Bởi vì tôi dùng từ ‘may là’, hễ khi tôi đổi nam trang, trừ phi ở hoàng cung Ngọc quốc, còn lại thời điểm nào cũng phải kêu tôi ‘công tử’, với lại bổn công tử họ Ngải, tên là Phú Nhân. Aha ha ha ha.
“Đinh, nhìn rõ bản vẽ chưa?”
“Hồi công tử, nhìn rõ thì đã rõ, chỉ là Đinh ngu dốt, không thể lý giải ảo diệu bên trong.”
Ha ha, tôi cười nói: “Không sao, miễn là có thể chiếu theo đó mà làm.” Phớt lờ ánh mắt hiếu kỳ của Đinh, cùng ánh mắt có vẻ lo lắng của Ất, tôi cố ý không nói cho bọn họ biết. Nói ra rồi, sẽ không còn thú vị nữa! “Đinh, nhớ kỹ đồ vật trên bản vẽ quan trọng nhất phải dựa theo kích thước của tiểu hồ ly mà làm, nhất định phải bằng gỗ, gỗ càng rắn chắc càng tốt, còn nữa nhất định phải nhọn và cao, phần đế không được làm dày!”
“Bẩm công tử, Đinh đã hiểu!”
“Ừm. Nửa nén hương có thể làm xong chứ?” Tôi không biết năng suất của người cổ đại, có điều thẩm vấn phạm nhân dĩ nhiên phải càng nhanh càng tốt.
“Hồi công tử, có thể.”
“Được!” Tôi thực vừa lòng, “Ta không biết
‘Tiên Nguyệt phường’ có còn nơi nào có thể dùng để tạo ra một hình phòng (*) giống như bản vẽ thứ hai không.”
(*) Hình phòng: Phòng tra tấn.
“Hồi công tử, có.”
“Rất tốt, nhớ rõ vách tường đều phải dùng thép nguyên chất tạo ra, đinh thép không được cách nhau quá gần, như vậy sẽ không còn tác dụng.” Tôi hài lòng nói, thật ngay lập tức muốn biết phương pháp bức cung này có khả thi không, “Nhớ lấy, nhất định không được để có kẽ hở, còn nữa, còn nữa, bốn phía vách tường đều phải được hàn kín, lối ra chỉ có thể mở từ phía trên!” Tôi quá kích động.
“Hồi công tử, thuộc hạ nhất định sẽ chiếu theo bức vẽ tận tâm ra sức vì công tử, xin công tử yên tâm!” Đinh đứng dậy ôm quyền, nghiêm trang nói.
“Đinh, công tử ta tin tưởng ngươi!” Cười chân thành với Đinh, quay mặt lại hướng Ất:“Ất, sau nửa nén nhang nữa, đợi Đinh mang ‘hình cụ’ tới, ngươi cùng công tử ta đi thẩm vấn tiểu hồ ly, cho đến lúc, ha ha, hình phòng mới hoàn thành.”
“Dạ!”
Nửa canh giờ sau. Tiên Nguyệt phường, trong một buồng tối, ánh nến mịt mù, cực kì tĩnh lặng.
Tôi che mặt bằng sa mỏng, nhàn nhã nhấp trà. Thực ra, tôi buồn ngủ lắm rồi, nếu không uống trà, thì đã ngủ gục từ lâu, tôi bây giờ còn phải đấu nghị lực với tiểu hồ ly, chỉ có điều hắn nhất định còn cực khổ hơn tôi nhiều.
“Ngươi rốt cuộc có nói hay không?!” Ất lại hỏi, giọng nói giận dữ.
Tôi dùng dư quang ngắm ‘tiểu hồ ly’ hai chân đứng trên đôi ‘giày cao gót gỗ bảy tấc’ tôi đặc biệt chuẩn bị cho hắn, ôi chao, đứa nhỏ đáng thương, trông cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, sao phải chịu nỗi khổ thế này?
Nhìn tiểu hồ ly đứng cũng không được, đi cũng chẳng xong, ngồi cũng đành chịu, vẻ mặt tủi thân cùng bất đắc dĩ, lòng tôi thực sự có chút hối lỗi.
Nhóc con à, đừng trách chị, muốn trách thì hãy trách lão hồ ly Vô Ngôn, là ông ta bắt người của chị trước, chị bắt cưng cũng chỉ là bất đắc dĩ, không phải sao, chị dụng hình với cưng cũng không thấy  máu,  cũng  tuyệt  đối  sẽ  không
‘ngược đãi’ cưng, chỉ cho cưng cảm nhận sự mạnh mẽ của các cô gái trong thời đại của chị mà thôi.
Giày cao gót gỗ bảy tấc, ha ha ha, tiểu hồ ly cưng nếu có thể kiên trì hai canh giờ không cầu xin, chị sẽ cùng cưng trở về hầu hạ lão hồ ly luôn!
“A……” Ngáp một cái, tôi cố gắng hết nổi liền nhìn về phía Ất, “Ngải Viễn.” Tôi gọi Ất. Ở bên ngoài bốn huynh đệ bọn họ đều theo ‘họ’ tôi, xét theo tuổi tác, lần lượt là Ngải Vĩnh, Ngải Viễn, Ngải Vô, Ngải Địch, ha ha ha nghĩa là bốn người bọn họ vĩnh viễn vô địch, tuy rằng trước mắt chỉ có Ất và Đinh im lặng chấp nhận ‘sáng kiến’ của tôi.
“Công tử.” Ất đứng dậy bước tới cạnh tôi, tôi buồn ngủ đến mức không lê bước nổi, chứ không phải tại tôi tự cao tự đại gì đâu.
“Ngươi theo dõi hắn, đừng để hắn tháo giày ra là được, cái khác, ha ha, hắn muốn nói tự nhiên sẽ nói, chờ đến khi hình phòng làm xong, giải hắn đến đó. Yên tâm, không quá hai ngày hắn nhất định sẽ khai.” Tôi nhỏ giọng thì thầm bên tai Ất, một mặt xem xét phản ứng của tiểu hồ ly.
“Các ngươi tự nhận là anh hùng, lại làm ra những thủ đoạn không phảicon người, có bản lĩnh thì thả ta ra! Ta……”
Eo ôi, tiểu hồ ly phát uy?
Ất nhất thời giận dữ, muốn mở miệng, bị tôi ngăn lại, tôi trầm tĩnh nói: “Chúng tôi vốn không
 
phải anh hùng, công tử ta là — kiêu hùng,
nhưng mà, ngươi có thể thử làm anh hùng, xem ngươi có thể chịu được bao lâu!” Từ ghế dựa đứng lên, ngạo mạn ung dung đến trước mặt tiểu hồ ly, lạnh giọng nói:“Ngươi có thể chọn không nói, chúng ta tuyệt không cưỡng cầu.”
“Ngải Viễn, tiếp đãi khách quý từ phủ quốc sư cho tốt, nhất định không được sơ suất!”
“Dạ! Công tử!”
Tiểu hồ ly, so với chị hả cưng, hừ, ngứa ngáy rồi ư?! Cưng cứ đứng thêm một lúc thì biết, a ha ha ha! Nhớ đến năm chị lần đầu tiên đi giày cao gót, không đến một giờ đã chịu thua, huống chi cưng lại đi giày bằng gỗ, a ha ha ha!!!!!
“Công tử……” Ất phía sau thấp giọng gọi tôi. “Chuyện gì?”
“Công tử có chuyện gì vui sao?”
Ngất, hóa ra tôi vừa cười thành tiếng!……
***
Đêm khuya, vương cung Ngôn quốc, trong tẩm cung của Âu Dương Vân.
“Vương, ngài vừa mới trở về, lại muốn ra ngoài?”
“Tạ vương thúc lo lắng. Có điều Âu Dương cho rằng Âu Dương làm việc không cần xin chỉ thị của vương thúc.” Câu trả lời không chút tình cảm.
Vẫn là bạch y, tóc trắng tung bay, chỉ là tối nay hai tròng mắt bạc dường như nhuộm một chút rực rỡ.
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪
Chương 27
Khi trời hừng đông, sấm giữa trời quang
Quá nửa đêm, tôi lén lén lút lút trở về tiểu các, vốn tưởng rằng phòng ốc phải tối thui thùi lùi, ai ngờ đèn đuốc sáng trưng.
Xong rồi xong rồi, khẳng định là Sở Sở chờ tôi sốt ruột lắm đây!
“Sở Sở!~~ Xin lỗi nha~~ Muội!…”
Mẹ nó! Đêm hôm khuya khoắt đừng có dọa người như vậy chứ?! Đông Phương Cửu và Hiên Viên Tiêu đang chơi cờ trong phòng tôi?! Hai ông tướng nàyđịnh làm gì đây?!
“Ai cho phép hai người chơi cờ trong phòng ta?!” Đúng là điên mà! Cho rằng bà đây dễ bắt nạt sao?! Cho rằng bà đây là mẹ hiền sao?! Hừ!
“Sở Sở đâu?! Sở Sở!~~” Tôi không dám kêu quá to, sợ tiếng động quá lớn đến lúc đó ngay cả Vân tiên nhân cũng bị quấy rầy.
Thượng Quan Sở Sở đẩy cửa bước vào, cười nhẹ nói: “Công chúa, trở về rồi à?” Trên chiếc khay trong tay rõ ràng có hai chung trà.
“Sở Sở…” Tôi cấp tốc chạy đến bên người Sở Sở, túm được ống tay áo rộng thình của Sở Sở mới thấy an tâm. Ghé vào tai nói nhỏ:“Sở Sở, có nhớ muội không?”
Sở Sở liếc tôi một cái, tôi biết, cô ấy chắc chắn là tức giận. Biết sao được, tôi nói sẽ trở về sớm, mà giờ trời đã sắp sáng rồi. Buồn ngủ quá đi mất, tôi phải nhanh chóng tống cổ hai thằng cha kia đi mới được.
“Đông Phương Cửu! Hiên Viên Tiêu! Nhị vị không buồn ngủ sao?” Rảnh rỗi quá đi hóng gió hả?! Muốn hóng gió cũng đừng chiếm đoạt chỗ của tôi chứ! Ây da, hay là Hiên Viên Tiêu ghi hận tôi đoạt mất Bích Quân?! Tôi lén liếc nhìn hắn, hừ, thằng nhóc chết tiệt, dám không nhìn tôi!
“Hai người các ngươi!!!” Tôi tung một chưởng đập lên bàn cờ… chưa được…“CÁC NGƯƠI!!… Sở Sở~~” Quản lý cho tốt mấy người nhà cô đi nhá!!! Hai mắt nhòe đi, bắt đầu ngân ngấn nước, quay qua Sở Sở chớp chớp.
“Tiêu, đêm đã khuya rồi, công chúa cần phải ngủ.” Thượng Quan Sở Sở lập tức đến bên người Hiên Viên Tiêu, dịu dàng nói.
Đúng rồi, đúng rồi, tôi muốn đi ngủ! Không muốn nhìn mặt mấy người!
“Lăng nhi~~~”
Siêu cấp vô địch sét đánh sởn gai ốc, tên ngốc Đông Phương Cửu làm gì mà gọi tên tôi nghe mắc ói như thế!
“Làm phiền Cửu vương gia gọi tên đầy đủ của bổn cung!!!” Tôi vứt cho hắn hai cục long não! (trừng mắt)
“Ôi ôi, bản vương sao dám gọi thẳng tục danh của Lăng nhi chứ?” Đông Phương Cửu hạ một quân cờ trong tay xuống, đứng dậy cười quyến rũ với Thượng Quan Lăng.
“Lăng nhi không phải chính là tục danh của bổn cung sao, Đông Phương Cửu ngươi bớt làm cho người ta mắc ói chút đi!” Một dòng điện cường đại từ ánh mắt của tôi và của tên ngốc chạm nhau xẹt xẹt, hừ! Đừng quên hiệp ước mà chúng ta đã ký kết, muốn hợp tác với bà đây thì thành thật một chút đi!
“Lăng nhi, nàng đang ám chỉ điều gì với ta sao?” Đông Phương Cửu híp đôi mắt phượng, thanh âm đột nhiên khàn khàn, thật đúng là trêu ngươi.
Ách… Đúng! Ám chỉ anh thành thật với tôi một chút! Nhưng mà, nhìn vẻ mặt của tên ngốc này sao giống như hắn đang hiểu nhầm ý khác vậy?!
“Ta muốn đi ngủ!!!!~~~” Trời muốn mưa, người muốn xuyên qua, bàđây muốn ngủ, ai cũng không thể ngăn cản!!!!!! Bà mẹ các người, đừng tưởng rằng đứng trong phòng của tôi, tôi sẽ ngủ không được! Bàđây đã luyện thành ‘Mẹ kế bảo điển’, trong lúc gõ bàn phím mà còn có thể ngủ mơ thấy mộng đẹp, bà còn sợ mấy người hay sao!
“Sở Sở, tỷ cũng nghỉ ngơi sớm đi, không cần quản mấy tên điên này!” Nói xong, tôi sải bước vào phòng trong. Quản mấy người? Miễn đi!
Sáng sớm hai ngày sau. “Lăng nhi~~”
“Ừ ư ư~~~” Bản thảo giao rồi, đừng có hối, để tôi ngủ…
“Lăng nhi.” Thượng Quan Sở Sở gọi lớn tiếng hơn.
 
“A! Đừng có phiền nữa! Lâm Nhược Mai nếu bà còn quấy nhiễu tui, tui liều mạng với bà!!!” Tịch thu lại chìa khóa nhà tui, cho bà khỏi quấy nhiễu mộng đẹp của tui. Trai đẹp… A a… trai đẹp  lái  xe  thể  thao…  A  a  a~~  BMW~~ Mercedes~~…Người  ta thích xe Porches màu đỏ hơn… Hắc hắc…
Không còn cách nào khác, Thượng Quan Sở
Sở cầm lấy chung trà, cứ như thế…
“Ây da, người ta không biết uống rượu mà…” Anh chàng đáng ghét… có điều rượu này đắt thật, miễn cưỡng uống thêm một chút vậy, không thể lãng phí mà.
Đôi mày lá liễu xinh đẹp của Thượng Quan
Sở Sở nhướng lên sắp thành một đường thẳng.
“Oa!!! Lũ lụt rồi sao!!!!!” Tôi bật người ngồi dậy, há mồm thở hổn hển… Ủa? Sở Sở?! Sao vẻ mặt Sở Sở lại kinh hoàng hoảng hốt thế kia?! Thực sự bị lụt rồi à?! Dùng tay áo lau nước trên mặt, ơ, nước này sao lại có màu thế này?… Là trà hả! Nhìn chằm chằm chung trà trong tay Sở Sở… ặc, tôi đã hiểu rồi…
“Sở Sở, tỷ tạt nước trà vào mặt muội hả…” Hết sức ấm ức, hai mắt đẫm lệ.
“À… chuyện đó… Lăng nhi…” Thượng Quan Sở Sở mới thật sự là oan uổng, “Tỷ gọi muội kiểu gì muội cũng không dậy… lại còn nói những câu kỳ lạ… tỷ không biết muội bị gì… cho nên…”
“Ha ha, Sở Sở, không có việc gì, chắc là muội nói mớ rồi, đừng lo lắng!” Tôi cười to, trêu Sở Sở tội nghiệp cũng thú vị.
Nhìn sắc trời, mấy giờ rồi ta?
“Sở Sở, muội mới ngủ được mấy canh giờ mà tỷ đã gọi muội…” Tôi cong môi, rõ ràng mới hừng sáng mà!
“Lăng nhi, muội ngủ được hai ngày rồi đó!” Thượng Quan Sở Sở cũng là bất đắc dĩ, cô vốn không định gọi Lăng nhi thức dậy, nhưng một là sợ Lăng nhi ngủ lâu quá không tốt, hai là, hôm nay là ngày Âu Dương Vân tuyển vương phi, Lăng nhi không thể vắng mặt.
“Trời! Hai ngày rồi sao?!” Tôi kinh hãi, “Sở Sở, Ất có tới tìm muội hay không?!” Không biết tiểu hồ ly có thể chịu đựng nổi hai ngày không nữa, làm ơn đừng có bị gì nha! A di đà phật…
“Có, ha ha, xem muội lo lắng chưa kìa.” Sở Sở dùng một chiếc khăn lụa sạch lau vết trà trên mặt Lăng nhi, “Ất nói muội đừng lo lắng, nói rằng mọi việc đều đúng như dự liệu của muội.”
Đều đúng nhưdự liệu của tôi?! Vậy chính là khai rồi?! Hắc hắc! Chị nói rồi mà, cho cưng mang đôi giày cao bảy tất, đợi trong một căn phòng không có ánh sáng, không cho cưng ngủ, cưng có thể không khai sao! Ha ha!
Hỏi tôi vì sao có thể khiến cho tiểu hồ ly không ngủ được chứ gì?! Ha ha ha, đơn giản lắm, bốn vách tường đều được làm từ thép tinh khiết, trên dưới trái phải cách mỗi mười phân thì có một cây đinh thép cực nhọn, mật độ như thế, đủ để đâm vào trong thịt rồi. Cho nên, tiểu hồ ly không có cách nào dựa vào tường để ngủ được.
Trong mật thất bằng thép không chút kẽ hở, từ từ cho nước vào ngập đến thắt lưng, với sức nổi trong độ cao của nước như vậy hắn không thể nào ngồi xuống sàn được, cứ cho là hắn có luyện võ công nên ngồi xuống được, đáng tiếc cũng không thở được, nước sẽ vừa đủ ngập quá mũi của hắn, ha ha ha. Cho nên, làm thế nào cũng không thể ngủ được, cộng thêm đau nhức dưới chân, có thể chịu đựng bao lâu?! Hả? Hả? Hả??? A ha ha ha!!! Tôi thực sự là một bà mẹ kế thiên tài à nha!~
“Lăng nhi~~~” Thượng Quan Sở Sở huơ huơ tay trước mặt Thượng Quan Lăng, cô lại bị dọa rồi, không biết Thượng Quan Lăng vì sao lại cười phá lên nữa, hơn nữa còn cười đến… kinh khủng như thế.
“Ơ… A… muội không sao! Tốt rồi! Aha ha ha~~~” Nếu có thể hỏi được tung tích, vậythì chắc chắn Ất nhất định có thể thuận lợi cứu Bính ra, như vậy, như vậy tôi phải ngủ tiếp đây, ừm, buồn ngủ ghê…
Thế là tôi lại nằm ngã ra.
“Lăng nhi!” Thượng Quan Sở Sở sốt ruột, “Hôm nay là ngày tuyển phi của hoàng đế Ngôn quốc, muội là đại biểu của Ngọc quốc nên phải tham gia!”
“Không muốn!” Lời vừa ra khỏi miệng.
Tiếng sấm giữa trời quang! Ông trời ơi, thiên lôi giáng xuống, đánh chết tôi cũng được! Sao lại bắt Vân tiên nhân tuyển phi chớ!~~~
Thượng Quan Sở Sở tưởng Lăng nhi không chịu dậy, nên tận tình khuyên bảo: “Lăng nhi, muội là trưởng công chúa củaNgọc quốc, không nên ầm ĩ như trẻ con thế.”
“Đừng mà…” Đừng tuyển phi mà…
♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪♪

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: