truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 34 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôimới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề  hận hắn, vẫn muốn nghehắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thìcũng là vì có nỗi khổ  trong lòng. Nhưng hắn chỉ  lấy im lặng đan­thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó.

Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói:  Anh và Triển Lộ suýt chút nữađã cưới nhau.

Chuyện bắt đầu rất đơn giản, lúc mới đi du học ở nước ngoài thìTống Tử Ngôn gặp được Hoa kiều Triển Lộ  ở trường, Tống TửNgôn dù có tự lập tới đâu thì cũng là trẻ  xa quê hương, hơn nữaTriển Lộ lại là người sôi nổi nhiệt tình hướng ngoại, hai người khôngkhỏi thấy cuốn hút nhau. Đương nhiên lúc ấy còn có cả Triển Dươngnữa, ba người bình thường vẫn hay đi pic­nic dã ngoại. Một người làcông tử phóng khoáng, một người là mỹ nhân rực rỡ, hai ngườithường xuyên qua lại, cuối cùng sống chung, giữa bầu không khí tựdo không bị ai ngăn cấm của nước Mỹ, sống chung có là gì, đượcmột thời gi­an sau, bọn họ quyết định kết hôn. Dù hai nhà đều thấyphát triển hơi nhanh, nhưng bên nhà gái Tây hóa, không can thiệpvào nhiều; mà nhà trai, người trong nhà chẳng ai quản được, cho nêncũng thức thời, chuẩn bị hôn lễ.

Nói tới đây thì Tống Tử Ngôn ngừng lại, tim tôi như muốn ngừngth­eo hắn, bắt đầu cảm thấy từ lúc nghe câu chuyện này đã là sai lầm,nhưng tôi vẫn ngoan cố chưa chịu nhận thua, cố giấu tâm tình củamình, giả vờ hờ hững hỏi:  Sau đó thì sao? Tại sao hai người lại ly­hôn? .

Tống Tử Ngôn nhìn tôi, lặp lại câu nói cũ:  Anh chưa cưới côấy .

Tôi không khỏi nghi ngờ, hắn nói tiếp:  Trên đường tới hôn lễ, bọnanh bị tai nạn ô tô .

Tôi tự động bổ  sung thêm:  Sau đó cô ta mất trí nhớ, hoàn toàn­quên anh, anh chán chường đau khổ, về  nước chữa vết thương lòng,thế quái nào lại gặp được tôi. Nhưng không ngờ rằng cuộc sống mớicủa anh còn chưa bắt đầu thì người yêu cũ đã khôi phục trí nhớ, vềnước tìm anh, sau đó… . Sau đó không phải là lúc hai người ôm nhaukhóc, nắm tay nhau kết thúc tốt đẹp sao? Giờ anh chạy tới nhà tôilàm cái gì? Hay phải nói, chẳng biết từ khi nào tôi đã thay thế  đượcvị trí của cô ta trong lòng anh, là kẻ  đến sau, hiện thân cho suốin­guồn chảy qua trái tim khô cằn của anh hả?Giờ quan trọng chính là, cuối cùng thì tất cả những chuyện này làmột bộ phim về  đôi nam nữ yêu nhau cuồng s i trải qua đau khổ rồilại về với nhau, hay là vở kịch về kẻ đến sau vô tình bắt chiếm đượctrái tim của chàng trai đau khổ?Người đóng vai nam chính – kẻ đang ở trước mặt tôi đây, tôi nhìn hắnnhưng lại bị bộ mặt kinh khủng của hắn dọa.

Hắn giận dữ trừng mắt nhìn tôi:  Vứt hết mấy thứ trong đầu emđi! . Rồi ngừng lại, sắc mặt dịu đi, bắt đầu kể  lại chuyện:  Xe bọnanh đâm vào một gốc cây ven đường, đầu xe nát bé t, may là không aibị thương, chỉ hoảng loạn một chút. Anh xuống xe, rồi lôi Triển Lộra the o. Lúc đó anh mặc lễ phục, cô ấy mặc váy cưới, quần áo của aicũng nhăn nhúm, trên đầu còn có vết thương vì va chạm, ai cũngthảm hại .

Dù trong lòng rất chua xót, nhưng hoàn cảnh này khiến tôi vẫn khódằn lòng mà bổ sung thêm:  Gặp đại nạn mà chưa chết, hai ngườicác anh nhìn nhau, trong lòng tràn ngập cảm động, yêu thương, cùngn­hìn nhau thật lâu chứa chan tình cảm, rồi ôm hôn chứ gì? .

Hắn nghiến răng nghiến lợi:  Thực tế  không đặc sắc như tưởngtượng trong đầu em đâu! .

Nghe câu nói của hắn, tôi như nhấc được hòn đá trong tim mình ra: Sau đó thì sao? .

Hắn hít một hơi:  Lúc đó anh và cô ấy nhìn đối phương thê thảm,nhìn thật lâu rồi cùng mỉm cười, sau đó quyết định hủy hôn .

Tôi chớp mắt mấy cái, rồi lại chớp mắt thêm mấy cái, dựa vào sứctưởng tượng mạnh mẽ  và log­ic phi thường, vẫn không thể  nào đem­tai nạn ô tô rồi nhìn nhau cười có quan hệ gì với hủy hôn, tôi bèn hỏi: Tại sao? .

Hắn nghĩ một lát rồi nói:  Cũng chẳng hiểu nổi, lúc đó chỉ thấy baon­hiệt tình đều biến mất. Sau này về  nước, mặc kệ gia đình phản đối,anh tự mở công ty riêng, dần dần mới hiểu rõ. Khi ấy anh với TriểnLộ còn quá trẻ, cái gì cũng thuận buồm xuôi gió, công việc, cuộcsống sự nghiệp cứ như đi trên đường rải thảm, tình cảm cũng thế.

Lúc đó cho rằng, bản thân và những người xung quanh đều nghĩ làtốt thì chính là thứ mình muốn. Thực ra không phải, chỉ là không­biết từ chối thế nào mà thôi .

Tim tôi thiếu điều nhảy ra vì một suy đoán nào đó, tôi hắng giọnghỏi:  Vậy bây giờ, con đường của anh  người bên cạnh anh, đều lànhững thứ anh muốn sao? .

Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, gật đầu:  Phải .

 Rất tốt . Tôi gật đầu, Tống Tử Ngôn không tùy tiện đi giải thích,lại càng không nói dối, xem ra là thật lòng rồi. Thế nên, tôi cười thậttươi:  Giải thích cũng không tồi, nam nữ thụ thụ bất thân, giờ anh cóthể ra ngoài chưa? .

Hắn ngây ra, không phản ứng.

Không ngờ tới chứ gì, đại tỷ là gì? Cảnh giới cao nhất của đại tỷkhông phải là khí thế, mà là giẫm đạp trái tim yếu mềm rồi mà vẫncười ngây thơ.

Thế  nên, tôi cười rất hiền lành:  Tổng giám đốc, anh tới đây khôngphải là muốn giải thích với tôi sao? Giờ hiểu lầm đã hết, tôi tha thứcho anh rồi, mời anh ra khỏi phòng tôi, tốt nhất là thu dọn đồ đạc đikhỏi nhà tôi.

Hắn nheo mắt:  Tần Khanh, em có ý gì? .

 Ý như trên mặt chữ đấy .

Hắn cao giọng:  Giờ chỉ vì cái chuyện tình từ tám trăm năm trướcmà nhỏ nhen thế à? .

Tôi độp lại ngay:  Tôi nhỏ nhen như thế thì đã làm sao nào? Lần nàybỗng dưng nhảy ra một cô vợ cũ, ai biết được chừng nào đó lại nảy ramột cô hôn thê cũ, bạn gái cũ, chi bằng giờ cứ nhỏ nhen đi, ai đảmbảo sau này không bị người ta lừa chứ.

Sắc mặt hắn trở nên rất khó coi, giọng cũng lạnh đi mấy độ: Chẳngai có quá khứ là tờ giấy trắng cả, anh chưa từng yêu cầu điều đó ởem, thậm chí khi em bỏ đi rồi trở về, anh cũng chưa từng tính toánlấy một lần. Anh còn nghĩ chỉ cần tương lai thôi cũng đủ rồi, giờ xem­ra em không nghĩ như thế. Em kiếm cớ nhiều như vậy, đơn giản làkhông muốn tiếp tục. Chúng ta sống chung với nhau lâu tới như thế,người ta bịa chuyện, em không cần chứng cứ, đã ngay lập tức gán tộicho anh rồi bỏ  đi. Tần Khanh, tới tận giờ này, em chưa từng tintưởng anh. Giờ anh bỏ cả công ty tới tận đây, đã giải thích rồi, còn lấylòng người nhà em, em gây sự anh cũng chịu đựng, em có tùy hứngthì cũng nên có giới hạn thôi! .

 Tùy hứng? . Tôi cười nhạt,  Tôi là  đứa vừa tùy hứng vừa tựthương tiếc mình đấy, hôm nay người khác nói với tôi mấy câu, tôi cóthể  chạy đi, cứ cho là chạy về, người ta nói câu gì với tôi, tôi vẫn sẽchạy đi như cũ thôi. Tống Tử Ngôn, lúc anh cứ ra rả nói tin tưởngvới tôi, tại sao anh không nghĩ lại xem bản thân đã từng làm chuyệngì để  tôi tin tưởng chưa, tại sao lòng tôi cứ bất an, tại sao tôi phảithấp thỏm như thế? Anh dựa vào cái gì mà bảo tôi phải tin tưởnganh? .

Hắn nhìn tôi trân trối,  Dựa vào cái gì sao? Vậy mấy ngày nay em­nghĩ anh đang làm gì, lẵng nhẵng theo em à? .

Tôi nhìn thẳng vào hắn:  Anh có yêu tôi không? .

Hắn mím môi, không nói.

Tôi uể  oải:  Cứ cho là không có hoa tươi điện thoại làm quen tántỉnh, không có gì là lãng mạn cảm động, tuy tôi rất tiếc, nhưng cũngcó thể  chấp nhận được. Nhưng có ba chữ thôi mà anh cũng khôngnói ra được, thì tôi còn không bằng vật nuôi của nhà anh, ít ra lúc vuianh còn cười với nó. Anh có thể  cho tôi một địa vị không? Là mộtcon nhân tình để đùa vui hay là os in miễn phí? .

Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rấtlâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ  không nói nữa, nhưng hắn lạimở miệng, thanh âm trầm ấm:  Người yêu . Rồi lặp lại một lần nữa: Anh coi em là người yêu .

Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình:  Vậy nói­ra ba chữ tôi đang nghĩ đi .

Hắn cụp mắt, chỉ nói:  Anh sẽ cưới em .

Rốt cuộc tên đàn ông này keo kiệt tới cỡ nào hả, nói có ba chữấy thìhắn mất mạng chắc? Tôi là người yêu anh, anh tự nguyện bị tôi tróibuộc cả đời, nhưng có mỗi ba chữấy thôi mà cũng keo kiệt à? Tôi­hoàn toàn mất kiên nhẫn:  Không được, hôn nhân không có tình yêuthì chẳng khác gì nấm mồ, cái mặt này của tôi không cần phải in lên­bia mộ đâu. Tống Tử Ngôn, tổng giám đốc, tôi với anh chẳng còn gìđể  nói với nhau nữa rồi, anh tới từ đâu thì về  lại chỗ đó đi, nếu an­hcòn mặt dày ở lì nhà chúng tôi thì mai tôi đi du lịch. Trước đây cứ cholà tôi quá ngốc, quá ngây thơ, cứ nghĩ có thể làm tan băng giá, giờ tôithông minh ra rồi, tôi không được hoàn toàn hết hy vọngở anh s ao?Xin anh nhanh lên chút đi, đỡ để tôi phải nhìn tới phát ghét.

Sắc mặt của hắn bây giờ đã không thể  dùng từ khó coi để  hình dungnữa, toàn thân toát lên sự tức giận không giấu diếm, tôi nhìn tay hắncứ nắm rồi lại mở, mở rồi lại nắm chặt, cũng thấy hơi sờ sợ. Nhưngcuối cùng hắn vẫn kiềm chế  được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát­ngán như trước:  Anh thừa nhận là anh yêu em, thế đã đủ chưa? .

Đủ cái đầu anh ấy! Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắnlàm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tứcđược nữa, đành cười:  Cảm ơn tổng giám đốc, nhưng không cần anh­phải tự hạ thấp mình thế  đâu. Người ta nói được một câu như thế  làđủ rồi, đổi lại là anh, đừng nói là ba từấy, dù có tặng hoa mỗi ngày,nửa tiếng gọi một cú điện thoại, chẳng có việc gì cũng quẩn quan­htrước mặt tôi, cố sức theo đuổi tôi là chuyện không thể  nào! Lời nóicủa anh quý giá, ngàn vạn lần đừng lãng phí vào tôi, không đáng,thật đấy! .

Nói xong tôi còn nghiêm trang gật gật đầu, tăng thêm tính hiệu quả.

Hắn không nói gì, chỉ đứng yên nhìn tôi, tôi không nhận ra vẻ  mặtđó là gì. Nhìn nhau hồi lâu, hắn quay người, bước đi, mở cửa phòng,ra ngoài.

Tiếng sập cửa rất mạnh, khiến chút bụi bị rơi xuống.

Một đứa trong lòng vốn đầy căm phẫn như tôi tự dưng lại gạt hết chíkhí đi mà thấy ân hận. Thực ra đâu phải tôi không biết hắn lúng túngkhó chịu, nói thì cũng bắt nói ra rồi, làm sao còn làm người ta phảitức tới mức phải bỏ đi chứ. Vốn dĩ định mang sổ tay ra ghi lại, rồihàng năm khoanh tròn lên trên lịch thành một ngày lễ  để  chúcmừng, bị  tôi đem danh dự ra đùa dai như thế, cuối cùng đùa chongười ta không chịu được, cúp đuôi đi mất. Tôi che mặt rên rỉ, cái đồchết tiệt nhà mày, sống chung với hắn bao lâu rồi, chỉ số kiên nhẫncủa hắn thấp tới mức nào mày còn không rõ hay sao.

Cứ phồng má giả làm người béo hết lần này tới lần khác, người bánthịt lợn cũng không tới nhà nữa rồi!Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, tôi khóc không ra nước mắt, vộivàng xuống giường đi dép vào kéo người ta quay lại. Còn chưa độngtới tay nắm mà nó đã chuyển động như có linh hồn, đúng là ông trờiđã bị tình cảm sâu nặng của mình cảm hóa, tới đồ vật cũng thương­mình sao? Còn chưa tự khen thì cửa đã mở ra, bên ngoài là người đãra khỏi phòng khi nãy – Tống Tử Ngôn.

 Anh  .

 Em  .

Hai người chúng tôi cùng lúc cất tiếng, rồi cùng lúc ngừng lại.

Lại im lặng, tôi thầm khóc nức nở trong lòng, cầu khấn: đừng tớichào tạm biệt, đừng nói là chơi xong rồi Mới khấn được mấy lần thì đã nghe hắn hắng giọng, mặt mày lúngtúng, mắt đảo lung tung mà không chịu nhìn tôi, nhìn sao cũng thấycó chút lo lắng, có chút hối lỗi Trong lúc tôi nơm nớp lo sợ, hắn đã mở miệng:  Em  thích hoagì? . Không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không, hình như mặt hắnhơi đỏ lên thì phải Tống Tử Ngôn bắt đầu chính thức theo đuổi tôi rồi!Hôm sau, cô bé ở cửa hàng bán hoa đưa tới một bó hoa to, là hoahồng nhung, ừm, cũng không tồi, tuy tôi chẳng khi nào quan tâm tớihoa cỏ, nhưng hoa này là tượng trưng cho tình yêu, tôi sung sướngnhận lấy. Đang xoay xoay bó hoa ngắm nghía thì thấy bên trong cònmột tờ giấy, tôi tò mò lấy ra, trên giấy là nét chữ quen thuộc củaTống Tử Ngôn: Em yêu, em cứ bay chầm chậm, cẩn thận gai hoa hồng phía trước.

Em yêu, em hãy mở miệng, từng làn hương hoa sẽ  làm em saymê  .

Tôi có cảm giác bị một dòng điện từ trên trời đánh trúng người, chạykhắp tứ chi trăm huyệt, cả người tôi  cháy xém rồi  thật khôngngờ, Tống Tử Ngôn ẩn trong cái xác rùa lại chính là Thiên Lôi!!!Vừa hay hắn gọi điện tới, tôi run rẩy bắt máy:  Hoa nhận được rồi,nhưng mấy câu trên thiệp anh chép của ai đó? .

Hắn hỏi:  Không thích hả? .

Không chỉ là không thích, mà thực sự là quá không thích, tôi bắt đầunghi ngờ tiêu chuẩn thẩm mỹ của hắn, hỏi:  Mấy ca từ này là an­hchọn à, cũng chỉ có cái này thôi à? . Đúng là quá quái dị Bên kia có tiếng giở giấy sột soạt, một lát sau, hắn nói:  Còn có mấycái nữa, một bài là tỏ tình của chuột với gạo, một cái là sói với dê,còn có một cái là cháu trai với ông nội nữa, chỉ có bài hai con bướmlà đồng loại .

Tôi vừa nghe thấy thế  hai mắt lóe sáng lên: Cháu trai với ôngnội? . Không lẽ  xã hội chúng tôi đã cởi mở, chấp nhận tình yêu ôngcháu rồi sao?Hắn  ờ  một tiếng, lại tiếng giở giấy sột soạt, rồi khẽ  đọc:  Đừnglàm đau cháu lần nữa, ông ơi ông ơi ông ơi, đừng làm đau cháu lầnnữa, ông ơi ông ơi ông ơi .

Cái gì mà ông ơi ông ơi ông ơi! Rõ ràng là yeah ye ah yeah khí thếcủa người ta mà!Dựa vào hiểu biết của mình về  hắn, tôi cũng hiểu sơ sơ:  Khôngphải là anh đi mua đĩa nhạc trên đường, tự nghe rồi nhớ ca từ màviết lên đó chứ.

Hắn thành thực trả lời:  Đây là loại bán chạy nhất .

Nghĩ tới cảnh hắn mặc Âu phục, đi giày da, phong độ đẹp trai, đeo­he ad­phone , vừa nghe nhạc thị  trường, vừa ghi nhanh lên giấy đểnhớ, rồi trước ánh mắt khinh bỉ của cô bé bán hoa, chép lại mấy câubuồn nôn này lên thiệp Khóe miệng tôi không kiềm được mà nhếch lên Hắn lại còn nghiêm túc nói với tôi:  Vừa khéo có bảy bài, mỗi ngàymột bài, đủ hết một tuần .

 Không cần! . Tôi vội vàng ngăn lại, ngày nào cũng đọc thứ ca từsét đánh tứ tung này, tôi tổn thọ mất!Hắn kinh ngạc, hỏi:  Không cần? .

Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán:  Không cần, không cần, tâm ý của an­hem đã thấu hiểu rất sâu sắc rồi .

Bên kia truyền tới tiếng tờ giấy bị vo lại, tiếp đó là tiếng của hắn đáplại:  Rất tốt .

Chuyện tặng hoa tạm thời coi như một phần, tôi ngập tràn vui sướng­mong chờ đợt tiến công tiếp theo của Tống Tử Ngôn, hưởng thụ hưvinh như công chúa được hoàng tử hâm mộ.

Tôi ngồi ở bàn ăn, vừa lơ đãng gẩy gẩy cơm trong bát, vừa lén nhìnTống Tử Ngôn ngồi đối diện, hắn sẽ  làm gì tiếp đây? Chăng băng -rôn ở chung cư đối diện, thả bóng bay ngoài cửa sổ nhà tôi, hay làxếp nến hình trái tim ở sân dưới chung cư?Đang sung sướng tưởng tượng, thì Tống Tử Ngôn ngồi ăn đối diệnbuông đũa, đứng dậy nói xin lỗi cả nhà, đi tới ban công. Mắt tôikhông tự chủ được, vội nhìn theo hắn, không phải như trong phimnước ngoài hoành tráng có máy bay thả băng – rôn tỏ tình đấy chứ Di động trên bàn rung lên từng hồi, tiếp đó là tiếng chuông ầm ầmvang lên, trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là Tống Tử Ngôn.

Nhìn người đứng ngoài ban công đang áp di động vào tai, tôi bắtmáy:  A lô .

Nghe thấy tiếng tôi, hắn không thèm nói câu nào đã cúp máy, rồi vàon­hà, ngồi xuống bàn ăn tiếp.

Hại tôi cứmắt tròn mắt dẹt há hốc mồm ra nhìn hắn, tên này khôngphải bị mộng du đấy chứ Mãi tới lúc nhận được N cú điện thoại giống nhau, tôi mới phát hiệnra mình nhầm, hắn không phải bị  mộng du, mà  đang làm  đúngphương châm của tôi, nửa tiếng gọi một cú điện thoại, không sớmcũng chẳng muộn, cứ đúng ba mươi phút là tiếng chuông di động lạivang lên. Không chịu được nữa, tôi tắt luôn di động, khó lắm mớingủ được thì lại nghe bên ngoài có người đang gõ cửa phòng, tôi lờđờ đi ra mở cửa, Tống Tử Ngôn đứng ở ngoài, vẻ mặt u ám:  Em tắtđiện thoại .

Tôi tức:  Em muốn đi ngủ, đương nhiên là tắt máy! .

Hắn nghiêm túc:  Thế  thì sao hợp với đề  nghị của em được. Nửatiếng một cú điện thoại, em không nhận thì sao mà tính được? .

Oh My God! Tôi thực sự đã bị hắn kê tủ đứng làm nghẹn chết rồi,tôi điên cuồng vò đầu, hé t lên:  Không cần gọi, tắt máy thì cứ tín­hcho anh qua còn không được sao? .

Lúc này hắn mới chịu mỉm cười, vui mừng nói:  Rất tốt . Rồi lại xoaxoa đầu tôi,  Mau đi ngủ đi .

Rồi trong lúc tôi đang nhìn đờ đẫn, hắn sung sướng về phòng.

Tôi dựa người vào cửa thần người ra, hắn  là cố ý phải không  từchuyện tặng người ta cái thiệp có thứ sét đánh chết người tới cuộcgọi kinh dị lúc nửa đêm, hắn không phải là đang theo đuổi, mà làtrừng phạt tôi!!Mỗi ngày một bó hoa, nửa tiếng một cuộc điện thoại, chẳng có việcgì cũng luẩn quẩn trước mặt tôi.

Hình như phương pháp tán gái tôi đã từng truyền thụ cho hắn là nhưthế, tôi cẩn thận suy đi tính lại, soi từng chữ như luật sư soi vụ án,rồi đặt ánh mắt xuống câu cuối cùng.

Nhiều nghĩa! Có quá nhiều nghĩa! Theo câu này, đảm bảo tôi cứngẩng đầu lên thì sẽ nhìn thấy cái mặt hắn!Thêm mấy hành động và ý chí khó tưởng của Tống Tử Ngôn, tôi­hoảng sợ vô cùng.

Lúc đi vệ  sinh phải ngó nghiêng mãi mới dám vào, buổi tối đi ngủcòn phải kéo hai cái ghế  ra chặn cửa, đặt thêm một chậu nước lên­trên ghế, chỉ sợ mình không để ý một cái thì hắn bỗng nhiên trồi lênđứng cạnh. Rõ ràng ở ngay nhà mình, thế mà còn phải đề phòng gi­ankhổ hơn cả phòng trộm cướp.

Không thể chối, cái này là do tôi tự làm tự chịu.

Nhưng con gà tức nhau tiếng gáy, còn nước còn tát.

Cứ tát như thế được vài ngày, ngày nào cũng phải nhìn thấy mặt hắn,đến khi dây thần kinh tôi căng ra hết cỡ, cảm giác như sắp đứt phựttới nơi thì dì Tiểu Lý bên đằng ngoại gọi điện tới vớt tôi ra trong­biển lửa.

Con gái dì sắp cưới, muốn tôi qua làm phù dâu, mẹ tôi đi tiễn khách.

Nói cách khác, trọn một ngày tôi không phải nhìn cái mặt kia nữa,tôi sung sướng hỉ hả, còn hỉ hả hơn cả cô dâu. Hôm đó tôi chạy quan­hà dì Lý thật sớm, đi làm tóc trang điểm với cô dâu. Không đi thìkhông biết, suýt chút nữa bị dọa nhảy dựng lên. Hoa cài đầu nămmươi tệ. Kem lót trang điểm năm mươi tệ, một cặp lông mi giả nămmươi tệ, ngay đôi găng tay cô dâu cũng tới hai trăm tệ. Vẻ  mặt củatôi từ kinh ngạc, ngạc nhiên, bực mình tới cuối cùng là hoàn toànx­uôi xị, mẹ  tôi đứng sau khẽ  giọng mắng:  Ngày cưới của người tamà cái mặt mày như đi đưa đám là sao hả? .

Tôi uể  oải dựa đầu lên vai mẹ, thì thào:  Mẹ này, sợ là mẹ phải nuôi­con cả đời rồi .

Mẹ tôi giật mình:  Mẹ lớn tuổi rồi, mày đừng làm mẹ sợ.

Tôi tấm tức khóc:  Con vốn dĩ không dễ  kiếm, giờ trang điểm thếmà cũng tiêu một đống tiền, lại càng chẳng có ai tốn tiền cưới conđâu.

Mẹ dịu dàng xoa đầu tôi:  Yên tâm, chỉ cần mày có thể vơ được mộtthằng, tiền trang điểm mẹ cho .

Tôi chộp ngay lấy cơ hội, đứng thẳng lên:  Ầy, mẹ nói đấy nhé !.

Mẹ  dịu dàng nhìn tôi, giọng như đùa:  Ai bảo mẹ  là mẹ  chứ . Tôiđang muốn lăn vào lòng mẹ lần nữa thì chợt nghe tiếng thì thầm củabà:  Dù sao thì lông dê lấy từ người dê , hôm nay về mình xén tiếp .

Cô dâu trang điểm xong rất nhanh, lúng túng ngượng ngùng đứnglên nhìn chúng tôi, bộ váy lụa trắng làm tôn thêm khuôn mặt nhỏnhắn, thực là xinh đẹp. Hai mẹ  con tôi đồng lòng nhất trí xuýt xoakhen em họ  mới bớt căng thẳng, chúng tôi quay lại nhà dì chờ.

Chừng chín giờ hơn, chú rể  tới, trong tiếng pháo nổ râm ran, ồn ã,tiến vào nhà. Chú rể thực sự không đẹp trai lắm, bộ lễ phục làm nềncho nụ cười vừa ngượng vừa tự hào hạnh phúc, nhìn cũng rất đượcmắt. Lại thêm một lần từ chối, cuối cùng cô dâu bị chú rểẵm lên, ômvào xe hoa.

Đi được vài vòng thì tới khách sạn, lễ  cưới vô cùng bình thường,nhưng khi thấy cô dâu nghẹn ngào cảm ơn bố mẹ, tôi không kìmđược, mắt cũng ươn ướt. Lại sang mẹ, bà đang quay đầu nhìn lên sânkhấu, tuy làm vẻ  chăm chú bình tĩnh, nhưng không giấu nổi nếpnhăn nơi khóe mắt ánh lên dưới ánh sáng ngọn đèn chùm.

Tôi vội vàng ngoảnh mặt đi, không muốn để  mẹ  biết tôi đang nhìn­bà.

Phụ nữ tới tuổi này là như thế đó, trong lòng chúng tôi ít nhiều cũngngượng ngập, trước tình cảm quá sâu đậm lại xuất hiện khoảng cách.

Đôi vợ chồng trẻ  vừa làm nghi lễ  lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao­cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ(48).

Tôi cảm thán:  Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán.

Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi:  Em cũng bán cho anh đi.

Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã pho­to­shop hômtrước! Gã ngồi ngay cạnh tôi, đang vọc tay vào bốc hạt dưa trong đĩa.

Tôi ngơ ngơ:  Sao anh lại ở đây? .

Gã chỉ lên dì Lý đang ngồi ở trên sân khấu:  Đó là bác anh.

loading...

Giờ tôi mới nghĩ ra, người này là do dì Lý giới thiệu, phía sau ảnhchụp còn đính kèm lai lịch của gã, nhưng hội trường tiệc cưới này ítra cũng có tới bốn mươi cái bàn, sao số tôi đen lại đụng phải gã tachứ? Gã còn vừa cắn hạt dưa, vừa hỏi tôi:  Anh nhắn tin cho em,sao em không nhắn lại? .

Người này đúng là chẳng hiểu cái gì gọi là ngôn ngữ gi­ao tiếp rồi,nhưng tôi cũng không khiến người ta không xuống thang được, bènthảy một cái thang qua:  À, dạo này em cũng hơi bận .

Gã còn chưa chịu buông tha:  Thế à? .

Tôi nghiêm túc gật đầu, vẻ  mặt vô cùng nghiêm túc:  Trạch nữ bậnrộn nhiều chuyện lắm! .

Gã quay đi cắn hạt dưa, không đáp.

Tôi cúi đầu uống ngụm trà cúc thì gã ta quay lại nói tiếp: Chuyệnlúc nãy anh nói, thấy sao? .

Tôi ngơ ngơ:  Chuyện gì? .

Gã nhắc nhở:  Là chuyện kết hôn đó .

Thiếu chút nữa là ngụm trà cúc bị phun ra ngoài, nhưng phảnứng lạilà không thể không đắc ý về  sức quyến rũ của mình:  Chúng ta mớigặp có một lần, anh đã quyết ý yêu em từ cái nhìn đầu tiên thếsao? .

Gã thật thà trả lời:  Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã biết em làngười thích hợp để lấy làm vợ.

Câu này  nếu không phải vì nhan sắc quá kinh dị của gã, tôi đãn­hào qua đó hôn cho gã hai cái rồi, tôi che miệng khẽ  cười, rất ethẹn:  Đừng khen em quá thế, dù anh có lấy lời khen làm vé, emcũng không lên cái thuyền nát nhà anh đâu .

Gã vẫn tự lảm nhảm:  Tính chất công việc của anh là hay phải đicông tác, nên muốn tìm một người vợ hiền lành biết giữ khuôn­phép .

Tôi vẫn tiếp tục che miệng khiêm tốn: Thực ra em cũng khôngđược hiền lành như anh đã nghĩ đâu .

Gã không thèm tiếp nhận sự khiêm tốn của tôi:  Sao lại thế chứ, anhn­hìn chuẩn lắm. Em như thế này, không những hiền lành mà còn biếttiết kiệm, cho dù em có tính lăng nhăng thì cũng chẳng có ai thèm­ngó tới, cho nên anh rất yên tâm về em, muốn lấy người như em .

Tôi vẫn lấy tay che miệng, nhưng lần này khóe miệng không phảinhếch lên mà là hạ xuống.

Gã đả kích tôi, gã nghiêm túc đả kích tôi, gã nghiêm túc đả kíchn­han sắc của một thiếu nữ tuổi thanh xuân là tôi!Tôi muốn khóc vì mẩu đối thoại đầy nghiêm túc với gã.

Thực ra tôi cũng được coi là một mầm non anh dũng, nếu có ngườitận lực chửi mắng nói xấu tôi, tôi sẽ  không thèm liếc tới tên đó tớinửa con mắt. Nhưng nếu có ngày, có một người đặc biệt công bằng,công khai, công chính chất vấn tôi, tôi sẽ  lập tức gi­ao nộp vũ khí,nhào vào lòng mẹ tôi.

May là mẹ  đang ngồi cạnh tôi, tôi nhào vào lòng bà, không muốnnhìn cái mặt trơ trơ của gã pho­to­shop kia lần nữa! Mẹ vừa vuốt lưngtôi, vừa tò mò hỏi:  Làm sao thế con? .

Có lẽ tiệc cưới ồn ào quá, nên bà không nghe thấy mẩu đối thoại đãđược tôi và gã ta hạ thấp âm lượng xuống. Tôi rúc vào lòng mẹ,giọng nặng âm mũi:  Mẹ, mẹ  mau đuổi cái người ngồi cạnh con đi!Đời này kiếp này con cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa! .

Tiếng mẹ  tôi từ bên trên truyền tới:  Đây là cháu trai của dì Lý, chỉhơn con có mấy tuổi thôi. Ở bàn này có mỗi con với cậu ta là xêmxêm tuổi nhau, sao lại vô ý thế hả.

Tôi lắc mạnh đầu trong lòng bà:  Không được, có anh ta thì khôngcó con, có con thì không có anh ta!.

Gã kia cũng cuống lên, giọng cao lên mấy bậc:  Em làm sao thế?Lúc nãy anh cũng đã nói gì đâu, dù chúng ta đã cùng đi xem mặt, anhlại cầu hôn với em, nhưng em cũng đừng vì vui quá mà khóc thếchứ? .

Vốn dĩ tôi có khóc đâu, nhưng nghe gã nói xong, tôi lại muốn khócthật.

Đương lúc nước mắt sắp trào ra thì một giọng nói lạnh lùng dưới bamươi bảy phẩy s áu độ C vang lên:  Đi xem mặt? .

Giọng nói quen thuộc khiến người ta sợ hãi, tôi cứng cả người lại,chậm rãi ngẩng đầu lên thì thấy Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh đó,cười rất dịu dàng, vô cùng dịu dàng, tới mức không thể dịu dàng hơnđược nữa.

Chỉ liếc qua mặt hắn một cái thôi, tôi đã phải vội vàng cúi đầu  Quáquá quá quá quá đáng sợ! Lại chui vào lòng mẹlần nữa, mẹ, đêm nay­con phải ngủ với mẹ, không thì chắc chắn con gặp ác mộng mất!Mẹ tôi còn ngây thơ vui vẻ hỏi:  Tiểu Tống, sao cháu lại tới đây? .

Tống Tử Ngôn đáp:  Cháu với chú phải ra ngoài, phát hiện ra haingười quên không đem theo chìa khóa nên mới đưa qua đây cho cô.

Cũng may là cháu nhận lời đem chìa khóa qua đây, không thì sao cóthể  nghe được chuyện hay tới thế. Đi xem mặt, cầu hôn, anh có nênchúc mừng em không nhỉ, Tần Khanh .

Mấy từ cuối cùng, giọng của hắn mềm đi tới ba độ, nhưng tôi cảmthấy nhiệt độ sau lưng phải giảm tới ba mươi độ, băng đá kết lại ầmầm, tôi gục trên đùi mẹ tôi, run hết cả người.

Cuối cùng mẹ  tôi cũng nhận ra tình thế  bây giờ là gì, liền giải thích: Cháu đừng hiểu lầm, Tiểu Tống ạ, Tần Khanh nó có đi xem mặt lúc­cháu đã tới đâu, ngay sau hôm nó về nhà là đi đấy chứ.

Hu hu, mẹ, xưa mẹ  toàn làm người áp bức, nay đừng làm ngườitrung gi­an chứ, thế này không phải là càng nói càng chết sao?Quả nhiên, Tống Tử Ngôn vừa nghe thấy xong thì giọng cũng nhão­ra tới mức vắt ra được nước:  Hôm sau? À, Tần Khanh, anh có nênkhen em hành động nhanh không nhỉ? .

Mẹ  tôi vẫn chưa thèm nhận ra tình hình bây giờ, còn xen vào giảithích:  Cái này cũng không thể  trách nó được, lúcấy nó còn nghĩchia tay hẳn với cháu, cả đời này không gặp lại nhau nữa cơ mà.

Mẹ! Mẹ hối hận năm ấy đẻ  ra con nên giờ muốn mượn tay Tống TửNgôn giết chết con sao!!! Cả đời này không gặp lại nhau? . Tống Tử Ngôn nhắc lại lần nữa,mỉm cười! Hắn nở nụ cười kinh dị,  Rất tốt .

Tôi vội vàng bịt tai lại, quá quá quá quá quá quá đáng sợ! Mẹ, saunày con phải ngủ với mẹ  mới được! Không thì không cần gặp ácmộng, chỉ cần thoáng nghe thấy hai chữ này thôi cũng đủ dọa con sợchết khiếp rồi!!!Cuối cùng mẹ tôi mới nhận ra thực chất mình càng giúp càng phá, im­luôn.

Tống Tử Ngôn lễ  phép hỏi:  Cô, cháu có chuyện muốn nói với TầnKhanh, có tiện không ạ? .

Tôi vội vàng ngẩng đầu lên, mắt rưng rưng nhìn mẹ, giọng run rẩy: Mẹ, con là cục thịt hơn hai mươi năm trước mẹ đẻ ra đây mà  .

Mẹ  nhìn tôi, rồi nhìn sang Tống Tử Ngôn, cuối cùng cười cười, nóivới hắn:  Cứ tự nhiên .

Tôi thực không thể tin được, bà mẹ chuyên ngược đãi tôi đứng trướcsự ngược đãi càng lúc càng nặng nề  của Tống Tử Ngôn lại có thểbán con gái cầu vinh! Tống Tử Ngôn đưa tay kéo tôi đi, tôi kéo kéoáo mẹ  như trẻ  con,  Mẹ! Mẹ  không thể  đối xử với con như thếđược! Con là con gái duy nhất của mẹ, là áo bông nhỏ thân thiết củamẹ đó!!! .

Mẹ  tôi thoáng sững người, quả nhiên không đành lòng mở to mắtnhìn con gái bị người ta kéo đi, mẹ tôi  quay mặt sang chỗ khác Tôi như người chết đuối vơ bừa lấy một cọng rơm, quay sang cầu xingã pho­to­shop cứu mạng. Chẳng biết là muốn lấy tôi làm vợ thật, haylà muốn thể  hiện phong độ đàn ông, gã ta không phụ lòng mong đợicủa quần chúng, đứng bật dậy:  Chờ một lát! .

Sắc mặt Tống Tử Ngôn càng khó coi hơn, lạnh lùng liếc một cái: Có chuyện gì? .

Khí thế  bật người đứng dậy của gã đột nhiên nhũn xuống, vẻ  mặthùng hổ ban nãy vèo cái chuyển thành cười nịnh nọt, lắp bắp nói: N  Nếu đã tới rồi, thì uống chén rượu mừng . rồi hãy đi.

Xem ra không phải chỉ  mình tôi là kẻ  xu nịnh, mà là khí thế  củaTống Tử Ngôn quá ép người, ai ở trước mặt hắn cũng tự độngchuyển sang chế độ nịnh nọt!Tôi bị kéo đi xềnh xệch, ra khỏi khách sạn thì dừng lại.

Đang trưa, ngoài trời nắng rất gắt, khiến người ta không mở mắt ranổi. Tống Tử Ngôn đứng trước mặt tôi, quay lưng lại với hướngnắng, tôi nheo mắt vì chói, chỉ nhìn thấy đường viền mặt hắn Thật kinh dị!Hắn ta còn bình tĩnh nói:  Chúng ta mang hết chuyện cũ ra xé t lạilần nữa .

Tôi cười giả lả, vội vàng quan tâm:  Không cần phiền phức thế đâu,đời người có rất nhiều chuyện đầy ý nghĩa còn chờ chúng ta  .

Từ  làm  còn chưa kịp ra khỏi miệng thì đã bị tiếng cười nham hiểmcủa hắn dọa cho chết khiếp, nuốt ngay vào bụng.

Hắn chậm rãi nói:  Lúc đầu em chỉ nghe người ngoài nói lung tungđã tạt nước vào mặt anh, ném nhẫn anh tặng đi, rồi chạy về nhà .

Tôi cúi đầu.

Hắn lại kể  tiếp:  Ngày hôm sau, lúc anh còn phải sắp xếp chuyệncông ty để chạy tới đây thì em đã nhanh chân đi xem mặt .

Tôi cúi đầu xuống còn thấp hơn cả ngực.

Hắn vẫn chưa chịu tha cho tôi:  Lúc anh tới thì em tìm đủ cách làmkhó anh, làm sao cũng không chịu quay lại .

Thực sự là tôi đã sắp quỳ xuống rồi.

Hắn cười nhạt,  Hóa ra đã tìm được người cầu hôn rồi, thảo nàosáng nay vui thế, bừng bừng khí thế ra khỏi nhà .

Tôi gần như quỳ rạp dưới đất Còn chưa đè nát hoa cỏ dưới chân đã bị hắn xách cổ lên, ké o ra phíacổng khách sạn.

Tôi hoảng hốt:  Gì đó? .

Hắn không thèm quay đầu lại:  Không phải em muốn kết hôn à?Anh đáp ứng ngay cho em . Tôi đơ người, hắn quay lại cười mờ ám: Không muốn à?.

Đương nhiên là không rồi! Nhưng dựa vào công phu hiện giờ của tôi,đương nhiên là đành vuốt xuôi:  Không phải, không phải, chỉ là tuy bố mẹ  em đã gặp anh rồi, nhưng bên nhà anh, em còn chưa quađó bao giờ mà.

Hắn thản nhiên ngắt lời tôi:  Không cần lo, đã gặp qua hết ngườitrong nhà rồi .

Tôi nghĩ ngợi, ông bà nội hắn, bố mẹ  hắn đúng là tôi đã vô tình gặphết, nhìn lại bộ dạng thản nhiên, nắm chắc mọi chuyện trong tay củahắn, trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ: Không phải hắn đã có dự địnhtrói người sớm tới thế chứ?Ngồi trước bàn tiếp dân màu đỏở phòng dân chính, tôi càng thấmthía, càng giác ngộ. Nhìn tờ giấy trước mặt, tôi khóc, nhân lúc tôichạy trốn hắn đã mang hết cả hộ khẩu với chứng minh thư tôi bỏquên ở nhà hắn đến đây, có lẽ hôm nay tôi không thoát được số kiếpphải chuyển từ hoang dã sang bị nuôi rồi!Vừa nghĩ thế  đã không kìm được niệm một ngàn lần câu, trên đờin­ày chẳng có gì vui.

Bà cô ngồi ở bàn tiếp dân đối chiếu chứng minh thư, hộ khẩu, lại xác­nhận hai người trong ảnh, rồi nhìn lại giấy tờ đã điền xong xuôi, cầmdấu định đóng xuống, rồi lại nghi ngờ nhìn tôi đang nhăn nhó mặtmày,  Cháu gái này, cháu  là tự nguyện phải không? .

Tống Tử Ngôn cất giọng lạnh như băng đáp:  Cô ấy tự nguyện .

Tôi mếu máo không dám phản đối.

Bà cô đúng là có chút nhiệt tình của người đầy tớ nhân dân, đặt condấu xuống, nghiêm túc nhìn tôi:  Nếu cháu không muốn thì cứ nóithẳng ra, không phải chịu sự uy hiếp của bất cứ ai cả, đã có pháp luậtbảo vệ.

Tay Tống Tử Ngôn  nhẹ  nhàng  đặt lên tay tôi, cười đến là  dịudàng ,  Nói cô ấy nghe , em tự nguyện .

Tôi run run, vội vàng gật đầu.

Bà cô kia chăm chú nhìn tôi, thở dài một cái, rồi lại cầm lấy con dấu.

Nhìn con dấu cách tờ chứng nhận càng lúc càng gần, càng lúc cànggần, tới khi con dấu sắp chạm vào mặt giấy, tô i quyết vùng lên chốnglại vì nửa đời còn lại của mình, hô to:  Cháu không kết hôn! .

Bà cô kia ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt phụ nữ nhân dân đượcgiải phóng.

Tống Tử Ngôn quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt nếu không dọa chếttôi sẽ đền mạng liền.

Im lặng một lúc lâu, mặt hắn cứng đờ, hỏi:  Em không muốn kếthôn, hay là không muốn kết hôn với anh? .

Tôi cúi đầu lắp bắp:  Em chỉ là  không muốn kết hôn bây giờ thôi.

Cơ mặt hắn giãn ra, nhưng ánh mắt vẫn trói chặt tôi:  Là vì còn trẻquá sao? .

Tôi lắc đầu.

Hắn lại hỏi:  Là vì không được chơi nữa? .

Tôi lại lắc đầu.

Bà cô kia cũng hỏi:  Hay là không nỡ rời xa bố mẹ? .

Tôi vẫn lắc đầu.

Bọn họ cứ hỏi mà chẳng câu nào đúng, tới cả lý do luyến tiếc thành­phố cũng đem ra, tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy. Cuối cùng Tống TửNgôn không nhịn được:  Thế cuối cùng là vì cái gì? .

Tôi chọc chọc hai ngón tay vào nhau, phụng phịu:  Cô dâu hôm nayăn mặc rất đẹp  .

 Thì sao? . Hai người kia cùng hỏi.

Tôi ai oán:  Giờ em béo thế  này, mặc áo cưới vào chắc chắn là nhụclắm, hay chờ em giảm béo rồi hẵng kết hôn nhé ? .

Nói xong, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn mong chờ thì thấy vẻ  mặt haingười kia đã hoàn toàn thay đổi, mấy cái sọc đen cứ chảy dài trênmặt. Thật lâu sau, bà cô kia mới bình thường trở lại, nhưng ánh mắtnhìn Tống Tử Ngôn từ đề  phòng chuyển thành cảm thương sâu sắc,cũng chẳng thèm nhìn tôi, lập tức mở tờ đăng ký ra, cộp cộp hai cái,đóng dấu chứng nhận lên luôn Đầy tớ của nhân dân đã chà đạp lên ước mơ của nhân dân lao động làtôi đây, cầm được chín tệ hối lộ của lũ tư bản, rồi dùng hai tờ giấy đỏbán tôi đi!!!Tôi gửi gắm toàn bộ hy vọng vào bố ruột, mẹ ruột của tôi, dù sao họcũng sẽ  không chịu nhìn đứa con gái đã cực khổ sinh ra thành vợngười khác như thế  đâu. Tôi nham hiểm nghĩ tới bộ dạng của TốngTử Ngôn khi bị vạch trần chân tướng, bị mẹ  tôi đuổi thẳng ra khỏin­hà.

Nhưng về  tới nhà, hắn chẳng nói tiếng nào. Hắn không nhắc tớichuyện gì thì tôi biết nói ra sao đây, cũng không thể  nói huỵch toẹtra với mẹ, rằng hôm nay sau khi chia tay mẹ  được bốn mươi lămphút ba mươi bảy giây thì con gái mẹ đã kết hôn rồi. Thế nên, tôi chỉcó thể  im lặng là vàng .

Nhìn Tống Tử Ngôn vẫn quyết ngậm miệng, bố mẹ  vẫn bị che mắt,thấy sóng to mà chẳng sợ hãi, tôi không khỏi tự cảm thán. Trình tựkhác không đúng thì bỏ đi, không ngờ ngay cả kết hôn mà cũng phảilén lút như thế này!!!Tôi mang bộ mặt ai oán đi nấu cơm tối, ngồi vào bàn chậm rãi ăntừng miếng, từng miếng một. Mẹ tôi vẫn sắm vai thiên vị như trước,gắp thức ăn cho Tống Tử Ngôn. Tống Tử Ngôn vẫn lễ  phép như cũđáp lại:  Cảm ơn mẹ.

 Cạch! . Động tác thu đũa của mẹ  tôi bị lỗi, tay bà trống trơn, đôiđũa lăn tròn trên bàn rồi rơi xuống đất. Tiếng vang đủ đánh thức mẹtôi đang trong tình trạng hóa đá bình thường trở lại, bà chớp mắt mấycái, lắc lắc đầu rồi mới run rẩy hỏi Tống Tử Ngôn:  Cậu  cậu vừagọi tôi là gì?.

Tống Tử Ngôn vẫn bình tĩnh, bình tĩnh uống một ngụm nước, bìn­htĩnh nhìn ba người chúng tôi, cuối cùng bình tĩnh tuyên bố:  Con vàTần Khanh, chiều nay đã kết hôn rồi .

Mặt nước lặng sóng đột nhiên nổi trận phong ba, mẹ  trợn tròn mắtnhìn tôi vẻ  không tin nổi:  Con gái à! Xã hội trung thực, mẹ  màycũng rất đáng tin nha. Con chỉ vì mấy tệ tiền trang điểm mà bất chấptất cả sao? .

Tôi bị ánh mắt đau khổ và câu hỏi đau đớn của mẹ  hạ gục! Sao mẹtôi có thể rút ra kết luận hùng hồn thế kia chứ?Mãi tới khi tôi đã lấy lại được tinh thần thì bố mẹ đã bắt đầu hăng háithảo luận với Tống Tử Ngôn cả đống việc, ví dụ như tiệc cưới, kháchmời, nghi lễ.

Chẳng có tí tức giận vì con gái mình bị dụ dỗ cả! Thậm chí ngay cảđứa con gái bị dụ dỗ của mình tức giận cũng làm như không thấy!Sau N lần phản đối yếu ớt không thành công, nhìn cảnh bọn họ bỏ lơđương sự, tự tiến hành đàm phán ba bên, tôi không khỏi cảm thán Hóa ra tôi ở nhà lại không được yêu thương đến thế, cái  re­cy­clebin  Tống Tử Ngôn vừa xuất hiện một cái, bố mẹ đã thẳng tay nhan­hchóng  delete  tôi rồi.

Trải qua ba ngày thương lượng,  vi tính  của tôi và  re­cy­cle bin cũng ký được thỏa thuận với nhau.

Nghi thức cưới được bên nhà trai tổ chức, còn ảnh cưới do bên nhàgái chụp. Mẹ tôi nói hồi trước chỗấy là nơi chụp bức ảnh chung đầutiên của ông bà ngoại, bức ảnh cưới đen trắng hồi đó của bố mẹ cũngchụp ở đó, cứ cho là một di sản văn hóa tinh thần không thể  quên­hoặc thiếu của gia đình chúng tôi đi.

Hôm sau tới đó mới phát hiện, cửa hàng chụp ảnh bé tẹo ngày xưagiờ đã thành ảnh viện lớn, chọn được kiểu dáng váy áo ưng ý, chúngtôi mới bắt đầu chụp. Phần hậu kỳ có thể  pho­to­shop ảnh, thế  nênkhông cần lo cho cái eo bánh mì của tôi, còn có mấy bộ váy rõ đẹp,tôi đành từ bỏ sựấm ức không cam lòng qua một bên, lại thêm TốngTử Ngôn chịu phối hợp trước ống kính, tôi chụp ảnh cũng khá là hap­py .

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: