truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 29 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Mà hồi trước, cứnghĩ tới chuyện thân phận hai đứa hoàn toàn khác nhau, trong lòngcũng tự động kiếm cớ tránh mặt cậu ta. Nhưng giờ thì giữa hai chúngtôi đâu còn mâu thuẫn gì, tôi khua khua đôi đũa trong tay: “TócVàng! Tóc Vàng! Qua đây!”. Cậu ta nghe tiếng tôi gọi, quay người lại nhìn, nhưng vẫn đứng đờ tạiđó. Tôi vẫn vẫy vẫy tay, cười niềm nở: “Qua đây ăn chung đi!”Cậu ta do dự một lát mới bưng khay cơm đi tới. Cậu nhóc vừa ngồi xuống là tôi ké o ngay cái mặt nạ giả vờ niềm nởxuống, cầm đũa gõ một cái vào đầu Tóc Vàng: “Gọi thì cứ qua đâyđi, còn ỡm ờ thế làm gì?”. Cậu ta liếc mắt nhìn tôi, rồi lại uể  oải cúi đầu ăn, không nói tiếngnào. Cái thằng nhóc này muốn đọ gan với tôi đấy à, có gì thì cứ nói thẳngra cho rồi, tôi ghét nhất là phải đi nịnh nọt ai, thế  nên cũng cúi đầugắp thức ăn, coi như không có cậu ta. Tóc Vàng đang nâng sĩ diện lên cao, kết quả là nhìn tôi cứ im lặngkhông nói câu nào lại thấy bứt rứt, lén nhìn tôi mấy lần rồi lầm bầmgiải thích: “Là tôi mệt quá nên mới không muốn nói gì thôi”. Tôi khua khua đôi đũa, cằn nhằn: “Thú vui ngày thường của cậukhông phải là coi phim ma à? Làm sao mà mệt được hả?”. Ngay cảnói cũng không nói được?Tóc Vàng ấm ức nói: “Mấy hôm rồi chưa ngày nào được nghỉ, đêmqua còn phải từ Mỹ về gấp”. Mặt tôi đông cứng, ngay cả đũa cũng dừng lại giữa chừng, lúc này tôimới nhớ ra Tóc Vàng tới Mỹ cùng Tống Tử Ngôn, tôi cố che giấu né tmặt thoáng đổi sắc, vội vàng và mấy miếng cơm liền. Có lẽ  nuốtmạnh quá, trong lòng có chút khó chịu. Cậu ta hỏi: “Sao cô lại…”. Tôi không muốn nghe, lại gõ đũa vào đầu cậu: “Lại cái gì mà lại? Ănđi!”. Tóc Vàng nhìn tôi oán trách, cũng cúi đầu ăn, nhưng tôi vẫn ngheđược cái giọng khổ sở nhỏ rí của cậu: “Tôi chỉ muốn hỏi sao cô lạiăn toàn món cay thế kia thôi mà…”. Tôi vẫn giữ bộ mặt ngầu ngầu ngồi ăn, làm bộ chả nghe thấy gì cả.

Tan làm, đứng lại trước cửa công ty theo thói quen. Mãi mới nhớ ra,thực ra đã không cần phải đợi ai kia nữa rồi. Năm giờ chiều ngày hè ,ánh nắng vẫn gay gắt tới phát sợ, nhìn lại con đường nhựa, có gì đóloang loáng khiến người ta cay mắt, đành nhắm mắt lại rồi mở ra, rồimới từ từ đi ra khỏi công ty. Còn chưa đi ra ngoài, Tô Á Văn đã gọiđiện tới, hẹn tôi cùng đi cơm. Tôi đứng cạnh đường chờ chưa tới mấyphút đã thấy anh đến, anh dừng xe, mở cửa, đang cúi người định chuivào trong, tôi không kìm được quay đầu lại, vừa lúc thấy một bóngdáng quen thuộc xuất hiện trước cửa công ty, quần áo thẳng thớm,đang bước thong dong, vẫn tuấn tú tuyệt vời như xưa.

 Hắn liếc mắt nhìn qua chỗ tôi, chỉ liếc qua, giống như nhìn người quađường, không để  ý, không bận tâm, dường như chẳng có quan hệ gì,ánh mắt trượt qua vô tình, không hề dừng lại chỗ tôi tới nửa phút. Lòng tôi chợt lặng xuống như ánh mặt trời đang dần tắt…Cả nụ cười cũng cứng ngắc, Tô Á Văn phát hiện ra, hỏi: “Sao thếem?”, rồi cũng đảo mắt nhìn theo tôi, anh ngẩn người, nụ cười trênmôi cũng nhạt đi. Tôi lên xe, cố nói giọng ung dung: “Em đói tới chết mất, anh tínhcho em ăn gì đấy?”. Anh cũng cười, chỉ là có chút hoảng hốt: “Gì cũng được”.

Từ hôm ấy, tô i cố tình ra về muộn hơn, thực ra anh cũng bận, tôi tuykhông bận lắm, nhưng đi làm cũng chiếm phần lớn thời gian, hẹn hòcũng chỉ là đi coi phim vào cuối tuần, còn bình thường toàn là tanlàm, cùng nhau đi ăn, ăn xong thì anh lái xe đưa tôi về. Kể cũng tội cho tôi vẫn phải ở vùng ngoại thành, yêu đương thế này,ngoài sống chung ra mới có thể giải quyết được, còn không có vội vãthế nào cũng chẳng có thời gian. Nhưng quan hệ của chúng tôi là quan hệ cua đồng!

Hơn nữa, trong thâm tâm, tôi vẫn mong quan hệ của chúng tôi là thếnày!!Nhưng nhiều khi nhìn anh ngày ngày đi làm, mệt mỏi mà vẫn phải láixe đưa tôi về, lại thấy thương thương. Có lần tôi thấy tội quá, bảoanh: “Đừng đưa em về  nữa, anh cả đi cả về  cũng phải mất hơntiếng”. Anh nói: “Em đi một mình anh lo lắm”. Tôi trấn an anh: “Không sao, em có cu li mà”. Anh cau mày: “Nam à?”. Tôi gật đầu, thấy ánh mắt anh vẻ  giận dỗi lại vội vàng giải thích:“Tóc Vàng giống như cún cưng của em thôi, anh việc gì phải bậntâm coi một con cún là đực hay cái chứ?”Anh hỏi: “Tóc Vàng?”Tôi gật đầu: “Là giám đốc Triển của công ty, nhỏ tuổi hơn em, tuyệtđối không ăn hiếp!

Hơn nữa nhìn còn yếu đuối hơn cả em, anh nóicoi một hủ nữ như em sao có lòng dạ nào mà chà đạp cậu ta chứ?Đương nhiên là phải dâng cậu ta cho kẻ khác chà đạp rồi!”. Ánh mắt anh trở nên kỳ quặc: “Em… quen cậu ấy à?”. Tôi nghĩ một chút rồi nói:”Là bạn ăn cơm, thỉnh thoảng là bạn coiphim”. Anh nhìn tôi càng lúc càng kỳ quái: “Em biết quan hệ  của cậu ấy…và anh ba không?”. Lâu lắm rồi chúng tôi mới nhắc tới Tống Tử Ngôn, tôi vờ tròn mắt,trả lời ngây thơ: “Biết chứ, không phải Tóc Vàng đang ở nhà củatổng giám đốc hay sao”.

 Anh lắc đầu: “Anh chỉ không ngờ là em cũng biết”. Rồi lại im lặng, tôi hắng giọng tranh nói trước: “Nhưng nói thật, anhđừng đưa em về  mỗi ngày nữa, anh coi vành mắt anh đã đen nhưđánh than vào rồi kìa, nhan sắc diễm lệ này khiến cho em sao có thểchịu được?”. Anh gật đầu: “Được, anh quyết định rồi”. Tôi vuốt khuôn mặt anh, hài lòng: “Ngoan, nghe lời quá”. Anh liếc tôi một cái: “Sau này ngoài việc buổi tối đưa em về, buổisáng anh sẽ đưa em đi làm”.

Tôi phải học theo Mã Cảnh Đào(38), gào lên: “Tại sao?”. “Vừa nãy em mới nêu ví dụ chuyện thú cảnh đó còn gì?” Anh liếcmắt nhìn tôi, thản nhiên nói hết câu: “Đáp án của anh là, cứ cho làem có nuôi, thì cũng chỉ có thể là giống cái thôi”. Nhưng chuyện xe đưa xe đón thế  này đúng là rùm beng, tuy đã cốtình tới công ty trễ một chút, nhưng lần nào cũng bị đồng nghiệp bắtgặp. Tới cả băng vệ  sinh tỷ tỷ vẫn thờ ơ với thời cuộc cũng hỏi tôi:“Mấy hôm nay chị nghe nói cô đang quen với thằng khác… cô chiatay tổng giám đốc rồi à?”. “Không”.

Nhìn ánh mắt nghi ngờ của chị ta, tôi đáp: “Hai người bọnem chẳng có quan hệ gì với nhau cả”. Chị nghi ngờ nhìn tôi: “Không có quan hệ  với nhau? Vậy trước đâyhai người cùng tới cùng về là sao đó”. Tôi cũng không biết giải thích ra sao, chỉ có thể nói cứng: “Thật sựlà không có gì mà”. Chị ta còn muốn hỏi thêm nhưng giám đốc Tôn đã tới, cũng nhìn tôibằng ánh mắt tò mò, đưa cho tôi một xấp giấy tờ: “Đưa cái này lênphòng họp”. Câu nói quen thuộc, nhưng lần này tôi từ chối ngay: “Giám đốc Tôn,giờ em đang có việc, chị tìm người khác đi”. Cô ta lạnh lùng: “Vậy cứ để việc đó, đi đưa cái này trước”. Tôi lúng túng: “Nhưng mà…”. Cô ta không thèm để ý, nâng cổ tay lên xem đồng hồ: “Ba giờ manglên”. Rồi gõ gót giày đi mất. Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở làthứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau.

Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khóxử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng không muốnnghe thấy. Ba giờ, tôi ôm giấy tờ tới trước cửa phòng họp nhưng vẫn do dựkhông dám vào. Mấy lần thử đặt tay lên tay nắm cửa rồi lại rụt về. Không biết bao lâu, cửa phòng họp bỗng nhiên mở ra, tôi bất ngờđứng đờ ra, một đám người từ trong phòng đi ra thấy tôi thì ngạcnhiên, vừa hay người đi đầu là giám đốc Tôn, tôi cúi đầu đưa giấy tờ:“Giám đốc Tôn, tài liệu chị cần đây”. Cô ta trách: “Họp xong rồi”. Tôi “à” một tiếng, lui lại, không dám cản đường họ. Đầu óc hỗn loạn, hình như đứng thế này cũng không đúng, hình nhưtay đặt như thế này cũng không phải, hình như đầu phải cúi thấp hơnmột chút. Trong lúc đầu óc tôi còn rối ren hỗn loạn, một người đụng phải tôi,vốn dĩ tôi đi giày cao gót sẽ  đi không vững, đụng nhẹ  thôi đã ngã,giấy tờ rơi xuống đất, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu lên.

Người kia muốn đỡ tôi dậy, đúng lúc ấy, một đôi giày da quen thuộckiêu ngạo tiến lại chỗ tôi. Tim tôi cứ rung lê n từng nhịp, từng nhịp theo từng bước đi của hắn. Đã lâu lắm rồi, trừ một lần nhìn thấy ở cửa công ty, đây là lần đầutiên tôi nhìn thấy hắn, mà lại ở khoảng cách gần như thế. Trong lòng dường như có chút chờ mong, nhưng cũng không dámnghĩ tới, chỉ nhìn hắn càng lúc càng tới gần. Hắn thoáng dừng lại trước mặt tôi, nhưng rồi vẫn bước tiếp khôngdo dự, càng đi càng xa.

Thực ra tôi biết, hắn sẽ như thế. Trước ngày hôm nay, trước khi tới công ty này, ở trường đại học tôiđã biết rồi. Hắn là người rất ôn hòa lễ  độ, nhưng sự ôn hòa lễ  độ đócủa hắn đều có chừng mực. Vì sự chừng mực đó mà rất xa cách, rấtlạnh lùng. Trước đây tôi vẫn hay ấm ức, sao hắn cứ hành hạ tôi thế, sao khôngthể  đối xử với tôi giống những người khác, nhìn thì rất quan tâmnhưng thực ra là thờ ơ lãnh đạm, tôi ghen tỵ với những người đứngngoài thế giới của hắn. Giờ tôi đã đứng ngoài rồi. Ánh mắt hắn nhìn tôi vẫn bình thản thế, rốt cuộc tôi cũng đạt đượcước nguyện của mình, trở thành một trong những người hắn khôngquan tâm.

Người đụng phải tôi vội vàng hỏi: “Sao cô khóc thế? Có phải lúc nãyngã bị thương không?”. Tôi mới phát hiện nước mắt mình đang rơi, vẫn đang rơi. Hắn sẽ  không quay đầu lại nữa, hắn sẽ  không còn vẻ  sốt ruột, giảnhư không quan tâm để ý nhưng vẫn chăm sóc tôi; hắn sẽ không cònthản nhiên cười mỗi lần tôi bị hắn làm cho cứng họng; hắn sẽ khôngcòn ung dung khiến tôi phải nghẹn cổ bực mình.

 Bây giờ, dù tôi cóđứng trước mặt hắn, ánh mắt hắn cũng không dành cho tôi nữa. Có thể lúc vô tình, tôi đã bước chân vào thế giới của hắn, nhưng giờ,tôi đã bị đuổi ra mất rồi. Lúc Tô Á Văn tới đón, anh nhìn chằm chằm tôi một lúc rồi hỏi: “Saokhóc sưng cả mắt thế này?”. Tôi đáp: “Em bị ngã”. Anh không nói, tôi cũng im lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua. Một lát sau, tôi quay đầu nhìn công ty đang tắm trong ánh nắng vàngrực, hạ quyết tâm. Tôi quay lại nói với anh: “Em muốn nghỉ việc”.

Anh chỉ thoáng giật mình, im lặng nhìn tôi, mãi sau mới khẽ  cười:“Được”. Viết đơn xin nghỉ việc, hôm sau đưa lên, giám đốc Tôn hoài nghinhìn tôi, rồi để tôi mang tới bộ phận nhân sự. Vẻ mặt của giám đốc Điền khi nhìn tôi chẳng khác gì giám đốc Tôn:“Đơn xin nghỉ việc này là… của cô hả?”.Tôi gật đầu. Ánh mắt của ông ta sầm lại rơi xuống bụng tôi, ra vẻ  đã hiểu hết vôcùng quái dị.

Tôi lạnh cả người, vội vàng gọi: “Giám đốc Điền!”. Ông ta à một tiếng rồi thu lại ánh mắt, nói: “Thực ra xin nghỉ phéplà được rồi, nước ta cũng có chính sách riêng dành cho chuyện nàycủa phụ nữ mà, không cần xin nghỉ việc hẳn đâu”. Rốt cuộc là cái đầu hói của ông đang nghĩ tới chuyện gì vậy? Tôi nóirành mạch từng chữ: “Giám đốc Điền, cháu muốn xin nghỉ  việcthật!”. Ông ta nhìn gương mặt nghiêm túc của tôi, cầm lấy dấu định đóng,suy nghĩ một lát lại bỏ xuống: “Cô chờ ở đây đã nhé , tôi có chút việcphải ra ngoài một lát”. Rồi lăn thân thể mập ú ra ngoài hành lang. Thực ra tường ở đây cách âm cũng chẳng tốt, mà giọng ông ta cũngchẳng được coi là nhỏ gì, cái câu “Tổng giám đốc” vô cùng cungkính vang lên rất rõ ràng. Tôi bất giác ngồi thẳng lưng, hai tay đặttrên đầu gối nắm chặt. Ông ta nói thêm mấy câu nữa, rồi tiếp đó chỉ vâng vâng dạ dạ, mãitới khi ông ta đẩy cửa đi vào, tôi mới phát hiện lòng bàn tay mình đãđầy mồ hôi. Giống như vừa trải qua kỳ thi vào đại học, thấp thỏm đợichờ, tới khi có điểm lại không dám nhìn.

 Giám đốc Điền nhìn tôi một cách kỳ lạ, cũng không nói gì, chỉ đóngdấu vào tờ đơn xin nghỉ việc của tôi. Đầu tôi chợt thấy choáng váng, trong lòng dấy lên một cảm giáckhông nói nên lời. Nói cho cùng vẫn là thi rớt, bản thân cũng hồ đồrồi. Lúc đưa hồ sơ cá nhân cho tôi, giám đốc Điền còn tốt bụng khuyênnhủ tôi: “Tuy điều kiện của công ty ta hơn những công ty khác làđiều không phải bàn cãi, nhưng cũng phải thấy rằng những nơi kháccũng không phải là quá tệ, cho nên Tiểu Tần cũng không phải buồnrầu quá đâu!”. Có kiểu an ủi người ta thế này sao?

Miệng tôi nhếch lên nói câu “Cảm ơn” rồi đứng dậy đi ra ngoài, lúcra tới cửa, giám đốc Điền đột nhiên gọi lại: “Tiểu Tần này”. Tôi quay đầu lại, giám đốc Điền lưỡng lự một hồi, rồi cuối cùng cũngkhông nói gì, chỉ khoát tay ý bảo tôi ra ngoài. Tốc độ lan truyền tin tức còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Nhất là một đại nhân vật vốn đã có danh tiếng nổi lềnh phềnh nhưtôi!Tôi vừa trở lại bộ phận thì đã có một đống người rơm rớm nước mắtnhìn tôi, ngay cả Tiết Diễm Diễm bình thường vẫn hay khinh thườngtôi mắt cũng hoe đỏ. Quần chúng ngóng trông, tôi rất cảm động, liềnkhoan thai đưa tay lên xua xua: “Tôi đã vì nhân dân phục vụ xong,sau này các đồng chí sẽ phải khổ cực rồi!”. Bọn họ không ai đáp lời, tôi về chỗ ngồi.

 Thực ra vì muốn chào đónlần xin nghỉ việc đầu tiên trong đời nên cả đêm qua tôi cứ hồi hộp,lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, sáng nay đã tới công ty từ sớmđể  thu dọn đồ đạc. Tôi ôm hộp giấy nhỏ – đạo cụ kinh điển khi nghỉviệc, lại vẫy vẫy tay chào họ lần nữa: “Là vàng thì đi đến đâu cũngcó thể  phát sáng, tuy giờ tôi đã hạ cánh rồi, nhưng mọi người khôngcần buồn quá đâu, sau này có dịp sẽ gặp lại nhau thôi mà”. Tôi vừa nói xong thì đã bị một đám người bay qua vây lấy, Tiết DiễmDiễm rưng rưng nói: “Tần Khanh, không đi không được à?”.

 Tôi bất đắc dĩ gật đầu: “Thiên tài ưu tú như tôi không thể  để  mộtmình công ty này độc chiếm được, dù sao cũng phải đi để  nâng caonăng lực làm việc tập thể của những người khác chứ”. Tiết Diễm Diễm “phụt” một cái, cười thành tiếng, nước mắt chả cólấy một giọt, mà cái mặt đó lại càng không có vẻ  gì là muốn khóc:“Tuy trước giờ bọn tôi có hơi khó chịu, nhưng trong lòng, tôi vẫncảm thấy cô là người rất tốt”. Tôi ngượng, tôi sợ nhất là có người bỗng nhiên bày tỏ tình cảm vớimình. Thứ nhất, tôi thấy rất buồn nôn, căn bản là bày tỏ chẳng ích gì;thứ hai, tôi không biết nên ứng xử thế  nào, là nên im lặng khiêmtốn, hay là cảm động tới phát khóc. Nhưng được một người khen,nhất là một người vốn dĩ không ưa mình khen, trong lòng vẫn thấyrất tự mãn, thế  nên, tôi ngượng ngập đáp lại: “Đâu nào, còn kémngười được giải Nobel một chút”.

Cô ta lại bày tỏ tiếp: “Cô coi, trong bộ phận mình nhiều nữ như thế,mua đồ mới đều thích hỏi ý kiến cô, đó là vì tuy cô chẳng có mắtthẩm mỹ gì, nhưng cũng không giả bộ nói cười khen ngợi này nọ. Hơn nữa, bình thường cô cũng không có ý định ganh đua với nhữngngười khác, cho nên ai đứng trước mặt cô đều có thể  thoải mái,không cần phải lo lắng bị cô ngáng chân sau lưng – dù chỉ số thôngminh của cô cũng chả nghĩ ra được chuyện ngáng chân đâu. Thực ralúc nào tôi cũng ước sống như cô, không để ý không vênh váo, nhìnthì có hơi thô lỗ chút, nhưng ai cũng có thể  nói chuyện được, lại còntự nhiên nữa…”. Rốt cuộc là cô đang khen hay đang đâm thọc tôi đấy?Tôi vội vàng đưa tay lên ngắt lời: “Tôi tự hiểu mấy ưu điểm của tôimà, cô không cần liệt kê ra hết như thế đâu”.

loading...

 Tiết Diễm Diễm hạ cánh tay tôi xuống, nói thành thực: “Cô khôngbiết đó chứ, thực ra tôi là người phải cảm ơn cô nhất. Trước đây ấy,tôi cứ thầm nhủ tổng giám đốc là người xa vời như thế, mình khôngvới tới được. Nhưng thấy người như cô mà có thể  thành công, tôi cócảm giác tình cảm đơn phương mấy năm nay của mình sớm muộncũng có thể  đơm hoa kết trái được, cho nên, từ tận đáy lòng, tôi rấtcảm ơn cô, thật đó!”.

Nhìn đôi mắt lấp lánh thành thực của cô ta, tôi bị đánh gục thực sự. Có lẽ  thực sự cái số của tôi là số không được người ta khen, lầntrước tôi được khen là khi mới học năm thứ nhất. Trong trường cóđợt dọn dẹp, tôi với Tiêu Tuyết đi thu chai lọ của cả ký túc xá, lúcmang đi bán, được bà cụ thu mua chai lọ khen không ngớt: “Cháugái này xinh quá, xinh quá trời là xinh!”. Tôi phổng mũi vì sung sướng, còn Tiêu Tuyết đứng bên thì trợn trònmắt hỏi: “Bà ơi, có phải mắt bà bị làm sao không?”. Bà cụ kia kinh ngạc: “Sao cháu biết được? Hồi còn bé bà bị bệnhnặng nên hỏng mắt, giờ nhìn cái gì cũng không rõ nữa”. Để chuyện cũ bay theo gió đi!Rốt cuộc cũng thoát khỏi đám đồng nghiệp hắc ám giả mè o khócchuột, tôi ôm hộp giấy đi về, đương nhiên là trong hộp giấy có thêmmột mớ quà tặng của đồng nghiệp, bất ngờ là lần này băng vệ sinh tỷtỷ không tặng tôi bất cứ thứ gì thuộc phạm trù vệ sinh, mà là tặng tôimột phiếu mua hàng giảm giá ở siêu thị. (Lúc về nhà tôi nhìn kỹ mớibiết, phiếu mua hàng giảm giá này cũng là mua băng vệ s inh…).

Rất nhanh đã tới tầng trệt, nhìn cánh cửa kính xoay vừa có người điqua còn đang xoay xoay, chân tôi như bị ai níu lại. Trong đầu khôngngừng hiện lên cảnh tượng, tôi ném hộp giấy đi, xoay người chạy vàotrong thang máy, đi thẳng lên bộ phận nhân sự, giật lại tờ đơn xinnghỉ việc của mình rồi xé quách nó đi. Tình cảnh này giống như ngồi thi mà tưởng tượng tới cảnh nộp bàirồi ngẩng cao đầu ra khỏi phòng thi trong ánh mắt của giám thị vàmấy đứa cùng phòng, chỉ có thể là tự sướng thế thôi. Mặc dù rất chậm, rất chậm, nhưng cuối cùng vẫn phải rời đi, từngbước, từng bước một. Chưa kịp buồn thì đã thấy Tô Á Văn đang đứng ngoài công ty chờ,tôi ngạc nhiên chạy qua: “Sao anh lại ở đây?”. Nhìn tàn thuốc dưới đất, tôi chống nạnh hung hăng: “Anh hút thuốcđấy à?”. Anh không trả lời: “Lên xe đi”.

Xe khởi động rồi lăn bánh, sau cửa kính, công ty càng lúc càng nhỏ,có lẽ nắng bên ngoài chói mắt quá, tôi không thể mở mắt. Nhắm mắtlại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôitiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể  suy nghĩ thêm nữa, tôithả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồnquá”. Lạ là Tô Á Văn không nói gì, tôi quay sang nhìn anh, chỉ thấy bàn taytrên vô lăng trắng bệch đi vì nắm quá chặt. Trực giác cho tôi hay mình vừa nói bậy rồi, bèn vội vàng nói đùa:“Em vừa nghĩ mình việc làm không có, thu nhập cũng không, tronglòng buồn bực như bị luộc lên ấy”. Anh nói: “Yên tâm, có anh nuôi em, đảm bảo tháng nào cũng cho emăn no thịt thì thôi”. Tôi lắc đầu: “Không được, kinh tế quyết địa vị”. Anh bất đắc dĩ: “Vậy chúng ta tìm chỗ làm mới”. Nói bóng nói gió thế  mà cũng không hiểu, tôi ngao ngán chỉnh anh:“Sao anh ngốc thế  hả, cứ đưa hết tiền lương cho em không phảixong à? Như thế  vừa thỏa mãn nguyện vọng được nuôi em của anh,vừa củng cố địa vị của em, một mũi tên trúng hai con chim, đôi bênđều tốt, hoàn thành chính sách đôi bên cùng có lợi”. Một hồi sau, anh mới thốt lên: “Em tài quá”.

 Vì truyền thống đạo đức khiêm tốn, tôi chỉ có thể  ngầm thừa nhận. Nhìn ra ngoài xe , rõ ràng trong gương, tôi đang mỉm cười, nhưngtrong nháy mắt, khóe miệng đã hạ xuống.

 Chương 10: Tình cũ duyên mới

Tôi lại chính thức bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, có ngàynhận được mấy cuộc điện thoại của người phỏng vấn, nhưng lúc đithì vẫn là câu từ chối khách sáo: “Xin hãy về chờ thông báo”. Trong bụng chúng tôi đều hiểu rõ vĩnh viễn không có cái thông báođó, nhưng vẫn bắt tay thân ái chào tạm biệt. Có việc, tôi cũng đi, lương thử việc ít muốn chết, làm việc mệtkhông tính, còn phải nhìn sắc mặt người ta, bị người ta quát to gọinhỏ, được vài ngày tôi cũng thôi, đương nhiên cuối cùng là làmkhông công. Như Tiêu Tuyết nói thì, tôi bị người ta chiều sinh hư, ngay cả việchầu hết s inh viên tốt nghiệp chịu được màNgười ta Tiêu Tuyết nhắc tới là ai, tôi đương nhiên rõ, nhưng chỉ cóthể  im lặng.

 Mà càng nhiều thể  nghiệm, tôi càng phát hiện, hóa ramình như được một cái lồng thủy tinh bao bọc, cách xa những thứgây thương tổn bên ngoài, vậy mà ngày nào tôi cũng oán trách saolồng nhỏ quá, không khí không mới mẻ.

Nhìn công việc vẫn không có tiến triển gì, tôi càng lúc càng bốc hỏa,đêm ngủ không ngon giấc, miệng còn có vết loét nhỏ, đau tới muốnchết. Có lần ăn cơm, Tô Á Văn nửa thật nửa đùa nói: “Đừng tìm nữa,anh không nuôi nổi em sao, cần gì phải mệt thế?”. Tôi lắc đầu: “Rơi xuống biển chờ anh tới cứu, chi bằng đăng ký mộtlớp học bơi còn an toàn hơn”.

 Anh kinh ngạc: “Sao tự nhiên lại có chí khí thế này?”. Tôi chỉ im lặng cười, đạo lý này là người đó nói cho tôi biết. Hình như anh cảm nhận được điều gì, cũng im lặng, mãi lâu sau mớinói: “Em ngày nào cũng đi đi về về tìm việc phiền phức lắm, anh cónhà ở thành phố, hay là em dọn qua đó đi”. Tim tôi rung lên, trước đây chúng tôi chưa từng xảy ra chuyện gì,sau khi làm lành, hai bên cũng không nhắc tới. Trước đây anh chưatừng nói, nhưng đây là lần đầu tiên, tôi có cảm giác mình không cóquyền từ chối. Nhưng trong lòng lại không muốn như thế, tôi không mở mắt, chậmrãi nói: “Nhưng ở trường còn Tiêu Tuyết, có một mình nó…”.

 Lý do này, ngay cả tôi cũng thấy không chấp nhận nổi, hồi tôi tới ởnhà Tống Tử Ngôn, nó cũng ở một mình. Cuối cùng hai bên lại im lặng. Lâu sau, Tô Á Văn mới cười, còn trêu tôi: “Em đang nghĩ vớ vẩn gìthế? Muốn làm gì anh hả? Nói cho em biết, đó là căn nhà cũ chưabán của gia đình anh, vẫn để không, giờ cho em tới ở. Em nghĩ trongsáng một chút đi, đừng nghĩ lung tung này nọ”. Tôi nhìn anh giả bộ cười thoải mái, nhưng tiếng cười to cũng khôngche được nỗi đau khổ  trong đáy mắt. Tôi cũng khẽ  nhếch khóemiệng cười theo, không biết anh có nhìn ra điều gì từ ánh mắt củatôi không. Thì dọn qua, phần lớn đồ  đạc của tôi đều ở chỗ  Tống Tử Ngôn,nhưng tôi không có đủ can đảm quay về  lấy. Chỉ mang the o mấy bộquần áo để  thay, thêm mấy thứ đồ thường dùng.

Lúc dọn tới, Tô ÁVăn còn rất vui, vì tôi dọn qua, còn mua một nồi lẩu nhỏ, ít rau cảithịt dê , chúng tôi ngồi trong căn bếp nhỏ ăn lẩu. Mở chai nước chanh, chúng tôi cụng chén, giữa không khí nóng bức,anh chúc mừng: “Chúc chúng ta năm nào cũng là ngày này, hôm nàocũng có lúc này”. Tôi chọc anh không hiểu văn hóa: “Đấy là chúc thọ, thực sự nămnào cũng chuyển nhà một lần, thế không phải là mệt chết à?”. Anh cũng không cự nự, chỉ cười: “Anh nói thế  nào, em nhắc lại mộtlần nhé”. Tôi gắp một miếng đậu phụ vào miệng: “Ai hâm dở vớianh chứ!”. Bỗng nhiên anh kéo mạnh nồi lẩu: “Không nói thì không cho emăn!”. Tôi đùa: “Đừng có nhỏ nhen thế, cho dù thế nào em cũng không làmmấy chuyện vô văn hóa thế đâu!”Anh vẫn quyết tâm, thừa lúc tôi không chú ý, giật lấy đũa của tôi,cắm một cái vào bát cơm của mình, rồi cẩn thận cắm thêm đôi đũacủa mình.

 Trên bát cơm đó cắm tới ba cái đũa. Lại thêm khói từ nồilẩu bốc lên, biến ngay thành lư hương. Tôi dở khóc dở cười: “Cơm cũng là trẻ  con đó, xin anh hãy tha chonó”. Anh ké o tôi đứng trước bàn, cung kính vái lạy bát cơm: “Con và TầnKhanh, năm nào cũng có ngày này”. Lại bấm tôi, tôi không chịu nổi,đành nói tiếp một câu: “Ngày nào cũng có buổi này”. Anh nghiêng đầu nghe , con mắt đen láy hơi nheo lại, chính là nụ cườitươi tắn đã lâu chưa thấy trên môi anh. Đêm khuya anh mới chịu về, tôi mệt cả ngày trời, vừa nằm lêngiường được một lát đã ngủ. Sáng sớm tỉnh giấc, ánh nắng len qua rèm cửa sổ vào phòng, có mộtảo giác mơ hồ.

Nơi tôi ở là nhà của Tô Á Văn, ở đây chỗ nào cũng cóbóng dáng anh, từ cái máy tính kiểu cũ tới những bức ảnh cầu thủbóng đá nổi tiếng một thời trên tường. Tôi nhìn một vòng, cuối cùngánh mắt rơi trên một bức ảnh phóng to, trong đó là ba người, cô béthanh mai dịu dàng ít nói, bên trái là anh đang cười tươi tắn, ngườicòn lại nhìn thẳng vào ống kính là Tống Tử Ngôn. Ảnh này chắc là từ bảy năm trước, tuy bọn họ hồi đấy có đôi chútngây ngô, nhưng từ chân mày, khóe mắt đã có bóng dáng của ngàyhôm nay. Một người thanh nhã, một người rực rỡ, một người lạnh lùng. Tôi với tay chạm từng chút, từng chút lên chân mày, đôi mắt, cáimũi, khóe miệng của người ấy… Ánh nắng rọi vào, rơi ngay trên bứcảnh. Ánh nắng, hắn, lúc tôi thức dậy đều ở cạnh tôi, như ngày xưa cũ.

Nỗi nhớ tôi cho rằng không tồn tại, cuối cùng đã khiến khóe mắt tôiươn ướt, phơi bày trước ánh nắng sớm. Còn tôi, trong căn phòng dần ngập tràn ánh nắng và ảnh của hắn,nghẹn ngào đau khổ. Tô Á Văn trong ảnh nhe o mắt nhìn tôi, nụ cười dường như giống hệthôm qua. Nhưng anh ở ngoài ảnh thì không biết, anh chúc tôi nămnào cũng có ngày này, ngày nào cũng có buổi này, nhưng tôi vì mộtngười khác mà rơi lệ không nỡ rời xa.

Thực ra, tôi là đứa khốn nạn. Tỉnh dậy xuống lầu mua bánh rán cuộn trái cây và sữa đậu nành,mang về  ăn hết, hôm nay không phải đi phỏng vấn, tôi cảm thấychẳng có chuyện gì hay ho để  làm. Nhớ ra trước đây Tô Á Văn từngkể, anh lớn lên ở đây, mấy người có quan hệ  tốt nhất đều là ở trongkhu này, có anh cả, không ai chịu làm anh hai, còn có anh ba, anh ấylà anh tư, còn có một cô em gái đi theo nữa. Ký ức và hiện thực cách nhau rất xa, tôi còn nhớ, anh nói nhà anh baở ngay trên nhà anh ấy. Trong khu này chỉ còn ba, bốn nhà còn ở lại, những người khác đãsớm dọn đi, bố mẹ Tống Tử Ngôn đã không còn ở đây từ lâu lắm rồi,nhưng lúc tôi tới, cửa nhà khép hờ. Không dằn lòng nổi, tôi chậm rãiđẩy cửa vào, cũng là kiểu nhà hai phòng ngủ một phòng khách, trongphòng khách không có ai, tôi thuận đường đi về  phía phòng ngủ.

Còn chưa đẩy cửa, đã nghe một giọng nói quen thuộc vang lên: “Emở đây làm gì?”. Lưng cứng đờ, tôi gần như không dám quay đầu lại, cuối cùng xoayngười lại từng chút một, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng ấy. Tống TửNgôn đang nhìn tôi vẻ  không thể  tin nổi, hỏi lại lần nữa: “Em ở đâylàm gì?”Tôi lắp bắp: “Em… em ở tầng dưới”. Hắn nhướn mày lên, ánh mắt lạnh đi, lại hỏi: “Vậy em tới đây làmgì?”. Cái này không giải thích rõ ra được, tôi không thể  nói em tới đây vìmuốn thấy nhà anh, muốn thấy nơi anh đã từng sống, thử tưởngtượng quãng thời gian anh sống. Tôi không thể  nói, không thì tôi làđứa khốn nạn. Tôi cúi đầu không nói, hắn cười lạnh: “Lại quen tính chưa đượcngười khác cho phép đã vào, tùy tiện thế à?”.

Tôi không hiểu từ “lại” trong câu nói của hắn, lúng túng: “Vậy…vậy em về là được”. Lúc đi ngang qua hắn, lại bị hắn nắm lấy cánh tay: “Rốt cuộc em cóbiết cái gì là một vừa hai phải không?”. Tôi nhìn ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận của hắn, không biết trả lời ra sao. Nhưng tôi im lặng lại càng khiến hắn tức hơn, tay nắm càng lúc càngchặt, tới mức khiến tôi phát đau. “Anh ba”. Tiếng Tô Á Văn vang lên từ cửa. Chúng tôi cùng ngẩng đầu nhìn, thấy anh đứng ở cửa, mỉm cười nhìnbên này. Tống Tử Ngôn buông tay, giọng lạnh lùng: “Á Văn, cậucũng nên quản nghiêm một chút”. Trong phút chốc, trong lòng tôi dâng lên cảm giác nhục nhã và đauđớn, bản thân tôi cũng không phân định rõ ràng, chỉ chạy tới bên TôÁ Văn, nhưng một câu giải thích cũng không có. Tô Á Văn vẫn cườinhư thế: “Anh ba, là em nghe tầng trên có tiếng động mới bảo cô ấylên xem sao. Nếu làm phiền tới anh thì trách em là được rồi”. Ánh mắt Tống Tử Ngôn lướt qua tôi, rồi rơi trên người anh: “Là anhlàm phiền hai người”. Tô Á Văn vội vàng xua tay: “Anh ba đừng nói đùa, sao giờ này anhlại qua đây?”. Tống Tử Ngôn nói: “Lấy hộ bà mấy thứ”. Tô Á Văn lại hỏi: “Đã ăn chưa? Dưới lầu có đồ ăn sáng đó, chúng taxuống ăn đi”.

Tống Tử Ngôn liếc nhìn tôi như có như không, cười: “Không cầnđâu, lúc tới đây đã ăn rồi, hai người cứ từ từ ăn”. Tô Á Văn cũng không khách khí: “Vậy bọn em về trước”. Kéo tay tôi rất tự nhiên, đi về nhà. Tôi chỉ cảm thấy sau lưng có ánh mắt cứ nhìn mãi vào mình, bước đitrở lên cứng ngắc. Xuống tầng mới thấy có hai phần ăn sáng trên bàn, trừ việc tự coithường mình, tôi im lặng không nói gì, chỉ cúi đầu ngồi xuống. Tô ÁVăn làm như chưa có chuyện gì, kéo tôi qua ngồi cạnh mình. Tôinhìn anh bình thản lấy từ trong túi ra một cái bánh mì, lọ mứt quảmâm xôi. Từng thứ từng thứ, anh làm rất cẩn thận tỉ mỉ, mũi tôi hơicay cay, khẽ nói: “Thực ra hôm nay em…”.

Anh đưa lát bánh mì qua, ngắt lời tôi: “Ăn sáng trước đã, để  bụngđói không tốt đâu”. Anh cứ bình tĩnh như thế khiến tôi hoảng hốt, tôi để bánh mì xuống,chăm chú nhìn anh: “Em không biết anh ấy…”. Câu chưa nói hết, đã bị anh kéo mạnh vào lòng, tiếng anh thì thầmbên tai tôi: “Xin em, đừng nói nữa”. Giọng anh mang theo sự sợ hãi và cầu xin. Thực ra tôi chỉ  muốn giải thích, tôi không biết có người ấy ở đó,nhưng một từ cũng không thể nói ra. Có thể  chúng tôi hiểu rõ bụng dạ nhau, nhưng lại không thể  nóithẳng ra, chỉ  có thể  đứng ngoài cửa sổ  tìm hiểu ngọn nến trongphòng mà thôi. Trái tim và ngọn nến đều lay động, nhưng cuối cùng cũng phải cómột chỗ bám.

Tôi nghĩ có lẽ  đó chỉ là thói quen, thói quen nhìn thấy người nào đómỗi ngày, đột nhiên rời xa mới cảm thấy trống rỗng khó chịu. Nhưngtới khi thói quen nhạt đi là tốt thôi, tôi, vẫn còn Tô Á Văn, sẽ  tốtthôi. Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn,chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi mộtlượt về  những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càngxấu của nhân viên bán vé và những đồng chí còn đợi đằng sau chúngtôi, quyết định đi nghỉ mát. Thái Sơn, Sơn Đông. Giây phút đặt chân lên vùng đất xa lạ, bỗng dưng có ảo giác mới lạ. Một cảm giác thay da đổi thịt sung sướng, làm một con người mớikhi đã bóc hết lịch, đi ra khỏi cửa trại giam. May đây không phải kỳ nghỉ lễ, không có nhiều đoàn du lịch lắm,nhưng gần tới ngày hè, cũng coi như đi ngắm cảnh tránh nóng, ngườiđi “phượt” cũng chẳng ít. Từ lúc xuống tàu tới ra khỏi ga, đã bị nhé tvào tay không dưới mười tấm danh thiếp, toàn là những đoàn du lịchtrong thành phố từ sáng sớm tới tối, chúng tôi quyết định tìm chỗnghỉ lại rồi chọn ra một đoàn để gọi điện thoại. Không ngờ nhà nghỉ, khách sạn gì cũng hết chỗ, chúng tôi tới mấynơi liền, cuối cùng cũng tìm được một khách sạn ba sao nho nhỏ. 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: