truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chết, Sập bẫy rồi – Chương 13 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 13: bệnh viện (p.1)

 

Đành rằng Tống Tử Ngôn bị đối xử như thế cũng thấy hơi sương sướng, nhưng nói sao đi nữa thì hắn vẫn là người nắm tiền lương của tôi, vạn nhất có chuyện không hay xảy ra, sau này tôi lại mất đi chỗ dựa, thế nên đành phải bước lại gần bàn: “Bác sĩ, tổng giám đốc chúng cháu nhìn ốm thế rồi, bác có thể qua đó khám trước rồi hẵng trở lại hưởng thụ quốc túy không ạ?”

 

Ông bác sĩ lơ đễnh khoát tay: “Yên tâm đi, không chết được đâu. Nó còn chưa nôn mà, đợi thổ huyết rồi hẵng khám cũng chả sao.”

 

Tôi bực mình: “Bác làm bác sĩ mà thế à? Có phải bệnh anh ấy càng nặng thì bệnh viện này càng thu được nhiều tiền thuốc hơn không? Người mặc blouse trắng như bác sao lại có kiểu suy nghĩ đó?!”

 

Ông khẽ cười liếc mắt qua nhìn Tống Tử Ngôn, rồi lại đảo mắt nhìn tôi một cách kỳ quái: “Cháu gái đây nói không lọt tai tẹo nào đâu a, ta làm thế này không phải như cháu mong muốn sao?”

 

“Cái gì mà bảo như cháu mong muốn? Cháu không cho bác khám bệnh hay sao?!”

 

“Ông nội, ông đừng có bày trò nữa!” Vị bác sĩ kia vừa định nói, Tống Tử Ngôn đã nặng nề lên tiếng ngắt lời.

 

Ông…ông nội? Tôi quay đầu lại nhìn Tống Tử Ngôn, rồi quay qua bên kia nhìn vị bác sĩ đang nhàn nhã nhòm tôi, lập tức đổi sắc mặt. Tôi xẹt người qua đỡ lấy chén trà trong tay ông, nở nụ cười siêu nịnh nọt: “Ông à, để cháu rót cho ông thêm chén nữa.”

 

Ông bác sĩ tự tiếu phi tiếu nhìn tôi: “Cháu gái đúng là rất thú vị, nể mặt cháu, ta sẽ qua khám cho cái thằng cháu nội xấu xa kia.”

 

Rồi cầm lấy ống nghe ung dung đắc ý đứng lên.

 

Cuối cùng tôi cũng đã hiểu tính cách ác liệt của Tống Tử Ngôn từ đâu mà ra rồi. Đây đúng là gen di truyền đó!

 

Tôi mắt chữ O mồm chữ A nhìn Tống Tử Ngôn hết bị bắt há miệng rồi bị banh mắt, kế đó nữa là đo huyết áp rồi tới đo nhịp tim, trông chả khác nào con cá nằm trên thớt bị người ra lật qua lật lại tới hơn nửa tiếng lận. Mà trông cái mặt ông nội hắn rõ ràng là vui tới chết, còn mặt Tống Tử Ngôn thì càng lúc càng xanh mét, thế nhưng vẫn rất nhẫn nại không nổi giận, sức chịu đựng quả nhiên là đáng nể. Mãi tới khi ông cụ hứng khởi đưa cho tôi một tờ giấy, bảo: “Cháu gái này, đợi lát nữa dẫn nó qua bên phụ khoa làm siêu âm nhé.” Tống Tử Ngôn mới cười lạnh nhắc nhở: “Lần trước về nhà, cháu còn nhớ trên bàn có một bình hoa tam sắc đời Đường phải không ạ?” [1]

 

Ông cụ rùng mình, vội vàng nói: “Kiểm tra xong rồi, là bệnh loét dạ dày tái phát thôi.”

 

…Quả nhiên con hơn cha là nhà có phúc.

 

Nhưng mà loét dạ dày á? Loét dạ dày?!

 

Ba chữ như ba trái núi to vật đè lên đầu tôi.

 

Tôi còn nhớ hồi xưa, mẹ tôi hăng say miệt mài chơi mạt chược lâu ngày mà tích thành bệnh, trong đó có bệnh loét dạ dày, ngày đó tôi còn nhỏ, chỉ nhớ mẹ phải nằm viện tới N ngày. Nhưng ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi là lúc bà về nhà, không còn cái cảnh cả bàn ăn đều một màu đỏ, món nào cũng không được nấu cay khiến tôi rất hậm hực! Lúc ấy tôi còn quá nhỏ, với chuyện ăn uống không được như ý thì hậm hực lắm. Mỗi lần như thế, mẹ tôi đều đeo bộ mặt lạnh như băng buông một câu: “Thức ăn cay kích thích lên mặt vết loét, làm lượng acid trong dạ dày tăng lên.”

 

Thức ăn cay kích thích lên mặt vết loét, làm lượng acid trong dạ dày tăng lên.

 

Câu này thốt ra chữ nào chữ nấy đều nặng tựa ngàn cân, nói cách khác, bệnh loét dạ dày của Tống Tử Ngôn tái phát lần này đều do công của tôi.

 

Vốn dĩ việc làm đã không thể giữ được, có cơ hội để biểu hiện thật tốt thì lại khiến tổng giám đốc vào phòng cấp cứu. Lần này chắc chắn là không còn đường thoát rồi, có lẽ còn phải bồi thường chi phí khám chữa bệnh cho người ta nữa…Càng nghĩ càng thấy quẫn, viền mắt tôi đỏ lên.

 

“Tần Khanh.” Tống Tử Ngôn nằm trên giường khám cất tiếng gọi, tôi đành ngẩng đầu lên nhìn.

 

Vẫn là đôi mắt trầm tĩnh như nước lúc ăn cơm tối, chỉ khác là đáy mắt lóe lên tia vui mừng kỳ lạ, hắn nhìn cặp mắt sưng đỏ của tôi, nhẹ nhàng cầm tay: “Đừng sợ, tôi không sao đâu.”

 

Tôi chớp đôi mắt hoe đỏ: “Thật chứ?”

 

Tống Tử Ngôn mỉm cười: “Thật.”

 

Nhìn sắc mặt hắn thế này thì chắc không có việc gì đâu, bỗng nhiên sực nhớ ra công ty mình đã mua bảo hiểm cho mọi người rồi, thế nên tôi vững dạ, cũng cười toe toét lại với hắn.

 

Hắn cười với tôi, tôi cười với hắn, mọi người cùng cười mới thật là vui.

 

Giữa lúc bầu không khí vui vẻ tưng bừng, một khuôn mặt già nua xuất hiện, ông cụ lò dò đi vào, cười tủm tỉm hỏi thằng cháu: “Cháu trai, chừng nào về nhà đó, để ông còn báo trước cho chúng nó.”

 

Tống Tử Ngôn tới ngước mắt lên nhìn cũng không thèm, hạ giọng nhắc nhở: “Bình hoa tam sắc đời Đường…”

 

Chỉ trong nháy mắt, ông cụ đã biến mất khỏi phòng cấp cứu, nhanh như chớp giật.

 

Nếu bệnh của Tống Tử Ngôn tái phát vì lỗi của tôi, thì tôi nào có thể mặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫu thuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được. Tôi ngồi bên cạnh hầu hạ, trong phòng bệnh có TV, đúng lúc chiếu phim giờ vàng, tôi dán mắt vào coi phim của tiểu thái gia [2]. Đương lúc bị tiểu thái gia chọc cho ngoác miệng ra cười thì màn hình bỗng nhiên chuyển thành bộ phim Đài Loan ái tình sướt mướt.

 

Tôi quay đầu lại nhìn thủ phạm đang cầm điều khiển TV, nhăn mày hỏi: “Sếp chuyển kênh làm gì?”

 

Hắn nhìn chăm chăm vào màn hình: “Tôi thích coi phim này.”

 

“Nhà anh làm gì có TV, làm sao coi phim được cơ chứ?!” Đây rõ ràng là hành vi bắt nạt người, xâm phạm tới lợi ích cá nhân!

 

Hắn không thèm chuyển mắt nhìn: “Bộ phim này tôi vừa xem đã thích.”

 

Tức! Tôi tức nhưng không dám nói! Chỉ có thể vừa tức vừa xem phim với hắn, trong bộ phim, nữ diễn viên chính mang khuôn mặt nửa đau thương nửa phẫn nộ, bi thương nhìn thằng vào nam diễn viên chính, gào lên: “Anh nói! Anh nói! Anh nói đi! Tại sao lại có thể đối xử với tôi như thế?!” Nam diễn viên chính cau mày, trong mắt tràn đau đớn: “Em nghe anh giải thích đã!” Nữ diễn viên chính vốn dĩ muốn người ta giải thích thì giờ lệ rơi đầy mặt, hai tay bịt chặt lấy tai, điên loạn lắc đầu: “Tôi không nghe! Tôi không nghe! Tôi không nghe!”

 

 

Đôi bên im lặng, tôi lẳng lặng lén nhìn Tống Tử Ngôn có vẻ đang chú mục vào màn hình.

 

Ngồi rồi ngồi, mệt mỏi cả ngày trời rồi, tôi nằm gục đầu xuống cạnh giường thiếp đi. Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, Tống Tử Ngôn cũng thức dậy, tôi chạy xuống tầng một mua bữa sáng. Tôi và hắn ngồi ăn đối diện nhau, cái bàn nhỏ đặt trên giường bệnh đã nhỏ lại càng nhỏ hơn, hai chúng tôi ngồi xếp bằng, giống như đang ngồi bàn sưởi trên giường vùng Đông Bắc [3]. Tôi đùa đùa: “Tổng giám đốc, em thấy chúng ta cũng giống hai vợ chồng trong nhị nhân chuyển phết đấy.” [4]

 

Khóe miệng hắn nhếch lên: “Thế à?”

 

Lại là ánh mắt thâm trầm đó, bỗng nhiên tôi thấy hơi choáng váng, bầu không khí tự dưng mờ ám hẳn lên. Chắc tôi có bệnh gì đó rồi, không khí vừa mềm xuống một cái là chân tay cứ như đồ thừa, chẳng biết phải để vào đâu, mà đối tượng gây nên lại là Tống Tử Ngôn…Nhất thời thấy cả người rét run lên…Giả vờ nhìn xung quanh để trấn tĩnh lại, tôi cười ngu: “Hề, tổng giám đốc, trời hôm nay hình như hơi âm u há, ha ha, ha ha ha ha .”

 

Tống Tử Ngôn chậm rãi uống một hớp sữa đậu nành, rồi mới từ từ nói: “Đó là vì cô không bật đèn.”

 

 

Giờ tôi mới phát hiện ra hôm qua mình tự tay tắt đèn phòng, hôm nay quên mở…đúng là xấu hổ quá.

 

“Phụt.” Tiếng cười phì từ ngoài cửa truyền vào, tôi nhảy xuống giường mở tung cửa chính, một bóng người mất đà ngã vào. Hóa ra là ông nội Tống Tử Ngôn, tôi vội vàng đỡ dậy, phủi phủi bụi đất vô hình trên áo: “Ông cẩn thận một chút.”

 

Tống Tử Ngôn lạnh lùng nhìn ông cụ: “Ông tới làm gì?”

 

—————————————————————-

 

[1] bình hoa tam sắc đời Đường: là loại đồ gốm rất thịnh hành đời nhà Đường, gồm có ba mày cơ bản là vàng, trắng, xanh

[2] tiểu thái gia: là nickname của diễn viên nam Trương Dịch

[3] bàn sưởi: là loại bàn sưởi đặt trên giường, rất phổ biến ở vùng Đông Bắc 

[4] nhị nhân chuyển: là một loại hình nghệ thuật hát, múa, diễn trò gồm có hai người, 1 nam và 1 nữ.

 

Ông cụ xấu hổ nhìn quanh phòng rồi đứng thẳng người dậy, kéo kéo chỉnh chỉnh lại áo blouse: “Kiểm tra phòng! Ông tới kiểm tra phòng.”

 

“Thứ nhất, bác sĩ phòng cấp cứu không phụ trách kiểm tra phòng.” Tống Tử Ngôn chậm rãi liệt kê ra: “Thứ hai, kiểm tra phòng buổi sáng quy định là từ tám giờ, giờ mới có bảy giờ mười lăm. Thứ ba, cũng là chuyện quan trọng nhất, ông đi kiểm tra phòng mà không mang theo sổ ghi chép.”

loading...

 

Ông cụ bị vạch trần nhưng mặt vẫn không đổi sắc: “Ông tới thăm cháu nội mà cũng không được à?”

 

Tống Tử Ngôn: “Thăm xong rồi, không tiễn.”

 

Người già nhướn mày trợn mắt: “Đồ cháu bất hiếu!”

 

Tiểu nhân vẫn nhởn nhơ: “Bề trên không làm gương.”

 

Chậc chậc, giáo dục của nhà này…

 

Ông cụ tức giận bỏ đi, trong lòng tôi ít nhiều cũng thấy đỡ tủi thân, ngay cả ông nội mình mà còn đối xử như thế thì cách đối xử với đứa sinh viên cũ như tôi cũng chẳng quá đáng cho lắm. Cơm nước xong xuôi, tôi mang cặp lồng cơm đi rửa, lúc về phòng đã thấy y tá đang chuẩn bị truyền dịch, tôi thừa cơ xin phép ra về: “Tổng giám đốc, em về đi làm trước đây.”

 

“Không cần.” Hắn vừa xắn tay áo lên vừa nói: “Tôi xin phép nghỉ cho cô rồi.”

 

= =

 

Tôi tình nguyện để cho giám đốc Tôn áp bức chứ cũng không dám đối mặt với anh đâu!!

 

Tâm không cam, tình không nguyện, nhưng tôi cũng chỉ có thể ngây người ra. Hồi trưa có người từ công ty rẽ qua đưa giấy tờ, thấy tôi như thấy quỷ, chắc lúc về công ty sẽ lại đồn ra N phiên bản mới nữa cho coi. Mấy chuyện này tôi lười để ý lắm rồi, chỉ ngồi chán muốn chết, Tống Tử Ngôn vừa truyền nước dịch vừa chăm chú xem giấy tờ, TV không thể mở, không còn trò gì chơi được, tôi như con cá bị nhốt trong chậu, có chán cũng chỉ có thể ngáp ngáp nhả bong bóng nước làm vui.

 

Gửi mấy tin nhắn liền đều như đá bỏ biển không thấy ai nhắn lại, chán tới vật vã, chỉ có thể ngồi nhìn Tống Tử Ngôn – sinh vật sống còn lại trong phòng này. Hắn mặc bộ quần áo bệnh nhân kẻ sọc màu xanh lam, mặt còn hơi tai tái, ánh nắng chiếu vào khiến người ta có một loại ảo giác rằng da hắn trong suốt, trên mép có một vành râu xanh nhàn nhạt, tóc tai cũng không chỉnh chu như ngày thường mà hơi rối.

 

Toàn thân toát lên vẻ đẹp nhợt nhạt mà rối loạn.

 

Tôi lắc đầu thở dài, cái tên này trước đây là người tự chủ, rốt cuộc giờ cũng bắt đầu phát triển theo đường lối mỹ nam rồi, nếu sắc mặt tái thêm một chút, mắt vô thần thêm một chút, hơi thở mong manh đi một chút…đương nhiên điều không thể thiếu là quần áo phải hở ra vài chỗ, lộ ra xương quai xanh khêu gợi, bên khóe miệng phải có vệt máu đã khô, thế mới gọi là hoàn mỹ!

 

Trong đầu tôi bắt đầu YY [1] ra bức tranh mỹ nam hấp hối, càng tưởng tượng càng thấy đẹp. Bất luận là trúng độc, mắc bệnh, hay ngã từ trên vách núi, chỉ cần thổ huyết là mỹ nam ráo! Nếu là Tống Tử Ngôn thì phải thảm hại hơn một chút, hắn phải xuất thân là quý tộc giao du rộng rãi với đám thư sinh đầy nhiệt huyết trong kinh thành, chỉ tiếc đến một ngày nào đó gia môn phải chịu cảnh diệt vong, mà thủ phạm lại chính là người huynh đệ quen biết lâu năm. Chỉ thương cho hắn bị tỷ tỷ điểm huyệt giấu vào trong mật đạo, chỉ có thể mở to mắt nhìn phụ mẫu của mình mất mạng dưới lưỡi đao, còn người tỷ tỷ liều mình cứu hắn lại bị người XXOO rồi lại OOXX ngay trước mắt nhìn, vì quá nhục nhã mà cắn lưỡi tự sát (chỗ này cần lưu ý, không XXOO chừng bảy, tám chương thì tuyệt đối không để cô ta cắn lưỡi tự sát!)

 

Vị công tử xưa kia oai phong lẫm lẫm hôm nay bốn bề gặp địch, dọc đường đi năm lần bị tên huynh đệ kia bao vây chặn đường giết hại, lần thứ nhất dùng tên bắn, lần thứ hai dùng đao chém, lần thứ ba dùng kiếm, lần thứ tư dùng rìu, lần thứ năm dùng thuốc độc không người giải được, mà lúc này hắn mới phát hiện ra vị hôn thê xinh đẹp như hoa bách hợp – người mình vẫn hằng mong nhớ – lại đồng lõa với tên vô sỉ kia bày gian kế hãm hại.

 

Nỗi đau khiến tim chết lặng, hắn mất hết can đảm, thét to một tiếng rồi thả người rơi xuống vách núi cao vạn trượng, cuối cùng rơi vào một sơn cốc tuyệt đẹp, lúc này máy quay sẽ tiếp tục tiến lại gần, gần, gần hơn nữa, cho tới khi có thể đặc tả được rõ nét nhất hơi thở mong manh, thân thể yếu ớt không thể nhúc nhích, nhãn thần đau khổ, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tối sầm, thỉnh thoảng lại phun ra mấy búng máu của hắn…

 

Càng tưởng tượng càng thấy đẹp, tôi không kìm được mà cười ra tiếng, cười rồi mới thấy sao mà lạc lõng quá, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại vèo vèo lướt qua.

 

Quả nhiên, Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ khó hiểu: “Cười cái gì đó?”

 

Tôi đương nhiên không dám nói thật, chỉ nhìn chăm chú vào lọ nước truyền, nói nhẹ nhàng: “Nhìn dịch truyền cứ rơi xuống từng giọt từng giọt, nghĩ bệnh tình của tổng giám đốc đã khá hơn một chút, nên em vui mà cười, cười vui sướng. Anh chỉ nhìn thấy nụ cười trên mặt em thôi, nhưng làm sao mà thấy được nỗi hân hoan và kiêu hãnh của em với sự nghiệp y tế nước nhà và sức khỏe của anh…”

 

“Được rồi.” Hắn ngắt lời rồi nhíu mày nhìn tôi một lát, hỏi: “Hôm qua cô không ngủ ngon à?”

 

Có thể ngủ ngon được à? Tối qua phải nằm úp mặt lên giường sếp tổng mà ngủ, hơn nữa còn lạ chỗ, không phải cái ổ lợn của mình thì tôi không tài nào ngủ ngon nổi, cứ ngủ được chừng nửa tiếng rồi lại tỉnh giấc, chính xác còn hơn cả đồng hồ! Nhưng ngoài miệng vẫn phải nói như vầy: “Ngủ đâu có ngon, nghĩ tới tổng giám đốc phải nằm trong cái phòng bệnh toàn mùi thuốc khử trùng như thế này làm sao em ngủ ngon cho được, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể chịu bệnh thay cho anh!”

 

Nhìn thái độ trung thành và tận tâm của tôi, Tống Tử Ngôn chẳng nhận xét mà cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ nói: “Giờ nhìn cô như thế này – về nhà sửa soạn lại đi.”

 

Đây…là lệnh đuổi người?! Tôi rơm rớm nước mắt: “Tổng giám đốc, giờ anh không cần em ở lại chăm sóc sao?”

 

Hắn lạnh nhạt: “Không cần.”

 

Tôi nhận lệnh cúi đầu ra khỏi phòng, cố gắng kìm lòng để đi không quá nhanh, còn phải giả bộ trầm mặt như không muốn. Tay vừa đụng vào cửa đã nghe tiếng hắn vang lên ở phía sau: “Chờ một lát.”

 

Không lẽ muốn đổi ý? Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác uể oải, nhưng vẫn phải cố vui vẻ quay đầu lại: “Tổng giám đốc?”

 

Hắn nói: “Cái ông già quái đản cô gặp hôm qua ấy, nhìn thấy một cái là phải chạy xa ra ngay – nhỡ có chạy không thoát thì bị hỏi gì cũng phải trả lời là không biết, đã nhớ chưa?”

 

Tôi gật đầu, hắn khoát tay: “Ra ngoài đi.”

 

Rốt cuộc tôi cũng có thể chạm tới bầu trời của tự do và giải phóng, tung tăng chạy ngay ra khỏi tầng dành cho bệnh nhân nội trú, xuống dưới tầng trệt tràn đầy ánh nắng chan hòa. Giờ tôi mới nhận ra tất cả cửa chính bên ngoài đều là gương, thế nên vội chạy qua bên đó chỉnh trang sơ lại, không ngờ suýt bị bóng mình dọa cho sợ chết.

 

Quần áo có hơi nhăn nhúm, nhưng cũng tạm được, tóc có hơi rối, nhưng cũng tàm tạm, da có hơi khô, nhưng vẫn được, dù sao mình cũng là người cả đêm ngủ không được ngủ ngon… nhưng hai cái quầng mắt thâm sì này nhìn còn thâm hơn là bị người đấm vào mặt, thấy mà giật mình!

 

Chẳng trách sao Tống Tử Ngôn lại ghét mà đuổi đi, hóa ra là vì nhan sắc của mình đã tàn tạ rồi! Quả nhiên đàn ông đều là lũ động vật chỉ nhìn bằng mắt mà, sao hôm qua lúc tôi còn xinh tươi hắn không đuổi ngay đi! (con gái ơi, lúc nào mà con chả không xinh tươi! Chẳng qua là lọt vào mắt người ta thì lại trở thành đáng thương tới mức không nỡ nhìn thôi!)

 

Vừa thầm chửi rủa oán hận, tôi vừa đưa tay cào cào lại cái đầu cho chỉn chu, chuẩn bị nhỡ may lại có duyên gặp gỡ. Đang ngắm nghía sửa lại tóc, mắt tôi chợt thấy một bóng người đương nhìn ngó nghiêng, lén lút đi về phía tôi.

 

Là ông già quái đản tối hôm qua Tống Tử Ngôn đã dặn!

 

Thế nên, tôi co giò chạy…

 

Không biết có phải từ hồi nước nhà đăng cai thế vận hội Olympic không mà tình hình toàn dân rèn luyện thể lực cũng có tiến triển lớn, chỉ một lát sau tôi đã bị túm áo kéo lại, chạy cũng chẳng xong, tôi đành quay đầu lại cười hì hì: “Ối, ông, gặp ông vui thật đó.”

 

Ông cụ thở dốc, hừ một cái: “Me, too!”

 

Ông nội của sếp cũng không thể đắc tội, tôi cười lấy lòng: “Tiếng Anh của ông tốt thật.”

 

Ông buông tôi ra: “Nhìn thấy ông cháu chạy làm gì?”

 

“…Không biết ạ.”

 

“Giờ đi đâu đó?”

 

“…Không biết ạ.”

 

“Thế cháu biết cái gì?”

 

“…Không biết ạ.”

 

“…”

 

Trợn mắt nhìn tôi một lát, ông cụ chắp tay sau lưng ngẩng mặt ngắm mây trên trời: “À, nếu ông nhớ không nhầm, công ty mấy đứa có một phần ba số cổ phần là của ông thì phải nhỉ…”

 

Tôi đáp lại cái roẹt: “Tổng giám đốc bảo cháu chạy ạ, từ giờ trở đi, cháu biết gì sẽ nói cho ông nghe ngay!”

 

Ông cụ xoa xoa đầu tôi (động tác này giống y chang Tống Tử Ngôn, ớ, mà không, là Tống Tử Ngôn giống mới đúng.) cười đến là hài lòng.

 

“Tốt.” (cả câu này cũng giống này!) ngay cả cách uy hiếp người ta cũng giống nốt, tôi chật vật rút ra một kết luận, cả dòng họ nhà Tống Tử Ngôn đúng là cái ổ cầm thú. Ông cười tủm tỉm, hỏi: “Thế cái thằng trời đánh đó bình thường đối xử với cháu thế nào?”

 

Tôi không dám đáp bừa, chỉ có thể trả lời nước đôi: “Tổng giám đốc đối xử với cháu…rất đặc biệt ạ.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: