truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn

Đọc truyện chạy trốn – Chap 5 

Đăng ngày 27/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Sống mũi tôi cay xè đi, từng giót nước mắt cứ lại lốp đốp rơi, tôi ko còn có thể đứng vừng bởi đôi chân này, đôi chân ngày ngày cùng em rong rũi khấp nơi, em ko có lỗi đâu, anh…anh mới là thằng có lỗi, em sẽ chẵng bao zờ quên em đâu, anh sẽ ăn tốt, sẽ sống tốt, anh làm được mà, anh làm được , anh sẽ ko để em thất vọng đâu. 13h có lẽ giờ em đang ngồi trên một chiếc máy bay nào đó, cái thứ đó nó sẽ….sẽ…bay về một vùng trời mới, nó sẽ đưa em đến nơi có một tương lai rộng mở. Tôi quệt tay đi những giọt nước mắt đả khô trên gương mặt tôi, mắt tôi đỏ hoe đi, thân xác rũ rượi. Bỏ ngay…..bỏ ngay cái bộ dạng này ngai lập tấp, mày hứa với em rồi mày nhớ ko hã? Hã. Tôi thét với lòng mình như vậy, gấp tấm lá thư đả ướt xủng bởi nước mắt bỏ vào cái nơi kính đáo nhất, nơi có tấm hình của tôi và linh, có sợi dây chuyền của tôi và đoan, và sẽ có một thứ nữa cũng ở đây , đó chính là bức thư này, à mà còn chiếc nhẫn này nữa, anh sẽ ko tháo nó ra đâu, nó sẽ mãi trên tay anh cái thứ chứng nhận tình yêu của chúng ta. Tôi khoá chặt cửa lại và bước đến chổ làm, sao con đường hôm nay sao xa quá, sao lạnh lẽo đến thế, có phải đâu đó còn vương dấu in của em không, tôi chạy, và chạy, tôi chạy đến hết con đường dài ngoằn này, tôi sẽ vượt qua, tôi sẽ vượt qua nổi đau này, tôi sẽ trưỡng thành để có thể mang em trở về bên tôi. Bước vào quán, có thể nhận ra ngay cái gương mặt lo lắng của chị, chị bước đến bên tôi cố làm tôi vui vẽ - ăn cơm chưa nhóc, vào ăn cơm rồi hã làm – chị cười giòn tan
loading...

truyện người lớn | truyện sex | Chạy trốn – Chap 5

Sống mũi tôi cay xè đi, từng giót nước mắt cứ lại lốp đốp rơi, tôi ko còn có thể đứng vừng bởi đôi chân này, đôi chân ngày ngày cùng em rong rũi khấp nơi, em ko có lỗi đâu, anh…anh mới là thằng có lỗi, em sẽ chẵng bao zờ quên em đâu, anh sẽ ăn tốt, sẽ sống tốt, anh làm được mà, anh làm được , anh sẽ ko để em thất vọng đâu. 13h có lẽ giờ em đang ngồi trên một chiếc máy bay nào đó, cái thứ đó nó sẽ….sẽ…bay về một vùng trời mới, nó sẽ đưa em đến nơi có một tương lai rộng mở. Tôi quệt tay đi những giọt nước mắt đả khô trên gương mặt tôi, mắt tôi đỏ hoe đi, thân xác rũ rượi. Bỏ ngay…..bỏ ngay cái bộ dạng này ngai lập tấp, mày hứa với em rồi mày nhớ ko hã? Hã. Tôi thét với lòng mình như vậy, gấp tấm lá thư đả ướt xủng bởi nước mắt bỏ vào cái nơi kính đáo nhất, nơi có tấm hình của tôi và linh, có sợi dây chuyền của tôi và đoan, và sẽ có một thứ nữa cũng ở đây , đó chính là bức thư này, à mà còn chiếc nhẫn này nữa, anh sẽ ko tháo nó ra đâu, nó sẽ mãi trên tay anh cái thứ chứng nhận tình yêu của chúng ta. Tôi khoá chặt cửa lại và bước đến chổ làm, sao con đường hôm nay sao xa quá, sao lạnh lẽo đến thế, có phải đâu đó còn vương dấu in của em không, tôi chạy, và chạy, tôi chạy đến hết con đường dài ngoằn này, tôi sẽ vượt qua, tôi sẽ vượt qua nổi đau này, tôi sẽ trưỡng thành để có thể mang em trở về bên tôi. Bước vào quán, có thể nhận ra ngay cái gương mặt lo lắng của chị, chị bước đến bên tôi cố làm tôi vui vẽ
- ăn cơm chưa nhóc, vào ăn cơm rồi hã làm – chị cười giòn tan
Tôi vẫn im lặng đứng đó, có lẽ những tế bào của đôi tai này chỉ có thể nge được những âm thanh ấm áp của nhỏ thôi
- chồng….chồng…..chồng
Tôi lại cứ quay mặt với thực tại, tôi chỉ muốn sống chung với em nơi có giọng nói ấm áp vào buổi sáng, nơi có những cái hôn nhẹ lên má, lên môi, và nơi có những dấu chân nhỏ nhắn của em. Tôi tự dưng lại cười tôi mĩm cười thật sự khi nhớ về những kĩ niệm nơi có em
- bữa nay nhỏ ngân hk đi làm hã nhóc
Tiếng của chị lại vang lên, từng câu chứ cứ tiếp tục khứa vào những nổi đau tan nát của tôi
- ngâ….n..đi di dân rồi – tôi nói với cái giọng lạnh toát buồn te
Chị như hiểu ý được nỗi buồn man mát trong đôi mắt đỏ ngầu của tôi, có lẽ chị biết, chị biết tôi vừa khóc chặng??
- thôi em đi làm đi khách đông rồi đó
Tôi bước vào trong, lấy cái áo đồng phục màu xanh mặt vào, đó là cái áo còn vương vấn mùi hương cơ thể nhỏ, nhìn thấy nó nước mắt tôi lại sặp rơi, tôi chấn tỉnh lại bản thân mình tôi nuốt nó vào trong
” đàn bà khóc nước mắt rơi ra ngoài
Đàn ông khóc nước mắt nuốt vào trong”
Tôi nuốt tất cả những dòng chãy dài vào trong lòng, tôi sẽ không để một giọt nước mắt nào phải chãiy ra ngoài nữa. Tôi sau khi thay xong và bước ra ngoài, cầm lấy cuốn sổ tay quen thuộc và cây bút ra và lê bước khắp quán, hôm nay không biết là ngày gì mà quá trời khách, tôi lao đầu vào công việc ko ngừng ngỉ để ko nhớ về em. Từng bước chân tôi in hằng hết trên tất cả các ngõ cùng của quán, tôi cứ chạy cứ gi ko ngừng ngỉ, mà hôm nay kễ cũng lạ thật khách vào toàn là con gái, chỉ lác đát vài thằng đực rựa thôi, tôi thở dài chán nãn, tôi cứ như một con robot được lập trình sẵn khách vào tôi chỉ chạy lại và noí vài câu cứ lập lại lập lại mãi, thì trời cũng đả chiều, từng hạt nắng mệt mõi chạy chậm chạp trên mặt đất, từng cơn gió thoang thoảng một mùi hương nhẹ cứ phấp phơ, tôi thở phào cuối cùng cũng đả xong một ngày. Tôi bước vào thay đồ ra, bà chủ từ suốt ngày nay cứ nhìn tôi với gương mặt đầy lo lắng chắc chị mới thấy một thằng lúc nào cũng vùi đầu vào công việc không ngừng ngỉ như tôi, nhưng mà chị phải mừng chứ, vì có một thằng nhân viên yêu ngề chứ. Tôi mán cái áo đồng phục lên vào chổ củ, một ý ngĩ thoáng qua trong đầu tôi, tôi vơí tay lấy cái áo còn vương mùi cơ thể em, cuốn sổ, cây viết, tôi xếp lại gọn gàng và bước ra gặp chị
- chị cho em lấy mấy thứ này đc ko? , nếu ko được thì chị bán cho em đi – tôi nói
Chị giật mình quay lại nhìn cái áo cuốn sổ cây viết của nhỏ trên tay tôi chị cũng phần nào đón được điều tôi vừa nói
- ừ – chị đáp nhẹ
Tôi cám ơn chị gấp nhẹ đồ đạt lên tay và quay về
Từng bước chân chậm chạp cứ lang thang dưới ánh đèn khuya trên con đường, từng cặp tình nhân cứ lần lượt đan tay nhau bước qua tôi, lòng tôi xe thắt lại lạnh ngắt, tôi cũng có những ngày hạnh phúc như thế này mà, nhưng bây giờ tôi chỉ cô đơn lê bước một mình dưới bóng đèn khuya hiu hắt thôi, tôi chạy thật nhanh về,, chạy qua những con phố có in dấu chân tôi và em, sau một lúc nhễ nhại trên những con đường đó về tới nơi, căn phòng tối ôm, ko có tiếng nói tiếng cươì của em tôi đẩy cửa ra, tôi muốn thấy cái hình ảnh em ngồi trên cái giường 2 chân đun đưa vào nhau , tôi chỉ cần một câu nói thôi
- chồng mới về hã, vào ăn cơm với vợ nè…………
Đâu? Em nơi nào sao anh ko thấy, câu nói của em lại phát ra trong tiềm thức của anh rồi, không có bửa cơm ấm áp, ko có nụ cười ngọt ngào của em, không có tiếng nói ấm áp sưỡi trái tim anh ko có, ko có. Bây giờ căn phòng này chỉ có bống tối cô đơn lạnh lẽo, lúc trước anh cũng sống như vậy mà, nhưng sau lúc đó anh không biết, từ lúc em đi, anh đả thấy đả cảm nhận được sự cô đơn nơi này rồi. Anh biết thế nào là đau khổ thật sự rồi em ạ.Giờ em đang làm gì?, có nhớ anh không?, có ai ở nơi đó sưỡi ấm em như những ngày em ở bên anh không?. Ngân anh nhớ em nhiều lắm, trong đầu anh chỉ có những kĩ niệm nhẹ nhàng nhưng ấm áp khi bên em, em đả lấy trái tim anh đi về nơi ấy luôn rồi. Tôi mở cái công tắc đèn lên, ánh sáng le lói từ cái bóng đèn đó, nhưng sau ánh sáng này nó ko chạm đến trái tim tôi, ko sưỡi ấm trái tim tôi giống như những ánh mắt ấm áp của em. Tôi đặt bị đồ của em vào nơi thuộc về nó, nơi lưu giữ những kĩ niệm của tôi và của em, tôi tự dưng lại cười, tôi cười thật to để cho em biết tôi đang rất vui vẽ mà, không có đau khổ nào đâu, sống thật tốt nha em. Sau khi cười hã hê trong những giòng nước mắt, tôi với tay lấy cái quần thun ngắn và tiến ra phía sau nhà tắm, vừa đẩy cửa ra, tôi đả gặp nhỏ như và nhỏ bích, chắt 2 nhỏ này lại phòng trọ của bị chị nhỏ bích chơi đây, trên người tôi chỉ có cái quần, còn tất cả những thứ còn lại thì trân trân đón gió, nhỏ như nhìn tôi đôi má bổng ửng hồng lên, không lẽ nhỏ này đó giờ chưa thấy thân hình thằng con trai này à, nhỏ bích nhìn tôi nhưng đôi mắt thì thể hiện một thứ gì đó rất khác biệt, má nhỏ ko đỏ, ừ mà chắc tại vì mấy bửa nhìn trộm thấy hết rồi còn gì. Tôi lắc đầu ngán ngẫm kệ tụi này, liên quan zì tới tôi, tôi lướt qua 2 đứa nó như người xa lạ. Bổng có một tiếng nói vang nhẹ bên tai tôi
- Minh hồi sáng bị sao zạ – tiếng nhỏ Như vang lên
Tôi bị sao à, tôi cũng chẵng biết mình bị gì nữa, thật sự tâm trí của tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng, tôi quay người lại nhìn nhỏ nói lạnh lùng
- chẵng sao cả
Tôi quay mặt lại và bước thẵng đến nhà tắm, từng dòng nước cứ nhấm thẳng vào mặt tôi, đau rát, lạnh buốt là những cảm giác mà xúc giác truyền đến nảo bộ, tôi ngâm mình trong nước lạnh, tôi muốn mình bị đống băng đi, tế bào xúc cảm của tôi sẽ mất, nó sẽ bị đống băng cho đến khi nào em trở về…………………..
Ngâm mình trong dòng nước hã hê tôi bước ra ngoài xỏ đôi dép lào lạch bạch tiếng về phòng, tiếng cười, tiếng nói phát ra kế phòng tôi, nó lại làm tôi nhớ về những cơn hờn gen vô cớ, sao khi cấu xé tôi hã hê, thì lại xà vào lòng tôi cười ríu rít. Một cơn gió lạnh thoáng qua, thổi trực diện vào tôi tê cóng, tôi nhanh chân bước vào phòng, khuôn bếp trống trơn, ko có lấy một chén cơm, hay một tô cá kho em hay làm cho tôi. Tôi nhìn xung quanh bụng kiu réo dữ dội, đảo mắt khắp phòng thì chẵng còn thứ gì, tối này đành phải ăn mì gói vậy, tôi bước đến cửa hàng tạp hóa trước cổng và cũng là nhà của con bé trâm.
- Bán đồ chị ơi – tôi nói vọng vào nh�
Một lúc sau có một bóng hình nhỏ nhắn tung tăng trong chiếc váy ngủ lụa màu hồng quyến rũ ra đến, nhỏ thấy tôi liền cười nhẹ nhàng như một lời chào, tôi thì đáp lại nhỏ một gương mặt buồn ko chút cãm xúc
- anh mua gì dạ – tiếng nhỏ vang lên
- lấy anh 2 gói mì tÔm
Nhỏ lục đục trong cái tủ bằng kính trong vắt một lúc thì móc ra 2 gói mì cho tôi, tôi trả tiền quay về phòng bỏ lại cho nhỏ một cảm giác lạnh te và thoáng thoáng chút buồn. Bật cái bếp gas nhỏ lên từng ngọn lữa cứ rì rào rì rào cháy, nước sôi, mì chính tôi bưng cả nồi ra mà ăn, khỏi đổ ra tô hay chén cho đở phải rữa nhiều, đỡ tốn nước rữa chén
Tôi cứ thế mà ăn mà nuốt như một thằng bị bỏ đói 3 năm trời, chẵng mấy chóc cái nồi to đùng cạn nước, tôi ợ một tràng dài rồi quang cái nồi chở vào phòng, tắt đèn và ngủ. Sao hôm nay tôi ko ngủ được có lẽ không có hương thơm nhè nhẹ của em chăng, chắc là vậy rồi tôi gác tay lên chán ngỉ vu vơ, tíc….tắc…..tíc…..tắc……tiếng đồng hồ lại cứ vang vang ầm ỉ, và tôi cũng thiếp đi
Sáng ánh bình minh lại lên, hôm nay là chủ nhật tôi tắm rữa và đi làm……1h…..3h……5h…..8h………lại qua thế là thêm một ngày buồn tẻ không có em. Tôi cứ lao đầu vào công việc để, thôi ko nhớ, ko ngỉ về em. Về nhà tôi lại cứ tiếp tục mì gói và mì gói, tôi chẵng thèm nấu cơm, chẵng làm gì cả, và tôi lại ngủ, tay vẫn còn vương điếu thuốc, và chìm sâu vào giấc mơ ngọt ngào nơi có em……………………………..
Reng…..reng……tiếng đồng hồ báo thức vang lên làm tôi giật mình thứ giất, tôi ngáp một hơi thật dài. Hít một hơi thật sâu vào phổi, và bước đến trường, hôm nay là ngày đầu tuần, và tất nhiên sẽ có một tiết thao thao bất tuyệt của lão hiệu trưỡnh, tôi lang thang trên đường, hoà theo dòng người đang hối hã buối sáng, những chiếc váy bay phấp phới, những tà áo dài mõng mang bay trong gió……tin…..tin……tiếng bóp kèn quen thuộc của nó.
- lên xe đi mày – tiếng thằng thành vang lên
- mày đi trước đi, tao muốn đi bộ một mình – tôi lạnh lùng đáp
Nó có vẽ khá bất ngờ trước lời nói của tôi, ừ mà chắc ai cũng thế thôi, có thằng ngu nào đéo chịu đi xe máy mà lại thích đi bộ đâu, nó vút ngay xé gió bỏ lại sau lưng là những làn khói mịt mù. Tôi giảo bước một lúc thì cũng đến trường, tiếng nói, tiếng cười râm vang cả sân trường rộng lớn. Tôi đặt cái cặp xuống bàn và bước ra cái sân rộng rãi ấy để phơi nắng buổi sáng, sau một bài diễn dăn dài thê tha, rồi xữ lí cánh cảo, những vụ đánh nhau, hút thuốc, vô lễ đủ thứ.
45 phút trôi qua, tôi lại đi một mình lên lớp, nhưng sau hôm nay mấy đứa con gái trong lớp lại nhìn tôi như thế nhỉ, còn cả những đứa ngoài lớp nữa, tôi biết đéo bằng ai tính tình nóng nãy, cái bản mặt lạnh như băng ko có tí cảm xúc nữa là. Tôi ngồi phịch xuống cái gế cây, tự dưng tay tôi hôm nay lại tự đồng mò vào học bàn, tay tôi chạm vào thứ gì đó mềm và rất dày, tôi kéo ra thì cả khoãng 5-6 bức thư gì đó bên ngoài để chử cho mình làm quen nha…….cái đéo gì thế này
Tôi cầm một đống thư trên tay rồi lại đặt xuống chắc có lẽ là mấy đứa đó gữi nhầm chắt là gữi cho thằng thành, chứ một người như tôi thì bao giờ được những điều đó, trong lòng tôi chỉ có em thế là đủ rồi. Tôi đút sấp thư trở lại vị trí ban đầu của nó, tôi tựa đầu mình vào vách tường 2 mắt nhắm ngiền lại, tôi cố cho mình một chút ít thời gian yên tỉnh, ko bị ai quấy rầy, nhưng cái tụi này nó cứ láo nháu lên làm tôi ko có được một 1s yên tỉnh, tùng…….tùng………tiếng trống thân thuộc lại vang lên, từ xa thằng thành củng mới lê lết ở đâu cũng vừa vào, thấy tôi nó liền cười, nhưng còn tôi, tôi làm sao có thể cười khi vừa mất đi một thứ quá lớn.
- xích ra tao zô cái coi – tiếng nó vang lên
Tôi lặng thinh đứng dậy, để cho nó bước vào, tôi luồng tay vào học bàn móc đống thư ra để trên bàn
- của mày hay gì đó – tôi nói
Mắt nó sáng rỡ lên, ừ thì thằng nào mà chẵng như vậy, tự dưng có 5-6 đứa con gái gữi thư thì cho dù bê đê cũng phải động lòng, nó đọc, rồi suy ngỉ bổng cái bản mặt nó vừa buồn vừa bất ngờ
- sặc….của mày sao đưa cho tao, trong này có nhỏ Mỹ Anh đẹp nhất khối đó mày
Cái miệng nó như cái đài phát thanh vào buổi sáng, tất cả cặp mắt điều hướng về tôi khi nge cái từ Mỹ Anh hay đại loại tôi được nhận thư vậy.
- nhãm, có mày chứ tao làm gì có trong đó – tôi lạnh lùng nói
- đây nè ông nội, mày đọc coi có chứ Minh rõ ràng
Nó chỉ tay vào hàng chữ nắn nót trên tờ giấy trắng, có tên tôi trong đó thật, nhưng có thì đả sao bây giờ tôi không quan tâm truyện gì cả, thứ tôi quan tâm nhất là em giờ đang làm gì, ngủ chưa, ăn uống điều độ ko? . Những câu hỏi cứ lãng vãng trong đầu tôi, tôi mặt kệ cái gương mặt ngơ ngác của thằng thành. Tiếng bước chân thăng thoắt của tiếng bà cô chủ nhiệm, tiết đầu là tiết của bả, tôi chẵng nói gì, chẵng giơ, tay chẵng phát biểu. Thoáng chóc giờ học đả trôi qua, cả lớp đứng chào bã bất chợt bả lại nói
- Minh lát tan học, cô có chuyện cần nói với em
Tôi lắng nge điều bã vừa nói, nhưng cũng chẵng phản ứng gì, tôi lạnh lùng, tôi ko nói chuyện, ko làm gì cả. Tôi lạnh lùng đến mứt mà thằng thành cũng phải toát mồ hôi lạnh ra……….tíc….tắc…..tíc….tắc. Thời gian vẫn điều điều trôi qua thoáng chóc cũng đả đến tiết giải lao 15 phút cũng đả đến, tôi rời khỏi căn phòng có tiếng nói cười đó tôi lẵng lặng lướt qua mọi người như một cơn gió. Tôi bước chậm rãi lên từng bật cầu thang, nhưng sau hôm nay nơi này lại ồn ào thế, địt mẹ lại đánh nhau nữa à, đánh sau ko xuống mẹ cái sân trường dưới kia đi, cái đéo gì cũng mang lên đây, tôi đạp cánh cửa sắt mục nát ra, cả đám lăng xăng đang đám nhau ầm ỉ nơi này, máu me bê bết, nguyên một thằng to con hôm hổm đang nằm sắp dưới nền xi măng, trước mắt tôi là một thằng khá cao khoãng một 1m8, nge tụi kia nói nó học lớp 12 và hình như là đại ca trường này thì phải, đại ca kệ mẹ mày chứ liên quan gì đến tao, tôi đi ven tường và bước ra hành lang, một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng trong gió, một mái tóc ngắn ngang vai, một thân hình mãnh mai nõn nà, gương mặt trái xoan, hàng mi cong vút, sống mũi cao, đôi môi chúm chím, thoáng qua đôi mắt của tôi, sao lại có con gái ở nơi này nhỉ, tôi tự đặt ra câu hỏi cho mình, bổng cô gái quay lại cười nhẹ với tôi, nụ cười này sao giống em quá, nụ cười luôn tha thứ lỗi lầm tôi gây ra, tôi đáp lại cho nhỏ bằng một cái gật nhẹ, nhưng tại sao tôi lại chào người con gái đó nhỉ, có phải lí do là nụ cười quá giống em không?. Hàng vạn câu hoỉ loay hoay trong đầu tôi, tôi mãi vẫn ko thể tìm ra được một câu trả lời này, tôi đứng tựa vào lan can, ……tách…..tiếng bật lữa quen thuộc lại vang lên, và theo sau đó là một làn khói trắng lại bay lên và hoà tan vào không gian. Cô gái tiếng chầm chậm lại tôi, chẵng mấy chóc nhỏ đả đứng gần tôi khoãng nữa mét, nhỏ lại cười, sau nhỏ dễ dàng cười quá, nhỏ giống em quá.
- Minh hút thuốc hã – nhỏ hỏi tôi
- sao biết tên tôi? – tôi hỏi nhỏ
- biết chứ, mình tên mỹ anh học 10A2 – nhỏ tự giới thiệu
Nói thêm về cái thứ tự trường lớp ở nơi này , A1 là lớp thuộc diện toàn vẹn còn A2 là dân học chuyên toán. Chăc nhỏ này thuộc dàng là học khũng khiếp đây, chẵng bù với tôi, thi đậu cái đéo gì mà rơi ngay cái lớp 10B2 này. Nhỏ vẫn nói vẫn cười, nhưng cái tên Mỹ Anh này hình như tôi vừa nge ở đâu đó, à phải rồi thằng thành mới nói lúc nãy.
- mình mới từ hà nội chuyển về đây, nên ít bạn lắm làm bạn với mình nha – nhỏ này sao dể kết bạn quá, biết rõ về ai chưa mà đòi kết bạn rồi
- biết rõ tôi là người thế nào không? Mà đòi kết bạn – tôi nói lạnh
- à thì……tên Minh, học 10B2, đẹp trai, học giỏi
Uã tôi làm gì có những thứ đó trời, cái bản mặt tôi mà đẹp trai hả trời, tôi không biết mình đẹp ở chổ nào nữa.
- tôi mà đẹp trai à – tôi ngệch ra
- ừn, mỹ anh thấy đẹp mà – nhỏ cười
Tôi cười khì trước câu nói của nhỏ, mà hình như tôi vừa cười phải không?, phải rồi tôi vừa cười với nhỏ, nụ cười từ lúc em ra đi .
- uã mà hình như viết thư gì đó cho tôi phải hk? – tôi hỏi nhỏ
Gương mặt nhỏ đang bình thường bổnh má ửng đó lên, gương mặt nhỏ quay sang nơi khác như tránh ánh mắt dò xét của tôi, tôi ngước nhìn theo gương mặt của nhỏ, mặt nhỏ đỏ bừng bừng lên nhìn tức cười không chịu được.
- t…ui….t..ui – nhỏ lấp bấp
- tui làm sao?- tôi xoáy nhỏ
- ơ…ờ…thì mới…về….tìm ngườ…i là..m..bạ…n..th..ôi – nhỏ nó vấp nge buồn cười gê gớm
- thật ko – tôi nhướng mài lên nhìn nhỏ
Nhỏ gật đầu lia lịa, tôi nhìn mà ko thể nhịn cười, tôi xoa đầu nhỏ rối bum lên, nhỏ đánh vào tay tôi chảy tóc lại
- cho tui số đt đi – nhỏ nói
Ơi trời xin số đt mà nói cái giọng gì mà khó ưa zị trời, nhưng nói chuyện với nhỏ cũng vui nên tôi cũng cho
- 09xxxxbcs – tôi nói
Nhỏ lưu vào cái đt của mình, rồi nhá qua coi thử phải hk hay là tôi cho bậy
- qua chưa – nhỏ nói
- rồi nè – tôi cầm cái đt lên đưa cho nhỏ coi
Tùng…..tùng…..tiếng trống lại vang lên, tôi cùng nhỏ cùng nhau bước xuống, lớp nhỏ cũng gần lớp tôi cách khoãng 4-5 lớp gì đó. Tôi đưa con nhỏ về lớp , thằng thành ngó cái đầu ra khỏi cái khung cửa sổ nhìn ngơ ngác, nó ngơ ngác cũng phải mới lúc nãy thấy cái mặt âm binh cô hồn của tôi, thì bây giờ lại thấy gương mặt cười cười nói nói của tôi. Sau khi đưa con nhỏ về lớp thì đả gặp ngay cái ánh mắt dò xét của thằng thành và của nhỏ quyên, gương mặt nhỏ quyên thoáng chút buồn gì đó, nhưng lúc đó tôi cũng đâu quan tâm đến. Tôi ngồi phịch xuống gế thì thằng thành đả bắt đầu tra hỏi
- Ế….con nhỏ lúc nãy là mỹ anh đó
- ừ tao biết rồi – tôi đáp
- mày wen nó �
- cũng mới quen thôi, lúc nãy tao lên sân thường gặp
- con nhỏ này hay nhỉ
Nó gật gà gật gù rù đắc ý, một thoáng sau thì bà cô vô tới…………..tùng…..tùng……cuối cùng ngày học hôm nay cũng kết thúc tôi xách cặp ra về, thì nhỏ mỹ anh đả đứng đó từ bao giờ…………
- mình về chung nha – nhỏ đề ngị
- chung đường hk mà đòi về chung
- chung mà đường bcs phải hk
- ừ sao biết hay thế
- hì hì, điều tra mà – nhỏ cười đáp
- điều tra gì?
- thôi hk có gì về yk trưa rồi
- ừ……………
Tôi ừ nhẹ một tiếng định ra về thì chợt nhớ lại cái câu lúc sáng của bà cô, tôi nhớ đến đó thì cô lại chậm rãi bước đến.
- tôi bận một chút, mỹ anh xuống dưới nhà xe trước đi, nếu đơị hk đc thì cứ về trước lát tôi về sau cũng đuợc – tôi nói
Nhỏ như hiểu ý tôi, nhỏ ngỉ ” chắc bỏ quên cái gì đó rồi chứ gì”
- ừm tui xuốnh trước lát minh xuống sau nha.
Nhỏ lon ton đi xuống thật tình sao nhỏ nhiều cái giống em quá, nhưng sự thật, nhỏ là nhỏ, em là em, tôi ko thể đem nhỏ ra làm vật thế thân của em được. Tôi bước vào lớp cô đả ngồi đó tự bao giờ, tôi chẵng e ấp, lo lắng hay sợ hãi gì cả
- minh em ngồi đó đi – cô chỉ tay xuống gế
Tôi ngồi xuống tay đặt nhẹ lên bàn, chờ từng câu mắng của cô nhưng thật sự ko phải cô nói một cách quan tâm đầy lo lắng
- em cứ xem cô như một người bạn, chúng ta sẽ nc như những người bạn đc chứ ?? – cô hỏi
- dạ được – tôi đáp lạnh ngắt
- tuần rồi em có chuyện gì à – lại một người nữa chạm vào nổi đau của tôi
- dạ ko có gì
- thật ko, tuần rồi em học xa xút lắm, mà cô thấy một chuyện rất lạ ở con người em – cô nhíu mày
- chuyện gì thưa cô – tôi hỏi
- dường như em sống tách biệt hoàn toàn khỏi lớp, em sống nội tâm phải ko
Tôi khựng lại, ừ mà cô biết điều đó cũng dể hiểu thôi, nhìn thấy tôi lạnh lùng, ít nói cũng đủ hiểu rồi, với vả lại người lớn như cô cũng dễ nhận biết tâm lí học trò mà, tôi lặng thinh tiếp tục nge cô nói
- à mà còn một chuyện nữa, em hút thuốc phải ko? – cô hỏi
- dạ – tôi đáp dứt khoát
- tại sao em lại hút thuốc? – cô hỏi
- thì nó giúp em giải toả những buồn bực trong lòng thôi. – thật sự là nó cứu tôi trong lúc đoan bỏ tôi theo người con trai khác thì đúng hơn
- tại sao em ko tìm một người bạn để nói chuyện
- bạn bè hã cô, em ko tìm được một người như vậy – tôi đáp lạnh ngắt
- vậy cô làm bạn với em được ko? – cô hỏi tôi nhẹ nhàng
Tôi im lặng một lúc, ko gian bổng căng thẳng hơn bao giờ hết, không khí im phắt
- em ko biết – tôi nói
- cô mong em sẽ làm bạn vơi cô, hãy xem cô như một người bạn được chứ, nếu có chuyện gì hãy cứ đến, cô sẽ giúp em giải quyết được chứ? – lần đầu tiên tôi thật sự mới gặp một thầy cô nào quan tâm đến như vậy, có lẽ 100 người sẽ có một ngươì như cô chăng
- dạ – tôi đáp
- thôi em về đi, trể rồi, cô mong em sẽ cở mở hơn với mọi người .
Tôi ừ nhẹ rồi bước ra khỏi lớp, từng câu nói từng câu chữ của cô cứ in hằng trong tâm trí tôi, có lẽ cô nói điều đó là đúng, đang miên mang với những lời cô nói, tôi bước dọc theo cầu thang từng bước chân chậm chạp cứ đều đều bước đi. Chẵng mấy chóc tôi đả bước đến nhà xe cuả trường, thấp thoáng xa xa có một cái bóng người nhỏ nhắn đang ngịch ngợm với chiếc xe đạp màu xanh lơ kia, thì ra là nhỏ hk lẽ nhỏ vẫn đợi tôi sao
- uã sao còn ở đây, chưa về à – tôi lay nhẹ nhỏ
Nhỏ giật mình buông cái xe đạp ra làm ngả cái rầm, tôi khì cười nhìn nhỏ, đúng là bất cẩn quá mà.
- ừa đợi nãy giờ nè – nhỏ cười
- tui nói lâu quá thì về mà, sao hk về đợi làm gì
- tại thích thì đợi thôi – nhỏ lè cái lưỡi ra
- này thì thích, bộ muốn làm gì là làm hã – tôi cóc nhẹ lên đầu nhỏ
- ui..da…sao quánh tui – nhỏ xoa xoa cái đầu
- thích thì quánh – tôi vò cái đầu nhỏ rối bù
- á…đừng có vò m�
Nhỏ đánh bịch bịch vào người tôi, tôi bước lại đở cái xe của nhỏ lên, cũng may là chưa banh gì cả ko lại bắt đưa về đến nh�
- về thôi cô nương – tôi nói với nhỏ
- ừa
Chưa kịp chuẩn bị gì thì nhỏ đả nhãy tót lên xe, 2 cái tay thì nắm lấy vạt áo tôi phây phẫy, sao? Sao lại giống quá?…….thôi mặt kệ tôi chỉ cần hiện thực thôi. Tôi đạp bon bon trên đường, tôi lại đạp chân cứ đều đều trên chiếc bàn đạp, nhỏ thì cứ ở sau nắm lấy cái vạt áo của tôi, tôi cũng ko nói gì, tôi vẫn chở nhỏ, nhưng sau con đường này giống con đường tôi đưa nhỏ quyên về nhà thế này, sau một hồi lang thang dưới nắng, thì tôi cũng phải dừng lại. Két…….tiếng thắng xe nge ê cả răng, trước mắt tôi là một căn nhà khá bự một tầng trệch, một tầng lầu, cây cảnh thì đủ thứ xung quanh nhà, uã nhưng nhà nhỏ giàu thế này sao lại đi xe đạp nhỉ, có người đưa rướt ko sướng hơn sau, đảo mắt xung quanh thì…….sặc……nhà nhỏ quyên ở đối diện ko lẽ 2 đứa này là hàng xóm hã ta.
- vô nhà chơi minh – nhỏ bước xuống
- thôi, lát phải đi làm rồi – tôi nói
- uã…..làm gì – nhỏ cắn móng tay
- nói điều tra tôi mà ko biết à? – tôi cười
- ơ…nhưng…mà ai biết. – nhỏ lấp bấp
- ngộ nhĩ thôi về à – tôi cười với nhỏ
Nhỏ quay người dắt xe đi, tôi thừa lúc đó bay lại vò cái đầu nhỏ rối bù lên rồi chạy, phía sau tôi là tiếng hét rách trời của con nhỏ. Tôi chạy như điên để trốn con nhỏ, dừng chân lại thở một tí, thì một mùi hương nhẹ thoánh qua, đó là nhỏ quyên, và trên xe có thêm một thằng, và tôi dám chắc cái thằng đó là cái thằng bị tôi đấm vào mặt lúc trước…….
Thằng đó, tại sao nó lại chở nhỏ, tại sao nhỏ lại đi với thằng chó đó, hàng ngàn hàng vạn câu hỏi trong đầu tôi, nhưng có một câu hỏi lớn nhất trong đầu tôi là tại sao tôi lại cảm thấy khó chịu quá, tim tôi như một lưỡi dao bén khứa vào, từng chút , từng chút một, tim tôi đau nhói nó giống như cái cảm giác lúc đó vậy, cái lúc mà đoan nói chia tay tôi trong 7 ngày xa cách. Tôi mặt kệ, tôi cố chốn tránh những câu hỏi trong đầu tôi, tôi chạy đua với ánh sáng, tôi chạy đua với chính mình, và tôi chạy đua với nổi sợ hãi bên trong tôi, tôi chạy mồ hôi nhễ nhại cứ rơi lát đát xuống đường, môi tôi khô, cổ họng tôi khô khóc như cánh đồng khô cạn. Chỉ một chút một chút nữa thôi, là về đến nhà rồi, tôi đẩy cánh cữa vào ngồi phịch xuống giường mồ hôi tôi ướt hết cả lưng áo, tôi với tay lấy một li nước lọc uống cái ực vào cổ họng để nhấn chìm cái khô khốc nơi cổ họng, người tôi rít chịt bởi mồ hôi, và cái nóng của căn phòng, tôi với tay lấy cái quần jean và lật đật xuống phía sau phòng trọ, từng dòng nước mát lạnh xua tan cái nóng bức trong tôi, tan…tan hết tất cả, tất cả muộn phiền sẽ tan theo dòng nước. Tôi bước ra khỏi phòng tắm, lại cái tiếng lẹp bẹp quen thuộc của đôi dép dính nước, cái âm thanh làm tôi khó chịu nhất, nhưng đó vẫn chưa đủ khi gặp cái mặt buồn như đưa đám của con nhỏ trâm. Nó như muốn khóc nhìn tôi, đôi mắt rầu rĩ, đôi chân bước đi xiu quẹo
- anh minh…… – nhỏ thấy tôi gương mặt bổng chóc thay đổi
- zì thế nhóc – tôi hỏi
- hì hì, hk có gì đâu – nhỏ cười mĩm
- nãy thấy cái bản mặt thê thảm lắm m�
Câu nói của tôi như một đòn đánh chí mạng thẳng vào tim nhỏ, đôi mi sụp xuống, nhỏ mò trong cái cặp mình móc nguyên bài kt 15” hóa ra đưa cho tôi…….ặc…3 điểm hèn gì cái mặt như đưa đám thì phải
- học hành gì mà có 3 điểm thế này – tôi kí đầu nhỏ
- a…tại cô giãng hk hiểu gì hết á – nhỏ than vãn
- chắc lo bà 8 trong lớp nên ko có chú ý chứ gì – tôi trêu nhỏ
- làm gì có bà cô đó dạy nhanh như gió zị, chép còn hk kịp nữa huống chi là hiểu – nhỏ làm một hơi kễ lễ
- ừ zị hã, nếu được thì tối qua anh dạy kèm cho. – tôi đề ngị con nhỏ
- hã…hã…thật hã, mà được hk đó – nhỏ nhíu mày
- ko chịu thì thôi, đi làm à – tôi phũi đích bỏ đi
- ngu gì hk chịu, miễn phí mà – nhỏ cười giòn tan
- ừ thôi đi à – tôi chào nhỏ
Sau khi nói chuyện vơí nhỏ xong, tôi lại suy ngĩ, sao mình ngu dữ vậy trời, tự dưng mang gánh nặng vào thân, lại còn dạy miễn phí nữa chứ. Thôi kệ dù sao cũng hứa với con nhỏ rồi, tôi thêm thang trên con đường buỗi trưa đầy khói bụi này, từng tiếng còi xe lại vang lên râm vang cả con đường, nắng đứng bóng của buổi trưa công nhận nóng kinh thật, mặt dù vừa mới tắm rữa xong, thị lại tiếp tục đổ mồ hôi, tôi chạy thật nhanh đến quán để hưỡng cái hơi lạnh từ cái điều hòa, sau một lúc thì tôi cũng đến nơi, phà phà, tôi đứng trước cái quạt hứng gió một lúc, thì bà chị từ đâu chạy đến.
- làm gì đó nhóc – chị hỏi
- hứng gió tí, nực quá – tôi đáp
Có lẽ chị thấy cái bản mặt bình thường lúc này bả cũng một phần nào an tâm, chỉ lại cười tay đập vào vai tôi.
- thay đồ đi mày, định trốn việc hã
Tôi lật đật chạy vào xỏ cái áo quen thuộc của mình vừa được giặt xong, mùi hương của xà phòng còn loáng thoáng đâu đây, tôi hít hà một hơi rồi mặc vào và trên tay là cuốn sổ nhỏ quen thuộc, tôi chạy khắp quán và…gương mặt lúc nào cũng có một nụ cười nhẹ với khách. Nếu ko cười mà giữ cái bản mặt đó quài có nước mà bị đuổi việc mất, mấy cái chị lớp 11-12 trong trường tôi là khách quen ở cái quán này, tự dưng hôm nay lại thấy cái bản mặt tươi cười của tôi liền ngồi chém gió kinh hồn, đúng là góp gió thành bảo mà. Mẫy bà đó nói thì cứ nói, còn về phần tôi thì cũng cươì ậm à một tí rồi phũi đích đi. Lại thêm một cặp trai gái bước vào, tôi lăng xăng chạy lại
- quý khách uống gì vậy – tôi hỏi
Bổng cả cái thằng đó ngước nhìn tôi, cái địt mẹ là thằng *** đó, còn nhỏ kế bên là nhỏ quyên, tự dưng người tôi nóng rang lên, mắt đục ngầu đi. Nhìn tôi lúc này cứ như một kẽ sát nhân vậy
- thằng rẽ rách này làm nhân viên ở đây à………

Người tôi nóng rang lên, 2 con mắt tôi đục ngầu đi, vào lúc này tôi muốn đấm thẳng vào mặt thằng chó đó một cái, nhưng tôi nhịn tôi hứa với linh rồi, với cả lại đánh thằng chó này tôi bị đuổi việc mất, tôi cố định thần lại hỏi thêm một lần nữa
- quý khách dùng gì – một tiếng lạnh ngắt, đầy sát khí được che lấp bở nụ cười nhếch của tôi
Thằng chó đó bất chợt, nắm tay nhỏ xoa xoa, con mẹ nó máu tôi thật sự lên tới não, nhưng tôi vẫn cố nhịn, tôi có là gì với nhỏ đâu mà phải đấm thằng chó đó nhỉ.
- một li cafe, một li sinh tố dâu – nhỏ nhìn tôi, như tôi thì đéo cần nhìn nhỏ
Tôi dùng tấm khăn , lao vũng nước trên bàn, và một tay cầm cái ly nước củ của vị khách lúc trước, tôi quay bước vào trong, nhưng thằng chó này nó này nó tiếp tục xúc phạm đến tôi.
- đúng là cái tiệm rẽ rách, thì mướn nhân viên cũng rẽ rách nhĩ
Bà chủ quán đang đứng đó bả nge hết, nhưng còn tôi sự thật…..sự thật là đụ mẹ nhịn hết nổi rồi, thân xác có thế đụng đến, nhưng còn nhân cách thì dù mày có là chúa thì tao cũng đánh. Tôi đang cầm cái li trong tay, 2 mắt tôi đỏ ngầu, gương mặt tôi lạnh toát, linh anh xin lỗi……….tôi chạy lại ngay cái bàn nó, tôi cầm cái li đưa thẵng lên cao, thằng đó chưa kịp biết tôi định làm gì thì………bốp…….nó ăn nguyên cái ly vào đầu, miễng văng tứ tung, gim thẳng vào bàn tay tôi, máu tuông ra ướt hết cả lòng bàn tay, nhỏ nhìn tôi hốt hoãng còn tôi lúc này thì đôi mắt như một kẽ sát nhân.
- rẽ rách con đỉ mẹ mày chứ rẽ rách.
Nguyên đám mấy bà chị 11-12 nãy giờ xem thằng đó sỉ nhục tôi, và thấy tôi bước vào trong nhưng cuối cùng mấy bà đó cũng ko thế ngờ tơi tôi làm như vậy
- đụ má mày có tiền là ngon hã thằng chó, rẽ rách cái đụ mẹ mày
thằng đó ôm cái đầu bê bếch máu, miệng kêu la thảm thiết, nhỏ nhìn tôi mặt tái nhạt đi ko còn một giọt máu, còn về phần tôi máu cứ chãy dài từ cái bàn tay tôi, mấy ông uống nước gần đó liền chạy lại giữ lấy tôi , sợ tôi sẽ cho thằng chó đó thêm cái li còn lại bên tay phải, tôi như bị ngẹt thở, nhưng cơn giận của tôi đả giảm, tôi điềm tỉnh nói
- mấy chú buông con ra đi, con hk có làm gì đâu – tôi nói nhẹ nhànG
- buông mày ra, mày cho nó thêm cái li còn lại �
- ko con nói thật
Vòng tay rắn chẳ của anh ta dần dần buông lõng ra, tôi quây vào trong miệng lẫm bấm kiểu này có nước bị đuổi rồi. Bà chủ đứng đó nhìn tôi, bất chợt bã cười nhẹ lên môi, tôi ngước nhìn khó hiểu
- thôi đi về băng bó đi – bà chị nói dịu dàng
- vậy là em bị đuổi việc hã chị – tôi lấp bấp
- đuổi gì, thôi đi băng bó đi, máu tùm lum kìa thằng nhóc
- uã vậy hk đuổi em à – tôi đứng chết chân nhìn chị
- đuổi gì, chị thấy em mà, với lại nó chữi cái quán chị nữa.
- vậy thôi em về �
Tôi bước vào trong bỏ, lại phía sau là tiếng la hét của thằng chó đó, rẽ rách rẽ cái con mẹ mày. từng hàng máu khô còn động lại tạo thành nguyên một đường máu khô chãy dài từ lòng bàn tay xuống, tôi hít sâu vào để rữa vết thương, từng dòng máu bị dòng nưóc cuốn sâu xuống cái hố đen hun hút dưới nền nhà, lao khô vết thương tôi lấy cái gạc bà chủ để trên bàn băng bó lên cánh tay mình, bây giờ tôi ngỉ lại sao mình ngu thế ko biết, cầm tay nào ko cầm lại đi cầm tay phải ngu bỏ mẹ. Tôi lắc đầu ngán ngẫm rồi bước ra ngoài chào chị rồi về. Trời đả gần chiều tôi bước chậm với cánh tay bị thương của mình, tay tôi băng nguyên một cục to chản ở lòng bàn tay, tay đung đưa theo cơn gió nhẹ nhẹ, chân bước chậm trên viã hè mát rượi, tiếng kèn xe, tiếng xin đường, tiếng rèo hò, văng vẵng bên tai tôi, lang thang một lúc cũng về đến phòng trọ, tôi đẩy cánh cữa, dãy phòng im phắt ừ thì xung đúng bây giờ đả có ai đi làm đâu, thoáng chóc trong gốc có những dãy trọ, có những đứa con nít lon ton đuà giỡn chạy khắp nơi, chúng nó cười sau hồn nhiên quá, tôi và em cũng đả có lần đùa giỡn thế này mà………tôi lại ngậm ngĩ lại với những kĩ niệm ngày có em, tự dưng sống mũi tôi lại cay, tôi hít một hơi thật sâu vào lòng để giữ lòng bình thường trở lại, tôi đả hứa với em sẽ ko khóc mà. Trúc gói mì tôm vào cái tô, nước sôi ùng ục lên………………..tôi liếm mép, và liếm sạch cái tô mì, tôi nằm đó gió lọt qua cái khe cữa ru tôi vào giấc ngủ, nơi có em………………………
- anh minh ơi….anh minh – tiếng ai đó gõ cửa phòng tôi
Cái tiếng va vào cánh cữa làm tôi giật mình thứ giấc, lấy tay dụi con mắt bước liêu xiêu ra mở cửa, trời giờ đả tối ngước lên đồng hồ thì đả 7h………” cạch ” tiếng mở cửa vang lên, đứng phía ngoài là con nhỏ trâm, nhỏ mặt cái quần jean cụt ngũng làm lộ ra cái đùi trắng phao, cái áo 3 lỗ ôm lấy thân hình nãy nỡ tuổi mới lớn của nhỏ, nhỏ đá chân vào tường bôm bóp
- gì thế nhóc……- tôi ngáp
- nói dạy kèm em quên rồi hã??
Phải rồi lúc trưa tôi hứa với con nhỏ là dạy kèm cho nó, tôi đứng trần ngần một lúc nhìn con nhỏ, cái này mà đi học cái gì trời.
- vô phòng đi con nhóc – tôi kêu nhỏ
- ừm….. – nhỏ lon ton bước vào
Một mùi hương sữa tắm tràn ngập cả căn phòng, tóc nhỏ bay lò xò trước cây quạt máy, chắc kiểu này là mới tấm rồi chạy qua đây lun chứ gì.
- học tới cái nào rồi – tôi hỏi nhỏ
Nhỏ lật lẹt xẹt cuốn sách mới tinh ra, chỉ chọt một lúc rồi dừng lại ở trang giấy bấy nhày bởi các hình vẽ
- tới cái này nè – nhỏ cười
- đâu đưa coi, đưa lun cái bài kt hùi trưa ra đây
Tôi nhìn vào cái bài của con nhỏ một lúc rồi lắc đầu, cái này là mất căn bản rồi, hèn gì làm trật lất hết
- tay anh bị gì zạ – nhỏ nâng cánh tay tôi lên
- ko có gì đâu, lo học đi – tôi tán nhẹ lên đầu nhỏ
Loay hoay ôn lại mấy cái kiến thức, cách giải hoá cho nhỏ một lúc, nhỏ chú tâm nge theo lời của tôi, 2 cái chân mài chau lại, lâu lâu đưa cây viết lên ngặm để suy ngỉ, nhìn dể thương thật, bây giờ tôi mới thấy được cái nét đẹp của nhỏ là lúc nhỏ chú tâm làm việc gì đó. Trời đả khuya không gian im ắng, chỉ có tiếng cây bút chì ma sát với tờ giấy trắng, ngước nhìn lên đồng hồ thì đả 9h30, tôi thở phào đúng là khi mình chú tâm làm việc gì đó thì thời gian cứ tí…tách trôi qua không ngừng ngĩ.
- thôi về đi, khuya rồi – tôi lay nhỏ
Nhỏ thì đang cặm cụi làm, ko biết nhỏ có ai đang chạm vào nhỏ ko, nhỏ vẫn nín thinh, tôi lắc mạnh, kê miệng mình vào tai nhỏ
- KHUYA RỒI, VỀ ĐI CHỊ HAI
- HÃ – nhỏ giật mình
- khuya rồi về đi, để anh còn ngủ nữa
- ừm về à – nhỏ gấp mấy cuốn tập lại
Tôi mở cữa phòng ra, không gian lạnh phắt một ánh đèn nhỏ nhoi sáng lên giữa một đám con trai ngồi xung quanh, nhỏ nhân lúc tôi đang nhìn về phía ánh đèn liền đánh vào vết thương tôi chạy mất, tôi như bị sét đánh, từ lòng bàn tay truyền về một cảm giác đau nhói, tôi quay lại thì nhỏ đả chạy mất
- ê minh qua đây uống cho vui – tiếng anh hàng sớm vang lên
- thôi mai mắt đi học rồi anh ơi – tôi nói
- đụ mẹ trứng dái mũ àk
Chữi gì chữi chứ chữi trứng dái mũ là lòng tôi tự dưng như bị ai động chạm vậy, dù biết là câu khêu khích nhưng tôi cứ như con thiêu thân vậy, dù biết là chết nhưng vẫn đâm đầu vào
- chơi thì chơi sợ gì – tô nói
Cả đám cười khanh khách nhìn tôi, tôi bước chầm chậm đến cái chiếu, ngồi bẹp xuống và bắt đầu thiêu thân
- doooooo – cả đám cụng li vào
Ực….ực…..à….từng cốc rựu cứ tràn ngập bao tữ tôi, đầu ốc tôi như mụ mị, gương mặt đỏ rực, 2 mắt tôi đục ngầu vì hơi men
- tay mày bị gì thế – một thằng trong đám lên tiếng
- à..ừ…đéo có gì đâu – tôi trả lời
- đụ mẹ chắc là bị người ta quánh chứ gì ? – một thằng nhìn bự con lên tiếng
- quánh con cặc – tôi nói
- zậy sao bị thương đéo phải bị quánh chứ là cái đéo zì
- đụ mẹ thì hồi sáng tao đang làm việc, thì cái thằng *** kia vào uống nước, nó chữi tao với cái chổ làm tao là rẽ rách, tao nóng quá nên cho nó ăn nguyên cái li zô đầu
- đụ má dữ nhỉ, mày có bị đuổi ko
Tôi ực thêm một cóc nữa, nguyên cảm giác nóng khô khan chảy dài từ cuốn họng xuống tới bao tử nóng bừng bừng
- Ko, tại bà chủ tao thấy nên không có đuổi – tôi ậm ừ nói
- ừ vậy mày biết mặt thằng đó hay tên gì ko – thằng Vĩnh nóI
- tao đéo biết nữa, à mà hình như đầu trọc, mặt tùm lum mụn, nó học lớp 10 thì phải
Thằng V trầm ngâm một lúc rồi nói
- phải cái thằng, lúc trước cua con bà chủ nhà trọ phải ko? – nó nói
- ừ – tôi đáp
- mày học trường Xxx phải ko – nó tiếp tục nói
- ừ rồi sao
- mày biết cái thằng trùm trường đó ko? – giọng nó lạnh te
- biết rồi sao – tôi hỏi
- nó em thằng đó đó
-ừ
Nó khá bất ngờ trước vẽ mặt bình thãn của tôi, cả đám cười khanh khách, đưa tôi thêm một cóc rượu nữa, tôi uống cái ực vào cổ họng mình rát rạt. Cuối cùng 5 lít rựợu đế cũng vào bao tử cả đám, tôi mơ màng mỡ cánh cữa phòng ra bước vào. Ngân em đang nằm đó, thân hình nõn nà thanh cao, em cười nhẹ với tôi, khoé mắt tôi trào ra những giọt lệ cay nồng rơi lộp đột trên sàn, tôi chạy lại ôm lấy em, sao tôi ko cảm thấy cái cảm giác ấm áp, đôi tay tôi xuyên qua em, em vẫn nằm đó, vẫn cười, còn tôi tôi quỵ gối xuống nền nhà, Ngân…..anh nhớ….anh nhớ em nhiều lắm ngân à.
Tôi chìm say trong cơn men, cơn say mang em đến bên tôi, nhưng sau tôi không thể chạm đến em, sau tôi ko…..thể, ko thể. Tôi hận ông tại sao ông mang em đến tôi, để cho tôi biết thế nào là hạnh phúc, rồi tự dưng ông mang em đi, để tôi biết thế nào là đau đớn. Sau ông không hạnh hạ tôi bằng một thứ gì khác, sau nhất định là em, tại sao, tại sao. Hơi men bay lang thang trong căn phòng, không gian bị bóng tối nuốt chững, đâu đó có tiếng nấc phát ra từ cổ họng của một người nào đó, hắn ta quá mệt bởi men rượu, hắn ta quá mệt vì nỗi nhớ người con gái hắn yêu. Hắn nằm ngất xuống nền nhà lạnh lẽo, hắn muốn em, người con gái hắn yêu lúc này đến bên hắn, cho hắn một cái ôm, cho hắn một nụ hôn………………………………………. …..

Tiếng còi xe, tiếng bước chân lao xao ngoài kia, tôi nheo mắt thức dậy, đầu tôi như nổ tưng, toàn thân ê ẩm, phải rồi hôm qua tôi đả chìm trong hơi men, chìm trong nổi cô đơn và tuyệt vọng, tôi chống tay trái xuống nền, đôi mắt lem nhem bởi nước mắt, sặc 7h30 rồi, chết con mẹ nó rồi, lo ngủ say quá nên quên mất là sáng phải đi học, kệ dù sao cũng trể rồi, đành ngỉ tiết đầu vậy, tôi liêu xiêu lấy bộ đồ đi ra phía sau tắm, nguyên dãy phòng im phắt lâu lâu lại có âm thanh ken két… Do cơn gió thổi mạnh vào cánh cửa, tôi tắm xong cơ thể mát lạnh hơn, tôi chạy lẹp bẹp trở lại căn phòng. Tôi cho đại mấy cuốn tập vào lớp, bất chợt tôi thấy một cái thứ gì đó màu đen nằm ngay trong góc tường, tôi bước lại xem thứ đó là gì,……..thứ này là thằng tuấn đưa cho tôi trước lúc lên đây, nó là một cây kiếm nhật dài khoãng 3 gang tay, có lẽ do tôi cứ mãi mê những chũi ngày bên cạnh em nên tôi quên mất, nhưng sau nó lại xuất hiện vào lúc này nhỉ, tôi đứng trầm ngâm một chút để nhớ lại những điều thằng vĩnh nói tối hôm qua, tay tôi lạnh toát, tôi nhét cây kiếm vào cặp mình, nếu có lỡ đụng chuyện thì có đồ chơi luôn, sau khi tôi bỏ cái thanh kiếm được trao chuốt bén ngót được bao bọc bởi cái võ làm bằng sắt được in hình nguyên con rồng uốn dọc theo. Tôi hít một hơi thật sâu vào phổi, tôi đóng chặt cánh cửa phòng lại và chạy thật nhanh đến trường, tôi chạy vượt qua bao con đường, xuyên qua bao dòng người, xuyên qua bao làn khói mịt mù, thì tôi đả chạy đến được trường, mẹ kịp cái lũ cờ đỏ cứ đứng ngay cổng trường làm tôi không thể nào lẽo vào được, chợt tôi nhớ ra là cái nhà đa năng có mấy cái hàng rào khá thấp chắc leo vô được, tôi đảo ngược ra phía sau trường, quăng cái cập qua trước, tôi bắt đầu trèo,, đạp lên cái xe rác trèo qua được một cái chân qua, thêm một cái nữa thế là tôi đả vào được, tôi thở phào may quá không có ai nhìn thấy
- anh kia làm gì đó – sặc giỡn hã trời vừa mới mừng xong thì bây h lại bị bắt gặp
- a…ơ…lụm rác – tôi lấp bấp
Từ phía sau có một giọng cười khúc khít mà vã lại cái giọng lúc nãy quen lắm, cái giọng người hà nội. Tôi quay chầm chậm lại xem ai đang cười, thì ra là nhỏ Mỹ anh nhõ làm tôi muốn đứng tim, giỡn kỉu này có nước tôi bị bệnh tim mất
- làm gì mà vào trể thế hã ông kia – nhỏ chống 2 cái tay vào eo lên giọng
- thì tại ngũ quên đó mà – tôi gãy đầu
- chắc đi chơi khuya chứ gì – nhỏ tiếp tục lên giọng
- làm gì có, mà học thể dục hã – tôi nhìn nhõ
- ừm, nãy giờ chạy vòng vòng sân nè mệt gần chít – nhỏ lắc lắc cái đầu
Nhỏ nói tôi mới nhớ, cả dòng người nói đuôi nhau chạy đều vòng vòng, nhìn y chan mấy đứa con nít chơi rồng rắn lên mây.
- uã tay bị gì zạ – nhỏ lắc lắc bàn tay tôi
- đau….có gì đầu té đó mà – tôi cười
- hã….sao té, nặng hk – nhỏ như tra khão tôi
- hè hè cũng nhẹ à, mà sao quan tâm giữ vậy – tôi tỏ vẻ ko hiểu
- tui…tu..i tại bạn bè nên hỏi thôi
- ồ gì đó hã, mới biết nge – tôi cười khanh khách
- mà sáng đi = gì zạ – nhỏ hỏi
- đi bộ chứ gì trời – tôi lao mồ hôi trên chán
- ừm zị lát về chung nữa nha – nhỏ cười
- rồi lát zìa chung
Từ trong dòng người đang nối đuôi nhau có một đứa con gái chạy tới, lôi nhỏ đi
- dám trốn ở đây nói chuyện với trai à – nhỏ đó nguýt ngoa
Nhỏ kia cười khanh kách làm má của con nhỏ đỏ ửng lên, tôi nhìn mà buồn cười không chịu được.
- thôi đi à – tôi vẫy tay chào nhỏ
Nhỏ bị con kia kéo đi như sấm, chẵng mấy chóc nhỏ mất hút trong cái đám đông kia, chết ngựa nãy h lo nói chuyện với nhỏ quên mất, tôi chạy lạch đạch ra đằng trước, rồi leo lên từng bật thang dài ngoằn chẵng mấy chóc đả lên được dãy lầu, xung quanh im phắt, chỉ nge tiếng giãng bài của mấy ông thầy vang vọng lên, tôi đứng nép vào dãy tường nhìn vào thì thấy ông thầy dạy sữ đang ru ngủ cho cái đám trong lớp, đứa nào cũng ngũ gà ngủ ngật, ổng thì đứng dạy, còn tụi này thì đứa nằm ngủ, đứa đọc truyện ôi tùm lum hết trơn, ngồi dựa tường một lúc thì tiếng trống vang lên, tôi đợi khi ông thầy bước ra khõi lớp, tôi mới rón rén bước vào, đặt cái cặp màu đen to đùng xuống thở hồng hộc, bổng cả đám quay lại nhìn tôi, và cả nhỏ quyên nữa, lúc mới đầu tưỡng con nhỏ này cũng thuộc dạng ngoan ngoãn gì, hài tôi đả lầm nó cũng như bao đứa tiểu thư kia thôi, thích trai đầu gấu, nhà giàu, đi xe xịn…….thôi kệ mẹ liên quan cái đéo gì tới mình, tôi chẵng cần nhìn nhỏ một giây nào cả, nhưng tôi có một cảm giác ai đó cứ quan sát nhìn mình chầm chầm, tôi ngỉ thầm trong bụng đụ mẹ nhỏ lớn giờ chưa thấy ai đẹp trai vầy à. Đôi lúc tôi cũng hay tự sướng về bản thân mình, nhưng tôi so với mấy đứa kia thì làm sao bằng, thôi kệ con người ta có quyền tự sướng, từ lúc vào lớp đến giờ tôi luôn giữ cái mặt lạnh lùng, ko ai biết tôi ngỉ gì, ko ai biết tôi sợ gì, và ko ai biết tôi định làm gì.
- minh mày vãi *** lắm – thằng thành nó quay sang đập lên vai tôi
- chuyện gì – tôi lạnh nhạt nói
- thì mày đẩy nguyên cái li vô đầu thằng khánh mụn đó – nó cười
- ừ – tôi đáp cụt ngủng
- mày biết nó em thằng Thiên ko – nó thở dài
- biết rồi sao – tôi đáp
- ừ thôi ko có gì, mà mày coi chừng bị úp sọt đó
- ừ tao biết rồi
Tôi ngẫm ngỉ trong lòng, ko biết tụi chó đó sẽ đâm lén mình sau đây, tôi trầm ngâm, gương mặt tôi lạnh te, tôi mặt kệ tiếng bà cô giãng bài trên bàn, có lẽ mấy đứa kia nhìn tôi sợ đến nổi ko nói một lời, thằng thành cũng e ngại nên lết sang thằng thanh ngồi, thế là một tiết trôi qua, bổng ngoài kia có tiếng lao xao, tôi ngước nhìn ra ngoài kia, thì có cả đám bu lại ngay lơp 10A2 ko lẽ tụi nó biết nhỏ đi chung với tôi nên đánh nhỏ sau, tôi đẩy cái bàn văng vào tường chạy lại, vén cái đám đông ra, đụ má nó một đứa như một con sumô đang đứng chữi mắng nhỏ thầm tệ, con đỉ đó đang định giơ tay lên đánh nhỏ tôi nhanh như cắt, chụp lấy cánh tay to như cái bắp đùi tôi, cả đám ngơ ngác nhìn tôi
- đụ mẹ mày làm gì chữi nó – tôi nói 2 mắt tôi đục ngầu
- thằng *** này buông ra, tao thích thì chữi đó làm cặc gì tao, đánh tao à thằng ***
Con mẹ nó thích làm gì làm hã, tôi đang đứng thì tay còn lạy nó tán vào mặt nhỏ một cái ” chát” nhỏ im phắt cả đám im re, tôi biết nhỏ rất đau nhưng nhỏ vẫn cố nhịn, người tôi nóng ran lên, tay tôi nắm chặt lại, 2 mắt tôi đỏ ngầu vì tức giận, đụ mẹ dù mày có là con gái tao cũng đánh……Bốp…..nguyên cái bàn tay trái tôi tán ngay vào mặt con đỉ đó, cả đám nhìn tôi, nhìn tôi chắc có lẽ tụi nó nhìn tôi như một thằng vũ phu chăng, tôi mặt kệ tại tôi mà nhỏ mới bị đánh, tôi phải bảo vệ nhỏ, con đỉ đó ăn nguyên cái tát như trời đánh của tôi chết trân, nó giặt tay tôi ra chạy mất, nó mà còn ở đây thêm một giây nào nữa chắt tôi quăng con đỉ đó xuống lầu mất, tiếng trống vang lên, nó như một phát súng giải tán, tôi vuốt tay lên đôi má nhỏ, 2 mắt nhỏ ngấn nước vì đau,và bởi những lời lẽ xúc phạm.
- xin lỗi minh xin lỗi, tại minh mà mỹ anh mới bị như vậy – tôi an ũi nhỏ
Nhỏ vẫn chết chân đứng đó nhìn tôi, ko nói lời này tiếng bước chân của bà cô tiếng tới
- thôi mỹ anh vào lớp đi
Tôi đẩy nhỏ bước vào, tôi chạy về lớp gương mặt tôi bây giờ chẵng khác một thằng sát nhân hăng máu, tôi đạp nguyên cái gế đang chắn đường mình vào tường một cái ” Rầm ” tôi ngồi xuống gế, lòng tôi hậm hực vì tức giận, cả lớp im phắt ko có một tiếng động nào, thằng thành cũng im re nhìn tôi, chắc có lẽ bây h nó mới thấy cái bản mặt thật của tôi, hay là cái vẽ mặt tức giận tột độ của tôi,
……..tíc…..tắc…..tíc…..tắc

Thời gian trôi ào ạt qua , mới đây đả gần về, đả đến lúc tôi phải giải quyết chuyện này rồi, mà còn nhỏ mỹ anh nữa làm sao đây, một ánh sáng loé qua đầu tôi. Tôi ngoắt thằng thành qua kế ngồi nói chuyện
- mày giúp tao chuyện này được ko, mày coi tao cầu xin cũng được – tôi nói với cái giọng lạnh te
- rồi nói đi
- một lát ra về, mày đưa nhỏ mỹ anh về dùm tao được chứ, đừng để nhỏ bị mấy con đỉ kia úp được ko – tôi nói với cái giọng van nài
- rồi Ok tao hứa
……..Tùng….tùng….tùng……….
Tiếng trống định mệnh vang lên, tôi hít một hơi thật sâu vào phổi, đợi đến khi thằng thành nói hết nước miếng để đưa nhỏ về tôi mới an tâm. Tôi rút một điếu thuốc ra hít một hơi thật sâu vào phổi để lấy tự tinh, cảnh tượng này hệt như hồi cấp 2 tôi chinh chiến với thằng tuấn, nhưng bây giờ chỉ có tôi, chỉ có mình tôi chiến đấu, tao sẽ ko làm mày thất vọng đâu tuấn. Tôi kéo cây kiếm ra gần cái khoá để dễ rút, tôi bước chầm chậm lên sân thượng vì tôi biết chắt tụi nó sẽ ở trên đó, nơi đó bây giờ tôi mới được biết là nơi giải quyết ân oán của tụi đầu gấu trong trường. Từng bậc thang cứ ngày càng giật lùi phía sau tôi, trước mắt tôi lúc này là cánh cữa, nơi dẫn đến trận chiến của những thằng đàn ông, tôi đạp văng cánh cửa ra, tiếng kim loại va vào tường một cái rầm, tôi bước ra thì, một thằng nào đả núp kế cánh cửa bay lại giơ ống tuýt sáng loáng ra đập tôi, như một phãn xạ tự nhiên tôi né người sang một bên thằng đó mất đà chúi nhũi, tôi dồn hết lực vào chân trái, sút một cái bốp vào mặt nó. Máu mũi máu mồn thằng đó tuôn ra ào ạt……….đúng là lũ chó chuyên ỷ đông hiếp yếu, tôi hướng cặp mắt sắt lạnh về hướng thằng Thiên, xung quanh nó khoãng 15- 16 thằng, trên tay bọn nó nào là ống tuýt, bóng đèn………
- Đụ má hôm qua mày quánh em tao, thì hôm nay mày phải chết
Tôi lặng im, cả đám tụi nó xong lên, một thằng đầu tiên cầm bóng đèn xong tới, nó quơ tay đập tôi, tôi né người sang một bên, tay trái tôi gòng hết đáp mốt vào càm nó, máu miệng thằng đó tuôn ra như thác, nó liêu xiêu một lúc đứng dậy, lúc này tôi cầm cái bóng đèn của nó lên đập một cái bóp ngay đầu nó, miễng văng tung toé, máu từ thằng đó bê bếp trải ra một chút sau nó ngất liệm
- đụ má giết nó
Nguyên đám tụi nó như mấy con chó điên khi xông đến, 2 3 thằng xong đến tay tụi nó cầm ống tuýt nhãy lên đánh tôi. Tôi nhanh chân sút thẳng vào bụng một thằng, tôi né người sang một bên dùng tay trái nạo ngay mặt thằng còn lại, tôi chỉ còn một tay nên ko thể quánh luôn thằng còn lại, nó cầm ống tuýt đập vào lưng tôi …….Bung……nguyên cái lưng tôi như vỡ vụng ra, tôi ním chặt răng lấy cái cánh tay phải chặt ngay vào cuốn họng nó, nguyên cánh tay phải tôi ê buốt mất cảm giác, 5-10 thằng cuối cùng xong đến trong đó có thằng Thiên nó cầm cái ống tuýt dài xong đến, 3 đánh 2 ko chọt cũng què, lúc này tôi mới nhớ mình còn cây kiếm trong cặp, tôi rút nó ra một cái rẹt, ánh sáng chiếu vào thanh kiếm loé lên làm nỗi nguyên con rồng được chạm khắc trên đó, tôi xong tơí, tôi nắm chặt thanh kiễm trong tay mình, tôi đạp vào bụng thằng thiên nó văng người ra phía sau, một thằng trong đám nó đạp vào bụng tôi, tôi ngả người xuống đất, bụng tôi đau nhói nhưng tôi cố cắng răng tôi giơ thanh kiếm chém vào cánh tay của thằng đó , máu từ tay nó tuá ra, thanh ống tuýt rơi leng keng xuống đất, tôi lòm còn ngồi dậy, dựa người vào thanh lan can, thằng thiên xong đến đánh, nó gòng hết ra đánh xuống, tôi né người qua sang trái ” rầm ” nguyên thanh lan can bị móp xuống, nếu tôi mà trúng cú đó ko chết thì cũng bể đầu, tôi nắm chặt tay chém thẳng vào lưng nó, roẹt…….máu nó nhuộm đỏ cả thanh kiếm, nguyên một đường chém dài trên lưng nó, máu ướt đẩm cả cái áo, tôi thở hồng hộc……..bốp…..nguyên cái bóng đèn đập vào lưng tôi, miễng của nó gim sâu vào lưng tôi, tôi chỉ kịp la lên….A…a….thì tiếp tục là một cú đấm ngay vào mặt tôi, gió thổi mạnh làm rát điếng người tôi, từ trên llưng máu chãy dài xuống, tỏng…..tỏng…..tôi gáng chút xúc lực của mình giơ thanh kiếm chém ngang bụng 2 thằng đứng trước tôi………Miệng tôi nó vang lên aaaaaâ. Nó như một con thú vừa bị sụp bẩy, tôi cũng chẳng khá khẫm gì hơn trước mắt tôi lúc này là 4 thằng bọn nó cứ thay phiên đạp vào tôi, lưng…..bụng….mặt….bốp….bốp……t ừng cú đạp như trời gián vào tôi, tôi lao tới bọn chúng hất một thằng xuống đất, cánh tay trái tôi đập bung bung vào mặt nó, tôi bây giờ như một con thú điên cuồn sát, một thằng trong 3 thằng còn lại đáp vào đầu tôi làm tôi văng vào thanh lan can, đầu tôi ê buốt mắt tôi mờ dần, tôi hít thêm một hơi thật sâu vào phổi, chổi cánh tay xuống nền đất, phụt….tôi phun nguyên một đống máu đỏ thẩm trên nền xi măng, tôi cầy cây kiếm lên xong thẳng đến bọn nó, một thằng xong đến đập cái bóng đèn vào tôi, tôi né người sang chém vào hông nó, nó rên la thảm thiết bổ nhàu ra thành lan can………bốp……..nguyên một cây sắt cứng đập vào đầu tôi, máu bắt đầu chãy xuống gương mặt tôi, máu phủ gần hết gương mặt tôi, mắt tôi mờ dần, toàn thân tôi ê buốt, mất cảm giác, toàn thân tôi ko còn một chút sức lực nào, tôi ngả người xuống đất và ngất đi…………………
Mùi sát trùng lan toả khắp căn phòng, hai cánh tay tôi ê buốt, nó như là một khối băng lạnh vậy, lưng ngực tôi đau nhói, từng vết thưong cạ vào băng gạt làm tôi như chết điếng. Đầu tôi nhức kinh khũng, tôi bị nguyên một thứ gì đó quấn chặt, mồ hôi tôi nhể nhại, tiếng quạt trần phát ra o….o…buồn tẻ, tôi cố mỡ mắt mình ra, xung quang tô nào là bông băng thuốc đỏ, tiếng thúc thích của ai đó vang vọng cả căn phòng, tay tôi bị một thứ gì đó gim vào đau nhói. Tôi mở mắt ra, một hàng tóc bay lò xò trước mặt làm che gương mặt ướt đẩm nước mắt của người nào đó, tôi cổ gượng một chút sức lực yếu ớt của mình để nâng cánh tay mình đặt lên gương mặt ấy, có lẽ cánh tay tôi thô rát, và nặng quá nên đả làm người đó thức giấc. Cô gái giật mình ngước lên nhìn tôi, nước mắt cô gái trải dài xuống đôi gò má xanh xao, từ tiềm thức tôi truyền về cho tôi biết đó là nhỏ quyên.
- Thành ơi minh tỉnh rồi
Từ phía ngoài cảnh cửa đục ngầu có 3 người chạy vào, tôi nheo mắt nhìn họ dưới ánh đèn của căn phòng, đôi mắt tôi nhận ra người đầu tiên là nhỏ mỹ anh, rồi đến thằng thành, và cuối cùng là một người đàn ông to lớn, 2 cánh tay bị những hình xâm bao phủ , tôi ngước lên nhìn gương mặt anh ta, đập vào mắt tôi là một hình xăm ở ngay cổ, gương mặt lầm lì, bổng nở một nụ cười, tôi ko biết đó là nụ cười thưong hại, an ủi, hay là thứ gì đó.
- tỉnh chưa mạy – thằng thành lên tiếng
Tôi cất giọng yếu ớt lấp bấp trả lời nói
- tỉ..nh..rồi
Chợt có một 2 đôi bàn tay mịnh màng ấm áp, đang vào đôi bàn tay chai sạn của tôi, tôi ngước lên nhìn theo 2 đôi bàn tay ấy, một là của nhỏ quyên và một là của nhỏ mỹ anh
- sao tao ở đây – tôi lấp bấp hỏi nhỏ
Thằng thành cười khây khẩy nhìn tôi và nói
- mẹ đợi tao cùng đi đéo được à, 1 quánh 20 mày bị khùng hã – nó đấm nhẹ vào má tôi
- ừ…tao ko biết, tao tưỡng chuyện của tao thì tao tự giải quyết nên hk nhờ mày – tôi chậm rãi nói
- địt mẹ tao đéo phải bạn mày �
Cám ơn mày nha thành, tao hiểu lầm mày rồi, tao cứ tưỡng mày cũng như cái tụi chó theo đuôi kia thôi, Tuấn tao tìm được một thằng bạn giống mày rồi , mày không cần lo lắng nữa đâu.
- tao với anh Quy chạy tới thì mày nằm chèm bẹp ở dưới đất rồi – nó nói tiếp
- đu má cũng dữ hé 1 chơi 20 luôn gê ngen thằng nhóc – anh của nhỏ quyên mở lời kèm theo nụ cười khanh khách
- tại bí quá nên em chơi đại luôn – tôi cười
- thôi ngỉ đi, mốt có chuyện gì kêu anh, tao ưng mày rồi đó thằng nhóc
Anh ta, nhỏ quyên, và thằng thành ra về, nhỏ quyên nhìn tôi đăm đăm, chắc nhỏ là người kêu anh nhỏ tới giúp tôi lắm. Mỹ anh nãy h vẫn nắm chặt lấy bàn tay tôi, hơi ấm từ bàn tay nhỏ vẫn cừ chầm chậm truyền qua bàn tay tôi, cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào xen lẫn hạnh phúc.
- nè làm gì nắm quài thế hã nhỏ kia – tôi cười vơí nhỏ
- buông ôm ra ông đi quánh lộn nữa hã hã – nhỏ hét vào mặt tôi
- có đâu, bây giờ má wýnh nữa chắc chết lun quá – tôi lại cười
- ông mà cũng biết sợ nữa sao – nhỏ nhéo và hông tôi
Hông tôi còn bị thương sau trận đánh bây giờ lại ăn thêm nguyên cú ngắt đau điếng của nhỏ, nước mắt tôi muốn trào ra bởi nổi đau sát thịt, tôi đau ko thành lời, nhỏ thấy vậy liền xoa xoa vào chổ vừa nhéo rồi cười như chưa có chuyện gì xảy ra, trời ơi trời sao giả ngu hay giữ gì vậy trời
- ông biết tui lo cho ông lắm hk hã – nhỏ mát xa cánh tay cho tôi
Đôi bàn tay mịnh màng mát lạnh cứ đều đều trên cánh tay tôi, một cách giái phê phê truyền từ cánh tay về não.
- bộ yêu tôi hay sao? Mà lo giữ zị – tôi trêu nhỏ
Nhỏ dừng lại, 2 đôi má nhỏ ửng đỏ lên, đôi mắt nhỏ giống như là bị bắt gặp khi làm một chuyện xấu gì đó vậy.
- yêu cái đầu ông – nhỏ ngắt vào cánh tay tôi ngồi vùng vằng bỏ đi
Tôi gượng một chút sức lực tàn còn lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nhỏ.
- đừng đi ở lại với tui đi – tôi năn nỉ nhỏ
- hk thấy gét, ông toàn chọc tui ko à – nhỏ nguýt ngoa
- thôi xin lỗi mà ở lại chơi chút đi m�
Sao một lời năn nỉ khô máu, thì nhỏ cũng ngồi phịch ở lại ngồi nói chuyện với tôi. Khung cảnh chiều bao phủ lên cả bệnh viện, từng hạt nắng xuyên qua từng ô cửa kính vào phòng tôi, dòng người qua lại ngoài phía phòng tôi, tiếng lao xao của bước chân, tiếng người hớt hải chạy qua chạy lại. Nhỏ ngồi cạnh giường gọt táo cho tôi.
- hã miệng ra – nhỏ đưa nguyên miếng bự tổ chản lại miệng tôi
- thôi bự quá, cắt nhỏ ra đi
- bây giờ có ăn hk – nhỏ càu nhàu
- không ăn đâu bự quá
Tôi vừa mở miệng ra chưa kịp dứt tiếng thì nhỏ nhét nguyên miếng táo vào miệng tôi. Tôi bị mắt ngẹn, gắng hơi sức cùng lực kiệt nuốt vaò
- định….giế..t..tôi hã – tôi la lên
- ai biểu dám chọc tôi, cho chết luôn – nhỏ cười giòn ta dưới ánh nắng chiều
- bị thương giờ còn bị tra tấn nữa má ơi cưú con – tôi thốt lên
- hk có má ông ở đây đâu hehe – nhỏ cười man rợ
Nhỏ ngồi làm trò với tôi, ngồi nói chuyện đủ thứ với tôi, cuối cùng thì trời cũng đả gần tối, tôi kêu nhỏ về
- tối rồi mỹ anh về đi – tôi nói
- ông ở đây được hk? – nhỏ hỏi
- được mà, bộ muốn ngủ ở đây với tui hã hehe – tôi trêu nhỏ
- ngủ cái đầu ông
Nhỏ ném cái gối vào mặt tôi, rồi thủng thẳng ra về, tôi nằm đó cả căn phòng im phăn phắt, tôi nằm trong phòng hồi sức nên ở đây chỉ có mỗi một mình tôi, ngước nhìn vào đồng hồ thì đả 6h30 , một nổi cô đơn lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng, tôi lẫm bẩm ước rằng, có một ai đó sẽ ở bên tôi lúc này, sẽ an ủi, sẽ trò truyện với tôi. Bổng cánh cửa phòng từ từ hé mỡ ra, một mùi hương dịu dàng quen thuộc lan toả làm xua tan cái không khí cô đơn này. Gương mặt thanh tao dần dần hiện dưới ánh đèn.
- ai thế – tôi cất giọng
- quyên nè…………
Lúc này nhỏ vào đây làm gì trời, khuya rồi mà còn ở đây
- sao giờ này còn ở đây – tôi hỏi nhỏ
- ừm tại…..từ lúc vào đến giờ chắc minh chưa ăn gì, nên quyên mua đem vào
Nhỏ nhắt mới nhớ từ lúc mỡ mắt đến giờ toàn bị nhỏ mỹ anh tra tấn muốn gần chết, quên luôn cả cái bụng đang thét gào này nữa, nhỏ chìa một bọc cơm ra đưa cho tôi
- nè ăn đi – nhỏ nói
- ừm để đó đi, chút ăn
- ăn liền đi cho nóng, cái này tui…nấu để chuộc lỗi đó – nhỏ lấp bấp
- ừm mà chuộc lỗi gì – tôi tỏ vẻ khó hiểu
- ờ…thì…tui..tui – nhỏ lấp bấp
- tui gì nói đi – tôi hỏi con nhỏ
- ừm thị tại tại quyên, minh mới vào đây – nhỏ nói lấp lững
- chuyện của tôi, tôi gây ra liên qua gì đến quyên mà phải xin lỗi – tôi nói lạnh ngắt
- quyên tưỡng……..- nhỏ bổng im phắt
Chắt có lẽ nhỏ tưỡng rằng tôi vì nhỏ nên mời quánh thằng kia rồi xảy ra nhiều chuyện thế này, ừ mà nhỏ ngỉ vậy cũng phải mà trong cái phần tức giận đó cũng có cảnh tượng nhỏ đi với thằng đó, rồi thằng chó đó nó nắm tay nhỏ. Không lẽ….tôi….nhưng nãy giờ lo làm xàm với nhỏ nên chẵng để ý gì, nhỏ mang theo cái cặp to đùng kia, tôi vừa định hỏi thì, nhỏ đả xen ngang vào
- quyên với thằng đó không có gì đâu. Minh đừng hiểu lầm – nhỏ lấp bấp nói
- hiểu lầm chuyện gì – tôi tỏ vẻ lạnh nhạt
- ừ thì……chắc minh ngỉ quyên với thằng đó quen nhau phải không – nhỏ nhìn sâu vào mắt tôi
- không, mà việc gì quyên phải giải nhiều với tôi như vậy – tôi nói một câu làm gió đơ ra không cất thành lời
- mà định ngủ ở đây hay sao mà đem tập học theo vậy – tôi hỏi
- ờ….ừ…..thì quyên sợ minh ở đây một mình buồn nên qua đây nói chuyện cho vui – nhỏ cúi mặt xuống
- ko sao đâu tôi sống một mình quen rồi – không hiểu tại sao tôi lại cất ra những câu nói lạnh nhạt đó có phải do tôi ghen chăng?
- nhưng…….ở nhà quyên không có ai hết, anh Quy thì đi làm ở nhà có mình ên quyên à – nhỏ sợ sệt nói
Ngĩ lại trời cũng đả khuya rồi, ko lẽ tôi lại bắt nhỏ về lúc này, có bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập nhỏ ngoài kia, cái nơi này là một nơi tạp nham, biết điều gì sẽ xảy ra với nhỏ, nhưng bản thân tôi lại làm trái với ý ngỉ của mình
- sợ thì sao ko kêu thằng đó qua ở chung – trời tôi….vừa nói cái gì vậy
- quyên nói ko phải vậy, quyên ko phải hạng người đó – nhỏ hét lên nước mắt nhỏ dàn dụa
- minh ko muốn thế thì quyên về – nhỏ cất giọng trong tiếng nấc
Tiếng nấc của nhỏ sao mà đau xé lòng tôi đến thế, nhỏ đứng dậy, tôi nhón người theo giữ nhỏ lại nhưng sau tay tôi ko chạm đến nhỏ, mà lại đụng xuống nền gạch, tôi té sống soài xuống mặt đất, nhỏ hốt hoảng chạy lại đở tôi dậy, sau tôi lại làm thế……..tôi đả làm biết bao người con gái phải khóc rồi, sao zờ tôi phải làm nhỏ khóc nữa, chết tiệt. Nhỏ đở tôi lên, 2 con mắt nhỏ vẫn còn ươn ướt.
- minh có sao hk – nhỏ hỏi
- ưm…ko sao? – tôi mím chặt nỗi đau lại trả lời cho nhỏ
- ăn cơm đi, ngụi hết rồi
- xin lỗi quyên nha – tôi nắm chặt tay nhỏ
Nhỏ giật mình rụt tay lại, đó cũng là một phãn xạ bình thường khi bàn tay thô kệt của thằng con trai chạm vào đôi bàn tay mềm mại khác
- về hk đc thì ngủ ở đây đi, zờ khuya rồi sao về được
Nhỏ gật đầu khe khẽ, nhỏ cúi gầm mặt xuống lao đi những giọt nước mắt động trên gương mặt nhỏ, nhỏ ngước mặt lên nhìn tôi, dành cho tôi một nụ cười tươi như lần đầu tôi gặp……………………………………… ……

loading...

Thời gian trôi ào ạt qua , mới đây đả gần về, đả đến lúc tôi phải giải quyết chuyện này rồi, mà còn nhỏ mỹ anh nữa làm sao đây, một ánh sáng loé qua đầu tôi. Tôi ngoắt thằng thành qua kế ngồi nói chuyện
- mày giúp tao chuyện này được ko, mày coi tao cầu xin cũng được – tôi nói với cái giọng lạnh te
- rồi nói đi
- một lát ra về, mày đưa nhỏ mỹ anh về dùm tao được chứ, đừng để nhỏ bị mấy con đỉ kia úp được ko – tôi nói với cái giọng van nài
- rồi Ok tao hứa
……..Tùng….tùng….tùng……….
Tiếng trống định mệnh vang lên, tôi hít một hơi thật sâu vào phổi, đợi đến khi thằng thành nói hết nước miếng để đưa nhỏ về tôi mới an tâm. Tôi rút một điếu thuốc ra hít một hơi thật sâu vào phổi để lấy tự tinh, cảnh tượng này hệt như hồi cấp 2 tôi chinh chiến với thằng tuấn, nhưng bây giờ chỉ có tôi, chỉ có mình tôi chiến đấu, tao sẽ ko làm mày thất vọng đâu tuấn. Tôi kéo cây kiếm ra gần cái khoá để dễ rút, tôi bước chầm chậm lên sân thượng vì tôi biết chắt tụi nó sẽ ở trên đó, nơi đó bây giờ tôi mới được biết là nơi giải quyết ân oán của tụi đầu gấu trong trường. Từng bậc thang cứ ngày càng giật lùi phía sau tôi, trước mắt tôi lúc này là cánh cữa, nơi dẫn đến trận chiến của những thằng đàn ông, tôi đạp văng cánh cửa ra, tiếng kim loại va vào tường một cái rầm, tôi bước ra thì, một thằng nào đả núp kế cánh cửa bay lại giơ ống tuýt sáng loáng ra đập tôi, như một phãn xạ tự nhiên tôi né người sang một bên thằng đó mất đà chúi nhũi, tôi dồn hết lực vào chân trái, sút một cái bốp vào mặt nó. Máu mũi máu mồn thằng đó tuôn ra ào ạt……….đúng là lũ chó chuyên ỷ đông hiếp yếu, tôi hướng cặp mắt sắt lạnh về hướng thằng Thiên, xung quanh nó khoãng 15- 16 thằng, trên tay bọn nó nào là ống tuýt, bóng đèn………
- Đụ má hôm qua mày quánh em tao, thì hôm nay mày phải chết
Tôi lặng im, cả đám tụi nó xong lên, một thằng đầu tiên cầm bóng đèn xong tới, nó quơ tay đập tôi, tôi né người sang một bên, tay trái tôi gòng hết đáp mốt vào càm nó, máu miệng thằng đó tuôn ra như thác, nó liêu xiêu một lúc đứng dậy, lúc này tôi cầm cái bóng đèn của nó lên đập một cái bóp ngay đầu nó, miễng văng tung toé, máu từ thằng đó bê bếp trải ra một chút sau nó ngất liệm
- đụ má giết nó
Nguyên đám tụi nó như mấy con chó điên khi xông đến, 2 3 thằng xong đến tay tụi nó cầm ống tuýt nhãy lên đánh tôi. Tôi nhanh chân sút thẳng vào bụng một thằng, tôi né người sang một bên dùng tay trái nạo ngay mặt thằng còn lại, tôi chỉ còn một tay nên ko thể quánh luôn thằng còn lại, nó cầm ống tuýt đập vào lưng tôi …….Bung……nguyên cái lưng tôi như vỡ vụng ra, tôi ním chặt răng lấy cái cánh tay phải chặt ngay vào cuốn họng nó, nguyên cánh tay phải tôi ê buốt mất cảm giác, 5-10 thằng cuối cùng xong đến trong đó có thằng Thiên nó cầm cái ống tuýt dài xong đến, 3 đánh 2 ko chọt cũng què, lúc này tôi mới nhớ mình còn cây kiếm trong cặp, tôi rút nó ra một cái rẹt, ánh sáng chiếu vào thanh kiếm loé lên làm nỗi nguyên con rồng được chạm khắc trên đó, tôi xong tơí, tôi nắm chặt thanh kiễm trong tay mình, tôi đạp vào bụng thằng thiên nó văng người ra phía sau, một thằng trong đám nó đạp vào bụng tôi, tôi ngả người xuống đất, bụng tôi đau nhói nhưng tôi cố cắng răng tôi giơ thanh kiếm chém vào cánh tay của thằng đó , máu từ tay nó tuá ra, thanh ống tuýt rơi leng keng xuống đất, tôi lòm còn ngồi dậy, dựa người vào thanh lan can, thằng thiên xong đến đánh, nó gòng hết ra đánh xuống, tôi né người qua sang trái ” rầm ” nguyên thanh lan can bị móp xuống, nếu tôi mà trúng cú đó ko chết thì cũng bể đầu, tôi nắm chặt tay chém thẳng vào lưng nó, roẹt…….máu nó nhuộm đỏ cả thanh kiếm, nguyên một đường chém dài trên lưng nó, máu ướt đẩm cả cái áo, tôi thở hồng hộc……..bốp…..nguyên cái bóng đèn đập vào lưng tôi, miễng của nó gim sâu vào lưng tôi, tôi chỉ kịp la lên….A…a….thì tiếp tục là một cú đấm ngay vào mặt tôi, gió thổi mạnh làm rát điếng người tôi, từ trên llưng máu chãy dài xuống, tỏng…..tỏng…..tôi gáng chút xúc lực của mình giơ thanh kiếm chém ngang bụng 2 thằng đứng trước tôi………Miệng tôi nó vang lên aaaaaâ. Nó như một con thú vừa bị sụp bẩy, tôi cũng chẳng khá khẫm gì hơn trước mắt tôi lúc này là 4 thằng bọn nó cứ thay phiên đạp vào tôi, lưng…..bụng….mặt….bốp….bốp……t ừng cú đạp như trời gián vào tôi, tôi lao tới bọn chúng hất một thằng xuống đất, cánh tay trái tôi đập bung bung vào mặt nó, tôi bây giờ như một con thú điên cuồn sát, một thằng trong 3 thằng còn lại đáp vào đầu tôi làm tôi văng vào thanh lan can, đầu tôi ê buốt mắt tôi mờ dần, tôi hít thêm một hơi thật sâu vào phổi, chổi cánh tay xuống nền đất, phụt….tôi phun nguyên một đống máu đỏ thẩm trên nền xi măng, tôi cầy cây kiếm lên xong thẳng đến bọn nó, một thằng xong đến đập cái bóng đèn vào tôi, tôi né người sang chém vào hông nó, nó rên la thảm thiết bổ nhàu ra thành lan can………bốp……..nguyên một cây sắt cứng đập vào đầu tôi, máu bắt đầu chãy xuống gương mặt tôi, máu phủ gần hết gương mặt tôi, mắt tôi mờ dần, toàn thân tôi ê buốt, mất cảm giác, toàn thân tôi ko còn một chút sức lực nào, tôi ngả người xuống đất và ngất đi…………………
Mùi sát trùng lan toả khắp căn phòng, hai cánh tay tôi ê buốt, nó như là một khối băng lạnh vậy, lưng ngực tôi đau nhói, từng vết thưong cạ vào băng gạt làm tôi như chết điếng. Đầu tôi nhức kinh khũng, tôi bị nguyên một thứ gì đó quấn chặt, mồ hôi tôi nhể nhại, tiếng quạt trần phát ra o….o…buồn tẻ, tôi cố mỡ mắt mình ra, xung quang tô nào là bông băng thuốc đỏ, tiếng thúc thích của ai đó vang vọng cả căn phòng, tay tôi bị một thứ gì đó gim vào đau nhói. Tôi mở mắt ra, một hàng tóc bay lò xò trước mặt làm che gương mặt ướt đẩm nước mắt của người nào đó, tôi cổ gượng một chút sức lực yếu ớt của mình để nâng cánh tay mình đặt lên gương mặt ấy, có lẽ cánh tay tôi thô rát, và nặng quá nên đả làm người đó thức giấc. Cô gái giật mình ngước lên nhìn tôi, nước mắt cô gái trải dài xuống đôi gò má xanh xao, từ tiềm thức tôi truyền về cho tôi biết đó là nhỏ quyên.
- Thành ơi minh tỉnh rồi
Từ phía ngoài cảnh cửa đục ngầu có 3 người chạy vào, tôi nheo mắt nhìn họ dưới ánh đèn của căn phòng, đôi mắt tôi nhận ra người đầu tiên là nhỏ mỹ anh, rồi đến thằng thành, và cuối cùng là một người đàn ông to lớn, 2 cánh tay bị những hình xâm bao phủ , tôi ngước lên nhìn gương mặt anh ta, đập vào mắt tôi là một hình xăm ở ngay cổ, gương mặt lầm lì, bổng nở một nụ cười, tôi ko biết đó là nụ cười thưong hại, an ủi, hay là thứ gì đó.
- tỉnh chưa mạy – thằng thành lên tiếng
Tôi cất giọng yếu ớt lấp bấp trả lời nói
- tỉ..nh..rồi
Chợt có một 2 đôi bàn tay mịnh màng ấm áp, đang vào đôi bàn tay chai sạn của tôi, tôi ngước lên nhìn theo 2 đôi bàn tay ấy, một là của nhỏ quyên và một là của nhỏ mỹ anh
- sao tao ở đây – tôi lấp bấp hỏi nhỏ
Thằng thành cười khây khẩy nhìn tôi và nói
- mẹ đợi tao cùng đi đéo được à, 1 quánh 20 mày bị khùng hã – nó đấm nhẹ vào má tôi
- ừ…tao ko biết, tao tưỡng chuyện của tao thì tao tự giải quyết nên hk nhờ mày – tôi chậm rãi nói
- địt mẹ tao đéo phải bạn mày �
Cám ơn mày nha thành, tao hiểu lầm mày rồi, tao cứ tưỡng mày cũng như cái tụi chó theo đuôi kia thôi, Tuấn tao tìm được một thằng bạn giống mày rồi , mày không cần lo lắng nữa đâu.
- tao với anh Quy chạy tới thì mày nằm chèm bẹp ở dưới đất rồi – nó nói tiếp
- đu má cũng dữ hé 1 chơi 20 luôn gê ngen thằng nhóc – anh của nhỏ quyên mở lời kèm theo nụ cười khanh khách
- tại bí quá nên em chơi đại luôn – tôi cười
- thôi ngỉ đi, mốt có chuyện gì kêu anh, tao ưng mày rồi đó thằng nhóc
Anh ta, nhỏ quyên, và thằng thành ra về, nhỏ quyên nhìn tôi đăm đăm, chắc nhỏ là người kêu anh nhỏ tới giúp tôi lắm. Mỹ anh nãy h vẫn nắm chặt lấy bàn tay tôi, hơi ấm từ bàn tay nhỏ vẫn cừ chầm chậm truyền qua bàn tay tôi, cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào xen lẫn hạnh phúc.
- nè làm gì nắm quài thế hã nhỏ kia – tôi cười vơí nhỏ
- buông ôm ra ông đi quánh lộn nữa hã hã – nhỏ hét vào mặt tôi
- có đâu, bây giờ má wýnh nữa chắc chết lun quá – tôi lại cười
- ông mà cũng biết sợ nữa sao – nhỏ nhéo và hông tôi
Hông tôi còn bị thương sau trận đánh bây giờ lại ăn thêm nguyên cú ngắt đau điếng của nhỏ, nước mắt tôi muốn trào ra bởi nổi đau sát thịt, tôi đau ko thành lời, nhỏ thấy vậy liền xoa xoa vào chổ vừa nhéo rồi cười như chưa có chuyện gì xảy ra, trời ơi trời sao giả ngu hay giữ gì vậy trời
- ông biết tui lo cho ông lắm hk hã – nhỏ mát xa cánh tay cho tôi
Đôi bàn tay mịnh màng mát lạnh cứ đều đều trên cánh tay tôi, một cách giái phê phê truyền từ cánh tay về não.
- bộ yêu tôi hay sao? Mà lo giữ zị – tôi trêu nhỏ
Nhỏ dừng lại, 2 đôi má nhỏ ửng đỏ lên, đôi mắt nhỏ giống như là bị bắt gặp khi làm một chuyện xấu gì đó vậy.
- yêu cái đầu ông – nhỏ ngắt vào cánh tay tôi ngồi vùng vằng bỏ đi
Tôi gượng một chút sức lực tàn còn lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nhỏ.
- đừng đi ở lại với tui đi – tôi năn nỉ nhỏ
- hk thấy gét, ông toàn chọc tui ko à – nhỏ nguýt ngoa
- thôi xin lỗi mà ở lại chơi chút đi m�
Sao một lời năn nỉ khô máu, thì nhỏ cũng ngồi phịch ở lại ngồi nói chuyện với tôi. Khung cảnh chiều bao phủ lên cả bệnh viện, từng hạt nắng xuyên qua từng ô cửa kính vào phòng tôi, dòng người qua lại ngoài phía phòng tôi, tiếng lao xao của bước chân, tiếng người hớt hải chạy qua chạy lại. Nhỏ ngồi cạnh giường gọt táo cho tôi.
- hã miệng ra – nhỏ đưa nguyên miếng bự tổ chản lại miệng tôi
- thôi bự quá, cắt nhỏ ra đi
- bây giờ có ăn hk – nhỏ càu nhàu
- không ăn đâu bự quá
Tôi vừa mở miệng ra chưa kịp dứt tiếng thì nhỏ nhét nguyên miếng táo vào miệng tôi. Tôi bị mắt ngẹn, gắng hơi sức cùng lực kiệt nuốt vaò
- định….giế..t..tôi hã – tôi la lên
- ai biểu dám chọc tôi, cho chết luôn – nhỏ cười giòn ta dưới ánh nắng chiều
- bị thương giờ còn bị tra tấn nữa má ơi cưú con – tôi thốt lên
- hk có má ông ở đây đâu hehe – nhỏ cười man rợ
Nhỏ ngồi làm trò với tôi, ngồi nói chuyện đủ thứ với tôi, cuối cùng thì trời cũng đả gần tối, tôi kêu nhỏ về
- tối rồi mỹ anh về đi – tôi nói
- ông ở đây được hk? – nhỏ hỏi
- được mà, bộ muốn ngủ ở đây với tui hã hehe – tôi trêu nhỏ
- ngủ cái đầu ông
Nhỏ ném cái gối vào mặt tôi, rồi thủng thẳng ra về, tôi nằm đó cả căn phòng im phăn phắt, tôi nằm trong phòng hồi sức nên ở đây chỉ có mỗi một mình tôi, ngước nhìn vào đồng hồ thì đả 6h30 , một nổi cô đơn lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng, tôi lẫm bẩm ước rằng, có một ai đó sẽ ở bên tôi lúc này, sẽ an ủi, sẽ trò truyện với tôi. Bổng cánh cửa phòng từ từ hé mỡ ra, một mùi hương dịu dàng quen thuộc lan toả làm xua tan cái không khí cô đơn này. Gương mặt thanh tao dần dần hiện dưới ánh đèn.
- ai thế – tôi cất giọng
- quyên nè…………
Lúc này nhỏ vào đây làm gì trời, khuya rồi mà còn ở đây
- sao giờ này còn ở đây – tôi hỏi nhỏ
- ừm tại…..từ lúc vào đến giờ chắc minh chưa ăn gì, nên quyên mua đem vào
Nhỏ nhắt mới nhớ từ lúc mỡ mắt đến giờ toàn bị nhỏ mỹ anh tra tấn muốn gần chết, quên luôn cả cái bụng đang thét gào này nữa, nhỏ chìa một bọc cơm ra đưa cho tôi
- nè ăn đi – nhỏ nói
- ừm để đó đi, chút ăn
- ăn liền đi cho nóng, cái này tui…nấu để chuộc lỗi đó – nhỏ lấp bấp
- ừm mà chuộc lỗi gì – tôi tỏ vẻ khó hiểu
- ờ…thì…tui..tui – nhỏ lấp bấp
- tui gì nói đi – tôi hỏi con nhỏ
- ừm thị tại tại quyên, minh mới vào đây – nhỏ nói lấp lững
- chuyện của tôi, tôi gây ra liên qua gì đến quyên mà phải xin lỗi – tôi nói lạnh ngắt
- quyên tưỡng……..- nhỏ bổng im phắt
Chắt có lẽ nhỏ tưỡng rằng tôi vì nhỏ nên mời quánh thằng kia rồi xảy ra nhiều chuyện thế này, ừ mà nhỏ ngỉ vậy cũng phải mà trong cái phần tức giận đó cũng có cảnh tượng nhỏ đi với thằng đó, rồi thằng chó đó nó nắm tay nhỏ. Không lẽ….tôi….nhưng nãy giờ lo làm xàm với nhỏ nên chẵng để ý gì, nhỏ mang theo cái cặp to đùng kia, tôi vừa định hỏi thì, nhỏ đả xen ngang vào
- quyên với thằng đó không có gì đâu. Minh đừng hiểu lầm – nhỏ lấp bấp nói
- hiểu lầm chuyện gì – tôi tỏ vẻ lạnh nhạt
- ừ thì……chắc minh ngỉ quyên với thằng đó quen nhau phải không – nhỏ nhìn sâu vào mắt tôi
- không, mà việc gì quyên phải giải nhiều với tôi như vậy – tôi nói một câu làm gió đơ ra không cất thành lời
- mà định ngủ ở đây hay sao mà đem tập học theo vậy – tôi hỏi
- ờ….ừ…..thì quyên sợ minh ở đây một mình buồn nên qua đây nói chuyện cho vui – nhỏ cúi mặt xuống
- ko sao đâu tôi sống một mình quen rồi – không hiểu tại sao tôi lại cất ra những câu nói lạnh nhạt đó có phải do tôi ghen chăng?
- nhưng…….ở nhà quyên không có ai hết, anh Quy thì đi làm ở nhà có mình ên quyên à – nhỏ sợ sệt nói
Ngĩ lại trời cũng đả khuya rồi, ko lẽ tôi lại bắt nhỏ về lúc này, có bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập nhỏ ngoài kia, cái nơi này là một nơi tạp nham, biết điều gì sẽ xảy ra với nhỏ, nhưng bản thân tôi lại làm trái với ý ngỉ của mình
- sợ thì sao ko kêu thằng đó qua ở chung – trời tôi….vừa nói cái gì vậy
- quyên nói ko phải vậy, quyên ko phải hạng người đó – nhỏ hét lên nước mắt nhỏ dàn dụa
- minh ko muốn thế thì quyên về – nhỏ cất giọng trong tiếng nấc
Tiếng nấc của nhỏ sao mà đau xé lòng tôi đến thế, nhỏ đứng dậy, tôi nhón người theo giữ nhỏ lại nhưng sau tay tôi ko chạm đến nhỏ, mà lại đụng xuống nền gạch, tôi té sống soài xuống mặt đất, nhỏ hốt hoảng chạy lại đở tôi dậy, sau tôi lại làm thế……..tôi đả làm biết bao người con gái phải khóc rồi, sao zờ tôi phải làm nhỏ khóc nữa, chết tiệt. Nhỏ đở tôi lên, 2 con mắt nhỏ vẫn còn ươn ướt.
- minh có sao hk – nhỏ hỏi
- ưm…ko sao? – tôi mím chặt nỗi đau lại trả lời cho nhỏ
- ăn cơm đi, ngụi hết rồi
- xin lỗi quyên nha – tôi nắm chặt tay nhỏ
Nhỏ giật mình rụt tay lại, đó cũng là một phãn xạ bình thường khi bàn tay thô kệt của thằng con trai chạm vào đôi bàn tay mềm mại khác
- về hk đc thì ngủ ở đây đi, zờ khuya rồi sao về được
Nhỏ gật đầu khe khẽ, nhỏ cúi gầm mặt xuống lao đi những giọt nước mắt động trên gương mặt nhỏ, nhỏ ngước mặt lên nhìn tôi, dành cho tôi một nụ cười tươi như lần đầu tôi gặp……………………………………… ……

Nhỏ mở cái khay đựng cơm bằng inox ra đưa cho tôi, tay tôi ê buốt không còn một chút sức nào, tôi làm rơi cái muỗng nhỏ mới đưa cho tôi, mùi thơm của tô canh bí nóng hổi sóc vào mũi tôi, dịch dạ dày tôi tiết ra ngày một nhiều, tay tôi thì lại bất lực, tôi chỉ biết núi tiếc nhìn nó, nó nhìn tôi, cái vẽ lạnh lùng kiêu ngào nó như muốn nói ” cơm dưng trước mặt còn không ăn được, huống hồ còn làm gì ”. Tô canh nói cũng phải cái thằng như tôi đúng là vô tích sự mà, ăn còn ăn chẵng được. Nhỏ thấy cái bộ dạng thất bại của tôi như vậy liền khẽ cười, một nụ cười trong căn phòng lạnh lẽo này.
- thôi há miệng ra, quyên đút cho
Nhỏ cứ xem tôi như một đứa trẻ lên ba, miệng thì cứ nói chuyện dụ tôi để tôi vựa mở miệng thì nhỏ nhét nguyên muỗn cơm vào miệng tôi, tôi gần như sắp chết vì ngẹn, còn nhỏ miệng thì cười tủm tỉm, tôi cứ ngỡ nhỏ sẽ nhàng hơn mỹ anh ko ngờ nhỏ còn dữ hơn nữa. Sao khi bị hành hạ bởi nhỏ, nhỏ dọn dẹp đồ còn tôi thì cứ nằm liệt trên giường bệnh, nằm chán không có gì làm thì lại đâm ra ngỉ ngợi, lúc này bệnh viện đả 8h ngước nhìn ra phía ngoài cửa sổ từng dòng xe cứ chen chút nhau chạy, đập vào mắt tôi là những ánh sáng phát ra khấp cả khu phố, đèn đường, đèn trang trí của những cửa tiệm bên lề cứ khoe nhau mà trình diễn, tôi rất muốn ra khỏi cái nơi bức rức này, căn phòng này chẵng khác một nơi tù túng, nó giam cầm tôi, nó ràng buộc tôi lại ko cho tôi có một chút tự do, một chút sau nhỏ quay trở lại phòng, gương mặt hớn hỡ ko biết bị gì nữa, tôi lắc đầu nhìn nhỏ, nhỏ nhìn tôi rồi giả vờ lơ tôi đi, bước lại cái giường đằng kia rồi ngủ…………………………..
Tôi đang nhẹ nhàng chìm vào giấc mơ, thì………..rầm, nguyên một luồn sáng rạch nát bầu trời, tôi giật mình thức dậy, cố gắng chống tay mình ngồi dậy thì bị nguyên một thứ gì đó nếu chặt lại, cố mỡ mắt nhìn xem thứ gì đó giữ miình lại, bổng tay tôi chạm vào thứ gì đó mềm mềm, cứng cứng bóp rất đả tay, sau khi hoàn toàn có thể nhìn xung quanh thì tôi lại nge tiếng thúc thích trong cánh tay mình, mưa ngoài kia rơi tầm tả, gió giật mạnh làm gãy cả nhánh cây ngoài đó, tiếng va đập của gió vào cửa sổ kêu ken két, tôi vén cái mền ra xem cái gì đang trong cánh tay mình, khung cảnh mờ nhạt, tiếng mưa hoà trong tiếng nấc trong cánh tay tôi, một đôi gò má phụng phịu, một mùi hương nhẹ dịu thoát ra từ cơ thể đó. Nhiêu đó thôi cũng để bộ não tôi nhận ra, đó là nhỏ Quyên, nhỏ chui rút vào tôi lúc nào ko biết, chắt có lẽ do ngủ quá say nên chả biết gì. Tôi vén tóc nhỏ sang một bên, cái cảm giác mát lạnh truyền về từ đôi bàn tay thô kệt của tôi
- Quyên sao vậy…… – tôi cất giọng yếu ớt
Nhỏ càng nép người vào trong lòng tôi, 2 bầu vú mịnh mạng ép chặt vào tay tôi, sao tim tôi lại đập lệt nhịp vậy trời, cổ họng tôi khô khóc, bồ môi tôi khô nức nẽ……………..
- Quyên sợ lắm – nhỏ nói yếu ớt
- sợ gì – tôi hỏi nhỏ
- sợ……….
” Rầm ” lại thêm một cú đánh xuống mặt đất, tiếng sét nge xót lòng, nhưng tôi lại nge một thứ khác hoà lẫn trong đó, một âm thanh nge đau đớn tột cùng, đó là một tiếng nấc cũng người con gái. Không gian im phắt, tôi vuốt nhẹ hai bờ má phụng phìu của nhỏ, nhưng tôi lại chợt nhớ về em nhớ lại những lúc em nép vào lòng tôi, cũng cơn mơ này, cái cơ mơ biến em trở thành người đàn bà của tôi. Nhưng cạnh tôi lúc này không phải là em, đó là một người con gái khác. Không lẽ tôi lại đuổi nhỏ ra sao, tôi không thể, tôi không thể làm cái việc tàn nhẫn đó, ngân anh xin lỗi, anh lại có lỗi với em rồi. Tôi kéo mền lên đắp ngang ngực, nhỏ vẫn tì sát vào người tôi, tôi vỗ về nhỏ bằng những câu nói ngọt ngào, tôi không biết điều mình làm lúc này là đúng hay sai, là việc tốt hay là xấu, là sự lựa chọn mới của cuộc đời tôi chăng, tôi mặt kệ những ý ngĩ vớ vẫn trong đầu, tôi chỉ cần vỗ về nhỏ thôi, chỉ cần ôm ấp nhỏ trong đêm nay thôi……………
Phút chóc nhỏ đả chìm vào giấc ngủ trên cánh tay tôi, đôi mắt nhắm ngiền cái môi chúm chím, cái mũi cao, nhỏ trong lúc ngủ nhìn sau mà dể thương quá vậy trời, tôi tự nói với lòng mình. Sau một hồi nhìn nhỏ chán chê, tôi ngáp một tràn dài, và nhắm hai con mắt đang nặng trĩu lại và thiếp đi………………………………
Mưa vẫn rơi tí tách, cơn mưa dai dẵng từ tối hôm qua đến giờ, lộp bộp, tiếng mưa va vào tấm kính làm tôi thứ giấc, tôi nheo mắt nhìn lên trần nhà, tiếng người lao xao ngoài kia, tôi định bước xuống giường vì tôi cũng đả khoẽ nhiều rồi, nhưng lại bị thứ gì đó chặn lại, kéo cái mền ra nhỏ vẫn nhắm ngiền mắt lại, tôi khẽ cười vuốt lấy má nhỏ, ngước nhìn vào đồng hồ thì đả 6h15, tôi vỗ nhẹ vào 2 má nhỏ
- Quyên dạy…..đi học kìa – tôi nói
Nhỏ dụi dụi mắt nhìn tôi, bổng nhỏ tung chăn nhãy tót ra khỏi giường, 2 gò má nhỏ đỏ ửng lên trông ngộ ghê
- t.ối…qua…q..u.q.uyên…ngủ…ch…ung vo…ới…minh hã – nhỏ lấp bấp
- ừ, hôm qua tự dưng có ai chui vào giường tôi khóc tỉnh bơ rồi nói nhãm cái gì đó – tôi thở dài
- thiê…ệt…hã – nhỏ trợn mắt
- thật…….bộ minh đủ sức cỏng quyên qua đây ngủ chung chắc – tôi trề môi
- hã……
Nhỏ hã một tiếng rồi sách cặp chạy mất, tôi nằm trong phòng cười khằng khặc khi thấy cái bộ dạng của nhỏ, tối qua ôm tôi khóc thút thích, sáng ra lại trở quẻ……………. Nhỏ đón xe bus ngay trước cổng, chiếc xe bus màu xanh từ từ chạy mang nhỏ đi mất hút trong làng mưa, hôm nay tôi ngỉ, với cái tình trạng của tôi bây giờ thì sao mà xuất viện được, ông bác sĩ chậm rãi mở cửa phòng cùng một chị y tá nhỏ nhắn trắng trẻo bước lại giường tôi.
- khoẽ chưa cháu – ông bác sỉ nói
- dạ…cũng đở rồi – tôi trả lời
Nãy giờ mới để ý, chị y tá nhìn tôi như muốn ăn thịt vậy, cái bộ dạng của tôi lúc này ma nó thấy còn chê huống hồ là, nhưng mà sao đời nhiều thứ lại ngộ nhỉ, có nhiều thứ đi ngược tự nhiên quá. Sau một hồi kiểm tra cho tôi, ông bác sĩ gật gù chắc có lẽ ổng thấy cái sức trâu bò của tôi bình phục nhanh như vậy nên mới gật gù, còn chị y tá xinh đẹp kia thì, đưa thuốc cho tôi uống, chị bóc từng viên ra rồi đưa cho tôi, lần đầu tôi mới thấy một chị y tá nào lại yêu thương bệnh nhân đến thế, nhớ lúc trước vào bệnh viện bị mấy con mụ y tá làm cái bản mặt saọ *** thấy ớn. Tôi uống thuốc vào, ông bác sĩ ra trước còn lại chị y tá xinh đẹp và tôi
- em nhiêu tuổi rồi – chị hỏi tôi
- dạ 16 – tôi đáp
- đẹp trai phết nhỉ – chị cười
Lời chị khen làm tôi muốn bể lổ mũi vì ngượng, nhưng cái bản mặt tôi như vầy mà đẹp trai hã
- em như vậy mà đẹp chổ nào chị – tôi xoa đầu
- hihi em làm ở quán nước bbz phải hk – chị hỏi
- dạ phải mà sao chị biết
- chị là khách quen ở đó mà, cái bửa em cho thằng kia ăn nguyên cái li chị cũng thấy mà – chị cười hí hững
Ặc sao đi đâu cũng gặp vậy trời, chuyện đó có tốt lành gì đâu mà thít đem ra nói thế nhỉ
- chuyệ..n đó….có gì tốt đâu chị – tôi lấp lững nói
- bửa đó nhìn em lạnh lùng gê lun đó – chị lại cười
Sặc quánh lộn mà cũng được khen hã trời. Tôi im phắt nge chị nói chuyện, có chị ở đây cũng bớt buồn hơn một chút dù sao thì cũng có người để nói tàm phào.
- thôi chị đi làm việc đây, mau bình phục đi phục vụ chị nữa nha em
Chị nựng lấy má tôi. Phục vụ gì hã chị, chuyện gì bưng bê nước hay làm chuyện khác chị làm em bối rối quá. Từ lúc chị ra khỏi phòng, căn phòng lại trở lại cái vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của nó, mưa vẫn rơi rì rào ngoài kia, tôi nằm trong phòng, 7h…..7h30……8h…..9h…..9h30
Tiếng đồng chậm rãi di chuyển bổng, từ ngoài cánh cửa có một mùi hương nhè nhẹ, cái giọng hà nội láo nháu ngoài cửa, không ai khác chính là nhỏ Mỹ Anh. Nhỏ trong bộ váy ngắn, đầu tóc ướt nhem, một bên tay thì cằm cặp, tay còn lại thì xách theo bọc ni lon màu trắng đi vào
- Uã….không học hã – tôi hỏi
- tự quãng 2 tiết cuối, sợ minh ở đây một mình ko ai chăm sóc nên qua đây nè……………
- ừ…..mà lau người đi ướt hết ki�
Tôi lấy cái khăn kế giường đưa cho nhỏ, nhỏ cười khì nhận lấy. Mưa vẫn rí rít rơi, trời sao ông cứ mưa hoài thế, những giọt mưa này có phải là nước mắt của ông, ông đang khóc cho người nào đó phải không. Gió lại nỗi lên, gió thổi mạnh cuốn phăng tất cả những gì cản trở nó, nhỏ bước ra tóc tai đả khô trở lại, nhỏ trở về cái gương mặt hồn nhiên không chút lo ngỉ giống như lần đầu tôi gặp nhỏ ở sân thượng, cái gương mặt ngây ngô ấm áp, không biết nhỏ có bao giờ chịu đau đớn chưa, tôi mong nhỏ sẽ không bao giờ có ngày đó, những tháng ngày xung quanh nhỏ chỉ là tiếng nói ấm áp, tiếng cười ngọt ngào, không đau đớn, không buồn khổ,và không phải khép mình giống như tôi. Đang ngỉ đăm chiêu vu vơ không biết nhỏ đả ngồi trên giường tự lúc nào, nhỏ kề mặt mình sát mặt tôi, 2 cái chán chạm vào nhau, chán nhỏ ấm quá, nó đâu như tôi chỉ là một khúc gỗ thôi.
- ngỉ zì mà nhìn ngu ngu zị – nhỏ hỏi tôi
- hã ngu gì – tôi trở lại hiện thực
- minh ngỉ gì mà nhìn ra ngoài đó vậy – nhỏ đánh dần từng chữ
- à không có gì đâu – tôi trả lời nhỏ
- thật ko, sao nhiều lúc nhìn Minh kì lắm á – nhỏ cười
- thật, mà tui kì hồi đó đếm giờ rồi không biết hã
- hông biết. – nhỏ trả lời
- trời – tôi thở dài
- trời gì, mà sáng giờ ăn gì chưa – nhỏ hỏi tôi
- ăn rồi – tôi thở dài
- ăn gì?
- à thì thuốc giảm đau………..
- thuốc mà cũng nói được hã – nhỏ hất càm lên
- ừm cũng vào bụng thôi mà – tôi cười khì
- trời đất ơi, ăn cơm đi, cơm gà tui mới mua đó
Nhỏ nói rồi lại đằng kia lấy cái bọc màu trắng đưa cho tôi, bên trong là hai cái hộp nhưạ đang toát ra một mùi thơm cực kì
- chà chà, nằm viện có cơm gà ăn, có người đẹp chăm sóc kiểu này chắc tui ở đây lun quá – tôi cười
- điên hay sao mà muốn ở đây trời – nhỏ mắng tôi
- cũng sướng mà hehe – tôi bưng hộp cơm lên
- sướng cái đầu ông – nhỏ cóc nhẹ lên đầu tôi
Cốc đâu không cốc lại cốc ngay cái vết thương, nó làm tôi đau tê rân cả người
- a,…a..đau quá – tôi la lên
- hã trúng vết thương hã. Mỹ anh xin lồi nha
Có vụ quánh xong rồi xin lỗi nữa hả trời, nhỏ lắc lắc cái bàn tay tôi tỏ vè xin lỗi rồi gìả bộ cười. Nhìn cái mặt nhỏ lúc đó khó ưa gê thật.
- tối qua ở đây buồn hk – nhỏ hỏi tôi
- hk có người thăm nuôi mà – nhỏ nói làm tôi nhớ lại cái bộ dạng của nhỏ quyên tối qua
- ai? – nhỏ hỏi
- nhỏ quyên tối qua ở đây, nhà nhỏ hk có ai hết nên qua đây – tôi giải thít cho nhỏ
- ừm…..ờ….
Gương mặt nhỏ xụ xuống, 2 bở mì nhấp nháy chầm chậm, tôi nhìn sâu vào mắt nhỏ trong đôi mắt ấy có một thứ gì đó buồn miên mác, chắc nhỏ ngĩ tôi với nhỏ quyên abcxyz chứ gì, đúng là con gái thường hay ngĩ lung tung thật. Nhỏ im phắt một lúc rồi nhìn thẳng tôi, hai bờ môi nhấp nhái vào nhau, nhỏ cất giọng yếu ớt
- minh và quyên q..ue..n…nhau hã – nhỏ chậm rãi nói
- khùng hã cô kia, làm gì có – tôi trả lời nhỏ
- thậ…t…không – nhỏ gặn hỏi tôi
- dóc làm gì
Làm sao tôi có thể quen nhỏ quên trong khi tôi vẫn còn vương vấn những kĩ niệm ấm áp với em, làm sao……làm sao tôi có thể làm tiếp điều có lỗi với em, làm sao tao có thể làm chuyện đó làm sao tôi có thể
- ăn cơm đi làm gì mà nhìn ngoài đó quài vậy – nhỏ vẫn đang miệt mài với hộp cơm
- hã
Nhỏ cắt ngang dòng ý ngĩ trong tôi, mưa vẫn tí tách ngoài kia, ngoài trời mây đen vẫn vây kính, nó cũng giống như những ý ngiã đang bị lấn át trong tim tôi.
Ngước nhìn lên đồng hồ thì đả 12h, nắng đâu không thấy chỉ thấy mưa vẫn rí rách ngoài kia, tiếng bước chân lao xao ngoài kia lấn át cả tiếng mưa, nhỏ nằm vẫn ngồi cạnh tôi, nhỏ nói chuyện ríu rít để tôi không buồn. ” Cạch” tiếng mở cửa vang lên, cả đám người bước vào thoáng chóc tôi nhận ra đó là mấy đưá trong lớp, và có cô và nhỏ quyên nữa
- woa ghê vãi có người thăm nuôi siêng năng kià – thằng thành vang lên cười khúc khích
Tôi giật mình ngước nhìn theo nơi phát ra tiếng nói ấy, tiếng cười khúc khích lẫn tiếng nói vang vọng lên, một cơ thể nhỏ nhắn hoà lẫn trong đám đông ấy, mùi thơm dịu nhẹ hòa vào nhau một mùi thơm dịu không bị hoà lẫn với những thứ khác, hương thơm đó xuất phát từ một mùi hương nhè nhẹ, đó là nhỏ quyên ko ai khác. Nhỏ lấp loá trong đám đông nhìn tôi, đôi mắt thoáng buồn, tôi không biết nhỏ buồn vì chuyện gì. Trong đó có một tà áo dài xanh thướt tha mõng tanh, đó là cô người phụ nữ muốn làm bạn với tôi. Cô đung đưa trong tà áo dài thước tha mõng manh, cô tiến lại xác giường tôi, nhỏ mỹ anh đứng dậy làm bộ khép nép nhường gế cho cô ngồi
- cô nge nói em té xe phải không
Té xe tôi ngơ ngác nhìn cô chợt thằng thành ra hiệu cho tôi, tôi cũng thuộc dạng siêu giả ngu nên diễn gâm gấp
- dạ bữa đó lạc tai lái nên té – tôi lấp bấp nói
- em đở chưa, sao rồi – cô hỏi tôi
- dạ cũng đở rồi ạ – sao hôm nay tôi ngoan lạ lùng vậy trời
Cô nắm lấy bàn tay chai sạn của tôi, sao làn da cô mịnh màn đến thế, ngày ngày đứng trên bục giãng đôi tay cô thăn thoắt uốn éo trên cái bảng xanh, từng dòng chữ đều đều trên bảng. Làn da cô mịnh mạng mát lạnh chạm vào tay tôi, lần đầu tiên tôi được một cô giáo cầm chặt lấy tay mình khi tôi biết nhận thức, nhỏ mỹ anh và nhỏ quyên nhìn vào bàn tay cô đang nắm lấy tay tôi, đôi mắt 2 nhỏ hừng hực, tôi thắc mắc nhìn lên 2 con nhỏ , 2 đứa này bị gì vậy trời. Cô nắm chặt lấy tay tôi, hơi ấm từ tay cô làm tan đi câu hỏi ngờ vực trong đầu tôi.
- chừng nào em xuất viện – cô hỏi tôi
- dạ….bác sĩ nói chiều nay – tôi nói nhẹ
- ừm thôi em ngỉ đi cô về
Cô bước ra về, cả đám con gái trong lớp liếu riếu ra về kèm theo một nụ cười hiểm, tôi thật sự không hiểu ý nghĩa của những nụ cười ấy.
- tao về à, ở đây giống thứ dư thừa quá – nó cười khì
- khùng hã mạy, làm gì thừa – tôi trả lời
Nó đá mắt sang hai con nhỏ, tôi liếc nhìn theo, 2 nhỏ vẫn đứng đó 2 cái bản mặt nhăn nhỏ làm như có điều gì đó không vui, tôi gãi đầu, thằng thành bước ra về bỏ lại tôi với hai con nhỏ. Hai nhỏ đứng nhìn tôi chân chân, tôi giả vờ vu vơ ngước nhìn ra cửa sổ ngắm mưa, nhưng tôi lại cảm nhận một thứ gì đó rất rùng rợn trong căn phòng này.
- Minh ăn cháo đi – nhỏ quyên lên tiếng
- Hã…… – tôi giật mình hỏi lại
- quyên mới mua cháo còn nóng đó – nhỏ chìa hộp cháo ra đưa cho tôi
- nãy Minh mới ăn rồi – nhỏ Mỹ anh xen ngang
- ăn rồi thì thôi – để Quyên đem đi đổ
Không lẽ tôi lại phụ lòng nhỏ, khi nhỏ chạy trong mưa mua cháo cho tôi, mà tôi lại từ chối sao, nhưng tôi lại mới nuột hộp cơm gà của nhỏ Mỹ anh lúc nãy, thôi kệ chết thì chết vậy
- đừng, đưa đây tui ăn cho – tôi mỡ giọng sau khi đắn đO
Nhỏ bổng mĩm cười những vẫn còn tỏ vẻ giận dỗi, nhò lại dỡ giọng
- ăn không nói thì để tui đem đi đổ
- thôi đưa đây nỗi mà – tôi gượng giọng nói
Nhỏ mĩm cười tươi rồi, còn mỹ anh thì trố mắt nhìn tôi, nhỏ mỡ cái hộp cháo ngi ngút khói ra, hơi nóng phả vào mặt tôi
- ăn được hk, hk thì để quyên đút như hôm qua nha – nhỏ cười khì
- thôi thôi, để tui tự ăn hôm qua sợ lắm rồi – tôi than vãn
Nhỏ Mỹ anh xụ mặt xuống khó chịu, nhỏ đứng phắt dậy vùng vằn bỏ đi
- mỹ anh đi đâu vậy – tôi ngước nhìn
- tui đi học thêm, mấy người có người chăm sóc rồi làm gì cần tui nữa – nhỏ tỏ vẻ giận dỗi
- làm gì có, ừ…bận thì về trước đi cẩn thận đó
Nhỏ ” ừ ” quay lại nhìn tôi lè cái lưỡi ra rồi chạy mất, căn phòng im phắt mưa vẫn tí tách rơi, tôi sau khi gượng ép hộp cháo bự tổ chảng kia thì ngước nhìn ra cửa sổ, chiều là tôi sẽ ra khói cái nơi tù túng này rồi, nhưng vấn đề lớn nhất là tiền đâu mà trả viện phí đây trời………….
Tôi quên mất, tiền trong người tôi chỉ còn vỏn vẹn 300 ngàn sau mà đủ trời má ơi chắc chết quá, không lẽ tôi phải trốn viện quá, nhỏ từ ngoài cửa nhìn thấy gương mặt lo lắng hốt hoãng của tôi chắc nhỏ cũng đón ra điều tôi đang ngĩ trong đầu nên giả vờ hỏi
- ngĩ gì thế – nhỏ cất giọng
- ừ….ừ…thì..về cái vụ viện phí – tôi lấp bấp nói
- Quyên trả cho – nhỏ nói tỉnh queo
- hã……..nhưng kì lắm – tôi ngệch ra
- cho mượn thôi chứ đâu có cho luôn đâu – nhỏ cười khì
- nhưn..g….mà – tôi lấp bấp
- hk có nhưng nhị gì hết nhớ trả tiền tui đó – nhỏ hất giọng lên
- ừ…m
Mưa đả ngừng rơi, từng giọt nước còn động lại tên những tán lá cây ướt đẩm, sau cơn mưa trời lại sáng, sau khi mấy đen tan biến trong làng nắng, mây xanh lại trở về vị trí củ của nó. Bầu trời hoang đảng, dòng người lại tiếp tục lấn át nhau dưới đó, trên này tôi đang lay hoay dọn đồ, tôi chỉ có vài bộ độ nhỏ nên cũng nhanh, nhỏ lúi húi dìu tôi
- đi được mà – tôi nói
- được ko đó – nhỏ chau mài lại
Tôi dậm chân chứng tỏ cho nhỏ thấy, nhỏ cười khì nhìn tôi
- thôi biết rồi khỏi làm nữa
Tôi quãi cái balo ngồi trước gế đá đợi nhỏ, mấy chóc nhỏ quay lại với cái biên lai trên tay, nhỏ thấy tôi đang ngồi nhìn lên trời liền rón rén lại hù tôi, tôi giật mình vô tình môi tôi lướt ngang má nhỏ, hai má nhỏ đỏ ửng lên, và hình như tôi cũng vậy, tôi và nhỏ đứng như tượng nhìn nhau
- bao nhiêu vậy – tôi cắt ngang cái gương mặt đỏ gất của nhỏ
- à ừm…ít thôi – nhỏ lấp bấp
- ít là bao nhiêu – tôi ngiêm giọng
- 3 triệu – nhỏ nói
Sặc….3..3 triệu má ơi ăn gì mà mắt dữ vậy trời, bà mẹ mày bệnh viện ơi, mày hại tao rồi, đào tiền đâu ra mà trả cho nhỏ bây giờ trời, chắc tôi đi ở đợ quá
- ngồi ở đây nha, để quyên đi lấy xe
Nhỏ lon ton chạy lại nhà xe của bệnh viện, tôi bước uể oãi chậm theo, chóc lác sau nhỏ phi trên con dylan màu đen, sau mà nhìn ngộ quá vậy trời, cái tướng nhỏ xíu mà ham chạy xe bự. Nhỏ ngồi đừng trước, tôi ôm cái ba lô ngồi phía sau, tôi ngắm nhìn con phố sau cơn mưa lớn, nước còn đọng khá nhiều trên đường chưa kịp thoát, nước bị chẻ đôi dưới bánh xe của nhỏ, chẵng mấy chóc nhỏ đả tới khu nhà trọ của tôi, tôi bước xuống vừa định bước vào thì nhỏ lên tiếng
- mai quyên qua rước minh đi học nha – nhỏ nói
- thôi tui đi bộ được
- không! Mai quyên qua rước đó
Tôi chậm rãi lại mở cửa, căn phòng lạnh lẽo cô đơn, tối hù, tôi ngả người xuống cái giường lạnh lẽo, chẵng mấy chóc sau tôi chìm vào giấc ngủ vô hồn……………………..
Cộc…cộc…cộc một thứ gì đó gõ vào cánh cửa làm bằng tôn. Tiếng phọt ra cuả những chiếc xe ngoài cửa, tiếng nói tiếng cười ríu rít. Tôi giật mình thức dậy, căn phòng có được một chút ánh sáng của buổi sớm, tôi chổi nhẹ tay xuống giường đứng vậy, tôi dụi hai con mắt mình và tiến ra mở cửa. Một mùi hương nhẹ dịu ngoài đó, nhưng tôi mới thức cũng chả đón xem là ai, tôi cứ như một phản xạ bình thường người to gõ cửa thì mình mở cửa. Tôi mở cái chốt bằng sắt chắn ngan ra, ngó cái đầu ra khỏi cửa xem ai đang ngoài đó, một cái váy ngắn, một thân hình nãy nỡ, một mái tóc đung đưa trước gió, một câu nói khiến tôi trở về với thực tại
- giờ này còn ngủ nữa hã trời – một âm thanh ấm áp vang lên
- ai vậy ? – tôi dụi mắt nhìn
” Chạch ” hai bàn tay nhỏ nhắn vổ nhẹ vào má tôi, cái cảm giác mát lạnh truyền về
- Quyên nè, thức đi học nhanh coi 6h15 rồi – nhỏ hối thúc tôi
- Quyên à, qua đây làm gì vậy – tôi chậm rãi nói
- hôm qua quyên nói qua rước minh đi học mà , quên rồi hã? – nhỏ vã vã vào má tôi
- ừ…….oa…..đứng đó đi, đi tắm cái
Tôi mở toang cửa ra, quần xì quần dài áo ngắn, tập vỡ lộn sộn cả lên, từ ngày em đi, không có ai chăm sóc nơi này, không có ai quét dọn, và không có ai mang lại nơi đây một chút ấm áp. Tôi dồn đống đồ dơ vào cái thao mũ để đó chiều giặc, tôi với tay lấy bộ đồng phục dày cợm bước ra
- vào phòng ngôì đợi đi – tôi lạnh nhạt nói
- ừm…….phòng gì mà bừa bộ vậy – nhỏ nói
Tôi kệ những lời than vãn của nhỏ, bước nhấp nhô ra phía sau, từng dòng nước lạnh toát chãy đều trên người tôi, tôi lắc mạnh đầu mình để tỉnh táo, sao khi vệ sinh sạch sẽ tôi bước ra cái vẽ mặt tỉnh táo đả xua tan cái gương mặt ngáy ngũ của tôi. Nhỏ vẫn ngồi đó, hai chân đá bôm bốp vào nhau, sao?…..cái cảnh này giống em quá, cái hành động này em cũng đả từng làm rồi, cái lúc em ngồi đó đợi tôi về ăn cơm. Tôi sựng người lại một chút để trở ngược về với hiện tại, đây không phải em, đây là một người con gái khác, một người con gái khác. Tôi với tay cho mấy cuốn tập vào trong cặp, nhỏ đứng dậy nhìn tôi, và nhìn khắp cả căn phòng tôi ,chợt nhỏ lại thở dài, nhỏ hành động như vậy cũng phải vì trước mắt nhỏ là một cảnh tượng hùng vĩ, chẵng khác gì truồng heo cả.
- Đi ko làm gì đứng đó wài vậy – tôi cất giọng
- à ừm….đi chứ cũng trể rồi
Nhỏ lúi cúi tiến ra phía trước, tôi tắt đèn và khoá cửa lại đi sau nhỏ, hôm nay nhỏ lại đi con xe bự tổ bố của nhỏ, nhìn nhỏ chóng xe mà tôi phải bật cười, đúng là cái thứ lùn mà bà đặt chơi trội.
- chạy được ko đó, nhìn thấy ghê quá – tôi nói
- được chứ, hôm qua ai chỡ minh về – nhỏ hất càm lên tỏ vẻ đắc ý
- thôi để tôi chở cho chị hai – tôi cười khì nói
- không! Quyên chạy được mà – nhỏ bướng bỉnh
Tôi ngồi ra phiá sau nhỏ, nhỏ bắt đầu đề ga và chạy, con đường đả thoáng hơn, đâu đó cũng có một chút ít vũng nước còn động lại, dòng người chen chút dẫm đạp lẫn nhau trên đường, nhỏ chọn con đường khác để không phải chịu tình trạng kẹt xe, tóc nhỏ bay loà xoà trong gió hất cả vào mặt tôi rát rạt, không thể chịu nói cái sự đau đớn này nữa, tôi túm nhẹ lấy tóc nhỏ và lấy sợi dây thung buộc lại cho nó khỏi bay. Nhỏ giật mình một chút rồi cũng để yên cho tôi buột lên, thoáng chóc tôi nge thấy nụ cười khúc khích của nhỏ phía trước. 20 phút sau khi chạy đường vòng tôi và nhỏ cũng đến trường, bây giờ là 6h45 nên từng dòng học sinh bắt đầu vào trường, nhỏ gữi xe vào nhà xe, hầu như tất cả cặp mắt điều hướng về tôi, đôi chút ngưõng mộ và cũng có ghen tị. Ngưỡng mộ là vì tôi lại đi chung với một đứa đẹp như vậy, nhưng đa số là ghen tị một thằng như tôi lại được cô em xinh đẹp chở đi học cũng lạ thật. Nhưng thôi kệ mẹ tuì mày nhìn điểu thì cứ việc nhìn anh đéo chấp, 2 phút sau nhỏ cũng trỡ ra, tay cằm lấy cái phiếu xe màu xang dương đậm, miệng nhỏ cười ríu rít , đôi mắt nhỏ nhìn tôi , tôi và nhỏ bắt đầu đi vào thì
- đợi mỹ anh vào với – nhỏ vừa đậu con atilla của mình xong
Nhỏ lon ton chạy lại cạnh tôi, nhỏ xúng xính trong cái váy ngắn đung đưa với chiếc cặp táp.
- đi gì nhanh quá hông đợi gì hết á – nhỏ chọt tay vào hông tôi
Tôi giật nhẹ người rồi thều thào trả lời nhỏ
- ai bảo đi trể chi giờ còn la ó – tôi trêu nhỏ
Tôi cảm nhận được một cảm giác khó chịu kế bên mình, là nhỏ quyên gương mặt nhỏ nhăn nhó đăm chiêu không nói gì, tôi đẩy cù chỏ vào eo nhỏ
- làm gì vậy – tôi hỏi nhỏ quyên
- hông có gì – nhỏ lạnh nhạt nói
Thôi kệ nhỏ muốn làm gì thì làm tôi chẳng quan tâm, từ lúc ngoài cổng vào tôi im phắt, 2 nhỏ hỏi tôi, tôi thì cứ ậm ừ cho qua chuyện, chúng tôi đả đứng trước căn tin của trường, hai nhỏ lon ton chạy vào mua gì đó, còn tôi thì cứ đều đều trên đôi bàn chân của mình, 1 bậc…..2 bậc……tôi cứ đều đều leo dốc trên những bậc thang, hình như mấy đứa trong trường nhìn tôi với ánh mắt gì đó tôi cũng chẵng hiểu nổi, ừ thì cũng phải bửa trước tôi mới bem thằng đầu gấu trường này mà, tôi cười nhép môi rồi đi lướt qua những ánh mắt ấy, chợt một thằng với cái băng trên đầu, chẵng khó để tôi nhận ra, đó là cái tác phẩm của tôi mà, tôi lướt ngang qua nó, nó nhìn tôi hầm hầm như muốn xé xác tôi ra, thít thì chơi đi anh tặng mày thêm bên kia cho đủ bộ, tôi nói rôì tự cười một mình, đặt nhẹ cái cặp xuống gế thằng thành đang tám xụm gì với mấy đứa kia chợt thấy tôi liền chạy lại
- xuất viện rồi hã ” Máu Lạnh ” – nó hỏi
- ừ, mày vừa kêu tao bằng gì – tôi lạnh nhạt nói
- tao kêu mày bằng ” Máu Lạnh ” chứ gì – nó lập lại
- sao kêu tao bằng cái tên đó – tôi hỏi
- ai biết à, tao cũng nge mấy đứa trong trường đó thôi, mà chắt cái gương mặt lạnh te của mày với chả lại cái kì tích 1 chơi 20 đó thôi – nó tường thuật lại
- 1 chơi 20 cái gì, cuối cùng tao cũng chèm bẹp thôi – tôi nói
- haha…..bẹp cái đéo gì mày cứ khiêm tốn – nó nói
- thôi địt mẹ mệt *** quá
Tôi nói chuyện với thằng thành một lúc thì hai nhỏ cũng vào, uã nhưng mà phòng của nhỏ Mỹ anh đằng kia mà, sao nhỏ lại phòng này. Nhỏ bên khung cửa sổ đưa cho tôi một cái hộp nhỏ
- xôi gà đó ăn y – nhỏ nói
- bao nhiêu tiền để minh trả – tôi chòm người dậy
- thôi có chút xíu mà – nhỏ cười hì hì
- bao nhiêu minh trả – tôi ngiêm giọng
Vừa mới nói dứt câu thì nhỏ đả chạy tuốt, bỏ lại trên tay tôi hộp xôi, bịch nguyên chai nước suối đặt trên bàn tôi, tôi đặt hộp xôi xuống ngươc nhìn
- nước đó ông uống đi, mua dùm chứ ko có cho đâu trả tiền đây – nhỏ phủ đầu ý ngĩ của tôi
- bao nhiêu – tôi hỏi
- 3 ngàn lẹ coi vô học rồi – nhỏ nói
Tôi móc 2 tờ tiền ra đặt lên tay nhỏ, nhỏ quay người lại bước vào chổ, tôi giật mình khi nhìn thằng thành, nó tỏ ra một nụ cười nham nhở
- ước gì mình được như anh ấy, sáng có một em xinh tươi đưa đi học, một em mua cho đồ ăn sáng………chuá ơi tội lỗi quá sau người không trừng phạt con mà lại trừng phạt thằng máu lạnh này hỡ chuá – nó than vãn bên tay tôi.
- chúa đéo gì mày khùng vừa thôi
Tôi ngặm nhắm hộp xôi nhỏ mỹ anh vừa đưa cho tôi, cái vị mằn mặn đặc trưng của hộp xôi làm tôi ăn sạch bách, tôi uống một hơi nước suối vào bụng. Thế là xong buổi sáng lúc này thì ông thầy dạy sữ cũng bước vào, ổng như thường lệ vẫn ru ngủ học sinh, mà trong đó có cả tôi.:……………..mấy chóc cũng đả tới tiết giải lao 15” tôi vừa định lên sân thượng hút thuốc thì đả bị nhỏ Bích chặn lại
- ông đi đâu đó – nhỏ hỏi
- lên sân thượng – tôi nói
- hút thuốc �
- ừ
- cấm cô dặn tui rùi ông mà hút là tui đi méc cô với lại mới xuất viện mà hút cái gì hã – nhỏ hét vào mặc tôI
- vậy thì thôi
- vậy tốt chị thương
Nhỏ hun nhẹ lên ngón tay nhỏ rồi đặt vào má tôi, cái hạnh động của nhỏ làm tôi đứng sững còn thằng thành thì nhãy dựng lên nói
- Ôi chúa ơi
Tùng….tùng….tùng
Thế là hết một ngày bận rộn, tôi sách cặp ra về thì thằng thành níu lại, nó chìa cái gì đó dài được bọc bằng giấy báo đưa cho tôi
- kiếm của mày nè
- cám ơn
Tôi nhét ngay vào cặp mình để không ai thấy, tôi thông thả bước ra khỏi cổng thì thấy hai con nhỏ đứng tự bao giờ. Mỗi đứa một con xe riêng, tôi vừa bước đến cỏng thì nhỏ Mỹ anh chạy lon ton lại nếu áo tôi nói nhỏ
- Mình về chung nha
Tôi chưa kịp làm gì thì đả thấy ánh mắt sắt lẹm của nhỏ Quyên, nhỏ nhìn tôi đăm…..lặp bặp tiếng bước chân chạy đến gần, một người đàn ông xăm trổ đầy mình chạy lại, cái gương mặt lầm lì này không ai khác chính là anh nhỏ quyên
- chào nhóc mới xuất viện hã
- dạ – tôi đáp
- em về với bạn đi, đưa xe anh đi công chuyện cái – anh nhỏ quyên nói với nhỏ
- nhưng m�
Ông anh nhỏ cướp xe của nhỏ phóng đi, để lại nhỏ gương mặt ngỡ ngàng.
- Mỹ Anh chở Quyên về đi, minh đi bộ cũng được
- Không! – nhỏ đồng thanh
Sau cuộc nói chuyện nãy lữa dưới ánh nắng chói chan thì chúng tôi quyết định tống 3 về, tôi cằm lái nhỏ mỹ anh ngồi giữa, 2 bầu vú nhỏ áp sát và lưng tôi làm thằng nhỏ tôi dừng dựng lên, nhỏ quyên thì ngồi đằng sao túm lấy áo tôi. Vù….vù…..chúng tôi lướt trên những con đường vắng, một lát sau khi hoà theo gió thì tôi cũng đả tới nhà trọ của mình, 2 nhỏ ra về, tôi lẵng lặng vào phòng và thay đồ đi làm. Từng ngọn nhó ***g lộng thổi lướt qua người tôi, nắng , gió, hoà vào nhau tạo nên một khung cảnh khác lạ, tôi chạy một chút thì cũng đả đến chổ làm tôi sợ sệt tiếng vào ko biết có bị đuổi việc hay không nữa, bà chủ trong thấy tôi liền nói
- Khoẽ chưa mà lên đây rồi
- dạ cũng đở rồi
- dữ dằn hé dám bem nhau rồi nằm viện luôn – chị cươì
- dạ..dạ – tôi xoa đầu
- thôi đi vào thay đồ đi khách bắt đầu đônh rồi ki�
Nắng lên cao, gió thổi mạnh và tôi bắt đầu công việc thường nhật của mình để tự trang trải cho bản thân của chính mình
- Minh khách vô nữa kìa – tiếng bà chủ van lên bên tai tôi
Tôi tiếng lại chổ mấy người khách vừa mới vào, chẳng khó để tôi nhận ra một người trong đám đó, đó là chị y tá xinh đẹp, chị ơi sao chị đi làm y tá, chị đi làm người mẫu hợp hơn đó chị. Tiếng cười nói văng vẵng của đám đó râm vang cả quán
- mấy chị dùng gì – tôi xen ngang cuộc nói chuyện
Chị y tá xinh đẹp thấy tôi liền cười nhẹ, nháy mắt với tôi, tôi thì cười lấy lệ. Chị ơi chị định dụ dỗ trẻ vị thành niên �
- em mới xuất viện à – chị đổi chổ ra ngồi kế tôi.
Sặc nguyên cặp vú săn chắt hiện ra thấp thoáng dưới áo chị, tiếng thở phập phòng từ lòng ngực làm cho cặp dưa hấu lung lây theo gió
- dạ mới xuất viện hồi chìu hôm qua – tôi đáp
- mà khoẽ chưa mà đi làm nữa thế – sao chị quan tâm em quá, làm em muốn……..
- dạ cũng khoẽ rồi – tôi đáp
- ừm siêng ghê ha……lấy chị 2 li cam vắt, 1 li cafe sữa, 3 li sinh tố dâu
Tôi hí hoáy trên cuốn sổ nhỏ quen thuộc, rồi chậm rãi bước vào quán, một chút sau tôi bưng bê nguyên đóng nước trên tay, công nhận có mấy li mà nặng thật, đặt nhẹ xuống bàn.
- mời mấy chị dùng
Tôi vừa định bước vào, thì nge một cuộc nói chuyện khá căng thẳng giữa một thằng cũng khá cao ráo đẹp trai đang ngồi chịu đạn
- Sang mày đểu vừa thôi.
- đểu cái gì, thư nói gì tui ko hiểu
- sao mày cho nhỏ hy vọng rồi lại dập tắt nó, thà mày nói rõ ngay từ đầu với nó để nó ko phải hi vọng, chứ cớ sao mày lại cứ chơi đùa với nó thế
- nói rõ nhé, tui ko chơi đùa trên tình cảm với bất cứ ai hết, tui chỉ xem nhỏ như là bạn, chẵng có yêu đương gì ở đây cả, người tui thích là hoa mãi vẫn vậy, còn nhi tui chỉ xem là một người bạn thôi
- mày xem nó là bạn, vậy tại sao mày quan tâm nó nhiều đến thế để cho nó hiểu lầm là mày có chút ít tình cảm với nó, nó hi sinh cho mày quá nhiều rồi, đêm qua nó khóc cạn cả nước mắt đó mày biết không hã thằng đểu vã………………..
Cho một khác chút hi vọng, rồi lại dập tắt không thương tiếc hạng người đó đúng là chó mà, nhưng……dường như bây giờ tôi cũng thuộc hạng người đó, tôi…….tôi….phải làm gì đây, có lẽ tôi trao cho 2 nhỏ quá nhiều hi vọng rồi, minh ơi là minh, mày là một thằng chó một thằng khốn nạn thật sự đó, mày sẽ gây ra thêm bao nhiêu tội lỗi để ròi trốn chạy nữa đây. Mày cần phải làm điều đó, mày đừng thân thích với hai nhỏ quá để cuối cùng mày lại gây ra đau đớn cho 2 nhỏ, minh mày làm ơn dừng lại đi, mày quên em rồi sao, mày quên những kĩ niệm tuyệt vời với nhỏ sao, mày quên nhỏ là một người trong trái tim tội lỗi của mày sao. Tôi ngồi đó, ánh nắng nóng rực rọi xuống tôi, thêu cháy tôi đi, thêu cháy thằng này đi làm ơn, tôi ko muốn sống theo cái cách mà lúc nào cũng gây ra đau khổ cho người khác. Tíc….tắc…..tíc……tắc
thời gian lặng lẽ trôi qua, lúc này ánh nắng yếu ớt cũng dần tắt hẵng, thể là hết một ngày, hết một ngày với những ý ngĩ trong đầu tôi, tô máng cái áo đồng phục lên xào, tôi lặng lẽ chào bà chủ rồ chậm rãi ra về, tôi bước chầm chậm, trong đầu tôi lúc này chẵng có thứ gì khác ngoài một câu hỏi :” Tao phaỉ làm gì đây ” lang thang trên những con phố đêm, người người tay trong tay, họ cười, họ nói, họ trao cho nhau những cái ôm ấm lòng, những nụ hôn cháy rực, nhưng đâu đó trên con đường này có những kẻ cô độc như tôi, họ lao đầu vào công việc để quên đi nổi đau, họ lao vào những vũ trường để được bay khỏi bể sâu tuyệt vọng, họ chìm trong khói thuốc, những làn khói chắng sẽ mang những ưu tư muộn phiền tan theo gió, và có lẽ tôi là dạng người thứ 3, trên tay tôi một điếu hero đang bén lữa cháy rực, tôi đưa lên đôi môi thô ráp này một hơi thuốt thật sâu, lã tã từng làn khói trắng bay nhè nhẹ ra, tôi cần một nụ hôn chứ không phải một điếu thuốc, tôi cần một cái ôm thật sâu để trao hơi ấm cho tôi, chứ ko phải hơi ấm từ cái áo khoác này. Tôi tiến nhẹ đến căn phòng của mình, một bóng người nhỏ nhắn đang tựa lưng vào tường, một làn da trắng lấp ló trong bóng đêm, một thứ gì đó hình chữ nhật đang trên tay người đó. Tôi tiến lại gần xem ai đang đứng trước cửa phòng của mình, một nụ cười chợt sáng lên, cái lúm đồng tiền xoáy sâu trên gương mặt, là nhỏ Trâm
- hai hôm nay anh đi đâu vậy – nhỏ hỏi tôi
- anh có một chút việc – tôi đáp
- vậy hã, anh kèm em học nữa nha – nhỏ mĩm cười
- ừm được
Tôi mỡ cái khoá ra và bước vào nhà, nhỏ rón rén theo sau tôi, ” Tách ” tôi bật đèn lên, ánh sáng rọi lên khắp căn phòng, một ánh sáng giả tạo ko chút ấm áp.
- học tới đây rồi nè – nhỏ chỉ vào cuốn tập
- ừ để anh coi
Tôi nhìn vào cuốn vỡ trắng tươm có hàng chữ nắn nót trên đó, tôi lại dạy cho nhỏ, chỉ cho nhỏ từng bài tập, từng mánh làm bài.
- trâm này anh hỏi em một chuyện được không – tôi hỏi
- dạ được
- nếu một thằng con trai cho một người con gái chút hi vọng rồi dập tắt nó, em ngĩ thằng đó là người như thế nào
- à…….nếu có người như thế, thì chắc người đó là người con trai tệ nhất, trao cho người khác hi vọng rồi lại dập tắt, chắc người con gái đó rất đau lòng đó. – nhỏ ngừng viết
- ừ
- mà anh nè, nếu bây giờ có người nào đó nói yêu anh thì anh sẽ chấp nhận hay từ chối – nhỏ hỏi tôi
- ừ chắc có lẽ anh sẽ nói từ chối, vì một người như anh sẽ chẵng đem lại hạnh phúc cho ai đâu.
Phải rồi, tôi có bao giờ đem lại hạnh phúc cho ai đâu, tôi chỉ toàn đem lại toàn buồn đau và đau khổ cho những người bên cạnh tôi, có được em mà còn ko thể giữ được em huống hồ là mang lại hạnh phúc, chỉ có những người khác đem lại hạnh phúc cho tôi chứ tôi chưa bao giờ làm được điều đó cả.
- Sao anh lại nói như thế – nhỏ hỏi tôi
- Thì sự thật nó là như thế mà, em cũng thấy rồi đó – tôi nói
- Sao anh cứ ôm hết tội vào mình vậy, Chị ngân đi không phải là do ba mẹ bắt đi, mà là do anh điện ba mẹ chị ấy lên mà.
Nhỏ nói làm tôi sững người, sao nhỏ lại biết ngân bị ba mẹ bắt đi, sao nhỏ lại biết tôi làm chuyện đó
- Sao em biết – tôi ngiêm Giọng
- bửa đó em ngủ ko được đi lanh quanh thì thấy anh ngồi đó điện cho ai đó, em đứng nép người kế bên nên em nge hết………..
- ừ…..vậy à, em cho rằng anh làm điều đó là sai phải không – tôi hỏi
- ừ. Em ko biết rõ chuyện của anh và chị ấy, nhưng mà anh làm chuyện đó là có nguyên do phải không – nhỏ hỏi tôi
- thôi em đừng có quan tâm chuyện của anh, làm bài tiếp đi – tôi hạ giọng xuống
- nhưng…mà…… – nhỏ lấp bấp
- ko nhưng nhị gì hết làm tiếp đi – tôi hét vào mặt nhỏ
2 hàng mi nhỏ xụ xuống, đôi tay mịnh màng nâng cây viết lên, tôi thả người xuống giường và đứng dậy, tôi bước chầm chậm ra băng ghế đá ngoài cữa, móc nhẹ điếu thuốc đặt lên môi…….” Tách ” tiếng bậy lữa quen thuộc lại vang lên, ngọn lữa xanh rì bập bồng lên, tôi đưa nhẹ điếu thuốc lại cho bén lữa, tôi rít một hơi thật sâu vào phổi, đầu điếu thuốc cháy đỏ lên, khói lại thoát ra từ cổ họng tôi, làn khối đùng đục hoà theo khung cãnh im phắt của buổi tối nơi đây. Em giờ đang làm gì hã ngân, em ở bên đó có tốt không, có ai ôm em trong lúc ngủ không, có ai thì thầm những câu truyện vui cho em cười không, có ai làm những điều đó cho em không. Ngân anh nhớ em lắm ngân à, em bảo anh yêu một người khác để quên em, nhưng anh không thể làm được điều đó, làm sao có thể rót tiếp nước vào cái li đả tràn, làm sao yêu một ai khác khi trong tim anh chỉ có nụ cười em, em chỉ anh đi, em giúp anh có thể quên em đi, em giúp anh để có thể đối đầu với sự thật này đi.
- anh zô chỉ em bài này đi, khó quá à – tiếng nhỏ vọng ra từ trong phòng
- ừ – tôi đáp nhẹ
Lấy bàn tay thô ráp quẹt bỏ nước mắt đang ứa ra từ khoé mắt, tôi rít một hơi thuốc cuổi vào phổi, dụi điếu thuốc còn đang cháy dỡ vào tường, tôi bước vào, nhỏ đang nằm trên giường tôi, miệnh ngậm viết gương mặt đăm chiêu
- đâu bài nào – tôi hỏi
Nhỏ ngước đầu lên nhìn tôi, gương mặt nhỏ hốt hoãng nhìn tôi
- anh mới khóc hã – nhỏ ngồi phắt dậy nhìn tôi
- khùng quá, bù hông bay zô mắt đó, chứ khóc gì, anh đâu có dễ rơi nước mắt như vậy – tôi thanh minh
- thật ko dậy sao em thấy đâu phải vậy đâu – nhỏ thắc mắc
- thôi khùng quá, bài nào đâu anh chỉ cho
Nhỏ chỉ tay vào cái bài tôi mới đưa nhỏ làm lúc nãy, tôi cười khì
- đầu tiên em lấy số mol của thằng này rồi…………….
Sau một lúc thì nhỏ à lên một tiếng rồi cười khì
- trời dễ quá – nhỏ tiếc núi
- ừ thôi cũng trể rồi em về đi – tôi đuổi khéo nhỏ
- nhưng mới 8h còn sớm mà – nhỏ nài nĩ
- hôm nay anh hơi mệt, mai anh bù cho – tôi nói
- ờ…..mệt thì ngủ đi em về �
Nhỏ nói rồi, gấp tập lại bước ra về nhỏ khép cữa lại cho tôi, tôi khóa chốt lại và nằm lên giường. Tiếng quạt máy chạy ro ro trong căn phòng tối ôm, tôi lại gát tay lên chán những dòng suy ngĩ lại uà về trong tôi, sao? Tôi lại nhớ về em làm gì, lại vô tình nge cuộc nói chuyện 2 người xa lạ để cuối cùng những kí ức của em lại hiện về trong tôi. Rút nhẹ điếu thuốc cũ mèm trong gói thuốc đặt trên giường, một ngọn lữa nhỏ sáng lên, và kế tiếp sau đó là một làn khói trắng mờ áo hoà tan trong màn đêm. Hết điếu này rồi lại điếu khác, tàn thuốc rơi vãi đầy trên mặt đất, tôi không thể đếm từ ngày tôi hút thuốc thì không biết đả bao nhiêu tàn thuốc rơi xuống đất, tôi không nhớ được điều đó, nhưng tôi nhớ rằng tôi bắt đầu hút thuốc là do người con gái đầu tiên của đời tôi đả đưa tôi nổi buồn chán, đả vùi dập tôi xuống hố đen của tuyệt vọng, em đưa tôi trỡ lại cái bản chất thật của mình như những ngày chiến đấu bên những thằng chiến hữu. Thuốc tàn hết, tôi chẵng còn gì cả, tôi bật người dậy, lấy một chút nước ấm trong bình thuỹ rót nhẹ vào cái fin cafe, từng giọt cà fê đen nhỏ giọt xuống cái cốc thuỷ tinh to, từng giọt nhỏ chậm rãi xuống, tôi ngồi trên chiếc gế đẩu ngồi nhìn từng giọt cafe rơi xuống, tiếng răng cưa của những bánh răng đồng hồ ma sát vào nhau…………..cuối cùng fjn cafe đả khô dưới cái cốc là một thứ chất lõng màu đen lóng lánh đang toả một mùi thơm đặc trưng của nó, đưa lên mũi hít nhẹ mùi thơm đó. Cái vị đắng tê truyền từ đầu lưỡi truyền về não, nhưng cái vị đắng này làm gì thấm thía cái đắng trong lòng tôi…….tôi ngồi trên chiếc ghế đá lạnh te đến sáng, tiếng con gà độ của ông bạn phòng kế bên gáy, trời đả sáng, từng hạt nắng của ông trời mới nhú đầu khỏi những tòa nhà chọc trời kia gọi xuống khoãng sân trống ở khu nhà trọ, tôi chạy nhanh xuống phòng tắm để vệ sinh thân thể, xong xuôi tôi chạy về phòng với tay lái cái cặp màu đen của mình đi đến trường, tôi bước từng bước chân vững chắc trên đôi chân trần của mình, 2 con mắt tôi thâm quần vì tối qua thức sáng đêm, cái hàng rào to cao được đẩy nép sang một bên, khoãng sân trường rộng lớn, tán cây vươn vãi khắp nơi, mới đây đả gần nữa tháng tôi lên đây, nhiều chuyện đả xãy ra trên cuộc đời tôi, từng cánh cữa lớp đả được mỡ tan hoan ra, tôi đặt nhẹ cái cặp vào chổ ngồi. Tôi bước lạch bạch lên sân thượng, một nơi yên tỉnh, chỉ có gió, nắng , và tôi. Miễng bón đèn còn chút ít vươn vãi trên đất, tôi hít một hơi không khí trong lành vào phổi, tôi hét to một tiếng xé toạt không gian tỉnh lặng của cái trường này, hôm nay thứ 6 tôi có tiết thể dục đầu nên tôi quyết định cúp luôn, tôi nằm trên căn nhà kho nhỏ trên sân thượng, ngả lưng mình nằm xuống, cái cảm giác mmát lạnh của xi măng xuyên qua cả lớp áo mõng đồng phục thể dục. Tôi ngước nhìn lên trời, từng làng mây thông thả trôi nhẹ, không lo ngĩ không muộn phiền, từng cánh chim nhỏ nhắn bay lượn trên nền trời xanh, tôi gát tay lên chán và ngĩ vu vơ…………………….

Tùng….tùng….
Tiếng trống vang vọng vào tay tôi, tôi trao đảo mở mắt ra, ngước nhìn vào cái đt thi đả 7h45. Tôi nãy người xuống đất……phịt…..bụi từ chân tôi văn ra mịt mù, tôi phũi tay chiếc áo mình cho sạch rồi thong thả bước nhẹ trên những bậc thang rắn chắt, tôi ngáp oa một tràng dài, thế là đả qua một tiết, vừa bước xuống tới dãy lầu thì dòng người chạy lăng xăng đủ chiều, dường như có chuyện gì đang ở nơi này chăng. Tôi nhón người đứng xem có chuyện gì thì thấy nguyên một đám bu đen tại cái lớp ở góc phòng, trong mõi con người thì luôn có một bản chất đó là tò mò, tò mò giúp xã hội con người phát triển, tò mò thúc đẩy sự trưỡng thành của con người. Tôi chẵng phải là thánh thần gì cả nên cũng có cái bản chất đơn thuần đó, tôi bước nhẹ lại cái nơi đó, ngước nhìn lên cái bảng nhỏ để trên cữa là 10B5 cái lớp này có lẽ được đồn là quậy nhất trường thì phải, nhưng kệ mẹ mày quậy kệ mẹ tụi mày, mày quậy thì tao có phim coi đở buồn. Chen lẫn trong đám đông xô đẩy kia Wao một cảnh tượng thật là hùng vĩ, một đứa con gái thon thả, tướng tả mạnh mai, hớt tóc ngắn, gương mặt trái xoan nhưng nhìn thoáng qua cũng biết là dân anh chị rồi. Chát…..bóp….những cú tán liên hoàn vào mặt đối phương, nhưng đối phương này là một sumo nói trắng ra là con nhỏ tôi bem hôm nọ, mặt con sumo này xưng tấy đỏ bầm lên, nhỏ kia thì cứ liên ảnh tát như trong phim hành động, ái chà chà, nhìn mãnh mai vậy mà quánh gì mà kinh vãi ***, tôi nhìn mà còn rợn người, đang đứng xem phim thì tiếng ông bảo về van lên
- Ê mấy đứa kia làm gì đó – ổng la lên
Cả đám đang bu đen lại tuá ra chạy như điên, tôi vẫn còn đang đứng xem mặt kệ tiếng ổng la, cuối cùng bộ phim cũng kết thúc, nhân vật chính tay bỏ chạy, tôi đang đứng ngắm mây bây bồng bềnh thì ” Rầm ” con nhỏ đâm sầm vài tôi, tôi ngả người cái phịch xuống nền gạch, con nhỏ đè lên người tôi, nguyên cái ngực bóp cũng vừa tay đè lên ngực tôi lực áp suất làm muốn nổ lòng ngực tôi.
- này đứng dậy được chưa chị 2 – tôi mở miệng
Con nhỏ lòm còm ngồi dậy đôi mắt nhỏ nhìn tôi căm thù bất ngờ hai tiếng .
- Biến thái
Đụ….cái gì vậy trời, nhỏ này đâm sầm vào người tôi còn nói tôi biến thái hã trời. À à nguyễn thị thu hằng 10B4 vừa nhìn xong là con nhỏ chạy mất bỏ tôi lại cái lọng tự trọng bị tổn thương nặng nề. Mẹ cái gì vậy trời, tôi vừa đi vưà gãi gãi đầu, vừa bước vào lớp nhỏ Quyên đả nhìn tôi hờn dỗi, nhưng tôi kệ ánh mắt của nhỏ nhìn tôi. Tôi đặt đít xuống cái gế ngả lưng tựa vào bàn sau.
- tiết 1 mày ở đâu thế – thằng thành hỏi
- à tao ở trên sân thượng chợp mắt một chút – tôi nói
- hôm qua mày thứ nguyên đêm à – nó hỏi tiếp
- ừ sao mày biết – tôi chậm rãi
- mắt mày thâm quần hết rồi kia
Tiếng lao xao của thầy cô càng tới gần lớp, suốt nguyên tiết tôi chịt gục mặt xuống bàn mà ngủ, có lẽ do tối qua những điếu thuốc, những tách cafe đắng, và nhất là những suy ngĩ đả vắt kiệt sức của tôi
- Ê minh….dạy mày, ông thầy kêu kìa – thằng thành lay tôi
Tôi bật người đứng dậy, ông thầy nhìn tôi lơm lơm, tôi thì chỉ cuối gằm mặt xuống bàn
- Em lên làm bài này cho tôi làm ko được thì 0 điểm
Tôi ngáp dài rồi bước lên bản, cũng may bài này hôm qua vừa học nên tôi còn nhớ mang máng cách giãi, đứng gặn một chút cuối cùng cũng làm xong, tôi thẩy viên phấn vào hộp, mặc kệ ông thầy đang nhìn tôi hầm hầm. Tôi lại ngáp dài, tôi ngồi phịch xuống nhưng lần này tôi không ngủ nữa mà nhìn sang phía cửa sổ từng chiếc lá rơi rụng thả mình theo cơn gió, trao đảo một lúc cuối cùng thì đích đến vẫn là mặt đất mà thôi, một bóng người với máy tóc ngắn lướt qua, chẵng khó để nhận ra đó là con nhỏ chữi tôi Biến Thái lúc nãy.
- mày biết con nhỏ đó là ai ko ? – tôi quay sang hỏi thằng thành
Nó nãy giờ vùi đầu vào cuốn truyện chi chít chữ ngốc đầu lên nhìn tôi
- à….con nhỏ đó tên hằng học 10B4 nge nói cũng quánh lộn dữ lắm, nhưng được cái là rất xinh, học giỏi, à mà quan trọng nhất là nhỏ này đó giờ chưa quen thằng nào cả – nó tường thuật cho tôi
- ừ thế à quánh lộn mà học giỏi, vô lí vãi đái
- ừ thế mới vãi, uã mà mày hỏi con nhỏ đó chi vậy, nge nói nó ghét con trai lắm – thằng thành lãm nhãm
- à cũng ko có gì đâu, nãy tao thấy nó quánh con nhỏ kia như fim nên mới hỏi thôi – tôi gặt cổ mình kêu rôm rốp
- ừ, nhỏ đó quánh lộn ghê lắm
Tôi ngả người ra sau, vắt 2 chân lên ghế, chợt tôi thấy nhỏ Quyên nhìn tôi chân chân, nhỏ ngồi cạnh tôi chỉ cách có một đường đi nên có lẽ nhỏ nge hết, nhỏ quăng một mãnh giấy nhỏ qua tôi. Tôi gỡ ra đọc ” Sau lúc sáng ko đợi Quyên, tiết đầu Minh ở đâu vậy ” tôi đọc xong quăng mãnh giấy vào học bàn, tôi tỏ vẻ bình thản như chưa đọc nó, đừng quan tâm tới thằng này như vậy, thằng này không xứng đáng vậy đâu, đừng có quan tâm với thằng này như thế. Hai hàng mi nhỏ sụp xuống, nhỏ úp mặt xuống bàn rồi nhỏ lại viết một miếng giấy đưa qua cho tôi ” Sao không trả lời Quyên, Quyên có làm gì đâu ” Hàng chữ ngây ngô của nhỏ khiến tôi nhói lòng, tôi viết lại cho nhỏ ” Quyên không có lỗi gì ở đây cả, lo học đi đừng có quan tâm đến thằng này ” tôi thẩy nhẹ qua cho nhỏ, lúc này tiếng trống kết thúc buổi sáng mệt nhọc. Tôi bước thậy nhanh ra khỏi lớp, thì nhỏ mỹ anh tựa người vào cầu thang đợi tôi, tôi lướt qua nhỏ như người xa lạ, nhỏ nếu áo tôi lại nỡ một nụ cười thật ngọt ngào.
- Sao ko đợi tui, về chung nha – nhỏ nói
- thôi mỹ anh về ên đi, tui đi một mình cũng được – tôi nói
- hôm nay Minh sao zạ? – nhỏ nhóm người lên nhìn vào mắt tôi
Tôi lướt người qua tránh ánh mắt của nhỏ, sao tôi lại không giám nhìn nhỏ thế này.
- ko có gì, về đi – tôi nói
Nói xong tôi chạy nhanh xuống từng bậc thang, tôi bước thật nhanh, chạy thật nhanh để nhỏ không đuổi kịp tôi ko muốn mình được quan tâm nhiều như thế, tôi không xứng đáng. Tôi chạy chạy và cứ chạy, mồ hồi đổ ướt nhừ trên lưng tôi, tôi quăng cái cặp vào góc giường, tôi tự dưng lại mỡ cái hộp tủ ra, một thứ gì đó bị phản xạ bở ánh nắng rọi vào mặt tôi, tôi nhất nhẹ cái khung hình lên, lại một nụ cười, một nụ cười ngọt ngào ôm tôi, bàn tay lạnh lẽo nhưng có một trái tim ấm áp. Người con gái chấp nhận làm người thứ 3, ôm lấy hết tất cả đau khổi vì mình. Linh….linh à, anh làm như vầy có đúng không hỡ em.
Tôi ăn một tô mì gói xong, bước vào nhà tắm phía sau dãy phòng trọ, từng dòng nước lạnh te cứ chãy dài trên người tôi. Dòng nước lạnh sẽ cuốn phăng tất cả, đó là thứ sẽ rữa sạch những ưu tư muộn phiền của tôi chăng.
Tôi chạy thật nhanh đến chổ làm, giờ này sao khách đông , nhưng mà sao toàn đồng phục đi học thế này, tôi bươc vào thay cái áo thơm phức vừa mới giặc máng lên giá đồ, tôi lại lăng xăng với cuốn sổ tay nhưng cuốn sổ hôm nay mới toanh, cuốn sổ kia đả được bức đến trang giấy cuối cùng rồi. Cũng như thường lệ tôi rão khắp quán, từ tây sang đông, tự nam lên bắc, cứ mõi bước đến bàn là tôi nỡ một nụ cười mĩm chào khách, nhưng cái bàn này tôi cười không nõi, cái bàn này là một nhóm con gái nhưng nhất là có con nhỏ mới chữi tôi hồi sáng………….con nhỏ đó thấy tôi cái môi liền công lên, nó nói nhỏ với con kế bên cái gì đấy……tôi mặt kệ mày nói chuyện tào lao liên quan gì đến tao, chẵng có liên quan gì cả
- mấy bạn uống gì – tôi hỏi nhẹ
- anh ơi anh tên gì thế ạ – một con be bé trong đám cât giọng
Má ơi, ốc cục nó nỗi gân hết lên người tôi, cái giọng gì mà nhựa vãi đái vậy trời, tôi lắc đầu, đúng là gái quậy có khác
- Minh…..qúy khách uống gì – tôi đáp
Bấy giờ con nhỏ Hằng mới quay người sang tôi nói
- Tên biến thái chứ tên minh cái nổi gì
Cái đụ má, nóng nge, máu dồn tích tụ về nảo, gương mặt tôi lạnh te đi, 2 mắt tôi đục ngầu, tôi hít một hơi sâu vào phổi để lấy lại bình tỉnh, tôi nhếch mép cười
- biến thái mà có đứa tự dưng, bay vào ôm – tôi nhếch mép
Con nhỏ khựng lại đứng họng, láp nhám cái gì đó tôi nge không rõ, nhưng cũng phần nào đón ra là đang chữi mình.
- thôi anh lấy @/@@?@”???’ đi
Tôi ghi vào cuốn sổ mới xong xui liền quay đít đứng dậy bỏ lại con nhỏ với gương mặt tím lịm vì tức. Tôi bưng nguyên đống đồ trên tay đi chầm chậm lại, nó mà rớt một cái chắc tôi đéo có tiền thền luôn. Con nhỏ thấy tôi liền hấy ngang qua chổ khác, tôi cũng chã thèm để ý, mày hấy kệ mày chứ, liên quan gì đến tao. Vừa đặt li nước xong thì nguyên cốc trà đả hất vào mặ tôi, cũng nhờ phán ứng nhanh lẹ nhưng khoãng cách quá gần nên tôi cũng bị trúng đạn một chút ít, kết quả là ướt một bên vai, tôi nhìn con nhỏ chừng chừng. Má nó điên hã trời con mẹ nó, máu dồn lên não thật rồi, tôi đấm vào tường một cái bốp nói
- làm gì vậy điên hã – tôi nói
Con nhỏ nín bặt, nhớ hồi sáng quánh như phim mà sau bây giờ im re rồi tôi tự nói trong lòng. Má nó, tôi vùng vằn bước vào trong, mắt tôi đỏ ngầu lên tự dưng lại ướt áo, tôi vừa đi vừa phũi cái áo nhem nước.
- Minh tính tiền bàn bàn 21 kìa mày – bà chủ van lên
- thôi chị kêu mấy người khác tính đi, em mà đi một hồi có quánh lộn nữa – tôi nói
- sao thế , đi đi mấy đứa kia đi đâu rồi quán còn mình ên mày đó – bà chủ tiếp tục nói
- Nhưng…….. – tôi lãm nhãm
- nhưng nhị cái gì đi lẹ lên ko đi đuổi à – bả áp bức rồi
- rồi đi thì đi
Tôi lê bước chậm nhất có thể, cầm cái biên lai trên tay nhàu nát lại, lữa trong lòng tôi vẫn còn chưa hạ xuống, sau một chút lê bước thì cũng tới cái nơi địa ngục này
- cũa quý khách 60 ngàn – tôi lạnh te nói
Nãy giờ mới để ý con nhỏ trời đánh nép người vào con nhỏ bạn nó để trốn tôi, trốn cái đéo gì lúc nãy hầm hố lắm m�
- nè anh
Con nhỏ kia nói rồi chìa tờ 100k đưa cho tôi
- anh em gì bằng tuổi đừng kêu anh – tôi vừa nói vừa móc 2 tờ 20k ra thối lại
- uã bằng tuổi hã zị học lớp mấy
- 10B2 – tôi đáp lạnh te
- à vậy hã, trong lớp đó có người chém thằng Thiên lớp 12 gì đó phải không
- tôi không biết thằng đó, cám ơn quý khách
Nói xong tôi liền quay trở lại trong quán, con nhỏ trời đánh nãy giờ trốn kế bên nhỏ bạn nó bây giờ mới chịu ló đầu ra. Con nhỏ rón rén đứng dậy đi về, lúc nãy tôi mà là thằng bê đê chắt tôi quánh con nhỏ khói đứng dậy luôn quá nhưng tôi là một đứa có Cu tính tình lại hiền hòa nên ko thể làm thế được. Thoáng chóc trời cũng đả về chiều tôi lại lẵng lặng ra về rồi kết thúc một ngày cực kì xui xẽo, nhưng chuyện của tôi và thằng thiên vẫn chưa xong, tôi bắt gặp nó cằm điếu thuốc trên tay đi ngêng trên đường, nó liết nhìn tôi và nói
- Chuyện tao và mày chưa xong đâu – nó nói
Tôi cũng chẵng sợ cái đéo gì
- Thít thì tao cho mày thêm một thẹo nữa……….
- Được mày đợi đó con – nó nói
- Ok. Đừng có trở thành chó cắn lén là được rồi
Nó nói hầm bỏ đi, còn tôi thì cho nó một nụ cười nhết mép, thích thì mày cứ chơi đi tao đéo có ngán. Tôi thong thỏng về nhà bụng tôi đói réo lên liên hồi, nồi xong chảo gì tùm lum dưới đất, tôi chán nãn ôm nguyên cái đống đem đi rữa, lào xào ra phía sau thì thấy con nhỏ Bích với con Nhỏ như đang giặt đồ, 2 con nhỏ thấy tôi liên hỏi
- đi đâu dạ – 2 nhỏ đồng thanh
- đi rữa chén không thấy à, mà Như với bích qua đây chơi à – tôi hỏi
- ừm ở đây bữa nay ngủ luôn, cả nhà đi hết rồi – nhỏ Như nói
- ừ uã 3 người ngủ chung hã – tôi hỏi
- ừm – 2 nhỏ trả lời
- Nếu chật quá thì một đứa qua ngủ chung zới tui cũng được – tôi cười ha hã
- thôi khõi……. – 2 nhỏ kéo dài
- zị thôi tối đừng có qua nge – tôi cười đáp lại
Ôm nguyên cái đống chén dĩa trên tay, miệng thì cười cười nói nói với hai nhỏ, vừa vào trong nhà là bắt nước lên cho 2 gói mì vào, tôi xúc mì vào miệng như điên để lấy năng lượng lại, chợt hai con nhỏ bưng 2 tô mì qua đứng trươc cữa, tôi ngốc đầu lên nhìn 2 con nhỏ, 2 con nhỏ cười gian xão
- gì nữa đây hai cô nương – tôi thở dài
- còn gas hk cho mượn yk, phòng hết gas rồi – nhỏ Bích nói
- uã sao hôm nay ngoan vậy ta, bình thường dữ lắm mà – tôi trêu
- hông cho thì thôi – nhỏ Bích hất cái mặt lên
- làm giá hã, bếp trong này nè vô nấu đi
Hai nhỏ lon ton chạy vào, nhỏ Như ngồi kế bên tôi bắt đầu kím chuyện để nói
- Sau hùi sáng nhìn Minh kì quá vậy , bộ tối qua hk có ngủ à – nhỏ hỏi tôi
- có kì gì đâu à – tôi đáp
- hùi sáng nhỏ Quyên buồn lắm đó – nhỏ nói
- ừ – tôi đáp
- sao minh không quan tâm gì hết vậy – nhỏ thắc mắc
- con người như ổng thì làm gì quan tâm đến mấy chuyện đó – nhỏ Bích đang nấu nước cũng chỉa mỏ vô
- bích nói đúng đó – tôi thở dài
- à mà thôi ăn mì típ đi mì nỡ tè le hết rồi kìa – nhỏ lay tôi
Tôi và 2 nhỏ ngồi ăn mì, nói đủ thứ chuyện trên đời, chợt 2 con nhỏ lại quay về chuyện đánh nhau bữa hổm
- à mà nè bữa đó sau mà Minh quánh với tụi thằng thiên vậy – 2 con nhỏ hỏi
- ko có gì đâu đừng có quan tâm đến chuyện đó, với đừng có tỏ vẻ thân với tui, 2 bà sẽ có chuyện đó – tôi nói
- Uã chuyện gì – Nhỏ bích hỏi
- chuyện gì tui cũng không biết nữa, nhưng tốt nhất là nge lời tui đi được chứ – tôi cười lạnh te
- ờ……mà đó có phải chuyện ông hông nói chuyện với nhỏ Quyên không? – nhỏ lại noí
Tôi im lặng một phút để suy ngĩ về câu hỏi của nhỏ, tôi ăn hết tô mì rồi nói
- Không, đừng quan tâm
Hai nhỏ cặm cụi một lúc thì cũng xong tô mì, tôi đuổi hai nhỏ về phòng và đóng cữa phòng lại ngủ.:……………………
Reng…..reng…..re..ng…..cái chuông báo thức kêu ầm ĩ tôi lòm còm ngồi dậy, dụi 2 con mắt nhìn vào đồng hồ thì 6h45 bỏ mẹ rồi, tôi luống cuống tốc mền sang một bên chạy thẵng xuống nhà tắm sút miệng sút mộm, nói súc vậy thôi chứ thật ra cho kem lên bàn chãi chà vài cái cho có lệ, chạy hết tốc lực vào phòng tuột cái quần tà lõn ra mặc bộ đồ td vào, nhét vài cuốn tập vào cặp vừa định chạy ra, nhưng dường như tôi quên thứ gì đó, à phải rồi cây kiếm, quên mất, tôi cúi người xuống giường, lấy ra cây kím được bọc trong cái võ chạm khắc tinh tế, tôi nhét vào cặp và chạy ra. Ơ nhỏ Quyên sao nhỏ lại đứng đây, hôm nay nhỏ trên chiếc xe đạp của mình tựa vào tường đợi ai đó, tôi dừng lại một lúc để nhìn nhỏ cho rõ, 2 mắt nhỏ thâm quần chắc là do tối qua thứ đêm nên mới bị vậy, tôi đập nhẹ lên lên vay nhỏ, nhỏ giật mình ngả vào người tôi, cái má ấm áp dựa vào vai tôi, một hơi ấm từ cơ thể của nhỏ truyền qua người tôi, nhỏ đẩy nhẹ người tôi ra và cười
- Mình đi chung nha, quyên tưỡng minh đi trước rồi – nhỏ nói
- sao đứng ở đây – tôi hỏi nhỏ
- rũ minh đi học chung – nhỏ nói
- rũ làm gì sao ko đi trước đợi làm gì, lỡ trể học rồi sao – tôi nhăn nhó nói
- ừm….thôi mình đi đi trể rồi
Tôi leo lên chiếc xe đạp của nhỏ, từng vòng quay đều đều kéo cái bánh xe dịch chuyển nhanh trên đường, tôi đạp thật nhanh để không trể giờ, nhỏ thì cứ ngồi sau nắm lấy vạt áo tôi vẫy vẫy, nhỏ cười khúc khích phía sau, cứ mõi khi tôi ôm cua là nhỏ lại vịnh lấy eo tôi. Gió thổi mát rưỡi, từng căn nhà, từng hàng cây cứ thục lùi dần phía sau tôi, sau một lúc lướt gió hết tốc lực thì cũng đả tới trường, may quá mới có 6h59 còn một phút nữa mới đánh trống tôi cất xe nhỏ vào nhà xe và cùng nhỏ chạy ngay ra phía sau trường để học thể dục, đặt cái cặp xuống đất tôi thở hồng hộc như trâu, nhỏ thì cười khúc khích, tôi không hiểu nhỏ cười cái giống gì nữa tôi mệt mà nhỏ cứ cười hòai, hình như có thêm một lớp nữa học cùng giờ với lớp tôi. Ái chà chà, toàn mấy em xin tươi không à nha, nhưng lại có một mái tóc ngắn nhìn rất là ứa máu, À……cái con nhỏ hằng, con nhỏ chữi tôi biến thái mà còn hất vào mặt tôi nữa, chợt con nhỏ nhìn qua lớp tôi, tôi nhìn con nhỏ, nhỏ nhìn tôi. Con nhỏ chắc thấy tôi nên giật mình rồi chen vào đám đông, một bàn tay đập lên vai tôi
- nhìn thế anh ” Máu Lạnh ”
- đụ má đừng có kêu tao bằng cái tên đó à – tôi nói
- rồi địt mẹ khó thế không biết, mà mày nhìn qua cái lớp đó chị vậy – thằng thành nói
- à không có gì – tôi lấp lững
- mẹ nói đại là nhìn gái đi, còn bày đặt địt mẹ mày – nó tán nhẹ lên đầu tôi
- Ừ thôi mệt vãi đái
Tôi bước vào hàng và tập thể dục nhịp điệu…………………………………….
Tôi xách cặp đi vào lớp chưa tới lớp thì có một thứ gì đó nhọn áp vào lưng tôi, một cánh tay nhỏ nhắn choàn qua cổ tôi, làn da mịnh màn mát lạnh làm tôi dể chịu. Gỡ đôi bàn tay đang bấu chặt lấy cổ tôi, quay lại nhìn là nhỏ Mỹ Anh, nhỏ đang xúng xính trong cái váy, tóc đung đưa trong gió, hình như nhỏ đi trể thì phải tôi biết vậy là do nhỏ đang mang cái cặp trên người.
- Làm gì vậy con nhỏ kia, thân thít gì không mà ôm ít vậy – tôi tỏ vẻ lạnh nhạt
- hứ thấy ghét, bạn bè ôm hông được hã – nhỏ bấu tôi
- thân thít gì đâu mà ôm, mà tự dưng ôm tui – tôi cười
- Ghét quá – nhỏ dặm chân xuống đất
- uã mà sao giờ này mới vô học – tôi hỏi nhỏ
Nhỏ làm mặt lạnh không thèm trả lời tôi, tôi cũng chẵng vừa tôi xách cạch và quay đít đi, nhỏ luống cuống nhìn tôi nói
- tại ngủ quên – nhỏ nói
Tôi cười mĩm đắc ý
- uã ai nói vậy ta – tôi nói
- mỹ anh nói đó chứ ai – nhỏ phụng phịu cái miệng ra
- uã hồi nãy tui hỏi đâu có ai trả lời đâu mà giờ tự dưng có người trả lời nhỉ – tôi nói lạnh te
- thôi yk xuống căn tin yk – nhỏ đung đưa tay tôi
- thôi đi đi, tui lên phòng – tôi nói
- thôi mà yk yk mà, mua nước cái rồi lên – nhỏ nhõng nhẽo
Nhỏ năng nĩ một lúc thì tôi cũng phải lon ton theo nhỏ, nhỏ đưa cái cặp ra đưa cho tôi
- cái gì đây – tôi hỏi
- quãi dùm yk – nhỏ nói
- việc gì phải quãi dùm – tôi nói với nhỏ
- con trai phải biết ga lăng chút chứ, quãi yk yk m�
Tôi chưa kịp đồng ý thì nhỏ máng cái cặp lên tay tôi rồi chạy tuốt vào căn tin, tôi đứng ngơ ngác một chút thì cổ họng tôi cũng khô khốc nên cũng phải bước vào mua nước, tôi đi lại chổ quầy nước thì nhỏ cũng đang đứng đó, tôi đứng xác kế nhỏ, nhó nép vào người tôi, nguyên một đám ở đâu chạy lại chen lấn, tôi cầm mua được chai đầu nành trên tay, nhỏ lấy tôi làm xe mỡ đường để thoát. Tôi và nhỏ ngồi phịch xuống cái ghế, nhỏ uống nước kinh thật tôi vừa mới rót vào li thì nhìn sang nhỏ thì cái li của nhỏ chỉ còn vài ba cục nước đá, tôi hút một hơi, mùi thơm của đầu nành thoang thoảng qua mũi tôi, nốt một hơi vào bụng, cái cảm giác mát lạnh từ trong ra, nhỏ cầm lấy chai đầu nành của tôi rót vào li của nhỏ, tự nhiên vậy trời tôi ngước lên nhìn nhỏ
- này làm gì đó – tôi hỏi
- uống nước chứ gì, mù hã – nhỏ mắng tôi
- ơi trời, uống ké mà còn chữi nữa hã – tôi trợn mắt nhìn nhỏ
- hihi, uống chút thôi mà, con trai gì mà ích kĩ quá, phải con trai hông dạ – nhỏ nói
- tui đâu phải là con trai, tui là bê đê đó
Nói xong tôi uống éo cái tài mình, giả giọng mấy đứa bê đê, khiến nhỏ cười đến đau bụng, tôi và nhỏ bước lên lầu đưa nhỏ đi đến lớp, tôi đưa cái cặp cho nhỏ, nhỏ khì cười
- Cám ơn nha, mà trưa lát về chung nha – nhỏ nói
- Không! Lát đừng có đợi nge chưa – tôi ngiêm giọng
- bộ hông muốn về chung với tui hã – giọng nhỏ hạ xuống
- không phải! Nge lời Minh nge chưa!
- nhưng mà……. – nhỏ lấp bấp
- không nhưng nhị gì cả, xong chuyện Minh giải thích cho
Nhỏ gật nhẹ đầu, gương mặt thiu thĩu bước vào lớp, sao khi dặn dò nhỏ xong tôi cũng quay về lớp.:……………………thoáng chóc 4 tiết học đả trôi qua, bây giờ là tiết thứ 5, tiết sinh hoạt cô gợi cảm, tôi gọi cô như vậy là do cô toàn mặt áo dài mõng tanh, không biết cô cố ý, hay vô ý nữa, nguyên nhận tuột dốc của hs là do cô chứ đâu. Cô bước vào lớp liền bắt đầu sinh hoạt
- bữa nay cô sẽ xắp xếp lại chổ ngồi
Hã…..cả lớp van lên, chà chà nam mô vái đừng cho em ngồi kế con gái cô ơi, tất cả đả vào chổ chỉ còn mình ên tôi đứng ở ngoài, thằng thành ngồi chung với thằng bê đê kia, nó cứ vuốt ve thằng thành khiến tôi cười như thằng điên.
- Minh em vào ngồi vào chổ này
Cô nói xong chỉ tay vào bàn 2 kế nhỏ Quyên, giỡn hả trời ngồi trước mặt cô nữa, sao mà ngủ đây trời, còn nhất là tui quyết định làm mặt lạnh với nhỏ để không bị luyên luỵ, bây giờ thì lại ngồi chung nữa sao giờ trời
- sao em còn chưa vô chổ – giọng nói thanh thanh phát ra
Tôi gãi đầu rồi đặt cặp xuống và đặt đích xuống, mùi hương nhè nhẹ dể chịu thoát ra sau cái lớp vãi mỗng của nhỏ, nhỏ đung đưa 2 cái chân nhìn tôi cười. Tôi thì úp mặt xuống bàn để tìm cách……..
Tùng……..tùng……
Tiếng trống định mệnh vang lên vừa đánh trống là nhỏ chạy nhanh xuống nhà xe, tôi cười may quá nhỏ về rồi có chuyện thì mình ên tôi khoẽ hơn, nhưng ko phải vậy, nhỏ đợi tôi, sân trường vắng hoe, gió cuốn những chiếc lá xuống bay lên rồi lại rớt xuống, tôi giẫm nát những chiếc lá vàng chết chóc, tiếng rộp rộp phát ra dưới chân tôi
- Sao chưa về nữa – tôi hỏi nhỏ
- Quyên đơị Minh nè
Trời ơi, sao nhỏ lại không về mà đợi tôi, lỡ có chuyện gì xảy ra rồi tôi sao có thể bảo vệ cho nhỏ đây hã trời
- đợi cái gì, về đi – tôi nạt nhỏ
- không! Về chung đi
Nhỏ hét lên, sao bướng bỉnh quá vậy quyên, tôi mặt kệ nhỏ và bước đi, rầm một âm thanh vang ra từ sau lưng tôi, nhỏ ngồi bẹp dưới đất gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, tôi hốt hoãng chạy lại
- sao vậy – tôi lo lắng hỏi nhỏ
- lúc nãy định chạy theo thì bị trẹo chân – nhỏ nói
- ơi là trời
Tôi dựng xe nhỏ đứng lên, tôi khom người xuống bế xóc nhỏ lên đặt lên yên xe, từng vòng quay đều đều của chiếc bánh xe chạy đều trên mặt đất, không hiểu sao tôi lại rẽ vào con đường hẻm nhỏ này, và rồi chuyện gì cũng đến, một tiếng âm thanh chết chóc phát ra sau lưng tôi, tiếng rầm rú của xe máy vang lên
- Đập chết mẹ nó………
Khoãng chừng mười mấy chiếc xe lao tới, tôi đạp hết tốc lực, tôi không phải sợ bị đánh, mà tôi lo cho nhỏ, lở nhỏ có bề gì rồi sao, tôi tự nói trong lòng đạp….đạp….và đạp trong đầu tôi không còn gì khác ngoài chữ đó, chạy đến một lúc thì bặt……..sợi dây sên do quá bị căng do tôi đạp kịch liệt nên đả bị đứt, đằng sau cuối cùng tụi nó cũng đuổi kịp tôi nhìn xung quanh, chết mẹ rồi vắng quá, có khi tôi bị giết cũng không ai hay. Bung…..nguyên một thằng đạp xe tôi, tôi và nhỏ ngả nhàu xuống mặt đường, máu trên tay tôi bắt đầu chãy mem, tôi hít một hơi vào đứng dậy, nhỏ nằm sắp dưới mặt đường không nhúc nhích, thân con gái đả bị trẹo chân giờ lại té xe nữa, trời ơi, tôi quăng cặp xuống đường chạy lại đở nhỏ dậy.
- Quyên, Quyên có sao không quyên – tôi lay nhỏ
Nhỏ chóp chóp mắt nhìn tôi,……binh…..tôi hưỡng chọn nguyên cú súc vào bụng mình, tôi ôm bụng quằng quại, tôi thật sự thở không nổi, tôi ngiến chặt tay lại, người tôi nóng rang lên, sự nóng nãy trong lòng tôi đả làm tiêu tan nổi đau sát thịt lúc nãy, tôi lòm còm người dậy trước mắt tôi bấy giờ là nhỏ bị thằng *** em thằng thiên đa giữ lại, tay nó lâm lâm cây giao gọc giấy
- Đụ má, bữa trước mày vì con đỉ này mày cho tao nguyên cái li zô đầu, rồi chém anh ta, con mẹ nó – nó chữi xuyên tạc cả bầu trời
Thằng Chó thiên lúc này cười man rợ, tay nó lâm le cái bóng đèn đục trắng. Cả đám chó tụi nó cười ha hã, tôi gượng lại chút bình tỉnh, hồng hộc máu dồn về hai cánh tay, não và chân, tim tôi co bóp dữ dội, tôi vừa định lao lại thằng chó đó thì, nó kề cây dao trên mặt nhỏ lâm le.
- nếu để lại trên mặt con đỉ này một cái thẹo thì sao nhỉ – nó làm cái vẽ mặt chó đẻ tột cùng
Tôi khựng người lại…….binh……nguyên cái cây tràm đập vào lưng tôi, tôi khuỵ gối xuống, cả lưng tôi tê cứng tôi oằn mình la một tiếng……a…a….cả đám bọn chó đó lại đạp tôi, vào mặt vào lưng vào bụng, từ cú dậm như trời gián cứ tung vào người tôi, tôi chỉ biết ôm đầu chịu trận, tôi không thể làm gì cả, nếu tôi làm thì nó sẽ gạch mặ nhỏ, cái má phụng phịu hay ửng đỏ lên khi nhìn tôi sẽ bị một vết thương trên đó, rồi nhỏ sẽ sống ra sao với thứ đó. Chợt tôi nge một tiếng nấc vang lên, nhỏ đang khóc, nhỏ đang khóc cho tôi hay là khóc vì sợ, tôi không biết, tôi thật sự không biết……lạch bạch….tiếng mưa rớt từ trên cao xuống mặt đất, mưa hoà vào nước mắt nhỏ, tiếng cười man rợ của tụi nó hoà vào tiếng sấm trên kia, tôi ôm mặt xuống hứng chịu từng cú dậm của tụi nó, thân thể tôi đau nhóí, ê buốt, người tôi không còn chút sức lực. Bọn nó dừng lại, tưỡng chừng mọi chuyện đả xong nhưng không phải như vậy, bọn nó tản ra, 2 thằng bự con xốc nách tôi dậy binh…..nguyên một cú đạp cực mạnh vào bụng tôi, tôi khuỵ gối nhưng không chạm được đến mặt đất bốp….bốp….từng cú đấm ngay thẳng vào mặt tôi, bóc……nó nốc thằng vào miệng tôi, máu tôi tuôn ra một thứ gì đó mằn mặn tanh nồng chãy ra từ khoé miệng tôi, thứ đó bị hòa vào mau rơi lõn tõn xuống đường thứ đó màu đỏ thẩm, đầu ốc tôi quay cuồng, nhưng đó vẫn chưa hết thằng chó đó và mấy con chó ghẻ nó thay nhau đấm vào mặt mũi tôi, tiếng chạch chạch phát ra hòa vào cả tiếng mưa, chợt 2 thằng chó đẻ đó buông tôi ra, thoáng tôi thấy một thứ gì đó dài màu trắng đang từ phía bên trái lao tới, như một phán xạ bình thường tôi rút kết từ những trận chiến năm cắp hai cùng mấy thằng chiến hữu, tôi đưa tay lên nữa bốp……..âm thanh của tiếng thủy tinh va vào xương thịt , miễng vụng văng tứ tung, văng ra đường, và gim sâu vào da thịt tôi, cái cảm giác rát rạt tê buốt khi bị thứ gì đó cắt đứt da thịt của mình, máu chãy từ đôi tay tôi xuống, từng hàng máu cứ thi nhau chãy khỏi cánh tay tôi.
- làm ơn dừng lại đi làm ơn – nhỏ van nài bọn nó trong tiếng nấc
Cái âm thanh đau đớn hơn cái nổi đau xác thịt đó là tiếng khóc của những người con gái rơi lệ vì tôi, tim tôi đau nhói, nó như vỡ vụng ra hàng trăm mãnh, đau quá, tôi đau quá……Binh…..một thằng đạp vào đầu tôi, tôi bật ngược xuống đường, đầu va xuống nên nhựa, đầu tôi ê buốt, nhức nhói, máu chãy từ trên xuống phũ cả con mắt tôi, máu hòa vào mưa, nước mắt hòa vào mưa, mưa ơi xin minh đừng rơi nữa, xin đừng rơi.Mắt tôi nhắm ngiềng , bóng tối bao phủ lại nơi đây, chợt một ánh sáng hiện ra một ánh sáng nhỏ nhoi trong cái thế giới toàn màu đen này ,tôi chạy và chạy đến nơi đó, một hình bóng quen thuộc lại hiện ra trong tôi, gương mặt bầu bỉnh cái má phụng phịu
- Ngâ.n….vợ hã – tôi lấp lững
Người đó quay mặt lại nhìn tôi, một nụ cười cứu rỗi đời tôi.
- sao chồng ở đây hã, về đi mai mốt qua đây cười vợ nha, à mà tỉnh lại đi có một người đang khóc vì chồng kìa – em nói nhỏ nhẹ rồi cười tít mắt
- chồng không….không thể, vợ bên chồng đi đừng rời xa nữa vợ à, chồng nhớ vợ lắm nhớ nhiều lắm
- vợ sẽ không rời xa đâu mà, nhưng không phải bây giờ chồng ạ.
Em nói rồi dư ảnh của em lại từ từ tan, tan vào hư vô
- Đừng…đừng đừng bỏ anh ngân….em đừng làm vậy đừng – tôi khuỵ xuống hai hàng nước mắt tôi chãy dày xuống, một thứ nước mằn mặn đang tuôn, nó đang rơi ,rơi ở nơi toàn là bóng tối.
Một bàn tay nhẹ vuốt máy tóc tôi, một cảm giác mát lạnh, một cái vẽ lạnh lùng quý khoái, nước mắt tôi vẫn rơi, tôi ngước lên nhìn. Ai vậy? Sao cái cảm giác này nó thân quen thế
- anh sao lại khóc hã – một âm thanh ấm áp vang nhẹ bên tai tôi
tôi nhìn, tôi không tin vào mắt mình nữa là em, là linh, linh….linh.
Em mang trên mình một đôi cánh trắng muốt, cái vẽ ngoài lạnh lẽo nhưng bên trong là một trái tim ấm áp, một trái tim chịu đừng và an ủi
- anh hứa với em là không khóc mà, anh thất hứa với em rồi, anh không giữ lời hứa – em giận dỗi
- anh xin lỗi…..anh thất hứa với em rồi, anh xin lỗi, bên anh nha em, đừng xa anh mà – tôi kêu gào trong tuyệt vọng
- anh yếu đuối quá, anh không giữ lời hứa, anh gạt em, anh cho em đau khổ giờ anh kêu em bên anh là sao là sao hã – em lại khóc thứ chất lõng đó khiến tôi đau nhói
- anh xin lỗi, anh xin lỗi mà đừng….đừng mà – tôi ôm chặt lấy đôi chân lạnh nhạt của em
- anh chỉ biết xin lỗi, anh xem lại mình đi, có một người con gái đang trước mặt mình mà anh không cứu được nữa là…….
Đôi tay tôi thô ráp xuyên qua em, đừng đừng, đừng bỏ anh, đừng mà Linh, Linh ơi đừng mà. Một cánh đồng màu vàng của nắng chợt hiện trong tôi, gió chết lặng, cây đứng bóng, một người con gái đang chạy trên lúa, hương vị nòng nàng của đất, cái ấm áp của nắng cứ toả ra, người con gái quay lại nhìn tôi, mắt chạm vào nhau, người con gái đó cười khinh miệt
- ở đây làm gì hã, thằng bất tài kia
Người con gái mang cái vị ngọt ngào đầu đời của tôi, cái hạnh phúc ngắn ngũi đả bị dập tắt
- an..h…anh…
- xưng anh em với ai đó, tôi chẵng có liên quan gì với anh cả, đừng làm phiền tôi, tôi đang rất hạnh phúc đó
Một chàng hoàng tử xuất hiện, em ôm chặt lấy hắn, gương mặt tỏ vẻ hạnh phúc, nụ cười ấm áp, đôi môi nhỏ nhắn nhưng đả cho tôi nụ hôn đầu đời
- Về đi, làm ơn tỉnh dùm tôi cái, chứng minh cho tôi anh không phải là thằng bất tài đi
Một cái hôn ngọt ngào của em trao cho hắn, đau quá tim tôi đau quá, toàn thân tôi ê ẩm, dường như tôi đang chịu một thứ gì đó đang tra tấn mình, bóng tôí biến mất, thay vào đó là màu của máu, âm thanh đau đớn phát ra từ cổ họng ai, tiếng cười man rợ của những thằng khốn nạn, tôi trở ngược về với thực tại, từng cú dậm đau đớn lên tôi.
- làm ơn dừng lại đi làm ơn – tiếng nhỏ vang lên trong cơn mưa tầm tả
- quyên đi đi quyên – tôi gượng nói
- đi con mẹ mày – kèm theo câu nói đó là một cú đấm vào mặt tôi, tôi trao đảo.
Cả đám cười rần lên, thằng chó đỏ buông nhỏ ra cười ha hã với nỗi đau của tôi, nhỏ bổng đẩy thằng đó ra và bắt đầu chạy, nhỏ đang chạy, nhỏ cắn chặt răng, nhỏ đau đớn nhưng vẫn gượng chạy, chạy đi quyên chạy đi đừng quay lại, thằng chó đó tỉnh đuổi theo nhưng không kịp. Bóng nhỏ khuất dần sau làn mưa, tôi chợt mĩm cười thoả mãn
- cười gì hả thằng chó
Một thằng bay đến đấm vào mặt tôi, không còn thứ gì có thể ngăn cản sự tàn sát trong người tôi, tôi nhận lấy một cú đấm vào mặt, nhưng không đau, mà tôi thấy rất sản khoái, tôi cười lớn một hơi, thằng đó lại quay người lại đấm tôi, tôi đâu có bị ngu mà đưa cho nó đánh nữa, tôi lách người sang một bên, 2 cánh tay rắn chắt tôi gịt chặt vào hông nó, tôi gồng hết sức vật ngược nó qua đầu bốp……..cái hộp sọ của nó va xuống đường tạo ra một âm thanh mang rợ ( nếu các bác muốn hiểu hơn về chiêu này thì lên youtube gõ christ benoit, là sẽ có chiêu này thật sự là mòn đòn của tôi, các bác đừng ngĩ tôi chém nhá , thật đó) nó ôm đầu lăn lốc, máu từ đầu nó chãy xuống nhì thấy gớm, cả đám chó ghẻ bọn nó xong đến, tôi như hăng máu, phần điên dại đả lấn đi phần bình tỉnh trong người tôi, tôi la lên một tiếng và chạy vào, một thằng bay đến tôi đấm ngay vào mặt nó, máu mũi máu mòm chàu ra một lượt, nó nầm sấp xuống đất, cái thằng cầm cây đánh tôi lúc nãy lao đến, nó quất ngang tôi nhúng nhẹ ra phía sau, sau khi né được đòn đó tôi dơ chân lên xúc ngay vào mặt nó, bung ……..nó ngã nhàu, cái cây dầu vuông rơi lộp cộp xuống mặt đất, bốp…….tôi hưỡng chọn nguyên một cú đạp khiến tôi ngả nhàu ra phía sau, tôi lòm còm ngồi dậy, một thứ gì đó nhám nhám hình chứ nhật dưới bụng tôi, tôi xem thì là cái cặp tôi, tôi chợt một thứ gì đó trong cặp tôi rút ra, một thứ dài được bọc giấy cẩn thận, thêm một thằng bay đến tôi tiện tay phang thẳng cái thứ đó vào đầu nó….chát….âm thanh chết chóc vang lên, giấy bị thấm nước nên mục ra, cái màu đen của hung thần bắt đầu lộ ra, tôi rút thanh kím ra, một màu sáng chiếu lên, tôi quăng cái võ xuống đường, thanh kiếm ma sát xuống mặt đường kêu….kát….kát……một thằng cầm ống tuýt bay đến nó vừa dơ lên thì roẹt……tôi chém ngay bả vai nó, máu chãy ra ào ạt, nó lăng lóc xuống đườn kêu thất thanh………a..a..a.a.a..đau…quá.. Cả bọn chó đó tím mặt, chúng nó ngừng lại một chút rồi tiếp tục xong đến, tôi vuốt mặt gạt phăng những giọt nước mưa trên gương mặt, tôi hét lên một tiếng và xong đến……..xoẹt……nguyên một thằng ăn nguyên thanh kiếm của tay tôi vào nguyên cánh tay, tay nó run bần bật, máu phúng ra ướt đẩm cả đường, cái thanh bóng đèn nó cầm trên tay rớt xuống đất, miễng vang nát bươm, tôi nhép miệng cười và lao tới như một con thú hoang dại, keng…….tôi bửa tới một thằng trong đám nó đưa thanh sắt dài lên đở, thằng đó gồng mình chóng đở, tôi đưa chân đạp nó văng ngược ra phía sau, nguyên một thanh ống tuýt đập vào lưng tôi, lưng tôi tím ngắt, lạnh te đi, tôi quay lại nhìn là thằng *** em thằng thiên đanh lâm le ống tuýt trên tay, nó tiếp tục dơ cao lên bữa tôi tiếp , tôi nhanh tay nóc ngày càm nó một cái, không biết răng nó cắn lưỡi hay không mà máu tuôn ra ào ạt, tôi vung kiếm định chém nó thì một cú đấm ngay đầu tôi, quá bất ngờ tôi trao đảo một chút, lắc mạnh cái đầu, sau khi tỉnh táo lại thì một bóng đen lao tới, tôi nhanh như cắt chém ngay vào đùi thằng đó, nó nằm bệt xuống máu của nó chãy ra lên láng, cả con đường này bây giờ chỉ có máu cũa sự hận thụ trong tôi mà không có thứ gì rữa sạch được

Thằng thiên rút cây kíêm từ cốp xe lao đến tôi, nó giơ kém chém ngang tôi né người sang nhưng vẫn không thoát khỏi lưỡi kiếm, xoẹt……lưỡi kiếm lướt ngang bắt tay trái tôi, cơn đau truyền thẳng về não, tim tôi đập như điên, tôi ngặm chặt môi vung một lưỡi chém ngay lưng nó, nó la lên một tiếng khũng khiếp rồi nằm chèm bẹp xuống đường, tay nó buông kiếm ra, tôi cúi người xuống nhặt thứ vừa chém chúng tôi. Tôi cằm mỗi bên tay một thanh, nhìn giáo dát, ướt chừng còn khoãng 10- 15 thằng tôi, xiết chặt lấy hai thanh kiếm và lao đến chém xối xã, một thằng….2 con chó tiếp tục ngả xuống đường, bổng một tiếng rồ ra của cả nguyên đoàn xe tiếng về chổ tôi, tiếng hét xoé toẹt của làn mưa , tôi khựng người lại đứng nhìn, không biết đây là thù hay bạn đây, nhưng đây là bạn tôi chắc chắn như vậy, dẫn đầu là thằng thành và anh nhỏ Quyên, đằng sau khoãng chừng hơn 20 chiếc xe đang rầm rú, dừng xe lại anh nhỏ quyên hét lên
- Chém chết mẹ tuị nó cho tao
Khoãng chừng bốn năm chục người xông đến chém xối xả vào bọn chó kia em thằng thiên công đít bỏ chạy, đâu có chuyện dễ thế đâu con chó bổng bên lề đường là nguyên một kết nước ngọt bị bỏ phế tôi buông hay thanh kiếm xuống cầm lấy chai nước đuổi theo thằng chó đó, tôi bay người tung một cú vào lưng nó nó chúi nhũi xuống đất, tôi nắm tóc nó kéo dậy
- đụ má lúc nãy xạo *** lắm mà con chó – tôi hét lên
- anh tha…cho…..
bốp…….tôi tán nguyên một cái chai vào đầu nó, máu chãy tèm nhem ra, tôi như được thoả mãn nhưng vẫn còn rất xung
- tha con gái mẹ mày chứ tha
Tôi đấm liên hồi vào mặt nó, máu nó ướt đẩm lên tay tôi, sau khi đấm hã hê tôi đứng dậy, nhưng tống thêm vô cái bản mặt *** nó thêm một cái dậm nữa rồi mới bỏ đi, tôi quay lại thì mấy người đó cũng xong xuôi
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, sặc có mấy ông anh trong dãy trọ tôi nhậu hôm bửa nữa, tôi ngơ ngác nhìn thì anh vỉnh lại vổ lên vai tôi
- tao nge mấy đứa kia nói mày 1 bem 20 đéo tin nổi, nhưng bây giờ tao thấy rồi, giỏi lắm nhóc
Ổng xoa đầu tôi, tôi nhặt lấy hai thanh kiếm cho vào cặp, tôi bước lại chổ anh nhỏ quyên nói
- cám ơn anh đả giúp em – tôi cuối đầu xuống
- hehe có gì đâu hôm hỗm anh nói mày có chuyện gì thì kêu tao sao không nge hã mạy? – ảnh trả lời
- dạ…dạ…
- dạ con cặc ba mày, lần nào cũng vậy – thằng thành nói
- thôi về nhà anh rồi băng vết thương, ở đây một lúc công an lại mệt lắm.
Tôi dạ nhẹ một tiếng rồi đi theo, một bóng người đang thúc thích trên con dylan màu đen bóng, là nhỏ chắc lúc nãy nhỏ chạy để báo cho anh nhỏ đây
- khóc gì đó cô – tôi hỏi
- Minh làm Quyên sợ lắm – nhỏ nói
- thôi xin lỗi mà, qua rồi đừng sợ nữa – tôi vổ về nhỏ
Nhỏ quẹt nước mắt tôi leo lên xe cho nhỏ chỡ bây giờ tôi chẵng còn miếng sức lực nào, thành thào thì chạy lại kè cái xe nhỏ về, từng dòng nước bắn toé dưới xe, cơn mưa rã rích gió thổi hù hụ, người tôi lạnh ngắt, nhỏ dừng lại trước cái cánh cửa của nhà nhỏ tôi bước xuống hít một hơi vào
- Ngân anh làm được rồi đó, Linh anh đâu có yếu đuối đâu, anh làm được rồi, anh bảo vệ nhỏ được rồi, và Đoan à em thấy không anh không phải là thằng vô dụng như em nói đâu………..

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Đọc truyện chạy trốn – Chap 5


xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: