truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn

Chạy trốn – Chap 2 

Đăng ngày 04/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Cái mùi đặc trưng của người phụ nử kèm với mùi sửa tắm của em lúc nãy cứ xông vào mũi tui, cái mùi đó đả làm trổi dậy dục vọng trong người tôi , tôi ngặm lấy bướm em, lưỡi thì nhè nhẹ tách 2 cái mép thịt đỏ hỏn của em, lưỡi tôi dể dàng lọt vào bên trong bướm em, tôi dùng răng cạ sát vào mép bướm em, em khẻ nãy người lên vì sung sướng
loading...

truyện người lớn | Chạy trốn – Chap 2
Cái mùi đặc trưng của người phụ nử kèm với mùi sửa tắm của em lúc nãy cứ xông vào mũi tui, cái mùi đó đả làm trổi dậy dục vọng trong người tôi , tôi ngặm lấy bướm em, lưỡi thì nhè nhẹ tách 2 cái mép thịt đỏ hỏn của em, lưỡi tôi dể dàng lọt vào bên trong bướm em, tôi dùng răng cạ sát vào mép bướm em, em khẻ nãy người lên vì sung sướng, từng hơi thở của em bắt đầu nặng nề, lưỡi tui cứ thế thục ra thục zô bên trong bướm em, nước dâm thủy của em ứa ra càng lúc một nhìu, nó làm ướt hết cả khuôn mặt của tôi, lấy miệng khỏi bướm em, em cúi mặt xuống và bắt đầu công việc của một ngệ sỉ thổi kèn điệu nghệ, em nắm lấy thằng nhỏ tôi sục vài cái và bắt đầu đưa cái môi chúm chím của em ngày nào hun lên cái đầu của thằng nhỏ, tôi có cảm giác như một luồng điện chạy ngang người , em ngặm chặt thằng nhỏ, bên trong cái lưỡi của em quấn chặt vào thằng nhỏ của tôi cứ thế em chẻ ngay cái khe của thằng nhỏ, tôi như ngây dại bởi dục vọng, em ngước lên nhìn tôi thấy sự rũ rượi của tôi em đắt ý vì đả làm tôi ngây dại đến mức này, em ngày càng sục mạnh còn tôi ko thể kìm chế thêm được nữa
- anh sắp ra rồi – tôi nói với em để em nhả thằng nhỏ của tôi nge
Không biết em ko nge hay cố ý, mà cứ ngặm chắc lấy thằng nhỏ của tôi đến lúc này tôi ko thể chịu đựng thêm được nửa…………….phụt……………từng đợt tinh trùng nóng hổi cứ bắn vào miệng em, sau khi bắn xong , tôi nằm sang một bên như thằng sắp chết , còn em vội chạy vào phòng tắm nôn hết đống tinh trùng của tôi, quay ra ngoài em nhăn mặt
- nó thấy gê quá – em chu cái mỏ lên
- tui báo trước rồi mà hk chịu nge , cứ lì mà ngậm – tôi trêu em
- ai piết đâu, cũng muốn thử coi nó ra sao – em hất ngược cái mặt lên
- zậy bây h biết nó chưa – tôi cười trêu em
- biết rồi, thấy mà gớm – em nhăn mặt
Trong khung cảnh tỉnh lặng và nóng bỏng phía bên ngoài căn phòng đó, mưa đả bắt đầu rơi gió thổi mạnh, những chiếc lá bị cuốn theo cơn gió kia, và tôi cũng vậy, tôi và em đả bị cuốn thêm cơn gió của dục vọng. Đặt nhẹ lên môi em một nụ hôn dài, 2 cái lưỡi quấn chặc vào nhau, rời khỏi cái môi mềm mại của em , hôn nhẹ lên cái cổ trắng ngần của em, rồi từ từ là đến cái ngực của em, đầu ti hồng nho nhỏ, nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm quanh cái ti hồng ấy, một tay mân mê cái vú còn lại của em, hết bên này rồi đến bên kia, sau khi chán chê với cặp vú của em, bây h 2 cái đầu ti của em đả cương cứng lên vì sung sướng, cứ lúc ngặm chặt lấy nó thì em, thì có một âm thanh nho nhỏ phát ra từ miệng em………..a………a……………….em ngồi dậy, chổng cái mông trắng phao của em lên, em ra hiệu cho tôi đẩy thằng nhỏ vào, nhưng tôi vẫn chưa muốn, tôi phải để cho em lên tới đỉnh rồi mới làm việc, cằm lấy thằng nhỏ tôi cà quanh bướm em, một lúc lại đúc vào một chút rồi rút ra, cứ thế có lẽ em ko thể chờ đợi em nữa, em loàng tay chụp lấy thằng nhỏ của tôi kê ngay bướm em đụt vào một cái…………ọt…………..tôi bị bất ngờ rên lên một tiếng trên môi thì nở một nụ cười khoái trá vì em đả tự động tìm đến cái cảm giác này, còn em có lẻ em đẩy vào mạnh quá, nên đả chạm vào tử cung, em khụy xuống vì sướng, tôi nắc nhè nhẹ để cho em cảm thấy lúc đầu bao giờ cũng rất là yên bình, nhưng làm gì có bình yên hoài hả em, nhấp được một lúc tôi bắt đầu nắm chặt lấy hông em tôi bắt đầu nhấp như vủ bảo vào bướm em, em rên lên từng đợt vì sung sướng.
- Á ….hự…..a sướng quá, mạnh nữa anh – em rên lên những tiếng vô ngĩa
Bên trong bướm em, thật là chất nó siết lấy con chym tôi ép vào là chym như muốn vở ra, lật em nằm ngửa lại, đẩy nhè nhẹ thằng nhỏ xung quanh cái bướm ướt át của em , đẩy nhè nhẹ thằng nhỏ vào trong bướm em , tôi nhấp từng cái nhẹ nhàng vào trong bướm em còn phía trên tôi ngậm lấy môi em, cho em những nụ hôn ngọt ngào nhất mà tôi có được, lưỡi chúng tôi tiếp tục quấn vào nhau như 2 con rắt uốn mình, nhả môi em ra tôi bắt đầu tăng tốc những cú nhịp của mình vào bướm em, có lẽ đả đến đỉnh điểm tôi nói với em
- anh sắp ra rồi a…a – tôi vừa thở vừa nói
- Á…á…..vào trong đi anh, bắn hết vào đi – em vừa rên vừa nói
Phụt……………………từng dòng tinh trùng bắn thẳng vào bên trong bướm em, tôi nằm sang một bên, từng giọt tinh trùng tràn ra khỏi cái bướm xinh đẹp của em, em nhìn tôi, và tôi nhìn em cả 2 cười trong mảng nguyện , tôi ôm em, 2 cái thân thể trần truồng, trao cho nhau từ hơi ấm mặc cho những cơn gió, và giọt mưa lạnh lẽo ngoài ấy
- chúng mình sẽ ôm thế này mãi nhé anh – em cười trong hạnh phúc
- tất nhiên rồi vợ của anh ạ – tôi xoa đầu em
- em có chịu làm vợ anh hồi nào đâu mà nói – em giả vờ giận dỗi
- em đả là vợ anh từ lúc chúng ta gặp nhau rồi cô ngốc ạ – tôi dỗ ngọt em
- hứ….thật hok đó cái miệng của anh nó dẽo như dép lào ấy – em chu cái mỏ ra
- thật mà, nếu một mai ngày nào đó em bỏ anh lấy người khác thì anh sẽ tới cái hôn lễ đó cướp em đi đó – tôi nói từng chữ nhấn mạnh
- anh đừng nói như vậy, bởi vì anh đả cướp trái tim em đi từ rất lâu rồi nên chu dù em có ở bên ai thì trái tim em vẫn nơi anh thôi
Cứ thế chúng tôi trao cho nhau những tiếng yêu thương ngọt ngào, và chúng tôi ôm lấy nhau mà ngủ mặc kệ những tiếng mưa tí tách ngoài kia………………………………………..
Ánh nắng của buổi bình minh xuyên qua, ô cửa kính chiếu thẳng vào đôi mắt tôi, tôi nheo mắt bởi cái thứ ánh sáng ấy, định ngồi dậy để đi tắm thì nhìn sang kế bên tôi, em đang gối đầu ngủ trên tay tôi rất ngon lành, nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi đầu em, đặt em lên cái gối mịnh tránh làm em thức giấc, cằm cái khăn bước vào phòng tắm, từng dòng nước mát lạnh chảy xuống, nó xóa bỏ những cái vết tích của trận chiến hôm qua với em………………………..bước khỏi nhà tắm với cái vẻ mặt tỉnh hắn, em vẫn nằm đó cái khuôn mặt của em lúc ngủ rất dể thương ngồi xuống bên giường ngắm em một lúc, dùng tay vénh những loạn tóc của em sang một bên. Bước xuống nhà em, vội chạy sang con đường bên kia mua 2 phần cháo và vài bọc sửa đậu nành để cho tôi và em. Quay lại nhà em, đổ 2 phần cháo vào 2 cái tô, hương thơm ngi ngút của tô cháo nóng hổi, quay lên phòng, em vẫn nằm đó vẫn êm đềm trong giấc mơ ngọt ngào của em, tôi ngồi xuống bên giường lay em
- dậy ăn sáng nè – tôi tiếp tục lay em
Em nheo mắt nhìn tôi, ngồi bậc dậy hun vào môi tôi một cái chụt
- sáng rồi hả – em nói với cái dọng còn muốn ngủ
- đi tắm đi rồi xuống ăn sáng, chưa súc miệng gì đả hun tùm lum rồi
Em bước loạng choạng vào nhà tắm, miệng thì vẫn cứ ngáp lên ngáp xuống, tôi bước xuống nhà , ngồi đợi em, 5 phút sau thì em xuống khuôn mặt tươi tỉnh hơn lúc nãy
- cháo này ông nấu hả – em hỏi tôi một câu hết sức ngây ngô
- mua đó chứ nấu gì, nấu sao kịp
- tưởng đâu nấu chứ – em chề môi
- zị bây giờ có ăn hk, hk ăn thì trả đây tui ăn một mình – tôi kéo tô cháo qua
- ăn chứ, ngu sao hk ăn – em giựt lại lúi húi ăn
- từ từ, mắt ngẹn bây giờ – thiệt tình giống trẻ con hết sức
Ăn xong , tôi ngồi dậy và dắt xe ra về
- về hã – em ngước nhìn tôi
- hk lẽ ở đây hã trời, ông hải mà zìa chắc ổng giết tui quá
- ừm hé thôi zìa đi
Chụt em hôn lên môi tôi để thay lời tạm biệt. Vi vu trên con chiến mã của mình,chạy qua bao khu phố nhìn vào cữa hàng bên đường, tôi chợt nhớ đến hôm nay là một ngày rất quan trọng, nhưng lại ko nhớ là chuyện gì mới mệt, gặn óc suy ngỉ một lúc thì tôi cũng đả nhớ ra phải rồi……….hôm nay là sinh nhật Linh, loay hoay một lúc không biết nên chọn món quà gì cho em tôi nhớ đến thằng tuấn, thằng này rành lắm
- alo mày hả tuấn
- a…lo…….có chuyện gì mà mày điện sớm vậy – tiếng nó ngáp dài bên kia
- sinh nhật tặng con gái món quà gì mạy – tôi ấp úng hỏi nó
Nge được một cái tin nóng hổi giọng nó bổng thay đổi đột ngột
- tặng quà sinh nhật hả, để anh tư vấn cho
- ừ lẹ đi
Nó suy ngỉ một hồi thì à lên một tiếng
- tặng cho nó một con thú nhồi bông đi tụi con gái thít mấy thứ này lắm, chọn mấy con dể thương ấy, nếu có thêm vốn thì mua thêm một cái bánh kem
- dậy hã cám ơn nge – tôi cúp máy cái rụp
Nhìn zô cái đống thú nhồi bông đủ hình dạng của cửa hàng, cũng may là mới xin tiền mẹ hôm qua ko thì…………lựa trong cái đóng đó, tôi cuối cùng cũng chọn được một con sâu bự hết biết, ra tính tiền thì còn được 200k thế là đi toi cái đóng tiền dành dụm rồi, ôm con sâu phía sau, tôi chạy một lúc thì bắt gặp cái cửa hàng làm bánh kem mới mỡ , cuối cùn tôi liều một phen là bất quá thì nhìn cafe tháng này để đổi lấy nụ cười của một người con gái, dạo quanh hàng bánh kem tôi chọn được một cái bánh khá to, bên trên là một lớp socola thơm ngon , thêm một ít ngôi nhà trên đó nữa, tôi nhìn mà lòng kiềm không nổi, nhưng cũng phải nhịn. Tiếng chị bán hàng làm cắt cái suy ngỉ muốn ăn cái bánh kem này
- em muốn viết chử gì để chị viết cho – tiếng chị líu nghíu
- dạ để em tự viết – tôi bối rồi trả lời
- tặng cho bạn gái phải hk – chị ta đón ngay trân
- dạ….đâu có – tôi gãy đầu
- thôi chị thừa biết, cất công đi mua gấu bông rồi mua luôn cả bánh, thì chỉ có tặng bạn gái thôi
Tám xong với chị bán hàng tôi cặm cụi cặm cái bịt kem trên tay nắng nót từng chử “ Happy birth day Zk iu “ cuối cùng đả xong, ngồi đợi một lúc thì chiếc bắm kem của tôi cũng đả đặt vào chiếc hợp xinh xắn được buộc dây ruy băng màu hồng nhìn rất đẹp, nhấc đt lên điện cho linh
- alo em rãnh hk – tôi nhẹ nhàng hỏi em
- dạ rãnh – sao hôm nay ngoan lạ thường thế nhỉ
- ừ zị lại quán nước abz nge ngồi đợi một chút rồi anh qua
Trên con đường đến chổ hẹn, miệng tôi lúc nào cũng giữ một nụ cười vì tôi sắp mang lại một niềm vui cho người tôi yêu. Dựng xe lại bên quán, tôi bước vào quan sát xung quanh một lúc thì tôi thấy em đang ngồi ở cái bàn ở bên trong gần cái hồ, tôi bước nhẹ nhàng đến bên em, vội bịt mắt em lại để cái bánh kem lên bàn và nói khẻ vào tai em
……………………Happy Birth Day Vợ Iu……………………
Em nhẹ nhàng, gỡ bàn tay tôi đang che đi đôi mắt đáng yêu của em, từng ngón tay, được tách ra bởi những ngón tay nhỏ nhắn của em, em ngước nhìn lên tôi nở một cười nhẹ nhàng, cái cảm giác lạnh nhạt của em ngày nào đả đi mất mà bây giờ là một nụ cười nhẹ nhàng nó giống như một bông hoa đang hé nở giữa một nơi lạnh lẽo mà ánh sáng không tới được
-sao lại mua bánh kem – ko biết nhỏ giả vờ hay là quên thật
- hôm nay sinh nhật của em , mà em ko nhớ nữa à – tôi chau mài lại
- hjhj, em quên mất – nhỏ cười tươi như hoa
- trời đất, sợ em lun – tôi so đầu em
- mà bộ anh nhớ hả – nhỏ hỏi một câu hết sức ngây ngô
- sjnh nhật người mình iu mà hk nhớ, thì nhớ cái gì trời – tôi cóc đầu nhỏ
- ui…da….đau….tưỡng anh quên rồi, 5 năm rồi con gì
- anh nhớ dai lắm, nhất là ngày sinh nhật của em đó – tôi ngồi xuống bên em
- thật hk đó hay là chỉ dụ dỗ đó – nhỏ nhìn vào mắt tôi, bằng ánh mắt hết sức trẻ con
- thật mà, thôi cầu nguyện đi, rồi thổi nến
Cầm cái bật lửa lên, quẹt tay một cái thì ánh lữa xanh bập bùng hiện lên, những cây nến được ánh lữa làm cháy sáng lên, trong cái góc khuất này, có những ánh nến nhẹ nhàng cháy trong cái bóng tối xung quanh này, em nhắm mặt lại chất tay và cầu nguyện một điều gì đó. Bây giờ tôi mới nhìn thật kỉ , em mặt chiếc váy kẻ ca rô ngắn, đôi tất màu đen huyền ảo đang ôm lấy cái đùi trắng ko một vết sẹo của em, phía trên cái thân hình quyến rũ của em cũng được bao phủ bởi một chiếc áo caro cùng màu với chiếc váy ngắn của em đang mặt, nhìn em như một nàng công chúa ở cái thế kỉ 21 này…………….phù những ngọn nến đang cháy rực được dập tắt bởi một cơn gió thơm dịu dàng từ cái miệng xinh xinh của em, tôi ôm lấy con sâu nhồi bông ở phía sau ra đưa trước mặt em
- happy birth day em – tôi nhoẻn miệng cười
- cám ơn – em chìa tay ra nhận lấy con thú nhồi bông ấy
- anh à, anh sẽ ở bên em nguyên ngày hôm nay nhé – em cúi mặt xuống
- tất nhiên rồi, hôm nay quyên quyết định sẽ là của em mà – tôi dùng tay vén đi những loạn tóc che mất khuôn mặt em
Bất chợt một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt dể thương của em, cái gương mặt này, cái nụ cười này nó đả cứu tôi trong những lúc tôi trong bế tắt, cái nụ cười ấy nó đem lại cho tôi một cuộc sống mới , tôi sẽ ko bao giờ để cái nụ cười ấy biến mất trên cái miệng nhỏ nhắn ấy, em à anh yêu em
-ai kêu anh ngoài kia kìa – em chỉ ra phía ngoài kia
Bẹp………..nguyên cả một cái đống kem dính trên mặt tôi, thiệt là quá quắt mà, em ngồi đó cười ha hã cả lên vì đả cho tôi nguyên một đống kem lên mặt, nhưng tôi cũng đâu có vừa, dùng tay bóng phần kem vương trên mặt mình, còn tay kéo em lại chét phần kem lên khuôn mặt xinh tươi của em, lúc ấy là một cuộc chiến tranh thật sự của tôi và em, nhưng nó ko có đau thương hay mất mát, mà trong cái cuộc chiến ấy là những nụ cười của chúng tôi. Chay kem hả hê lên mặt nhau, tôi và em bây giờ như 2 con mèo lắm lem vì bánh kem, “ reng……..reng………” tiếng chuông điện thoại van lên trong túi quần tôi, rút cái điện thoại ra nhìn vào, thì là đ, tôi vội vàng đứng dạy bước ra ngoài nge đt của em
- alo, ông hả đang làm gì đó về nhà chưa – tiếng em tra khảo bên kia
- à….à……..tui đang ở nhà thằng tuấn – làm sao tôi có thể nói cho em biết là tôi đang mừng sinh nhật với linh, với lại tôi đả hứa với em sẽ dành cho em nguyên ngày hôm nay m�
- vậy hả, làm gì bên đó vậy – em tiếp tục moi móc tôi
- nhà nó có đám, nên nó rũ qua ăn đó mà – tôi tiếp tục nói dối em
- ừm vậy ăn đi, nhớ ông chết đi được – em nhõng nhẽo
- hôm qua ở bên đó chưa đủ à – tôi trêu em
- cái đầu ông, thôi đi ngủ đây chán quá
- ừm chúc bé ngủ ngon – tôi trêu em một câu cuối cùng
Sao khi thoát khỏi cái cuộc tra khỏi của em, tôi bước vào ngồi cạnh linh, ánh mắt của em đang dò xét tôi
- anh nói chuyện với ai vậy – em quay sang tôi
- Đoan – tôi trả lời cho em
Đôi mắt em buồn tênh, giọng nói hạ xuống, có lẽ em ngỉ là tôi sẽ rời xa em sau khi nge cuộc điện thoại đó
- anh về à – giọng em buồn tênh
- sao lại về, anh hứa hôm nay sẽ ở bên em mà – tôi bẹo cái má phụng phịu của em
- thật ko – đôi mắt em sáng lên
- tất nhiên là thật rồi cô ngốc ạ – tôi cóc nhẹ lên đầu em
Ngồi nói chuyện với nhau một lúc đủ thứ chuyện trên đời với em, trời đả xế chìu những cơn gió của buổi chìu cừ phơ phất cuốn đi những tán cây hé úa, những ánh nắng chìu màu cam đả tô cho thêm cho nơi này một chút yên bình, sau những dòng người tấp nập, tôi chở em trên chiếc xe thân yêu của mình lượn quanh các ngốc ngách ở đây, ko có con phố nào mà chúng tôi đi qua, trong cơn nắng chìu em ôm siết chặt lấy tôi từ phía sau, cái ngực mềm mại săn chắt của em áp sát vào lưng tôi, đem lại cho tôi một sự hưng phấn là thường, chở em lại nơi cái gế đá mà tôi đả thề rằng sẽ iu em đến mây ngừng bây và gió ngừng thổi, em ngả đầu người vào lòng tôi em thì thào những điều rất nhỏ
- ko biết còn bao lâu em có thể ở bên anh như thế này nữa – giọng em buồn tênh
- anh sẽ ở bên em suốt cuộc đời này mà ma mút – tôi cố pha trò cho em cười
Em hôm nay khác mọi ngày, khi bình thường tôi chọc em là ma mút thì em đả đấm thùm thụp vào người tôi, nhưng hôm nay sao em ko làm cái điều mà em hay làm, mà thay vào đó em càng ngả sâu vào lòng tôi, vòng tay em quàng lấy cổ tôi và trao cho tôi một nụ hôn thấm thiết
- anh à, ngày mai em phải trở về hà nội rồi – em nói từng lời thật chậm vào tai tôi
Tôi như chết đứng, bởi những lời nó của em quá bất ngờ, tôi ko thể tin được những lời em đang nói lúc này.
- em giởn hã, em nói sẽ ở đây mà, sao em phải về hà nội – tôi ôm chặt lấy em
- ba mẹ bắt em về, ba nói ở trên đó em sẽ có điều kiện tốt hơn dưới này – từng giọt lệ rơi ra khỏi khóe mi của em
Tôi cũng hiểu, làm cha mẹ ai lại chẳn muốn cho con mình những điều tốt đẹp nhất, nếu tôi thì tôi cũng sẽ làm như vậy, cha mẹ nào lại cho con mình ở một cái nơi khỉ ho cò gáy như nơi này, không khi bổng dưng chìm vào im lặng, tôi ngồi đó vòng tay ôm chặt lấy em, tôi ko muốn xa em, tôi không muốn mình phải đánh mất em một lần nữa.
- anh à lát về nhà em nha, hôm nay bà chị đi thăm hàng xóm, ngày mai mới về, em muốn đêm nay anh sẽ khắc sâu hình bóng của em vào trái tim của anh mãi mãi – một đề nghị của em khá bất ngờ, khiến tôi lặng thin
- ừ, hôm nay anh sẽ ở bên em mãi mãi – tôi ko thể phụ lòng em, và tôi cũng muốn đêm nay sẽ là một đêm chúng tôi khắc sâu hình bóng của sau vào 2 trái tim đang áp sát này
Tôi và em cứ ôm nhau , tôi ko muốn ngày mai em sẽ xa tôi, em sẽ bỏ lại một trái tim lạnh lẽo ở nơi này, mặt trời bắt đầu lặn dần sau đồi núi, từng ánh nắng của mặt trời ngày càng yếu ớt hơn, tôi đở em ngồi dậy lau khô những giọt lê con vương lại trên cái khuôn mặt buồn tênh của em lúc này, tôi chở em cả 2 im lặng, cái ko khí em lặng này đả bị cái vòng tay của em siết chặt tôi phá vỡ từng chút một. Sau những lúc ôm tôi siết chặt chúng tôi đả đến ngôi nhà êm ấm của tôi và em đêm nay, dắt xe vào nhà, không gian yên lặng và tối ôm đả bị phá vỡ bới giọng nói dìu dàng của em
- cười lên y, em ko muốn thấy anh cứ như zậy hoài đâu, anh mà cứ như thế em buồn lắm – em nắm chặt lấy 2 bên cái miệng của tôi kéo giản ra để tạo ra một nụ cười.
Cho dù rất đau, nhưng tôi phải cố chịu, tôi ko thể để em phải buồn trước lúc ra đi mà phải là một nụ cười em dành cho tôi, tôi gở tay em ra và cười để cho em vui
- cười rồi này, được chưa – tôi ôm lấy eo em
- ừm được rồi đó, để em xuống nấu cơm ăn – em cười nhẹ nhàng và chạy lon ton ra sau bếp
Tôi ngồi trên cái gế salon mềm mại này, rút cái điện thoại của mình ra, thì trong đó là rất nhìu cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của đoan, tưỡng chừng tôi sẽ gọi lại cho em và xin lỗi nhưng sự thật thì ko phải vậy tôi tắt điện thoại và quăng qua một bên tôi ko muốn bất cứ cuộc điện thoại, tin nhắn hay một người nào đó phá vở cái hạnh phúc đêm nay của tôi và em, ngồi trên chiếc salon một lúc cũng chán, tôi lò mò ra sau bếp coi thử em đang làm món gì mà thơm đến thế, nhẹ nhàng bước đến đằng sau em loàng tay ra trước ôm em chặt vào lòng thì thào vào tai em
- đang làm gì thế vợ iu – tôi phả từng hơi thở vào tai em
- đang xào thịt bò nè chồng iu – em khẻ run mình bởi hơi thở tôi
- cho chồng ăn thử miếng coi có ngon ko – tôi há miệng ra
Em gắp lấy một miếng thịt bỏ nóng hổi đưa vào miệng tôi, cái hương vị ngọt của miếng thịt bò như tan chảy trong miệng tôi, nhưng cái đó chỉ là phụ thôi, chính là tôi được chính tay em đút ăn cái đó mới là hạnh phúc thật sự. Ăn xong miếng thịt bò của em nấu tôi khen em nức nỡ
- trời đất, ngon quá cứ như ở nhà hàng á – tôi siết chặt em
- cũng bình thường mà, trêu em phải ko – em nhún hai bên vai
- người ta khen mà hk chịu – tôi ngặm lấy tai em
- thôi ra ngoải đi sắp xong rồi
Tôi quay lại nhà trước ngồi phịch xuống cái gế salon lúc nãy, một lúc ngỉ vẫn vơ thì em đả dọn lên những món ăn thơm phức lên chiếc bàn cây được chạm khắc tỉ mỉ
- xong rồi nè lại ăn đi – em kêu tôi xuống
Tôi lại cái bàn cây ngồi phịch xuống gế, đây là một hạnh phúc của một gia đình thật sự sao, nhưng sao nó lại đến với tôi một ngày rồi hôm sau lại đi mất. Buổi cơm tối thật sự ngọt ngào đến nổi, đến bây giờ tôi cũng ko quên, tôi và em cứ gắp cho nhau đầy cả chén, cả hai ăn ko hết, ngồi nhìn nhau cười tủm tỉm, em bước đến cái tủ cây phía trước nhà một lúc sau em quay lại với chai rượu trên tay, em lấy 2 chiếc li thủy tinh ra rót đầy và đưa tôi uống, từng li được tôi và em uống đến khi cái chai rượu cạn……….
Khung cảnh bây giờ lặng thinh, chúng tôi có thể nge thấy từng nhịp thở của nhau, hơi men đả ngắm sâu vào người, em ngồi dậy nhìn thẳng vào mắt tôi, và tôi cũng nhìn em, ánh mắt của em đả nói cho tôi biết tất cả những gì em định nói, tôi định vừa định nói là sẽ đưa em lên phòng còn tôi sẽ quay về nhưng những lời nói chưa kịp ra khỏi môi tôi, thì đả bị bàn tay mềm mại của em chặn lại, em chồm người về phía tôi và đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ rồi lấy ra.
Em khẽ nói vào tay tôi một câu khiến tôi bất động
- Đêm nay em sẽ trở thành người đàn bà của anh

Không gian đứng yên, thời gian dừng lại, mưa lại bắt đầu mưa như ngày ấy, em ngồi trên đùi tôi, nhẹ nhàng và chậm rãi, tôi đặt lên môi em một nhẹ nhàng, 2 cái lưỡi quấn chặt lấy nhau,toàn lòng tay ra sau lưng em, siết chặt em vào lòng, 2 bầu ngực ấm áp và mềm mại ép chặt vào lòng tôi, nhẹ nhàng lột bỏ chiếc áo sơ mi của em, từng cúc áo được mở ra, thân thể trắng nỏn của em hiện ra trước mắt tôi, từng thớ thịt hiện ra sau những chiếc cúc áo được mở ra.
- khoan, đợi em tắm cái – em đẩy tôi ra
- đừng, hãy để cái mùi vị ngọt ngào đêm nay ko bị thứ gì rữa trôi – tôi đặt tay lên môi em

Môi tôi rời khỏi môi em, cái môi chậm rãi di chuyển xuống cái cố trắng ngần của em, tôi hôn lên nó, em khẽ rùng mình lên một thử âm thanh nhỏ phát ra từ cổ họng em……ư…..ư…………………..sau một lúc thì cái áo của em đả nằm xuống nền nhà, bóng tối mờ ảo, nó khiến chúng tôi, chìm sâu vào dục vọng, ngậm chặc lên một bên bầu vú trắng ngần của em, tôi dùng lưỡi liếm quanh cái đầu ti một chút rồi ngậm chặc kéo ra anh thanh trong cổ họng của em một lúc một rõ hơn, hơi thở của em nó bắt đầu nặng nề hơn, tay tôi giống như bàn tay của một người thợ, nó nhàu nặn bên ngực còn lại của em, từ từ nhẹ nhàng và càng lúc bóp mạnh lên, khiến em rên lên một tiếng a….a………..
Rời khỏi bầu ngực mềm mại và quyến rủ của em…….nhẹ nhàng kéo chiếc váy của em lên từng chút một………chiếc váy càng lúc đc kéo lên, cái đôi chân trắng và thon thả của em bây giờ đả ko còn thứ gì che chắn nửa, trong cái ko gian mờ mờ ảo ảo đó, nó khiến tôi càng lún sâu vào biển tình, tôi hôn nhẹ lên từng ngón chân em đôi môi tôi từ từ di chuyển lên đùi em và………………..trước mắt tôi bây giờ là cái quần lót caro ươn ướt của em bây giờ, nhẹ nhàng tắt cái quần lót của em sang một bên……….Ôi bướm em đẹp quá, nó được che đi bởi một thớ lông đen nhánh được tỉa gọn gàn của em, tôi khum người xuống từ từ môi tôi bây giờ đả chạm vào cái bướm ướt át của em, cái mùi hương của người phụ nử xông vào mũi tôi, cái mùi ngay ngái và quyến rủ, tôi tham lam lấy hết con bướm mềm mại của em, lưỡi tôi tắt hai mép bưởi của em lưỡi tôi đút sau vào bên trong con bướm ướt át ấy, em rên lên một tràng dài………..ưm……………..a…………t� �i cứ thế mà liếm hết cả con bướm của em, có lẽ em đả lên đến đỉnh cao của sự sung sướng, phía trên em lột cái quần short của tôi xuống, thằng nhỏ cuối cùng củng đả được giải thoát khỏi cái nhà tù đang nhốt nó, nó ngẩng cao đầu chỉa thẳng vào cái miệng xinh xắn của em, má em bối rối nhìn tôi, một lúc sau em cũng hiểu nên làm gì , em bắt đầu cầm lấy thằng nhỏ sục nhè nhẹ, em cứ nắng và bóp thằng nhỏ, một lúc nắng bóp chán chê, em khum người xuống nhẹ nhàng, cái môi mềm mại của em đả chạm vào đầu khất của thằng nhỏ , tôi ngồi dậy nâng càm em lên
- Đừng ngặm – tôi nhìn em âu yếm
- hok phải tụi con trai mấy anh thích như vậy à – em hỏi ngây ngô
- đúng. Nhưng mà đối với anh em ko được làm như thế, anh ko muốn cái miệng xinh này phải ngặm lấy cái thứ ấy em hiểu ko – tôi đặt tay lên cái miệng em
Em khẻ gật đầu, em nằm xuống sàn nhà mát lạnh , em nhấc mông lên uốn éo làm tôi kích thích vô cùng, cái mông trắng phíu cứ uống éo trước mặt tôi, chát………..tôi đánh vào mông em, em giật người lên.
- kể từ lúc này em là của anh rồi đó – em cười dịu dàng
- ừm – tôi gật đầu
Cằm lấy thằng nhỏ đang nắng hết đát, cò cọ xung quanh cái mép đỏ hỏn của em, cái bướm em nó khít rịt, tôi đẩy hoài ko thể vào, em ngóc đầu dậy nhìn tôi trêu
- sao nó chưa vô – em nắm lấy thằng nhỏ
- à……..tại….tại – tôi như một thằng bất lực trước em
Em nắm lấy thằng nhỏ kê ngay vào bướm em, tôi từ sau đẩy nhè nhẹ vào theo con đường em dẫn lối, ấn nhẹ đầu khất đả vào được bên trong bướm em, em khụy xuống , nhìn khuôn mặt em lúc này thật tội ngịp, mặt em chau mài lại vì đau đớn.
- đau hả, thôi tới đây được rồi – tôi định lấy thằng nhỏ ra
- cái gì mà thôi, tới đây rồi mà định bỏ chạy hả – em loàng tay ra sao kéo mông tôi đâm vào. Á…………………..em la lên, từ lúc này em đả trở thành người phụ nử của tôi, máu trinh của em đả bắt đầu chảy ra khỏi con bướm của em, nó như một giọt nước chảy dài xuống chym của tôi, em chòm người dậy lấy một miếng khăng giấy lau đi những giọt trinh trắng ấy đưa cho tôi
- giữ lấy kỉ niệm của đôi ta nha anh – em dúi vào tay tôi
Tôi nhận lấy miếng khăn giấy ấy, trong lòng có một cảm xúc rất khó tả, tôi nắm chặt tay lại nhấp từng đợt nhẹ nhàng vào bướm em……sau những cú nhấp ấy, là những tiếng rên trong sung sướng của em.
- A……ưm……..nữa đi anh – em rên lên những tiếng vô ngỉa
Tôi càng ngày nhấp những cú nắc mạnh hơn vào bướm em, và nhanh hơn, em thở hổn hển và tôi cũng dậy, nhấp đc một lúc tôi nằm phịt xuống nền nhà, em đứng dậy và tiến về phía tôi, một tay em chống lên ngực tôi còn tay còn lại, kê thằng nhỏ vào ngay bướm, em nhẹ nhàng ngồi xuống, thằng nhỏ của tôi từ từ bị bướm em nuốt chững bên trong, bướm em thật bót, nó như bị kích thịch siết chặt lấy chym tôi, tôi như điên dạy tay tôi ôm lấy eo em, phía dưới nhấp mạnh và nhanh em nằm lên người tôi thở nặng nhọc, tôi vẩn tiếp tục công việc của người thợ mộc, em nhắm ngiềng mắt lạy hứng chịu những cú nắc như vủ bảo của tôi tấn công dồn dập vào bướm em.
- nữa……..mạnh nữa đi anh – em như hoang dại trong cơn mị tình
Con chym tôi đả ko còn chịu đựng nổi cái cảm giác sung sướng của bướm em mang lại, chym tôi giật lên từng hồi, từng dòng tinh trắng đục bắn xối xả vào bên trong bướm em, tôi ko còn có thể cử động nổi sau khi bắn vào trong, tôi nằm đó em nằm trên người tôi, chúng tôi cười mảng nguyện.
- em sẽ nhớ mãi cái khoảnh khắc này anh à – em hôn lên má tôi
- anh cũng vậy – tôi lấp bấp
- đừng bao giờ quên em nhé anh – từng giọt lệ của em đả rơi ra
- anh sẽ ko bao giờ quên em anh hứa đó – ko hỉu vì sau sống mũi tôi cay xòe.
Tôi ôm lấy em khóc như một đứa trẻ sắp bị bỏ rơi, tôi cứ ôm em đến khi chúng tôi chìm vào giấc mộng đẹp.
………………………………………….. ………………………………………….. …………………………………..
Gió thổi nhẹ nhàng, nắng của buổi sớm mai xuyên qua những vết nứt nhỏ của căn nhà, tỉnh dậy sau một cơn mê, tôi chòm người ngồi dậy, nhìn xung quanh là một khung cảnh của một sớm quê thanh bình. Đâu đó có một mùi thơm phất phơ trong gió, lần theo cái hương thơm ngọt ngào ấy, đả dẩn lối tôi xuống một căn bếp, ở đó có một người phụ nử đang nấu ăn, tôi đặt tay nhẹ nhàng trên chiếc vai nhỏ nhắn ấy, người con gái ấy giật mình quay lại nhìn tôi bằng một ánh mắt hết sức dịu dàng
- chồng mới dậy hả – một âm thanh nhỏ nhẹ
- ừm anh mới dậy
Thì ra đó là em, người con gái thương tôi nhất, chịu đừng tất cả vì tôi, đó là Linh, hạnh phúc của đời tôi, tôi bây giờ đả quên đi những câu hỏi “ đây là đâu?” …” tại sao tôi lại ở đây “ những thứ ấy bây giờ đả biến mất sau cái ánh mắt dịu dàng của em.
- anh zô coi con mình thức chưa hôm qua nó quấy lắm – em chỉ về cái nôi đang đung đưa trước gió
- ừ
Thì ra tôi bây giờ, đả có một thằng nhóc kháu khỉnh với em, khuôn mặt nó y chang tôi lúc nhỏ, 2 má phụng phịu, đôi mắt to tròn đang nhìn tôi ko chóp mắt, dành cho đứa con kháu khỉnh của mình, tôi bế nó lên và đi đến em.
- con iu của mẹ đây rồi – em quay lại nhìn thằng con trên tay tôi
- chào mẹ đi con – tôi nắm lấy bàn tay bé nhỏ vẩy chào
- anh cho nó uống sửa đi, để em dọn cơm – em nhìn tôi
- ừm
Ngồi trên chiếc bàn tre chòn, đả đầy ấp thức ăn, em nhìn tôi cười
- ăn rồi lát anh đi làm hả
- ko hôm nay anh muốn dành trọn cả ngày cho mẹ con em
Bổng dưng trước mắt tôi, đả bị mờ đi, và chìm vào khoảng tôi hư vô, Đừng! Làm ơn tôi thét lên, có một thứ mằn mặn trên môi tôi, và một bàn tay mềm mài nhẹ nhàng đang vuốt lên má tôi.
- Anh gặp ác mộng hả ?
Vội lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt, tôi không muốn em thấy cái vẻ yếu đuối này của tôi
- à…..ừ…. – tôi lấp bấp
- mình làm nữa nha – em đề ngị
Tôi nằm bất động trên đôi chân thon thả của em, khoãng một phút sau tôi lấp bấp hỏi em
- còn đau ko mà đòi làm nữa – tôi xoa xoa đùi em
- nó còn ê…ê một chút – em vuốt lên má tôi
- còn ê mà đòi làm nữa à – tôi hôn lên đôi tay của em
- ừm………mới 2h sáng à, mình còn tới 3h30 nữa, em ko muốn phải phí phạm cái thời gian quý giá này – giọng em hạ xuống buồn tênh
Tôi cũng lặng thinh, không khí bổng trầm xuống nặng trỉu, đúng tôi ko thể phí phạm cái thời gian này, chưa kịp tìm suy nghỉ mình sẽ làm gì thì………em đả……….đặt nhẹ lên môi tôi một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng say đắm, tôi ôm chặt lấy em, môi tôi và em hòa quyện vào dòng chảy của hạnh phúc, tôi nằm xuống nhà để em muốn làm gì thì làm, bởi vì ngày cuối cùng này em sẽ là người quyết định tất cả, môi chúng tôi rời khỏi nhau em vòng tay ra sau nắm lấy thằng nhỏ tôi sục nhè nhẹ, đôi môi em bây giờ đang trên cái ngực săn chắt của tôi, em dùng răng cà cà đầu vú là tôi sung sướng, rên ư…..ư trong họng, em thấy được cái mặt của tôi hiện giờ càng thít thú hơn, em bắt đầu mút mạnh hơn, tay bắt đầu sục nhanh hơn, đôi tay mềm mại trắng trẻo đả kích thích thằng nhỏ đang chìm sâu vào giấc ngủ cũng phải thẳng giấc nó vươn vai đứng sừng sửng như cây cột cờ, em cảm nhận được cái sự cương cứng và nóng hổi của thằng nhỏ ngước đầu lên nhìn tôi cười
- mới tí đả lên nữa rồi nhỉ – em vừa nói vừa xoa xoa cái đầu khất
- thì…….tại em đó, nó đang ngủ ai kêu chọc nó thức chi – tôi trêu em
- hay quá hen, giờ còn đổ thừa nữa – em búng vào thằng nhỏ khiến tôi giật giật
Em rời khơi ngực tôi, tay mân mê 2 hòn bi, môi em di chuyển từ từ xuống, từ từ, tôi nhắm ngiền mắt lại, nhưng vẫn cảm nhận được cái môi mềm mại đả chạm vào cái đầu của thằng nhỏ, tôi tính ngồi dậy để ngăn em nhưng, tôi đả bị cái cảm xúc của dục vọng lấn át và cái sự sung sướng của em mang lại nữa, em bắt đầu ngậm nó sâu vào, cái lưỡi ướt át của em, vôi chạm lấy đầu khất rồi rụt lại, giống như gặp một vật thể lạ vậy, sau một lúc của lẽ lưỡi của em đả quen dần với sự hiện diện của nó, em bắt đầu ngậm chặt lấy và sục nhè nhẹ, cái lưởi như muốn chẻ đôi thằng nhỏ ra, cái cảm giác sung sướng lan tỏ ra khắp người tôi, từng tế bào xúc cảm như muốn vỡ tung ra, em bắt đầu mút nhanh hơn , tay sục nhanh hơn, tôi ko thể kìm chế cái tiếng sung sướng phát ra từ cuống họng mình, cái cảm giác này đả lên tới đỉnh điểm tôi ko thể chịu thêm một phút nào nữa
- anh sắp ra rồi…a…. – tôi nói với em
Em vẫn ngặm chặt lấy nó, như muốn hứng chịu những phát đạn, tôi thì ko muốn thế, tôi ko muốn cái thứ tanh mùi dục vọng này bị em nuốt, tôi định đẩy em ra nhưng thân thể tôi bây giờ ko thể cử động nữa, em thì ôm siết chặt tôi ko rời………A…………A………….từng dòng trắng đục của sự dục vọng bắn thẳng vào cái miệng xinh xắn này, em nhăn mặt nhưng vẫn chân chân chịu đựng đến khi thằng nhỏ bắn hả hê xong, tưởng rằng em sẽ chạy vào nhà tắm khạc ra những thứ tăng lòm của em, nhưng em lại nuốt cái thứ ấy vào cơ thể mình, cho dù nó tanh cở nào em vẫn nuốt, tôi ngước nhìn em với ánh mắt sững sốt
- trời ơi là trời, khùng hay sao mà nuốt cái thứ ấy vậy – tôi gắt lên
- em muốn, nó là kỉ niệm của ngày hôm nay, sẽ mãi ở trong cơ thể em, ko bị đánh mất – em nhìn tôi
Tôi ko thể cất lên thêm một tiếng nào nữa trước câu nói thật thà của em, tôi trách mình, tại sao tôi lại chấp nhận yêu em, tôi trách ông trời tại sao phải chia rẽ chúng tôi. Em ngồi dậy bước đến bên tôi, em ngồi xuống nguyên một con bướm xinh đẹp của em đang hiên diện trước mắt tôi, ko đợi em phải nói, tôi biết mình phải làm gì, và cần phải làm thế nào, tôi đặt tay lên eo em gị xuống, bướm em bị miệng tôi nuốt chữngEm ngồi dậy bước đến bên tôi, em ngồi xuống nguyên một con bướm xinh đẹp của em đang hiên diện trước mắt tôi, ko đợi em phải nói, tôi biết mình phải làm gì, và cần phải làm thế nào, tôi đặt tay lên eo em gị xuống, bướm em bị miệng tôi nuốt chững, tôi ngậm chặt lấy bướm em, cái lưỡi khốn nạn của tôi, luồng lách qua khỏi 2 mép bưởi vung lên của em và tiếng vào trong, cái mùi vị mằn mặn, ấp áp bên trong bưới em được truyền về qua cái lưỡi này, tôi đưa lưỡi tiếng sâu hơn và mút xung quanh 2 cái mép thịt đỏ hỏn của em, em ở trên này bắt đầu phát ra những âm thanh của dục vọng, ưm……ư….á………em nhấp nhè nhẹ trên miệng tôi, nước nhờn của em ứa ra ướt hết cả mặt tôi, em nhất bướm ra khỏi miệng tôi, nhưng tôi ko thể cho em rời tôi, tôi ôm lấy mông em gị xuống tiếp tục mút, đôi tay bấm chặc lên cái mông trắng vung cao của em, em rên lên những tiếng thất thanh
- Á………ưm………sướng quá ưm…………….
Em rên lên từng đợt khi tôi đút sâu lưỡi mình vào bên trong và cà cạ xung quanh, tôi ko thể để em rời khỏi tôi, cho dù ai đi nữa đêm nay em mãi sẽ là người con gái giữ vị trí quan trọng trong trái tim tội lỗi này. Buông bướm em ra, em ngả xuống sàn nằm ngiên một bên tôi nhất một chân em lên giơ lên cao, cằm thằng nhỏ đang sừng sửng chờ công việc của mình đặt vào bướm em, đẩy nhẹ vào, thằng nhỏ bị bướm em co bóp dữ dội khiến nó như muốn vở tung ra như viên đạn. Tôi nhấp từng đợt vào bướm em, em rên lên từng tiếng thỏ mãn A………nhanh nữa……nữa………….tôi nhấp vào bướm em nhanh hơn từng cái mạnh hơn, em nằm ở đó hứng chịu những cái cảm giác sung sướng đó, em quay người lại ngồi trên cơ thể tôi, em nhấp mông lên và hạ xuống từ từ và càng lúc nhanh hơn, tay em bấu chặt lấy ngực tôi, mông nhấp nhanh hơn và tôi cũng bị cuốn theo con lốc của dục vọng tôi ôm siết chặt lấy mông em, hòa quyện theo từng của nhấp của em thêm dồn dập và thêm vào đó một chút bạo lực. Đến lúc này cả 2 tôi cũng đả lên cũng lên đỉnh điểm, em ngước nhìn tôi
- em sắp ra….em sắp ra………A……..ưm……..
- anh cũng vậy……hà…..a……
Cả hai dòng chảy của dục vọng gặp nhau, cả hai trở thành một, 2 thân thể trần trụi quấn lấy nhau, như để ko có thứ gì có thể chia cắt. Tôi và em nằm xuống, tay tôi vuốt lấy những loạn tóc đầy mồ hôi của em sang một bên để ngắm kĩ khuôn mặt này, bờ môi này, đôi mắt này thêm một lần cuối, khi sáng mai tôi sẽ ko còn thấy nữa
- anh à – em quay sang
- gì – tôi thở hổn hển
- ngày mai em đi rồi, em ko muốn phải xa anh – em ngấn nước mắt
- anh cũng vậy, anh ko muốn xa em thêm một lúc nào nữa – nước mắt của tôi củng đả ứ động trên mi
- em đi rồi, anh phải sống tốt nha, đừng có đánh nhau nữa, phải quan tâm đoan nhìu hơn nha
- đừng nhắc đoan
- Tại sao – em thắc mắc
- bởi vì hôm nay, chỉ có anh và em, anh ko muốn có một người nào khác trong lúc này em �
- ừa – em cười hạnh phúc
- mà nữa này, đừng có tập tụ hút thuốc nha – em chỉ lên chán tôi
- trời em có bao giờ thấy anh hút chưa – tôi thanh minh
- thì……chỉ đề phòng thôi à – em cười
- ờ biết rồi má trẻ ạ – tôi cười cùng em
- cái gì má trẻ – em đấm nhẹ vào ngực tôi
- thì cứ lo như mẹ anh á – tôi xoa đầu em
- tất nhiên phải lo rồi, anh hư lắm – em ôm chặt lấy tôi
- anh sẽ ko hư, ko phải để em lo lắng đâu ngốc �
Không gian trầm xuống, cơn mưa ngoài cửa sổ củng đả ngừng, từng giọt mưa còn lất phất nhẹ ngoài đó, tôi ôm em, em ôm tôi . Cả hai chúng tôi điều chìm vào giấc ngủ, và cùng mơ về một thứ, đó là chúng tôi mãi ko rời xa nhau………………………………………. ……
- Anh….dạy lẹ – em lay tôi
Tôi nheo mắt nhìn em, ánh sáng mờ mờ chíu qua khung cửa sổ
-còn sớm mà – tôi than thở
- sớm cài gì mà sớm 5h30 rồi – em cầm cái gối đánh tôi
- 5h30…..5h30…..tôi lẩm bẩm
- một chút nữa là chị 2 về rồi lẹ lẹ
Chết tôi quên mất hôm nay em phải về hà nội rồi, lòng tôi nặng trỉu, sao ko để tôi quêm đi, và chìm sâu vào giấc mơ cùng em, ngồi dậy vội mặt quần áo ra khỏi nhà em.
- về đi anh . – em nói mà nước mắt rơi
- ừ – tôi im lặng
Làm sao tôi có thể về hả em , khi một lúc nữa em sẽ rời xa tôi, có khi nào tôi gặp được em nữa ko. Thôi cũng đành tôi ko muốn nhìn thấy những giọt nước mắt của em nữa, tôi ko muốn, tôi gồ ga chạy mất để em ko còn thấy tôi, ko còn quyến luyến nữa, nhưng làm sao tôi có thể làm thế hả em. Tôi chỉ chạy đi thôi , chạy để em thấy tôi, còn tôi nép vào một quán café đối diện nhà em, để thấy em lần cuối cùng………………………………..
Trời đả sáng, nắng đả lên, mưa đả ngừng rơi , nhưng sao trong tôi có một cơn mưa nước mắt vẫn tiếp tục rơi thể, dỏi theo em đang xách cái balo còng cồng kền lên chiếc xe du lịch đó. Lòng tôi như thắt lại, nuốt nước mắt vào trong ko thể để em, ko thể để bất cứ ai thấy được những giọt nước mắt yếu đuối này. Cuối cùng chiếc xe đả lăn bánh, chiếc xe mang em đến một vùng đất xa lạ, mang em khỏi cuộc đời tôi?……………………………………
Chạy xe về nhà, mà lòng nặng trỉu, đẩy cánh cửa sắt sang một bên dắt xe vào nhà, mẹ và ba đả ngồi đó từ lúc nào, nhưng tôi dường như ko để ý, trong đầu tôi lúc này chỉ là sự đau khố, buồn bả và tuyệt vọng.
- Minh 2 hôm nay mày đi đâu thế, mày đi đâu – ba quát lên
Tôi im lặng, bước lên phòng , mặc cho những tiếng la của ba và nổi lo lắng của mẹ ở phía sau. Ngả phịch xuống giường nằm đó, con em nó lặng lẻ bước vào phòng ngồi xuống cạnh tôi.
- 2 hôm nay anh đi đâu thế – nó lay tôi
- chuyện của anh, em đừng lo – tôi nói với cái giọng buồn tênh
Nó nge thấy cái giọng của tôi như vậy, cũng hiểu ra một phần nào, nó biết là tôi chưa bao giờ buồn như vậy nên cũng lặng lẽ bước ra khỏi phòng, tôi nằm đó, xung quang là bốn bức từng sừng sững, cằm lấy cái khung hình của tôi và em, nước mắt tôi ứa ra là ướt cả khung hình, tôi vội lau đi, tôi phải sống tốt, ko hư hỏng, để em ko phải lo lắng khi em ra đi để tôi lại nơi này. Nằm xuống giường móc cái đt ra bật nguồn lên, lúc tắt đt có 5 tin nhắn………….và tin nhắn đó là của Đoan.

Tin nhắn thứ 1
Anh về tới nhà chưa, ăn gì chưa?
Tin nhắn thứ 2
Sau anh ko trả lời em vậy
Tin nhắn thứ 3
Bây giờ anh đanh ở đâu, anh biết em lo lắm ko
Tin nhắn thứ 4
Em biết hết cả rồi, anh đến nhà em đi
Tin nhắn thứ 5
Đến đây đi, em muốn………….CHIA TAY

loading...

Tôi bật dậy khi thấy cái tin nhắn này, lòng tôi đang tan nát vì sự ra đi của linh, ko lẽ bây giờ em cũng muốn rời xa tôi sao, chạy thẳng xuống nhà định chạy qua nhà em thì……………tiếng mẹ đả vang lên
- 2 ngày nay mày đi chưa đủ nữa sao – em quát lên
- con đang có chuyện bận – tôi thanh minh
- mày muốn đi thì bỏ xe lại – mẹ đang làm khó tôi đây m�
Không còn ngỉ ngợi gì them, tôi quang cái chìa khóa xe lên bàn một cái, chạy bộ thẳng qua nhà em, từng giọt mồ hôi trên chán tôi đổ ra như tắm, nhưng tôi vẫn phải chạy, phải chạy để hiểu rằng tại sao em lại nói chia tay, tại sao em lại cất lên 2 chữ đó. Dưới cái nắng gắt của những ngày cuối hè này, tiếng lá cây bị dẫm nát dưới đôi chân tôi, trước mắt tôi bây giờ, là nhà của em, nơi chứa những đêm ân ái mặn nồng dưới mưa, tim tôi đập nhanh hơn, từng giọt mồ hôi rơi xuống nhanh hơn, hít một hơi thật sâu vào lòng ngực để lấy một chút can đảm gặp em……..Bính bong………..bính bong………..tôi cảm nhận được cái một không khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy nơi đây mặt dù những ánh náng gay gắt ngoài đó. “ Cạch” tiếng cửa được mở ra, một cái bong to con đầy gân guốc thì ra là ông hải tôi tính chào anh
- A..nh…..
Bốp………nguyên một cú đấm thẳng vào mặt tôi, một cú đấm đầy căm phẫn , máu mũi tôi bắt đầu chảy ra, tôi ngước lên nhìn anh để hỏi tại sao anh lại đánh tôi vô cớ thì trong lúc mơ màng sau khi ăn cú đấm đó có một tiếng vang lên
- Con mẹ mày, mày dám đến đây à thằng chó đẻ – anh chỉ ngay vào mặt tôi
- em có làm gì đâu, sao anh đánh em – tôi lấp bấp
- có làm gì? Thì mày tự hỏi cái lương tâm chó đẻ của mày đi – bàn tay anh nấm chặt định đấm vào tôi thì một tiếng nữa
- Đừng anh……. – kèm theo cái dọng ngọt ngào, nhưng kèm theo tiếng nấc
Mở mắt ra nhìn theo cái giọng nói vừa nãy, thì là em, em đang ngồi trên chiếc gế salon, 2 hàng lệ đả khô từ lúc nào, em vội dụi mắt đứng dậy tiếng lại phía tôi.
- anh đi đâu một chút đi, để em nói chuyện với Minh – em nhìn anh hải
- Ừ – cái giọng còn đầy sự nóng giận
Đợi sau khi anh hải chạy khuất tôi ngồi dậy, nhìn vào đôi mắt đả bị nhòe đi vì nước mắt
- anh vào trong đi, em muốn nói chuyện với anh – em bước thật nhanh vào trong
Tôi đóng cửa lại, bước rụt rè ngồi xuống trước mặt em, không khí căn thẳng bao trùm lấy sự im lặng của 2 chúng tôi, em nhìn tôi đầy hờn trách, còn tôi, tôi như muốn tránh đi ánh mắt của em.
- hôm qua anh ở đâu – em phá vở không khí im lặng
- anh ở nhà thằng Tuấn – tôi thanh minh
- ở nhà tuấn, thật vậy sao ? – em nhếch mép
- ừ – tôi ừ cho qua chuyện
- vậy sau lúc đó tôi thấy anh đang ân ái với Linh
Trái tim tôi như nát ra, theo tiếng sấm ngoài đường, em nhấn mạnh từng chử, cứ một chử là trái tim tôi nát ra một ít.
- anh….a…nh – tôi ko thể chối nữa
- anh sao? Ko nói được nữa à – em tiếp tục làm cái mặt khinh bỉ tôi
- anh có iu tôi ko ? – em hỏi tôi
- có – tôi biết là mình ko thể nói gì bây giờ
- anh iu tôi, tại sao anh lại ngủ với Linh – nước mắt của em ứa ra
- anh….h…….. – tôi tiếp tục bất lực trước em
- tôi với linh, anh iu ai nhìu hơn – em đem tình cảm ra so sánh sao ?
- anh ko biết
- anh ko biết, hay anh ko giám trả lời ? – em cười trong nước mắt
- Phải, anh iu linh nhìu hơn, em chỉ là người thứ 2 trong trái tim anh thôi, anh ko muốn iu em nhìu hơn anh iu linh, bởi vì anh biết sẽ có cái ngày này, anh iu em ít hơn anh iu linh, để anh sẽ ko đau vì em, ko đau vì nge cái từ chia tay từ miệng em, nhưng anh ko thể – nước mắt của tôi ứa ra
- Im đi – em thét lên
Tôi ôm chầm lấy em, để em ko chạy đi, tôi ko thể để em ra đi như linh, ko thể. Em xô tôi ra, nhưng làm sao em có thể chống lại sức mạnh con trai như tôi, tôi vật em xuống giường , em vẫn tiếp tục dẫy dụa chống cự tôi
- Tránh xa tôi ra, đừng có đem cái thân thể này ân ái với người con gái khác chạm vào tôi – em nói trong tiếng nấc
- anh xin lỗi, anh xin lỗi – tôi siết chặt lấy em
- anh xin lỗi thì đươc gì, anh về với linh đi, quên tôi đi, làm ơn ra khỏi cuộc đời của tôi đi – em bấu lấy lưng tôi, nước mắt của em làm ướt hết cả bờ vai tôi
- Linh đi rồi, linh đi rồi em à, anh chỉ còn mình em thôi – tôi siết chặt em, nước mắt bắt đầu rơi ra
- anh đừng có nói dối, anh chỉ đến với tôi khi linh đi thôi
- ko phải, linh đi thật rời, linh rời xa anh rồi, anh yêu em, anh yêu em nhìu lắm đoan �
Em ko còn đánh tôi, bây giờ em cũng ôm chặt lấy tôi, cả hai dòng nước mắt hòa vào nhau
- anh yêu tôi, anh yêu tôi tại sao anh lại ngủ với Linh, Tại Sao – em thét lên
………………………………………….. …………………………..Tôi ôm em kể cho em tất cả mọi chuyện, em siết chăt lấy tôi, nước mắt đả ngừng rơi
- tại sao anh lại làm điều đó, anh có biết rằng tim em đả tan nát khi thấy cảnh tượng đó không, anh biết ko – em lại hét lên
- anh biết, anh xin lỗi, anh xin lỗi,………….
Tôi vội vả hôn lên môi em, để em cảm thấy tôi em đến mức nào, nhưng em lại đẩy tôi ra
- Khônggggggggg
Tôi buông em ra, chân quỳ xuống sàn, tôi nắm lấy tay em tát vào mặt mình một cái nhẹ
- Đánh anh đi, đánh anh nếu làm em vui thì em cứ đánh đi anh chịu – tôi cầm tay em đánh vào mặt mình một cái “…chát….” em vội rụt tay lại, nhìn vào thẳng một tay tôi
- em đánh anh chỉ làm dơ tay em thôi, để anh tự làm – tôi nói
Chát………Bốp………..Bốp………tôi tát thẳng vào mặt mình từng cái rất mạnh, tôi muốn sau cái tán này, em sẽ tha lổi cho tôi, chúng tôi bắt đầu lại, từng cái tát một mạnh và càng ngày càng nhanh hơn, 2 bên má tôi đau rát, hiện lên một những lằng đỏ ửng bởi những cái tát của chính tôi, em ko thể chịu đựng khi nhìn thấy tôi như vầy em hét lên
- Dừng tay lại – em hét lên
Tôi như ko nge thấy vẫn tiếp tục tát từng cái vào mặt mình, em chạy lại ôm lấy tôi, tay em siết chặt lấy tay tôi để nó ko thể tát được nữa.
- Dừng lại đi anh, đừng có làm như thế nữa, em tha lổi rôi, em tha rồi – từng giọt nước mắt của em lại rơi ra
Tôi đẩy em ra tiếp tục tát vào mặt mình bởi vì nhiều đây, nó ko đủ để xóa đi cái tội lổi mình gây ra cho em “ chát…..Chát” tiếng bàn tay tôi va vào khuôn mặt mình từng cái một
- Không……dừng lại anh có nge ko, anh đừng có làm trái tim em thêm đau nữa – em hét lên
- Em tha thứ cho anh, nhưng anh ko thể tha thứ cho bản thân mình – tôi nó lấp bấp
- Vậy thì anh đừng có làm trái tim em tổn thương nữa
Em ôm chầm lấy tôi, tôi cũng đả ngừng tay lại, ôm chầm lấy em và nước mắt của tôi và em vẫn tiếp tục rơi ra lả tả trên sàn nhà.
- Sao anh khờ quá vậy – em ngước lên nhìn tôi
- Khờ gì – tôi ko hỉu
- Thì tự đánh mình đó – nụ cười của em đả bắt đầu trở lại trên khuôn mặt xinh đẹp của em
- Đó là đúng mà, khờ gì – tôi cuối xuống hôn nhẹ lên má em
- Đúng cái gì?, anh có biết khi anh làm vậy biết em đau lòng lắm ko – em vuốt 2 bên má sưng tấy của tôi
- Ừm, anh sẽ ko thể em đau thêm lần nào nữa
Nhẹ nhàng đặt lên môi em một nụ hôn, nhằm xóa đi những nổi đau trong lòng em mà chính tôi đả gây ra cho em, sao mà tôi khốn nạn thể, đang hôn em say đấm thì tiếng mở cửa vang lên cắt đứt cái không gian tỉnh lặng nãy giờ
- Mẹ nó, mày chưa đi à thằng chó – anh hải giơ nấm đấm lên
- Anh……đừng em làm hòa với ảnh rồi – em hét lên
Không khí trở nên im lặng, im lặng một cách đáng sợ bổng dưng anh hải kêu tôi
- mày ra quán đi tao nói chuyện với mày chút – anh hải bước ra trước trước
- đừng đi anh. – em nếu tôi lại
- ko sao đâu, anh yêu em, nên anh phải chứng minh cho ổng thấy rằng anh yêu em như thế nào – tôi an ủi
Bước ra khỏi cửa, anh hải đang đứng đó, chân nhịp xuống mặt đường khi tôi tới gần anh ta thì
- tao với mày sang quán bên đường kia đi, 2 thằng đàn ông dể nói chuyện – vừa nói anh vừa chỉ tay sang cái quán nhậu bên kia đường
- Dạ
Bước theo sau anh mà lòng tôi nặng trỉu, vừa vui vừa buồn, 2 cảm giác đan xen lẫn lộn vào nhau, tim tôi đập từng hồi nhanh hơn lòng ngực như muốn vỡ tung ra vì sự lo lắng.
Tôi và anh ngồi ở bên trong một góc khuất của quán, anh kêu 1 kết bia ra và vài món nhắm, và chuyện của 2 thằng đàn ông bắt đầu. Anh rót đầy li của tôi và anh
- Uống đi rồi nói chuyện dể hơn – anh yêu cầu tôi
- Dạ
- mày có iu em tao ko – anh chỉ thẳng vào mặt tôi
Tôi bây giờ ko còn gì để mất nữa, tôi chỉ còn có em, tôi ko thể đánh mất em
- Có – tôi trả lời dứt khoát
- vậy tại sao mày làm điều đó với nó, tại sao mày phản bội nó – từng tiếng của anh khứa vào tim tôi, làm lòng tôi dày vò hơn bất cứ lúc nào khác
- nó ko phải em ruột tao, nhưng tao thương nó như đứa em ruột của mình vậy mày hiểu ko – anh tiếp tục nói
- em biết !
- mày biết nó yêu mày nhiều lắm ko – anh tiếp tục tra tấn tôi bằng những từ ngữ khiến trái tim tôi tan nát
- à…..ừm…..- tôi lấp bấp
- từ lúc nó thấy cảnh tượng mày với con nhỏ đó, nó đả khóc suốt đêm, tao khuyên thế nào cũng ko được
Trái tim tôi tan nát, khi nge anh nói về em, anh xin lỗi, anh xin lỗi anh sẽ ko bao giờ để em khóc như vậy thế đâu
Tôi đả say, đả nói hết tất cả cho anh biết, anh nhìn tôi đầy vẻ thương hại và giận dữ, nhưng anh ko đánh tôi như lúc nãy, thay vào đó là những lời an ủi tôi, anh cũng biết mối tình tay ba nào cũng đau khổ…..bởi vì anh cũng đả trải qua những điều như tôi, anh cũng kể chuyện của anh cho tôi nge, cả 2 thằng đàn ông cùng cười, cùng khóc hả hê trong mùi men của bia , của rượu, nhưng trước khi tàn cuộc nhậu thì anh nói một câu
- Mày hãy trân trọng những ngày tháng mày ở bên nó đi – từng chữ khắc sâu vào bên trong tâm trí tôi
- Là sao hả anh – tôi thắc mắt
- Hà hà ko có gì đâu, tao chỉ hù mày thế thôi, mà mày làm nó đau khổ nữa thì đừng có trách tao – anh cười thật man rợ
- Dạ em biết rồi
Hai anh em liêu xiêu bước ra khỏi quán, tôi thì vẫn còn tỉnh táo một chút nên kè anh về nhà, mà công nhận thân hình anh rắn chắt thật, những hình xăm phủ bích cánh tay khiến tôi lúc trước rất sợ, nhưng bây giờ tôi hiểu ra anh là một người rất tình cảm, rất iu em gái mình…………..
- đoan mở cửa – một tay vịnh anh, một tay gõ cửa
1 phút sau em chạy lon ton từ nhà sau ra mở cửa “ cạch” tiếng mở cửa van lên
- anh nhậu hả – em ngắt vào eo tôi một cái đau điếng
- ừm mở cửa ra anh dìu ảnh lên phòng cái
- ừm – mở cửa ra nếp qua một bên
Dìu anh lên phòng tôi bước loạng choạng xuống nhà, vì hơi men đả ngấm sâu trong người, em đang ngồi đó xem tv gương mặt hồn nhiên đả trở lại với em, tôi bước lại sau em, ôm siết chặt em
- anh xin lỗi, anh sẽ ko để nước mắt em rơi thêm một lần nào nữa đâu
- biết thế thì tốt – em trả lời lạnh lùng
- ừm thôi anh về �
Nói vậy thôi chứ sao tôi về nhà với cái bộ dạng này, kiểu này mà về một là zô bịnh viện vì xe tông, 2 thì bị mẹ đập cho mày lếch, đang suy nghỉ xem mình sẽ bị gì thì …….Bốp……nguyên cái đầu đập vào tường. Em hốt hoảng chạy lại tôi miệng luôn kêu
- anh…..anh có sao ko…..tỉnh dậy đi
Hình ảnh của em bắt đầu mờ dần, mờ dần trong cái khoảng tối hư vô………………………….
Nheo mắt thức dậy sau một lúc mơ màng trong giấc ngủ, nhìn sang một bên đó là em, em đang úp mặt xuống giường gương mặt đầy lo lắng cho tôi, mồ hồi lấm tấm trên mặt, vội lấy tay lao đi những giọt mồ hồi ấy cho em, em mở mắt nhìn tôi cái giọng đầy lo lắng
- anh tỉnh rồi hả – em dụi mắt
- ừm, sao em ngồi ở đây
- thì lo cho anh chứ gì, tự nhiên nằm phịch xuống đất ngủ sợ luôn – trách tôi
- anh xin lỗi – nhẹ nhàng lấy tay vuốt lên má em
- anh mà cũng biết lổi nữa à – em gạc tay tôi qua
- thật mà, mà mấy giờ rồi – tôi hỏi em
- 5h chìu rồi
- cái gì – tôi hét lên
- sao vậy
- thôi anh về – tôi chào em
Nắng chìu buôn xuống, ánh nắng màu vàng hoe chiếu rọi xuống những con đường, từng tán lá cây vàng úa đả lìa khỏi , những cành cây khô héo, từng giọt mồ hôi từ trên trán tôi rơi lọp đọp xuống đường, sau một hồi chạy bộ thì tôi cũng đả về tới nhà, đẩy cửa vào thấy cả nhà đang ngồi trên chiếc bàn, chỉ còn có tôi là chưa có ở đó, thấy tôi về ba đứng dậy
- Minh vào đây, ba cần nói chuyện với con
-dạ – tôi lấp bấp
Bước lại gần cái bàn họp của gia đình, ko khí bổng dưng căng thẳng và nặng nề hơn, chắc là do tôi đi 2 ngày ko về
- hôm qua con ko về nhà là do tiễn Linh phải ko – ba bắt đầu mở đầu câu chuyện
- Dạ…d..ạ….con xin lỗi – tôi lấp bấp
- linh lúc nãy điện qua cho ba nó hết rồi
- dạ……
Nge tới tên người con gái lòng tôi như thắt lại, tại sao em lại đi hả linh, em biết rằng không có em anh khổ sở như thế nào ko, nhưng linh à ở nơi đó vui nhé anh sẽ thực hiện lời hứa với em, anh sẽ sống thật tốt, và trong trái tim này mãi mãi vẩn có vị trí của em.
Đang suy ngỉ về những lời hứa của tôi đối với em, thì ba đả cắt đứt dòng suy ngỉ của tôi
- 3 tuần nữa là vào học rồi, con có muốn lên trển học ko
- Dạ chắt là ko đâu, con muốn ở đây
- ừ tùy con, chừng nào thay đổi ý thì nói với ba
- Dạ – tôi đáp nhẹ nhàng
Làm sao con có thể đi hả ba, ở đây con còn một người con gái nữa ko lẽ con lại để người con gái này rời xa con như linh đả từng làm sao?…..con sẽ ko để chuyện đó xảy ra đâu ba à, dù con biết những điều này ba làm là vì con. Con xin lỗi
Rời khỏi cái không khí căng thẳng nãy giờ, tôi bước chậm rãi lên phòng, ngả người ra chiếc giường kéo cái hộc tủ ra, lấy ra hai cái khung hình của tôi và Linh, của tôi và em, một cái khung hình bây giờ chỉ là quá khứ thôi, nhưng sau tôi nhìn nó nước mắt tôi lại rơi thế, những giọt nước mắt rơi lộp độp trên cái khung hình của tôi và em, vội lau nước mắt đi nhìn sang cái khung hình còn lại, là em đoan à, cái nụ cười này anh yêu lắm anh sẽ ko bao giờ để nó mất đâu, và anh cũng sẽ thực hiện cái lời hứa với Linh, anh sẽ yêu em, anh sẽ sống thật tốt, mãi mãi………………………………………. ……………………………………
Sau một giấc ngủ dài bên 2 cái khung hình kỉ niệm, tôi cất vào hộc tủ, bước lảo đảo vào phòng tắm, từng giọt nước lạnh chảy xuống cuốn trôi theo những giọt nước mắt lúc nãy của tôi………………………..bước khỏi phòng tắm cầm đt lên gọi cho em rũ em đi chơi vì ở chổ tôi lâu lâu có hội chợ và tôi cũng muốn ở bên em nhiều hơn, muốn đem lại cho em nhiều nụ cười hơn.
- bửa nay có bận gì hk – tôi hỏi em nhẹ nhàng
- Dạ hk – hôm nay sao ngoan thế nhỉ
- ừm gì ở nhà đi lát tui qua
- dạ
- à mà này, sao hôm nay ngoan thế, toàn dạ ko h�
- à….à…..tại….tại thít thôi – em lấp bấp
- thít à, ngoan nhỉ, thôi thay đồ đi lát tôi qua
- ừm
Cúp máy, tôi chạy lại cái tủ đề tùm lum quần áo của tôi, chọn ra một cái quần jean bó cộng thêm cái áo thun ngắn. Bước xuống nhà, ba và mẹ đang ngồi ở đó, đang nói chuyện gì tôi nge ko rõ, nhưng cũng kệ. Thấy tôi diện đồ là mẹ biết ngay
- Đi đâu đó thằng kia – mẹ quay người sang tôi
- Dạ….con đi chơi chút
- ừ đi đi về sớm nge, mà còn tiền ko mẹ cho nè
- dạ thôi, con còn tiền
Dắt chiếc xe ra thân thuộc của mình chạy đến nhà em, nhưng ngỉ lại, thì đạp xe đạp cho nó lãng mạng, dắt chiếc xe vào lấy chiếc martin củ của mình ra, thấy con trai mình hôm nay chuyển hệ đi xe đạp nên mẹ bị bất ngờ
- trời đất thánh thần ơi, hôm nay mày bị gì mà đi xe đạp thế – em nhìn tôi đăm đăm
- Dạ tại bây giờ con thít đi xe đạp hơn, đở tốn xăng
Nge đứa con trai mình thốt ra những lời như thế mẹ tôi mỉm cười đắt ý
- biết như thế thì tốt, thôi đi đi
Tôi “ dạ” một tiếng rồi chạy ra ngoài, không khí yên tỉnh, gió thổi mát rời cuốn những tán lá nằm trên đường bay lên không trung rồi rơi lộp độp xuống, tôi đạp trên chiếc xe đạp của mình, từng vòng quay bánh xe điều đặn, lăn trên con phố buổi tối, đâu đó có những chàng trai cô gái nắm tay nhau trong hạnh phúc, tôi cũng vậy tôi cũng sắp đi đón người con gái của đời tôi. sau một lúc vòng quay bánh xe in dấu trên con đường thì tôi cũng đả đến nhà em, dựng chiếc xe xuống bên đường bấm chuông………………..Bính……………Bon g…………………..có tiếng bước chân chạy ra ngoài cửa ngày càng gần hơn, “ cạch” cánh cửa mở ra, hiện diện trước ánh mắt tôi lúc này là em, em diện một cái quần jean bó sát lấy đôi chân thon thả của em, cái áo thun tay ngắn ôm chặt lấy người em, làm cặp vếu vung cao lên, cái mông cong veo ưởn lên nhìn ko chịu được.
- Đi đi anh, lẹ lẹ, hk thôi anh hải thấy bây giờ – em liền leo ra phía sau
- Chết quên mất
Tôi đạp cái vèo chạy đi ko thì anh hải thấy thì bắt em ở nhà mất, đạp được một lúc khá xa, em ngồi ở đằng sau tôi ôm tôi cười
- hjhj mệt hk – em siết chặt lấy tôi
- mệt sau hk, nhưng mà có em ở đằng sau là vui rồi
- hjhj thật hk đó, mà đi đâu chơi zờ – em rút rít phía sau
- thật mà, đi hội chợ chơi đi, hội chợ mời về đó
- ừm đi thôi – em cằm vạt áo tôi vẫy vẫy lên như mấy người đua ngựa thúc mấy con ngựa chạy nhanh lên vậy
Tôi cũng mặt kệ, miễn làm em vui là được, tôi hí…….. lên một tràn dài nó
- quý cô ôm chắt nhà , ngựa bắt đầu chạy nhanh đây – tôi chọc cho em cười
- rồi nè chạy đi – em ôm chặt lấy tôi
Tôi đạp nhanh hơn, đôi chân mổi nhừ nhưng trong lòn tôi cái sự vui sướng và hạnh phúc đả lấn át đi sự mệt nhọc trong tôi, phi nước đại một hồi thì cũng đả đến trước cổng của hội chợ, tôi chạy vào gữi xe vào bệnh viện gần đó, đi bộ nắm tay em vào trong. Em xoe mắt to tròn nhìn chung quanh, tay thì chỉ cái này chỉ cái nọ nhìn giống như con nít hết sức, chắt em ở trên đó đâu có đi chơi được ở nơi như thế này đâu, đi lòng vòng một lúc thấy em ngồi phịch xuống, có lẽ chân mổi lắm nên đi hk nổi nữa
- mổi chân quá hà – em vừa nói vừa mát xa chân
- ai bảo đi từ từ ko chịu, cứ thít chạy
- tại vui quá mà – em cười nhẹ nhàng
- thôi lên đây cổng cho
Tôi ngồi xuống để em tôi bế xóc em lên, tất cả cặp mắt điều hướng về chúng tôi, chắc bọn họ ngit ‘’ cái lủ nít ganh này, bé tí đả iu rồi, lại còn cổng nhau ở chổ đông người vậy chứ” nhưng tôi mặt kệ, họ nói kệ họ chắt ko có bạn gái thì gen tị chứ gì, tôi ngỉ vậy nhưng còn em thì khác, em chúi mặt zô đầu tôi , đôi má ửng hồng lên
- làm gì mà mặt mài nóng quá zậy bịnh hả – tôi trêu em
- ấy….đâu có……tại tại….. – em rút đầu vào sâu hơn
- tại gì ? – tôi gặng hỏi em
- tại người….ta nhìn tụi mình hoài….xấu hổ lắm – em lấp bấp
Tôi cười khì tưởng chuyện gì, thì ra là chuyện này nhìn cái bộ dạng của em lúc này tôi nhịn cười ko nổi
- trời, tưởng chuyện gì ko hà, chắt tại người ta gen tại tôi có bạn gái đẹp quá mà – tôi cười
Những lời nói của tôi lúc này đả làm cho em cười phá lên, dù nãy giờ đang rất mắt cở, nhìn về phía trước thấy chổ bán kem, nãy giờ đi vòng vòng chưa có ăn gì hết
- ăn kem hk – tôi hỏi em
- ăn…..đâu ? – em lộ cái tánh ăn vặt ra
- kia kìa – tôi chỉ về chổ bán kem

Bước lại mua hai cây kem đưa cho em một cây, bởi cái tính ăn vặt khủng khiếp của em, tôi vẫn đang ăn dang dở còn nửa cây kem, cây kem của em thì đả mất tiêu, em chót chét một lúc thì……………..
- con chim bảy màu kìa – em chỉ tay ra bụi cây đằng trước
Tôi lúc này cũng quay lại nhìn thì chẳng thấy con chim nào mất, em dựt cây kem của tôi chạy mất, quay lại hóa ra mình bị em lừa, vội đuổi theo em, bổng dưng em khựng lại chổ bán đồ dây chuyền, em quay lại nhìn tôi ánh mắt đầy nham hiểm, nhìn vào đôi mắt em thì tôi đả em muốn nói gì rồi
- anh……….. – em hun cái chụt vào má tôi khiến mấy người kia nhìn tôi lom lom
- sao hun ở đây trời, người ta cười kìa
- có sao đâu, mua cho em cộng dây chuyền kia đi, hai cái cộng đan vào nhau đó – em chỉ vào cộng dây chuyền cặp
- 2 cái cộng, một cái ổ khóa, một cái chìa khóa đó hả
- ừm cái đó đó, mua yk em một cộng, anh một cộng – em lay tay tôi
Thôi thì vơ vét những đồng tiền còn sót lại mua cho em tốn hết 200k, mua mà lòng tôi như muốn đứt ra vậy, tiếc núi nhìn theo 2 tờ tiền vào tay chị bán hàng
- đeo cho em đi – em cắt đi cái sự tiếc núi của tôi
Cầm sợi dây chuyền, lòn tay ra phía sau cổ em, em nhìn tôi cười hí hửng “ tách”
- xong rồi đó
Em cằm cái mặt dây chuyền nhìn lên ngắm ngía cười thít thú
- đây để em đeo cho – em cằm cái sợi còn lại kia
Sau một hồi loay hoay em cũng đeo vào được cho tôi, nắm chặt tay nhau đi trong cái dòng người tấp nập chen chút nhau. Tôi mua một hộp cá viên chiên ra phía bờ kè ở phía ngoài dòng người tấp nập ấy, ngồi phịch xuống em ngả người vào lòng tôi, tay thì gim lấy từng viên chả cho vào miệng , tôi đút cho tôi, cứ thế cho đến khi hộp chả ko còn lấy viên nào, em ngày càng tựa sâu vào lòn tôi
- anh biết sao em mua cộng dây này hk
- sao ? – tôi thắt mặt
- bởi vì cái ổ khóa này sẽ khóa trái tim em lại, và chỉ có cái chìa khóa này mở được trái tim em thôi anh �
- vậy đó hả – tôi thò tay vào trong áo em, nắm lấy vú em
- có thấy cái ổ nào đâu – tôi trêu em
- này thì ổ – em đấm nhẹ vào ngực tôi
Ngồi một lúc, em mở lời vớ cái giọng buồn tênh
- ngày mai em về trển một tuần mới về lận – em nằm sâu vào lòng tôi
- về trển chi vậy – tôi đáp lại em cũng một cái giọng buồn
- cũng ko có gì đâu, ba mẹ lâu quá hk gặp nên kêu lên đó mà – em cười khì
- ừm gì hã, tưởng đâu bỏ anh luôn chứ
- trời làm gì có
Ngồi thêm một lúc tôi đi lấy xe và đưa em về, về đến nhà tôi không thể ngủ được, gát tay lên chán một lúc tôi cũng ngủ thiếp đi……………………………………….. ………….Đây là đài phát thanh………….cái đài chết tiệt, mà cũng may nó mà ko đánh thức tôi dậy, tôi cũng ko thể ra tiển em được. Vội chạy vào nhà tắm vệ sinh một chút tôi liền chạy lật đật xuống nhà, chạy xe qua nhà em. Ánh nắng sớm mai đang chiếu xuống đôi chân của em, em đang đứng đó với một cái ba lô to đùng ở phía sau, thấy tôi chạy đến em reo lên
- anh đến đây chi vậy – em hờn trách tôi
- thì ra đưa em ra bến xe chứ gì
- trời, em tự đi được m�
- từ cái gì mà tự, lên xe đi – tôi nắm lấy tay em kéo lên xe
Em ngồi phía sau tôi, ôm siết chặt lấy tôi như đây là lần cuối cùng em được ôm lấy tôi vậy, tôi mong sau chạy hoài ko đến bến xe, để em ko thể đi, ko thể rời xa tôi. nhưng sự thật thì ko như tôi mong muốn tôi chạy hết con đường này, rồi rẽ sang hướng khác thì cuối cùng củng chạy thẳng tới bến xe, em xuống xe nhìn tôi chăm chút, tôi cũng vậy ánh mắt của tôi muốn nói cho em biết tôi ko muốn phải xa em, ko muốn tôi ko muốn
- thôi mà, tuần sau em về mà, ở nhà ngoan nha
Em hôn vào môi tôi một nụ hôn thật sâu và thật lâu, cái lưỡi tôi và em quấn chặt lấy nhau như thế ko xa rồi, nhưng cuối cùng thì em vẫn phải xa tôi thôi, tiếng anh phụ xe reo lên làm môi em rời khỏi môi tôi, em bước lên xe ngồi ngay bên cửa sổ nhìn tôi, em vẩy tay tạm biệt, tôi đứng đó nhìn em thật lâu, từng vòng quay của chiếc xe bắt đầu lăn bánh, từng vòng quay mang em rời xa tôi………………………………………. ………………………..
Làm sao anh có thể sống trong 7 ngày vắng em hả đoan
Chờ đợi đến khi chiếc xe biến mất trong ánh sáng mặt trời, tôi thẩn thờ đứng đó một lúc để bình tỉnh hiểu rằng , 7 ngày nữa anh sẽ gặp lại em thôi mà, em có đi luôn đâu mà sợ, tôi tự nói với lòng mình như vậy, nhưng sau trong lòng tôi bây giờ trống rổng thế, anh nhớ em đ à, anh nhớ em, quay về nhà tôi bước chậm rãi lên phòng ngả phịch xuống giường, bộ dạng tôi bây giờ ko khác gì một thằng ko có hồn, tôi lại cầm lấy cái khung hình của em ra, tôi nhìn cứ nhìn mãi, cho đến khi chán chê thì lại nhắm mắt lại để ngủ cho thời gian trôi qua nhanh hơn, nhưng sự thật sau lại thế, tôi ko thể ngủ được vì trong lòng toàn là sự thương nhớ em, lảng vảng ở nhà một lúc thì tôi điện cho đám bạn
- alo – thằng đạt bên đầu dây bển
- rãnh k đi cafe chút chán quá
- ặc sr mày nha tao đi chơi với gệ rồi
- ừ vậy thôi – tôi chán nản vô cùng
Phone cho tụi bạn thằng nào cũng có việc bận, chỉ có tôi chán nản ko biết gì làm bổng con nhỏ em tôi bước vào làm bộ mặt khó hiểu
- sao hk đi chơi thế ông hai, bình thường đi như ngựa mà – nó xoáy tôi
- ko có ai đi chơi cả – tôi thở dài
- vậy à, chị đoan đâu ? – nó hỏi tôi
- đoan về trển rồi, tuần sao mới về – tôi tiếp tục thở dài
- vậy à, mà này rãnh hk đi chơi với đám bạn em đi
- đi đâu, đi với ai
- thì tụi bạn em đó, có con Ngân nữa đó
Nói về ngân đó là một nhỏ bạn của em tôi, nhỏ trắng, nhìn mặt rất có duyên, đặt biệt con nhỏ này rất kì cục, da mặt rất mỏng, hể ai đụng tới là khóc tùm lum , mặt đỏ rừng rực…….trước nhỏ này thít tôi, nhưng tôi từ chối vì lúc đó tôi chỉ biết đánh nhau quậy quạng zới tụi bạn nên cũng ko muốn một người con gái phải iu một thằng như tôi
- này làm gì mà thẩn thờ vậy – con nhỏ cắt ngang suy ngỉ của tôi
- có gì đâu
- nge tới con ngân nên thế à – nó đá xoáy vào mắt tôi
- thôi mày điên quá – tôi cốc đầu nhẹ nó một cái
- vậy một lát có đi ko – nó hỏi tôi thêm một lần nữa
Suy nghỉ một lúc tôi cũng đàng chấp nhận, bởi vì ở nhà chả có gì làm thôi thì đi cho đở buồn
- ừ mấy giờ
- chừng nào em đi, em rũ đừng có đi đâu nge – nó hớn hở
- ừ
- xuống nhà ăn cơm đi mà kêu nãy h kìa
Nó nhắt tôi mới nhớ, sáng giờ ko có gì trong bụng, bước theo sao con em đi xuống nhà, thức ăn của mẹ đả dọn lên đầy bàn từ bao giờ, cái mùi thơm của thức ăn xông vào mũi tôi, nó kích thích cái bụng đang đói cồn cào của tôi, tôi ngồi xuống gế ăn lia lịa, ba mẹ và con em trố mắt nhìn tôi với vẻ mặt đầy bất ngờ
- này từ từ thôi làm gì mà ăn gê vậy – mẹ cất giọng làm gián đoạn tôi
- tại mẹ nấu ngon quá – tôi cười lên
- tổ cha thằng mày, mày với ba mày chỉ giỏi cái miệng – mẹ cười khì
Ba tôi đang gắp thức ăn củng phải khựng lại trước câu nói của mẹ
- làm gì có tôi trong đó nữa thế – ba nhìn mẹ tôi
- không phải lúc trước ông lân la tán tỉnh tôi mòm dẻo như dép lào đó à – mẹ tôi cười ha hả
Ba tôi như bị mẹ bắn trúng tim đen, giả vờ như ko nge thấy gì vội cúi mặt xuống ăn cơm tiếp. À thì ra tôi thừa hưởng cá miệng này là từ ba, buổi cơm diển ra thật sôi nổi bởi câu truyện của mẹ tôi về cái lúc ba tôi tán tỉnh, nge buồn cười ko chịu được, xong buổi cơm nhộn nhịp ấy tôi lên phòng nằm, cái nóng nực của mùa hè cứ lan tỏa khắp phòng, bổng dưng tiếng đt reo lên……………reng…………….reng……. ………nhìn vào đt là số của đoan tôi mừng quýnh lên
- alo đang làm gì đó – giọng yếu xều
- đang nằm nhớ vợ nè – tôi dổ ngọt em
- nhớ tui hay đi chơi với cô nào đó – cái tính gen của em bắt đầu trổi lên
- trời đất làm gì có, mà về tới trển chưa – tôi quan tâm
- hhjhj thật hk đó, vừa về tới là điện liền đó – em cười bên đầu dây kia
- mệt hk, tắm rửa cơm nước gì chưa
- vừa về là điện, có kịp tắm rửa gì đâu – em nhỏng nhẹo
- trời đất, đi tắm rữa rồi đi ăn cơm đi, nhịn đói quài, tối điện củng đc m�
- hì hì, zị thôi cúp máy �
- ừ
Nge đc cái giọng nói nhẹ nhàng của em, lòng tôi vui hẳn lên, cứ lân la trên tận trời, sau một lúc cười sung sướng người tôi mệt lả nhừ vì cái không khí của mùa hè nóng bức, tôi thiếp đi……………………………………….. ………………………………………….. ………………………..
- anh hai dậy…dậy đi chơi nè – con em đánh thức tôi
- Oa……..đi đâu – tôi ngáp một tràng dài
- đi chơi chứ gì, hùi sáng mới hứa với em mà, bây h thất hứa à – nó ngắt tôi đau điếng
- từ từ……….để tao đi tắm cái
- ừ lẹ đi, tụi nó hối quá trời nè
Bước vào nhà tắm từng dòng nước từ vòi xen chảy xuống xua tan đi cái nóng bức của mùa hè, sau một lúc vệ sinh thân thể, tôi bước ra, chọn đại cái quần jean với cái áo thun mặt vào, thấy con em đang ngồi đưa chân đánh đu theo gió nó thấy tôi reo lên
- đẹp trai quá ta – nó hí hững cười
- bình thường mà – tôi giả vờ khiêm tốn, nhưng thật sự trong lòng thì vui hết chổ nói
- lẹ đi anh hai.
Tôi bước theo nó xuống nhà, xin phép ba mẹ đi chơi, ổng bả gật đầu liện tại có con nhỏ em nên bả ko lo. Dắt chiếc xe ra khỏi nhà nó phóng lên xe một cái rẹt tay thì nắm lấy áo tôi hối thúc
- đi đâu zờ chị 2
- lại quán karaoke BCS đi
- ừ
Nó ngồi phía sau, môi móc chuyện của tôi và linh, nhắt đến linh lòng tôi đau thắt lại, giọng hạ xuống, nó ở phía sau củng hiểu cái tâm trạng chán nản của tôi, nó im lặng cho đến khi tới điểm hẹn, nó móc đt ra gọi cho đám bạn nó coi ở phòng nào, sao một hồi chí chóe nó kêu tôi vào
- đi theo em – nó kéo tay tôi vào
Quán này phòng được xắp xếp theo một chìu dọc, phòng của chúng tôi ở cuối cùng mới nản, càng ngày càng đi sâu vàu, cuối cùng củng đả gặp được cái phòng này, hít một hơi thật sâu vào lòng ngực, đẩy cửa vào, “ sặc “ tôi ko thể tin vào mắt mình nữa toàn là con gái, tôi vội bật ngược ra phía sau kéo con em lại hỏi
- sao toàn con gái vậy – tôi trợn mắt lên
- thì em chơi với tụi con gái ko hà , mà thấy tụi nó đẹp ko, làm mai cho , toàn còn trong trắng ko đấy nhá – nó dụ dổ tôi
- thôi em lại chị, một lần em sợ lắm rồi, thôi em đi về – tôi quay mặt lại định đi về
Thì nguyên một đám con gái ra khỏi phòng nhìn tôi, đứa thì nắm tay đứa nắm chân kéo lại
- tới đây rồi sao lại về – con em nháy mắt tôi
- à à….bận công chuyện với thằng tuấn hẹn nó rồi
- anh mà công chuyện cái nổi gì em điện anh tuấn rồi ảnh nói có gì công chuyện gì đâu
- có thật mà hk tin em điện đi
Nó quay lại móc đt ra điện cho thằng tuấn thật, nó bật lo lên đưa cho tôi
- alo mày hả tuấn tao có công chuyện với mày mà phải hk – tôi phủ đầu trước
- làm gì có, mà tao bận rồi lát tao điện lại
Nó cúp máy cái rẹt, quay lại nhìn đám bạn của con nhỏ em tôi như bất động, ko thể thoát rồi má ơi
- sao? ảnh nói sao – con em tôi đắt ý, đả nge rồi còn bà đặt hỏi
- à…ừm…à….- tôi ko biết nói gì lun
- thế là ko có việc bận nhá – cả đám nháu nhàu lên
Con em đẩy tôi bước vào, phòng karaoke khá rộng có nguyên một cái bộ salon bự tổ chản, nhìn dáo dát xung quanh định ngồi xuống thì đả bít chổ, chỉ còn có một chổ duy nhất là kể con nhỏ ngân, tôi gải gải đầu ko biết làm gì thì con nhỏ đả mở lời
- anh ngồi ở đây đi – nhỏ kéo tôi ngồi xuống
Tôi ngồi xuống cạnh nhỏ, nhỏ đẹp hơn lúc trước nhiều, thân hình của một thiếu nữ nở rộ lên, cái mặt xinh, đôi mắt to tròn, cái mủi cao, cái miệng hồng hồng mọng nước. Quan sát một lúc thì đập vào mắt tôi là cặp vú săn chắc to tròn trắng bóc vung cao như muốn tấn công người đối diện, nhỏ mặt một cái quàn jean dài bó sát đôi chân dài miên mang, cái áo thun ngắn ôm chặt lấy người làm hiện lên những đường con của người con gái đang trong độ tuổi phát triển, nhìn một lúc tôi bất chợt thấy khuôn mặt của nhỏ ửng hồng lên vì ngượng, bổng dưng bên mạng sườn tôi truyền về một cái luồng điện đau đớn, quay sang thì là con nhỏ em đang nhìn lườm lườm tôi, nó gé sát vào tai
- anh làm gì mà nhìn con người ta gê vậy làm nó đỏ mặt rồi kìa
Nhắc mới nhớ nãy giờ tôi nhìn con nhỏ ko chóp mắt, ko hỉu vì sao tôi lại như thế nữa, ko lẽ tôi bị đổ gục trước sắc đẹp sao, Minh ơi mày có gệ rồi đừng làm thế nhưng cái bản chất thật của con người tôi lộ ra
- xin lổi ngân nha – tôi nhẹ nhàng xin lổi nhỏ
- dạ……hk…có gì đâu – nhỏ lấp bấp
- ừm…….mới có mấy tháng hk gặp, ngân đẹp gê ta – tôi tuông ra những lời ông bướm
- dạ xấu quắc chứ đẹp gì đâu à – mặt nhỏ đỏ lên vì ngượng
- đẹp quá chứ xấu gì, dối lòng �
- hihi có đâu �
Sau một lúc nói chuyện ngọt ngào với nhỏ, nhỏ bắt đầu ngồi sát vào tôi từng miếng da thịt cứ va chạm vào người tôi, làm tôi như có một cái vị lân lân khó tả. Sau một hồi nge mấy đứa bạn của nhỏ lân la hát, tôi vội chọn ngay bài “ ngôi sao pha lê” để cùng song ca với nhỏ
- 2 đứa mình hát bài này nha – tôi chỉ vào cuốn album
Nhỏ gật đầu nhè nhẹ, khúc dạo đầu vang lên……….quay sang thấy con em đang nhìn tôi ngở ngàng, có lẻ nó quá ngở ngàng trước cái bản chất thật của thằng anh mình nó nhìn tôi ko chóp mắt………giọng hát ngọt ngào của nhỏ cất lên
Em tặng anh một trái tim
Có khắc tên 2 đứa mình
Tiếp đó là cái giọng ấm áp của tôi
Anh tặng em lọ thủy tinh
Có những vì sao pha lê
Tôi và nhỏ giọng hát cứ cất lên đều đều vang lên trong căn phòng, cả phòng lặng im chỉ có sự ngở ngàng dành cho tôi và nhỏ, con nhỏ em tôi nhìn tôi với cái ánh mắt đầy ngưỡng mộ đến đọn điệp khúc nhỏ nhìn sâu vào mắt tôi như muốn nói điều gì đó
Từ đây đôi ta sẽ mã bên nhau
Giống những ánh pha lê nhiệm màu
Và trong tim mãi khắc sâu hình bóng…..
Từ đây trong tim chỉ có nụ cười
Với ánh mắt pha lê rạng ngời
Rồi hai ta đi hết con đường tình yêu…………….
Những âm vang cuối cùng của bài hát cũng đả lắng xuống, cả đám bạn của nhỏ nhìn tôi và nhỏ như một đôi vậy, nhỏ cười chúm chím, tôi cũng cười và ngồi phịch xuống gế uống một nước……………con em nãy giờ nhìn tôi ko chóp mắt, bây giờ nó gé vào tai tôi thều thào
- ko ngờ thật nha – nó nói chầm chậm
- ko ngờ gì cô – tôi nói nhỏ vào tai nó
- thì đẹp trai, hát hay, cưa gái giỏi – nó cười hả hê
Sau một lúc hát muốn khang cổ họng, cứ ngở như mọi chuyện sẽ kết thúc nhưng ko ngờ, cái bọn con nít lôi chôi này kêu vào một kết bia, với vài món nhậu
- vui quá, anh uống với tụi em chút nha – một đứa trong đám nói lên
- tụi em cũng biết nhậu nữa à – tôi nhẹ nhàng hỏi nhưng thật sự trong lòng tôi lại ko ngờ cái lũ mà đứa em tôi nói, ngoan hiền này lại……..
Một đứa trong đám đó hiểu ánh mắt của tôi liền nói
- anh đừng ngỉ tụi em như vậy nha, tại vui quá nên uống chút thôi – nhỏ nhìn tôi
- ừ anh đâu có ngỉ gì đâu – tôi hạ giọng
- nhìn mắt anh là em biết rồi, tại hôm nay có anh nên uống một chút cho vui đó mà – cá đám láu nháu lên
Cơn giận trong lòng tôi cũng hạ xuống một chút ít, không hiểu là tụi nó muốn chuốt say tôi hay sao mà toàn đưa bia cho tôi uống, một củng muốn thể hiện trước mấy đứa này, hai là ko muốn mấy đứa này bà đặt uống bia nhậu nhẹt ,tôi cứ uống cứ uống, đến khi mặt đỏ lên thì bia củng đả hết, tôi thở phào nhẹ nhỏm, bây giờ trời đả tối cả đám bước ra mặt đứa nào cũng tỉnh bơ, vì tụi nó có uống miếng nào đâu, còn tôi thì đả say mèm, cả đám quay lại nói nhau gì đó rồi quay lại tôi.
- anh say rồi hay anh ở lại nhà ngân đi nhà nhỏ này củng sát bên, chứ anh chạy xe nguy hiểm lắm, con ly thì lại ko biết chạy nữa để tụi em đưa nó về. Tôi lúc này cũng ko còn suy nghỉ gì nữa, cái đầu gật gật cho qua, cả đám tụi nó mạng ai ra về bỏ lại tôi với nhỏ, nhỏ dìu tôi bập bểnh đến nhà nhỏ , tay tôi bất chợt chụp lấy ngực, má của ngân ửng hồng lên vì ngượng nhưng ko lấy tay tôi ra, chắc nhỏ ngỉ là tôi say nên hk biết gì, dìu tôi một lúc thì củng đến nhà nhỏ, từng ngọn gió thổi sào sạt cuốn lấy những tán cây héo ủa rơi trên mặt đất, suy ngỉ một hồi thì tôi củng đả vô tới nhà nhỏ. Tôi ngả phịch xuống cái gế salon trước phòng khách, mắt mở ko lên nhưng xúc giác của tôi cảm nhận được là có ai đó đang lấy khăn lao trên mặt mình, vào bổng chợt thính giác của tôi nge một âm thanh nhỏ nhỏ là ………………..em yêu anh đó anh biết ko…………………..
Nhỏ lấy chiếc khăn ấm lao khuôn mặt đỏ hừng hực của tôi, cái mùi vị da thịt cứ va chạm vào tôi, tôi thật sự ko hiểu mình tại sao lại có cái cảm giác rạo rực đối với nhỏ chứ, miệng tôi khô khốc như động ruộng mùa hạn hán, nhưng tôi tự nói với lòng mình. Minh mày có đoan với linh rồi, đừng có làm khổ ai khác nữa, tôi cứ lấp bấp trong lòng mình, tôi khẻ rung mình vì cái áo của mình bị cởi ra, tôi dù đang rất mệt nhưng cũng phải bật dậy nhìn nhỏ, nhỏ đang mân mê cái ngực săn chắt của tôi, tôi trừng trừng nhì nhỏ, đôi mắt đỏ ngầu
- em làm gì vậy – tôi nhìn xoáy vào ánh mắt đó
- em….e..m…..lao mình cho anh thôi – nhỏ lấp bấp
- vậy à, thôi anh về đây
Tôi đứng phắt dậy đi xăm xăm ra cửa, nhưng cơn mưa lại đổ xuống ko lẻ ông lại muốn tội lổi của tôi chất chồng nữa sao, mưa ngày càng nặng hạt, gió ngày càng thổi mạng………..rầm………….một đường sáng trưng xé nát bầu trời đêm, định tắm mưa chạy về nhà, nhìn lên đồng hồ thì đả 11h đêm, hòa trong tiếng mưa là một thứ âm thanh nge nảo lòng, từng tiếng nấc cứ vang lên trong cái góc tối của căng nhà, nhìn sâu vào góc tối đó, nhỏ đang bịnh chặt tay lại, mắt nhắm ngiền sợ hải, ko lẽ tôi lại bỏ đi, để nhỏ lại một mình trong căn nhà cô đơn và lạnh lẽo này sao, cửa đả mở từng cơn gió lùa vào lạnh buốt định chạy đi nhưng lương tâm của tôi nó lại giữ tôi lại, nó ko thể để tôi đi bỏ lại một người con gái một mình. Sao một lúc đắng đo trước con gió lạnh, tôi sẽ ở lại với em, sẽ ko để em một mình, nhưng tôi sẽ ko gây ra tội lổi, ko gây ra 2 người con gái đau khổ vì tôi là đủ rồi. Đóng cánh cửa lại, tôi bước đến nhẹ nhàng bên nhỏ, chưa kịp nói lời an ủi, thì nhỏ đả lao vào lòng tôi khóc nức nở
- anh đừng đi, em sợ lắm – từng tiếng nấc van lên trong căn phòng lạnh lẽo
- anh ở đây mà, có đi đâu đâu – tôi dổ dành em.
Rẹt……………….căn phòng tối ôm, trời ơi là trời sao đúng lúc vậy, cúp lúc nào ko lúc, lại cúp ngay lúc này, tôi ngước nhìn lên định đi kím vài cây đèn cầy thấp lên, nhưng em lại ôm chặt tôi ko rời. Lòng tôi như mềm nhủng lại, tôi ko thể bỏ đi, dù chỉ căn bếp cánh tôi có 5m, tôi cũng ôm chặt lấy nhỏ, từng hơi ấm lan tỏa trong không gian lạnh lẽo, căn phòng im bặt, chúng tôi có thể nge thấy từng nhịp đập của nhau, bổng dưng em ngước nhìn lên tôi, em đặt vào tôi một nụ hôn nhẹ, tôi như bất động, nhưng trong cái nụ hôn này tôi lại nhớ đến linh và đoan, tôi đẩy em ra, nhìn thẳng vào mắt em
- đừng, anh có bạn gái rồi
- em biết chứ – nhỏ nhìn tôi
- biết, thì tại sao em lại làm vậy – tôi chừng mắt lên
- tại….em….muốn hôn anh thôi – mặt em đỏ lên
- nhưng…..anh ko muốn em làm vậy
- tại sao chứ ? – nhỏ nhìn tôi
- tại anh ko muốn làm khổ thêm ai nữa – tôi hạ giọng xuống
- thì em có bắt anh làm gì đâu à – nhỏ cười tít mắt
- em ngồi ở đây đi, để anh đi coi có gì thấp sáng hk
- ừm
Buông em ra, tôi lò mò bước ra sau bếp, nhà gì mà lớn quá, lò mò một lúc ko thấy cái gì để đốt hết, tôi quay tìm em, ủa em đâu rồi, gió lùa mạnh vào nhà, cánh cửa mở toang, em thì ko thấy đâu ko lẻ em ra ngoài trong trời mưa này sao?, tôi chạy ra cửa tìm em mưa một lúc nặng hạt hơn, tôi chạy ra ngoài tìm em. Một lúc vật lộn với mưa, em từ ngoài đường chạy vào, mình ướt nhẹp hết
- em đi đâu vậy ? – tôi thở hồng hộc
- em đi mua đèn cầy, để đốt – em cười mưa làm em lắm lem hết
- sao ko ở trong, có gì thì để anh đi, bịnh rồi sao – ko hiểu tại sao tôi lại quan tâm đến em như thế
- hì hì, anh cũng quan tâm đến em quá đó chứ – em cười giòn tan
- anh….a…nh….có đâu – tôi lấp bấp, bất động
- vậy sao nảy anh hớt hải thế
Tôi chưa kịp trả lời thì nhỏ đả “ hắt xì “ nước mũi chảy tèm lem
- thấy chưa cảm rồi đó – tôi vuốt má nhỏ
Mặt nhỏ đỏ bừng lên, vì ngượng
- có…c..ó….đâu “ hát xì “
- nói mua đèn cầy rồi, đèn cầy đâu – tôi hỏi nhỏ
- đây nè – nhỏ chìa cái bọc ni lông màu đen ra
- trời, mua chi nhiều dữ vậy – tôi cầm cái bọc đen lên
- mua dự trữ, lở có gì cúp nữa thì có mà sài
- trời, thế cũng được à, thôi lên lầu tắm đi
- ừm
Nhỏ cầm cây đèn cầy được đốt lên, ánh sáng mập mờ chiếu sáng dưới bước chân nhỏ đi, tôi lò mò xuống sau bếp, nấu cho nhỏ một li nước gừng để trị cảm, đặt li nước xuống bàn định kêu nhỏ thì có một cái âm thanh vang vọng lên “ Á……………..” tôi giật mình chạy lên thì nhỏ đang nằm đó với…………không có một mảnh vải nào trên người, làn da trắng mịnh đang nằm dưới sàn, cặp vú vun cao lên ép chặt vào nhau, làm thằng nhỏ của tôi đang nằm trong quần của tôi thức tỉnh, nó ngọ quậy trong quần, như muốn phá vở cái xiềng xích vậy, nhỏ đang bịnh mặt lại nép vào góc tường, tiếng nấc vang lên, tôi cằm lấy chiếc khăn tắm dài chạy lại che cho nhỏ
- sao vậy ! – tôi dịu dàng hỏi
- có…có….con chuột kìa – nhỏ chỉ tay zô chổ mép giường
Tôi quay lại nhìn thì ko có con chuột nào hết, tôi cười khì

- đâu có đâu – tôi xoa đầu
- rõ ràng có mà, bự lắm – nhỏ nắm chặt tay tôi
Nhỏ chòm dậy đè tôi xuống, hôn lên môi tôi thật sâu, tôi đẩy nhỏ ra ngoài, nhìn nhỏ
- em làm gì vậy – tôi trợn mắt lên
- em muốn ngủ với anh – tiếng nhỏ vang lên trong căn phòng
- nhưng anh ko muốn, anh ko muốn lấy đi sự trong trắng của em – tôi quay mặt đi
Nhỏ ôm chặt lấy tôi, 2 bầu ngực nhỏ ép chặt vào lưng tôi, từng lời nhỏ nói vang trong tiếng sét, xé rách bầu trời
- nếu em ko còn trinh thì anh sẽ ngủ với em chứ
Tiếng nói của em hòa vào tiếng sét đang rạch nát bầu trời ngoài kia, cái gì thằng chó nào đả lấy đi sự trong trắng của em, lòng tôi như tan nát, trái tim tôi loạn nhịp, không gian im bắt chỉ còn tiếng mưa tí tách ngoài kia. Em nép vào lòng tôi như tránh né sự sợ hải với những tiếng sét
- ai ? ai? Ai đả làm chuyện đó – tôi hét lên
- anh ấy hả ?
- Ừ thằng đó là thằng nào – trong lòng tôi bây giờ như có một ngọn lữa sẵn sàng thiêu cháy tất cả
- anh ấy là một người em iu, một người đẹp trai, dũng cảm, luôn ngỉ cho người khác, nhưng anh ấy ko iu em anh à, anh ấy luôn xem em như một đứa ngốc ngếch thôi – em tựa sâu vào lòng tôi
- người đó tên gì ? – tôi vổ về em
- anh ko cần biết đâu, chỉ cần anh ở bên em đêm nay là đủ rồi
Mưa ngày càng nặng hạt, một cơn gió mạnh đả làm tắt đi những ánh sáng yếu ớt còn lại, và bóng tối đả xâm chiếm nơi đây cũng giống như, dục vọng xâm chiếm trong tôi.
- nếu em muốn, thì anh sẽ làm – giọng tôi hạ xuống như một nốt nhạc buồn
- thật hk ? – em choàng tay kéo cổ tôi xuống
- thật – tôi đáp
Em đẩy tôi nằm lên cái giường của em, mùi hương của phụ nử, và dục vọng ngặp tràng trong căn phòng này, em trao từng nụ hôn ngọt ngào cho tôi, đôi môi mềm mại chạm vào tôi, lưỡi em nhẹ nhàng tách 2 hàm răng tôi ra, cái lưởi nhỏ nhắn khẻ chạm vào lưởi tôi, tôi ngặm chặt lấy môi em, lưởi tôi quấn chặt lấy em, tôi đẩy em ra định ngồi dậy thì em chặn lại nói nhẹ
- anh nằm đó đi
Tôi cũng nằm như bất động trước yêu cầu của em, em lướt thân hình mảnh mai, trắng như tuyết của em trên người tôi, em cởi chiếc áo thun trên người tôi, nguyên bộ ngực trần của tôi hiện trong mắt em, em nằm xuống môi em ngặm chặt lấy đầu vú tôi, em làm tôi tê dại đi trong dục vọng, em cà cạ răng vào vú tôi, một lúc thì em ngước lên nhìn tôi khẻ cười đắt ý vì đả làm cho tôi tê dại đi như vậy, em nhẹ nhàng lột nốt cái quần jean đang gian cằm thằng nhỏ đang cứng như đá trong quần tôi, một chút sau thì cái quần jean của tôi đả được lấy ra bởi đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của em, chym tôi như được giải thoát khỏi cái nhà tù chật chội, giữ lấy sức mạng khủng khiếp của nó, nó vươn mình đứng dậy chỉa thẳng lên khuôn mặt ngây ngô của em, môi em nhẹ nhàng hôn lên cái đầu khất nóng bỏng đang chỉa thẳng đó, em mút chùn chụt ,tay em thì sục nhè nhẹ, cái lưởi em quấn chặt lấy chym tôi, cứ thế em mút mạnh hơn, và sục nhanh hơn, tôi như tê dại đi ko còn biết gì đang diển ra, nhưng xúc cảm của tôi cho tôi biết là có một sự sung sướng tê người đang dẫn chuyền đến xung thần kinh của tôi, từng tế bào như vở và trước cái sự sung sướng của em mang lại cho tôi, tôi đả đạt đến đỉnh cao của sự khoái lạc……………….
- anh sắp ra rồi, em nhả ra đi
Tôi nói với nhỏ, như cho nhỏ biết là phải buôn cái cục thịt đỏ hỏn nhỏ đang ngậm trong miệng, em ngước nhìn tôi, cái nét mặt rất khó tả tưởng chừng em sẽ buôn nó ra nhưng ko phải em lại cúi mặt xuống cặm cụi tiếp tục ngặm chặt lấy nó, tôi ko muốn cái thứ tanh lòm đó lại vào cơ thể em giống như việc linh đả làm cho tôi, nhưng ko kịp ko kịp rồi…………….phụt………….từng đợt tinh trùng đục ngầu tuôn sói sả vào miệng em, từng đợt từng đợt, em nhả ra, 2 chân mài em chau lại, dường như em đang cố gắng nuốt cái thứ đó vào trong cơ thể mình. Em ngước lên nhìn tôi tươi cười vì đả mang lại khoái cảm cho tôi, nhưng tôi thì ko cảm thấy được cái sự khoái cảm đó mà là nổi buồn tôi nhìn em, tôi hét lên tại sao em lại làm như thế, tại sao em lại nuốt cái thứ đó
- tại sao?, tại sao em lại nuốt cái thứ đó – tôi lắc mạnh em
- bởi em muốn, những thứ của anh sẽ thuộc về em trong đêm nay
Từng chử được em nhấn mạnh vào tâm trí tôi, em hôn lấy tôi, môi em lại chạm vào môi tôi, em ngồi lên người tôi, cằm lấy thằng nhỏ đang mềm nhủng, sục vài cái để cho nó cương cứng lại, em kê thằng nhỏ vào trước cửa bướm hồng hào múp míp của em, từng chút một cái đầu khất đả vào bên trong bướm em, mắt tôi nhắm chặt lại, tai tôi chỉ nge được tiếng….ư….ư….phát ra trong cuống họng em, dường như chym tôi đang chạm vào một cái thứ gì đó rất mỏng, ko lẻ……….ko lẻ đó là…………………………………..em nhìn tôi âu ếm
- anh biết người con trai đó là ai ko – em mỉm cười trong hạnh phúc
- a….i…i.. – tiếng “ai” còn lấp bấp trên miệng tôi chưa kịp thốt ra thì
- người đó là…………anh đó………………………………………. ..
Cái thứ mỏng manh đó bị xé toẹt ra,và đâu đó có một thứ gì đó chảy xuống chạm vào da thịt tôi……..đó là…..đó là máu trinh của em sau, em ngả nằm phịch lên người tôi, khuôn mặt hốc hát, nhưng trên cái khuôn mặt ấy vẫn có một nụ cười mảng nguyện và hạnh phúc nhưng tôi thì ko phải thế, tôi hận bản thân mình, tại sao, tại sao mình lại tin lời em để bây giờ tội lổi lại chất chồng lên người tôi, tại sao tôi lại lấy đi cái sự trong trắng của em, để rồi sau này tôi làm sau đối mặt với linh, với đoan, và cả em nửa. Tôi là thằng khốn nạn, thằng khốn nạn. Khuôn mặt của em giờ đả tươi tỉnh trở lại sau khi hứng chịu một cơn đau đầu đời, mà bất cứ người con gái phải chải qua đối với người đàn ông mình yêu thương, nhưng tôi ko phải là người đàn ông như em đả mong đợi, thì tại sao tôi lại gây ra cái sự đau đớn này dành cho em mà ko phải là một người yêu em bằng cả tấm lòng, ánh mắt tôi như sụp xuống, nhưng vẫn cố nhìn em, nhìn thấy nụ cười của em.
- tại sao em lại nói dối anh hả ngân, tại sao ? – tôi siết chặt em trong bóng đêm của căn phòng
- em đâu có nói dối anh đâu – nhỏ vẫn hôn nhiên nhìn tôi
- tại sao em lại trao cái hạnh phúc đầu đời của em trao cho anh, mà ko phải người con trai nào khác có thế đem lại hạnh phúc cho em. – tôi nhìn em
- hì. Người con trai có thể đem lại hạnh phúc cho em đả ở đây rồi, em ko cần ai khác nữa đâu – nhỏ hôn nhẹ lên má tôi
- em biết anh ko thể luôn đem lại hạnh phúc cho em mà – giọng tôi hạ xuống hết mức
- em biết mà, nhưng em sẽ đợi đến khi anh có thể làm điều đó cho em
Tôi nhìn em, đôi tay rắn chặt siết chặt em vào lòng, tôi vuốt lấy máy tóc đang bồng bềnh trong cơn gió se lạnh, mặt kệ những tiếng mưa, mặt kệ bóng tối, tôi sẽ bảo vệ em, sẽ che chở cho em.
- anh này – em nhìn tôi
- sao ?
- em bớt đau rồi, mình làm nha – nhỏ cười tỉnh queo
- ừ anh sẽ đem lại hạnh phúc cho em đêm nay
- ko. Ko phải riêng đêm nay, mà là suốt cuộc đời này.
Em nhấp nhẹ nhàng trên thân thể tôi, tôi cũng hòa hợp vào bản giao hưỡng dục vọng cùng em, âm thanh phát ra từ bản giao hưởng này vang vọng lên trong căn phòng tối tăm này, khẻ ngồi dậy đặt em nằm xuống , tôi hôn lên cái cổ trắng ngần của em, tôi lướt trên cái cổ trắng ngần của em, từ từ môi tôi dịch chuyển xuống 2 cặp bưởi phập phòng theo từng hơi thở nặng nhọc của em, tôi kê thằng nhỏ vào trong bướm em, đẩy nhẹ vào, vẻ mặt đau đớn của em hiện lên, máu và nước mắt của em lăn dài trên thân thể ngọc ngả của em, máu là dòng nước màu hồng trinh trắng của em đang chảy dài từ 2 vách núi kia, nước mắt là 2 dòng lệ từ khóe mắt của em, nước mắt của sự đau đớn, và nước mắt của sự hạnh phúc trăng. Vuốt lấy 2 bờ má đỏ ửng của em, tôi nhón người đẩy mạnh thằng nhỏ vào sâu trong con bướm ướt át của em bởi dâm thủy và máu của em, tôi nhấp nhẹ nhàng từ từ càng ngày càng sâu vào trong, từng âm thanh từ cái miệng nhỏ nhỏ của em phát ra…..ưm….a…..ưm………..tôi ôm siết chặt lấy em, môi tôi tìm đến môi em, phía dưới tôi đẩy sâu ngập vào trong bướm em, từng cú nhấp mạnh hơn và nhanh hơn, âm thanh từ khóe miệng của em đả lớn hơn, đả vang vọng hơn trong khung cảnh tối ôm này. Một lúc sau, em ngồi dậy đẩy thằng nhỏ của tôi ra bên ngoài, em nhìn tôi đầy nham hiểm và cái lườm đáng iu, em tựa sát đầu vào tường, ưởn cái mong trắng của em về phía tôi đầy khiêu khích, tôi bước nhẹ xuống dường tiếng gần đến em, tôi ôm em từ phía sau, miệng tôi ngặm chặt lấy vành tai em mà mút, em run người bần bật lên, tay tôi ôm chặt lấy vú em ấn chặt lấy 2 cái đầu ti hồng của em, tôi mân mê lấy vú em một lúc thì di chuyển cánh tay từ từ xuống cái bụng phẳng lì của em, và tới……..bướm em, nhẹ nhàng với lấy cái khăn lau sạch, dòng máu màu đỏ đang chảy từ bướm em xuống cặp đùi dài miên mang của em, tạch lấy 2 mép bưởi của em sang một bên, tay tôi luồn nhè nhẹ vào trong, đẩy nhẹ ngón tay vào trong, một sự ấm áp đang ôm chặt lấy ngón tay tôi, tôi sóc nhẹ nhẹ vào trong, phía trên miệng em rên lên những tiếng vô nghỉa………….a……………ưm……….. sướng quá………….sướng quá…………………rút ngón tay đang ngịch ngợm của mình ra khỏi cơ thể em, tôi nắm lấy thằng nhỏ đang chỉa vào lưng em, tôi cúi người xuống, cà cạ đầu thằng nhỏ trước cửa mình của em, từ từ, chym tôi đả vào được trong được trợ giúp bởi cái thứ nước nhờn nhợt của em đang chảy ướt hết cả đùi em, em công người lên hứng chịu từng cú nhấp thô bạo của tôi, âm thanh của dục vong cũng đang phát ra trong miệng tôi,a…..ưm………..anh sướng quá em. Tôi nắm chặt 2 tay của em ra phía sau, em gập người xuống ưởn mông ra phía sau, tôi nhấp nhanh hơn và cực kì thô bạo hơn, phạch………..phạch………..xúc cảm đả lên đỉnh điểm em khẻ rên lên
- em sắp ra……..em sắp ra – tiếng nói hòa trong tiếng rên của em
- anh….anh….cũng vậy.
Aaaaaaa……….phụt…….từng đợt tinh trùng hói hả bắn thẳng vào trong và bướm em, và từ đâu đó trong bướm em củng có một cái thứ gì đó ướt át đang hòa vào, từng dòng tin đục ngầu của tôi………………đở em đang đứng rủ rượi lên giường, tôi giờ đây cũng chẳng còn một sức lực nào để có thể làm gì khác, em nằm trong lòng tôi, em gối đầu trên tay tôi , tôi cũng chẳng có thể làm gì thêm, nhưng còn một chút sức lực cuối cùng tôi kéo em xích vào trong lòng mình, ôm chặt em và thiếp đi……………………………………….. ………
Từng ánh nắng dịu êm của buổi sớm mai gọi thẳng vào căn phòng, ở đâu đó trên một chiếc giường, có một chàng trai đang ôm siết chặt lấy người con gái nhỏ nhắn với khuôn mặt ngây thơ vô tội, còn trên khuôn mặt chàng trai này là một sự, buồn bả, tội lổi và mặt cảm. Cô gái đó nheo mắt nhìn sang chàng trai đó khẻ mỉm cười, cô nhẹ nhàng rời khỏi cánh tay của người đó, kéo chiếc chăn lên người đó, cô bước xuống giường đi thẳng vào nhà tắm, với dáng đi như một đứa nhóc đang vui vẻ vì đả nhận được một thanh kẹo ngọt, từng giọt nước ấm chạy trên làng da trắng mịn của cô, dòng nước này sẽ cuốn trôi hết dục vọng của đêm qua, cuốn trôi hết tội lổi của chàng trai đó, anh ta cảm nhận được tay của mình đả ko còn chịu một sức nặng nào đó, anh quay sang thì cô ấy đả đi đâu mất rồi, ngồi dậy hắn ta nhìn xung quanh, đâu đó thính giác của anh ta cho mình biết đang có tiếng nước róc rách đang phát ra từ cánh cửa ấy, anh chầm chậm tiến đến cánh của gổ màu nâu sẩm ấy, khẻ đấy cánh cửa ấy sang một bên, hiện diện trước ánh mắt tội lổi của hắn ta, là những đường cong tuyệt mỉ trên cái làn da trắn mịnh của một người con gái, cô ấy giật mình quay lại nhìn cho hắn ta một nụ cười là một cái lườm yêu
- anh thức rồi hả, ra ngoài đi em đang tắm mà – cô ấy đẩy hắn ra
- ừm thức rồi, anh muốn tắm chung với em m�
Hắn ta vội ôm lấy thân hình trần truồng mịn màng của cô ấy, tiếng va chạm của da thịt vang nhỏ lên.
- thôi mà mắc cở lắm – má cô ấy ửng hồng lên
- hôm qua còn mới “ ấy “ mà – hắn ta phát nhẹ vào mông cô ấy một cái
- hứ, thấy gét quá, ngồi xuống đi để em kì lưng cho – cô ấy cười
- được hk đó, làm sao một hồi mất da lưng của tôi đi à – hắn ta trêu cô
Cô ấy vội kéo hắn ta ngồi xuống cái gế cây nhỏ được đặt trong gốc phòng, từng dòng nước ấm đang rửa trôi cái tội lổi hắn ta đả gây ra hôm qua, cô ấy kì cọ trên lưng hắn, một chút sau, dòng nước ấm đả ngừng chảy, cô ấy và hắn ta bước khỏi phòng và bước xuống nhà, hắn bước ra sau bếp lục lội trong cai tủ lạnh bự kia, đem ra 2 quả trứng gà làm bửa ăn sáng cho hắn và cho cô ấy, hắn vốn có tay ngề trong việc làm bếp với chả lại bửa sáng này khá đơn giản nên hắn loay hoay một lúc thì trên tay hắn là 2 đỉa thức ăn sáng đang tỏa hương thơm ngi ngút trong ko gian, thấy hắn bước ra cô ấy reo lên
- chà chà, chồng tui cũg biết nấu ăn nữa cơ à – cô cười khì
Hắn đặt dỉa ốp la nóng hổi truớc mặt cô khẻ cười
- tất nhiên rồi cô nhóc ạ – hắn cốc nhẹ vào đầu cô ấy
Tiếng cười nói của cô trong bửa sáng làm hắn ấm lòng hơn, quên đi những ngày, đoan rời xa hắn. Nhưng giờ đây hắn có thêm một người con gái, cái tính ngốc ngếch của đoan, và tình iu chân thành của linh, điều hội tụ trong cơ thể này, ánh mắt này và nụ cười này………………………………………. ………………………………………….. ………………………
Sau khi bửa sáng ấm cúng cùng với nhỏ, tôi tạm biệt nhỏ bằng một nụ hôn nhẹ vào má và ra về, đường từ nhà nhỏ đến nhà tôi khá xa, nên tôi phải đón xe bus về nhà, ngồi chờ bus trên chiếc gế đá đặt cạnh đó, khoảng 15 phút sau, thì từ xa có một chiếc xe bus mang nhãn 16 chạy lại, đó là chiếc xe bus mà tôi gặp em, gặp lại chiếc xe này lòng tôi càng nhớ em nhiều hơn, chiếc xe tới gần và cửa xe bus mở ra, tôi bước xuống dãy gế cuối của xe, ngắm nhìn quang cảnh bình minh của nơi này, bước xuống trạm tôi đi bộ về nhà mình. Đẩy cánh cửa sắt sang một bên tôi bước vào nhà, khung cảnh vắng te, chẳng có một ai ở nhà, có lẻ ba tôi đi làm, mẹ đi chợ, và đứa em của tôi đả đi đâu đó chơi rồi, bước lên phòng mình với căn phòng với tâm trạng đầy tôi lỗi , dù tôi vẫn cố tỏ lên khuôn mặt mình một nụ cười gượng để cho nhỏ vui, cằm chiếc đt lên, và tôi điện cho linh, người con gái rời xa tôi……………..tút…………….tút….. ……….2 hồi chuông vang lên và bên đầu dây kia có một âm thanh nhỏ nhẹ kèm theo một chút lạnh lùng của em
- alo – tiếng em
- anh đây, đang làm gì đó – tôi hạ giọng mình
- vừa mới thức dậy nè, mà sao giọng anh buồn quá zị, có chuyện gì �
- a…n..h……- tôi ko thể cất lên lời
- anh sau, có chuyện gì nói em nge đi – giọng em hớt hải
Tôi đắng đo một lúc và nói cho em, và bởi gì tôi cũng mong một lời an ủi từ em mà ko một lời trách móc thì sẽ tốt hơn cho tôi
………………………………………….. ………………………………………….. …………………………………..
Giọng em cũng im lặng đi, có lẽ em rất buồn vì có một thằng đàn ông như tôi, bên đó khẽ lên một tiếng nấc nho nhỏ, ko biết có phải ko
- anh lại gây đau khổ cho người khác nữa à – giọng em trách móc tôi
- ừ, anh khốn nạn lắm phải ko em – giọng tôi như một nốt nhạc buồn
- thôi cười lên nào, nhớ đem lại niềm vui cho cô gái đó nhé, thôi em đi ăn đây
Tại sao?……tại sao em ko trách tôi mà, lại an ủi tôi, tôi làm em đau, tôi làm em khóc mà sao em lại đối xử với tôi tốt như vậy……………………………………… ……………………………..
Ngày thứ 2, ngày thứ 3, ngày thứ 4, ngày thứ 5, Ngày thứ 6 đả đi qua, tôi đả đem lại cho nhỏ rất nhiều tiếng cười, và tôi cũng đả hòa theo tiếng cười của em, mà quên đi một người con gái sắp trở về bên tôi.
Trở về nhà sau những buổi đi chơi với nhỏ, tôi fone cho đoan, hỏi han rất nhiều thứ nhưng sau những câu hỏi của tôi em lại trả lời rất lạnh nhạc, tôi cũng ko hiểu và cũng đả chẳng để ý điều đó. Hôm nay là một ngày em về, và cũng là một ngày rất đặc biệt đó là ngày chúng tôi yêu nhau tròn 100 ngày, theo em nói thì chiều nay em sẽ về đến đây, nguyên buổi sáng, tôi loay hoay ko biết phải làm gì chiều nay, tôi mở tivi coi những bộ fim hàn để tìm được cách, sau hơn 3 tiếng chinh chiến thì tôi cũng đả tìm ra cách, tôi sẽ tặng cho em một thứ rất đặc biệt do chính bàn tay tôi làm, nguyên buổi sáng, tôi khóa mình trong phòng để tạo ra món quà cho em………………………..thở phào nhẹ nhởm sau khi làm xong ngôi nhà bằng tăm tre, ngước nhìn lên đồng hồ thì đả 4 giò chiều, vậy là còn 2 tiếng nữa, tôi tức tóc chạy vào nhà tắm, chao chuốt lại gương mặt mình sáng sủa hơn, đứng trước tủ đồ tôi loay hoay chọn ra một bộ đồ thật đẹp để mặc trong cái ngày quan trọng này. Sau khi gói gém cẩn thận món quà của mình, tôi dắt xe ra chạy đến bến xe đón em, gió thổi nhẹ, nắng chiều tà đả lặn lẻ rời khỏi nơi đây và chìm vào giấc ngủ, tôi chạy trên chiếc xe của mình đến đón em, dừng xe lại xuống nhìn từng người rời khỏi xuống chiếc xe chật chội này, từng người xuống mà sao ko thấy em………….sau một lúc thì em cũng bước xuống xe với trạng thái vui vẽ nhìn tôi, em xà vào lòng tôi xiết chặt, nhưng sau cái ôm của em nó lạnh lẻo quá, nó ko giống như những cái ôm của em dành cho tôi trước đó.
- lên đồi chơi đi anh. – em kéo áo tôi
- ko về nhà sao ? – tôi hỏi em
- ko em muốn lên đồi trước

Em ngồi phía sau tôi, nhưng khoảng cách của tôi và em tôi cảm nhận được sao nó lại xa vời quá. Sau một lúc suy ngỉ về khoảng cách của tôi và em, thì đả đến trên đồi, cái nơi tôi nói lồ yêu em, dựng xe xuống, em bước trước tôi, tôi rón rén ra phía sau em định tặng cho em cái món quà mà tôi cật lực làm sáng nay, thì em nói với cái dọng lạnh lùng
- anh……này, mình chia tay nhaz
Tôi đứng như bị hóa đả từng tế bào của tôi như bị đông cứng lại trước câu nói của em, tôi khẻ cười tôi ngỉ có lẻ em chỉ trêu tôi thôi. Tôi tiến gần lại bên em, đôi tay gắng chắc siết chặt em vào lòng, nhưng tôi cảm nhận được cơ thể của em lạnh lẽo quá và tim tôi bây giờ tan nát trước câu nói của em.
- em nói thật, em xin lỗi
Đến bây giờ tôi vẫn chưa tin được sự thật từ chính miệng em nói, tôi vội ôm chặt lấy em, ko thể để em xa rời tôi,
- em chỉ đuà thôi mà phải ko, đây ko phải sự thật phải ko
Sống mủi tôi cay sè đi, nước mắt tôi rưng rưng trên mắt, em quay người lại nhìn tôi, và tôi nhìn em, tôi nhìn kỉ em, thật lâu bổng tôi nhìn vào cái cổ em, cái thứ khóa trái tim em đâu rồi, cái thứ mà em nói chỉ có chiếc chià khóa của tôi chỉ có thể mở trái tim thôi, tình cảm của em mãi dành cho tôi mà, à mà phải rồi, có người nào đó đả mở được cái ổ khóa đó, và đả vứt đi rồi, ko gian như chìm vào im lặng, gió thổi mạnh, tiếng sấm bắy đầu vang lên như muốn xé tọat bầu trơì đêm u ám này.
- em nói cho anh lí do đi, tại sao? Tại sao? – tôi hét lên
- em xin lổi, nhưng tình cảm của em trao cho anh chỉ là nhất thơì thôi, em iu anh chỉ là em quá cô đơn lúc ấy, khi em chia tay với anh ấy, nhưng khi em về trển em đả gặp lại ảnh, ảnh đả quỳ xuống xin lỗi em và mong em quay lại với ảnh, vì trong tim em vẫn ko có thể quên anh ấy nên…..nên……
- nên cô chia tay tôi để quay lại với anh ta phải ko – tôi quát lên
-…p..h..ải em….e…m xin lổi – em lấp bấp
- cô nói, tình cảm của cô dành cho tôi chỉ là nhất thời thôi phải ko ? – ánh mắt tôi lạnh đi như băng đá
- phả….i – em kéo một tràng dài
- vậy tại sao cô lại trao cho trinh tiết cho thôi – tôi hét lên hoà theo tiếng sấm kia
- đó chỉ là…em….tò mò thôi
- tò…mò…thôi sao, ko phải, cô yêu tôi, cô mới trao cho tôi cái thứ ấy, cô là con đỉ của tôi , là con đỉ của tôi, ko ai, ko ai có thể đem cô đi
…….tôi lao vào em hôn ngấu ngiến, môi tôi ngặm chặt lấy môi em, nhưng em ngặm chặt môi lại ko thể để tôi hôn em, tôi mặt kệ tôi đè em xuống bải cỏ xé tẹt đồ em ra. Em vội dùng chân đạp tôi văng ra khỏi cơ thể em
- tránh xa tôi ra ! – em hét lên hoà trong tiếng nấc
- Ko:…….- tôi la lên
- hức…hức…..phải tôi là con đỉ của anh, nhưng bây giờ, tôi là con đỉ của anh ấy, tôi nguyện làm con đỉ cho anh ấy, chúng tôi rất vui vẻ bên nhau, anh ấy mang lại cho tôi cảm giác cực sướng, anh ấy có thứ anh ko bao giờ có được, đó là sự trân trọng tôi
Người tôi, như đông cứng lại, tim tôi vỡ tan nát ra theo từng câu nói của em. Bất cứ thằng đàn ông nào dù có bản lỉnh đến đâu, thì cũng ko thể đứng vững truớc câu nói của em, em là con đỉ của anh ta, còn tôi thì sao, tôi là gì của em, tôi là gì của em, chân tôi khuỵ xuống đất, nước mắt tôi ứa ra rất nhiều, nước mắt tôi đả rơi vì em, nó rơi rất nhiều, mưa bắt đầu rơi, mưa rơi tầm tả, mưa cuốn trôi đi món qà mà tôi dành cho em, và mưa đả cuốn đi trái tim tôi tan nát vì em, nước mắt tôi hòa vào mưa, tôi ko thể cảm nhận được đâu là nước mắt và đâu là mưa. Tôi đứng đó, ánh mắt vô hồn của tôi hướng theo từng bước chân kủa em tan vào hư không sau làn mưa. Nơi này là nơi bắt đầu tình iu của tôi và em………và cũng là nơi kết thúc tất cả. Tôi vẫn đứng dưới mưa, và mưa vẫn cứ trút xuống ngày càng nặng hạt, tôi ko thể hiểu mưa tại sao mưa lại rơi, và cũng ko hiểu tại sao tình cảm của em dành cho tôi chỉ là dại dột mà thôi………………………….
Tôi đứng dậy, quẹt nước mắt sang một bên, tôi tự nói với lòng tôi sẽ quên, tôi sẽ quên, tôi sẽ quên con đỉ đó. Tay chân tôi lạnh tê buốt vì mưa, quần áo tôi ướt mem, tôi cảm thấy lạnh nhưng ko phải lạnh vì mưa, mà là lạnh bởi lời chia tay cũa em.
Tôi phóng trên con xe của mình, tôi vặn tay ra hết đáp, gió thổi rát vào mặt tôi, mắt tay cai xoè vì gió và vì câu hỏi, chỉ 7 ngày mà em có thể quên tôi sao ???? . Tôi chạy hết tốc lực, nước 2 bên đường bị chẻ làm đôi giống như trái tim tôi lúc này vậy. Đường đả vắng, bống đêm bao phủ toàn bộ nơi đây, mưa vẫn cứ rơi dai dẵng đâu đó trên đường có một bóng đen lướt qua rất nhanh, bóng đen đó vượt qua cả mưa rơi…… Tôi chạy về tới nhà, tôi thắng lại đẩy cánh cửa sắt quen thuộc một bên tôi bước vào nhà với thân hình ướt nhẹp vì mưa, tôi bước vô hồn vào nhà, đôi mắt thất thần, ba mẹ đang ngồi đó quay lưng lại nhìn đứa con trai mình quát
- mày đi đâu zờ này mới về, mày làm gì mà ướt mem thế – mẹ và ba đồng thanh quát tôi
Đáp lại caí âm thanh ấy chỉ là sự yên lặng của tôi, ba bắt đầu giần đứng phắt dậy tiến lại tôi ” Bốp ” nguyên bàn tay chai sạn vì năm tháng va vào mặt tôi, tôi cảm nhận được sự đau đớn và giận của ba dành cho tôi, tôi vẫn bước như cái xác sống lên từng bật thang, tôi nge được những tiếng la mắng của ba còn vang vọng bên tay tôi, tôi vặn cánh cửa bước vào lột bộ đồ ướt mem của mình ra, tôi sỏ chiếc quần cộc mình mặt vào, bất chật tôi thâý…….tôi thâý cái tấm hình được đặt vào cái khung bằng gỗ tỉ mỉ, đó là em và tôi, nụ cười đó làm tim tôi càng quằn quại hơn vì đau đớn, tôi chụp lấy cái khung hình chọi thẳng vào tường ” Bốp ” leng keng” tiếng va chạm của mặt kính va vào tường làm miễng văng tung toé khắp sàn nhà kèm theo đó là tiếng la hét của tôi,
- con đỉ chó, tại sao? Tại sao mày bỏ tao, tao vì mày đả làm rất nhiều thứ, tại sao mày chỉ xem tao là kẻ dự bị tại sao.
Tôi đập tan nát những thứ trong phòng mình, bốp bốp tiếng va chạm của những bật cứng va vào nhau, mẹ và ba hốt hoảng chạy lên đập cửa kêu tôi
- minh con có sao ko, con làm gì vậy
Tiếng mẹ thất thanh phía sau cánh cửa gỗ kia, tôi đáp mẹ lại bằng một sự im lặng, im lặng đến mức có thể nge tiếng trái tim tôi tan vỡ, tôi nuốt nước mắt ngược vào trong tôi tự noí với bản thân, đây là những giọt nước mắt cuối cùng của mày,từ nay về sau mày sẽ ko bao giờ khóc vì một cô gái nào nữa…………………..
Sau một lúc đấu tranh với bản thân mình tôi cất lời để người đàn bà ngoài kia ko phải lo lắng
- con ko sao đâu, con đang mệt mẹ đừng làm phiền – cái giọng của tôi vang lên
Mẹ nge được những lời của thằng con trai mình cất lên trong cái ko khí im lặng đáng sợ này, cũng khiến bà đở lo hơn. Sau một lúc tự đấu tranh mình tôi cũng đả thiếp đi, ngủ trong sự tuyệt vọng, ngủ trong sự đau khổ.
Ánh sáng của buổi ban mai khẻ lọt qua ô cửa kính căn phòng đang ngổn ngang tan nát kia, tôi giật mình thức dậy nhìn xung quanh tôi ngáp một tràng dài sau một đêm mệt mõi, tôi bước xuống nhà thì thấy ba đang ngồi với cái vẽ mặt lo lắng dành cho tôi, tôi bước từng bậc thang xuống, tiếng bạch bạch của đôi chân trần của tôi trên nền ngạch lạnh. Ba ngước nhìn lên cầu thang thấy tôi, liền nói
- con xuống đây, ba muốn nói chuyện
Tôi đáp lại ba với cái vẻ mặt lạnh lùng như tảng băng nam cực
- con cũng muốn nói chuyện.
Tôi ngả người xuống chiếc gế cây, mắt tôi bây giờ lạnh lùng, cái nụ cười hằng ngày của tôi trước đây sẽ ko còn nữa mà thay caí nụ cười vang vọng khắp nơi lúc sau là một nụ cười nhết môi, tôi ko hiểu tôi học đưọc cái nụ cười khốn nạn này từ ai, hay nó là cái nụ cười của tôi đả bị chôn sâu vào tim tôi lúc em ở bên tôi
- ba nói trước đi – tôi nói với ba
- hôm qua con đi đâu, rồi về nhà đập phá rồi tự nhốt mình trong phòng là sao? Chuyện tình cảm �
Tôi ngồi trầm ngâm một lúc và quyết định trả lời cho ba biết, bởi gì tôi và ba đều là đàn ông với nhau nên có lẽ ba hiểu những điều tôi trải qua hôm qua
- dạ phải – tôi đáp
- ừ, vậy à tao nói rồi mày đâu có nge, iu sớm khổ sớm thôi ích lợi gì
- dạ – tôi đáp rõ ràng
- mà lúc nãy con muốn nói chuyện gì – ba nhìn vào ánh mắt vô hồn của tôi
- con muốn chuyển lên trển học, con quyết định rồi – tôi quyết định chạy trốn, trốn chánh những kỹ niệm nơi đây, và cũng là nơi khiến tôi đau đớn nhất
- bữa truớc mày quyết định học ở đây mà, sao bây giờ đổi ý ? – ba trầm ngâm hỏi tôi
- lúc trước con nói vậy là do còn một người con gái ở đây, nhưng bây h thì hết rồi, con muốn tự quyết định con đường của mình – tôi nói một hơi
- đuợc biết ngỉ thì tao đở lo rồi – ba cười đắc ý
- dạ
- tao biết chắt mày sẽ làm như vậy, nên tao chuyển học bạ lên trển rồi, mày sẽ sống ở nhà cô mày – ba quyết định hết tất cả, khiến tôi khá bất ngờ, nhưng tôi cũng chẳng để ý
- ko con sẽ ở nhà trọ – tôi thẳng thắng nói cho ba nge
- mày nói cái gì – ba đứng phắt dậy
- con nói sẽ sống một mình – tôi lặp lại
- mày khôn được bao nhiêu mà sống một mình, tao nói là mày sẽ sống với cô mày ko bàn cải gì nữa
- sao ba cứ ép con theo khuôn khổ vậy, con nói con sống một mình, thì con sẽ sống một mình, con sẽ tự đi kiếm việc làm để tự trang trải cho cuộc sống của mình – tôi chống đôí
- mày…mày….được muốn tự sống chứ gì, tự sinh tự diệt đi, mà nhớ là đừng có lấy cái xe của tao đi là ok ?
Từng câu nói này nó chạm sâu vào lòng tự trọng của tôi, tôi cũng chẳng thèm cải với ba, tôi đặt chiếc chìa khóa xe lên cái bàn, tôi bước xông xông ra ngoài để làm một chuyện quan trọng, tôi gé vào cửa hàng kế bên mua một gối thuốc lá, lúc trước tôi coi thuốc là một thứ chỉ đem lại bệnh tật cho bản thân, nhưng bây giờ thuốc lá làm cho nổi buồn tôi vơi đi , từng làn khói bay ra nó sẽ hoà theo nổi buồn tan trong khong trung, tôi lấy một điếu thuốc để trên miệng mình, ” tạch” tiếng bật lữa vang lên tôi mồi điếu thuốc trên miệng mình bằng ngọn lữa bập bùng trên cái bật lữa, rít một hơi khói thật sâu vào phổi mình, và ” hà” một tiếng làn khói trắng xóa bay nhẹ nhàng từ miệng tôi, sau khi lấy được một chút can đảm nhờ khói thuốc , tôi móc chiến đt ra túi quần của mình điện cho ngân
- alo – tiếng nhỏ thỏ thẻ
- anh đây rãnh ko – giọng tôi lạnh như băng.
- tất nhiên là rãnh nàk – tiếng nhỏ cười ríu rít
Tiếng cười của nhỏ làm tim tôi thắt lại, bởi vì tôi sắp làm một chuyện cực kì đau khổ cho em
- em ra quán bbz đi – tôi hằn giọng mình lại
- dạ – cái tiếng ” dạ” này nó khiến tôi thấy nhói lòng
Tôi thả bộ tà trên con đường được lá cây trải dài, tôi ngước nhìn thật lâu khung cảnh mà tôi chẵng bao giờ để ý trước đây, tôi vừa đi vừa khắc sâu cảnh vật vào trong trí óc mình. Sau một lúc thả dài trên con đường đầy lá rụng, thì trước mắt tôi là quán cafe bbz được bài trí khá thơ mộng, tôi bước vào chọn một chổ khuất xa những tụm người tấp nập kia, tôi ngồi bẹp trên cái sàn làm bằng tre cao hơn mặt đất khoảng 50cm , tôi tựa đầu người ra dựa vào cái gối màu nâu sẫm, móc một điếu thuốc châm lên và rít từng đợt, từ xa có chị tiếp viên lon ton chạy tới
- anh dùng gì ạ – từ anh khiến tôi khá buồn cười nhưng tôi vẫn ko thể nào nở trên môi mình một nụ cười
- lấy cho anh một li cafe ko đường…..à mà….lấy thêm một li sinh tố dâu nữa – tôi gọi luôn nước cho em
Nhỏ rất thít uống cái sinh tố này, trong 6 ngày đi chơi với tôi, miễn đi uống nước với nhau thì nhỏ liền gọi ra một li sinh tố, nếu ko có là nhỏ nằm dạ ko chịu uống gì hết làm những chị phục vụ phải bụm miệng cười, tôi phải dỗ ngọt một lúc thì nhỏ mới chịu uống thứ khác………suy ngỉ một lúc về những ngày đi chơi với nhỏ , thì tiếng 2 cái li thuỷ tinh đặt nhẹ lên bàn cũng khiến tôi giật mình, ngặm một ngụm cafe đắng vào miệng mình chờ đợi nhỏ thì cuối cùng nhỏ cũng lon ton tới, nhỏ diện một cái váy hồng dài ngang đuì làm lộ ra 2 cái chân trắng thon thả. Nhỏ nhìn tôi cười âu ếm
- anh còn nhớ em thít uống cái này à? – nhỏ ngồi xuống nhìn tôi
- tất nhiên rồi
Nhỏ ngồi nhăm nhi li sinh tố của mình, mắt dáo dát nhìn trộm tôi, nhưng tôi vẫn làm như ko thấy, tôi bắt đầu hạ giọng xuống bắt đầu vào việc chính
- ngân này – tôi khều nhẹ
- dạ – nhỏ cười tít mắt
- mình chia tay đi
Nhỏ sững người ánh mắt bàng hoàng nhìn tôi ko chớp mắt, nhỏ ngồi bất động nhìn tôi, nước mắt nhỏ ngấn ra làm lem luốc hết khuôn mặt ngây thơ của nhỏ
- hức…..tại sao….tại sao anh lại đòi chia tay – tiếng nhỏ nấc ngẹn ngào
- tại anh hết iu em rồi – tôi vẫn giữ lấy giọng nói lạnh nhạt của mình
- anh chán em rồi sao ? – tiếng nấc của nhỏ to hơn
Từng tiếng nấc của nhỏ làm tan nát cỏi lòng tôi, nhưng tôi vẫn phải cố chịu để làm xong công việc nào, vẫn phải cố nói những lời trái ngược hoàn toàn với lòng mình
- phải anh chán em rồi
- e..m….. – tiếng nấc làm ngẹn đi tiếng ” em ” của nhỏ
- mà này, mai mốt đừng dễ dãi với đàn ông quá nhé cô bé – từng âm thanh của tôi phát ra, cũng là những mãnh vụng trong trái tim tôi
- đồ khốn nạn – em hét lên làm mọi người quay sang chúng tôi
- vâng tôi khốn nạn, tôi khốn nạn mơí lấy đi sự trong trắng của bé đấy – giọng tôi bây h chẵng khác gì thằng sỡ khanh như bao thằng khác.
Nhỏ úp mặt xuống bàn khóc nức nỡ, hai gò má nhỏ bây h đả ướt át hết bỡi nước mắt, tôi đứng dậy bước ra khỏi quán, tôi nước ngược nước mắt vào trong, ngân à anh xin lỗi nhé chỉ điều này anh có thể làm được cuối cùng cho em thôi, hận anh đi, gét anh đi, hãy sống thật tốt và tìm một người con trai hết lòng iu em để cho anh thấy anh đã sai khi chia tay em. Tôi khẻ móc cái đt lên cho đứa em gái tôi
- alo ly à – tôi cố tỏ vẻ bình tỉnh
- gì thế ông hai – nó ríu rít
- hiện giờ em đang ở đâu
- đang gần quán bbz nè – tiếng đứa em ngây ngô của nó
- em lại đây đưa ngân về dùm anh nha, thay anh chăm sóc cho ngân nha.

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Chạy trốn – Chap 2


xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: