truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chạy Theo Ánh Mặt Trời – Tiểu thuyết Lâm Phương Lam – Chương 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Màu
vàng chanh – cái màu sắc chẳng vàng tươi quá như nắng, cũng chẳng phủ một lớp
rêu xanh. Màu vàng chanh gắn liền với quá khứ của Tuấn, đó là mối tình sinh
viên của anh và người con gái Tây Bắc kéo dài suốt nhiều năm. Cô ấy tên là Tố
Uyên – một sinh viên xinh đẹp, năng động và thành tích học tập vô cùng xuất
sắc. Tố Uyên thích màu vàng chanh – cái màu sắc mà cô chết mê chết mệt giống
như một nữ nhân vật nào đó ở trong cuốn tiểu thuyết với cái kết hoang đường. Sự
mộng mơ của người con gái yêu văn chương cùng với một tâm hồn đậm chất Tây Bắc
đã khiến trái tim anh không tài nào cưỡng nổi trước sự ngọt ngào ấy. Nhưng sau
khi tốt nghiệp, Tố Uyên chia tay anh và bắt đầu một mối quan hệ khác mà người
đàn ông đó hứa rằng, anh ta sẽ đảm bảo cho cô có nhà và nhập hộ khẩu ở Thủ đô
Hà Nội.

Tuấn cảm thấy nực cười… Đâu phải
anh không giúp được Tố Uyên có được hộ khẩu tại thành phố Hồ Chí Minh cơ chứ?
Nhưng ham muốn vật chất của Tố Uyên lại bộc lộ ra ngoài quá sớm. Và anh cũng đã
vô cùng thông minh khi mang vỏ bọc của một chàng trai nghèo khó làm quen với
một cô gái dân tộc thiểu số trong tình huống cực kỳ hoàn cảnh. Anh đã từng chia
sẻ với Tố Uyên trên trang blog cá nhân rằng, “Dù gia
đình anh rất nghèo nhưng anh vẫn có thể dành cho em một trái tim đầy lửa yêu
thương và sẽ không bao giờ nhạt nhòa theo những bước thăng trầm của thời gian”.

Anh ngược lên Tây Bắc sau khi chia tay Tố Uyên và đi chu
du khắp nơi khoảng một tháng. Sau đó, anh trở lại Sài Gòn nhận công tác giảng
dạy ở một trường đại học có danh tiếng từ đó cho tới nay.

Tố Uyên – người con gái đó lúc nào cũng nói cười và tỏ ra hết sức thân
thiện, dễ gần. Tố Uyên thường mặc áo sơ mi màu vàng chanh khi mùa hè. Bước sang
thu, Tố Uyên hay quàng một chiếc khăn màu vàng chanh rất mỏng ở cổ. Đông tràn
về, cô vẫn cố tìm cho mình những món đồ, phụ kiện màu vàng chanh chỉ để phối đồ
cùng trang phục. 

Tô Kim Uyên lại hoàn toàn khác. Cô thích trắng – đen rõ ràng, nụ cười
rất nhạt và lời nói vô cùng sắt đá. Nhưng giờ anh đã biết, cô là cô gái đáng
yêu. Cho dù cô có sắt đá với ai đi chăng nữa, chỉ cần sự hiện diện của anh bất
cứ ở nơi đâu cũng đều làm cô tan chảy.

Cuộc trò chuyện của Trịnh Kiều Trang và Tô Kim Uyên vào lúc trưa nay bị
anh nghe lén đã giúp anh phần nào hiểu được hoàn cảnh sống có tác động lớn như
thế nào tới tính cách hiện tại của cô. Anh treo chiếc khăn màu vàng chanh ở
trước bàn làm việc ngay cạnh ô cửa sổ. Anh bối rối trước những ký ức xưa đang
giày vò trái tim anh cùng nỗi nhớ về Tô Kim Uyên khiến cơ thể anh nóng phừng
phừng và vô cùng khó chịu.

Thầy
Tuấn… Thầy Tuấn… Mở cửa cho em đi…”

Không hẹn mà đến… Tô Kim Uyên đang đứng trước cổng nhà anh la lớn. Anh
chậm rãi tiến về phía cổng nhưng không chịu mở khóa luôn. Anh hắng giọng, “Cổng có chuông sao không nhấn?”

Em không quen. Mà em cũng chẳng nhìn thấy cái chuông
cổng nó nằm ở chỗ nào cả”, Kim Uyên vờ vĩnh.

Hóa ra vòm hoa giấy đã lớn và tạo thành những vòm lá xum xuê khiến chúng
che mất cả chuông cửa. Nhưng anh vẫn giữ cánh cửa và nói qua khe hở, “Em tìm gặp tôi có chuyện gì không?”

Dạ có ạ.”

Anh hắng giọng, “Vậy em nói luôn đi.”

Cô không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình, “Ở đây ạ?”.

Anh trả lời cộc lốc, “ Ừ.”

Không được.” Tô Kim Uyên vừa nhìn thấy chiếc khăn của mình treo
ngay trước ô cửa sổ, kế đó là bàn làm việc của anh vẫn đang sáng đèn. Cô hạ
giọng, “Thầy ơi… Em
muốn uống nước, có được không hả thầy?”

Trời ạ. Em xem có học trò nào mà vào nhà thầy giáo với thái độ như em
không?
”, Tuấn kêu
lên, “Vào nhà. Nhanh.”

Tô Kim Uyên cười gượng rồi theo sau anh tiến vào nhà. Vẫn là con đường
nhỏ và dài nằm trườn mình giữa hai rặng thông. Một cảm giác rất lạ lại dâng lên
trong lòng khi cô đặt chân tới đây.

“Em cám ơn thầy rất nhiều!”

Anh vờ như không, “Về chuyện gì cơ?”

“Chuyện thầy nộp giùm em tiền học phí ạ.”

À? Thế hả? Rồi sao nữa?” Tuấn đưa một ly nước lọc đầy cho Kim Uyên, giọng cười cợt như thách
thức, “Đầy ly nhé! Không lại bảo tôi keo, tiếp đãi khách không tận tình”.

Sao là sao ạ?” Cô đỡ lấy ly nước, mắt không thôi hướng về chiếc khăn mùi xoa màu vàng đang
đung đưa trong gió, nhưng miệng vẫn cười mỉm vì không thể giấu nổi cảm xúc
trước câu nói đùa của anh.

Cô nhấp một ngụm nước và đặt nhẹ ly xuống bàn. Hai tay vặn vẹo nhau, “À,
đây là số tiền em có được trong tháng này. Em gửi thầy trước. Số còn lại, em
xin nợ thầy đến tháng sau.”

Cầm lại đi.” Tuấn đẩy
xấp tiền trước mặt về lại phía Kim Uyên đang ngồi. Giọng anh rất trầm, “Lúc nào đi làm rồi trả tôi sau cũng được.
Tôi không thích nhận từng ít một như thế này. Vả lại, em đưa hết số tiền có
được thì trong tháng lấy gì mà chi tiêu? Mà… tôi tính cả gốc lẫn lãi đấy, em
đừng có ngại.”

Kim Uyên ngồi im lặng. Cô không còn dán mắt vào chiếc khăn ngoài ô cửa
sổ nữa. Cô nhìn anh. Anh cũng im lặng nhìn cô chằm chằm.

Anh cảm thấy khó chịu, anh sẽ làm hại mối quan hệ này mất nếu như anh
không nói điều gì đó. Anh cảm thấy không tự tin khi cô vẫn nhìn anh chăm chú.
Và anh kìm mình, ngay lập tức, anh nháy nháy môi dưới của mình, rồi nháy mắt,
và nháy mắt lần nữa. “Mai
tới lớp học đi. Năm cuối rồi. Bỏ giữa chừng như thế thi uổng lắm.”

Cô do dự và tránh né câu hỏi của anh, “Em xin phép thầy”.

Cô đứng lên mà vẫn không thể không nhìn anh. Anh quay mặt đi ngay chỗ
khác.

“À. Cám ơn thầy cả về ly nước nữa”.

Lần này thì, anh đã phì cười để lộ chiếc răng khểnh lấp ló sau đôi môi
quyến rũ của anh. Trái tim cô lỡ một nhịp.

Kim Uyên bước xuống những bậc thềm. Chân cô khựng lại đột ngột và quay
ngoắt về phía sau. Tuấn đang đi sát ngay sau lưng cô, hơi thở mạnh từ phía anh
phả vào mặt cô nóng phừng phừng. Cô lùi lại và bị hẫng. Tuấn hét lên “Đừng!”
và kéo mạnh cánh tay Tô Kim Uyên về phía mình.

Cả người cô nằm trên người anh ngay lối cửa.

Đôi môi cô đậu ngay trên vùng cổ anh. Anh cảm thấy da thịt hai người
nóng hổi. Cô nghe nhịp tim đập thình thịch của cả hai qua lớp áo. Những phần
khác của cơ thể anh trở nên cứng, nóng, và đói khát khi cô đang ở trên anh. Vật
khuấy động của anh áp trọn vào cô chỉ được ngăn cách bằng lớp vải không hề dày.

Anh hôn lên trán cô. Bàn tay anh đặt lên chỗ hõm của
vòng eo rồi dịch chuyển lên trên đôi hông căng tròn.

Vì cô không có phản ứng và bặm chặt đôi môi, nên
anh có quá nhiều điều xấu xa muốn làm với cô… ngay lúc này… Dòng máu trong
anh trở lên dồn dập, chảy.

Những cái đụng chạm của anh làm da cô nóng bừng. Tất cả những gì cô có
thể làm là kìm lại tiếng rên rỉ trong cổ họng với sự ngọt ngào của khoái lạc
đừng để phát ra khỏi thanh quản.

Trước khi đôi môi anh tìm đến điểm mềm mại của đôi môi cô. Một nỗi xấu
hổ vô biên đã khiến cô lăn người khỏi anh. Cô lổm ngổm bò dậy. Cô lúng túng. Cô
thở hổn hển.

Anh cũng đứng dậy ngay sau đó. Anh quát lên, “Ai bảo em quay lại làm gì?”

Em…”

loading...

Không nhìn thấy trước mặt à? Cát,
xi măng, sỏi đá… chất thành đống lớn để xây bể cá đó…”
Tuấn giải thích bằng giọng điệu cáu bẳn để cố gạt bỏ cái phút giây đen
tối đó… nhưng lồng ngực anh vẫn đập thình thịch. Biểu tượng đàn ông của anh
mỗi lúc một cương cứng. Anh thấy xấu hổ khi nhìn vào mắt cô. Anh vờ quay mặt
đi.

Em xin lại thầy chiếc khăn kia”,
lí nhí nói. Cô cũng ấp úng chẳng kém gì anh.

Sao tôi phải trả lại cho em khi
tôi không muốn?

Vì nó là của em và em đã đến tận
nhà thầy để xin lấy lại
.”

“…”

Thôi mà thầy… Chiếc khăn đó là
của mẹ em thêu tặng cho em. Vả lại, màu vàng chanh đó cũng đâu có hợp với đàn
ông con trai, phải không thầy?”

Anh nhìn về phía cô, “Hối lộ đã”, kèm theo một nụ cười ranh mãnh.

Cô nín thở, “Bằng cách nào ạ?”

Hôn một cái. Ở chỗ này.”

Tuấn vui vẻ dùng một ngón tay chỉ sang bên má đang
nóng ran của mình. Kim Uyên tỏ ra vui vẻ và ủng hộ hành động đó. Cô cười một
cái thật tươi và ghé sát vào tai anh, “Đồ đểu. Làm ơn hãy tránh xa
tôi ra.”

Tô Kim Uyên đùng đùng bỏ đi.

Anh giật mạnh chiếc khăn mùi xoa màu vàng chanh và lấy chìa khóa xe trên
bàn rồi đuổi theo cô.

Anh hét lên, “Chờ đã. Kim Uyên. Em tính đi bộ cả hai chục cây số thật đấy à?”

Cô lẳng lặng không nói gì. Những bước chân dài vẫn cố sải ra tiến về
phía trước.

Anh vẫn hét lên, “Trời ạ. Tô Kim Uyên? Em có nghe tôi nói gì không thế
hả?”

Cô dừng chân và thở mạnh. Hai tay chắp bên hông, giọng cô dửng dưng, “Việc này thì có liên quan gì đến thầy đâu?”

Tuấn lái xe lên trước và chặn hướng đi của Tô Kim Uyên, “Thôi nào. Coi như anh xin em. Lên xe đi.”

Tô Kim Uyên tròn mắt nhìn Tuấn. Thầy giáo vừa xưng
hô “anh” – “em” với cô. Cô không nghe nhầm đấy chứ?

Làm gì mà trừng trừng mắt lên
nhìn vậy? Lúc này trông tôi lại giống loài cóc ghẻ lắm à
?” Tuấn cũng bối rối. Anh cố đánh lờ câu chuyện.

Tô Kim Uyên không trả lời. Cô ngồi lên xe và lùi lại rất xa ở phía đằng
sau.

Em ngồi thế nhỡ gặp phải cái ổ gà
là rớt cho coi. Thích què chân à?

Kim Uyên vẫn không nói gì. Cô nhích lên phía trước yên xe một chút. Cảm
giác rất lạ thổn thức trong lồng ngực cô. Anh là người đàn ông thứ hai đèo cô,
tức là sau Thanh – người thường chở cô tới trường ngày còn đi học cấp ba ở dưới
quê. Cô khẽ cười mỉm khi nhớ lại khoảng thời gian đẹp đẽ mà vô cùng trong sáng
đó. Cô cảm thấy hơi buồn, cô không biết, giờ Thanh học gì và đang sống ở đâu.
Những lần điện thoại về nhà, bà Hoa vẫn nhắc tới Thanh thường ghé thăm và còn
cho quà bà nữa.

Em cười gì mà cười?”

Cô nhíu chân mày. Chiếc gương phía trước soi rõ khuôn
mặt trắng hồng của cô đang nhăn nhó. Chiếc gương còn lại soi rõ gương mặt anh
và nụ cười hiền. Cô nhớ ra rồi, chiều nay nụ cười ấy đã xuất hiện và từng khiến
trái tim cô đập nhanh hơn. Và bây giờ cũng y chang như vậy, cô bèn ngồi lùi lại
phía sau. Đồng thời, bàn tay nắm chắc lại thành nắm đấm, đôi môi trề ra và tiếp
tục nhứ nhứ về phía chiếc gương. Bất ngờ, Tuấn quành tay lại phía sau giữ lấy
vòng eo của cô. Tô Kim Uyên dúi người về phía trước, đôi môi cô chạm vào phần
gáy của anh…

Họ vừa gặp phải một cái ổ gà lớn
và lõng bõng nước.

Tô Kim Uyên vẫn nhăn mặt. Cô chun chun mũi và chủ động
ngồi xích lại về phía Tuấn. Anh cười khẽ. Tô Kim Uyên cũng hét lên bên tai anh,
“ Đừng có cố đi vào ổ gà nữa.
Em sẽ đi bộ đó. Thầy… Em biết là thầy đểu mà”.

Tuấn cười sặc, “Lần đầu tiên trong đời có sinh viên dám nói thầy
giáo của mình đểu”.

Bạn Kiều Trang rất tốt, bạn cũng rất xinh
xắn và học hành chăm ngoan. Bạn ấy cũng rất quý mến thầy nữa
.” Tô Kim Uyên thủ thỉ.

Anh dửng dưng, “Rồi sao nữa?”

Bạn ấy bảo, ước mơ về một người chồng phải
đẹp trai, lịch lãm và học thức như thầy.
” Kim Uyên vẫn nhỏ nhẹ như rót mật vào tai anh.

Rồi sao?” Tuấn ghét nhất là kiểu gán ghép thế này. Nhưng rồi anh lại bật cười và
hỏi, “Hóa ra giờ em cũng công nhận tôi đẹp trai và
lịch lãm à. Ha ha.”
 

“Hết rồi. Còn em chỉ thấy thầy rất đểu mà
thôi.”

Này. Này.” Anh hăm dọa, “Đừng tưởng tôi thương mà làm tới à nha.

Kim Uyên thôi cười và nhìn anh qua chiếc gương xe. Cô không thể ngăn nổi
mình. Bàn tay lạnh giá của cô vòng qua ôm lấy anh. Anh nắm lấy tay cô và ép sát
vào bụng mình. Anh nghịch những ngón tay của cô. Anh đưa ngón tay trỏ của mình
chạm dọc theo những đốt ngón tay cô. Anh cảm thấy tim mình đau nhói khi những
đầu ngón tay cô sưng rộp.

Anh yêu cô. Anh yêu cả tính cách bướng bỉnh, thẳng tuột của cô. Anh xót
cho khoảng thời gian cô vì gia đình mà dở dang việc học. Anh đau lòng khi nhìn
thấy cảnh cô miệt mài cho từng mũi que đan, từng mũi kim thêu nhỏ bé.

Và lúc này đây, cô đã ngoan ngoãn và tự ngả đầu lên vai anh.

Anh ước, quãng đường này sẽ dài mãi.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: