truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Chạy Theo Ánh Mặt Trời – Tiểu thuyết Lâm Phương Lam – Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“G

ì nữa trời?”

Đó là câu nói đầu tiên của Tô Kim
Uyên khi cô nhìn thấy tên mình cùng điểm số của môn học Kiểm toán trên tờ giấy
A4 nhàu nhĩ do đám sinh viên tranh giành nhau nằm sót lại ở trên bàn học. Cô
không tưởng tượng nổi, môn học kỳ này lại chỉ đạt điểm D.

Nhưng vẫn thật may, cô lẩm bẩm, được rồi, được
rồi, chỉ cần không phải đóng tiền học lại là ổn rồi.

Lững thững rời khỏi lớp, vừa đặt bước chân đầu tiên
tới dãy hành lang, tai cô như ù đi ngay lập tức. Cô nín thở và lùi lại phía sau
vài bước. Cánh cửa sổ của phòng học trên lầu tám có thể che khuất dáng người
cô.

“Thầy. Em thật sự yêu thầy.”

Kim Uyên không biết nữ sinh viên đó là ai, cô ấy có học chung lớp không
thì cô càng không rõ. Tóc cô gái vàng cháy và buộc chỏng ra phía sau. Cô càng
không cảm nhận được cô gái này có biểu hiện run rẩy hoặc e dè với màn tỏ tình
thực sự đang làm người chứng kiến phải mắt tròn mắt dẹt.

Trong lớp chỉ còn lại mình cô gái tóc vàng và thầy
giáo cũng chuẩn bị rời khỏi lớp học. Thầy giáo đó là ai, dạy môn gì? Kim Uyên
không hề biết. Anh ta chừng gần bốn mươi tuổi, hơi ngẩng đầu lên và nhìn khắp
xung quanh lớp. Nét mặt anh ta cũng không tỏ ra bất ngờ, thậm chí còn bình thản
trên cả mức bình thường.

Một cách ngắn gọn, anh ta nói, “Em cần điểm loại
gì?”

Cô gái tóc vàng khịt khịt mũi, sau đó cười tươi, “Vậy em sẽ đợi thầy ở
ngoài được không ạ?”

“Ừm”, anh ta hắng giọng rồi gật đầu.

Vừa ra khỏi lớp, thay vì rón rén từng bước chân
chậm rãi như ban nãy, cô gái chạy nước kiệu tiến về phía đám bạn. Một cách hồ
hởi, cô hét lên, “Đoán đi, Thị trường Tài chính của tôi sẽ đạt điểm loại gì vào
tối nay?”

Kim Uyên đứng dựa lưng vào tường, thở gấp, hóa ra cô gái đó là sinh viên khoa tài
chính ngân hàng,
cô nghĩ.

Nhiều ngày về sau đó, trong một buổi tối đi
mua đồ ăn khuya, Kim Uyên vô tình gặp lại cô gái tóc vàng. Không giống như hoàn
cảnh nghèo khó, không phải bận bịu kiếm tiền để trang trải cuộc sống hay nộp
học, cô gái tóc vàng đi xe ga và gào thét cùng một đám bạn lộ rõ vẻ ăn chơi trác
táng lê quẹt những bánh xe xuống mặt đường rồi cười khanh khách. Cô hiểu ra,
đổi tình lấy
điểm
trong hoàn cảnh của cô gái tóc
vàng mới ấu trĩ làm sao?

*** 

“Sao cậu không lên trường? Sắp thi rồi đó. Học
không lo học, suốt ngày…” Kiều Trang định nói nốt vài từ cuối nhưng miệng cô
đã kịp mím chặt lại khi bắt gặp đôi mắt trống rỗng của Kim Uyên đang nhìn mình.

“Ừ”, không muốn nói điều gì thêm, Kim Uyên mỉm cười
sau câu trả lời hờ hững và cộc lốc. Cô cảm thấy mệt mỏi nếu tiếp tục im lặng,
và sau đó là lắng nghe một tràng đả kích thúc giục,
bạn phải học đi, phần này này, chương đó đó… tớ sẽ hướng dẫn bạn làm bài
tập mà…

Cô quay trở lại với những mũi đan cùng vài cuộn len
màu óng ánh. Cô biết tỏng, Kiều Trang đang nhìn chằm chằm mình đầy dò xét.
Nhưng cô chẳng thể ngẩng đầu lên, Kiều Trang sớm muộn gì cũng sẽ mắc bệnh tim
mất thôi nếu như cô cứ thích chơi trò “dọa nạt” người khác theo cái kiểu hênh
hếch mặt lên với đời.

Kim Uyên không đổ lỗi cho những gì đã xảy đến, cũng
không định than thở hay kể lể gì với ai để họ có thể cảm thông được. Cô sợ
những ai làm bạn với mình, nói đúng hơn thì đó là do sự mặc cảm mà cô luôn cảm
thấy mình có khoảng cách với người khác khi cô chỉ là đứa sinh viên học lực kém
và lười biếng. Kể cả Kiều Trang, người gần gũi với cô nhất, sống cùng với cô
trong căn phòng trọ này, chia sẻ với cô đủ những khó khăn của cuộc sống sinh
viên, nhưng vẫn có một khoảng cách mà không thể nào gần lại được.

“Thôi thôi. Đừng có nhìn người khác chăm chăm như vậy chứ?”, cô ngừng
tay đan và ngẩng đầu lên. Việc cứ phải giả vờ như thể chẳng biết chuyện gì đang
xảy ra khiến cô mệt mỏi. Kiều Trang cũng vội nở một nụ cười gượng khiến Kim
Uyên cảm thấy bối rối. Cô hỏi nhỏ, “Sao thế? Chẳng lẽ tớ lại nấu cơm dở như hôm
qua à?”.

Kiều Trang chỉ lắc đầu. Kim Uyên cũng im lặng ngay sau đó. Bản thân cô
cũng chẳng thích thú gì với kiểu đối thoại dấm dẳng, không đầu không cuối như
thế này.

Kiều Trang dọn dẹp sạch sẽ mâm bát rồi leo ngay lên
giường. Cô lôi hết sách vở ở trong cặp ra cùng một chồng sách tham khảo cao
ngất mượn từ thư viện về và xếp ngay ngắn ở cuối giường. Kiều Trang cầm một
cuốn sách khá dày, và xem chúng cũng khá qua loa. Đôi mắt cô lờ đờ như muốn
nhắm chặt lại sau những căng thẳng từ năm tiết học buổi sáng. Nhưng chỉ được
chừng mươi phút, cô đã im lìm trong giấc ngủ trưa.

Kim Uyên vẫn đã ngồi yên vị trên chiếc giường đơn ở tầng hai. Cô say
sưa cùng những mũi đan nhanh thoăn thoắt và không để bỏ lỡ nhịp. Cô phải hoàn
thành chiếc áo này vào trước trưa mai để còn kịp giao hàng cho bà Sáu.

Lúc ngó đầu xuống giường dưới, Kim Uyên nhìn thấy
cuốn sách đang che gần hết khuôn mặt của Kiều Trang.

 Lại là thuế, sao
lúc nào cũng ôm cuốn thuế như thế được vậy nhỉ
?

Cô ngẫm bụng rồi nhẹ nhàng leo xuống giường ở tầng dưới. Nhưng khi cô
chưa kịp bỏ cuốn sách ra ngoài thì Kiều Trang đã tỉnh giấc. Kiều Trang hất mạnh
bàn tay cô đang để gần sát khuôn mặt mình sang bên, “Cậu định làm gì thế hả?”,
Kiều Trang gay gắt hỏi.

“Hừm”, Kim Uyên cũng cau mày, “Tớ chẳng làm gì cả. Tớ chỉ định bỏ cuốn
sách dày cộm này ra để cậu dễ ngủ hơn thôi. Mà nói thật, tớ chưa thấy ai như
cậu đấy. Khi ăn cũng nghĩ đến thuế. Giờ đi ngủ cũng không dám rũ bỏ thuế ra
khỏi đầu”.

Rồi cô chẹp chẹp miệng than tiết trời Sài Gòn hôm nay nóng nực quá và
lững thững đi rửa mặt.

“Thì tại tớ học kém môn thuế chứ sao. Vả lại, cũng tới ngày kia là thi
môn thuế rồi chứ bộ”. Kiều Trang bình tĩnh giải thích lý do để Kim Uyên hiểu.
Cùng lúc đó, bàn tay cô miết lấy miết để sao cho những trang sách được phẳng
phiu lại.

Nhưng Kim Uyên có vẻ chẳng bận tâm. Cho dù là người thường xuyên nghỉ
học thì cô cũng biết được vài thông tin ngắn gọn như là, giáo viên môn thuế
chính là giáo viên chủ nhiệm lớp, là người từng dạy môn Kế toán Sản xuất Thương
mại và Dịch vụ năm thứ ba và đánh rớt cô môn học đó, là thầy giáo trẻ và mới ra
trường…

Cô trở lại công việc của mình sau ít phút đi vã nước lạnh vào mặt để
tỉnh táo. Cô đắn đo suy nghĩ về ý tưởng móc len thành các họa tiết hoa lên phần
thân áo vừa mới xuất hiện trong đầu cùng lượng thời gian ngắn ngủi còn lại. Cô
không thể không thực hiện ý tưởng này. Nó sẽ khiến cô bứt rứt và vô cùng khó
chịu. Nhưng thời gian lại chẳng còn nhiều, cô càng không muốn tiền công trong
tháng này bị giảm sút chỉ vì cái lý do “làm thỏa mãn ý thích” của bản thân thay
vì hoàn thành theo mẫu đơn thuần, không cần sáng tạo hay phá cách ấy.

loading...

Cô vừa bặm môi nghĩ ngợi vừa cố hết sức để mũi đan vừa nhanh lại vừa
không bị mắc lỗi. “
Mình không thể để mất ý tưởng đó, nhưng mình càng
không muốn mất tiền… Mình không muốn… không muốn
”. Cô duỗi thẳng chân và đập bôm bốp xuống
giường. Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao Anne Frank viết trong cuốn nhật kí của
mình rằng
,
Điều tuyệt vời nhất là tôi có thể viết ra tất cả những gì cảm nghĩ, bằng không
sẽ chết ngạt mất…
 

Kiều Trang nhăn nhó lên tiếng, “Tớ nghĩ là cậu vẫn bình thường?”

“Ủa?”, Tô Kim Uyên cũng tròn mắt vì ngạc nhiên, “Chứ không phải cậu lên
thư viện và học Thuế rồi à?”

“Làm gì có chuyện đó”. Kiều Trang bỗng tỏ ra dịu dàng và giọng điệu khá
e thẹn. Cô thôi ngó đầu ra ngoài và nằm ngay ngắn vào vị trí cũ. Nhưng được vài
giây, Kiều Trang lại bật người ngồi dậy và tìm kiếm cuốn sách Thuế.

Hóa ra, Kiều Trang đã dùng nó để gối đầu.

***

Tô Kim Uyên buồn chán bước ra khỏi văn
phòng khoa. Cô có cảm giác như đời sinh viên của mình đã đến ngày phải kết
thúc. Cô không thể trả nợ các môn học với số lượng ngày nghỉ vượt quá mức cho
phép và bị đình chỉ thi. Cô càng không còn tâm trạng nào nữa cho việc mỗi ngày
phải dậy thật sớm, đeo ba lô và đạp xe tung tăng tới trường như những năm tháng
trước.

Và cô nghĩ tới việc mình sẽ nghỉ học
hoặc lên phòng quản sinh nài nỉ xin làm đơn trình bày lý do và ký tên vào tờ
cam kết sẽ hoàn thành học phí ngay trong thời gian ngắn nhất.

“Lại trốn tiết nữa phải không? Sinh
viên tụi bây bây giờ sướng thật đấy. Thích học thì học, thích chơi thì chơi”,
bà chủ căng tin vừa bưng khay nước ra bàn đám sinh viên nam nhuộm đầu tóc vàng
đỏ đang bắt chân chữ ngũ và ăn nói oang oang, vừa càm ràm.

Tự dưng, Kim Uyên
cảm thấy nóng ran khắp mặt. Cô khoác ba lô trên vai và chạy vội về phía thang
máy.

“Kính coong…” Một tiếng chuông nhỏ
vang lên, cửa thang máy mở ra và từ từ khép lại ngay sau khi đã có một người
đàn ông bước vào.

“Ấy ấy… Chờ đã…” Kim Uyên hấp tấp
chạy lao tới, tay phải quơ về phía trước mặt vẫy vẫy, tay trái vẫn phải giữ
chặt lấy chiếc ba lô.

“Phù!” Cô thở
mạnh. Cửa thang máy lại kêu lên một tiếng “kính koong” nhỏ rồi đóng chặt lại ngay
sau đó.

Cô dựa hẳn người
vào thanh inox chèn theo hướng nằm ngang. Cô liếc nhìn những con số màu đỏ đang
nhấp nháy và chờ lên lầu số tám. Đúng lúc nhìn vào tấm gương trong thang máy,
cô phát hiện ra đang có một ánh mắt cũng đang nhìn mình. Theo phản xạ, Kim Uyên
quay người lại ngay lập tức. Cô cần một phép chứng minh rằng, mình không hề bị
hoa mắt.

“Thầy…” Tô Kim
Uyên vừa ấp úng, vừa cười gượng.

“Chào em!” Người đàn ông trong bộ đồng
phục quần tây đen và áo sơ mi trắng cũng mỉm cười đáp lại.

Kim Uyên lập tức quay lưng lại và
không nói gì nữa. Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao nụ cười kia lại có khả năng mê
hoặc người khác phái nhiều đến như vậy. Nhưng Kim Uyên vốn rất thích “dửng
dưng” với người khác, cô cố tỏ ra thờ ơ như mọi lần vẫn gặp anh với khoảng cách
trên mười mét ở trong lớp học.

Người đàn ông này
chẳng phải ai khác, chính là Tuấn – giáo viên chủ nhiệm 06CKT02. Anh hơn cô sáu
tuổi. Lớp học của cô cũng là lớp đầu tiên anh được giao làm chủ nhiệm sau khi
nhận công tác ở trường. Những cô sinh viên năm cuối đang ở độ tuổi đẹp nhất của
thời con gái đôi khi cũng khiến trái tim anh xao xuyến. Trong đám sinh viên ấy,
anh đặc biệt có tình cảm với Kim Uyên – một sự trùng lặp gì đó ở quá khứ hoặc
vì ngẫu nhiên mà trái tim anh lỡ mất một nhịp đập ngay kể từ lần đầu gặp cô, vì
thế điều này anh vốn vẫn phân vân và chưa thoát khỏi kí ức cũ.

“Em đã nghỉ học vào ca một?”, Tuấn vẫn
giữ nét mặt điềm đạm và ngắm nhìn hình ảnh của cô đang hiển hiện ở ngay tấm
gương trước mặt.

Kim Uyên hơi ngẩng đầu lên. Cô bặm bôi
và thừa nhận, “Vâng”.

“Vậy em sẽ tham
gia môn học này vào ca hai chứ?”

“Em không chắc về điều này. Bởi một
lúc nữa em có việc phải rời khỏi buổi học”, Kim Uyên trả lời thành thật và
gương mặt cũng không hề bị biến sắc.

Tuấn không có phản ứng gì thêm. Anh
không thể nổi điên lên như đang dạy dỗ một đứa bé gái đang học cấp một, anh
càng không thể hù dọa tôi sẽ đánh rớt em
môn học này
…, khi trước mặt anh đã là một cô gái lớn khôn, biết nghĩ, và
phải chịu hậu quả sau những gì mình làm.

“Em có lẽ là một sinh viên cá biệt ở
trong lớp mà giờ tôi mới ‘khám phá’ ra.”

Ôi, thầy giáo
đáng kính. Có nhất thiết thầy phải dùng hai từ ‘khám phá’ để nói về một sinh
viên chẳng có điểm gì nổi trội như em không?
Tô Kim Uyên lầm bầm. Cô hỏi,
“Như vậy là sớm hay muộn ạ?”.

Tuấn
không trả lời ngay vào câu hỏi. Chính xác là anh định nói một vài điều gì đó
với Kim Uyên nhưng cánh cửa thang máy vừa lúc đó đã mở ra. Anh nắm chặt tay lại
và cố giữ một thái độ nghiêm trang. Trong khi đó, Kim Uyên đã bước ra khỏi
thang máy. Cú vấp vào đường viền chắn ở cửa thang máy khiến cô gần ngã nhào về
phía trước. Anh cau mày lo lắng và đưa tay định kéo cô lại phía sau. Nhưng cô
đã kịp vịn tay vào cửa thang máy, “Xin phép thầy. Em vô lớp”.

“Thật đáng khen vì điều này”, anh nhìn
vào mắt cô và nói. Trong một giây trôi qua, anh đã chắc chắn rằng, một móng tay
đã cắm vào lòng bàn tay do bị ép quá chặt.

Kim Uyên quay người đi, anh cũng từ từ
nới lỏng các ngón tay của mình.

Khi cô sải bước rất dài về phía hành
lang trước mặt, anh lại cau mày nghĩ, cô đã nói dối anh và trốn tiết học bằng
cách chạy bộ tám lầu ở khu A để thoát ra bằng lối cổng sau.

Nhưng khi cô mất hút ở lối quẹo vào
nhà vệ sinh nữ, thì anh cũng tự lấy tay đập vào trán mình, “Thật ngớ ngẩn”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: