truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chào anh, đồng chí trung tá! – Chương 53-54 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cố Hoài Ninh đến Kinh Sơn, lúc này đã qua giờ ăn sáng của đơn vị.

Anh đẩy cửa phòng bước vào, chiến sĩ thông tin Tiểu Lý đang quét tước dọn dẹp vệ sinh trong phòng, nhìn thấy anh đến mặt cậu ta không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Cố Hoài Ninh đang vui vẻ, trên môi lộ ra một nụ cười gật đầu với Tiểu Lý, kéo ghế ra ngồi xuống.

“Hôm nay có việc gì không?”

Tiểu Lý trên tay cầm chiếc khăn lau, ngập ngừng trả lời: “Không ạ, không có gì..”

Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng cậu chiến sĩ thì đang lầm bầm, sự kiện lớn nhất chính là việc kia của anh chứ làm gì còn có việc nào khác lớn hơn. Nhưng thấy tâm trạng vui vẻ của đội trưởng, cậu lại không dám nói ra, may mà Cố Hoài Ninh chỉ vô tình hỏi, nghe nói vậy thì khoát khoát tay cho cậu ta đi ra ngoài.

Tiểu Lý đi ra ngoài chưa kịp đóng cửa lại thì Triệu Kiền Hoà đã bước vào, mũ cầm ở trên tay. Hôm nay thời tiết rất đẹp, mặt trời chiếu ánh nắng ấm áp xua bớt đi cái giá lạnh của mùa đông, không gian bừng lên sáng lạn, vậy mà mặt Triệu Kiền Hoà lại u ám buồn rầu, Cố Hoài Ninh nhịn không được lại liếc nhìn anh thêm mấy lần.

“Sao vậy?”

Triệu Kiền Hoà thấy trên bàn có ly nước lọc để sẵn liền bưng lên uống một hơi, xong chậc chậc miệng nói, “Lại chuyện về nhà chứ còn chuyện gì nữa. Ba mẹ mình liên tục gọi điện thoại giục về, tuy nói là về ăn Tết, sum họp gia đình, nhưng mục đích chính là về để đi xem mắt, mình còn lạ gì.” Ngừng lại một chút, nhịn không được anh lại oán giận nói tiếp, “Mấy năm nay xem mặt hết cô này tới cô khác, đánh giá thẩm định tốt xấu đẹp đẽ cả một đám mệt cả người, vậy mà hai ông bà cứ liên tục đốc thúc không ngừng, thời gian trước còn gọi điện đến than thở với cả ba cậu.”

Cố Hoài Ninh cười, mấy ngày vừa qua anh không có mặt, có lẽ Triệu Kiền Hoà cũng vất vả không ít, lại có bức xúc mà không chỗ để phát tiết tâm sự. Thấy Triệu Kiền Hoà vẫn chưa hết hậm hực, anh đứng dậy rót thêm một ly nước nữa đưa qua cho bạn, nói “Vậy thì cứ nói thẳng với ba cậu cho rõ ràng, bảo là cậu có đối tượng rồi, để hai ông bà đừng can thiệp nữa.”

Triệu Kiền Hoà đang uống nước nghe câu này thì động tác khựng lại, ly nước vẫn đặt nguyên bên miệng một lúc, cuối cùng anh cười thở dài, “Thôi đừng, mình đã suy nghĩ kĩ rồi, cô ấy và mình không có khả năng.” Nói xong anh đánh giá vẻ mặt Cố Hoài Ninh, nói gằn từng tiếng, “Cố Tam, cậu nên hiểu một điều, Khinh Vũ không phải là Lâm Kha.”

Bàn tay đang lật lật tập tài liệu của Cố Hoài Ninh khựng lại, đúng vậy, đây là điều mà Lục Khinh Vũ thông minh hơn Lâm Kha.

Trong thoáng chốc bầu không khí trở nên im lặng. Cố Hoài Ninh buông tập tài liệu xuống bàn, vỗ bả vai Triệu Kiền Hoà nói, “Thôi, đi tìm Nhạc Khải đi, tiện thể làm quen luôn với Chính uỷ mới được điều đến, bàn bạc công tác mấy tháng sắp tới đây.”

Triệu Kiền Hoà cười, “Hà hà, mấy tháng nữa tha hồ việc cho cậu làm nhé, cấp trên đã thông báo sẽ có hội nghị quốc tế rất quan trọng diễn ra ở thành phố T, vấn đề an ninh họ cũng đã giao cho chúng ta rồi, qua tháng hai, tháng ba có khi còn phải luyện tập nữa ấy chứ. Chiều nay sẽ có người phụ trách xuống bàn bạc, còn mở tiệc chiêu đãi nữa, sao, đi không?”

Thấy lông mày Cố Hoài Ninh cau lại, Triệu Kiền Hoà liền nói luôn, “Nếu không đi được thì thôi, một mình mình đại diện cũng được.”

Cố Hoài Ninh cười rộng mở, “Không cần, người ta đã tự đến tận đây rồi, chúng ta không thể không nể mặt.”

Buổi tiệc diễn ra ở một khách sạn lớn nhất thành phố. Hội nghị quốc tế lần này lớn thế nào không cần nói cũng biết, chỉ qua cách đối phương đặt tiệc chiêu đãi những sĩ quan cấp cao phụ trách vấn đề an ninh cho hội nghị mọi người cũng hiểu được phần nào. Một bàn tiệc có tới bảy, tám bình rượu 05Bordeaux. Ly rượu của Cố Hoài Ninh bị rót đầy tới mức tràn cả ra ngoài, anh nhíu mày.

Ngẩng đầu lên thấy Triệu Kiền Hoà hất cằm nhìn anh với vẻ mặt lo lắng. Anh hơi lắc đầu ý bảo bạn đừng lo. Tửu lượng của anh tuy rằng khá tốt, nhưng vì bị đau dạ dày cho nên không thể uống nhiều. Ngày hôm kia ăn một bữa cơm với mấy ông tai to mặt lớn đã uống tới quá mức quy định rồi, xem ra hôm nay không tránh được, lại phải uống thêm lần nữa vậy.

Không phản cảm đến mức như anh tưởng, hơn nữa, hình như nơi sâu thẳm nào đó từ trong đáy lòng, anh thấy nhơ nhớ hương vị ly nước mật ong ấm áp đêm nào.

Cả chủ và khách đều nhiệt tình ăn uống, sảng khoái cụng ly. Xong xuôi đâu đó, ra khỏi cửa khách sạn Cố Hoài Ninh lấy điện thoại ra, còn chưa kịp nhìn xem mấy giờ thì màn hình đã sáng lên báo có điện thoại gọi tới.

Ấn phím nhận nghe, giọng ba anh sang sảng vang lên, “Hoài Ninh, Lương Hoà vừa gọi điện nói mai sẽ về cùng với ba, sao đột nhiên lại có chuyện này?”

o—————-o

Đồng hồ treo tường trên phòng khách chỉ đúng mười giờ, Lương Hoà mệt mỏi nằm trên ghế sô pha, bập bà bập bõm xem tivi. Chiếc laptop trên bàn chợt loé lên báo có email mới, cô hơi ngồi dậy mở ra xem, chưa kịp đọc thì cửa phòng đã bật mở.

Cô lập tức đứng dậy nhìn ra cửa. Bóng người mặc quân phục màu xanh lục bước vào, động tác nhẹ nhàng như rón rén, giống như là sợ đánh thức cô, anh quay người lại nhìn thấy cô vẫn còn chưa ngủ, lông mày quả nhiên nhíu lại.

“Đã nói cứ đi ngủ trước đi sao không ngủ?”

Nói cứ như là đang giáo huấn một đứa trẻ vậy. Lương Hoà hơi mím môi, cầm ly nước mật ong đã để sẵn trên bàn đưa cho anh. Cố Hoài Ninh kinh ngạc, lại nhíu mày nhìn cô thêm lần nữa.

“Anh Kiền Hoà gọi điện thoại đến nói tối nay anh uống rượu.” Khi cô bước tới gần, quả nhiên ngửi thấy người anh đầy mùi rượu, “Hai hôm nay sao uống mãi vậy?”

Anh cười nhẹ, cầm ly nước uống một hơi cạn sạch. Mà Lương Hoà im lặng cúi đầu, cô hiểu được ý tứ của anh, anh chỉ mỉm cưởi, có nghĩa là anh không muốn nói. Tâm trạng của cô đột nhiên rất uể oải, không còn hứng thú nữa, cô tắt tivi, tắt máy tính, chuẩn bị về phòng ngủ.

Chưa kịp xoay người, cánh tay đã bị anh kéo lại.

“Sao? Giận vì anh uống rượu hả?” Một bàn tay còn lại anh đưa lên thái dương day day, “Hôm nay là không tránh được, lần sau anh sẽ dùng nước lọc đối phó, được không?”

Ai thèm quan tâm anh dùng cái gì để đối phó, tốt nhất là uống cho bục dạ dày luôn đi. Lòng cô lầm bầm oán, giãy cánh tay ra muốn đi về phòng ngủ. Nhưng dường như uống rượu vào anh lại càng mạnh mẽ hơn, cho dù cô giãy thế nào anh cũng không buông tay ra. Đôi mắt anh sâu thẳm như một hồ nước không đáy, trầm tĩnh nhìn cô chăm chú. Không khí giữa hai người căng thẳng một lúc, anh thua trận trước, thở dài một hơi, “Sao vậy em?”

Cô đang cáu kỉnh, rõ ràng tới mức anh chỉ cần liếc nhìn một cái liền đã nhận ra. Anh cẩn thận nghĩ lại một lượt nhưng lại không tìm ra được lí do vì sao.

Không giãy ra được cánh tay anh, Lương Hoà đành chịu, cúi đầu nói, “Em đi xả nước cho anh tắm, bây giờ khuya rồi đi nghỉ sớm đi, ngày mai em sẽ về cùng với ba.”

Nghe đến chuyện này mặt anh nhăn lại, “Tại sao đột nhiên lại muốn đi về?”

“Anh buông ra đã.”

Cánh tay anh siết chặt tới mức cô đau, động tác nhíu mày của cô ánh vào trong mắt anh khiến anh thở dài. Cố Hoài Ninh buông lỏng cánh tay cô ra, bàn tay anh sờ lên chỗ cô bị đau, vuốt ve nhẹ nhàng. Không biết tại vì cảm xúc ấm ức trong lòng, hay là bởi vì động tác dịu dàng chiều chuộng của anh vào lúc này, mũi Lương Hoà cay cay, khoé mắt bắt đầu ướt.

Cố Hoài Ninh vuốt tay cô một lát, khi ngẩng đầu lên lập tức liền nhìn thấy vẻ mặt đó của cô. Anh ngẩn ra, cảm thấy thật khổ sở, một bàn tay áp vào sau gáy Lương Hoà, kéo cô ôm vào trong ngực, “Cố phu nhân, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Nói cho anh biết được không?”

Lương Hoà hít hít mũi, vùi mặt trong ngực anh nói, “Em nghĩ rồi, để em về với ba, không nên để ba về một mình. Lúc trước chúng ta tuỳ tiện bỏ đi đã là không tốt rồi, bây giờ nếu để ba về một mình, e rằng sau này ba mẹ sẽ trách em.”

“Sẽ không sao đâu, em nghĩ nhiều quá thôi.” Giọng anh thản nhiên, cứ như cô cả nghĩ vậy.

Lương Hoà bực mình, bắt đầu giận lên, “Vậy thì cứ xem như em nghĩ nhiều đi, dù sao đi nữa đó cũng không phải là lí do duy nhất khiến em trở về.”

“Còn việc gì nữa?” Anh cũng nhịn không được cao giọng lên.

“Đơn từ chức của em vẫn chưa được phê duyệt, Toà soạn vừa mới gửi mail yêu cầu em quay về tiếp tục đi làm.” Thấy anh nhíu mày cô lập tức bổ sung thêm, “Công việc lần này em làm cùng Hạ An Mẫn, vả lại sẽ không gặp mấy người khó tính như Chu Cánh, cho nên, em sẽ về.”

Nói xong cũng không thấy anh ý kiến gì, cô giận nói thêm một câu, “Em không phải là cần sự đồng ý của anh đâu, chỉ là muốn thông báo cho anh như vậy thôi, em phải về để làm việc.”

Thật lâu sau, cô nghe thấy tiếng anh cười.

“Vậy ý của em có nghĩa là, không chỉ về ăn Tết, mà còn muốn tiếp tục trở lại làm ở Toà soạn cũ? Còn..”

Anh dừng lại không nói tiếp. Còn một vấn đề, hai vợ chồng lại tiếp tục ở riêng hai nơi, mấy tháng thậm chí cả nửa năm mới có thể gặp một lần. Nhưng câu này anh kìm lại không nói tiếp.

Cố Hoài Ninh nheo mắt nhìn cô, không biết cô giả vờ khờ khạo hay là khờ khạo thật. Chẳng lẽ cô không phát hiện ra rằng quan hệ của hai vợ chồng đang dần dần đi vào thời kỳ trăng mật? Vậy mà giữa thời kỳ trăng mật cô bỗng nhiên lại đề xuất ý muốn ở riêng? Anh rất muốn hỏi cô, cuối cùng ai mới là người có vấn đề về tình cảm.

Cố Hoài Ninh thở dài, “Lương Hoà, đừng giận dỗi nữa, muộn rồi đi ngủ đi đã, ngày mai chúng ta sẽ bàn lại vấn đề này.”

Nói xong anh xoay người muốn đi tắm, lần này đổi thành cô giữ chặt anh lại.

Lương Hoà mím môi nói cương quyết, “Không phải là em giận dỗi hay gì cả, thật ra mấy hôm nay em đã suy nghĩ về một số chuyện. Khoảng cách giữa hai chúng ta quá lớn, cho dù là ai nhìn vào cũng có thể thấy, anh luôn luôn che chắn trước em, em luôn được anh bao bọc che chở.” Cô nở nụ cười, “Đáng ra mà nói, với tình huống như thế thì sẽ có không ít người hâm mộ em. Nhưng có điều em không thích bị như vậy, em không muốn lúc nào cũng bị anh che chở, như thế sẽ khiến anh mệt mỏi, cũng sẽ làm cho em cảm thấy em không xứng đáng với anh, không đủ tư cách làm vợ anh. Cho nên, em muốn cố gắng phấn đấu để có thể thành công hơn một chút nữa, như vậy em mới cảm thấy cân bằng.”

Sự phân tích của cô dường như rất hợp lý, khiến Cố Hoài Ninh không thể phản bác được. Nhưng lòng anh lại cảm thấy không đúng cho lắm, trong nhất thời anh không phát hiện ra là không đúng ở chỗ nào.

Không đợi anh trả lời, Lương Hoà nắm chặt tay anh, lắc nhẹ, “Em nghĩ thế, anh đồng ý không?”

Cố Hoài Ninh nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp của cô, trong lòng bừng lên một cảm giác hoảng hốt. Lương Hoà không phải là một cô gái quá xinh đẹp, cũng không phải hết sức thông minh, nhưng lại hết sức hấp dẫn anh. Đối với anh mà nói sự hấp dẫn này không phải là bình thường, không thể lý giải rõ ràng đầy đủ, cũng không thể bỏ qua không quan tâm tới, lại càng không thể buông tay.

Khi còn học bên Anh, sĩ quan huấn luyện của anh từng nói một câu, “Là một người chiến sĩ thì cần phải có sự tự chủ, luôn luôn trấn định tự chủ dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, không thể có điều gì mà trong vòng ba mươi giây không thể gạt bỏ được.”

Nhưng trầm mê, lại là một sự đả kích trí mạng.

Cho nên trong suốt những năm tháng sau đó, trong thâm tâm anh luôn ra mệnh lệnh cho chính bản thân mình đi tìm sự trầm mê đó, đi tìm một nơi mà có thể phát ra lực hấp dẫn, để thử nghiệm sự tự chủ của mình. Mãi cho tới ngày hôm đó, khi anh nhìn thấy nụ cười trên môi cô. Nụ cười đó không nở hoàn toàn, cũng không đặc biệt rực rỡ, nhưng lại làm cho khuôn mặt cô bừng lên, mắt cô sáng long lanh, đôi đồng tử màu hổ phách trong suốt như ánh sao nhỏ trên bầu trời, như là một thứ gì đó thuần khiết trắng trong nhất, anh không thể hình dung được. Tóm lại, anh đã trầm mê hoàn toàn vào trong đó. Mỗi lần cô dùng ánh mắt ấy nhìn anh, anh luôn luôn rất khó lòng cự tuyệt cô. Nghĩ tới đây, Cố Hoài Ninh thở dài một hơi, cảm thấy bất lực với chính mình.

Bản thân anh không cần quan tâm người ta bàn luận ra sao, nhưng nói như vậy thì không thể thuyết phục được Lương Hoà. Bởi vì không phải anh để ý tới điều đó, cũng không phải những người khác để ý, người để ý chính là cô.

Cuối cùng anh kìm chế chính mình, nhìn Lương Hoà khẽ trả lời, “Được rồi, anh đồng ý.”

Lương Hoà thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng trong lòng bởi vì câu trả lời của anh mà lại cảm thấy trống vắng. Cô do dự một chút rồi vòng tay ôm người anh.

Cố Hoài Ninh, hãy để tình yêu của chúng ta thử thách một lần xem sao.

 

Không thể không có em 
Cũng giống như khi đến đây, Lương Hoà không có nhiều hành lý để đóng gói mang về, một túi xách nho nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân, ít ỏi đến mức đáng thương. 

loading...

Trương Hân dịch dịch lại gần Lương Hoà, mái tóc cô bé tết thành hai bím, đội chiếc bịt tai hình gấu bông trông rất đáng yêu. Cô bé ngẩng đầu nhìn cô, hỏi, “Cô Lương, cô phải đi thật sao?”

Lương Hoà vén mấy sợi tóc loà xoà trên trán cô bé, gật đầu. Lâm Nhiên kéo Trương Hân ý bảo cô bé đứng sang bên cạnh, bà nhìn ngó rồi xách mấy túi hành lý của Lương Hoà để lui ra một góc, hỏi cô, “Giờ sắp Tết rồi, có thể mua được vé máy bay không?”

Lương Hoà nói, “Cháu đi cùng với ba, không cần phải mua vé máy bay đâu ạ.”

Lâm Nhiên nhìn cô, bà đánh giá sắc mặt Lương Hoà nhưng không phát hiện ra điều gì khác lạ, nhịn không được bà vẫn hỏi, “Sao tự nhiên lại quyết định đột ngột như vậy? Không giận dỗi gì đấy chứ?”

Lương Hoà cười cười, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy xe Cố Hoài Ninh vừa vòng vào trước cổng, dừng trước mặt mọi người. Cố Hoài Ninh vừa xuống xe Trương Hân liền lon ton chạy lại gần, anh cong ngón tay cốc lên đầu cô bé một cái, cô bé mím miệng dỗi hờn, vốn định hỏi mấy câu lại nuốt trở về trong bụng.

Cố Hoài Ninh nhìn Lâm Nhiên và Lương Hoà, anh cúi xuống vừa xách mấy túi hành lý của cô vừa nói, “Ba vừa gọi điện nói là sẽ không qua đây, anh sẽ đưa em đến thẳng sân bay luôn.”

Lương Hoà gật đầu trả lời với anh rồi quay lại chào hai mẹ con Trương Hân. Lâm Nhiên liếm môi định nói thêm điều gì đó, nhưng thấy vẻ mặt bình tĩnh của hai người bà đành thở dài, chỉ dặn Lương Hoà mấy câu đi đường cẩn thận. Lương Hoà cười với bà rồi trèo lên xe.

Cố Hoài Ninh lái xe chầm chậm ra cổng chính, chiến sĩ mở cửa là người mà Lương Hoà rất quen, lần đầu tiên khi cô đến đây đúng phiên trực gác của cậu ấy. Từ đó về sau mỗi lần gác, khi thấy Lương Hoà cậu ta luôn nghiêm trang đứng thẳng chào cô “Chị dâu!”, hôm nay cũng vậy. Lương Hoà mỉm cười, chậm rãi trượt cửa kính xe lên.

“Lạnh à?”

Giọng anh vang lên, Lương Hoà nghiêng đầu sang nhìn nửa khuôn mặt anh, một khuôn mặt với góc cạnh rõ ràng, đường viền cằm hoàn hảo mà mạnh mẽ. Chỉ nhìn như vậy cũng khiến cô mê muội, Lương Hoà thầm cười nhạo chính mình, lầm bầm “Không lạnh, rất ấm mà.”

Cố Hoài Ninh không trả lời, nhấn ga tăng tốc độ xe lên rất nhanh. Khi đến nơi Cố Hoài Ninh đậu xe ở bãi bên ngoài. Sân bay luôn đông người như vậy, đủ các loại thành phần, đủ loại hành lý, người người bao lớn bao nhỏ, tay xách nách mang túi hộp hối hả ra vào, trên khuôn mặt còn nén không được vẻ mừng rỡ vì sắp được về với gia đình. Đây mới là những người về nhà đoàn tụ cùng người thân, cho dù đường xá xa xôi mệt nhọc, nhưng niềm vui sướng trong lòng kia thì không thể giấu đi, làm gì có ai giống như cô, che không được vẻ mặt phiền muộn.

Cô thở dài cố gắng bình phục lại tinh thần, quay sang xách hành lý.Tayvừa đụng đến vali thì một bàn tay to lớn khác đã trùm lên tay cô. Độ ấm áp từ lòng bàn tay ấy truyền lại khiến Lương Hoà sửng sốt, ngẩng đầu lên. Anh nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt đen ấy ẩn chứa ý tứ gì cô không thể rõ được. Bị anh nhìn một lát Lương Hoà cảm thấy bối rối, lập tức rút tay ra đứng tránh sang một bên.

Cảm giác trống không dưới bàn tay khiến anh nhíu mày, cuối cùng anh cười một cách bất đắc dĩ, xách vali hành lí ra khỏi cốp xe.

Do thời tiết hôm nay không được tốt như hôm qua cho nên máy bay trực thăng đến muộn nửa tiếng. Cố Trường Chí ngồi trong phòng chờ đọc báo, thấy hai người vào thì ngẩng đầu nhìn cười.

“Đợi thêm một lát nữa, máy bay đến muộn.”

Cố Hoài Ninh gật gật đầu, vừa mới buông vali xuống di động trong túi áo anh liền vang lên. Anh do dự chưa biết có nên nghe hay không, Lương Hoà liền nói, “Nếu có việc thì anh cứ đi đi.” Vẻ mặt thông cảm của cô anh muốn nói cũng không biết nói như thế nào, chần chừ một chút Cố Hoài Ninh tắt máy, nhìn cô chăm chú.

“Em muốn anh đi hả?”

Lương Hoà cúi đầu im lặng không trả lời, ba anh lại lên tiếng, “Nếu con bận thì cứ về trước đi, không sao cả. Ba và Lương Hoà ngồi đợi một lát nữa rồi sẽ bay.”

Ý là có anh hay không thì cũng chẳng sao, Cố Hoài Ninh nheo mắt nhìn nhìn hai người, chậm rãi nở ra một nụ cười, “Vậy cũng được, thế thôi con đi nhé.” Nói xong anh vuốt nhẹ tóc cô, “Về đến nơi gọi điện thoại cho anh.” Dừng một chút anh lại nói thêm, “Nếu như không muốn ở nhà đợi thì cứ quay lại đây, được không?”

Trong giọng nói phảng phất có hàm ý dụ dỗ, Lương Hoà không thể không gật đầu đồng ý. Cô ngẩng đầu nhìn anh đẩy cửa đi ra ngoài, một cảm giác vô cùng mất mát trùm lên cả cơ thể khiến cô đứng không vững, vịn tay trên thành ghế sô pha gượng ngồi xuống. Phản ứng đó của cô Cố Trường Chí nhìn thấy hết từ đầu tới cuối, nhưng ông chỉ nhếch miệng cười, không nói gì mà lật sang trang báo khác tiếp tục đọc.

Đợi không bao lâu sau máy bay đã đến. Lại chờ các phi công nghỉ ngơi thêm ít phút nữa mọi người mới lục tục ra làm thủ tục đăng ký. Lúc này chuông điện thoại của Lương Hoà reo lên, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của ba chồng cô đành phải móc điện thoại ra mà nghe, giọng anh truyền tới như từ một nơi rất xa xôi:

“Lương Hoà, nếu như anh hối hận vì đã đồng ý với yêu cầu tối qua của em, nếu vậy.. bây giờ em có thể trở về nhà cùng anh không?”

Lương Hoà há hốc miệng, không thể nói được câu nào để trả lời.

Dường như anh hiểu được điều gì đó, cười cười, “Thôi được rồi, ban nãy anh quên nói tạm biệt, bây giờ nhớ ra nên gọi để bổ sung.”

Nói xong anh cúp điện thoại. Lương Hoà cầm di động áp vào tai chưa buông xuống, một chuỗi những thanh âm “tút…tút” dài đập vào trong màng tai cô, bỗng nhiên sống mũi cay lên, nước mắt kìm nén không được mà rơi xuống.

o————-o

Năm mới ở đơn vị cũng không có gì thay đổi so với những ngày bình thường, nhưng các chiến sĩ đã chuyên cần tập luyện và công tác quanh năm suốt tháng, ngay cả những người không có thân nhân đến thăm vào ngày Tết thì vẫn trông mong háo hức chờ đợi những ngày này. Triệu Kiền Hoà quen và chơi thân với không ít người, cùng nhau tụ tập đón năm mới cũng không phải chỉ mới một năm hay hai năm, cho dù ba mẹ anh ba phiên bốn bận gọi điện thúc giục, nhưng anh chẳng hề để ý tới, thà rằng ở lại đơn vị lang thang chứ nhất định không chịu về nhà.

Triệu Kiền Hoà lại liếc mắt nhìn thêm một lần nữa, càng khẳng định một cách chắc chắn rằng Cố Hoài Ninh đang không vui. Từ đầu giờ chiều đi xung quanh đơn vị xem xét một vòng xong, quay trở về phòng liền vẫn ngồi xem tài liệu đề xuất phương án duy trì an ninh trật tự trong hội nghị sắp tới, nhưng có điều là xem cả buổi mà vẫn chưa lật sang tờ thứ hai, điều này không phải là khác thường sao?

“Này, Hoài Ninh, có phải ba cậu mới đến lần đầu tiên đâu, mà cũng có phải về rồi sau này không đến nữa đâu, trước đây có bao giờ vẻ mặt cậu thế này đâu nhỉ?”

Anh vừa dứt lời liền nhận được ngay ánh mắt lạnh lạnh của Cố Hoài Ninh bắn sang. Cố Hoài Ninh cầm tập tài liệu trên tay ném cho Triệu Kiền Hoà, nói, “Đàng nào cậu cũng không về mà, phải không? Vậy thì cùng nhau làm đi.”

Triệu Kiền Hoà nhe răng nhếch miệng nói, “Hừ, ai chả biết cậu có người đẹp chờ ở nhà, cả Nhạc Khải và Chính uỷ cũng đều về với vợ cả rồi, còn mỗi một mình tôi cô đơn, vậy mà cũng bắt tôi làm nữa hả?”

Người đẹp chờ ở nhà sao? Khoé môi Cố Hoài Ninh nhếch lên, nói, “Lương Hoà về cùng với ba tôi rồi, năm nay tôi sẽ ở lại đón Tết cùng với các cậu.”

Câu này nói ra thì bình thường, nhưng nghe vào tai Triệu Kiền Hoà thì không khác gì là một quả bom, ùng một cái. Triệu Kiền Hoà cố gắng nhịn xuống ý muốn gãi đầu, “Không phải chứ? Là về thật à? Mới đến đây được vài ngày chứ mấy? Không thể nào, bác Cố làm sao mà có thể…cậu để cho bác ấy đưa Lương Hoà về à?”

“Chính cô ấy muốn về.” Cố Hoài Ninh bổ sung thêm một cách thản nhiên,“Hơn nữa mình cũng đồng ý.” Anh lại nhớ tới câu nói của chính mình, như một lời hứa đối với cô, rằng nếu cô không muốn thì anh sẽ không ép buộc. Bây giờ ngẫm lại, những lời như hứa hẹn đó lại giống như anh tự đào hố chôn chính mình. Nghĩ vậy Cố Hoài Ninh cười tự giễu cợt bản thân, chưa kịp hồi phục tinh thần bả vai đã bị Triệu Kiền Hoà vỗ mạnh một cái, vẻ mặt của Triệu Kiền Hoà nhìn anh giống như là nhìn một đứa-trẻ-dạy-bao-nhiêu-lần-mà-vẫn-không-hiểu vậy.

“Chắc chắn là cậu không đủ quan tâm tới cô ấy rồi.” Triệu Kiền Hoà nghiêm trang nói, “Đừng tưởng trong khu có nhiều người như thế thì cô ấy sẽ không buồn mà lầm, nghĩ xem, một tuần gặp chồng cũng chỉ được hai ba lần. Chắc chắn là Lương Hoà không quen như vậy nên trong lòng mới cảm thấy không vui.”

Cố Hoài Ninh nhíu mày, không thèm trả lời Triệu Kiền Hoà. Có lẽ cậu ta quên mất một chuyện rằng, từ khi kết hôn tới giờ, thời gian hai vợ chồng anh ở riêng là mất quá nửa, đừng nói là một tuần gặp hai ba lần, chỉ sợ một tháng gặp hai ba lần cũng là quá nhiều rồi.

Trong lúc bần thần suy nghĩ, Triệu Kiền Hoà lại vỗ vai anh, “Hoài Ninh, đừng lo. Căn cứ theo kinh nghiệm của mình, Lương Hoà thuộc kiểu người rất dễ dỗ dành.”

Dễ dỗ dành? Lông mày Cố Hoài Ninh lại nhăn lên.

Trừ cuộc gọi đầu tiên cô báo đã về đến nhà an toàn, từ đó đến giờ Lương Hoà không gọi cho anh thêm lần nào nữa. Qua lời ba anh nói thì bởi vì đã gần cuối năm cho nên Lương Hoà sẽ về biệt thự ở. Mỗi lần anh gọi về nhà nếu không phải thím Trương nghe thì cũng là ba hoặc mẹ trả lời điện thoại. Khi anh có ý muốn gặp Lương Hoà tất cả đều trả lời rằng — Lương Hoà hiện tại không có ở nhà, gọi điện thoại cho cô thì cô không nghe máy. Điều này khiến anh cảm thấy thật bất đắc dĩ, lại có cảm giác khác thường.

Một khi cô giận lên, chỉ dùng một hai câu lời ngon tiếng ngọt thì làm sao có thể dỗ dành cô được. Lời ngon tiếng ngọt? Lời ngon tiếng ngọt…

Cố Hoài Ninh bừng tỉnh, mắt loé lên ngời sáng, đứng bật dậy vỗ vai Triệu Kiền Hoà nói, “Họp giao ban về vấn đề hội nghị giao cho cậu làm nhé.”

“Cậu đi đâu đấy?” Triệu Kiền Hoà nhìn bóng lưng gấp gáp của bạn hỏi với theo.

Mãi tới lúc Cố Hoài Ninh đi gần ra đến hành lang Triệu Kiền Hoà mới nghe câu trả lời, “Về nhà dỗ con thỏ.”

o————o

Ngày hôm qua thành phố C bắt đầu có tuyết rơi. Dự báo thời tiết trong tivi nói rằng đây là dấu hiệu được mùa, chắc chắn năm nay mùa màng sẽ bội thu. Nhưng những người ở trong thành phố thì không quan tâm tới mấy vấn đề đó, họ chỉ thấy tuyết rơi thì sẽ bị tắc đường.

Thím Trương vừa nấu nướng vừa hỏi Phùng Trạm, “Tiểu Phùng, năm mới không về nhà sao?”

Phùng Trạm cũng vừa giúp bê đồ ăn vừa nếm thử mấy món trả lời, “Không, cháu không về. Ở nhà chỉ còn có một ông anh, anh em cũng không thân thiết lắm nên đón năm mới ở đâu cũng giống nhau thôi thím ạ. Hơn nữa, về nhà thì làm sao có thể thưởng thức được tài nghệ nấu nướng của thím Trương chứ?” Nói xong cậu lại cười, “Mà lão tướng quân còn nói..”

“Nói gì?” Thím Trương hỏi một cách tò mò.

Phùng Trạm cười hắc hắc, “Lão tướng quân nói, Tết năm nay có việc vui, nếu không cần phải về thì đừng về, ở lại xem”

Thím Trương ngẩn người ra, đột nhiên như nhớ ra chuyện gì thím cười cười,“Chậc, không nói thì thôi, bây giờ á, thím sợ nhất là nghe điện thoại của cậu Ba.” Vừa dứt lời xong điện thoại trong phòng khách đã vang lên, thím Trương lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ, “Đấy đấy, xem xem, nói cái gì thì lập tức đến ngay cái ấy.”

Vừa lầm bầm oán giận thím vừa đi ra phòng khách nghe điện thoại, dựa theo lời lão tướng quân dặn dò thím bắt đầu nói, “A, cậu Ba đấy à? Cậu hỏi Lương Hoà hả? Cô ấy đi ra ngoài rồi. À, gọi di động cho cô ấy không được hả? Chắc là điện thoại cô ấy hết pin đó mà. Cái gì, cậu.. cậu đang về hả?”Thím Trương hét ầm lên, phút chốc trở nên hoang mang lo sợ.

Cố Hoài Ninh nghe giọng thím Trương đột nhiên cao vút thì kinh ngạc, kéo vali hành lí dừng chân đứng lại. Thời tiết của thành phố C quả thật ấm áp hơn thành phố B rất nhiều, cho dù tuyết rơi đầy trời, nhưng lại không có cảm giác lạnh lẽo. Có lẽ là vì cô, từ lúc xuống máy bay tới giờ tâm trạng anh rất vui vẻ, cho dù là gọi điện thoại cho cô vẫn không có người nghe như trước.

Mải bần thần, từ trong điện thoại vọng ra tiếng một người khác, giọng ba anh sang sảng hỏi, “Hoài Ninh?”

“Vâng?” Anh trả lời, đi ra ngoài đại sảnh đứng đón xe.

Được đến xác nhận ba anh bật cười to, “Ồ, về thật đấy à? Mới có vài ngày thôi mà.”

Cố Hoài Ninh nhếch miệng, cười cười trả lời ông, “Lúc ba đưa Lương Hoà về chẳng nhẽ không nghĩ rằng con cũng sẽ về sao?”

Anh đã nhận ra một điều rằng, thật sự là không thể không có cô.

Nhưng ba anh lại làm như không nhận ra câu nói chân tình đó của anh, ông nói rất chậm rãi, “Nhưng mà Lương Hoà có về cùng với ba đâu.”

Bước chân khựng lại, Cố Hoài Ninh nắm chặt di động trên tay, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đôi giày, hỏi lại:  “Ba nói sao?”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: