truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chào anh, đồng chí trung tá! – Chương 31-32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tính toán chi li

Lời nói tình tứ nồng nàn của anh khiến cô thất thần, vòng hai tay ôm lấy cổ anh, khép lại mi mắt cô khẽ nói: ”Vâng..”

Cô thả lỏng cơ thể để dần thích nghi với sự tiến vào của anh. Áp lực căng thẳng tan biến đi thay thế vào đó là nỗi đau đớn và sự khoái cảm đan xen lẫn nhau. Cô kinh ngạc hô lên một tiếng, nhưng ngay lập tức liền bị nụ hôn của anh chặn lại, tất cả những âm thanh rên rỉ nức nở đều bị anh nuốt đi hết. Cô có thể cảm giác được sự ẩn nhẫn của anh, người anh căng ra trong sự kiên nhẫn đến dịu dàng, hướng dẫn cô từng bước từng bước vào ân ái. Về mặt nào đó mà nói thì do chính cô khiêu khích dụ dỗ anh trước, bởi vậy cô phải có trách nhiệm dập tắt ngọn lửa dục vọng cho anh.

Cố Hoài Ninh dùng bàn tay to lớn khoẻ mạnh giữ chặt lấy thắt lưng cô, Lương Hoà nhìn cánh tay bị thương của anh, hơi hơi e ngại, thừa dịp đó anh siết một cái, kéo ập cô sát vào mình. Anh hoàn toàn tiến vào bên trong khiến Lương Hoà muốn hét lên, nhưng miệng đã bị anh hôn gắt gao, eo lưng cũng bị cánh tay anh ôm quá chặt không thể giãy dụa được. Người đàn ông này làm sao có thể mạnh mẽ như vậy, khiến cô dường như không thể chịu đựng nổi. Đôi chân trắng nõn thon dài vung vẩy lung tung, sức lực cũng càng ngày càng yếu đi.

“Em đừng cựa quậy..”

Hai cơ thể kết hợp một cách chặt chẽ đến mức anh suýt mất đi lý trí. Ánh mắt anh nhìn cô bỏng cháy, đôi mắt cô khép hờ, khuôn mặt xinh đẹp bởi vì ân ái mà rộ lên một màu ửng hồng, hơi thở hổn hển và tiếng rên khe khẽ khiến cho dù hai cơ thể đã quá mức gắn bó nhưng anh vẫn muốn kéo cô tới gần hơn, gần hơn nữa, muốn yêu cô thêm một lần, thêm một lần nữa…

Cô không thể chịu được, hơi vươn đầu ghé lên cắn mạnh vào vai anh. Cố Hoài Ninh hét lên một tiếng, khẽ đẩy một cái, thân hình mềm mại của cô liền bị dí sát vào tường. Anh không thể nhẫn nại được nữa lập tức liền đưa đẩy một cách mãnh liệt. Mỗi một lần cử động của anh khiến cho cô co rúm cả người lại. Phía sau lưng là bức tường lạnh lẽo như băng, theo bản năng cô hơi ưỡn người về phía anh, tìm nơi ấm áp, điều đó lại càng khiến Cố Hoài Ninh hành động một cách dễ dàng hơn. Anh cúi đầu bên tai cô cười khẽ, động tác càng mạnh mẽ hơn, ra sức chạm vào sâu trong cơ thể của cô. Và khi tìm ra điểm nhạy cảm bí ẩn, anh đưa cô lên với con sóng cao nhất, bùng nổ trong sự thăng hoa của ái ân. 

o—————————-o

Lương Hoà gục đầu trên vai anh thở dốc, toàn bộ căn nhà im ắng chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người.

Cố Hoài Ninh nghiêng đầu nhìn cô, Lương Hoà hơi khép mắt như muốn ngủ, trông cực kỳ giống một con mèo vừa được ăn no nê và thoả mãn. Anh lắc đầu, cảm thấy không biết phải làm sao, thể lực của cô gái này quả thật không còn gì để nói nữa. Sức lực không bằng anh đã là một chuyện, cốt yếu nhất là cứ mỗi lần trêu chọc dục vọng của anh khiến nó cháy bừng bừng lên xong thì cô lại nhanh chóng ngất đi. Thật là… có bản lĩnh!

Anh luồn cánh tay vòng qua gáy cô, ép cô mở mắt ra nhìn mình. Đôi mắt nhuốm một màn nước, ánh mắt trong suốt, đôi đồng tử vốn màu hổ phách giờ phút này lại giống như không phải màu đó nữa, mê ly nhìn anh.

“Mệt lắm sao?”

Cô rầu rĩ “ừm” một tiếng, khẽ cựa mình rồi nằm gục trở lại trên bờ vai anh.

Động tác bản năng của cô khiến anh cười khẽ: “Mệt thì đi ngủ nhé?”

Giọng của anh rất trầm, và ấm, như là dụ dỗ, Lương Hoà hơi nguẩy đầu: “Không muốn ngủ.”

“Không ngủ à?” Anh hơi nhướn mày hỏi lại.

“Anh.. còn chưa trả lời câu hỏi của em mà.”

Lương Hoà không hiểu tại sao mình lại cố chấp muốn câu trả lời của anh như vậy, nhất là vào lúc này cô càng muốn biết. Muốn biết những chuyện mà người đàn ông này đã trải qua, những chuyện đã xảy ra trong quá khứ của anh. Cho dù những chuyện râu ria vụn vặt cô vẫn muốn được biết. Ý nghĩ như vậy cứ quanh quẩn trong đầu cô, không thể ngăn lại được, cô muốn chính mình được hiểu về anh, không phải thông qua bất cứ người nào khác, như vậy mới có cảm giác anh thuộc về cô một cách thật sự.

Cố Hoài Ninh nghiêng đầu nhìn liền thấy ngay đôi mắt đẹp của cô một cách dễ dàng, đôi mắt im lặng và ánh lên sự kiên trì khó nói. Từ lúc kết hôn tới hôm nay, ít khi anh nhìn thấy cô có vẻ chấp nhất như vậy, lúc nào cô trông cũng tĩnh lặng và mềm mại, nhìn qua thì rất hoà đồng và dễ gần, không bao giờ cáu gắt cũng không làm phiền ai, ngoan ngoãn dịu dàng khiến người ta không thể tìm thấy khuyết điểm. Cho dù cô có làm sai điều gì thật thì cũng không ai có thể nhẫn tâm trách cứ cô. Nhưng bây giờ trông cô lại không giống như thế, đã biết giữ lấy những gì mình yêu mến, mà những điều cô yêu mến ấy, có anh.

Phát hiện ấy làm lòng anh xuất hiện một cảm giác, cảm giác này, anh cảm thấy thật sự là vô cùng tốt.

Anh buông cô ra, nhặt áo mặc vào cho cô. Lương Hoà muốn tự mặc nhưng bị anh cản lại. Đầu anh hơi cúi xuống, động tác chăm chú, Lương Hoà chỉ nhìn được một bên sườn khuôn mặt đẹp trai của anh.

Cô hỏi rất nhẹ: “Không thể nói cho em biết được sao?

Bàn tay đang thắt dây lưng của anh ngừng lại một chút, rất nhanh đã lại tiếp tục công việc, “Đó đều là những chuyện quá khứ rồi, bây giờ không còn liên quan gì nữa.”

Ý tứ của anh rất rõ ràng, nghĩa là anh không muốn nói. Lương Hoà nghe xong thì cúi đầu im lặng, cô chờ sau khi anh mặc áo xong liền xoay người quay về phòng, leo lên giường ngủ. Cái dáng vẻ uể oải kia trong mắt anh, rõ ràng là lại giận anh rồi.

Trên giường có hai cái chăn mỏng, trong phòng lại có cả máy sưởi, vì thế cũng không đến mức lạnh lắm. Lương Hoà cầm chăn suy nghĩ rối rắm, quay đầu nhìn ra thấy anh đang đi vào phòng tắm.  Taynhư thế mà đi tắm? Tuy rằng đã bó thạch cao và băng lại nhưng bác sĩ dặn không nên để nước dính vào miệng vết thương. Lương Hoà nhấc chân định đi vào nhắc nhở anh, nhưng rồi do dự rụt lại.

Mặc kệ, không thèm quan tâm nữa. Lúc nào cũng có vẻ ung dung tự tại quen như thế rồi, thiếu cô cũng không thiếu đi cái gì, mà thêm cô cũng không thêm được cái gì. Lương Hoà dỗi, tắt đèn ngủ chui vào chăn nằm.

o—————-o

Cố Hoài Ninh tắm xong đi ra, thấy đèn phòng ngủ đã tắt thì sửng sốt. Dừng một chút anh lại muốn bật cười. Vẫn còn giận sao? Cô muốn lại giống như lần trước, đêm đầu tiên của hai người, cô ngủ ở giường còn anh ra sô pha?

Tuy cùng Lương ngủ trên một chiếc giường chỉ có vài lần, nhưng Cố Hoài Ninh biết rõ ràng tướng ngủ của cô không thể được gọi là ngoan ngoãn giống như tính cách. Đã hay đạp chăn còn hay gặp ác mộng. Trời thì lạnh mà cứ đạp tung chăn ra, thảo nào mà lần trước mới phát sốt vào lúc nửa đêm. Anh nghĩ nghĩ rồi lần mò trong bóng tối sờ soạng đi lại giường, bật đèn ngủ lên, đứng trên cao nhìn xuống thân hình mềm mại đang cuộn tròn trên chiếc giường rộng lớn.

“Em có lạnh không?”

“Không lạnh”. Giọng cô truyền ra từ trong chăn, rầu rĩ.

Cố Hoài Ninh nằm xuống giường, xốc chăn lên chui vào trong. Lương Hoà bị động tác đột ngột của anh làm giật mình, đột nhiên cô muốn nổi giận, giống như một con mèo bị giẫm trúng đuôi, nhịn không được cáu lên: “Anh làm gì vậy?”

Cố Hoài Ninh nhíu mày, đáp: “Ngủ.” Hai má cô phồng lên khiến anh cảm thấy buồn cười: “Hay là em muốn anh ra ngủ ở sô pha?”

Chẳng nhẽ anh không biết là cô đang buồn bực hay sao? Cái sự buồn bực bức bối này toàn bộ là do anh mà ra, vậy mà anh lại cứ làm như không biết, điều này khiến cô vừa giận vừa khó chịu. Với tình huống hiện tại cô thật sự đúng là muốn anh đi ngủ ngoài sô pha thật. Cùng với anh à, không mất ngủ mới là lạ. Nhưng mà khi thấy người đàn ông này chống cằm nằm nhìn mình như thế, cô lại không thể cự tuyệt được.

Lương Hoà không thèm nói gì nữa, ôm chăn nằm dịch vào một góc, nhường cho anh phần giường rộng lớn, lại nằm xoay nghiêng sang một bên, đưa lưng về phía anh.

Cố Hoài Ninh cảm thấy trái tim run lên. Người phụ nữ này dường như không hề biết dáng vẻ hiện tại của mình không phải là đang giận dỗi, rõ ràng là đang làm nũng chồng. Cái vẻ không được tự nhiên ấy ở trong mắt anh hoàn toàn vô cùng đáng yêu. Anh cúi người lăn sang ôm siết cô vào lòng, trấn an cảm xúc uể oải hiện tại trong lòng cô.

“Em để ý đến cô ấy như vậy sao?”

“Không thèm để ý.” Cô nói dối.

Anh nghe xong thì cười khẽ: “Không thèm để ý thật chứ?”

Lần này cô không trả lời. Cánh tay anh vòng ngang eo siết cô càng chặt hơn. Đây là cái ôm lần thứ hai trong đêm nay anh dành cho cô, bỗng nhiên Lương Hoà cảm thấy mình thật đáng thương. Mỗi lần anh trao cho cô cái gì, đáp lại cô dù chỉ là một cử động nhỏ, một cái ôm, một nụ hôn, cô đều nhớ rõ ràng rành mạch, tính toán chi li.

Một nụ hôn lành lạnh dừng trên đầu vai Lương Hoà, khiến cô bừng tỉnh. Định quay đầu nhìn lại anh, liền nghe thấy giọng nói ấm áp truyền tới từ  sát bên tai:

“Bao năm nay anh chỉ xem cô ấy như bạn bè bình thường, điều này chưa bao giờ thay đổi!”

“Nhưng mà cô ấy yêu anh.”

Giọng nói của Lương Hoà vẫn còn ủ rũ. Cô cảm nhận được, cũng chắc chắn về cảm nhận đó của mình. Khi Lục Khinh Vũ nhìn anh bằng ánh mắt đó, có sự phức tạp lẫn tình yêu chân thành. Điều này cô dám khẳng định. Chỉ có điều anh giả như không biết mà thôi. Anh luôn luôn biết rõ làm thế nào để có thể dùng sự vô tình của mình đi ngăn chặn tình yêu của người khác. May mắn anh đã không làm thế đối với cô.

“Anh biết điều đó.” Cố Hoài Ninh khẽ nói. Anh thừa nhận, đối với tâm tư của Lục Khinh Vũ anh đã biết từ rất lâu, cho tới bây giờ biết càng thêm rõ ràng.“Nhưng anh đã yêu em mất rồi, vậy bây giờ phải làm sao đây?”

Thử nghiệm

Vậy bây giờ phải làm sao đây?

Bởi vì câu nói của anh, cả đêm Lương Hoà hoàn toàn mất ngủ, mắt mở to nhìn trừng trừng lên trần nhà cho đến hừng đông. Ngược lại với cô, sau khi quăng ra một câu có sức mạnh như một quả bom ấy, anh lại tỏ vẻ bình tĩnh, hôn cô một cái rồi ngủ luôn.

Chẳng nhẽ do lớn hơn bảy tuổi thì có thể tôi luyện được đến trình độ đó? Ngay cả việc tỏ tình cũng không có một chút nào luống cuống ngập ngừng hay bối rối. Lương Hoà đứng trong phòng vệ sinh, phẫn uất đánh răng. Cửa phòng ngoài bị ai đó gõ thùng thùng, Lương Hoà lau tay chạy vội ra mở cửa.

loading...

Người đến là liên lạc viên Tiểu Lý, trên tay bê một khay điểm tâm đứng nghiêm trang ngoài cửa, thấy Lương Hoà thò đầu ra liền mỉm cười: “Chào buổi sáng, chị dâu!”

Người lính trẻ này không kém cô mấy tuổi, nhưng gọi Chị dâu thì sắc mặt thật sự nghiêm túc. Lương Hoà đã từng được rèn luyện “kinh nghiệm trận mạc” từ Phùng Trạm nên khi nghe vậy cũng không tỏ thái độ gì, hơi cười rồi mở rộng cửa cho Tiểu Lý đi vào nhà.

Tiểu Lý đặt khay ăn ở trên bàn, Lương Hoà liếc nhìn qua. Có hai chiếc bánh bao, một phần đồ ăn cộng thêm một ly sữa đậu nành. Đúng là suất ăn của bộ đội. Tuy rằng điểm tâm vẫn còn bốc hơi nóng nhưng so với bát cháo nóng lần trước khi tỉnh dậy sau cơn sốt cô ăn thì không giống với. Quả nhiên để có được sự ưu đãi của Cố đội trưởng thì không phải là chuyện dễ dàng.

Lương Hoà cười hỏi Tiểu Lý: “Đội trưởng của cậu đâu rồi?”

“Sáng sớm nay đội trưởng đã sang bên Nhà khách đơn vị rồi, anh ấy nói là đi khuyên Cố lão gia về nhà, còn dặn em không cần nói với chị.”

Lương Hoà ngạc nhiên. Tuy rằng cô biết Cố lão gia đến đây là vì chuyện gia đình, không nên lấy lí do cá nhân để ở lâu tại đơn vị. Nhưng không có ai lại giống Cố Hoài Ninh đem chuyện này trực tiếp nói ra với ba mình cả, dù sao ông cũng tới là để thăm anh kia mà. Nghĩ vậy Lương Hoà cũng nghĩ luôn tới một vấn đề, cô đi theo ba chồng đến đây, bây giờ ông về nhà, chẳng phải là cô cũng về theo sao?

“Vậy anh ấy có nói sẽ về cùng lão gia hay không?”

Tiểu Lý suy nghĩ một chút, đáp: “Chuyện này… không thấy đội trưởng nhắc tới.”

Như vậy là anh không quay về. Lương Hoà nghĩ tới vấn đề mà mẹ chồng đã đề cập tới, nhắc cô khuyên Cố Hoài Ninh trở về thành phố C làm việc. Căn cứ vào trường hợp của Lục Khinh Vũ tối hôm qua, việc điều động quân nhân đều cần cấp trên hạ điều lệnh, nhà họ Cố có tới ba bậc trưởng bối đều là quan chức cao cấp trong quân đội, muốn điều Cố Hoài Ninh về thì chắc chắn không phải việc khó khăn, cần gì tới lượt cô phải xen vào. Sở dĩ thời gian lâu như vậy mà chưa điều được anh về thành phố C thì chỉ có một lý do là anh không muốn về.

Nghĩ như vậy cô lại không tránh được sự phiền muộn trong lòng.

o———————o

Tối qua từ bệnh viện quay về Kinh Sơn mọi người chỉ đi hai chiếc xe, mà xe của Cố Trường Chí lại dừng ở Nhà khách đơn vị, gần hơn so với Ký túc xá của Cố Hoài Ninh. Cho nên việc Cố Trường Chí cùng Cố Trường An hai vị quan lớn đến Quân khu B cũng không có nhiều người biết.

Cố lão gia nhìn con trai út của mình sáng sớm đã đến Nhà khách thì ông cũng hiểu được vài phần, nhưng vẻ mặt vẫn làm như không biết gì. Ông nhìn cánh tay anh, dặn: “Hai ngày này con phải cẩn thận một chút, nếu không thì cứ để Lương Hoà ở lại đây thêm vài hôm nữa, thuận tiện chăm cho con. Ở đây làm việc gì cũng đều phải động đến tay chân.”

Cố Hoài Ninh chưa kịp nói gì, chú út Cố Trường An ngồi uống trà bên cạnh đã cười rộng rãi: “Lúc trước chú thấy con bé không đi theo Hoài Ninh còn sợ hai đứa không hợp nhau. Nhưng giờ xem, cháu bị một tí ở cánh tay con bé đã vội vàng từ xa chạy tới. Tối hôm qua còn khóc đỏ cả mắt lên, chắc là bị doạ làm cho sợ quá.”

Cố Hoài Ninh nghe vậy thì nói thản nhiên, “Chú biết cô ấy nhát gan mà còn doạ, lúc tối qua chú gọi điện nói thế nào mà khiến cho cả hai người đều tới đây hết vậy?”

Thằng nhóc này là thấy vợ bị uất ức nên mới đến tính sổ với hai anh em nhà ông đây mà. Cố Trường An lập tức kêu oan: “Tối qua lúc chú gọi cho ba cháu chỉ nói là cháu bị thương nhẹ thôi mà, không có gì nghiêm trọng cả, ai mà biết được doạ vợ cháu sợ đến mức thành như thế chứ!”

Ồ? Bàn tay cầm chén trà của Cố Hoài Ninh ngừng lại một chút, anh nghiêng đầu nhìn ba mình, thấy ông cũng cầm ly trà cười không nói. Lập tức anh liền hiểu được dụng ý của ông, không khỏi muốn bật cười. Không hổ là người kinh nghiệm từng trải, ngay cả việc thử người của ông cũng chọn vào đúng lúc không ngờ nhất.

Ông tuy không nói ra nhưng Cố Hoài Ninh biết, ba anh vẫn không yên tâm với cuộc hôn nhân này của anh. Ông không nói Lương Hoà không tốt, nhưng cũng không tỏ thái độ rõ ràng biểu lộ ông nhận cô là vợ của anh. Lần này ông ra tay thử lòng cô, không biết ông đã hài lòng hay chưa. Mà quan trọng hơn là cô từ đầu tới đuôi đều không biết chính mình bị thử, ngây ngô khờ khạo đi theo ông từ thành phố B đến tận đây.

Nghĩ tới chuyện này ánh mắt anh tối lại, Cố Hoài Ninh đứng dậy, nói với Cố Trường Chí: “Sức khoẻ của con không có gì đáng ngại, nếu ba bận thì hãy về trước đi. Còn Lương Hoà, nếu cô ấy thấy tiện thì ở lại chơi hai ngày, Diệp lão tướng quân cũng rất muốn gặp cô ấy.”

Nói xong anh bước ra ngoài. Vừa mở cửa ra liền thấy Triệu Kiền Hoà đứng đó, tay giơ lên giống như chuẩn bị gõ cửa. Triệu Kiện Hoà thấy Cố Hoài Ninh thì hơi sửng sốt, lại đột nhiên giận lên, hạ giọng nói: “Theo tôi đi ra đây.”

Cố Hoài Ninh liếc một cái: “Ba tôi cùng chú Út đang ở bên trong, cậu vào chào trước đi.”

Sắc mặt Triệu Kiền Hoà rất kém, nhìn anh một cái rồi lách qua người anh vào nhà, chào Cố Trường Chí cùng Cố Trường An xong liền kéo Cố Hoài Ninh đi ra ngoài.

Cố Trường An mìm cười nhìn hai người nói: “Chuyện này cũng làm cho thằng bé nhà họ Triệu tức giận rồi đây..”

Cố tướng quân nhấp một ngụm trà thản nhiên đáp: “Nên tách ra thì sớm hay muộn cũng tách ra, nếu như lần này mà cũng không phân tách được thì chú không cần phải nghĩ biện pháp cứng rắn nào nữa.”

o——————o

Cố Hoài Ninh đi theo Triệu Kiền Hoà ra sân.

Vẻ mặt luôn tươi cười vốn có của Triệu Kiền Hoà lúc này xám xịt, cáu giận khiến những người đi qua đều nhìn anh một cách nghi hoặc. Nhưng trước mặt đều là hai lão đại của Đoàn bộ, không ai dám lại gần hỏi chuyện gì xảy ra, nhìn thấy vẻ mặt hầm hầm của Triệu Kiền Hoà đều tự giác né tránh đi xa xa ra chỗ khác.

Cố Hoài Ninh thấy thế thì thở dài, vỗ vai Triệu Kiền Hoà nói: “Ở đây được rồi, có chuyện gì thì nói đi, Kiền Hoà.”

Triệu Kiền Hoà xoay mạnh người lại, muốn phát giận, nhưng thấy vẻ mặt không thay đổi của Cố Hoài Ninh lại không phát giận được, “Mẹ kiếp, rốt cuộc là cậu đang làm cái gì? Hả? Khinh Vũ trêu chọc cậu chỗ nào? Cậu cũng không phải là không biết tâm tư tình cảm của cô ấy, giờ hạ điều lệnh đuổi cô ấy đi mà cậu gọi là cách giải quyết đấy à? Tôi nói cho cậu biết, không dễ thế đâu!”

“Vậy cậu muốn tôi phải làm gì?” Giọng nói Cố Hoài Ninh vẫn vững vàng điềm tĩnh như trước.

Trước kia Triệu Kiền Hoà vẫn phục bạn ở chỗ luôn luôn giữ đựơc bình tĩnh, dù cho chuyện lớn xảy ra trước mắt phong thái của Cố Hoài Ninh vẫn không hề nóng nảy bộp chộp. Nhưng có đôi khi nhìn thấy dáng vẻ trấn định ấy của bạn Triệu Kiền Hoà liền thấy tức giận, lúc này lại càng giận hơn, “Cậu cần giải quyết vấn đề của cô ấy theo cách khác.”

Giải quyết theo cách khác sao? Anh cười khẽ: “Vậy thì tôi ly hôn với Lương Hoà, sau đó cưới cô ấy, cách giải quyết này được chứ?”

Triệu Kiền Hoà nghe vậy liền xông tới túm cổ áo anh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ kiếp, cậu nói chuyện cách nghiêm chỉnh cho tôi xem!”

Cố Hoài Ninh chậm rì rì mở miệng: “Chẳng nhẽ cậu muốn tôi nói nghiêm chỉnh mà lại không làm chuyện nghiêm chỉnh hay sao? Tôi làm như vậy cũng là vì giải quyết cho cô ấy. Cô ấy ở bên cạnh tôi lãng phí nhiều thời gian như vậy, tôi vẫn muốn để cô ấy được tự do, chính là tại cô ấy không muốn thôi.”

Triệu Kiền Hoà giận dữ cười gằn: “Ý của cậu là cô ấy cứ bám riết lấy cậu ấy à? Tôi nói cho cậu biết, Cố Tam, đừng nghĩ rằng cậu là số một, phụ nữ trên thế giới này không phải ai cũng yêu cậu cả đâu!”

“Tôi cũng không nghĩ rằng mình là số một.” Giọng anh căng ra.

Hai người nhìn nhau chằm chằm, một lát sau Triệu Kiền Hoà buông áo Cố Hoài Ninh ra, đứng dựa vào tường cố gắng bình tĩnh lại. Cố Hoài Ninh liếc bạn một cái, cũng lại đứng tựa vào bên tường, nâng cánh tay bị thương lên. Vừa nãy trong lúc kích động Triệu Kiền Hoà vô tình đè ép vào cánh tay anh, đụng vào vết thương, giờ này bắt đầu thấy đau.

“Vết thương còn đau phải không?” Triệu Kiền Hoà hắng giọng hỏi một câu.

Cố Hoài Ninh ngẩng đầu nhìn trời cười nhẹ: “Vẫn chưa tàn phế được đâu.”Hừ, kém tí nữa là diễn một cách xuất sắc vai kẻ vũ phu, bây giờ mới nhớ đến vết thương của anh?

Triệu Kiền Hoà dù hiểu ý của bạn, nhưng cơn nóng giận chưa nguôi hết, không chịu thua kém đáp trả lại: “Vậy cậu nói lần này là cậu làm đúng đấy chắc?”

“Cô ấy quá cố chấp, có nhiều chuyện có thể buông ra một cách dễ dàng thì cô ấy lại không làm thế. Bây giờ mình có thể giúp cô ấy lựa chọn thì tại sao lại không làm chứ?” Giọng anh trầm thấp mà rõ ràng.

“Vậy vì sao cậu còn ở Kinh Sơn làm gì? Cách xa cô ấy thì tốt rồi. Khinh Vũ đến đây trước cả cậu.”

Có rất nhiều chuyện không phải một hai câu là nói ra được, cũng không phải chỉ mình anh nói thì sẽ giải quyết được tất cả mọi việc cho mọi người. Anh ngẩng đầu, vỗ vai Triệu Kiền Hoà, nói: “Đi thôi, đi làm việc đi.”

Triệu Kiền Hoà đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.

Cố Hoài Ninh cười cười: “Kiền Hoà, có thời gian tính sổ với mình như vậy sao không nghĩ lại xem bây giờ cậu nên làm cái gì. Cứ yêu thầm như vậy cũng không giải quyết được gì cả, có cơ hội thì gạo nấu thành cơm đi. Như thế, đối với cậu, đối với mình, đối với cô ấy, đều rất tốt.”

Bị bạn nhìn thấu tâm tư Triệu Kiền Hoà trở nên không được tự nhiên, sau đó cười gượng gạo: “Nếu như đơn giản như cậu nói thì tôi đã nấu từ sớm rồi.” Chỉ là vì người cô ấy yêu từ trước đến giờ đều không phải là anh.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: