truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chào anh, đồng chí trung tá! – Chương 29-30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Em yêu anh…
Trời càng gần tối tuyết rơi càng nhiều. Lương Hoà vươn người vừa mở hé ra một cánh cửa sổ đã nghe Hạ An Mẫn rít lên từ phía sau: “Đóng cửa sổ lại ngay!”, Lương Hoà rụt rụt cổ đóng lại cửa sổ. Hạ An Mẫn đang gõ bùm bùm trên bàn phím, sửa một bài báo sửa đi sửa lại không biết lần thứ mấy rồi, vì thế cô đang phát cáu.

Lương Hoà an ủi bạn: “Cứ từ từ không nên gấp gáp làm gì, tổng biên tập có tính khắt khe ai mà không biết!”

Câu nói thành thật không đúng lúc  đổi lấy một cái lườm nguýt phẫn nộ của bạn. Hạ An Mẫn cầm tập bản thảo định đánh cho Lương Hoà một cái thì thấy điện thoại di động của Lương Hoà vang lên.

“Alô?

“Chị dâu!” Giọng của Phùng Trạm vọng ra qua điện thoại lớn đến mức Hạ An Mẫn cũng nghe thấy, nghe xong nhịn không được bật cười lên một tiếng. Cô nhìn nhìn bạn của mình, trông non nớt như thế này mà cứ có một gã trai trẻ kêu chị dâu gọi chị dâu, nhất là mỗi lần bị gọi như thế thái độ của Lương Hoà đều có vẻ rất nghiêm túc lắng nghe. Bây giờ cũng vậy, khiến Hạ An Mẫn nhịn không được ý nghĩ muốn véo mặt Lương Hoà một cái. Nghĩ sao làm vậy, nhưng bàn tay  cô chưa kịp sờ đến mặt đã bị Lương Hoà ngăn lại.

“Phùng Trạm, có chuyện gì cứ từ từ mà nói!”

Lương Hoà im lặng nghe một lúc, lại cảm thấy hình như đầu dây bên kia gió thổi rất mạnh, cô nghe không được rõ.

“Cậu nói… ai gặp tai nạn xe?”

“Đội trưởng gặp tai nạn.” Phùng Trạm cố gắng ổn định tinh thần cùng giọng nói, lại nghe thanh âm bình tĩnh của Lương Hoà phía bên kia vọng đến, nói tiếp:“Chị dâu, chị đừng vội, lão gia đang gọi máy bay trực thăng tới, sẽ bay đến thành phố B ngay bây giờ, nếu chị muốn đi thì lại đây ngay đi. Lão gia không chờ lâu đâu!”

“Được rồi” Cô nhẹ nhàng lên tiếng “Chị sẽ đến ngay lập tức!”

Hạ An Mẫn thấy Lương Hoà cúp điện thoại xong lại thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi luôn, vội vàng túm tay cô lại, giọng lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy, nói cho mình nghe với?”

“Hoài Ninh và chú út của anh ấy bị tai nạn trên đường trở về thành phố B.” Giọng cô rất khẽ, mấy tờ giấy cô đang cầm trên tay đặt luôn vào tay Hạ An Mẫn: “Đây là nhiệm vụ phỏng vấn trong tuần này của mình, cậu xin Tổng biên tập cho mình nghỉ phép nhé!”

Nói xong cô quay người đi ra ngoài, Hạ An Mẫn đi theo phía sau.

“Bây giờ cậu đi thành phố B luôn à?”

“Ừ!”

“Cậu điên rồi à? Trời tuyết lớn như thế này mà cũng đi sao?”

“Không sao, ba chồng mình có phương tiện riêng, sẽ rất an toàn!”

Hạ An Mẫn lại hỏi: “Vậy đến đó cậu sẽ làm gì?”

Cửa thang máy mở ra, Lương Hoà xoay người qua nhìn Hạ An Mẫn, nói khẽ:“Mình cũng không biết..”

Đến lúc này Hạ An Mẫn mới nhìn thấy mắt Lương Hoà đã đỏ. Đột nhiên cô nhớ lại mấy tháng trước khi bà ngoại của Lương Hoà qua đời, lúc ấy hai cô đang ngồi cùng nhau bàn xem chiều nay đi ăn món gì thì nhận được điện thoại của bệnh viện gọi tới báo tin dữ. Lần nào cũng vậy, Lương Hoà không hề có tinh thần chuẩn bị thì chuyện đã đột ngột ập đến. Nghĩ tới đây Hạ An Mẫn cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Hoà Hoà, sẽ không có chuyện gì đâu, đừng lo lắng quá!”

Lương Hoà cười nhẹ nhàng: “Ừ, mình biết!”

Lúc thành phố C tuyết rơi ít hơn một chút thì máy bay cất cánh. Cố lão gia ngồi im lặng trên ghế, đôi mắt nhắm lại. Lúc ông mở mắt ra thì thấy Lương Hoà ngồi đối diện với mình, cô con dâu nhỏ mặc chiếc áo khoác lớn mà Phùng Trạm vội vàng đưa cho trước khi đi, toàn bộ thân người cuộn lại bên trong chiếc áo, nhìn qua có vẻ nhỏ bé vô cùng.
Ông cảm thấy không thể hiểu được, vì sao đứa con kiêu ngạo của ông lại cưới một người con gái bình thường như vậy về làm vợ. Cô gái nhìn có vẻ nhu nhược, nhưng lại có nhiều lúc đơn độc chỉ một mình cô đối diện với những người lớn bên gia đình nhà chồng. Tính cách cô gái hoà ái, không cố lấy lòng nịnh bợ ai, cũng không tỏ ra quá yếu đuối, dáng vẻ ngoan ngoãn dịu hiền làm người ta không thể chê trách được điều gì.

Trước khi máy bay hạ cánh ông nhận được điện thoại của bệnh viện gọi tới, tâm trạng lo lắng cũng bình tĩnh dần. Ông định mở mệng an ủi con dâu, nhưng lúc này cô lại rất trấn định tới mức ngoài dự kiến của ông.

o————–o

Thật ra Cố Hoài Ninh bị thương cũng không nặng lắm, lúc đó Tiểu Trương phanh dừng xe thì hệ thống túi khí an toàn cũng bung ra, anh bị đẩy ngã ngửa ra phía sau, chấn động khiến gãy xương tay. Còn Tiểu Trương lại bị đập đầu vào kính xe, lúc này cậu ta vẫn còn được các bác sĩ kiểm tra ở bên trong.

Cố Hoài Ninh nhìn cánh tay quấn băng vải trắng toát của mình, cảm thấy thật bất đắc dĩ.

“Người trên chiếc xe kia có bị gì không?”

Chú Út Cố Trường An cũng bị thương ở tay,nhưng không nặng bằng anh. “Hình như có vẻ nghiêm trọng, xe phanh quá nhanh nên cũng bị đập đầu vào kính, vỡ nát cửa.”

Như vậy là bọn họ vừa suýt chết trong gang tấc. Anh bật cười hỏi ông: “Chú đã gọi điện về nhà chưa?”

“Chú vừa gọi. Nhưng bây giờ ba cháu đã lên máy bay trực thăng rồi.”

Cố Hoài Ninh đột nhiên xoay người, động tác mạnh mẽ không hề giống như người vừa thoát chết chút nào,: “Ba cháu đang đến đây à?”

Cố Trường An nhìn dáng vẻ khẩn trương của anh, cười cười: “Cố đoàn trưởng, tình trạng sức khoẻ của cậu bây giờ không nên kích động. Ừ, lúc cháu còn ở bên trong kiểm tra chú đã gọi điện về trong nhà, cho mẹ cháu yên tâm một chút, nhưng ba cháu vẫn muốn đến đây.”

Cố Hoài Ninh ngẩn người ra một chút rồi lại cười nhẹ.

Vào lúc mộthaih đêm bác sĩ trực tới khám và thay thuốc, đụng khẽ đến miệng vết thương khiến anh cảm thấy hơi đau, lông mày anh lập tức nhíu lại.

Người thay thuốc là một y tá còn rất trẻ, có vẻ như rất hiếm khi thấy người đàn ông nào đẹp trai như thế này, lại mặc quân phục một cách rất anh tuấn, động tác của cô cẩn thận một cách chậm chạp, sợ làm anh đau thêm. Dù vậy việc thay thuốc đổi băng vẫn không tránh khỏi đụng tới vết thương, dù cố nén nhưng động tác nhỏ co rúm lại của anh vẫn bị cô phát hiện ra. Cô ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng lên xấu hổ:

“Ôi, xin lỗi anh!”

Cố Hoài Ninh khoát tay: “Không sao, cứ làm tiếp đi!”

Anh hơi nghĩ, thái độ của mình biểu hiện có lẽ rất lạnh nhạt khiến cho cô ấy sợ, nghĩ vậy anh cố gắng cười lên một chút làm dịu đi bầu không khí. Anh ngẩng đầu, tầm mắt đột nhiên dừng lại.

Người con gái đứng ở ngoài cửa với dáng vẻ phờ phạc chật vật, cô mặc, không, phải nói là cô bọc trong một chiếc áo khoác to lớn không hề vừa vặn chút nào. Mái tóc dài mà anh biết vốn rất mềm mại lúc này lại có vẻ rối loạn, và đôi mắt cô… Đôi mắt màu hổ phách, đỏ bừng, khiến cho người nhìn thấy chỉ muốn yêu thương trìu mến.

Anh đứng lên theo bản năng, nhưng vừa nhấc cánh tay đã bị băng vải kéo lại, anh khẽ nhíu mày. Cô y tá lại ngẩng đầu xin lỗi: “Lại đụng vào vết thương sao?”

Cố Hoài Ninh nhịn không được bật cười: “Không phải, cô làm tốt lắm! Có điều, vợ tôi đến rồi!”

o——————–o

Lương Hoà đứng im ở cửa nhìn anh, hai người không gặp nhau một tháng rồi. Nhưng trông anh không thay đổi một chút nào cả. Bộ quân phục mặc trên người anh vẫn thẳng thớm phẳng phiu nghiêm chỉnh như vậy, ngay cả khi bị thương cũng không có chút nào chật vật, thậm chí còn không quên cười với y tá nữa. Làm sao có thể có một người như vậy, giống như đối với chuyện gì cũng không thèm để ý, ngay cả lúc này, bây giờ, ở đây, khi nhìn thấy cô, dáng vẻ cũng lạnh nhạt như vậy.

Anh chậm rãi đi tới trước mặt cô, dùng bàn tay không bị thương nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối trên đầu cô, khẽ hỏi: “Sao em lại đến đây?”

“Em…em…” Cô hé miệng thở dốc, chỉ nói được hai từ đơn như vậy nước mắt đã ứa ra, tràn xuống má.

Cô không biết mình có thể làm gì, cô cũng không biết đến đây sẽ như thế nào. Cô chỉ cảm thấy mình không thể không đến. Anh là người mà toàn bộ gia đình yêu thương, là Cố tam thiếu gia mà mọi người quan tâm sủng ái, ốm nhẹ một cái là cả nhà họ Cố từ trên xuống dưới đều xoay xung quanh thăm hỏi chăm sóc, kể cả thủ trưởng Quân khu cũng tới, còn vận dụng cả máy bay trực thăng… Nhiều người quan tâm như vậy, thêm cô cũng không thêm được cái gì, mà thiếu cô cũng không thiếu đi cái gì cả.

Nhưng mà đối với cô lại không phải như vậy. Trên thế giới này nếu có một người có thể thân thiết ở bên cô, nếu có một người làm cho cô không muốn xa rời, chỉ có một mình anh mà thôi.

Cô nhớ lại cảnh lúc ba mẹ qua đời, khi đó cô vẫn đang còn học ở bên Anh. Đột nhiên có một ngày bà ngoại gọi điện sang, trong cuộc điện thoại đường trường mà cô cảm thấy dài đăng đẵng ấy cô chỉ nghe được bà ngoại lặp đi lặp lại một câu nói:“Bé, mau về đi, con mau về đi, ba mẹ con đã mất rồi!”

Ba mẹ đi trên đường bị tai nạn xe, hai người chết ngay tại chỗ. Khi cô về, để lại cho cô chỉ là một hộp cốt tro tàn.

Cái cảm giác đứng im tại chỗ không nhúc nhích được, cả thân thể lẫn tâm hồn lạnh lẽo như băng thế này cả đời cô đều không thể quên được, giống hệt như ngày hôm nay. Cảm giác khi nhìn thấy anh, trong một khắc từ khẩn trương biến thành sự lo sợ vô cùng vô tận, lập tức nảy lên trong lòng cô.

“Lương Hoà…” Anh gọi cô khe khẽ, lòng bàn tay do luyện tập nhiều năm mà trở thành chai sần, vuốt lên má lau nước mắt cho cô, “Đừng khóc!”

Sự dỗ dành nhẹ nhàng như vậy tựa như ngọn nguồn của ấm áp, lại giống như có một bàn tay kéo mở ra dòng nước uỷ khuất tủi thân trong lòng cô, nước mắt không kìm lại được, cô níu áo của anh, khóc nức nở.

Anh hoàn toàn không dỗ cô nín được, chỉ có thể nâng khuôn mặt lạnh như băng của cô lên để hôn, hôn lên từng giọt nước mắt mặn chát ấy, nụ hôn anh miết xuống đôi môi run run vì khóc. Vốn chỉ muốn nhẹ nhàng trấn an cảm xúc, nhưng khi chạm vào hàm răng lại nhận thấy sự đáp trả của cô, anh liền không kìm được hé mở miệng cô ra, hôn cuồng nhiệt.

Qua một lát cảm giác cô không thở được, Cố Hoài Ninh hơi buông cô ra, bàn tay rộng lớn vẫn giữ chặt sau gáy của Lương Hoà, tì trán vào mặt cô.

“Cố Hoài Ninh.” Giọng cô rầu rĩ, tiếng nói hơi khàn khàn sau trận khóc.

“Sao em?” Giọng anh rất trầm, tràn đầy vẻ mê hoặc.

Lương Hoà ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh giống như ngọc hổ phách bị nước rửa qua, ẩn chứa một thứ ánh sáng bàng bạc. Lúc gặp đôi mắt đen của anh nhìn lại cúi đầu xuống, cô tựa trán vào vòm ngực rộng của anh, rầu rĩ nói: “Em nghĩ, em thật sự yêu anh rồi!”

Hai người kết hôn đã lâu như vậy, nhưng cho tới bây giờ chủ động tình cảm đều là cô gái hay thẹn thùng này. Ngay cả việc thổ lộ đều vốn là chuyện anh phải làm, đều bị cô giành nói trước.

“Tại sao lại nói những hai lần?” Giọng anh hơi mơ hồ.

Tại sao lại nói những hai lần? Lương Hoà nhìn cúc áo trên bộ quân phục của anh, thấp rũ mí mắt xuống: “Em chỉ muốn nói lại thêm lần nữa cho anh nghe thôi!”

Anh nghe xong cười nhẹ nhàng, bàn tay hơi nắm lại, níu những sợi tóc mềm mại của cô,: “Thật trùng hợp!”

o————————o

 

Ái muội

Vào lúc nửa đêm, thành phố B tuyết rơi nhiều hơn. Ngồi ở ghế xe sau Lương Hoà cảm thấy rất buồn ngủ. Cả ngày hôm nay xảy ra những chuyện vừa kinh vừa sợ, cô căng thẳng khóc lóc một trận xong liền cảm thấy rất mỏi mệt, nhưng lại sợ chạm vào cánh tay bị thương của Cố Hoài Ninh nên không dám tựa vào anh để ngủ.

“Mệt lắm phải không?”

“Em không sao.” Nghe anh hỏi, cô giật mình lập tức ngồi thẳng lưng lên.

“Mệt quá thì ngủ một lát đi.” Giọng anh nhẹ nhàng, rõ ràng là anh không tin điều cô vừa mới nói.

“Không sao đâu mà, nhỡ đè vào tay anh thì làm sao!” Cô nhìn cánh tay bị thương của anh, băng vải bị cô quấn một cách xiêu xiêu vẹo vẹo. Lương Hoà lại nhớ tới lúc nãy, khi ba chồng cô vừa nhìn thấy vết thương đã bảo anh nên nằm lại viện để theo dõi, nhưng anh kiên quyết đòi trở về nhà, ông tỏ rõ vẻ không đồng tình. Lương Hoà nhìn anh nói với vẻ nhụt chí: “Có lẽ anh nên nằm viện, như vậy sẽ tiện hơn.”

Lái xe Tiểu Trương cũng bị mấy vết thương trên đầu nên bệnh viện giữ lại chăm sóc, cô nghe thấy thế cũng muốn Cố Hoài Ninh ở lại viện một đêm, nhưng anh lại không muốn, nói rằng bị thương nặng vẫn còn tham gia chiến đấu được huống gì vết thương nhỏ như thế này.

Xe chạy rất chậm, mãi cũng đến được Kinh Sơn. Bởi vì Cố Trường Chí vội vàng đến đây nên đơn vị cũng chưa kịp sắp xếp chỗ ở cho ông, đành để ông ở lại nhà khách. Mà ông cũng là người được tôi luyện từ  trong cuộc sống gian khổ, đối với chuyện ăn nghỉ cũng không để ý nhiều lắm.

Cố Hoài Ninh cùng Lương Hoà ngồi xe riêng đi theo sau xe bọn họ, đến đoạn gần nhà thì rẽ. Qua cửa sổ xe Lương Hoà nhìn ra bên ngoài, ánh đèn đường sáng một màu vàng nhạt, tuyết rơi trắng xoá khiến ánh đèn càng thêm sáng ngời, cô có thể dễ dàng nhìn thấy một loạt những doanh trại của đơn vị, khung cảnh hết sức quen thuộc.

Vào mùa đông các khu nhà trong đơn vị đều sử  dụng điều hoà trung tâm, cho nên dù đã lâu không có người ở nhưng căn nhà vẫn không hề lạnh lẽo. Lương Hoà đứng giữa phòng, cảm giác quen thuộc ập vào trong lòng khiến cô cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Nếu lạnh thì đi tắm một cái, áo choàng anh để ở trong ngăn tủ.” Vừa dặn cô Cố Hoài Ninh vừa rót nước. Thấy động tác bằng một tay của anh không có chút nào là mất tự nhiên hay luống cuống, Lương Hoà thở dài. Người này bị thương hay không bị thương đều giống như nhau, chuyện gì cũng làm gọn gàng không hề luống cuống, ba chồng dặn cô để ý tới anh xem ra là không cần thiết rồi. 

loading...

Lúc này đột nhiên chuông cửa vang lên, Cố Hoài Ninh nhìn Lương Hoà, ý nói cô đi mở cửa. Được rồi, dù sao cô cũng vẫn còn tác dụng là được. Lương Hoà nghe lời xoay người đi ra ngoài. Cửa vừa mở ra, nhìn thấy người đứng bên ngoài, Lương Hoà giật mình.

Người nữ sĩ quan mặc quân phục gọn gàng, cánh tay vươn lên nhấn chuông còn chưa buông xuống, toàn thân toát ra hơi gió lạnh lẽo, thở hồng hộc đứng ở cửa. Lương Hoà nháy mắt mấy cái: “Chủ nhiệm Lục?”

Nhìn thấy Lương Hoà xuất hiện Lục Khinh Vũ không giấu được vẻ kinh ngạc, một lúc sau mới nói: “Cô.. cô đã đến rồi à?”

Lương Hoà cười nhẹ: “Vậy là tôi không nhớ lầm rồi, mau vào trong đi!”

Cố Hoài Ninh thấy Lục Khinh Vũ đến cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ nói:“Cũng về rồi à?”

Đúng là Lục Khinh Vũ vừa về tới xong, Quân khu điều xe đến Nội Mông Cổ là vào buổi chiều, xe đi cả đêm lúc đến địa phận thành phố B đã là rạng sáng. Về đến Kinh Sơn thì nghe được tin Uỷ viên Quân uỷ Trung Ương tướng quân Cố Trường Chí vừa mới đến Kinh Sơn, Lục Khinh Vũ rất kinh ngạc, hỏi lại mới biết được chuyện hai chú cháu của Cố Hoài Ninh bị tai nạn xe, cô không kịp thay quần áo liền chạy luôn tới phòng anh, thậm chí cũng không để ý thời gian là đã quá nửa đêm. Lúc này nhìn thấy anh đứng đó, lòng cô càng thêm run rẩy. Cánh tay anh bó trong băng vải trắng toát, không phải nằm viện chắc là bị thương cũng không nặng, cô còn chưa kịp cảm thấy may mắn liền nhìn thấy đứng ở kia người phụ nữ mà cô chỉ mới gặp mặt một lần, Lương Hoà.

Lục Khinh Vũ nhẹ thở ra một hơi, cố gắng vừa cười vừa nói: “Vừa về ban nãy. Nghe nói đoàn trưởng bị thương nên tôi đến thăm xem thế nào.” Cô nói xong lại quay người về phía Lương Hoà: “Lương Hoà cũng mới tới hôm nay sao?”

Lương Hoà gật gật đầu, định mở miệng nói chuyện thì một ly trà nóng đã được nhét vào trong tay, cô vội vàng cầm lấy, nếu không lại không cẩn thận bị rơi, vỡ mất nốt cái chén thuỷ tinh cao cấp của anh một lần nữa.

Cố Hoài Ninh cười nói: “Cũng không bị gì nặng cả, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, có cần phải rầm rộ như vậy không?” Nói xong anh cầm tập công văn mà ông chú mới giao đưa cho Lục Khinh Vũ, “Công văn này định ngày mai đưa cho cô, bây giờ cô ở đây thì đưa luôn vậy.”

Lục Khinh Vũ cầm lấy, nhìn thấy tiêu đề trên công văn sắc mặt vốn tái lại càng thêm tái. Phản ứng của cô Cố Hoài Ninh đều nhìn thấy hết, nhưng chỉ nói: “Tất cả cấp trên đều phê chuẩn hết rồi, tôi cũng không có gì để phản đối!”

Lục Khinh Vũ nhìn chằm chằm vào tập công văn thật lâu, sau mới kích động nói nhỏ: “Đây là ý của ai?”

“Đây là lệnh trực tiếp từ cấp trên, không phải ý của ai cả. Hơn nữa tôi nghĩ, chuyện này đối với cô cũng tốt!”

Giọng anh trầm ấm mà lại khách khí, nói những câu như an ủi nhưng lại không cho cô một lý do nào để phản bác. Tay Lục Khinh Vũ nắm chặt lấy góc công văn, không nói được câu nào.

Trong lòng cuồng loạn một lúc, cuối cùng cô nhẹ nhàng cười, “Nếu đã là mệnh lệnh của cấp trên, vậy tôi đành phải tuân theo rồi!” Nói xong cô ngẩng đầu nhìn Cố Hoài Ninh: “Bao giờ chuyển người?”

“Tất cả tuỳ ở cô!”

Anh quả thật không muốn giữ lại. Lục Khinh Vũ hiểu, từ hai năm trước khi anh xin điều chuyển đến thành phố B này cô nên hiểu mới phải. Lúc đó anh đến cũng không phải đến vì cô. Nhưng khi đó cô quá ngốc, nghĩ rằng anh chưa lập gia đình, cô cũng chưa gả cho ai, nhiều năm qua đợi cô cũng đã đợi được rồi, cho dù anh không yêu cô thì cũng không xa cô được. Bây giờ nghĩ lại cô mới biết được mình ngốc nghếch biết bao.

Cô cố nén giọng, đem những chua xót kia nén luôn vào trong lòng: “Được rồi, vậy tôi đi đây!”

Cố Hoài Ninh nhìn cô, môi anh hơi rúm lại, nhưng cũng chỉ đáp “Ừm” một tiếng, nhìn cô quay người bước ra ngoài cửa. Có lẽ chuyện này anh nên tự  tay giải quyết sớm hơn, ràng buộc nhau mấy năm nay, cho dù là như thế nào anh cũng không thể làm được một chuyện, đó là yêu cô. Huống hồ, huống hồ anh đã kết hôn rồi. Lý do này anh từng lấy ra để trả lời Triệu Kiền Hoà một cách qua loa tắc trách, nhưng không biết là từ khi nào anh đã không hề xem như đó là một cái cớ nữa.

Theo bản năng anh quay lại nhìn Lương Hoà, thấy cô cúi đầu xuống ly trà, anh nhìn vòng xoáy mềm mại trên đỉnh đầu cô mở miệng hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Lương Hoà ngẩng đầu nhìn anh, trả lời: “Đang nghĩ xem mấy cái ly này anh mua ở đâu, nhìn thật đẹp”.

Nói dối. Cố Hoài Ninh nhíu mày, nhưng anh không vạch trần sự nói dối của cô,“Mua ở bên Anh, mua một đôi.” Đôi mắt anh đảo nhẹ: “Nhưng bị em làm vỡ một cái rồi.”

Anh trả lời cũng thật nghiêm túc. Lương Hoà buông mí mắt nhìn xuống, nói nhẹ:“Em đi tắm đây!” Nói xong bỏ mặc anh đứng một mình ở đó, đi vào phòng tắm.

Hình như là giận dỗi anh thì phải? Cố Hoài Ninh nhìn theo bóng dáng của cô, cau mày suy nghĩ.

o——————–o

Lương Hoà đứng dưới vòi hoa sen, chậm rãi dùng khăn kỳ cọ thân thể. Bàn tay cô chạm vào chiếc áo choàng tắm đặt trong rổ thì ngừng lại, chần chừ. Chiếc áo màu xanh hoa văn li ti, mùi thơm Davidoff dịu nhẹ, thật dễ dàng khiến cô nhớ lại đêm đầu tiên đến chỗ này. Đêm đó cô bị sốt cao, còn mơ thấy ba mẹ và bà ngoại đã mất. Cô rất ít khi mơ thấy họ, vậy mà trong đêm đầu tiên ở đây cô đã mơ, còn gặp cả ba người.

Những chuyện đã qua cô tưởng chừng đã quên mất, vậy mà từ khi kết hôn cùng anh xong lại không ngừng nhớ về. Có đôi khi cô muốn biết, những chuyện đã qua của anh là những chuyện gì, có phải cũng giống như cô, có một số chuyện không dám nhớ tới hay không.

Dòng nước dần dần lạnh lẽo làm tâm trạng cô tỉnh táo lại. Lương Hoà dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, tắt đi vòi nước rồi vội cầm áo tắm choàng vào người.

Lúc cô ra khỏi phòng tắm Cố Hoài Ninh đang thay quần áo. Hành động đơn giản này nếu bình thường thì không có gì khó khăn, nhưng bây giờ dùng một bàn tay để làm, tay kia lại còn bọc kín băng vải, anh có vẻ không được tự nhiên. Lương Hoà nhìn nhìn, im lặng tiến đến giúp anh mặc.

Cố Hoài Ninh ngẩn người một chút mới nói: “Dùng một tay quả nhiên khó làm thật!”

Cô không trả lời, cúi đầu cài cúc áo cho anh, không cẩn thận một chút liền chạm vào vết thương trên tay, cô nghe thấy anh hít khẽ một tiếng liền cuống quýt ngẩng đầu lên, ánh mắt cẩn thận: “Làm anh đau à?”

“Không sao.” Giọng anh căng ra, quả nhiên là đau thật.

Lương Hoà ảo não, cúi đầu sờ soạng cánh tay anh nhìn xem, lúng ta lúng túng dây lưng áo cô lại bị tuột ra, phô bày một vùng da thịt trắng ngần.

Chân tay cô lập tức trở nên lóng ngóng, một tay kéo áo che lại, một tay lại đỡ lấy cánh tay anh, động tác vụng về, cô cảm thấy mình thật khốn khổ.

Thật ra Cố Hoài Ninh thà rằng chính mình tự làm lấy, nhưng nhìn thấy cô có vẻ không vui nên anh không muốn làm phật ý cô. Nhưng giờ phút này thấy động tác của cô càng làm càng rối thêm, hơn một nửa thân thể đều trần trụi bày ra trước mắt anh, cơ thể đầy quyến rũ vừa tắm xong với hương thơm mê hoặc vờn ra ở trước mắt, không khí xung quanh anh như ngừng chuyển động, làm sao anh có thể tiếp tục trấn định tinh thần được.

“Lương Hoà, buông ra để anh tự làm.”

Giọng anh có lẽ rất nghiêm khắc, Lương Hoà nghe mà ngẩn người, cô tức khắc buông tay ra, cúi đầu xuống.

“Xin lỗi, tay chân em vụng về quá!”

Anh hơi buồn cười: “Nếu muốn kiểm điểm thì thắt dây lưng lại trước đã.”

Chết mất! Lương Hoà cuống quýt kéo lại dây lưng áo.

Anh thấy cô uể oải thì xoa đầu: “Không sao đâu, nhưng anh chỉ là một người đàn ông bình thường, em hiểu không?”

Cho dù là ngốc Lương Hoà cũng hiểu được anh nói gì. Động tác mặc áo chậm lại, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt màu hổ phách giờ này đã hơi ướt, “Em biết”, cô lại cúi đầu xuống, nói rất khẽ “Nhưng mà.. anh không muốn phải không?”

Cố Hoài Ninh nghe xong thì giật mình đứng im. Một giây lát trầm mặc như vậy dường như là anh cam chịu, khiến Lương Hoà cảm thấy vô cùng tổn thương. Thắt xong dây lưng cô lập tức đứng tách xa anh ra, bây giờ cô rất muốn yên lặng một mình suy nghĩ, nếu không sẽ phát điên mất. Nhưng chưa đi ra được mấy bước, eo lưng đã bị một cánh tay choàng qua. Những giọt nước mắt lặng lẽ của cô lập tức rơi trên cánh tay màu nâu đồng của anh.

“Không phải anh không muốn, mà hình như không được tiện lắm.”

“Em.. em hiểu mà!” Cô cố gắng để không khóc thành tiếng, nói.

“Vì vậy, chúng ta sẽ làm từ từ, được không em?”

Cái gì?

Đầu cô nổ ong một cái. Quay đầu lại nhìn, còn chưa kịp nhìn thấy gì cô đã bị giữ chặt lấy cằm, và môi anh đã hôn ấn lên.

Anh khẽ cắn môi cô một cái, Lương Hoà bị đau hé miệng ra muốn kêu liền bị anh thừa dịp mà đưa lưỡi vào. Lương Hoà không biết hôn môi, mọi quyền hành chủ động cùng dẫn dắt đều thuộc về anh, cô chỉ có thể ôm lấy cổ anh, cảm thấy choáng váng hết cả đầu óc. Hành động thân mật cùng nụ hôn cuồng nhiệt bá đạo này của anh khiến cô chịu không nổi.

“Đáng lẽ anh không nên bỏ thêm đường vào ly trà của em mới phải..”

Anh hôn lướt qua thái dương của cô, hơi thở ấm áp phớt qua má khiến cô hơi rụt cổ lại một chút, lập tức lại bị anh cắn vào tai.

“Vừa nãy em giận cái gì?”

Câu hỏi khiến mắt cô lại bắt đầu ướt, “Anh trả lời em trước, anh nói “Thật trùng hợp” có nghĩa là gì?”

Cố Hoài Ninh cúi đầu thở dài, “Anh nghĩ là em hiểu..”

Hình như cô có hiểu, nhưng lại không dám khẳng định. Cô đã quen với cảnh lẻ loi đơn độc một mình mình, nay được anh đáp lại như thế cũng là lần đầu tiên, cô không kịp ứng phó, thậm chí là không dám tin tưởng.

Cánh tay của anh ở eo siết lại hơi nâng cô lên khỏi mặt đất. Nụ hôn của anh dần dần phủ xuống gáy cổ cô, bàn tay to thô ráp trùm lên bên ngực mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve. Một cảm giác xa lạ khác thường ập đến khiến Lương Hoà run rẩy. Cô hơi giãy dụa, đôi dép lê rơi xuống đất, hai bàn chân trần trắng nõn dẫm trên chân anh. Cảm giác mềm mại khiến Cố Hoài Ninh không thể khống chế được.

Anh dùng cánh tay bị thương kềm lại thân hình cựa quậy của cô, giọng khàn khàn: “Đừng nhúc nhích, tay anh đau!”

Lương Hoà quay đầu nhìn anh, cảm giác khác thường từ phía trong bắp đùi truyền đến khiến cô cả kinh muốn cong lưng lại. Nơi riêng tư bí mật của cô, hiện tại hoàn toàn nằm trong tay anh.

“Vừa nãy em giận cái gì?”

Ngay tại thời điểm như vậy mà anh lại hỏi vấn đề này. Lương Hoà cắn răng không trả lời, lập tức liền bị một thứ xâm nhập vào thân thể. Từ bên trong, ngón tay anh xoay vần mang lại khoái cảm cuồn cuộn khiến cô như mất đi lý trí. Lương Hoà cuống quýt chụp lấy cánh tay anh, đột nhiên lại nhớ là tay anh đang bị thương nên đành bỏ ra. Trời ạ! Cô muốn chết!

“Ánh mắt cô ấy nhìn anh.. không tự nhiên..” Lương Hoà cố nén để không hô lên.

Người đàn ông phía sau dừng động tác đang làm lại, thân thể Lương Hoà liền mềm oặt đi. Cô hơi điều hoà hơi thở, nói: “Lục.. Lục Khinh Vũ nhìn anh không được tự nhiên, anh biết điều đó, có đúng không?” Ánh mắt như vậy, là nhìn với tất cả tình cảm chân thành, cô biết rõ ràng như vậy.

Quả nhiên là vì lý do này. Cố Hoài Ninh cười, nhưng đây không phải là chuyện có thể nói trong lúc này. Anh dùng cánh tay xoay người cô quay lại, Lương Hoà kêu lên kinh hãi: “Cẩn thận cánh tay của anh!”

Giọng anh căng ra: “Điều em cần quan tâm bây giờ không phải là chuyện này!”

Bàn tay anh lướt một cái liền rút ra được dây lưng áo mà cô vừa mới thắt lại, toàn bộ thân hình trơn mềm mịn màng của cô liền lộ ra trước mặt anh. Lương Hoà quẫn bách muốn che người lại, nhưng hai bên bầu ngực đã bị anh nồng nàn yêu thương. Động tác của anh trân trọng, cẩn thận, khiến một người chỉ từng trải qua duy nhất một lần ân ái như cô không thể chịu được. Một cách không tự chủ cô ưỡn người về phía trước, lại khiến cho anh càng yêu thương một cách dễ dàng hơn.

Cặp đùi thon dài trơn mềm của cô bị anh mạnh mẽ tách ra, toàn bộ thân mình đều bị anh nắm trong tay. Cố Hoài Ninh siết chặt thắt lưng Lương Hoà, kéo cô gần thêm nữa vào anh, hôn lên những giọt nước mắt còn đọng lại trên mặt người con gái nhỏ bé. Hôm nay cô khóc nhiều lắm rồi, anh không thể làm cho cô lại khóc thêm lần nữa.

“Có đau không?” Cô cảm giác được dục vọng căng cứng của anh, hỏi với chút sợ hãi.

“Anh sẽ cẩn thận.”

Cô không phải hỏi về cánh tay! Lương Hoà vừa giận vừa ảo não, định đẩy anh một cái, ngay lúc đó  anh đã tiến vào, hung hãn, mạnh mẽ. Tất cả những lời muốn nói đều hoá thành thanh âm nức nở, nuốt nghẹn vào trong bụng. Người đàn ông này! Thấy cô đang yếu đuối thì bắt nạt có phải hay không?

Đau đớn khiến cô nhịn không được co người lại, lập tức anh liền nhíu mày, “Thả lỏng ra, Lương Hoà…”

“Nhưng mà.. em đau..”

Giọng nói run run ngắt quãng khiến anh kìm không được, hôn lên môi cô,“Ngoan nào, thả lỏng ra, sẽ hết đau ngay..”

Lời nói tình tứ nồng nàn khiến cô thất thần, vòng hai tay ôm lấy cổ anh, khép lại mi mắt cô khẽ nói: “Vâng..”

o——————————o


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: