truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chàng trai ngọt ngào – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 8: Có lẽ sẽ rất ngọt ngào!

Tôi điên mất thôi!

Nếu cứ như thế này tôi sẽ điên mất!

Kể từ khi hoàng tử có đôi mắt quyến rũ nhất trường Thần Nam bất ngờ đến tìm tôi, mỗi ngày sau khi đến trường, ngoài việc lên lớp nghe giảng tôi còn phải liên tục đối mặt với đủ thể loại con gái đến tìm.

“Chị cả, cậu với Nam Trúc Du có quan hệ gì vậy?”, một nữ sinh nào đó lên tiếng.
 
“Chúng tôi là bạn bè bình thường, không có quan hệ gì hết!”, tôi kiên nhẫn trả lời câu hỏi của cô ta.

“Lâm Xuân Vũ, có phải cậu đang hẹn hò với Nam Trúc Du không đấy?”, lại một cô khác lên tiếng.

“Sao có thể thế được? Tôi không hẹn hò với Nam Trúc Du!” , tôi lớn tiếng phản bác. Hài, thôi được, nghĩ lại hôm cái tên đó lớn tiếng “Chúng ta hẹn hò nhé” khiến cho tôi có chút chột dạ.

“Chị cả, cậu đã dùng cách gì để khiến Nam Trúc Du trở thành bạn trai của cậu thế?”, một đứa khác lại lên tiếng.

“Tôi đã nói rồi, Nam Trúc Du với tôi chỉ là bạn bè bình thường!”, cái tên ấy quả thực không phải là bạn trai của tôi. Mặc dù tôi thừa nhận rằng mình có đỏ mặt, tim có đập nhanh trước lời tỏ tình của anh ấy, nhưng mà tôi đâu có gật đầu, vì vậy đương nhiên Nam Trúc Du không phải là bạn trai của tôi rồi!

“Lâm Xuân Vũ, tôi cảnh cáo cậu, hãy tránh xa Nam Trúc Du ra…”, một đứa nào đó lên tiếng uy hiếp.

Chỉ có điều, cô ta chưa kịp nói hết thì đã gặp phải cái lườm sắc lẻm của tôi, thế nên lập tức im bặt, không dám tiếp tục khoa trương nữa. Tránh xa Nam Trúc Du ra? Tại sao chứ? Cái con ranh này cho rằng mình là cái gì của Nam Trúc Du? Tại sao tôi phải nghe lời của cô ta chứ? Hơn nữa, điều quan trọng là tôi kông muốn tránh xa Nam Trúc Du!
Tôi thích cái cảm giác ở bên cạnh Nam Trúc Du.

Mỗi khi ở bên cạnh Tùng Bình, vì sự lỗ mãng và ngốc nghếch của cậu ta nên tôi phải gồng mình tỏ ra mình là chị lớn để ngăn chặn những hành vi khoa trương quá mức của tên này. Còn đối với hội trưởng Mậu Nhất, mặc dù anh ấy có thể khiến cho tôi cảm thấy rất vui vẻ, rất xao xuyến nhưng lúc nào tôi cũng có cảm giác căng thẳng, thậm chí căng thẳng đến mức mệt mỏi. Còn với Nam Trúc Du, khi ở bên cạnh anh ấy cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Lúc nào Nam Trúc Du cũng khiến cho tôi cảm thấy thư giãn, nhẹ nhõm, làm cho tôi có cảm giác mình như một công chúa cần được bảo vệ vậy.

Nam Trúc Du đối với tôi mà nói chính là ánh sáng mặt trời vào tháng ba. Dưới ánh mặt trời, tôi có thể ngẩng mặt đón gió xuân, cơn gió nhẹ nhàng như hơi thở phả qua mặt, khiến cho toàn thân cảm thấy dễ chịu, nhẹ nhõm như chợt bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài mùa đông.
Mấy ngày hôm nay, tôi cứ nghĩ, có phải là vì nguyên nhân này nên lúc ấy, khi mà Nam Trúc Du tỏ tình với tôi, mặc dù không đồng ý nhưng tôi cũng không lên tiếng từ chối.

“Chị cả, cậu và Nam Trúc Du quen nhau ở đâu vậy? Hai người đã hẹn hò được bao lâu rồi?”, không biết là đứa con gái thứ mấy lại tiếp tục lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

“Tôi nói rồi, tôi hoàn toàn không…”, tôi ngẩng đầu, không thể nén nổi cơn giận đang ngùn ngụt bốc lên trong đầu thì đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt chờ đợi của cô bạn cùng bàn Lâm Miêu Miêu, rõ ràng là câu hỏi vừa rồi là của Lâm Miêu Miêu rồi.

“Tôi đâu có…”

“Đừng nói với tôi là cậu và Nam Trúc Du không hề hẹn hò với nhau. Cậu lừa người khác thì được, nhưng lừa làm sao được tôi? Nếu không cậu nói đi, đây là cái gì?”, Lâm Miêu Miêu khua khua mảnh giấy trong tay, nói: “Nhìn xem trên giấy này viết gì đi… người nhận: Tiểu Vũ, người gửi: Nam! Chị cả à, đừng cho rằng tôi là con ngốc, chữ Nam này chẳng phải là Nam Trúc Du sao?”

Hả, anh chàng Nam Trúc Du này gửi thư cho tôi từ lúc nào vậy nhỉ?
Tôi đứng dậy, nhanh tay cướp lấy mảnh giấy trong tay Lâm Miêu Miêu.
Hài, nhưng mà cái anh chàng này, đây là thời đại gì rồi mà còn dùng phương pháp đưa thư của người thời cổ như thế này nhỉ?

Tôi vừa lẩm bẩm vừa mở tờ giấy ra đọc. Trên giấy là vỏn vẹn một câu: “Tan học, gặp em ở nơi lần đầu tiên mình gặp mặt!”

Nơi đầu tiên mình gặp mặt? Nhớ lại cái buổi trưa âm u đó, trên con đường mê cung kì lạ kia, một chàng trai đẹp dịu dàng như hoa đào tháng ba đã xuất hiện từ phía sau tôi, người ấy đã nói bằng một giọng kiên quyết sẽ cố gắng hết mình để làm bạn trai thế thân cho tôi.
Trong lồng ngực tôi chợt dâng lên một cảm giác rất ngọt ngào.
Tôi không nén được liền khẽ nhoẻn miệng cười.

“Còn nói là không phải nữa? Chị cả, cậu có cần tôi cho mượn tấm gương để nhìn cái bộ dạng của mình lúc này không?”, Lâm Miêu Miêu nhìn tôi, khó chịu hét lên, “Xin cậu đấy, lúc này trên mặt cậu đã hiện ra dòng chữ ‘Tôi yêu rồi’ rõ rành rành kia kìa!”

Hừ, tôi không thèm để ý đến cái con ranh Lâm Miêu Miêu này nữa. Cứ nghĩ đến việc tan học có thể gặp được Nam Trúc Du là tâm trạng của tôi lại vô cùng hồi hộp, chẳng có hứng thú tranh cãi với cậu ta nữa.
“Lâm Xuân Vũ, em có nghe bài giảng của tôi không hả? Những bài trong đề thi này tôi đã giảng hết cả rồi, thế mà tại sao em chỉ được có 30 điểm?”, trong giờ số học, cô giáo lớn tiếng phê bình tôi.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng bào chữa thì cô giáo đã nói tiếp:

“Lâm Xuân Vũ, hôm nay sau giờ học, em phải làm lại tất cả
những bài tập trong đề thi này cho tôi. Làm đúng mới được về nhà!”, giáo viên số học kiêm giáo viên chủ nhiệm tàn nhẫn đưa ra tuyên bố này với tôi, “sáng sớm mai tôi sẽ đến lấy bài!”

Hả, nhìn đi nhìn đi! Điều duy nhất mà tôi biết lúc này là cô giáo chủ nhiệm đang phạt tôi, hơn nữa…thượng đế ơi, cho dù có làm đến sáng mai thì tôi cũng không thể làm xong đống bài này, mà cho dù có làm hết thì cũng không thể đúng hết được!

Xem ra cuộc hẹn mong chờ đã bị cô giáo chủ nhiệm độc ác phá tan tành rồi!

Để Nam Trúc Du không phải chờ lâu, đợi đến khi các học sinh đều đã ra về, tôi liền chạy ra con đường mê cung để tìm Nam Trúc Du.

“Như vậy sao, thế thì hết cách rồi!”, nghe xong những điều tôi nói, Nam Trúc Du thất vọng nhìn tôi, khẽ nói: “Thế Tiểu Vũ về lớp trước đi, không cần phải tiễn anh nữa đâu!”

Nam Trúc Du nói xong liền quay người bỏ đi.

Hài, mặc dù nói rằng mục đích đến con đường mê cung này là để bảo anh ấy đi về trước. Nhưng mà, sao anh ấy lại có thể như vậy chứ? Vừa nghe nói tôi bị phạt phải làm lại bài thi đã quay người bỏ đi rồi!
Hu hu hu…thật là đáng ghét, làm tôi suốt dọc đường đi cứ nghĩ xem phải nói như thế nào để thuyết phục anh ấy về trước, kết quả là…
Nói cái gì mà hẹn hò với tôi chứ? Hoàn toàn là lừa đảo mà! Đồ đáng ghét! Vừa nghe thấy mình bị phạt ở lại là quay đầu bỏ đi, không thèm ngoảnh lại nữa!

Nam Trúc Du, anh là đồ chết tiệt, đồ chết tiệt!

Tôi vừa mắng vừa lủi thủi đi về lớp học.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, nhìn vào những đề bài và công thức lạ hoắc trên bài thi, cảm giác duy nhất của tôi là…đói bụng quá!

“Tiểu thư…tiểu thư ơi! Nghe nói cô bị cô giáo bắt ở lại trường, cô không sao chứ?”, một giọng nói gấp gáp vang lên từ ngoài cửa.

Tôi vô vọng nhìn lên trần nhà: thượng đế ơi, có phải người nghĩ rằng con còn chưa đủ thê thảm sao?

“Tiểu thư, cô…cô không sao chứ?”, Tùng Bình vừa vào cửa đã hỏi dồn dập, anh ta lắc mạnh vai tôi, liến thoắng như một chú chim non.

Oái….ưu điểm lớn nhất của cái tên Tùng Bình này chính là rất khỏe, bị anh ta lắc mạnh như vậy khiến cho bộ não của tôi như đang bị nhảy nhót ở trong đầu vậy.

“Anh Tùng Bình, anh đang làm gì vậy hả? Tiểu Vũ bị anh lắc đến nỗi ngất đi rồi kìa!”, đúng vào lúc tôi đang định nổi trận loi đình thì một giọng nói trong veo cất lên, chẳng khác gì ánh mặt trời rực rỡ hiện lên xua tan mây mù, chiếu thẳng xuống mặt đất.

Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một chàng trai cực kì đẹp trai đang đứng dưới ánh đèn mờ mờ nơi cửa ra vào. Chàng trai ấy bước thật nhanh về phía tôi, lôi tôi ra khỏi bàn tay của Tùng Bình rồi hết sức tự nhiên, kéo tôi vào vòng tay anh.

“Nam Trúc Du, chẳng phải anh đã đi rồi sao? Sao lại quay lại thế?”, tôi dẩu môi, giọng điệu có chút hờn dỗi. (*^_^*), nói nhỏ với các bạn một câu, thực ra khi nhìn thấy anh chàng xuất hiện ở cửa, cơn giận của tôi đã giảm đi một nửa, tôi chỉ giả bộ tức giận mà thôi.

“Tiểu Vũ, anh xin lỗi!”, Nam Trúc Du lấy tay vuốt vuốt những sợi tóc rối tung trên đầu tôi do bị Tùng Bình lắc quá mạnh, “Nhưng mà anh tưởng là em muốn ngồi yên tĩnh một mình để làm bài, hơn nữa anh cũng cần có chút thời gian để chuẩn bị cơm tối cho em! Thực ra anh rất muốn ở lại cùng em, nhưng mà chỉ sợ em bị đói!”

“A..cơm tối?”, tôi cúi đầu, nhìn hộp cơm trên tay kia của Nam Trúc Du. Nhớ lại mùi vị thơm ngon của hộp cơm lần trước anh ấy chuẩn bị cho mình, tôi liền nuốt nước bọt cái “ực”.

“Mau…mau mau, Nam Trúc Du, em đói bụng chết đi được đây này! Em muốn ăn cơm!”, tôi reo lên.

“Tiểu Vũ, em không giận anh sao?”, Nam Trúc Du âu yếm nhìn tôi, thái độ đã trở lại dịu dàng như bình thường.

“Hừ, để em ăn xong rồi nghĩ tiếp!”, tôi hừ giọng, hiếm khi được một anh chàng chiều chuộng như vậy thì mình cũng phải ra vẻ chút chứ!
“Hài, em vẫn giận anh sao? Thôi vậy, thế thì anh đành mang hộp cơm này về thôi!”, Nam Trúc Du nhíu mày, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối: “Đáng tiếc thật, trong này có món bít tết, ngó sen chua ngọt và canh phù dung anh vừa mới làm. Nếu một mình anh ăn chắc no vỡ bụng ra mất!”
Sườn xào, ngó sen chua ngọt, canh phù dung…Tại sao anh chàng này mỗi lần đều làm toàn những món mình thích vậy nhỉ?

“Em có giận anh đâu!”, tôi không cam tâm, thò tay ra kéo áo Nam Trúc Du cầu xin.

Cái tên đáng ghét này, không hiểu học ai chiêu này? Càng đáng ghét hơn là tôi lại cảm thấy rất thích thú với cảm giác này, thậm chí ngay cả khi bị cái tên Nam Trúc Du này mang cơm tối ra “uy hiếp” , tôi còn cảm thấy hạnh phúc nữa chứ. Một thứ hạnh phúc rất tự nhiên và dễ chịu.

“Ha ha!”, nghe thấy tôi nói vậy, Nam Trúc Du liền đắc chí ngoảnh đầu lại, đặt hộp cơm lên bàn, sau đó mở ra. Hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp căn phòng.

“Em bắt đầu hành động đây!”, tôi reo lên sung sướng rồi vùi đầu vào ăn.

“Anh Tùng Bình đã ăn chưa thế? Anh có muốn qua đây ăn một chút với bọn em không? Em làm nhiều lắm!”, Nam Trúc Du ngoảnh đầu lại hỏi Tùng Bình, lúc này đang đứng há hốc miệng ở bên cạnh.

“Nam Trúc Du, cậu lừa tôi!”, Tùng Bình đột nhiên hét lên, lao về phía Nam Trúc Du.

“Bịch” một tiếng, cả hai người cùng ngã nhào ra đất.

“Chẳng phải cậu nói rằng nghe thấy Tiểu Vũ phải ở lại làm bài kiểm tra nên đã về trước rồi sao? Cậu lừa tôi, lại còn giở chiêu này để lấy lòng của Tiểu Vũ nữa, cậu thật là quá đáng!”, Tùng Bình đè chặt Nam Trúc Du xuống đất, phẫn nộ gào lên!

Ha ha, tôi vừa thưởng thức những món ngon vừa đưa mắt quan sát cảnh tượng trước mặt. Hài, vừa ăn vừa xem hài quả là một chuyện thú vị! (Chúng tôi không hề diễn kịch…. Tùng Bình tức tối gào lên)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: