truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc – Chương 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 20: Bị chàng bắt gặp 

Số 3 Giang Than là tòa nhà ở thế kỷ 20 được xây theo kiến trúc tân chủ nghĩa cổ điển, ở trong không chỉ có những vật phẩm cao cấp, món ăn cao cấp mà còn ngắm được cảnh đẹp trong thành phố.

Nơi này hội tụ nghệ thuật, văn hóa, mỹ thực cùng âm nhạc, là nơi xa hoa nhất trong thành phố S.

“Đánh thức kiến trúc bị ngủ say, kích hoạt lịch sử vốn im lặng, lịch sử cùng xa hoa lần lượt thay đổi, lại mang theo chút hương vị Paris.”

Một câu miêu tả đầy đủ cảm giác của Bối Bối khi đứng trong số 3 Giang Than. Hôm nay cô mặc trang phục trung tây kết hợp, thân trên là chiếc áo sườn xám bằng tơ lụa có thêu hoa hồng, hạ thân mặc chiếc váy màu trắng bó sát, trên tay cũng cầm chiếc xắc nhỏ có thêu hoa, trên tóc còn gài thêm chiếc trâm trân châu đen.

Đủ ngây thơ, đủ chân thành rồi chứ?!

Làm cho Đoàn Huy giật mình, vui sướng không nói lên lời, mặc dù cậu ta ăn mặc rất giản dị nhưng vẫn anh tuấn vô cùng.

Tiến vào Hean Georges, vô số ánh mắt thưởng thức nhìn về phía Bối Bối, nam nhân bên cạnh cô kiêu ngạo như chim khổng tước, mà cô chính là cái đuôi của khổng tước cần vứt bỏ.

>_<

Bối Bối thích mặc y phục trung quốc, ngoài ra còn muốn dọa Đoàn Huy, nhưng xem ra lại hoàn toàn ngược lại.

Đoàn Huy bộ dạng hớn hở, cho rằng chính cô nhận lời mời mà đi sao?

Bối Bối thật buồn bực…

Kế hoạch uy hiếp bị thất bại sao!

Hean Georges là nhà hàng nổi tiếng nhất trong thành phố S, có đầu bếp nổi danh trên thế giới, nhờ phúc của Long Điện, Bối Bối từng đến nơi này vài lần.

Dù vậy, bước lên sàn gỗ màu tối, nhìn lên tấm phù điêu trên trần nhà, ngọn đèn u ám chiếu rọi ở tấm gương lớn phía trên vẫn làm cho cô cảm giác hoảng hốt không tự chủ được.

Đặt trước bàn ở cạnh cửa sổ, không gian trước sau đều có cây xanh ngăn cách, tương đối riêng tư.

“Foie gras trước khi dùng bữa có được không?” Cậu ta nho nhã hỏi, ánh mặt trời trên mặt hiện lên thật dịu dàng. (Foie gras là một trong những món tinh tế phổ biến nhất của ẩm thực Pháp, là 1 loại pa tê gan ngỗng)

Bối Bối có chút đăm chiêu, cuối xuống nhìn thực đơn, không phản đối, gật gật đầu.

Đoàn Huy tâm tình tốt, không chút câu nệ, nhìn Menu gọi thức ăn, thuận miệng dùng tiếng Anh lưu loát hướng phục vụ sinh gọi cơm, còn cố ý vì Bối Bối gọi những món mà cô ưa thích, gọi thêm một chai rượu vang nho.

Màn đêm buông xuống, nhìn ánh đèn rực rỡ từ Giang than chiếu xuống giống như xuyên qua lịch sử, như đặt mình trong một bức vẽ cổ xưa.

Không thể không thừa nhận, nơi này thật hoàn mỹ, nhà hàng xa xỉ nhất, mỹ vị tuyệt hảo, với món gan ngỗng ngon nổi tiếng, bánh ngọt làm từ socola và kem vali tan chảy.

Mọi việc đều cực hoàn mỹ, nhưng nội tâm Bối Bối lại thật cực đoan, hỗn loạn. Nếu như cô vẫn là nữ sinh mới tốt nghiệp, hoặc không có một bằng hữu “Nhà giàu mới nổi” như Long Điện. Hơn nữa, trước mặt là một cực phẩm tiểu soái ca, không chừng hôm nay có thể đem hắn đi đặt phòng.

Nhưng cô không phải nữ sinh mới tốt nghiệp, tuy rằng cô là người thích dùng đồ dùng của chủ nghĩa tư bản, cô không hề để lộ ra những cử chỉ ngạc nhiên, thích thú trên gương mặt.

Đưa tay cầm lấy ly rượu, cô uống xong một ngụm rượu, không nghĩ cứ im lặng như vậy, mở miệng nói chuyện.

“Đoàn Huy, điều kiện của cậu tốt vậy, sau khi tốt nghiệp hẳn phải có rất nhiều lựa chọn, sao lại vào Thánh Thế?”

 Đoàn Huy buông dao nĩa, lấy khăn ăn xoa xoa miệng, thản nhiên cười nói: “Sao cô lại nghĩ vậy?”

Cô dựng thẳng mi: “Vô nghĩa, cậu có biết điều thứ 6 để đánh giá về Hean Georges là gì không?”

“Không biết, điều thứ 6 nào?” Cậu ta mờ mịt lắc đầu, với tay lấy ly rượu.

“Mẹ nó, mắc quá!” (Mẹ nó, đắt quá)

╮(_” )╭

Đoàn Huy thiếu chút nữa phun rượu trong miệng ra, chăm chăm nhìn Bối Bối nửa ngày, một tay chống cằm, hai vai run run, cuối cùng không nhịn được cười ra thành tiếng.

“Không được cười!” Bối Bối nổi giận: “Đừng cho là tôi không biết, phần ăn của tôi là nga Foie gras nổi tiếng, cá hồi nấu chín, bánh ngọt sôcôla, phần ăn của cậu là trứng cá muối, cá tuyết chiên, cà phê Brownie, đều là những món ăn nổi tiếng của Hean Georges, không có nhiều người biết đến! Mà tính tiền lương từ ngày làm việc của cậu đến nay, còn không bằng một nửa bữa cơm này!”

Cô nhìn lướt qua hắn từ đầu đến cuối đều dùng hàng hiệu, sau đó dừng lại ở cổ tay bên trái: “Lại càng không muốn nói, vật trên tay cậu có giá trị bằng một năm tiền lương của nhân viên bình thường trong Thánh Thế. Cậu vì sao lại đến Thánh Thế làm việc?”

“Vì cô.”

=”=

Quả nhiên đã ngả bài!

Như có tín hiệu cảnh báo xoay quanh đầu, Bối Bối toàn thân tiến vào trạng thái đề phòng, ánh mắt không chút lưu tình hướng về phía cậu ta.

Đoàn Huy gục đầu xuống, dùng ánh mắt trong sáng nhìn Bối Bối, lại vội vàng tránh đi, trên mặt phiếm hồng, dùng âm thanh rất nhẹ nói: “Sau lần đó, tôi nằm mơ thấy cô, nhớ cô đến không ngủ được, khi biết cô làm việc ở Thánh Thế, liền nhận lời mời vào làm việc ở đó.”

Kia, kia, lần đó chỉ là một lần!!! ( ̄口 ̄)!!

“Một lần thực sự không tính, cậu không cần để ở trong lòng, những tổn thất kia tôi có thể bồi thường cho cậu.” Bối Bối giọng run run nói với cậu ta, cô thực sự không thể tượng tượng ra tình hình của “lần đó”.

Không ngờ Đoàn Huy giận tím mặt: “Tổn thất của tôi có thể tính bằng tiền sao? Cô có biết khi ở Thánh Thế tôi lập tức nhận ra cô, nhưng cô căn bản không nhớ rõ tôi, căn bản không nhớ rõ cô đã từng cường hôn tôi, chúng ta đã từng thân mật như thế, tôi không phải có quá nhiều tổn thất sao?!”

Còn có… còn chính mình chủ động !!!

“Thật xin lỗi, là tôi uống rượu, thật không nhớ rõ đêm đó đã xảy ra chuyện gì!” Bối Bối bị mấy tảng đá ập đến, không thể đứng thẳng được, đành cúi đầu xám hối.

loading...

Ngọn đèn màu đen thay đổi, chiếc áo sườn xám làm nổi bật làn da tuyết trắng của Bối Bối, một đóa hoa nhiễm ánh hồng vừa mới khai ở vùng ngực, làm kiều mị lạ thường. Đoàn Huy dời ánh mắt, sắc mặt phiếm hồng, lông mi rơi xuống, buồn bã nói: “Cô không nhớ rõ, cô có thể không để trong lòng, nhưng đó là lần đầu của tôi…”

Ách ách ách ách…… Chẳng lẽ là đêm đầu tiên?!( ̄口 ̄)!!

Cuối cùng Bối Bối cũng không nói được gì, âm thanh bị nuốt vào trong bụng.

Trong lòng Bối Bối nổi trận phong ba…

Cô không những chỉ có 419, lại còn do cô chủ động!

Cô không chỉ chủ động, mà còn cùng với một xử nam?!

TMD, còn gì là đạo đức nữa? (TMD: mẹ nó)

“Cái kia… tuy rằng đó là lần đầu của cậu… ách… nhưng là chúng ta đều là những người đã trưởng thành, hẳn là cũng cần phải học hỏi.” Bối Bối nắm chặt khăn trải bàn, gian nan nói.

“Kết hôn được không?”

=”=

“Sự ham thích về thân thể chỉ là tạm thời, có lẽ cậu chỉ mê luyến trong một thời gian nhất định, qua một thời gian, cậu sẽ phát hiện chuyện lần đó không nghiêm trọng.” Bối Bối cơ hồ rơi nước mắt, gian nan nói.

“Đó là suy nghĩ nghiêm túc, chúng ta kết hôn được không?”

-.-

“Tôi lớn hơn cậu bốn tuổi, theo tuổi mà nói là không xứng đôi, ở chung sẽ có rất nhiều trở ngại. Hơn nữa, tôi đã nói rồi đây chỉ là do phản ứng thân thể, không phải chịu trách nhiệm gì. Cậu còn trẻ, không cần  đem tuổi xuân lãng phí, có lẽ cậu nên đi tìm một người trẻ tuổi phù hợp, từ từ tìm hiểu rồi dẫn đến tình yêu.” Bối Bối bám riết, tiếp tục không tha.

“Tuổi không phải vấn đề, đó không phải là tiêu chuẩn kết hôn của tôi, nên mới đề nghị cùng cô kết hôn.”

 (((‵□′)) ) giận dữ!

Cậu bé này sao lại không có hy vọng gì chứ, cô đã khuyên nhủ như vậy, cậu ta lại vẫn cố tình để ý đến buổi tối hôm đó!

Cô tuy rằng đã tấn công cậu ta, nhưng cô cũng là con gái a!

Chịu thiệt hẳn phải là cô, vì sao cậu ta lại coi đó là điểm yếu để lợi dụng, đề ra một yêu cầu rất quá đáng!

Lật bàn…

Bối Bối cao giọng, tức giận đứng lên:

“Kết hôn! Cậu có biết kết hôn nghĩa là gì không? Không phải chỉ là hai người đi đăng ký, ở cùng một nhà, ngủ chung một giường! Trước khi kết hôn phải có tình yêu, sau kết hôn phải có trách nhiệm! Tiểu hài tử mới tốt nghiệp như cậu thì biết gì về kết hôn? Sao lại có thể tùy tiện nói ra hai chữ đó? Nói cho cậu biết, Biện Bối Bối tôi kết hôn chính là yêu cả đời, không chỉ có cả đời mà có kiếp sau, kiếp sau nữa!”

Nhìn thấy Đoàn Huy bỗng dưng trừng mắt nhìn cô!

Hừ hừ… Nói đến cả đời sợ rồi sao!!!

Ngẫm lại một chút, cô hắng giọng tiếp tục nói:

“Còn có, muốn kết hôn với tôi không đơn giản như vậy. Mơ ước của tôi là tổ chức hôn lễ bên bờ biển trên hòn đảo nhỏ, phỉa sử dụng loại rượu Louis Roederer Champagne để đãi khách, hoa bay đầy trời, còn có chiếc cúp ghi tên hai người.”

Hmm… Ngay cả có tiền cũng khó có thể làm được như vậy!

Bối Bối liên tưởng đến một người, đắc ý bổ sung: “Cho dù là Tỉ Hà Di cũng chưa chắc thỏa mãn được những yêu cầu của tôi.”

Vừa nói xong, cảm giác búi tóc trên đầu buông lỏng, tóc xoăn dài như thác nước rối tung xõa xuống.

Chuyện gì vậy? Ai cầm trâm cài tóc của cô đi, rất không phong độ, hơi quá đáng a!

Bối Bối nổi giận, đột ngột quay người lại.

Người phía sau cao hơn cô một cái đầu, bờ vai rộng, áo khoác kiểu tây, những sợi tóc trên trán rủ xuống, phe phẩy trong gió, con ngươi đen như ngọc, bàn tay tinh tế đoan trang đang cầm chiếc trâm trân châu đen.

Nửa ngày sau, con ngươi kia quét về phía Bối Bối, khí thế bá đạo lãnh liệt, khiến toàn bộ nhà ăn đều hướng mắt nhìn về phía bọn họ.

Thân thể Bối Bối đã cứng nhắc, lại bị ánh mắt đó lướt qua, nhất thời chân mềm nhũn!

Yêu nghiệt… Boss yêu nghiệt…

Phản ứng của cô thực trì độn mà.

Boss yêu nghiệt đại nhân không phải tên “Tỉ Hà Di” sao?

TL, để cho cô đi chết đi!!!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: