truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 8.3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Lâm Diệu lại lần nữa định ôm tôi vào
lòng, tôi không từ chối, ai không có quá khứ chứ? Cái tôi quan tâm là hiện tại,
chỉ cần hiện giờ anh không còn yêu cô ta nữa cái gì cũng không quan trọng.

- Thế vì sao anh muốn em đền tiền? – Tôi
chua xó

- Khng đền tiền còn có cách nào khác
không? Anh vốn định cùng em đi đòi lại công bằng, nhưng giờ em thấy có được
không? Trần Thi Huy có thể bỏ qua cho em không? Thậm chí anh còn nghĩ, lần này
cô ta cố tình nhắm vào em! Lần trước ở spa của Tiểu Phụng, em có nhớ là anh nói
bụng dạ khó chịu không? Thực ra anh đã nhìn thấy cô ta! – Lâm Diệu bình tĩnh
phân tích tình hình.

- Thế nên anh đã trốn trong nhà vệ sinh?
– Tôi lạnh lùng hỏi.

 

- Vì sợ em nhận ra mà! – Lâm Diệu nói. –
Giờ thì em bị cô ta tìm đến tận cửa rồi!

Đúng thế, không thèm giục hàng, thẳng thừng
nhờ luật sư kiện cáo. Người trong ngành ai chẳng biết rõ, chỉ cần không làm nhỡ
thời gian sử dụng của cô, lúc nào giao hàng mà chẳng được. Ai đặt hàng mà chẳng
đề phòng trước. Nếu như thực sự cần gấp mà không giao hàng được, gây tổn thất lớn
thì không chỉ công ty tôi mà ngay cả giám đốc thu mua như cô cũng khó mà được
yên!

Chẳng trách mà không cho nhân viên thúc
hàng, hóa ra tất cả đã có âm mưu, kế hoạch, động cơ từ trước. Hai lần gặp tôi ở
spa, cô đã lén nghe trộm chuyện của tôi và Tiểu Phụng, đã biết rõ về tôi. Lần
sau rất có thể cô ta đã nhìn thấy Lâm Diệu rồi, đúng là một con đàn bà độc ác.
Bản thân mình đá người ta rồi lại còn trách người ta không quay lại với mình nữa.
Đã trách người ta không chấp nhận mình nữa thì thôi, lại còn cố tình kéo tôi xuống
bùn, đúng là đồ không biết xấu hổ!

- Không được, em nhất định phải gặp tổng
giám đốc của họ! – Tôi bướng bỉnh nói.

- Lâm Sảng, thôi bỏ đi, đền tiền thì đền
tiền! – Lâm Diệu khuyên can.

Giờ tôi chẳng hề cảm kích Lâm Diệu,
không một chút nào. Bạn gái cũ của anh gây sự với tôi, thế mà anh để mặc cho cô
ta bắt nạt tôi

- Lâm Diệu, anh sợ cô ta không tha cho
em hay là sợ em đối phó với cô ta? – Tôi cáu kỉnh hỏi.

- Em nói gì vậy? Anh đối xử với em thế
nào em còn không biết à? Em còn nói như vậy nữa, phải đền tiền thì đừng đến tìm
anh đấy! – Lâm Diệu cũng bực bội đáp.

Hừ, tôi cười nhạt, tôi chưa bao giờ nghĩ
sẽ lấy tiền của anh đi bồi thường cho người ta. Với tính khí của tôi thường
ngày, gặp phải chuyện này chắc tôi đã một cước đá anh đi Tây Thiên thỉnh kinh rồi,
nhưng giờ đang đụng độ tình địch, mặc dù trời yên bể lặng nhưng ai mà biết có
sóng ngầm hay không? Lúc quan trọng này không thể để anh thất vọng về tôi được.
Cho dù có phải đền tiền tôi cũng sẽ tự làm. Hai người đàn bà đánh nhau, không
có chỗ cho đàn ông xen vào.

- Thôi được rồi, để em nghĩ đã, em về
nhà đây! – Tôi lảng ra khỏi vòng tay Lâm Diệu, chỉnh lại quần áo. Lâm Diệu kéo
tay tôi lại, bảo tôi không về có được không, nhưng tôi nói hôm nay không có tâm
trạng nên bỏ về luôn.

Giờ tôi phải chuẩn bị kỹ càng. Đương
nhiên đền tiền là trường hợp xấu nhất, nhưng vẫn phải tính đến. Tôi gọi điện
cho Bầu Trời, bảo anh ta hãy cho tôi sức mạnh. Bầu Trời hỏi tôi định làm thế
nào, tôi nói tôi muốn đi tìm tổng giám đốc của họ, không cho gặp tôi sẽ xông
vào, không đàm phán được thì sau này chấm dứt làm ăn với họ. Bầu Trời nói được,
những loại khách hàng thế này không thể hầu hạ được. Còn bảo tôi nếu đàm phán
không được, công ty sẽ chi một nửa, một nửa tôi tự nghĩ cách, đó coi như là trừng
phạt, cũng là để dễ ăn nói với các đồng nghiệp khác, có thể sau này sẽ nghĩ
cách để hoàn trả lại cho tôi. Tôi rất cảm động, Mạc Lãnh, cậu đúng là không lấy
nhầm người! Tôi nhắc Bầu Trời rằng nếu tôi đền tiền, nhất định phải nói với Lâm
Diệu là tiền của công ty. Bầu Trời không hỏi han mà nhận lời ngay, chuyện riêng
của nhân viên, ông chủ có quyền gì mà can thiệp quá sâu

Doctor Hoàng, giờ người duy nhất có thể
cứu tôi chỉ còn lại anh thôi.

Tôi mặt dày đến phòng khám của Doctor
Hoàng, ngồi chờ ở bên ngoài cho đến khi hết giờ làm rồi âm thầm đi vào phòng
khám.

- Sao lại đến đây? Thuốc của mẹ cô chắc
chưa uống hết mà! – Doctor Hoàng vừa nhìn thấy tôi đến đã ngạc nhiên, đặt bộ quần
áo đang chuẩn bị thay xuống, kéo tôi hỏi. – Xảy ra chuyện rồi hả?

- Chuyện đó, chính là… Mười nghìn tệ lần
trước, còn hiệu lực không? Sau đó, anh có thể cho tôi vay chút tiền không? Giờ
đang cần gấp, sau này nhất định tôi sẽ trả! – Tôi muốn khóc, thật sự muốn khóc.

Doctor Hoàng có vẻ kinh ngạc thấy rõ,
anh làm sao ngờ được một người đang yêu một người đàn ông có tiền như tôi lại
đi hỏi vay anh tiền. Thật mất mặt!

- Xảy ra chuyện gì rồi? – Doctor Hoàng bảo
tôi ngồi xuống ghế, kéo ghế lại gần tôi, hỏi.

Tôi kể lại câu chuyện mình đã kể cho Lâm
Diệu nghe một lần nữa, chờ đợi đáp án của anh, có cho mượn tiền hay không?

- Chi phiếu thì không thành vấn đề, tiền
cũng có thể cho cô mượn, chỉ có điều tôi muốn hỏi, tại sao cô không tìm bạn trai
giúp đỡ? – Doctor Hoàng nghe tôi nói hết liền hỏi.

- Tôi có thể không trả lời không? – Tôi
không muốn kể cho đối phương nghe chuyện giữa Lâm Diệu và Trần Thi Huy. – Chỉ
có điều chuyện tôi hỏi vay anh tiền tuyệt đối không thể để cho anh ấy biết

- Được thôi! – Doctor Hoàng mỉm cười,
chuẩn bị viết chi phiếu. – Đối phương là ai là to gan gớm, dám đắc tội với cả
cô, tôi thấy lo thay cho họ đấy?

- Là công ty B, cái cô giám đốc thu mua
kia cứ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, lần đầu tiên tôi gặp phải một đối thủ
đáng sợ đến thế. Kể ra không phải là kẻ thù thì giới thiệu cô ta cho anh cũng
được đấy! – Giới thiệu cho anh để cho Lâm Diệu bỏ cuộc hoàn toàn, cũng có thể
là để cho cô ta từ bỏ hoàn toàn.

- Công ty B ư? – Doctor Hoàng dừng viết.

Ôi trời, đừng có nói với tôi là anh với
cô ta cũng có quan hệ ám muội nhé!

- Anh quen à?

- Chi phiếu từ từ hãy chuẩn bị, tôi quen
với tổng giám đốc công ty đó, ông ta bị viêm mũi phải nhờ tôi điều trị mới khỏi,
biết đâu chừng tôi có thể giúp cô hẹn gặp mặt ông ta, đến lúc ấy cô thử thuyết
phục ông ta xem sao! – Doctor Hoàng đứng dậy đi thay quần áo. – Giờ chúng ta đi
ăn cơm, chỉ có điều bữa cơm này là do cô mời đấy!

- Ok, thế nào cũng ok! Ân nhân à, anh
chính là anh ruột của tôi đấy!

Bởi vì có đặc quyền của Bầu Trời ban
cho, bởi vì có sự hỗ trợ của Doctor Hoàng, tôi oai phong tiến vào công ty B và
đi thẳng lên phòng tổng giám đốc

 

Doctor Hoàng nói vài câu với thư ký rồi
đi vào văn phòng gặp Tổng giám đốc Ngụy

- Tổng giám đốc Ngụy dạo này vẫn khỏe chứ?
– Doctor Hoàng hỏi.

- Bác sĩ Hoàng thật có lòng. Giờ ít bác
sĩ tận tâm được như anh lắm, đã chữa khỏi bệnh rồi còn đến “ bảo hành” nữa à?
Ha ha ha! – Tổng giám đốc Ngụy vừa nhìn thấy Doctor Hoàng đã vui ra mặt, sau đó
nhìn thấy tôi, ông ta thoáng chút ngạc nhiên. – Cô đây là?

 

- Chào Tổng giám đốc Ngụy, tôi là nhân
viên của Công ty Dật Thiên, tên là Lâm Sảng ạ. Bởi vì ngài không chịu gặp mặt
nên tôi đành mạo muội nhờ bác sĩ Hoàng giúp đỡ! – Không đợi Doctor Hoàng mở lời,
tôi đã lên tiếng.

- Bác sĩ Hoàng, hóa ra không phải là đến
“ bảo hành” à? – Tổng giám đốc Ngụy hết nhìn tôi rồi lại nhìn Doctor Hoàng, nụ
cười trên môi chợt tắt ngấm.

Doctor Hoàng không nói gì, chỉ cười nhạt.

- Cô Lâm nếu đến đây vì chuyện của quý
công ty không giao hàng đúng hẹn thì không cần nói gì thêm! – Tổng giám đốc Ngụy
chặn ngay đường tiến của tôi. Không sao, hôm nay tôi đến đây là có sự chuẩn bị
từ trước; kể cả có thua cuộc phải bồi thường cũng không thể thua ý chí.

- Tổng giám đốc Ngụy làm trong nghề này
cũng đâu phải chỉ mới một hai năm. Quy tắc trò chơi của trong ngành không cần
tôi lặp lại ngài cũng hiểu rõ! – Tôi dừng lại một chút, nhìn Doctor Hoàng. –
Giúp tôi rót cốc nước được không?

Doctor Hoàng đứng dậy đi

Mặt Tổng giám đốc Ngụy chợt biến sắc, lập
tức nói:

- Khoan đã, khoan đã! Đã đến đây thì đều
là khách!

Ông ta gọi cho thư ký bảo mang nước vào.
Doctor Hoàng liền ngồi xuống.

- Tôi không dám nói sản phẩm của công ty
tôi là tốt nhất, chỉ có điều chúng tôi đã hợp tác với quý công ty từ lâu, nghĩ
ra cũng thấy chúng ta làm ăn rất hợp nhau. Đương nhiên, không kịp giao hàng là
lỗi của chúng tôi đầu tiên, quý công ty đòi bồi thường cũng không phải là vô cớ
gây chuyện. Chỉ có điều Tổng giám đốc Ngũ của chúng tôi không thể hiểu nổi, kể
từ khi thành lập công ty đến giờ, đây là lần đầu tiên gặp chuyện bồi thường thiệt
hại trong khi khách hàng chẳng mảy may tổn thất lấy một xu. Vì vậy hôm nay tôi
đến đây là muốn hỏi, liệu có nhất định phải bồi thường không? – Tôi nhìn thẳng
vào mặt Tổng giám đốc Ngụy, rõ ràng ông ta đã bị tôi trấn áp.

- Cần, nhất định phải bồi thường! Đây là
quy định, một khi làm trái quy định, sau này làm sao hợp tác? – Tổng giám đốc
Ngụy nói.

- Ok! – Tôi cười. – Vậy thì cứ làm thế
đi thưa Tổng giám đốc Ngụy! Sau khi về công ty tôi sẽ thông báo cho phòng tài vụ
chuyển tiền vào tài khoản của quý công ty. Xin lỗi đã làm phiền! Còn về chuyện
hợp tác sau này, tôi nghĩ ngài không cần phải lo lắng nữa, thiết bị của công ty
tôi chắc không xứng với sản phẩm của công ty ngài đâu ạ!

Tổng giám đốc Ngụy vẫn ngồi im như thóc.

- Còn nữa, tôi tin rằng chỉ chưa đến
ngày mai, tất cả những người trong ngành chúng tôi sẽ biết chuyện công ty tôi
phải bồi thường, tiếng xấu thường đồn xa mà! Cứ coi như tôi nhắc nhở các ngài,
chọn lựa bên cung ứng đương nhiên rất quan trọng, nhưng lựa chọn khách hàng
cũng quan trọng không kém. Hơi một tí là bắt khách hàng bồi thường, tôi đoán chẳng
ai dám làm ăn với các ngài nữa đâu ạ!

Cô thư ký bê nước vào, tôi chậm rãi nhấp
một ngụm, lặng lẽ quan sát vẻ mặt của Tổng giám đốc Ngụy.

- Cô Lâm nói vậy thành ra là lỗi của
công ty chúng tôi rồi! – Ông ta chuyển sang bộ mặt cười.

- Đâu có, tôi tuyệt đối không có ý này!
Sai đương nhiên là do chúng tôi, vì vậy tôi đến đây là để xin lỗi, hi vọng có
thể nhận được sự thông cảm của quý công ty! – Tôi cũng nở nụ cười. – Vì chuyện
này, trong công ty tôi suýt chút nữa thì nổ ra bạo động, vừa kiểm điểm vừa phạt
tiền. Tổng giám đốc Ngũ còn nói, nếu như tôi không thể thuyết phục được Tổng
giám đốc Ngụy tha thứ, sau này không cần đi làm nữa. Thực ra nghỉ việc đối với
tôi cũng không phải chuyện gì đáng sợ, nhưng nghĩ sau này không thể tiếp nhận
đơn hàng của quý công ty nữa, tôi thấy như sắp đến ngày tàn của thế giới vậy!

Doctor Hoàng ho vài tiếng nhưng bị tôi lừ
mắt.

- Bác sĩ Hoàng, cô Lâm là bạn gái của
anh à? – Tổng giám đốc Ngụy bị những lời lẽ của tôi lay động, cười cười hỏi
Doctor Hoàng.

- Hả? Đúng vậy, không thông báo trước với
ngài, thất lễ quá! – Doctor Hoàng kéo tay tôi đóng kịch. Tôi định kéo tay ra
nhưng bị anh ta giữ chặt lấy.

- Thôi được rồi, cứ coi như tôi nể mặt
bác sĩ Hoàng vậy. Căn bệnh cũ giày vò tôi bao nhiêu năm nay, nếu như không có
bác sĩ Hoàng chắc tôi đã phải về hưu sớm rồi! Chuyện bồi thường thôi bỏ qua,
sau này không được để xảy ra chuyện thế này nữa nhé! – Tổng giám đốc Ngụy c điện
thoại, dặn dò thư ký bảo Giám đốc Trần rút đơn kiện. Tôi vui như mở cờ trong bụng.

- Vâng vâng vâng, tuyệt đối không đâu ạ,
sau này hàng của quý công ty nếu bị chậm một tiếng tôi sẽ bị rụng một sợi tóc ạ!
– Tổng giám đốc Ngụy bị tôi chọc cho bật cười, đứng dậy bảo chúng tôi cùng đi
ăn. Tôi thừ người, trên người tôi đâu có mang theo nhiều tiền

 

- Không cần đâu Tổng giám đốc Ngụy, tôi
hi vọng ngài không phải gặp tôi nhiều! – Doctor Hoàng từ chối. May quá, may
quá!

- Hả? A ha ha, nói hay lắm, sau này tôi
không bao giờ muốn gặp lại anh nữa! Vậy thì không tiễn nữa nhé. Cô Lâm, cô thật
là có con mắt chọn bạn trai đấy! – Tổng giám đốc Ngụy nhìn chúng tôi đầy ẩn ý.
Tôi cười gượng gạo, thật là oan uổng quá!

Ra khỏi văn phòng của Tổng giám đốc Ngụy,
tôi liền oán trách Doctor Hoàng, ban nãy sao không phủ nhận

- Cô ngốc à, cô tưởng Tổng giám đốc Ngụy
là đồ ngốc, để bị “tấm chân tình” của cô lay động thế sao? Tổng giám đốc Ngụy
làm vậy là để tìm bệ xuống nước đấy, vì thế ông ta mới cố ý nói là nể mặt tôi
tha cho cô lần này. Cô tưởng là cái mặt của tôi to lắm à? Nếu mà phủ nhận ông ấy
xuống nước kiểu gì? – Doctor Hoàng giáo huấn tôi

Thương trường đúng là đen tối, lòng người
thật khó đoán. Nhưng điều càng khó đoán hơn: Trần Thi Huy đang đứng chờ đợi,
ánh mắt oán hận hướng về phía Doctor Hoàng.

 Không phải ánh mắt ấy nên hướng về
phía tôi sao? Vở kịch đã thay đổi.

Lẽ nào không phải Lâm Diệu và Trần Thi
Huy có quan hệ ám muội mà là tôi và Doctor Hoàng? Trần Thi Huy muốn đối phó với
tôi không phải là vì Lâm Diệu mà là vì Doctor Hoàng? Tôi oan ức quá, tôi có thể
giải thích không? Kéo bạn trai của người ta để đối phó với người ta, tôi đang tạo
nghiệp chướng gì thế này?

Tôi định đi lên trước giải thích với Trần
Thi Huy. Doctor khẽ liếc Trần Thi Huy rồi kéo tay tôi:

- Đi thôi!

Thế là tôi trở thành kẻ vô liêm sỉ nhất
trần đời.

Doctor Hoàng đưa tôi về công ty, tôi định
hỏi anh chuyện liên quan đến Trần Thi Huy nhưng lại sợ đổ thêm dầu vào lửa, ban
nãy ánh mắt của Trần Thi Huy cứ như muốn giết người vậy.

Mọi người trong công ty hay tin không phải
bồi thường liền ồ lên hoan hô, ai nấy đều khen tôi giỏi giang, dũng cảm. Người
vui nhất chính là sếp, vui như gả được con gái đi vậy, lại còn len lén gạt nước
mắt chứ. Bầu Trời không khen ngợi mà chỉ nhắc nhở tôi sau này tuyệt đối không
được phạm sai lầm như vậy nữa. Tôi đâu dám?

Đáng nhẽ ra tôi đang rất u uất vì ánh mắt
giết người của Trần Thi Huy, nhưng nghe bọn họ tâng bốc, tôi lại bay lên tận
chín tầng mây. Tôi định gọi điện cho Lâm Diệu báo cho anh tin vui nhưng vừa cầm
điện thoại lên đã thấy Lâm Diệu đến. Anh chạy đến tận công ty tôi, có phải anh
đã biết tin từ Bầu Trời nên đặc biệt đến đây chúc mừng tôi? Chỉ có điều, sao mặt
anh lại sầm sì thế kia?

Tôi bị Lâm Diệu lôi ra khỏi ghế, đi thẳng
vào phòng sếp. Sếp nhìn thấy chúng tôi, ngạc nhiên đến rơi cả kính.

- Ông ra ngoài một chút đi! – Lâm Diệu
nói với sế.

Sếp ngây người:

- Đây, đây là văn phòng của tôi mà!

Lâm Diệu không phải đến để chúc mừng tôi
mà là đến để cãi nhau với tôi. Chuyện tôi với Doctor Hoàng cùng đến gặp Tổng
giám đốc Ngụy đã bị tiết lộ rồi sao? Tôi đánh mắt ra hiệu với sếp, bảo ông ấy
ra ngoài.

Sếp run rẩy đi ra ngoài cửa, lúc chuẩn bị
đóng cửa còn nói với chúng tôi:

- Lâm Sảng, tí nữa nói nhỏ thôi kẻo ảnh
hưởng đến mọi người nhé!

Nói rồi liền đóng cửa lại. Sếp tưởng bọn
tôi sẽ làm gì chứ?

- Anh đã bảo là bồi thường rồi sao em
còn không nghe? – Lâm Diệu oán trách.

Mọi cảm giác vui mừng phút chốc tan biến.
Hóa ra tôi đi với ai cũng không quan trọng, quan trọng là tôi đến tìm ai. Lâm
Diệu, tất cả những gì anh nói đều là giả phải không, cái kết luận tôi đoán cuối
cùng mới là thật.

- Em không muốn bồi thường, em không có
tiền! – Tô cố nhẫn nhịn. Lâm Diệu, cho dù anh lo lắng cho cô ta cũng được, giờ
cô ta đã là bạn gái của Doctor Hoàng rồi, tôi sẽ khiến anh quên cô ta.

- Anh đã nói anh sẽ bỏ tiền cơ mà! – Lâm
Diệu ghé sát vào mặt tôi, chóp mũi chạm vào trán tôi.

 

 

- Em không muốn dùng tiền của anh! Ít nhất
lần này em không muốn phải dùng tiền của anh! – Tôi giải thích. Tôi không muốn
lấy tiền của anh để bồi thường cho cô ta, tôi không sao thuyết phục được bản
thân mình.

 

 

- Tại sao? – Lâm Diệu hỏi.

 

 

- Chẳng tại sao cả! Lâm Diệu tại sao
chúng ta cứ phải cãi nhau vì chuyện này? – Thôi bỏ đi, cứ cãi nhau mãi tôi sẽ
nói ra mất.

 

 

- Bởi vì em cứ khăng khăng cố chấp, em
thậm chí còn đi cùng cái tên họ Hoàng kia, em tưởng hắn ta là người tốt à?

 

 

- Em sợ ngộ nhỡ không đàm phán được phải
bồi thường, vì vậy mới đến mượn tiền anh ta. May thay anh ta quen với Tổng giám
đốc Ngụy, chứ nếu không em đâu dễ dàng gặp được ông ta? – Tôi buột miệng khai
ra.

 

 

- Em đến tìm anh ta vay tiền ư? – Lâm Diệu
lạnh lùng nhìn tôi, lập tức thả tay tôi ra rồi cười nhạt. – Xem ra quan hệ của
hai người cũng không phải bình thường!

 

 

- Lâm Diệu, bản thân anh không trong sạch
thì chớ có hắt bùn lên người em! Thế tại sao anh không nghĩ rằng bản thân vì
không muốn em đối phó với Trần Thi Huy nên mới bảo em bồi thường! Đúng, anh có
tiền, đối với những người có tiền của như anh, những chuyện có thể giải quyết bằng
tiền thì cứ giải quyết bằng tiền, nhưng em thì khác! – Điệu cười nhạt của Lâm
Diệu khiến tôi chua xót, tôi chưa bao giờ thất vọng với anh như vậy.

 

 

- Em nhìn nhận về anh như vậy sao? –

 

- Đúng! Giờ Trần Thi Huy đang tổn
thương, anh có thể đến an ủi cô ta rồi đấy. Em có thể tiễn anh ra cửa, đồng thời
đảm bảo sẽ không rơi một giọt nước mắt! – Đàn ông với đàn bà cãi nhau, những
câu nói tuyệt tình thế nào cũng nói ra miệng được. Nhưng lời vừa ra đến miệng
tôi đã thấy hối hận, nước mắt trào ra.

 

 

- Thế giờ có phải em sẽ quay đầu đến với
tên họ Hoàng kia không? Giống như lúc đầu từ bên Trương Hạo đến bên anh? Sau đó
lại hỏi anh ta: “Anh có thích em không?”. Em tưởng rằng anh ta sẽ trả lời em
như anh đã trả lời: “Đúng, thích từ rất lâu rồi!”. Tôi thật không tin Lâm Diệu
có thể nói ra được những điều như vậy.

 

 

Tôi còn chưa kịp mở miệng anh đã nói tiếp:

 

 

- Em nhầm rồi, em tưởng rằng cái tên họ
Hoàng ấy thích em thật ư? Em có biết anh ta với Trần Thi Huy có quan hệ gì
không?

 

 

Tôi vung tay tát vào mặt Lâm Diệu. Lần
này không phải là gõ đầu mà là đánh vào mặt. Hóa ra anh ấy đã biết hết tất cả.

 

 

loading...

- Lâm Diệu, anh thực sự làm em quá thất
vọng!

 

 

Tôi lao ra ngoài, bỏ lại Lâm Diệu đứng
trơ ra vì bị đánh. Các đồng nghiệp đứng vây quanh cửa, nhìn thấy tôi ra liền vội
vàng tản đi. Tôi không để mình rơi một giọt lệ, đi thẳng ra ngoài bắt một chiếc
xe đến phòng khám của Doctor Hoàng. Lúc này chắc đã hết giờ làm. Tôi lấy điện
thoại ra gọi cho anh ta, nói có chuyện cần nói với anh ta, hãy ở phòng khám đợi
tôi. Không đợi Doctor Hoàng trả lời, tôi liền cúp máy.

 

 

Hóa ra tình cảm có sâu đậm đến đâu cũng
chẳng thể thắng được người cũ. Tôi thắng được sự tự tôn nhưng lại thua tình cảm.
Nhưng Lâm Diệu ơi, anh có thể lấy lại được không?

 

 

Cho dù thế nào thì với Doctor Hoàng, tôi
cũng phải nói một tiếng cảm ơn và xin lỗi. Tình cảm của mình đã không thành rồi,
không thể phá hoại tình cảm của anh ta với Trần Thi Huy được. Còn về sau này,
tôi cười như mếu, còn có sau này không?

 

 

 

Đến phòng khám của Doctor Hoàng, vừa mới
đẩy cửa bước vào đã nghe thấy có tiếng nói từ trong vọng ra.

 

 

- Hôm nay anh làm vậy là có ý gì hả? –
Giọng nói của Trần Thi Huy, quả nhiên là đang cãi nhau.

 

 

- Thi Huy, em đừng giận! – Đồ ngốc, ngay
cả giải thích cũng không biết, xem ra phải đến lượt tôi ra tay rồi!

 

 

- Anh họ, Lâm Diệu trước đây đối xử với
em thế nào anh cũng biết, tại sao hôm nay còn hướng mũi nhọn vào em? – Trần Thi
Huy nói.

 

 

Bàn tay đang định đẩy cửa chợt khựng lại
trong không trung, đầu tôi như có một khối thuốc nổ nổ tung. Tôi dựa lưng vào
tường để không ngã xuống đây. Anh họ, tiếng gọi anh họ của Trần Thi Huy khiến
toàn thân tôi rụng rời.

 

 

- Lâm Diệu đối xử với em như thế nào là
việc của Lâm Diệu, liên quan gì đến Lâm Sảng? Em mà động đến Lâm Sảng là anh
không đồng ý đâu. Em làm vậy chẳng có lợi gì cho em cả! – Doctor Hoàng nói.

 

 

- Anh thích cô ta rồi chứ gì? – Trần Thi
Huy nói.

 

 

- Không có chuyện đó đâu! Tm lại sau này
em đừng gây chuyện với cô ấy!

 

 

Tôi nên cảm ơn anh sao, Doctor Hoàng,
anh luôn đối xử tốt với tôi, đều là vì có mục đích. Chỉ một ngày mà phải nhận
bao nhiêu là cú sốc, tôi đột nhiên thấy khâm phục bản thân mình, một mình tôi lại
có thể gây ra bao nhiêu sóng gió. Thế này là đề cao tôi quá, tôi sẽ tổn thọ mất!

 

 

- Không có thì tốt! Em đi trước đây!
Không cần tiễn!

 

 

 

Tôi vội vàng núp ra phía sau, cho đến
khi Trần Thi Huy ra khỏi cổng tôi mới cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt,
đợi khoảng mười phút sau mới đẩy cửa bước vào.

 

 

- Doctor Hoàng! – Tôi nước mắt nhạt
nhòa, là tôi giả bộ đấy.

 

 

- Lâm Sảng, sao lại đến đây? – Cái gì mà
sao tôi lại đến đây? Chẳng phải tôi đã gọi cho anh rồi sao?

 

 

- Tôi với Lâm Diệu cãi nhau rồi, Lâm Diệu
hiểu nhầm quan hệ của hai ta, đòi chia tay với tôi! – Tôi kéo áo Doctor Hoàng,
đau khổ nhìn anh.

 

 

- Cô có giải thích không? – Doctor Hoàng
có vẻ căng thẳng. Giả bộ, giả bộ chứ gì, chúng tôi chia tay anh càng vui chứ sao?

 

 

- Tôi có, nhưng anh ấy không nghe, hóa
ra anh ấy và cái cô họ Trần kia từng yêu nhau, chuyện lần này anh ấy rất giận.
Tôi phải làm gì đây? – Tôi khóc như mưa, nước mắt nước mũi dây đầy vào áo anh
ta.

 

 

- Nếu anh ta thực sự là người như vậy,
anh ta không xứng đáng yêu cô, chia tay có khi chuyện tốt! – Lộ nguyên hình rồi
đấy, tốt lắm!

 

 

- Doctor Hoàng, anh có thích tôi không?
– Tôi đắm đuối nhìn anh ta.

 

 

- Hả? – Anh ta ngây ra. – Lâm Sảng,
cô…

 

 

- Doctor Hoàng, anh có thích tôi không?
– Tôi lại hỏi.

 

 

- Lâm Sảng, ban nãy cô đã nghe thấy hết
rồi hả? – Doctor Hoàng nhận ra, mặt chợt biến sắc.

 

 

Tôi vung tay cho Doctor Hoàng một bạt
tai.

 

 

- Tôi cứ tưởng trên đời có một thứ tình
bạn trong sáng, không dính dáng gì đến tình cảm nam nữ, giống như anh đối với
tôi vậy, nhưng thực ra đó chỉ là giả.

 

 

- Lâm Sảng, nghe tôi nói đã… – Doctor
Hoàng giữ chặt lấy tay tôi, đề phòng tôi lại ra tay lần nữa.

 

 

- Lâm Sảng, cô có thể phủ nhận lòng tốt
của tôi với cô sao? Chuyện cô là bạn gái của Lâm Diệu tôi mới biết hôm đi mua
điện thoại thôi, trước đây những gì tôi làm đều là giả hay sao? Đương nhiên tôi
không mong anh ta là bạn trai của cô, bởi vì một thiếu gia như anh ta không thể
nào chung thủy với cô, tôi lo lắng cô sẽ lại có kết cục bi đát như em họ tôi, lại
lo nếu như tình cảm của anh ta dành cho cô là thật, những lời tôi nói sẽ ảnh hưởng
đến tình cảm của hai người, vì vậy tôi luôn để ý đến hai người, luôn tỏ vẻ thân
mật với cô trước mặt anh ta. Nếu như anh ta vì chuyện này mà dễ dàng chia tay với
cô, vậy thì thứ tình cảm ấy có cần thiết phải tiếp tục không? Đó rốt cuộc là lý
do hay cái cớ để chia tay? Lâm Sảng, tôi hi vọng cô hạnh phúc, bởi vì cô luôn
làm tôi vui vẻ, tôi hi vọng có thể nhìn thấy cô vui vẻ. Lòng tốt của tôi dành
cho cô là thật, không có mục đích gì! – Đầu óc rối bời, tôi không biết được đâu
là thật, đâu là giả nữa.

 

 

- Em họ anh chắc chắn đã nói với anh lý
do vì sao hai người họ chia tay rồi phải không? Chắc chắn cô ta đã nói với anh
rằng cô ta đã được người khác tán tỉnh ra sao và bỏ rơi Lâm Diệu như thế nào,
sau đó bị người ta đá rồi lại tìm đến Lâm Diệu, cuối cùng bị Lâm Diệu từ chối rồi
chứ? Lâm Diệu đối xử với tôi thế nào tôi rõ hơn ai hết! – Nhìn vẻ mặt kinh ngạc
của Doctor Hoàng, tôi bật cười. Em họ anh là cành vàng lá ngọc, bị công tử Lâm
Diệu bỏ rơi, vì vậy anh mới giúp cô ta phá hoại tình cảm của Lâm Diệu chứ gì?

 

 

- Sao, kinh ngạc chứ gì? Giờ anh còn
nghĩ rằng tôi chia tay với Lâm Diệu là một việc tốt lành nữa không? – Tôi cầm
nguyên tập hồ sơ trên bàn, ném về phía anh ta.

 

 

- Lâm Sảng, tôi có thể giải thích! –
Doctor Hoàng nói với vẻ áy náy.

 

 

- Anh còn giải thích gì nữa? Cả thế giới
này đều phải cầu cạnh anh, anh có giúp được hết không? Bọn đàn ông các người đều
là một lũ súc sinh, sau này đừng có để tôi nhìn thấy các người nữa, nếu không đừng
trách tôi tàn nhẫn!

 

 

Tôi tức tối đá văng mấy cái ghế cạnh đó
rồi mới hằn học bỏ đi.

 

 

Tôi khóc rấm rứt đi về nhà, về đến nhà
chẳng buồn đếm xỉa đến bố mẹ, đi thẳng vào trong phòng ngủ và khóa cửa lại, sau
đó thản nhiên khóc thật to. Số tôi sao mà khổ thế này? Ai ai cũng là người tốt,
có mỗi mình tôi là người xấu. Cả thế giới này đang đùa giỡn với tôi, tôi đáng bị
đùa giỡn như vậy sao? Tôi chẳng qua thường ngày có hơi phô trương một chút, tùy
tiện một chút, tôi đắc tội với trời, đắc tội với đất rồi nên trời đất cứ phải
trừng trị tôi như thế này sao?

 

 

Bố mẹ tôi ra sức gõ cửa ở bên ngoài

 

 

- Con gái cưng à, con làm sao thế?

 

 

- Đừng gõ cửa nữa, đừng gọi con, cũng đừng
lấy chìa khóa ra mở cửa, nếu không con sẽ nhảy từ trên này xuống đấy! – Tôi gào
lên.

 

 

Bố mẹ tôi im bặt.

 

 

Không biết đã khóc lóc mất bao lâu, vì
khóc mệt quá nên tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.

 

 

Ngày hôm sau tỉnh lại, lại đến muộn mất.
Thôi xin nghỉ, dù sao cũng chẳng có mặt mũi nào mà gặp ai. Cầm điện thoại lên,
đang định gọi cho sếp nhưng máy hết tiền. Tôi tức đến phát khóc, đã đen thì đen
tận mạng luôn!

 

 

Lên mạng, tôi vào chat với sếp, xin phép
nghỉ. Sếp hỏi tôi muốn nghỉ đến bao giờ, tôi bảo đến khi nào tôi muốn đi làm
thì tôi sẽ đến. Một đáp án rất mơ hồ, sếp tỏ vẻ đồng cảm, nói: “Cháu cố gắng giữ
gìn sức khỏe, việc ở công ty đã có chú đây rồi!”. Sếp cũng trở thành cứu tinh
thế giới rồi ư? À phải rồi, nhờ sếp nạp tiền điện thoại cho, khi nào mình đi
làm sẽ trả! Nhưng sếp bảo không cần phải trả, có chút tiền mọn ấy chẳng nhẽ sếp
không cho được?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: