truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 8.2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Tôi tức hộc máu còn những người khác thì
cười ầm ĩ.

 

 

Đợi bọn họ cười xong, tôi mới thận trọng
hỏi:

 

 

- Lần này xảy ra chuyện lớn rồi, các cô
cũng đừng mong được yên thân!

 

 

Vốn dĩ tôi chỉ nói bừa thế, nào ngờ câu
trả lời của từng người bọn họ đã khiến tôi hiểu rõ lòng dạ của họ.

 

 

- Lâm Sảng, cô nói gì vậy? Chuyện này
đâu liên quan đến bọn tô

 

 

- Đúng đấy, tôi chưa bao giờ sót đơn
hàng, nếu phải chịu trách nhiệm thì đấy là việc của cá nhân cô!

 

 

- Lâm Sảng, thường ngày em vẫn giỏi
giang như vậy, thử nói chuyện với khách hàng bên đó xem, chắc là không nghiêm
trọng lắm đâu!

 

 

- Nếu thực sự không thể đàm phán được,
chắc chắn phải đền tiền, không biết công ty có bắt một mình Lâm Sảng đền tiền
không nữa?

 

 

- Mặc dù Lâm Sảng là bạn thân của Mạc
Lãnh nhưng chuyện này có liên quan đến tiền bạc, khó nói lắm…

 

 

 

 

Giờ mới rõ lòng dạ nhau. Chỉ có điều tôi
không giận, đổi lại là tôi có lẽ tôi cũng đứng ngoài cuộc. Tiền bạc xem ra còn
quan trọng hơn cả tình người.

 

 

- Mọi người có lòng như vậy, tôi sẽ tự xử
lý! Chỉ có điều sau này nếu có gặp khách hàng khó đối phó thì đừng đẩy sang cho
tôi nữa đấy! Tôi gánh vác không nổi đâu! – Tôi cười nhạt với bọn họ rồi đi thẳng
vào phòng sếp.

 

 

Sếp đang thất thần ngồi trên ghế, thấy
tôi đi vào liền hất hàm bảo tôi ngồi xuống. Tôi nhìn vẻ mặt của sếp, không chỉ
trích, không nổi giận, chỉ có lo lắng. Tự nhiên trong lòng tôi thấy cảm động lạ
lùng.

 

 

- Lâm Sảng… – Sếp mở miệng nói. – Lần
này tôi không bênh vực cô được rồi!

 

 

- Sếp, chuyện này cứ giao cho tôi đi! Nếu
như thật sự phải đền tiền, tôi cũng chấp nhận, sếp không phải lo! – Tôi an ủi sếp,
thực ra trong lòng tôi cũng không dám chắc. Đền tiền? Tôi lấy đâu ra tiền đây?

 

 

- Lâm Sảng, cô có cần giúp đỡ không? – Sếp
thấy tôi tự tin như vậy cũng hơi yên tâm.

 

 

- Tôi muốn hỏi xem đối phương đã lấy tiền
chiết khấu mua hàng chưa? Tôi cảm thấy chuyện này có hơi kỳ quặc, bọn họ không
hề thúc hàng, đùng một cái gửi đơn kiện đến, đòi bồi thường. Nếu như có lấy chiết
khấu, để xem xem chúng ta có thể nhắc nhở họ đôi chút về chuyện này, có thể sự
việc sẽ dễ giải quyết hơn! – Trực giác mách bảo tôi chuyện này có vấn đề, phải
điều tra kỹ càng.

 

 

- Không có, người ta đã gửi thư kiện đến
đây rồi, sự việc chắc chắn đã khá nghiêm trọng, cho dù có lấy tiền chiết khấu rồi
cũng chẳng giải quyết được gì đâu! Chuyện này tôi cũng nghĩ mãi không ra, nhưng
sao cô lại bất cẩn thế cơ chứ, để sót mất đơn hàng. Cô làm tôi tức chết mất! –
Sếp lúc này mới bắt đầu trút giận lên tôi.

 

 

- Thôi sếp làm việc đi, tôi ra ngoài trước!
– Đang cơn nóng giận, giờ mà chọc giận ông ấy, hậu quả thật khó lường.

 

 

Tôi bắt đầu suy nghĩ kỹ càng toàn bộ sự
việc.

 

 

Tôi không chuyển đơn hàng, chắc chắn là
vấn đề của tôi. Nhưng ông Trương thu mua của bên đối phương cũng thật kỳ quặc,
hợp đồng lâu như vậy rồi, cho dù nói năng không lọt tai thì cũng đâu đến mức
tuyệt tình, trở mặt ngay được. Khốn kiếp, thật chẳng ra làm sao, mình phải hẹn
ông ta ra ngoài thương lượng mới được! Tôi gọi điện cho ông ta, định nói chuyện
này, nhưng thật không ngờ ông ta từ chối, ngay cả điện thoại của tôi cũng không
nghe, sau đó ông ta nhắn tin lại, nói để hết giờ làm ông ta sẽ gọi lại cho tôi.
Chuyện này càng lúc càng kỳ quặc.

 

 

- Có chuyện gì thế? – Hết giờ làm, tôi
nhận được điện thoại của ông Trương. Tôi căng thẳng hỏi.

 

 

- Cô làm ăn cái kiểu gì thế? – Ông
Trương bắt đầu lớn tiếng hỏi tội.

 

 

- Trước tiên ông đừng hỏi vội tôi làm ăn
kiểu gì, ông thử nói xem bên ông có chuyện gì? Hàng này cần gấp như vậy sao?
Các ông đặt hàng lúc nào cũng hẹn lấy trước thời hạn, điều này không phải tôi
không biết. Nếu như cần gấp thì chẳng có lý do gì ông lại không gọi điện đến giục
tôi! – Ông Trương, ông không định hại tôi như vậy chứ?

 

 

- Thế nên ban nãy tôi mới không nghe điện
thoại của cô, lần này đến bản thân tôi cũng không hiểu, tôi nghe người dưới nói
số hàng này hoàn toàn không cần gấp đến thế, cũng không có bất cứ tổn thất nào
vì bên cô giao hàng chậm. Tôi không gọi bất cứ cuộc điện thoại nào cho cô, một
là vì biết thừa các cô làm ăn thế nào, trước đây có chậm hàng thì cùng lắm chỉ
một hai ngày thôi, gần đây thậm chí còn rất đúng hẹn. Thời gian nhận hàng của
chúng tôi luôn đặt sớm hơn thời gian điểm cần sử dụng một tuần, từ trước đến
nay chưa bao giờ nhỡ việc, cũng đỡ phải gọi điện đến làm phiền cô. Thứ hai là bởi
vì giám đốc nói để tiết kiệm tiền phí điện thoại, không có vấn đề gì thì hạn chế
gọi điện sang đó giục hàng. Thực ra chuyện này chẳng tiết kiệm được bao nhiêu,
chỉ có điều giám đốc đã nói thì chúng tôi phải nghe. Tôi làm sao mà biết được
giám đốc vì chuyện này mà bắt các người bồi thường!

 

 

- Công ty ông gần đây có chậm lương
không? – Tôi hỏi ông Trương.

 

 

- Công ty tôi chưa chậm lương nhân viên
bao giờ!

 

 

- Gần đây có ai đến công ty ông gây chuyện
không? Ví dụ như có kẻ nào đó viết lên tường công ty ông bằng sơn đỏ rằng “Giếtền
mạng, có nợ phải trả” hay đại loại những câu kiểu như vậy không? – Tôi đoán đối
phương có thể vì không quay vòng vốn được mà cố ý bắt chúng tôi bồi thường.

 

 

- Cũng không có!

 

 

Quái quỷ gì thế này?

 

 

Cúp điện thoại, tôi cảm thấy chuyện này
rõ ràng là nhằm vào công ty tôi, mục đích là tiền. Cái kết luận này làm tôi
toát mồ hôi. Nếu mục đích của vấn đề là tiền, tôi liệu còn có thể làm gì để
thay đổi cục diện?

 

 

Mấy lần định gọi điện cho Lâm Diệu kể khổ
với anh, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến công việc của anh nên tôi đành thôi. Thôi
được rồi, tôi phải độc lập đối mặt với trận chiến này. Hàng hóa của công ty tôi
chất lượng đứng đầu trong ngành. Nếu Bầu Trời cho tôi quyền quyết định, sau này
tôi quyết không thèm làm ăn với bọn họ. Bồi thường thì bồi thường, cùng lắm bà
mày bán thân!

 

 

Tôi hỏi xin sếp danh thiếp của giám đốc
thu mua đối tác: Trần Thi Huy, một cái tên rất hay. Tôi gọi sang bên đó, đối
phương rất lịch sự, đồng ý gặp tôi, là phụ nữ. Niềm tin của tôi gia tăng, cùng
là đàn bà, cần gì phải làm khó nhau?

 

 

Lúc gặp Trần Thi Huy, không ngờ lại trẻ
như vậy, khuôn mặt rất ưa nhìn, trang điểm nhẹ nhàng, tóc thẳng, ăn mặc công sở,
rất có khí chất. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên nhất đó là, chúng tôi đã từng gặp
mặt nhau, lại còn gặp mặt đến hai lần, ở spa của Tiểu Phụng.

 

 

- Ngồi đi!- Trần Thi Huy rót cho tôi một
cốc trà, bảo tôi ngồi xuống đối diện, mắt nhìn tôi dò xét.

 

 

- Giám đốc Trần… – Tôi nhấp một ngụm
trà, nước trà nh không có vị hay tâm trạng của tôi đang không vui?

 

 

- Không cần khách sáo thế, cứ gọi tên
tôi là được rồi, mọi người vẫn gọi tôi là Thi Huy! – Rất hiền hòa, quá hiền
hòa, hiền hòa đến mức tôi không dám tin là cô ta một mực bắt công ty tôi phải bồi
thường.

 

 

- Chị Thi Huy này…

 

 

- Có lẽ tôi không lớn tuổi hơn cô đâu! –
Cô ta ngắt lời tôi.

 

 

Thôi được, tôi nhịn cô, gọi cô là chị là
bởi vì tôn trọng cô, đừng có không biết điều như vậy, nếu như không phải giờ
tôi đang có việc cần nhờ tới cô, muốn lên mặt ư? Cô vẫn chưa phải là đối thủ của
tôi đâu.

 

 

- Cô Trần, về chuyện công ty tôi không kịp
giao hàng cho công ty cô, tôi cảm thấy rất áy náy! – Vẻ mặt cô ta không hề thay
đổi, chỉ im lặng lắng nghe. Tôi nhấp một ngụm nước, tiếp tục nói. – Chỉ có điều
tôi nghe nói đợt hàng lần này của công ty cũng chưa cần gấp như vậy, không biết
giữa chuyện này còn có gì hiểu nhầm hay không?

 

 

Tôi lại nhìn mặt cô ta, thần sắc vẫn
không thay đổi, đúng là một kẻ lỳ lợm.

 

 

- Lâm Sảng phải không nhỉ, chuyện này
nên nhìn nhận như thế này, quý công ty đã ký hợp đồng với chúng tôi, không thể giao
hàng đúng hẹn thì phải bồi thường, chuyện này cô cũng hiểu rất rõ. Vì vậy trọng
điểm không phải là có gấp hay không mà là ở việc các người có thể giao hàng hay
không. Tôi nói thế cũng không sai chứ? – Trần Thi Huy nói rất tự nhiên, chẳng
có chút nào là bức ép người khác, cũng chẳng hề có vẻ khinh người, nụ cười vẫn
nguyên trên khuôn mặt, cũng rất lịch sự, nhưng tôi thực sự cảm thấy áp lự

 

- Đền tiền là chuyện nhỏ, chỉ có điều vì
chuyện này mà đôi bên mất đi hòa khí, ảnh hưởng đến sự hợp tác sau này… – Tôi
còn chưa nói hết đã bị cô ta ngắt lời.

 

 

- Không đâu, tôi tin quý công ty luôn lấy
chữ tín làm gốc, thực thi hợp đồng rất hợp lý, tôi chẳng thấy có khúc mắc gì hết!
– Trần Thi Huy chỉnh lại vạt áo, nói tiếp. – Cô Lâm, tôi cũng nghe nói chuyện
này không phải do công ty cô gây ra mà là do bản thân cô để sót đơn hàng. Tôi
muốn biết có phải đơn hàng của công ty chúng tôi không đủ nhiều, không đủ khiến
cô chú ý hay là do công ty tôi trả tiền không đúng hẹn nên cô mới cảm thấy
không thoải mái như vậy?

 

 

- Thực ra chúng ta đã gặp mặt nhau rồi,
cô còn nhớ tôi chứ? Ở spa đó, lúc ấy tôi còn cảm thấy kinh ngạc, sao trên đời lại
có cô gái xinh đẹp đến thế! – Thấy bàn chuyện công không được, tôi bắt đầu giở
bài nịnh nọt, chỉ cần không phải đền tiền, cái gì tôi cũng có thể làm.

 

 

- Không cần khách sáo như vậy! – Cô ta
chỉ cười mỉm, nói. – Còn có chuyện gì khác không?

 

 

Không còn gì cơ hội để thương lượng. Được
rồi, nếu đã nói chuyện không hợp cạ, vậy tôi cũng không thèm đôi co với cô nữa:

 

 

- Tôi muốn gặp tổng giám đốc của các cô!

loading...

 

 

- Cô cứ thoải mái, nếu như tổng giám đốc
đồng ý gặp cô! – Cô ta đứng dậy ra mở cửa, chuẩn bị tiễn khách.

 

 

Người đàn bà này quả không đơn giản.

 

 

Quả nhiên, tổng giám đốc công ty h gặp
tôi. Điều đó có nghĩa là, chỉ có một cách duy nhất là bồi thường.

 

 

Về đến nhà, tôi liền hỏi mẹ:

 

 

- Mẹ ơi, nhà mình có bao nhiêu tiền tiết
kiệm?

 

 

Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt thận trọng:

 

 

- Con hỏi chuyện này làm gì? Lại gây
chuyện rồi phải không?

 

 

Bố tôi đứng bật dậy.

 

 

- Đâu có, con chỉ hỏi chơi thế thôi, con
sắp lấy chồng rồi, để xem bố mẹ chuẩn bị được bao nhiêu của hồi môn cho con ấy
mà! – Bố tôi nghe vậy lại ngồi xuống ghế, mặt mẹ tôi như giãn ra.

 

 

- Của hồi môn con không phải lo, con lấy
được chồng, trong nhà có bao nhiêu tiền tiết kiệm đều cho con hết! Chưa lấy chồng
thì con đừng mơ!

 

 

Tôi lặng lẽ quay về phòng. Điện thoại đổ
chuông, là Lâm Diệu.

 

 

- Lâm Diệu, anh đang ở đâu? – Tôi khóc mếu
hỏi.

 

 

- Sao thế? Anh đang ở dưới lầu nhà em, vừa
về đến nơi.

 

 

- Em xuống ngay đây! Anh đừng đi đâu đấy!
– Nói rồi tôi lao xuống Lâm Diệu là sà vào lòng anh ngay.

 

 

- Sao thế? – Lâm Diệu ôm tôi, căng thẳng
hỏi..

 

 

- Công ty xảy ra chuyện rồi! – Tôi liền
kể cho anh nghe đầu đuôi câu chuyện, cả chuyện công ty yêu cầu tôi phải bồi thường
tiền. Trút tâm sự ra với anh xong, tôi thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều. Hóa
ra cảm giác có người chia sẻ nỗi lo với mình lại tuyệt vời như vậy!

 

 

- Ngũ Dật Thiên là cái trò gì vậy? Chuyện
này đâu thể để mình em gánh vác? – Lâm Diệu bực bội nói, đòi đi nói chuyện với
Ngũ Dật Thiên.

 

 

- Thực ra tại em làm sót đơn hàng thôi!
– Tôi tỏ vẻ đáng thương.

 

 

- Hả? – Lâm Diệu ngây ra, định nói gì
nhưng lại thôi.

 

 

- Đừng có nói những câu đại khái như là:
Em làm ăn thế nào thế hả? Em nghe đủ lắm rồi! – Tôi trợn mắt dọa Lâm Diệu. Lâm
Diệu liền bật cười.

 

 

- Đối phương cũng thật quá đáng! – Tôi
liền kể lại hành vi của đối phương, đương nhiên là phải cường điệu thêm chục lần,
sau đó miêu tả lại cụ thể lòng dạ độc ác của Trần Thi Huy.

 

 

- Hay là anh đi cùng em đến công ty họ một
chuyến! À phải rồi, là công ty gì nhỉ, giám đốc họ gì? Biết đâu anh lại quen đấy!
– Lâm Diệu an ủi, bảo tôi đừng lo lắng, mọi chuyện đã có anh lo. Ôi đôi bờ vai
vĩ đại, dựa vào rồi tôi chẳng muốn rời ra nữa!

 

 

- Công ty B, giám đốc họ Trần, tên là Trần
Thi Huy, còn tthì không chịu gặp em.

 

 

Nghe đến cái tên Trần Thi Huy, mặt Lâm
Diệu liền biến sắc.

 

 

- Lâm Sảng, hay là đền tiền đi! Để anh đền
cho! – Lâm Diệu nói vẻ khó khăn.

 

 

Tôi không thể tin vào tai mình nữa. Sao
một người lại trở mặt nhanh thế cơ chứ, ban nãy hãy còn giận dữ, giờ nghe thấy
cái tên Trần Thi Huy lại rụt rè ngay được. Chẳng trách mà hôm ở spa anh lại trốn
trong nhà vệ sinh lâu thế. Trực giác mách bảo tôi: Có vấn đề.

 

 

- Anh với cô ta, có vấn đề gì hả? – Tôi
thăm dò.

 

 

- Không phải như em nghĩ đâu, qua nhà
anh rồi nói tiếp! – Lâm Diệu mở cửa xe, bảo tôi vào xe nhưng tôi không chịu.
Anh không nói rõ ra thì đừng mong em lên xe. Anh coi em là cái gì chứ?

 

 

- Lâm Sảng à! – Lâm Diệu nói như năn nỉ.
Tôi chợt mềm lòng, liền ngồi vào xe.

 

 

Suốt cả quãng đường chúng tôi đều im lặng.
Tôi bắt đầu tưởng tượng ra quan hệ của bọn họ.

 

 

Quan hệ một: bọn họ là thanh mai trúc
mã, nhân vật nam chính yêu đối phương sâu sắc, nhân vật nữ chính lại yêu một
người khác. Nam chính đành phải vùi sâu tình cảm này. Tình yêu này kéo dài nhiều
năm, yêu rất sâu đậm, yêu đến mức vừa mới nghe thấy cái tên mặt đã biến sắc. Vì
vậy không dám gặp cô ta.

 

 

Quan hệ hai: bọn họ vẫn là thanh mai
trúc mã, dành tình cảm sâu đậm cho nhau, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà
không thể ở bên nhau, bố mẹ cản trở, hoặc do thân thế đặc biệt, cuối cùng phải
chia tay nhau. Nam chính không sao quên được mối tình này, vì vậy vẫn không dám
gặp nữ chính.

 

 

Quan hệ ba: Bọn họ không phải thanh mai
trúc mã, nhưng lại là người yêu lâu năm, nữ chính vì yêu một người đàn ông khác
mà bỏ nam chính. Vết thương trong lòng nam chính vẫn chưa liền, vì vậy vẫn
không dám gặp lại nữ chính.

 

 

Cho dù là quan hệ thế nào thì kết luận
cuối cùng vẫn là: nam chính còn yêu nữ chính. Thế còn tôi thì sao? Đúng là họa
vô đơn chí!

 

 

Nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng cũng đến
nhà Lâm Diệu.

 

 

- Nói đi! – Tôi cố điều chỉnh thái độ,
chuyện gì đến sớm muộn gì cũng đến.

 

 

Lâm Diệu ngồi xuống bên cạnh tôi, định
kéo tôi vào lòng nhưng tôi đã tránh sang một bên. Hai tay anh như khựng lại
trong không trung:

 

 

- Lâm Sảng, cô ấy là bạn gái cũ của anh!

 

 

Ừm, đoán đúng một nửa. Sau đó thì sao,
tôi nhìn anh, ra ý bảo anh tiếp tục, tôi đang nghe.

 

 

- Bọn anh đã có thời gian yêu nhau, về
sau con trai ông chủ theo đuổi cô ấy, cô ấy liền đưa ra đề nghị chia tay.

 

 

Suy đoán thứ ba là chính xác. Thật không
ngờ, trước đây lúc tôi nói Mạc Lãnh sẽ bỏ chạy cùng với Ngũ Dật Thiên, tôi cứ
tưởng mình nói thế khiến cho anh cảm thấy không tin tưởng vào tình cảm của
mình, hóa ra là vì động chạm đến vết thương cũ của anh.

 

 

- Lúc đó chia tay anh rất buồn, chỉ có
điều anh nghĩ rất thoáng! Hơn nữa tình cảm cũng chưa sâu đậm, vì vậy chia tay
trong hòa bình.

 

 

Nhưng trong lòng anh vẫn tổn thương, vẫn
còn yêu chứ gì? Tôi muốn hỏi nhưng không dám, tôi sợ phải biết đáp án thật.

 

 

- Về sau anh tình cờ gặp em, nhưng em lại
quay lại bên Trương Hạo, lúc ấy cô ấy đến tìm anh, nói rằng vẫn yêu anh!

 

 

Thế là sau đó hai người lén lút qua lại?

 

 

- Anh biết em với Trương Hạo sắp cưới
nhau rồi nên rất buồn, vì vậy không từ chối cô ấy. Anh đã nghĩ, em có thể tha
thứ cho Trương Hạo, tại sao anh không thể tha thứ cho cô ấy?

 

 

Tình huống của chúng ta có thể mang ra
so sánh sao? Trương Hạo là vì bị người ta ép cưới, còn anh là bị người ta bỏ
rơi, anh không có lòng tự trọng sao?

 

 

- Chỉ có điều chuyện tình cảm rất khó
nói, bởi vì trong lòng anh có em rồi nên không còn cảm giác với cô ấy nữa. Vì vậy
anh đã đòi chia tay. Vừa hay lúc ấy em và Trương Hạo cũng chia tay nhau.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: