truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 5.1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 5 : Chuẩn bị ra mắt mẹ
chồng

 

Sau khi hay tin Lâm Diệu sắp dẫn tôi đi
gặp bố mẹ, những ngày sau đó tôi giống như chuẩn bị đi đánh giặc, bắt tay vào
chuẩn bị chu đáo cho ngày ra mắt bố mẹ chồng.

 

Chủ tịch Ngũ tôi chỉ gặp mới có một lần,
chính là vào ngày Mạc Lãnh kết hôn. Còn về mẹ của anh ấy, tôi thấy hơi bối rối,
không biết là đi gặp mẹ đẻ hay mẹ kế ? Chuyện này phải tìm hiểu mối quan hệ giữa
mẹ đẻ của Lâm Diệu và Chủ tịch Ngũ. Đau đầu, không biết bắt tay từ đâu.

 

Tôi đang ngây người ra trước máy vi tính
thì “Kẻ Trộm” gọi tôi trên mạng.

 

“Kẻ Trộm” là bạn chat tôi quen biết đã
nhiều năm, là đàn ông Hồ Bắc, gầy như con mắm. Theo lời anh ta thì sống ở đời
phải thoải mái một chút, đói thì mới ăn, buồn ngủ mới ngủ; đừng vì đến giờ ăn
là phải ăn, đến giờ lên giường là phải ngủ, như vậy chẳng khác gì cái thi thể
biết đi cả. Chỉ có điều mỗi người có một cách sống khác nhau.

 

Tôi trả lời : Gọi tôi có việc gì thế ?

 

Anh ta : Tôi chuẩn bị đi nước ngoài rồi!

 

Tôi : Đi làm gì ?

 

Anh : Đi vì công việc.

 

Tôi : Việc gì, Cao bồi lúc nửa đêm à?

 

Anh : Chết đi, tôi nói nghiêm túc mà cô
cứ đùa, công việc cụ thể là gì giờ vẫn chưa biết, đợi làm visa xong sẽ qua đó,
bạn bè tôi ở bên đó hết rồi !

 

Tôi : Thế thì trước khi đi anh nhớ gửi
quà sinh nhật cho tôi trước nhé !

 

Anh : Chẳng phải sinh nhật cô đã qua rồi
hay sao ?

 

Tôi : Đúng là qua rồi, chỉ có điều quà của
anh vẫn chưa thấy !

 

Anh : Đúng là cầm thú !

 

 

Tán chuyện một hồi, tôi liền nói dạo này
gặp phải vài chuyện phiền phức, muốn anh ta chỉ cách giải quyết giúp. Nhưng anh
ta không chịu, thế là tôi đành xuống nước nịnh nọt, một câu “Anh Trộm”, hai câu
“ Trộm đại ca”, sau đó tôi kể cho anh nghe chuyện chuẩn bị đi gặp bố mẹ Lâm Diệu,
đương nhiên còn cả chi tiết Lâm Diệu là con riêng nữa.

 

- Có hơi khó khăn đấy, chỉ có điều có
khó khăn đến mấy cũng là chuyện của anh chàng đó, lúc ấy cô chỉ cần ăn nhiệt
tình là được rồi. Các cụ cứ nhìn thấy ăn được là mừng rồi, ăn được là phúc, đặc
biệt là trong một gia đình như vậy. Cô mà cứ giả vờ nhu mì, e dè là sai đấy !
Người ta sẽ nghĩ cô sức khỏe yếu ớt, chắc là có bệnh! – “Kẻ Trộm” giúp tôi phân
tích tình hình. – Còn nữa, phải cười nhiều, nói cái gì cũng phải cười!

 

- Như thế người ta lại tưởng mình đụt
thì sao ? – Tôi nghi hoặc hỏi.

 

- Cứ để người ta tưởng mình đụt thì đã
sao. Cô nghĩ mà xem, người yêu cô chỉ là con riêng, con trai nhà người ta mới
là con chính thống, kết cục cuối cùng của gia đình quyền quý là cái gì, cuối
cùng chẳng phải là tranh giành tài sản hay sao. Mẹ kế liệu có muốn chia tài sản
cho anh ta không ? Còn về mẹ đẻ của anh ta, nghĩ ra chắc cũng là một người đàn
bà yếu đuối, nếu bà ấy mà mạnh mẽ một chút thì người mang thân phận con riêng
đã chẳng phải là anh chàng của cô rồi! Vì vậy chỉ cần cô giả bộ ngốc nghếch,
người ta mới yên tâm về cô được!

 

Tôi toát mồ hôi hột, hóa ra còn có chuyện
này nữa.

 

- Còn gì nữa nhỉ? À phải rồi, cô vợ của
anh con trai chính thống k bạn thân của tôi, mới kết hôn chưa đến nửa năm, có
giá trị lợi dụng không ? – Tôi bỉ ổi, tôi vô liêm sỉ, tôi bán bạn cầu vinh, chỉ
có điều vì hạnh phúc của mình, tôi không còn cách nào khác.

 

- Còn về cô bạn thân của cô, có thể
thông qua cô ta để lấy lòng các cụ. Chỉ có điều cứ nghĩ đến chuyện sau này hai
cô đấu tranh với nhau là tôi lại thấy hào hứng! – Đúng là đồ đểu cáng.

 

Nhưng rất có thể sự việc sẽ phát triển
theo hướng này.

 

- Có một điểm phải nhắc nhở cô, nếu như
cô yêu con người của anh ta, thế thì chẳng cần phải để tâm quá đến chuyện gia
thế của anh ta; còn nếu như cô yêu gia tài của nhà anh ta, tôi phải buồn thay
cho cô rồi!

 

- Tôi yêu cả hai! Mà này, anh ra nước
ngoài nhớ tán mấy em gái tây, mang vinh quang về cho tổ quốc nhá!

 

- Đấy là điểu đương nhiên rồi!

 

- Còn nữa, chuyện này anh tuyệt đối đừng
nói ra ngoài, không phải ai tôi cũng kể chuyện này đâu!

 

- Cảm ơn! – “Kẻ Trộm” cảm kích.

 

Muốn moi ít “tài liệu” từ miệng Mạc Lãnh
cũng không có gì là khó, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con. Vì vậy
tôi quyết định sẽ tấn công vào “nội bộ” kẻ thù.

 

Khi bạn đang vận đỏ, chuyện gì cũng có
thể xảy ra. Đúng lúc tôi đang rầu rĩ vì không biết làm thế nào để viếng thăm
nhà Mạc Lãnh thì Mạc Lãnh gọi điện đến, nói rằng hai tháng rồi chưa thấy cô
nàng kinh nguyệt viếng thăm. Thế là chúng tôi hồi hộp kéo nhau đến bệnh viện.

 

Sau khi có kết quả kiểm tra, chúng tôi
cười hớn hở. Có rồi! Đến thăm bà bầu, đây đúng là một lý do không tồi.

 

- Mạc Lãnh, nhiệm vụ hiện giờ của cậu là
yên tâm dưỡng thai, có thời gian tớ sẽ tới nhà thăm cậu! – Tôi hồ hởi nói. Từ
ngày ở bên cạnh Lâm Diệu, tôi càng ngày càng giỏi tính toán, trước đây tôi đâu
có như vậy,

 

- Biết rồi! – Mặt Mạc Lãnh ánh lên sự hạnh
phúc.

 

- Nhưng mà, bố mẹ chồng cậu, vợ chồng Chủ
tịch Ngũ…có dễ tính không? Thường ngày hay có sở thích gì? – Mặc dù trời
không nóng nhưng tay tôi cứ rịn mồ hôi, tôi đúng là không có khả năng làm việc
xấu mà.

 

- Bố mẹ chồng tớ rất tốt bụng, đối xử với
tớ rất tốt, hồi đầu mới lấy chồng, mẹ tớ còn lo lắng, nói rằng nhà giàu lắm
phép tắc, tính tình cổ quái, cứ lo tớ bị bắt nạt, giờ cũng yên tâm nhiều rồi.
Lâm Sảng, tớ cảm thấy mình thật hạnh phúc ! – Có thể nhận thấy rõ ràng Mạc Lãnh
rất hài lòng với cuộc hôn nhân hiện tại. Nếu là tôi thì tôi cũng hài lòng, chồng
vừa giàu vừa đẹp trai, bố mẹ chồng lại dễ tính, đây đúng là giấc mộng của mỗi
người phụ nữ rồi còn gì. Chỉ có điều tôi cũng chẳng còn cách đích đến quá xa. Mạc
Lãnh, chờ tớ nhé! Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ cùng nhau tiến lên. Nhìn Mạc
Lãnh, nhớ lại ngần ấy năm làm bạn với nhau, tôi chợt phát hiện ra rằng tranh
giành tài sản chẳng phải là chuyện gì quan trọng.

 

- Thường ngày bố mẹ tớ rất thích nghe kịch,
xem tiểu phẩm! – Mạc Lãnh mỉm cười hạnh phúc, chẳng hề phát hiện ra âm mưu của
tôi.

 

Tôi ngây người, nghe kịch và xem tiểu phẩm
ư, có thể đổi sang thứ khác không ?

 

- À, Lâm Sảng, cậu hỏi những điều này
làm gì ?

 

- Đương nhiên phải hỏi rồi, sau này lúc
đến thăm cậu, tớ cũng phải biết đề tài mà nói chuyện với họ chứ! Dù gì cũng là
ông chủ công ty, có cơ hội tốt để nịnh nọt tuyệt đối không thể bỏ lỡ!

 

- Ha ha, thế thì cậu phải thường xuyên đến
nhé !

 

- Chắc chắn rồi! – Sau này cậu có muốn
không gặp tớ cũng không được đâu.

 

Có lần Lưu Hi Hoa gọi điện hỏi chuyện giữa
tôi và Lâm Diệu đã giải quyết xong chưa, thực ra tôi biết điều cậu ta quan tâm
là chuyện em gái họ cậu ta với anh họ tôi thôi. Giờ tôi làm gì còn thời gian mà
nghĩ đến chuyện bọn họ, có bao nhiêu tâm trí tôi dồn hết vào “ cuộc chiến danh
gia” này rồi. Tôi bảo hiểu nhầm đã được giải quyết rồi, chỉ có điều hiện giờ
tôi đang bận chuyện của bản thân, còn chuyện của em họ cậu ta với anh họ tôi để
vài ngày nữa sẽ bàn. Lưu Hi Hoa nói không phải vội, bảo tôi cứ lo chuyện của
tôi trước. Rồi cậu ta lại hỏi tôi chuyện của Mạc Lãnh, tôi hào hứng kể cho cậu
ta nghe chuyện Mạc Lãnh có bầu, bảo cậu ta chuẩn bị phong bao rồi bổ sung luôn
cả quà cưới cho họ. Phản ứng của cậu ta có vẻ lạnh nhạt, nói rằng phong bao chắc
chắn sẽ c

 

Lâm Diệu gần đây có vẻ rất vui, nói là
đã nói chuyện của chúng tôi cho bố mẹ anh ấy, bảo bố mẹ nhanh chóng chọn ngày
đi gặp mặt.

 

- Anh đã nói những ưu điểm gì của em cho
bố mẹ anh nghe rồi ? – Tôi hồi hộp hỏi.

 

- Anh nói với họ là em giống như một người
qua đường vậy !

loading...

 

Tôi nghiến răng bẹo Lâm Diệu.

 

- À tốt hơn người qua đường một tẹo! –
Lâm Diệu cười ha ha.

 

- Thay đổi nhanh gớm !

 

- Anh nói em thường xuyên đánh anh, mắng
anh, lừa anh, còn không cho anh ăn cơm! – Lâm Diệu thu mình vào góc ghế sôpha,
vẻ mặt ấm ức.

 

- Có phải họ khen em rất có cá tính
không ?

 

- Bố mẹ anh nói không biết ai lại sinh
ra được một cô con gái như vậy nữa, phải gặp mặt kết nghĩa mới được! – Lâm Diệu
không giả bộ đáng thương nữa mà đứng dậy ôm chầm lấy tôi, dựa đầu vào vai tôi
và hít mùi hương trên tóc tôi.

 

- Lâm Diệu, nếu em làm hỏng việc thì sao
? – Tôi thấy hơi lo lắng.

 

- Không sao, có anh đây rồi! Hỏng thì hỏng,
cùng lắm hai đứa mình bỏ trốn! – Lâm Diệu thản nhiên như chẳng có gì đáng lo.

 

Trong lòng tôi ấm áp lạ thường, tôi quay
lại, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

 

Tôi nghĩ tôi thật sự rất yêu người đàn
ông này, một người dám vì tôi mà bất chấp tất cả.

 

Để tạo ra một hình ảnh đẹp trước mặt bố
mẹ Lâm Diệu, tôi đã phá lệ đi thẩm mỹ viện một lần, mặc dù không thể khiến bản
thân thành sắc nước hương trời nhưng cũng phải dễ nhìn một chút.

 

Lang thang trên đường mất mười mất phút,
đủ các biển quảng cáo thẩm mỹ viện khiến tôi rối tung lên không biết vào chỗ
nào. Quảng cáo thì cái nào chả tốt, nào là xăm mày, hút mỡ, cắt mí, nâng ngực…cái
gì cũng có, tôi nhìn mà muốn hoa mắt.

 

Đúng vào lúc tôi đang do dự thì thấy có
ai đó gọi tên mình, ngoảnh đầu lại nhìn, là một gương mặt khá quen thuộc, trang
điểm rất dịu dàng,

 

- Tiểu Phụng, là cậu à ? – Tôi nghi hoặc
hỏi.

 

- Là tớ đây! Bảo sao tớ cứ thấy quen
quen ! – Tiểu Phụng gặp tôi thì mừng lắm, vội vàng kéo tay tôi vào một thẩm mỹ
viện gần đó.

 

- Đợi đã, làm sao cậu biết tớ định đi
làm mặt ? – Tôi nghi hoặc hỏi, tôi cứ tưởng mình thông minh tuyệt đỉnh, có thể
nhìn thấu tâm can người khác, nào ngờ Tiểu Phụng cũng có khả năng này,

 

- Cậu định làm mặt thật à ? Ha ha, đúng
là trùng hợp, cái spa này là do tớ mới mở, vốn định kéo cậu vào trong đó ngồi
nói chuyện một lúc, nào ngờ lại tìm được khách hàng à? – Tiểu Phụng cười tươi
như hoa.

 

Đi vào bên trong, đảo mắt nhìn quanh,
quy mô không lớn lắm nhưng bài trí khá độc đáo, các cô nhân viên ở đây ai nấy đều
xinh đẹp, lại rất niềm nở. Nghe Tiểu Phụng nói mới mở một năm nay, làm ăn cũng
tạm được, đủ nuôi cái miệng.

 

Bà chủ của spa này là hàng xóm, bạn hồi
nhỏ của tôi. Lúc ấy khu chung cư cũ chưa bị tháo dỡ, những nhà ở trong khu ấy
chỉ cần có người ở nhà đều mở toang cửa, vì vậy quan hệ hàng xóm làng giềng
tương đối hòa thuận, vui vẻ chứ không giống như hiện nay, nhà nào cũng đóng cửa
im ỉm, nhà nào biết nhà nấy.

 

Tôi luôn nghĩ việc Tiểu Phụng mở spa là
điều đương nhiên, vì ngay từ bé lúc còn đi học, ông bà của Tiểu Phụng đã than
thở :” Hài, Tiểu Phụng nhà ta đi học thật uổng phí, cặp sách đựng mỹ phẩm còn
nhiều hơn sách vở!”.

 

Về sau chung cư cũ bị phá bỏ, mỗi người
chuyển đi một nơi, lúc ấy không có điện thoại nên mất liên lạc với nhau. Thật
không ngờ nhiều năm sau gặp lại, Tiêu Phụng lại mở spa và trở thành bà chủ thật.

 

Tôi năm trên giường để làm mặt, Tiểu Phụng
đích thân làm cho tôi, bảo tôi nên tỉa lông mày, uốn mi và thường xuyên đến làm
mặt, rồi còn giới thiệu một loạt sản phẩm chăm sóc a cho tôi. Tôi len lén sờ
vào túi, hình như tôi không mang nhiều tiền.

 

- Cậu làm việc ở đâu thế ? – Tiểu Phụng
vừa mátxaừa hỏi.

 

- Tớ làm việc ở công ty Dật Thiên, làm
nhân viên theo dõi đơn hàng.

 

- Có bạn trai chưa?

 

- Có rồi, làm cùng công ty, chỉ có điều
xuất thân hơi đặc biệt nên không tiện nói. À phải rồi, tên là Lâm Diệu.

 

- Xuất thân thế nào mà đặc biệt ?

 

- Sau này sẽ nói cho cậu biết, nói chung
là gia đình cũng khá giả, ngoại hình cũng được! – Tôi khoe khoang.

 

- Thế là cậu nhặt được vàng rồi còn gì!
Khi nào dẫn đến đây cho tớ gặp mặt nhé!

 

- Lúc nào cũng Ok! – Tôi chỉ mong lập tức
dẫn Lâm Diệu đến đây để khoe khoang.

 

Sau một hồi mátxa, cảm giác dễ chịu hơn
nhiều. Tiểu Phụng khá tốt bụng, ngoài tiền mỹ phẩm ra thì không lấy tiền công
làm mặt cho tôi. Tôi vui vẻ ra quầy tính tiền, phát hiện ra người nằm làm mặt ở
giường bên cũng đi ra.

 

Cô ta nhìn tôi rất kì quặc, trả tiền rồi
đi thẳng.

 

- Người đó là ai thế ? Sao cứ nhìn tớ chằm
chằm vậy ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.

 

- Là khách quen ở đây, ban nãy cậu lớn
tiếng khoe khoang anh chàng của cậu, người ta chắc muốn xem xem rốt cục mặt mũi
cậu ra sao ấy mà!

 

- Cô ta mà nhìn kiểu gì cũng sốc, cô ta
làm sao xinh bằng tớ được! – Tôi nói rất ngông cuồng.

 

- Đến bao giờ thì cậu mới biết khiêm tốn
một chút hả? – Tiểu Phụng lườm tôi một cái sắc lẻm.

 

Tôi bật cười, người gặp chuyện vui mà,
không muốn thật thà cũng không được. Tôi đang chuẩn bị đi gặp mẹ chồng, làm sao
có thể không xinh đẹp cho được?

 

Tôi tìm được mấy đĩa kịch và tiểu phẩm ở
trên mạng, cũng không biết nhà họ Ngũ đã có chưa, chẳng phải Mạc Lãnh nói
bọn họ thích nghe kịch và xem tiểu phẩm sao, vì vậy tôi phải đầu tư cho thật tốt.
Sau đó tôi lại một ít hoa quả, bắt xe đến nhà họ Ngũ. Trên đường đi, tâm trạng
tôi vô cùng căng thẳng, trong đầu lặp đi lặp lại những câu đối đáp mà mình đã
chuẩn bị sẵn.

 

Ngẩng đầu nhìn khu đô thị dành cho người
giàu này, nơi nào cũng thấy những biệt thự sang trọng, tòa này nối tiếp tòa
kia, tôi thầm thở dài : Có tiền thật là thích! Rồi tôi nhấc máy gọi cho Mạc
Lãnh, nói đã đến cổng nhà cô ấy rồi. Một lát sau có người làm ra mở cửa, tôi liền
đi vào bên trong.

 

Chủ tịch Ngũ và vợ đều đang ở nhà, Mạc
Lãnh nhìn thấy tôi liền đứng dậy ra đón :

 

-Đây là lần đầu tiên cậu đến đây nhỉ!

 

Tôi cười, đưa túi hoa quả cho người làm
rồi đi đến trước mặt vợ chồng Chủ tịch Ngũ, mang mấy cái đĩa ra, cung kính đưa
ra trước mặt họ và nói:

 

-Thưa chủ tịch, thưa phu nhân, cháu là bạn
của Mạc Lãnh, cháu cũng là nhân viên của công ty nhà mình, cháu nghe Mạc Lãnh
nói hai bác rất thích nghe kịch và xem tiểu phẩm…đây là chút quà mọn, mong
hai bác nhận cho ạ!

 

Bà Ngũ vui vẻ nhận lấy:

 

-Đến chơi là được rồi, còn khách sáo
mang quà cáp đến nữa, cứ gọi là chú với dì được rồi! Đều là bạn bè của con cái,
cần gì phải xưng hô khách sáo vậy!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: