truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 4.1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 4: Ôn lại chuyện xưa.

 

Lúc về công ty, các đồng nghiệp xúm đến hỏi han này nọ, oán trách bản thân biết
tin này quá muộn, người đã ra viện rồi mới hay tin, thế nên không đến bệnh viện
thăm tôi được. Tôi ngoài miệng thì nói không sao nhưng trong bụng thì nghĩ: Giờ
cho tiền vẫn chưa muộn đâu. Sau đó tôi bị sếp gọi vào văn phòng.

 

 
- Cô làm cái gì thế hả, có tí chuyện cỏn con ấy mà cũng phải vào viện à? – Sếp
vừa nhìn thấy tôi đã đặt ngay đống tài liệu trong tay xuống, đứng dậy rót cho
tôi cốc nước. 
Bê cốc nước mà chẳng hiểu sao tôi thấy lòng ấm ức suýt khóc. 

 

- Sếp tưởng là tôi muốn vậy à? Ai bảo mẹ
tôi không cho tôi ăn thịt chứ! – Tôi vội vàng đưa cốc nước lên miệng , cố giấu
đi đôi mắt đỏ hoe.>

 

Sếp ái ngại lắc đầu, cúi xuống ngăn kéo lấy ra một hộp thuốc đưa cho tôi. Tôi
thần mặt ra, lại là thuốc? 

 

- Cái này… cái này… dùng để làm gì ạ?
Tôi đặt cốc nước xuống, hoang mang hỏi. 

 

- Biết cô bị ốm, tôi vốn định đến thăm
nhưng không kịp. Sau nghe mẹ cô nói cô bị huyết áp thấp, lại bảo cô không chịu
uống thuốc. Như thế đâu có được, đừng có ngược đãi bản thân, chẳng qua chỉ là một
gã đàn ông thôi mà, cô thông minh nhanh nhẹn như vậy, còn sợ không có người để
ý sao? – Sếp bình thường rất nghiêm nghị, thế mà hôm nay lại ngọt nhạt khuyên
nhủ tôi. 

 

Nhưng tôi không nghe lọt tai, chỉ nghe
rõ một câu “ Nghe mẹ cô nói”

 

Tôi thất kinh, chẳng nhẽ bị tôi đoán trúng rồi, tôi là con riêng của sếp ư? Tôi
ngây người nhìn sếp, khuôn mặt ấy, kiểu tóc ấy, đôi mắt ấy, cái mũi ấy, cái miệng
ấy… chẳng có chỗ nào khiến tôi muốn giống ông ta cả. Tôi khóc không ra nước mắt. 

 

- Bố cô nói tính tình cô ương ngạnh,
cũng không dám hỏi cô cái gì. Cô thử nhìn cô xem, lớn bằng ngần ấy rồi, sao còn
để bố mẹ phải lo lắng như vậy? – Sếp hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt bất thường
của tôi, vẫn nhỏ to khuyên nhủ. 

 

Bố tôi cũng biết ư? Chuyện này sao mà
hoang đường thế? 

 

- Khoan đã, sao sếp lại quen mẹ tôi?-
Tôi ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, thế nên quyết định hỏi cho cặn kẽ. 

 

- Mẹ cô không nói gì cho cô à? – Lần này
đến lượt sếp ngạc nhiên. 

 

- Chuyện này sếp bảo mẹ tôi nói với tôi
thế nào được? – Tôi hỏi vặn lại. 

 

- Sao không thể nói cho cô được? Tôi với
bố mẹ cô là bạn học cũ mấy chục năm với nhau, quan tâm đến cô một chút thì có
gì phải ngại? 

 

- Bạn học cũ? Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
- Mọi chuyện đã sáng tỏ.

 

- Còn có thể phức tạp đến thế nào nữa? -
Sếp chìa hộp thuốc ra trước mặt tôi. 

 

Tôi nhận lấy hộp thuốc, vỗ vỗ ngực, cũng
may chuyện này không như tôi tưởng tượng. Sao đầu óc tôi lúc nào cũng nghĩ ba
cái thức lăng nhăng thế nhỉ? Bị huyết áp thấp là còn may đấy, chứ nếu bị tâm thần
phân liệt e là nguy to. 

 

Nhưng mà tại sao không nghe thấy bố mẹ
tôi nhắc đến chuyện này nhỉ? Lẽ nào họ sợ tôi oán trách họ giúp tôi đi cửa sau?
Thế thì xem thường tôi quá rồi, cho dù họ có mở một cái cửa sau cho tôi lên làm
giám đốc tôi cũng chẳng cảm thấy ngại chứ đừng nói một chân nhân viên
quèn. 

 

Ra khỏi văn phòng của sếp, tôi nhìn thấy
Mạc Lãnh đang ngồi ở chỗ chờ tôi. 

 

- Ngày mai đi họp lớp, quy định phải dẫn
đuôi theo nhớ đừng quên đấy! – Mạc Lãnh nói nhỏ với tôi. 

 

- Ờ, không quên đâu! – Một năm họp lớp một
lần nhưng chẳng qua đến đấy cũng chỉ là để khoe khoang mà thôi. Đàn ông khoe sự
nghiệp, đàn bà khoe người đàn ông của mình, nói tóm lại là cái gì mang ra khoe
được là họ khoe tất. 

 

- Có dẫn Lâm Diệu đi không? 

 

- Ờ, để tớ về hỏi bố mẹ tớ xem ai rảnh
thì đi! – Tôi kéo Mạc Lãnh ra khỏi ghế rồi bật máy tính lên làm việc. 

 

- Cậu điên à, tớ đang nói chuyện nghiêm
túc mà, không dẫn Lâm Diệu, chẳng dẫn ai cả, còn nữa, cậu cũng không được phép
dẫn đàn ông theo, cậu mà dẫn theo tớ trở mặt với cậu luôn! – Tôi nhìn thẳng vào
mặt Mạc Lãnh, nghiêm túc nói. 

 

- Anh ấy đã biết rồi, còn cố tình bỏ vụ
tiếp khách ngày mai để đi với tớ nữa! – Mạc Lãnh cười ngọt ngào.

 

- Nói với anh ta, năm nay không họp lớp nữa! – Tôi đưa ra một chủ ý tồi cho Mạc
Lãnh. 

 

- Nhưng mà các bạn học đều biết tớ đã lấy
chồng sao có thể không dẫn đi chứ? Họ nói nếu không dẫn đi sẽ bị phạt rượu, đến
lúc đó cậu đỡ hộ tớ chắc?

 

- Thì cứ nói cậu ly hôn rồi! 

 

- Lâm Sảng! – Mạc Lãnh gắt lên, mặt đỏ bừng. 

 

Lúc này tôi mới ý thức được rằng mình đã
phạm sai lầm, vội vàng xin lỗi. Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Lâm Diệu đi vào
văn phòng, tôi liền đẩy Mạc Lãnh , thì thầm nói: 

 

- Có gì để hết giờ nói tiếp, cậu không
được nói lộ ra đâu đấy, nếu không đừng trách tớ trở mặt! 

 

Mạc Lãnh tỏ vẻ không vui, hậm hực bỏ đi,
lúc đi ngang qua Lâm Diệu còn trợn mắt lườm anh. Tim tôi như thót lại. 

 

- Cô ấy sao thế? – Lâm Diệu ngạc nhiên
trước cái lườm của Mạc Lãnh, ngơ ngác hỏi. – Em nói xấu gì anh phải
không? 

 

- Anh nhìn xem, em đang ngập trong đống
đơn hàng, anh không giúp đỡ thì thôi còn nói vậy, anh có còn là con người không
hả? Có ai chăm sóc người ta như anh không hả? – Tôi chỉ vào đống đơn hàng chất
cao như núi, chỉ mới có ba ngày mà đã nhiều thế này rồi, đúng là giết người
mà! 

 

- Không sao, anh sẽ ôm về chỗ anh, em nhập
viện rồi anh còn tâm trí nào mà làm việc? Chẳng phải của anh cũng cũng chất đống
kia sao? – Lâm Diệu chỉ về phía bàn mình. – Sếp đã giải quyết hết những việc gấp
rồi, những việc còn lại mình phải làm thôi! 

 

- Ban nãy em chỉ trích chồng Mạc Lãnh bạc
đãi nhân viên, thế là cậu ta không vui. Mới cưới mà đã bênh chồng mình chằm chặp,
không biết sau này còn thế nào nữa? – Tôi khéo léo che giấu sự thật. 

 

- Hoá ra em đắc tội với người đàn ông của
cô ấy, thế là cô ấy trút căm hận sang người đàn ông của em. Em thật là, nếu Mạc
Lãnh chỉ trích anh trước mặt em, em có bênh anh không hả? – Lâm Diệu vừa thu dọn
đống đơn hàng trên bàn vừa cười vừa hỏi. 

 

- Không bênh anh thì bênh ai hả? – Nói rồi
tôi giật lại đống đơn hàng trên tay anh, nói. – Anh cũng cả đống kia kìa, chúng
ta cùng làm đi! 

 

- Biết xót anh rồi à? – Lâm Diệu nhìn
tôi, cười mãn nguyện. – Đúng là không uổng công yêu em

 

Mặt tôi đỏ lựng lên, len lén ngoảnh sang
nhìn các đồng nghiệp xung quanh. Cũng may là mới sáng ra nên mọi người đang bận
rộn gửi fax, nhận điện thoại, chẳng ai chú ý đến chúng tôi cả. 

 

- Hôm qua em nói mời anh đi ăn một bữa
ngon, em đã nghĩ ra chỗ nào chưa? – Lâm Diệu đang định về bàn thì chợt nhớ ra
chuyện này, liền quay lại hỏi. 

 

Anh nhắc đến chuyện này lại khiến tôi nhớ
đế tấm chi phiếu sáng nay, tâm trạng vui vẻ phút chốc biến mất. Tôi lấy bút viết
lên một tờ giấy trắng ba chữ “Bữa ăn ngon”, sau đó lùi ngày lại một tháng sau
và đưa cho Lâm Diệu: 

 

- Đây là bữa ăn của anh. 

 

Lâm Diệu thừ người nhìn tờ giấy, dở khóc
dở cười: 

 

- Đây là bữa ăn ngon sao? 

 

- Đúng thế, chi phiếu bị kéo hạn, bữa ăn
ngon cũng phải lùi lại thôi! 

 

Lâm Diệu lắc đầu, chán nản nói: 

loading...

 

- Em thực dụng quá đấy!

 

Hết giờ làm, tôi nói ban sáng đắc tội với
Mạc Lãnh nên phải đi dỗ dành cô ấy, sau đó bỏ lại Lâm Diệu một mình, còn mình
thì kéo Mạc Lãnh về nhà tôi bàn bạc kế sách.

 

Mẹ tôi nhìn thấy Mạc Lãnh đến thì vui lắm,
vội vàng đi lấy hoa quả và đồ ăn vặt cho chúng tôi, chất đầy cả lên bàn, còn bảo
bố tôi đi mua thức ăn về. Tôi lườm hai cụ:

 

-  Hầy, con mới là con đẻ của
bố mẹ đấy ạ!

 

Mẹ tôi không buồn đếm xỉa đến tôi, đi thẳng
vào bếp trổ tài nghệ.

 

-  Dì ơi, dì làm gì cháu cũng
thích ăn mà! – Mạc Lãnh nịnh nọt chắc là mẹ thôi sướng điên lên mất. Bố mẹ bận
rộn trong bếp cũng tốt, hai chúng tôi càng yêm tâm bàn chuyện. Tôi nhét vào tay
Mạc Lãnh mấy gói khoai sấy rồi cầm theo mấy quả táo và kéo Mạc Lãnh vào trong
phòng tôi, khoá trái cửa lại.

 

-  Sao cậu không dẫn Lâm Diệu
theo, anh ấy sẽ không làm cậu mất mặt đâu! – Mạc Lãnh vứt túi xách xuống, ném mấy
gói khoai sấy lên giường rồi nằm lăn xuống giường.

 

-  Sao cậu biết bọn tớ đi lại
với nhau? – Tôi nghi hoặc hỏi.

 

-  Cậu vừa nhập viện một cái
là Lâm Diệu như người mất hồn, cũng may là cậu tỉnh rồi là ra viện ngay, không
có chắc ngày nào anh ấy cũng cơm nước mang vào cho cậu đấy! Về sau chẳng phải cậu
đã lên xe của anh ấy rồi đấy thôi?

 

Những điều Mạc Lãnh nói khiến cho tôi
nghe mà mát hết cả ruột gan.

 

-  Tớ đang hỏi cậu đấy, tại
sao không dẫn Lâm Diệu theo? – Mạc Lãnh hỏi.

 

-  Cậu nói xem, lần này tớ dẫn
Lâm Diệu theo, sau này bọn tớ giải tán thì làm thế nào? – Tôi ngồi xuống giường,
bóc một túi khoai sấy ra, nhét vào miệng.

 

Mạc Lãnh nghe vậy liền ngồi bật dậy, tò
mò hỏi:

 

-  Cậu và Lâm Diệu có vấn đề
gì à?

 

-  Vấn đề thì không có, chỉ có
điều phải nhìn xa một chút. Một người có tiền như Lâm Diệu, một ngày chưa lấy
được là chưa thể yên tâm. – Tôi nhét cái gối vào lòng Mạc Lãnh, rồi ôm lấy một
cái khác, tỉ mĩ phân tích tình hình cho cô ấy nghe.

 

-  Nhà Lâm Diệu rất giàu có à?
- Mạc Lãnh hào hứng, cầm một quả táo lên gặm một miếng.

 

Tôi nhìn dáng vẻ ngây thơ gặm táo của Mạc
Lãnh, vẻ mặt chẳng biết chuyện gì, thầm than: Giờ cậu không biết, sau này mà
tranh giành tài sản, biết đâu chừng hai đứa mình cũng xảy ra chiến tranh ấy chứ.

 

-  Chắc là vậy, nếu không sao
anh ta có thể sống trong một căn nhà toàn hàng hiệu chứ? – Tôi không nói chuyện
Lâm Diệu là con riêng của chủ tịch cho Mạc Lãnh nghe, bởi vì trên thực tế đây
cũng chỉ là ý kiến phiến diện của sếp, tôi cũng không dám chắc.

 

-  Ừ, cứ coi như cậu có lý. Nếu
như, tớ nói là nếu như, hai đứa cậu giải tán, cậu còn sợ cậu không tìm được người
khác ư?

 

-  Tớ không sợ không tìm được
người khác, chỉ sợ không tìm người đàn ông nào tốt hơn Lâm Diệu! – Tôi thở dài,
nằm xuống giường, những thứ mình càng trân trọng thì càng sợ mất đi.

 

-  Nghĩ nhiều thế làm gì? Cứ
như tớ đây này, tớ chưa bao giờ lo lắng một ngày nào đó sẽ phải chia tay Dật
Thiên, chẳng phải giờ bọn tớ đã cưới nhau rồi sao?

 

-  Tớ làm sao so với cậu được!
- Tôi thở dài. – Tớ bị một người đàn ông đá đến hai lần, là hai lần đấy, tâm lý
vẫn còn ám ảnh, cậu hiểu không? Ám ảnh. Nói tóm lại ngày mai cậu không được dẫn
chồng theo, kiểu gì cũng phải có người đi một mình như tớ. Ngộ nhỡ có người hỏi,
cậu bảo chồng cậu đi công tác, tớ đỡ rượu giúp cậu là được chứ gì?

 

-  Cậu nói đấy nhé! OK! Chỉ có
điều, tớ thấy cậu nghĩ hơi nhiều, trong lòng cậu lúc nào cũng nghĩ này nghĩ nọ
trong khi ngoài mặt cứ tỏ vẻ thờ ơ như không có chuyện gì. Tớ thấy mệt thay cho
cậu đấy! – Mạc Lãnh nhíu mày.

 

-  Thôi được rồi, ra ngoài đi,
nếu không mẹ tớ lại tưởng bọn mình bị les!

 

Một cái gối bay vèo đến trước mặt tôi.
Tôi đỡ được.

 

Kết quả là còn chưa kịp cơm nước thì Mạc
Lãnh đã bị Bầu Trời đón về. Lúc tiễn Mạc Lãnh ra cửa, tôi lại lần nữa dặn dò Mạc
Lãnh không được mang theo chồng, còn phải cho tôi mượn quần áo mặc cho ngày mai
rồi mới để cho Mạc Lãnh về.

 

Sau khi ăn cơm xong, tôi gọi cho Lâm Diệu,
nói rằng không dỗ được Mạc Lãnh, ngày mai lại phải tiếp tục, ý là bảo anh tiếp
tục một mình đi. Lâm Diệu bảo tôi cứ dỗ Mạc Lãnh đi, không cần phải dỗ anh làm
gì rồi cúp điện thoại. Tôi biết anh giận nên gọi lại nhưng anh không nghe máy.
Cuối cùng tôi đành gửi tin nhắn: “Em qua tìm anh, anh có nhà không?”, một lát
sau Lâm Diệu nhắn lại: “Không cần anh đến đón em chứ gì?.

 

Tôi chợt giật mình, hoá ra anh vẫn để bụng
chuyện tôi không cho anh đến nhà.

 

Tôi lấy cớ đi ra phòng khám đo huyết áp
rồi bắt xe đến nhà Lâm Diệu.

 

Lâm Diệu vừa tắm xong, tôi li lấy lòng
anh bằng cách sấy tóc cho anh. Lâm Diệu nguýt tôi một cái, không nói gì rồi ngồi
xuống ghế đọc báo.

 

Tôi ngồi sau lưng anh, đầu óc nghĩ ngợi
mông lung.

 

Có phải tình yêu đến quá nhanh khiến cho
chúng tôi không dám nắm chặt.

 

Mới giây trước tôi vừa mới thả tay
Trương Hạo ra, khóc đến đứt ruột đứt gan, thế mà chỉ một giây sau suýt nữa tôi
đã làm chuyện đó với Lâm Diệu rồi. Tôi bản tính lẳng lơ hay vốn dĩ tôi đã yêu
anh từ lâu rồi?

 

Chỉ có điều, Vi Tiểu Bảo (nhân vật
nam chính trong tác phẩm Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung) còn cùng lúc lấy bảy vợ,
tôi cùng lúc yêu hai người đàn ông cũng có gì là quá quắt? Tôi tự an ủi mình,
thấy tâm trạng cũng nhẹ nhõm đi nhiều, ít nhất nó có thể chứng mình rằng tình cảm
của tôi không thay đổi quá nhanh, cũng không phải tôi lẳng lơ, tôi chỉ hơi đa
tình thôi.

 

Thực ra tôi cũng muốn dẫn Lâm Diệu đi dự
họp lớp, tôi thậm chí còn mong có thể dán đầy giấy lên người anh, trên đó có viết
là: “Tôi là người đàn ông của Lâm Sảng.” sau đó bảo anh, gặp ai cũng phải nói:
“Tôi đẹp trai, tôi giàu có, tôi yêu Lâm Sảng.”

 

Tôi thừa nhận bản thân tôi rất sĩ diện,
nhưng trên đời này có ai không sĩ diện chứ?

 

Nghĩ tới nghĩ lui, ngoảnh sang nhìn Lâm
Diệu, tôi không nhịn được bật cười, tóc anh bị tôi sấy dựng đứng hết cả lên.

 

Lâm Diệu thấy tôi cười sằng sặc thì ngơ
ngác không hiểu có chuyện gì. Tôi liền cầm điện thoại chụp cho anh một tấm ảnh
rồi đưa anh xem. Lâm Diệu xem xong liền vội vàng sửa sang lại đầu tóc rồi ôm
tôi vào lòng, bàn tay siết rất chặt. Tôi ngoan ngoãn dựa vào ngực anh, sau bao
nhiêu chuyện chúng tôi vẫn có thể lặng lẽ ngồi bên nhau như thế này khiến cho
tôi chợt cảm thấy, có thể tôi được sinh ra trên đời này chỉ là để tình cờ gặp
được anh.

 

 

Buổi họp lớp cuối cùng trở thành buổi biểu
diễn của một mình anh chàng giàu xổi Lưu Hi Hoa. Tiền cơm cậu ta trả, cuối buổi
còn bao nguyên một quán rượu to nhất thành phố, cho chúng tôi thoải mái chọn đồ.
Ai nấy tỏ vẻ không được vui, chỉ có mình tôi là vui như nhặt được vàng. Thế này
mà chia đầu người không biết tôi phải xử lý bao nhiêu đơn đặt hàng mới kiếm đủ

 

Tôi và Mạc Lãnh cố tình chọn một góc
tương đối tối và uống nước hoa quả. Lúc ăn cơm tôi giúp Mạc Lãnh đỡ ba cốc, bản
thân cũng phải uống ba cốc, nhưng chẳng sao hết, hoá ra rượu ngon không làm người
ta say.

 

-  Cậu nói xem, sao Khang Lợi lại
làm hoà với Trương Hằng nhỉ? – Mạc Lãnh lúc ăn cơm đã muốn hỏi tôi vấn đề này
nhưng bị tôi nháy mắt ra hiệu stop ngay.

 

-  Sao họ không thể làm hoà chứ?
- Tôi lườm Mạc Lãnh – Tớ với Lâm Diệu còn có thể thành một cặp được, trên đời
này còn có chuyện gì không thể xảy ra chứ?

 

-  Tớ còn nhớ hồi đó Khang Lợi
cũng là một người rất có cá tính, dám tỏ tình với Trương Hằng trước mặt cả lớp,
lúc ấy Trương Hằng nói thế nào: “Em không thích anh điểm nào anh sẽ sửa điểm
đó!”. Năm ngoái lúc đi họp lớp, hai người họ còn thù hận nhau lắm mà, sao giờ
đã lại thế này rồi?

 

Mạc Lãnh thật chẳng có đầu óc tưởng tượng
gì cả. Tôi thật chỉ mong mở cái đầu cô ấy ra để xem xem bên trong chứa não hay
là bã đậu nữa.

 

-  Cậu thì biết cái gì? Cậu chỉ
biết mỗi cái ăn no là không đói thôi! – Tôi trừng mắt nhìn Mạc Lãnh. – Con mắt
nào của cậu nhìn thấy bọn họ thù hận nhau hồi họp lớp năm ngoái? Cậu quên rồi
à, cuối cùng chẳng phải Trương Hằng vẫn đưa Khang Lợi về đấy sao?

 

Tôi uống một ngụm nước, đang chuẩn bị
nói tiếp thì tên giàu xổi chạy đến chỗ chúng tôi.

 

Tại sao lại gọi cậu ta là “giàu xổi”? thế
giới này là như thế này, nếu như bạn là tổng giám đốc gì đó, bạn mở công ty.
Cho dù bạn mở công ty gì, cho dù bạn có thể kiếm ra tiền hay không, cho dù nhân
viên dưới trướng bạn có bao nhiêu người, bạn vẫn là tổng giám đốc, cái mũ hào
quang trên đầu bạn vẫn là người có tiền. Còn nếu như bạn chỉ buôn bán hay làm
thuê, cho dù bạn có kiếm bao nhiêu tiền, vòng hào quang trên đầu bạn cũng vẫn
chỉ là giàu xổi thôi. Nghe nói Lưu Hi Hoa cùng bố cậu ta làm chủ thầu xây dựng,
vì có khá nhiều mối quen biết nên cũng nhận được không ít công trình, chủ đề
nói chuyện toàn là khu đất xây dựng với vật liệu xây dựng, chẳng phù hợp với đề
tài trong giới quý tộc, vì vậy bọn họ chỉ có thể xếp vào hộ “giàu xổi”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: