truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 1.6 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ý, bác kia đang làm gì vậy? Cứ ra sức nháy mắt ra hiệu
cho tôi, miệng hình như đang nói hai từ “điện thoại”. Tôi giật mình sờ
đến túi của mình, sững người không thấy điện thoại của mình đâu. Nhìn theo hướng
chỉ của bác gái nọ, tôi thấy một thanh niên đang sải bước bỏ đi.

Tôi vội vàng chạy đến tóm lấy vai người đó, hét lên:

- Bỏ ra đây mau!

 - Cái gì? – Hắn
ta giả bộ không biết có chuyện gì. Ngay lập tức có một thanh niên tiến lại gần,
ánh mắt hung hãn nhìn tôi.

 - Điện thoại
của tôi!

Mãi đến khi tôi nói đến hai từ “điện thoại”,
Lâm Diệu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh ta nhanh tay tóm lấy vai người
thanh niên kia, lạnh lùng nói:

- Mang ra đây!

- Muốn đánh nhau phải không? – Gã thanh niên nọ lộ
rõ chân tướng, hung hãn nhìn hai chúng tôi, ra sức giằng vai ra khỏi tay chúng
tôi.

Thằng ranh, muốn hù dọa phải không, bà mày còn lâu mới
sợ nhé! Dám lấy trộm điện thoại của tao à, đã vậy tao sẽ xẻ thịt mày! Tôi đưa mắt
nhìn quanh, một đám đông hiếu kỳ đã vây đến, gã thanh niên đứng bên cạnh, ánh mắt
chẳng chút thiện chí kia chắc chắn là đồng bọn của tên móc túi này. Hai thằng
thanh niên gầy trơ xương lại học đòi đi làm kẻ trộm sao?

- Đánh nhau? Anh không phải là đối thủ của chúng tôi
đâu! – Tôi đoán Lâm Diệu có thể đánh cho hai gã này bò lết trên đường.

Tên trộm thấy tình hình không có lợi liền nhìn sang
gã đồng bọn, hắn ta ra sức bĩu môi ra hiệu cho đồng bọn. Tôi than thầm trong bụng,
tưởng rằng bọn chúng định ra tay thật, vội vàng nhìn sang Lâm Diệu, Lâm Diệu
cũng đang nhìn tôi.

Đúng vào lúc chúng tôi mất cảnh giác, tên trộm đột
nhiên vùng ra khỏi tay tôi, chạy như bay trốn mất.

Ôi trời đất ơi, tôi cuống cuồng đuổi theo. Lâm Diệu
cũng phản xạ rất nhanh, tôi còn chưa phản ứng kịp thì anh ta đã hành động rồi,
chỉ vài bước đã tóm được tên trộm. Lúc này tên trộm như chó cùng dứt giậu, vung
nắm đấm về phía Lâm Diệu. Chết rồi, Lâm Diệu quả này ăn đấm là chắc rồi. Tôi
vung tay định chặn tên trộm kia lại nhưng không kịp. Cũng may là Lâm Diệu né
sang một bên, tránh được cú đấm ấy.

Nhìn thấy hắn ta dám đối phó với “anh mỳ”
của tôi, tôi vô cùng phẫn nộ! Lúc hắn còn đang giằng co với Lâm Diệu, tôi đã
vung tay tát bốp vào mặt hắn rồi gào lên:

 - Tao bảo mày
mang ra đây cơ mà!

Cái tát ấy không chỉ làm tên trộm ngây ra mà ngay cả
Lâm Diệu cũng thừ người nhìn tôi.

- Cô gái, cô bảo bạn cô thử gọi đến số di động của
cô xem có liên lạc được không? Nếu như hắn ta trộm điện thoại của cô thật, tôi
nghĩ chắc hắn chưa kịp tắt máy nhanh như vậy đâu! – Đám đông vây xung quanh liền
lên tiếng nhắc nhở.

Đúng rồi, sao mình lại ngu ngốc như vậy chứ! Tôi
đang chuẩn bị bảo Lâm Diệu gọi điện thì tên trộm kia cuối cùng cũng thừa nhận.
Tên đồng bọn của hắn nhìn thấy tình hình không ổn đã len lén bỏ đi.

Lâm Diệu thả tay ra, tên trộm lấy điện thoại từ
trong túi ra đưa cho tôi. Ôi cái Nokia của tôi, cuối cùng nó cũng trở lại với
tôi rồi, tôi nước mắt lưng tròng, kiểm tra xem điện thoại có hư hỏng gì không,
đám đông xung quanh cũng từ từ tản đi.

- Điện thoại trả lại cô rồi, người cô cũng đánh rồi,
tôi có thể đi được chưa?

- Tên trộm chán nản nói. Nghe hắn ta nói tôi mới chợt
bừng tỉnh, thấy mình đã quá nóng vội. Tôi đánh hắn rồi, lần sau gặp lại hắn
trên đường thì sao? Tôi biết đi đâu tìm Lâm Diệu giúp đỡ đây? Tôi đành phải vận
dụng hết tất cả kinh nghiệm ăn nói của mình để đối phó với tên trộm:

- Anh nhìn anh đi, mới tí tuổi đầu, khuôn mặt lại
sáng sủa thế kia, làm gì không làm, lại đi làm cái việc xấu xa này! Anh làm gì
sao không cân nhắc trước hả? Anh phải biết đối tượng anh ra tay là ai chứ? Cậu
tôi là Cục trưởng Cục Công an đấy, anh có biết anh ấy không hả? – Tôi chỉ Lâm
Diệu nói.

 - Anh ta mà
đi một vòng quanh đây thì đảm bảo đi đến đâu cũng có người quen biết anh ta đấy!
Tôi vừa khen hắn ta đẹp trai vừa tạo áp lực cho hắn ta.

Tên trộm nghe xong quả nhiên ngoan ngoãn nói:

- Trước đây tôi chưa từng làm chuyện này, đây là lần
đầu tiên…

- Tôi vốn định dẫn anh về gặp cậu tôi, nhung nghĩ để
một khuôn mặt đẹp trai thế này phải vào ngồi tù mấy tháng tôi cũng thấy không đành
lòng thôi được rồi, tha cho anh!

Hắn ta nghe tôi dọa thì sợ hết hồn, lúc nghe thấy
tôi bảo thả hắn, hắn mừng như bắt được vàng, luôn miệng cảm ơn rồi mau mắn chuồn
lẹ. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, gạt mồ hôi trên trán.

- Cậu của chị là ai thế? – Lâm Diệu không nhịn được
cười.

- Cục trưởng Cục Công an! – Mặt tôi không hề biến sắc.

 - Thế còn tôi
là ai? – Lâm Diệu cười thành tiếng.

 Anh là con
riêng! Suýt chút nữa thì tôi nói ra câu đó…

- Anh là “anh mỳ”! – Tôi đáp, anh cười đi,
có giỏi thì cười đi, tôi phải nhắc cho anh nhớ chuyện xấu hổ của anh, xem anh
có còn dám chọc tức tôi nữa không!

- Chị đừng nhắc chuyện ấy nữa, ai bảo con bé kia đùa
kiểu đó. Hơn nữa tôi cũng đâu có cố ý! – Lâm Diệu bối rối nói.

- Người bị chọc nhiều không đếm xuể, nếu anh cứ bị chọc
là phun mỳ vào tôi thì chẳng phải ngày nào tôi cũng bị ăn nước bọt của anh à? -
Tôi lườm Lâm Diệu.

- À, ý của chị là sau này ngày nào cũng đi ăn với
tôi? – Lâm Diệu chớp chớp mắt, cười tinh quái.

Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Cái thằng ranh
này, dám đùa kiểu đó à?

 - À, nếu như
anh không ngại ngày nào cũng phải trả tiền ăn thì đương nhiên tôi chẳng có ý kiến
gì!

- Tôi thì có ý kiến đây! – Lâm Diệu nói vẻ châm chọc.

Đột nhiên tôi cảm thấy không khí có vẻ tình tứ, bọn
tôi như thế này có phải là đang tán tỉnh nhau không nhỉ?

- Đi thôi, đừng có đứng ngây ra đó nữa! – Tôi đẩy
anh ta.

Chúng tôi đi ăn lẩu. Đi vào trong cửa hàng, tôi hí hửng
đợi khuôn mặt của Lâm Diệu sẽ xị ra, biết thừa là anh ta không ăn được ớt, thế
mà cứ một mực đòi anh ta dẫn đi ăn lẩu.

Nhưng Lâm Diệu không hề bí xị, cũng chẳng hề nổi
cáu, chỉ bình thản nói với nhân viên phục vụ:

- Một nồi lẩu uyên ương!

loading...

 Hơ, mặt tôi
nóng bừng, không biết anh ta có nghĩ tôi cố ý không nữa.

- Lâm Diệu, anh với Tổng giám đốc Ngũ rất thân nhau
phải không? – Dù gì anh ta cũng là người mà Bầu Trời đích thân giao phó… Tôi
cứ cảm thấy trong chuyện này có vấn đề gì đó, cho dù Bầu Trời không biết anh ta
là con riêng thì chắc giữa hai người này cũng phải có mối quan hệ gần gũi.

- Không quen! – Lâm Diệu đáp gọn lỏn.

- Thế tại sao Tổng giám đốc Ngũ dường như lại rất
quan tâm đến anh, tất cả những nhân viên mới vào làm việc đều do phòng nhân sự
tiếp đón, sao anh lại ngoại lệ?

- Tôi cũng là do bộ phận nhân sự nhận vào, tôi vốn đến
đây để xin vào vị trí theo dõi đơn hàng, nhưng bọn họ nói nhân viên theo dõi đơn
hàng đều là nữ, không tuyển nam, bảo tôi làm ở bộ phận nhân sự. Thế là tôi đến
thẳng phòng Tổng giám đốc Ngũ để nói chuyện. Tổng giám đôc Ngũ cũng không tồi,
nói rằng tôi có thể thử, còn nói phải tìm một người giỏi nhất để dẫn dắt tôi,
người đó chính là chị!

Anh ta nói năng trôi chảy, có tình có lý, lại còn
nhân tiện nịnh nọt tôi nữa… Thật khó để tìm hiểu được cái gì từ anh ta!

Chỉ có điều chuyện Bầu Trời không biết gì về thân thế
của Lâm Diệu chắc không phải là nói dối, tôi cũng không tiện tiếp tục dò hỏi,
dù sao thì chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

- Thực ra anh cũng học hỏi rất nhanh, cứ như người
đã từng làm trong ngành này vậy! – Tôi chẳng ngần ngại khen ngợi anh ta.

- Tôi chưa làm bao giờ! – Anh ta lập tức phủ nhận rồi
lảng sang vấn đề khác. – Ban nãy đáng nhẽ ra chị không nên ra tay. Chị là con
gái, ai lại đi đánh người giữa đường như vậy? Nếu hắn trả đòn thì sao?

- Sao tôi lại không nên ra tay chứ? Hắn ta trộm đồ của
tôi, còn định đánh anh nữa, tội lỗi đầy mình, tôi mới bạt tai hắn một cái là
còn nhẹ đấy! – Tôi bất mãn nói.

- Chính vì hắn ta định ra tay đánh tôi sao? – Bàn
tay đang lau bát đũa của Lâm Diệu như khựng lại, anh ta ngẩng phắt đầu lên, ánh
mắt sáng lấp lánh.

Tim tôi hơi rung lên, mặt chẳng hiểu sao lại đỏ bừng.
Cái gã mỳ chết tiệt này, sao hắn lại đẹp trai thế cơ chứ? Không được, không thể
để hắn ta tiếp tục ngông cuồng như thế này được. Tôi cố ý vênh mặt lên nói:

- Đương nhiên là không phải rồi! Anh còn dám nói à,
lắm chuyện như đàn bà, tôi đi gặp khách hàng mà anh nói cứ như thể tôi đi tìm
người yêu ấy! Nếu như không phải anh cứ càm ràm suốt đường đi thì tôi đâu có mất
tập trung như thế?

Nếu tôi không mất tập trung hắn ta làm sao móc trộm
được điện thoại của tôi chứ?

Nói đến chuyện này là tôi lại nổi cáu, chẳng nhẽ
trên mặt tôi có khắc mấy chữ “Tôi thiếu đàn ông” hay sao?

- Ha ha, xem ra ông Trần không lọt vào mắt chị nhỉ!
- “Anh mỳ” cười tươi như hoa, mặt chẳng hề lộ vẻ bị đả kích gì cả. -
Rốt cuộc chị thích mẫu đàn ông thế nào?

- Chuyện này ấy mà… – Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi
nói. – Đầu tiên phải là người đã!

- Vớ vẩn!

- Sau đó phải là một người đàn ông!

 - Nói vào điểm
chính đi!

- Sau đó phải là một người đàn ông bình thường!

 - Cắt bớt phần
lôi thôi đi!    

 - Đẹp trai một
chút là được!

Tiêu chuẩn là trai đẹp? – Lâm Diệu bĩu môi.

- Nếu có điều kiện kinh tế nữa là ổn rồi!

Người đàn bà thực dụng điển hình! – Lâm Diệu khinh bỉ
nhìn tôi.

Tôi lấy một cái đũa gõ vào đầu anh ta, nói:

 - Tôi bực rồi
đấy, tôi nói một câu anh cãi một câu là sao? Có gã đàn ông nào lại lắm mồm như
anh không hả?

 Lâm Diệu xoa
xoa chỗ bị tôi gõ, vẻ mặt đầy ấm ức:

- Ban đầu tôi tưởng chị chỉ mồm mép ghê gớm thôi,
nào ngờ bây giờ mới biết hóa ra thân thủ của chị cũng chẳng phải dạng tầm thường.
Tôi chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào giống như chị, đúng là thất lễ quá!

 - Anh thì biết
gì chứ, đàn bà mà không ghê gớm một chút sẽ bị kẻ khác bắt nạt đấy!

- Đàn bà ghê gớm thì thằng đàn ông nào dám lại gần hả?

- Vì vậy nên tôi mới bị người ta rũ bỏ rồi! – Câu
nói của Lâm Diệu đã động vào vết thương lòng của tôi. Cảm giác oai phong khi đấu
trí thành công với tên trộm ban nãy phút chốc tiêu tan, một người đàn bà chẳng
thể giữ nổi người đàn ông của mình thì có tư cách gì để mà khoe khoang?

- Đừng như vậy, chẳng mấy chốc chị sẽ gặp được người
đàn ông yêu thương chị, mau ăn đi! – Lâm Diệu gắp cho một củ sen, lên tiếng an ủi
tôi.

Sau khi ăn xong, Lâm Diệu đưa tôi về nhà, vừa vào cửa
đã bị mẹ tôi tóm được:

- Nói mau, ai vừa đi cùng với con?

 - Là đồng
nghiệp ạ! Cùng đi ăn tối với con thôi!

 - Chỉ có hai
người à?

- Dạ!

- Có khả năng phát triển không con?

- Ôi mẹ ơi, cùng nhau ăn một bữa cơm thì có khả năng
gì ạ? Nếu thế thì đàn ông trên đường đều có khả năng với con hết. Mẹ à, người
ta trên cao chót vót, con với không tới mẹ ạ!

- Con ranh con, thật vô dụng! – Mẹ trừng mắt lườm
tôi.

Hết chương 1

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: