truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 1.5 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Lúc này, tôi cúi đầu xuống phối hợp với tình tiết
câu chuyện, nhắm mắt đau khổ rồi hỏi Lâm Diệu:

- Anh có biết tôi nhìn thấy gì không?

- Không biết!

Tôi đau khổ lắc đầu:

- Tôi nhìn thấy anh ta đang hóa trang thành đàn bà,
nhảy nhót trên sàn. Đến tận khi tôi lại gần mà anh ta vẫn hoàn toàn không hay
biết, về sau anh ta thẳng thắn thừa nhận với tôi rằng anh ta luôn muốn trở
thành một người đàn bà, anh ta đang để dành tiền để làm phẫu thuật chuyển giới.
Anh nói xem tôi phải chấp nhận chuyện này ra sao đây?

Lúc này tôi đã cố nặn ra mấy giọt nước mắt.

 Lâm Diệu dường
như bị cảm động trước câu chuyện của tôi, vội vàng cầm lấy tay tôi, an ủi:

- Lâm Sảng, câu chuyện chị bịa ra thật là cảm động,
tôi thật sự cảm động! Thực ra tôi cũng quen Trương Hạo, lúc anh ta kết hôn tôi
cũng đã đến tham dự!

 Thằng nhãi
ranh, dám trêu ta à! Tôi vung tay gõ cho anh ta một phát vào đầu, nhìn bộ mặt cười
đểu cáng ấy, trong đầu tôi lại hiện lên hai chữ “con riêng”.

Tôi lại bại trận.

Cuối cùng thì Trương Hạo cũng không tố cáo tôi, xem
ra anh ta vẫn còn chút tử tế. Xem như anh biết điều, anh không cần tôi thì cũng
đừng có dây đến tôi!

Tôi xuống xưởng tìm hiểu tiến độ đơn hàng của ông Trần,
cũng may là ngày mai có thể xuất xưởng đúng thời hạn, nếu không chắc tôi phải
mang đầu đến gặp ông ta mất. Để biểu thị thành ý, tôi quyết định hôm sau sẽ đi
theo xe hàng đến tận nơi. Đây thực ra chỉ là cái cớ để tôi làm biếng một chút,
dù gì chuyện ở công ty cũng đã có Lâm Diệu lo rồi.

Giọng của ông Trần trong điện thoại ngọt ngào đến
mát cả ruột, nếu mà vẻ ngoài khả quan một chút thì…. Tôi lại ảo tưởng, mong mỏi
những chuyện chỉ có ở trong phim diễn ra với mình.

- Chị nghĩ gì mà ngồi đó cười như con ngốc thế hả? -
Lâm Diệu nghe điện thoại xong, chắc lại bị khách hàng mắng mỏ, nhìn thấy tôi cười
nên chướng mắt liền bực bội hỏi.

 - Nhìn thấy
anh dường như tôi nhìn thấy chính mình năm 
đó, tôi cũng đã từng như vậy. Một nhân viên theo dõi đơn hàng mà chưa từng
bị ăn chửi thì không khá lên được đâu! – Tôi tỏ vẻ an ủi.

- Chị lại biết là tôi bị ăn mắng à?

 - Nhìn cái bộ
mặt đưa đám của anh là tôi biết ngay. Cưng à, muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc được
sẽ thấy nhẹ nhõm hơn đấy!

- Vậy cho tôi mượn vai chị một lát!

Vội giật lùi lại:

- Chị thân mình ngọc ngà…

- Chị đừng có tự đề cao mình quá như vậy! – Lâm Diệu
lườm tôi sắc lẻm.

- À phải rồi, ngày mai tôi phải theo xe hàng đến chỗ
ông Trần, có việc gì cậu không giải quyết được cứ gọi vào máy của tôi nhé!

- Chị thấy có khách hàng nào tôi không giải quyết được
không? – Lâm Diệu thản nhiên nói.

Không biết là ai đang tự đề cao mình nữa đây?

- Chà, cô còn đích thân đưa hàng đến tận đây cơ à? -
Ông Trần kinh ngạc reo lên, nụ cười đẹp hiện lên khuôn mặt.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú, đúng là không phí
công đi chuyến này. Tôi xúc động tới mức rơm rớm nước mắt, cố giấu đi vẻ đanh
đá của mình, vui vẻ nói: “Chuyện tôi nhận lời ngài đương nhiên phải làm
cho bằng được rồi!”. Nói rồi tôi liếc nhìn ông ta, nào ngờ ông ta đã quay
người đi rót cho tôi cốc nước, không nhận được tín hiệu của tôi. Nhưng không
sao, còn nhiều cơ hội mà.

- Làm ăn với công ty cô đã lâu, đã đổi không biết
bao nhân viên theo dõi đơn hàng, cô là người đầu tiên tôi được gặp mặt đây!
Đúng là phúc ba đời! – Ông Trần đưa cho tôi cốc nước, nếu như tôi không nhìn nhầm
thì hình như ông ta đang liếc mắt đưa tình với tôi. Tôi ra sức chớp chớp mắt,
bàn tay cầm cốc nước hơi run lên.

Tôi định thần lại, tỏ vẻ lẳng lơ nói:

- Ngài nói gì vậy, tôi mới là người thấy phúc ba đời
vì gặp được ngài mới phải!

 - A ha ha ha!
- Ông Trần cười sang sảng.

Không khí rất vui vẻ, tôi lại ném cho ông ta một cái
nhìn lẳng lơ, lần này thì ông ta lại có điện thoại nên vẫn không nhận được tín
hiệu.

Tôi bắt đầu thấy sốt ruột! Sao ông lắm chuyện thế
không biết? Mau nói ông theo đuổi tôi để tôi không chậm hàng của ông nữa đi!

Nhưng mà cuộc điện thoại này lâu thật đấy, tôi chờ
mà thấy mệt hết cả óc.

 - Lâm Sảng!
Lâm Sảng! Lâm Sảng!

Chắc là lái xe giục tôi đi rồi, còn chưa quyến rũ
thành công, sao tôi có thể đi được? Tôi thậm chí đã có ý lao đến cướp cái điện
thoại kia khỏi tay ông ta.

 - Lâm Sảng!
Lâm Sảng! Lâm Sảng!

Mở to mắt ra, tôi nghe thấy tiếng gọi của mẹ, sao
mình lại nằm mơ như vậy nhỉ? Hầy, cho dù có mơ cũng phải mơ cho hết đã chứ, tôi
còn chưa nghe thấy ông ta tỏ tình với mình cơ mà.

Cố gắng nhớ lại nhưng không sao nhớ ra được bộ dạng
của ông Trần, chỉ có điều không sao, tôi sắp được gặp người thật rồi. Tôi đang
háo hức chờ đợi đây.

Chọn một bộ quần áo thật đẹp, xịt nước hoa, bận rộn
suốt cả buổi, ngay cả bữa sáng cũng chẳng kịp ăn, tôi lao ngay đến công ty.

Hàng thường xuất kho vào buổi chiểu, vì vậy buổi
sáng tôi vẫn có thời gian giải quyết một số việc gấp, nhân tiện xem xem Lâm Diệu
có gặp phải khó khăn gì không. Nhân lúc còn chưa đi thì cố mà giải quyết cho
xong, không nhỡ xảy ra chuyện gì thì người bị ăn mắng chính là tôi. Với tính
cách của sếp, chắc chắn ông ấy chẳng dám “thi hành bạo lực” với tên
Lâm Diệu con riêng kia rồi.

- Hôm nay chị đi giao hàng hay là đi xem mặt thế hả?

- Lâm Diệu vừa nhìn thấy tôi đã sầm mặt hỏi. – Đi
giao hàng! – Tôi lườm anh ta sắc lẻm rồi giở các đơn hàng trên bàn ra.

- Sao chị lại ăn mặc lố lăng thế này? Còn xịt cả nước
hoa nữa, mùi khiếp quá! – Lâm Diệu tỏ vẻ khó chịu.

Thằng nhóc, dám bảo mình lố lăng à? Tôi cáu tiết, cốc
cho anh ta một cái, nói:

- Anh thông minh một chút có được không hả? Tôi đại
diện cho hình ảnh công ty, đương nhiên phải quý phái, phải sang trọng rồi! Chẳng
nhẽ anh bảo tôi ăn mặc lôi thôi để sang đó xin ăn à?

 - Tôi đi với
chị! – Lâm Diệu thấy tôi nói vậy liền trầm ngâm một lát rồi nói.

- Ai thèm đi với anh chứ? Anh đi rồi ai nhận điện
thoại ai nhận đơn hàng?

- Đi có chốc lát thôi mà!

- Sao anh kém cỏi thế hả? Anh không thể tự làm việc
một lúc hay sao? Rời tôi ra là anh không làm việc được à? Thường ngày tôi dạy
anh là công toi rồi phải không?

- Thằng nhóc, muốn phá hoại việc của chị mày à?

Lâm Diệu trừng mắt, sau đó ghé vào tai tôi thì thầm:

- Chị thật thà chút cho tôi nhờ!

Trời đất, tôi làm gì mà bảo không thật thà? Tôi mà
không thật thà thì anh có tồn tại được ở công ty này không hả?

Tôi chẳng buồn so đo với anh ta! Chỉ có điều bộ mặt
ghê gớm của anh ta ban nãy đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Lúc gặp ông Trần, hai từ “đau khổ” không
thể nào miêu tả được hết tâm trạng của tôi lúc ấy. Điều duy nhất mà tối nghĩ đến
lúc này chính là một bài hát của Triệu Truyền: Tôi xấu nhưng tôi dịu dàng.

Ông Trần rất ngạc nhiên, nói rằng tôi không cần đích
thân đến đây, giọng nói thì dịu dàng như vậy, ấy thế mà sao tôi không hề thấy
khuôn mặt với cái giọng nói ấy có chút gì liên quan đến nhau.

Chỉ có điều con người ông ta cũng không tồi, rất nhiệt
tình giới thiệu tôi với các đồng nghiệp công ty, còn khen tôi là một nhân viên
theo dõi đơn hàng vui tính nhất mà ông ta từng hợp tác. Tôi cũng khen ngợi ông
ta là một khách hàng thân thiết nhất của công ty mình. Nói chuyện một lúc, ông
ta thỉnh thoảng cũng thêm vào dăm ba câu đùa, tiếng cười sang sảng, nụ cười
cũng không đến nỗi khó coi lắm, thế nên tim tôi cũng bớt đau buốt.

Thực ra tôi biết trên đời đâu thể đi đâu cũng gặp được
trai đẹp, biết đâu trong lòng ông ta lúc này cũng đang vô cùng thất vọng. Thêm
nữa chúng tôi cũng đâu phải đi xem mặt, chẳng qua chỉ là khách hàng thôi mà.

- Lúc cô chưa đến, anh Lâm còn gọi điện mấy lần hỏi
cô đã đến chưa đấy! – Ông Trần người ngọt ngào. – Anh ta ấy ạ? Anh ta mới đến
làm việc, mong ông chiếu cố nhiều hơn!

- Có cô chiếu cố là được rồi, anh ta mà học hỏi được
một nửa kinh nghiệm của cô thì chẳng khác nào cá gặp nước rồi!

loading...

- Ông Trần, ông đề cao tôi quá, chủ yếu là nhờ các
ông tốt bụng, không nỡ ép chúng tôi!

Hai chúng tôi thi nhau tâng bốc đối phương, đúng lúc
này có điện thoại gọi đến, ông Trần nói:

 - Chắc là lại
cậu Lâm gọi đến đấy!

Ông Trần nghe điện thoại, nói:

- Đến rồi, vừa mới đến, anh nói chuyện với cô ấy
nhé!

Nói rồi ông ta đưa điện thoại cho tôí. Có chuyện gì
sao anh ta không gọi vào máy của tôi nhỉ?

Tôi nhạc nhiên đón lấy điện thoại, hỏi:

Sao thế?

- Thế nào?

- Cái gì thế nào?

- Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

- Gặp người ta rồi chứ? – Giọng nói nhẹ bẫng của Lâm
Diệu vang lên, cuối cùng tôi cũng hiểu anh ta đang hỏi cái gì. Sao còn nóng ruột
hơn cả tôi nữa thế?

 - Đương
nhiên!

Hợp khẩu vị của cô chứ?

- Tôi đến để giao hàng nhé! – Tôi cười ngọt ngào rồi
cúp điện thoại trước cái nhìn chăm chú của ông Trần, trong lòng bực bội không
hiểu sao anh ta dám coi tôi là loại người đó.

Mà cho dù có ý nghĩ này thật sao anh ta không đợi đến
khi tôi về hãy hỏi? Ai lại đi gọi đến máy bàn của người ta, rõ ràng là muốn khiến
tôi mất mặt mà! Thằng ranh con, tôi không chơi anh thì thôi, anh dám chơi lại
tôi à? Mặc dù không nhìn thấy Lâm Diệu nhưng sao tôi lại cảm thấy khuôn mặt lúc
này của anh ta vô cùng hắc ám nhỉ? Lẽ nào đây là ảo giác của tôi? Chẳng qua chỉ
là không dẫn anh ra ngoài chơi thôi mà, cần gì phải hẹp hòi thế?

Đợi công nhân kiểm tra hàng và ký tên xong xuôi, tôi
từ biệt ông Trần ra về.

Tiếp đó tôi lại đến mấy công ty khác, bởi vì không
liên hệ trước, lại sợ làm nhỡ thời gian của các công ty khác nên tôi không đi
chào hỏi từng người một, chỉ giao xong hàng là đi luôn. Lúc xong việc đã năm giờ
chiều, ngồi xe về cũng phải hơn tiếng đồng hồ, không chỉ quá giờ làm mà còn gặp
cảnh tắc đường nữa chứ. Tôi có cảm giác hôm nay đúng là mình tự ngược đãi mình.

Về đến nhà, tôi nói với mẹ ăn cơm muộn một chút rồi
đi thẳng vào phòng, nằm lăn ra giường vì mệt mỏi.

Một lúc sau, điện thoại đổ chuông, liếc mắt nhìn màn
hình điện thoại, hóa ra là Lâm Diệu.

- A lô! – Tôi yếu ớt trả lời.

 - Giọng chị
làm sao thế hả?

- Say xe chứ sao! Giờ thì anh biết vì sao tôi không
để cho anh đi rồi chứ, tôi vừa mới về đến nhà đấy! Anh xem, tôi thương anh đến
mức nào!

 - Ha ha… -
Lâm Diệu bật cười. – Ăn cơm chưa?

- Chưa, tạm thời không muốn ăn, dạ dày hơi khó chịu!

- Ra ngoài đi, tôi mời chị ăn cơm!

 - Ra ngoài lại
phải ngồi xe, anh muốn tôi chết à?

- Nhà chị cách công ty bao xa?

- Cũng không xa lắm, đi bộ chỉ khoảng hai mươi phút
là đến!

- Chị qua đây đi, tôi vẫn còn ở công ty, tôi cứ tưởng
chị sẽ về công ty chứ!

- Anh đang đợi tôi à? – Trong đêm tĩnh mịch, một người
đàn ông đang đợi tôi, sao tôi có thể thờ ơ?

- Ừ, có một hình vẽ tôi xem không hiểu lắm, lát nữa
chị qua đây xem giúp tôi, sau đó chúng ta đi ăn nhé!

Máu nóng đang dồn lên đỉnh đầu bỗng nhiên nguội ngắt,
chẳng nhẽ anh không thể nói dối vài lời?

Muộn thế này rồi mà vẫn chưa về, chắc là anh ta gặp
phải khó khăn gì thật. Thôi thì cứ coi như làm việc tốt đi, dù sao cũng chẳng
xa lắm, đi bộ cũng tốt, trong nhà ngột ngạt quá. Chẳng mấy khi người ta mời
mình ăn cơm, không nhân cơ hội này chém đẹp anh ta đâu phải là tác phong của
tôi?

Đến công ty, nhìn thấy Lâm Diệu ngồi ngây ra trước một
hình vẽ, thấy tôi đến liền vẫy tay gọi. Dưới ánh đèn, khuôn mặt kia vẫn chẳng
giảm bớt độ đẹp trai. Chủ tịch Ngô quả là có giống tốt, Bầu Trời đã đẹp trai lắm
rồi, ấy vậy mà Lâm Diệu còn trội hơn hẳn, đáng tiếc tại sao anh lại là con nhà
giàu có nhỉ? Đã vậy còn là con riêng nữa chứ? Một người có xuất thân như vậy
đâu có thể trở thành đối tượng ra tay của một dân thường như tôi?

Tôi chán ngán lại gần rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh
anh ta, đón lấy hình vẽ trên tay anh ta, liếc mắt nhìn, máu nóng bốc lên đỉnh đầu.
Ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu hình vẽ này là cái gì, ấy thế mà anh ta nói không hiểu,
tôi không nhịn được liền hỏi:  

- Anh không hiểu chỗ nào?

- Ở đây không viết rõ, không biết là bao nhiêu độ? -
Lâm Diệu chỉ vào bức hình, nhíu mày, nghiêm túc nói.

- Ừm, ý của anh là, tôi có thần giao cách cảm với
hình vẽ này hay là tôi là cha đẻ của nó hả? – Tôi hỏi, mặt chẳng chút biểu cảm.

 

- Chẳng phải chị đã nhìn quen rồi sao?

 - Lâm Diệu cười.
- Thôi được rồi, cái đơn hàng này chuyển tới lúc nào vậy?

- Lúc chiều.

- Anh không biết gọi điện hỏi tôi
à?    

- Tôi gọi rồi, nhưng không ai nghe máy! – Lâm Diệu
trừng mắt, cao giọng như thể bị trách oan vậy.

Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta, muốn tìm ra
bằng chứng nói dối của anh ta, nhưng anh ta khá lỳ, mặt chẳng hề biến sắc. Tôi
ngao ngán nhún vai. Nhưng cho dù anh không nói dối đi nữa thì nhất định cứ phải
biết ngay bây giờ ư? Mục đích sống của người giàu chỉ là đùa cợt với người
nghèo thôi sao?

- Tôi cũng không hiểu, ngày mai gọi điện hỏi đi!

Tốt nhất không nên so đo với gã con riêng ấy.

- Ok, vậy chúng ta đi ăn cơm đi! – Lâm Diệu hình như
khá nhiệt tình trong chuyện này.

- Tôi không đi xe đâu!

- Thì đi bộ!

Lâm Diệu thu dọn bàn làm việc, kiểm tra nguồn điện ở
từng chỗ ngồi rồi tắt hết những công tắc điện mà các đồng nghiệp quên không tắt,
đổi giấy trong máy fax, chuyển điện thoại đến phòng trực ban. Thật hiếm có một
người đàn ông nào cẩn thận và tỉ mỉ như vậy!

Anh ta không đi lấy xe thật mà vừa đi vừa hỏi tôi muốn
ăn gì. Tôi nói ăn gì cũng được, anh có mặt dày mời tôi đi ăn mỳ tôi cũng chấp
nhận.

Lâm Diệu cười ha ha, hỏi tôi:

- Ông Trần trông thế nào?

- Cũng được!

 - Lọt vào mắt
chị rồi à? – Lâm Diệu đột nhiên tóm lấy cánh tay tôi.

- Anh tưởng là tôi khát đàn ông lắm hả? – Tôi nổi
đóa, hất tay anh ta ra rồi gõ một cái vào đầu anh ta.

- Sao lúc nào chị cũng đánh người khác thế hả? – Lâm
Diệu mỉm cười, miệng oán thán. – Chị có thể dịu dàng một chút được không hả? Có
cô gái nào giống như chị không?

Tôi dịu dàng nhưng phải xem đối tượng là ai! – Tôi cố
kéo dài giọng, đánh mắt sang phía Lâm Diệu, anh ta ngoảnh mặt đi, trực giác của
phụ nữ cho tôi biết anh ta có vẻ không vui.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: