truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Câu được con rùa vàng – Chương 1.3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Đúng bảy giờ tôi quẹt thẻ rồi đi về, vừa ra khỏi công ty đã bị Mạc Lãnh tóm lại:

- Lâm Sảng!

- Ớ, trùng hợp nhỉ, ha ha ha, sớm thế này mà cậu đã đến rồi à? Ha ha ha! – Tôi liên tục cười giả bộ.

- Con ranh, toàn lợi dụng người ta thôi! Tối qua hại cậu phải ở lại làm cả đêm, thật ngại quá! Tớ mà không đến thăm cậu thì tốt rồi! – Mạc Lãnh tỏ vẻ ái ngại.

- Cậu nhìn cậu xem, đang yên đang lành chạy đến thăm tớ làm gì? Đến thăm thì đến, sao còn dẫn theo bạn trai? Cậu có biết người đàn ông của cậu là Bầu Trời trên đầu bọn tớ không hả? – Tôi than thở.

- Thôi đi! Anh ấy cứ nằng nặc đòi đi cùng tớ, tớ đâu còn cách nào khác, ai bảo chúng ta xinh đẹp lắm cơ? – Mạc Lãnh nghịch ngợm lọn tóc, nếu như phải dùng từ “xinh đẹp” để miêu tả cô ấy, vậy thì cô ấy thực sự “rất xinh đẹp”.

- Cậu đang chọc tức tớ đấy à? Tớ không đi với cậu đâu, cậu là đồ yêu quái! – Tôi tức điên lên, sao mình có thể làm bạn với một đứa xinh đẹp như vậy cơ chứ?

- Tớ vốn định mời cậu ăn sáng mà… – Mạc Lãnh thì thầm.

 

- Đợi tớ nửa tiếng, tớ về nhà rửa mặt, đánh răng đã. Gặp nhau ở quán Lão Hữu Ký nhé! Nhớ là giúp tớ gọi một bát mỳ thịt năm trăm tệ ấy! Nhớ nhé đồng chí! – Tôi vừa lao như bay về nhà vừa dặn dò Mạc Lãnh.

- Cậu nhanh lên đấy, lát nữa Bầu Trời cũng đến đấy!

Bầu trời ở trên đầu… là bầu trời màu đen: trái tim sếp của chúng tôi, có màu đen.

Bầu Trời…

Đại danh: Ngũ Dật Thiên.

Thân phận: Tổng giám đốc công ty

Bạn gái hiện tại: Mạc Lãnh

Sau khi thất nghiệp lần thứ n, nhờ sự giới thiệu của Mạc Lãnh, tôi đã vào được công ty này, bắt đầu một cuộc đấu tranh sinh tồn tối tăm mặt mũi.

Thỉnh thoảng tôi lại thầm ghen tỵ với số phận sung sướng của Mạc Lãnh, sau khi tốt nghiệp cô ấy vào làm việc ở công ty, chẳng quá hai tháng đã được Bầu Trời để mắt đến và theo đuổi, sau n lần được theo đuổi, cuối cùng Mạc Lãnh đã trở thành bạn gái của Bầu Trời, còn suốt ngày khoe khoang trước mặt tôi: Cuộc sống của cô ấy đẹp biết bao, không khí trong lành biết bao, thế giới tươi đẹp biết bao!

- Cậu chết đi! – Tôi ném cái gối vào mặt cô ấy. Mỗi khi nghe Mạc Lãnh kể lể, trong lòng tôi lại dậy lên thứ cảm xúc tầm thường của con người: sự ghen tỵ, một thứ ghen tỵ trần trụi.

- Hay là cậu cũng kiếm một anh đi? – Mạc Lãnh cười đắc chí.

- Ép tớ à? Tớ biết cậu đang ép tớ. Biết thừa tớ không thể kiếm được anh nào vừa đa tình, vừa lắm tiền, lại đẹp trai như Bầu Trời nên trắng trợn ép buộc phải không?

Tôi là kẻ bại trận, đành phải gạt lệ đau thương, sau đó cầm băng vệ sinh bịt miệng Mạc Lãnh, đểu cáng nói:

- Đừng có trách tớ, đều tại cậu ép tớ mà ra đấy!

Sau một trận cười nghiêng ngả, cả hai đều mệt nhoài nằm bò ra giường.

- Cậu nói đi, cậu nói xem sao cậu lại tốt số thế? Có ối người xinh đẹp hơn cậu nhiều, tại sao họ không tốt số như cậu? Cậu dạy tớ vài chiêu cho số tớ bớt khổ, ít khổ hơn một tí cũng được! – Tôi than thở.

- Ranh con, cậu cũng sẽ tốt số thôi! – Mạc Lãnh ôm gối ném trả vào mặt tôi.

Về đến nhà rửa mặt mũi, đánh răng, thay quần áo xong xuôi, tôi nhìn mình trong gương rồi thở dài, hình như tôi đã tiều tụy đi nhiều. Tôi thật sự không thích hợp với việc làm thêm giờ, một người có chiều sâu như tôi nên ở nhà trồng hoa, đọc sách, uống trà, dắt chó đi dạo. Đáng tiếc, trong cuộc đời tôi không có chó, chỉ có máu chó.

Tôi còn nhớ rất rõ năm tôi mười tám tuổi có đi ngang qua một sạp xem tướng dọc đường. Thầy bói hỏi đủ thứ rồi nhắm mắt, bấm đốt ngón tay, nhanh chóng đưa ra kết luận: Cô là người rất có phúc.

Vì câu nói này mà tôi đã hào phóng để năm tệ vào đĩa của ông ta.

Nhưng giờ phúc của tôi ở đâu, nằm ở chỗ nào? Không hiểu cái dái tai dài của tôi có phải là mọc phí công không nữa.

Tôi đã đầu tóc tinh tươm, mẹ tôi đã chuẩn bị đồ ăn sáng sẵn sàng, nhưng không có thịt.

Tôi mắt ươn ướt nói với mẹ rằng Mạc Lãnh đang đợi tôi, tôi phải ra ngoài ăn.
Mẹ lườm tôi một cái:

- Con về từ bao giờ đấy? Mẹ tưởng con không về nên đâu có chuẩn bị phần con!
Tôi khóc. Mẹ à, sao mẹ có thể bỏ qua sự tồn tại của con như vậy chứ? Trừ khi ở trên nick là con ẩn dật thôi chứ thường ngày con làm gì chẳng ồn ào?

Tại cửa hàng ăn sáng, Mạc Lãnh đã gọi sẵn đồ ăn, Bầu Trời cũng đã đến.

Mạc Lãnh đẩy bữa sáng ra trước mặt tôi, Bầu Trời mỉm cười với tôi.

- Lâm Sảng, ban nãy Dật Thiên nói hôm nay công ty sẽ có nhân viên mới đến, được phân vào bộ phận của cậu đấy! – Mạc Lãnh vừa ăn vừa nói.

- Là nam hay nữ? – Tôi hỏi. Thực ra tôi biết có hỏi câu này cũng bằng thừa, tôi vào công ty chưa lâu, ngoài sếp ra, trong phòng tôi chưa từng tuyển đàn ông.

- Nam! – Bầu Trời nói.

Tôi vô cùng ngạc nhiên, buột miệng hỏi:

- Thẳng hay là cong?

Hỏi xong tôi mới thấy hối hận, lập tức ngẩng đầu, hoang mang nhìn Bầu Trời, anh ta có hiểu gì không nhỉ? Anh ta có hiểu rằng “cong” là để chỉ những kẻ bị gay không?

- Cái gì? – Bầu Trời quả nhiên không hiểu.

- À, tôi nói là lưng anh ta thẳng hay là cong ấy mà! – Tôi vội vàng lấp liếm, gạt mồ hôi trên trán.

- Công ty ta tuyển dụng người gù bao giờ?

- Không có, công ty ta toàn là nam thanh nữ tú! – Bao gồm cả tôi.

- Thế ư? Mắt của cô có vấn đề gì không? – Bầu Trời thờ ơ hỏi.

- Chẳng phải tối qua vừa bị làm thêm thâu đêm sao? Tôi vừa thức trắng một đêm đấy! – Tôi nói với vẻ tội nghiệp, đều tại anh hại đấy, vẫn còn mặt mũi mà hỏi như vậy à?

- Thế à? – Bầu Trời cười nhạt.

Tôi gượng gạo gật đầu, thật sự tôi đâu có ngủ.

Lúc về văn phòng, tôi tìm người mới đến mà Bầu Trời nhắc đến ban nãy, nhưng đợi đến lúc mọi người đông đủ rồi vẫn không thấy khuôn mặt mới ấy đâu. Mới ngày đầu tiên đi làm đã đi muộn, tên này đúng là không biết trời cao đất dày là gì. Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh sếp chỉ vào mặt anh ta mà chửi. Nói thật là tôi rất thích chứng kiến cảnh người khác bị sếp mắng. Tôi thật xấu xa!

Nghĩ đến sếp là sếp xuất hiện liền.

- Lâm Sảng, cô lên phòng tổng giám đốc ngay nhé! – Mặt sếp tỏ vẻ ái ngại, dường như có điều gì khó nói.

- Không đùa chứ? Hay là chuyện tối qua mình ngủ đến sáng đã bị phát hiện rồi? – Tôi lẩm bẩm, nụ cười nhạt của Bầu Trời hiện lên trong đầu tôi.

- Cái gì? Tối qua cô ngủ đến tận sáng ư? – Tai của sếp còn thính hơn dơi nữa.

- Hóa ra chưa bị phát hiện à? – Tôi thật sự ân hận, đành phải giả bộ như không nhìn thấy vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống người khác của sếp, lặng lẽ rời đi. Vẻ mặt ái ngại lúc nãy của sếp là sao? Hay là cãi nhau với Bầu Trời rồi? Có thể nguyên nhân cãi vã là tôi? Hoặc cũng có thể Bầu Trời ra lệnh đuổi tôi. Nhưng nhìn biểu hiện sáng nay của anh ta rất bình thường mà.

Tôi đưa tay sờ lên dái tai mình. Phúc ơi, mày phải giúp tao đấy!

Trước cửa phòng tổng giám đốc, tôi chỉnh lại quần áo, gõ cửa, đi vào, đứng trước mặt Bầu Trời, mỉm cười, bắt buộc phải mỉm cười, dù đẹp hay xấu cũng vẫn phải cười.

- Tổng giám đốc Ngũ, ngài tìm tôi ạ? – Giọng nói thể hiện sự tôn kính.

- Đúng thế! – Bầu Trời bình thản đáp, xem ra không có sát khí trong giọng nói ấy. Tôi ngước mắt lên, nhìn thấy “anh mỳ” kia đang đứng ở một bên, vẻ mặt kỳ quái.

- Anh? Anh mỳ? – Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

- Là Lâm Diệu! – Anh ta bối rối sửa lại.

- Là thế này, đây là nhân viên mới của công ty chúng ta, tên là Lâm Diệu. Cô cũng coi như là bậc tiền bối của công ty, anh ta sẽ theo cô học tập, cô thấy thế có được không? – Bầu Trời lạnh lùng nhìn tôi, trên mặt như viết rõ bốn chữ: “Không thể không được!”.

- Được ạ, có gì mà không được cơ chứ, tôi thích nhất là được dẫn dắt các đàn em đấy! (Đặc biệt là những anh chàng đẹp trai chết người như thế này.) Lâm Diệu, sau này cứ gọi tôi là chị Lâm nhé! – Tôi đưa tay ra, chuẩn bị bắt tay thì nào ngờ, cậu ta ôm chầm lấy tôi.

- Đối với chị Lâm thì bắt tay đâu có đủ, nhất định phải ôm mới được! – Một người sống thoáng như tôi cũng phải kinh ngạc trước sự nhiệt tình quá đỗi của anh ta. Lúc này tôi nhìn thấy vẻ mặt của Bầu Trời, anh ta đang cười thầm. Anh mỳ, tôi thừa nhận anh rất đẹp trai, thật sự rất đẹp trai, đẹp trai đến mức anh ôm tôi khiến tôi chẳng muốn rời tay ra nữa.

Tôi cười như mếu. Cái thằng ranh miệng còn hôi sữa này sao chỉ qua có một đêm mà đã to gan đến thế?

Dẫn “anh mỳ” về văn phòng, anh ta ngồi đúng vào vị trí của tôi, cái ghế duy nhất bị anh ta ngồi mất rồi, vậy tôi ngồi đâu? Cái thằng ranh này sao dám đối xử với đàn chị như vậy chứ? Đây rõ ràng là đang thách thức quyền uy của tôi mà! Tôi nhìn quanh, sếp đang ở trước cửa văn phòng, ra sức ra hiệu bằng mắt với tôi.
Sếp đang ra hiệu bảo tôi thể hiện cho ra dáng bậc đàn chị! Tôi hiểu chứ.

- Nghe này…. – Tôi đang định nhắc nhở “anh mỳ” đứng dậy, tự đi bê một cái ghế đến, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh tôi học hỏi, tôi chưa kịp nói gì thì anh ta đã cướp lời.

- Ăn cơm trước đã, tôi đói rồi! – “Anh mỳ” cười nói.

Tôi nhìn đồng hồ. Hả? Mới có mười giờ.

- Ăn sáng hay là ăn trưa? – Tôi nói vẻ châm biếm.

- Chẳng cần biết, đói là phải ăn thôi! – Anh ta ngồi trên ghế của tôi, xoay qua xoay lại, vẻ mặt thản nhiên nhìn tôi.

loading...

Tôi vung tay gõ vào đầu anh ta rồi gắt lên:

- Ăn, chỉ biết ăn thôi! Giờ đang là giờ làm việc, cậu không sợ chết vì ăn à? Sau này không nghe lời tôi thì cậu ăn đủ!

“Anh mỳ” bị tôi cốc cho một cái, mặt mày biến sắc, đưa tay lên xoa xoa đầu, nheo nheo mắt nhìn tôi, chậm rãi thốt ra từng chữ một:

- Có cái gì ngon mà ăn đủ? Chị mau kể ra xem nào, không kể được thì chị chết với tôi!

- Cứt…. – Tôi gào to, chẳng buồn để ý đến hình tượng của mình nữa. Đây là địa bàn của tôi, cậu là cái quái gì mà giở thói ngang ngược chứ?

Không khí trong phòng như đông cứng lại, ai nấy đều ngây ra nhìn tôi. Tôi có một linh cảm không lành. Lúc này đây, chẳng ai muốn mình trở thành tiêu điểm cả.

Vẻ mặt trầm ngâm của anh ta như giãn ra, tiếp theo đó là tiếng cười bật ra, phá vỡ không khí tĩnh lặng ngột ngạt. Cái gã mì này, ánh mắt ban nãy sao mà đáng sợ thế, cũng may tôi là loại không sợ đao thương. Tôi thầm chửi trong bụng, đang định nói câu gì đó gỡ gạc lại chút thể diện, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì một tiếng quát vang lên.

- Lâm Sảng, vào ngay văn phòng tôi!

Là sếp, người mà tôi đã từng tưởng tượng là “bố rơi” của mình, là gã đàn ông biến thái thầm thích tôi, nhưng xưa nay lại rất quan tâm đến tôi, lúc này đang đứng ở cửa văn phòng ông ta.

- Lâm Sảng à, lần này tôi không thể bênh vực cô được nữa…- sếp đóng cửa lại, mở màn bằng giọng điệu quen thuộc.

- Thôi được rồi, ngài nói vào vấn đề chính đi, chú ý là vấn đề chính nhé!- câu này tôi đã nghe cả ngàn lần rồi, nghe đến mức nhàm cả tai rồi!

 

Sếp nhìn ra ngoài cửa, dám chắc là không có ai nghe trộm mới ghé sát tai tôi, thì thầm nói: “Nghe nói cậu Lâm Diệu kia chính là con trai riêng của chủ tịch Ngũ, là con trai riêng, hiểu không hả? Ban nãy tôi đã ra hiệu cho cô rồi, sao cô vẫn không hiểu hả? Lại còn gào lên với người ta nữa chứ?

Nghe sếp nói vậy tôi bắt đầu toát mồ hôi, thật không thể tìm được chút dấu hiệu nào cho thấy ông ấy đang “nói đùa”, thậm chí còn ngược lại, bộ dạng của sếp vô cùng nghiêm túc. Tôi muốn khóc, hóa ra ban nãy ông ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi là có ý này, thế mà tôi lại vô tình đắc tội với ông lớn. Nhưng nếu anh ta là con riêng của chủ tịch, vậy còn đến đây học hành cái gì? Anh ta nên học cách tranh tài sản như trong mấy bộ phim truyền hình mới phải.

- Sếp, tin này có đáng tin không?- tôi run rẩy hỏi.

- Đáng tin!- sếp chưa bao giờ nghiêm nghị như vậy cả.

- Sếp, tôi đã tỉnh ngộ rồi, một lời ngài nói làm tôi như người tỉnh lại từ trong mơ, tôi thật sự đã tỉnh rồi ạ!- câu trả lời của sếp làm cho tôi rùng mình, tôi xúc động nắm chặt lấy tay sếp, hồi lâu sau mới bỏ ra.

Lúc về chỗ ngồi, tôi vội vàng chuyển một cái ghế dễ chịu nhất sang cho anh chàng mì kia, bảo anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi.

- Cái cậu… à không… Mì…. À không phải, Lâm Diệu đúng không nhỉ?- tôi cố nở nụ cười lấy lòng.

- Hả? – anh ta nhướn mày mỉm cười với tôi, sống mũi thẳng tắp, hàng lông mi dài, làn da hơi đen nhưng không hề thô ráp, khóe môi khẽ nhếch sang hai bên để lộ nụ cười mê đắm lòng người. Sao hắn ta vẫn chưa hết cười thế nhỉ? Tôi khó nhọc nuốt nước bọt.

- Tại sao anh muốn vào công ty này?- tôi cẩn thận dò hỏi.

- Lúc phỏng vấn tôi đã trả lời rồi!- anh ta thờ ơ nói, dường như không muốn trả lời câu hỏi của tôi. Cái thằng nhóc này, là đàn chị mà tôi không thể hỏi lại một lần hay sao? Nể mặt anh là con riêng… tôi nhịn anh!

- Ừm, năm nay anh bao nhiêu tuổi?- tôi điều tra sâu hơn.

- Hai lăm!- hài, bảo sao vẫn còn con nít! Chỉ có điều tôi cũng hai lăm, thế sao tôi lại không con nít như vậy? Thật là đau lòng, anh ta gọi tôi là “Chị Lâm”.

- Bố mẹ anh thì sao?- tôi buộc phải hỏi câu hỏi này.

- Chị hỏi cái này làm gì? Điều tra lý lịch à?- mặt Lâm Diệu hơi thay đổi, ánh mắt chợt sáng lên. Vậy là thông tin tôi thu được từ sếp lại tăng thêm 10% độ tin cậy rồi.

- Không, chỉ tiện miệng hỏi chơi thôi! Đồng nghiệp phải hiểu rõ về nhau, anh hiểu chứ?- tôi cười ngọt ngào, hai tay cầm danh thiếp đưa cho anh ta: “Sau này mong anh chỉ bảo thêm!”

Lâm Diệu đón lấy tấm danh thiếp trên tay tôi, liếc sơ qua rồi tiện tay đặt xuống bàn, ghé mặt sát vào tôi, thì thầm: “Tất cả những gì về chị tôi đều hiểu hết rồi, sau này chị phải tìm hiểu tôi nhiều hơn đấy!”

Anh hiểu hết về tôi ư? Chẳng qua chỉ phun có một sợi mì vào bát người ta, người ta còn chưa ăn mà đã tưởng rằng mình là con giun trong bụng người ta rồi sao? Nhãi ranh, đừng có giả bộ trước mặt chị mày! Còn cả nụ cười chết tiệt kia nữa, nhìn thấy là chỉ muốn bóp chết anh ta thôi!

- Tiếp theo sẽ làm gì?

- Hôm nay xem qua tài liệu đi, mai tôi sẽ dạy anh cụ thể! Nửa tháng sau là anh có thể tự mình làm việc rồi!- tôi mỉm cười gật đầu đầy thiện chí với Lâm Diệu: “Công việc chính của chúng ta là tiếp nhận đơn hàng, sau đó đối phó với những khách hàng đang nổi cơn thịnh nộ vì công ty chưa kịp giao hàng.”

- Có gì khó đâu!- anh chàng mì nhún vai rồi lật giở những đơn hàng trên mặt bàn.
Không khó, thật sự không khó. Tôi làm việc ở công ty này hơn nửa năm rồi, tóc đã giảm đi một phần ba, ngày nào cũng nằm mơ thấy khách hàng cầm dao đến chém mình, mang axit đến tạt vào mình, chỉ bởi vì công ty không kịp giao hàng.

Nhưng mà hàng này có phải do tôi sản xuất đâu, chém tôi, tạt axit tôi có tác dụng gì chứ? Muốn chém muốn tạt phải tìm “bầu trời” mà xử.

Vì vậy hoàn toàn có thể hiểu được vì sao tôi mới hai nhăm tuổi mà đã lõi đời như vậy, không sao, chỉ khoảng nửa năm nữa thôi là tôi có thể gọi anh là “Chú ơi” được rồi. Ha ha, tôi cười đầy tinh quái.

Cái chỗ ngồi vốn chỉ thích hợp cho một người ngồi nay bỗng nhiên có thêm một người nữa vào chen chúc thật không thể tưởng tượng được, làm gì cũng phải cẩn thận để tránh đụng chạm tay chân, chuyện này khiến cho tôi vừa cười thầm vừa khó xử. Mặc dù tôi phải thừa nhận rằng có chút động chạm với một anh chàng đẹp trai như thế này chẳng hề thiệt thòi gì cho mình, nhưng tôi vẫn phải cực kì cảnh giác với gã con riêng của chủ tịch này.

Điều đáng ghét là, vốn dĩ chuyện chạm chân chạm tay chỉ là một việc hết sức bình thường, cứ bất cẩn một chút là xảy ra, nhưng nhìn ánh mắt anh ta dường như đang cố tình đụng chạm tôi vậy. Cái bộ dạng đểu cáng ấy chỉ khiến tôi tức muốn moi mắt anh ta ra. Vì vậy mỗi lần đi qua chỗ anh ta, tôi chỉ muốn đạp cho anh ta sang một bên.

Đau đầu!

Một tay tôi chống đầu, một tay cầm bút chì vẽ lên giấy, thỉnh thoảng lại liếc sang gã đàn ông đẹp trai ngồi bên cạnh. Đúng là một khuôn mặt tuyệt mỹ! Cho dù anh ta không phải là con riêng của chủ tịch thì tôi chắc cũng chẳng nỡ đạp anh ta nửa phát ấy chứ, ai bảo tôi quá lương thiện cơ!

- Có vấn đề!- đang thần người nghĩ ngợi, đột nhiên anh chàng mì lên tiếng.

- Ở đâu có vấn đề?- tôi ngồi thẳng người lại, lập tức chú ý vào công việc.

- Tại sao chị cứ nhìn tôi chằm chằm thế?

Lâm Diệu có thể nói chuyện này bằng giọng điệu cực kì nghiêm túc cơ đấy! Máu nóng dồn lên đầu, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng… nhưng tôi phải bình tình!

- Hèm hèm, anh không nhìn tôi sao biết tôi đang nhìn anh?- mặc dù trả lời như vậy có hơi tầm thường, nhưng tạm thời tôi chưa nghĩ ra được câu trả lời nào hay hơn thế!

- Tôi nhìn chị đấy!- Anh chàng mì mau mắn thừa nhận, trên khuôn mặt nghiêm chỉnh kia vụt hiện lên nụ cười tinh quái. Thích khiêu chiến với tôi hả? Đừng tưởng tôi không trị được cậu!

- Tôi biết là anh đang nhìn tôi nên tôi mới nhìn anh!

Anh chàng mì ngây ra hồi lâu mới định thần lại, nheo nheo mắt, khóe môi nhếch lên. Con gà trống bại trận vẫn còn cười được sao? Khả năng chịu đựng của anh ta đâu phải dạng tầm thường. Nhưng rõ ràng tôi không phải là một kẻ dễ dàng buông tha cho ai đó. Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt đểu cáng của anh ta, nhếch môi cười khinh bỉ: Dám đấu khẩu với tôi à? Anh còn non lắm!

Tôi có khả năng làm cho người khác “vui vẻ chấp nhận”, ngay cả tôi cũng không thể không khâm phục bản thân mình.

Đang mải mê đắc chí thì đột nhiên tôi cảm thấy cơ thể mình như đang lắc lư, không chỉ cơ thể mà cả cái máy tính trên bàn cũng đang lắc lư, cái bút chì vốn dĩ đang nằm yên cũng bắt đầu run lên bần bật.

- Hình như là có động đất!- Lâm Diệu nói.

- Ừ!

Tôi nắm chặt cây bút chì, vẽ vẽ lên giấy, nhưng vẽ mãi vẫn không được, đường thẳng cứ biến thành đường cong. Lại bắt đầu động đất rồi, mãi không thấy hết. Chết rồi!

- Động đất đấy, mau xuống lầu đi! Đừng đi cầu thang máy!- sếp từ trong văn phòng lao vụt ra, lớn tiếng gọi chúng tôi rồi lao thẳng ra ngoài như một mũi tên bắn.

Các đồng nghiệp bắt đầu la hét om sòm, vứt hết công việc đang dang dở và lao ra ngoài. Tôi và Lâm Diệu cũng không phải ngoại lệ.

Ra đến ngoài cửa văn phòng tôi mới chợt nhớ ra là mình quên chưa cầm cái ví liền chạy trở lại, cầm cái ví ở trên bàn lên. Trong văn phòng trống không ngoài tôi ra vẫn còn một người nữa chưa chạy. Dương Lệ Lệ thu mình trong góc bàn, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.

- Lệ Lệ, cô sao thế?- tôi vội vàng chạy đến trước mặt cô ấy, hỏi.

- Tôi… chân tôi mềm nhũn ra rồi!- Lệ Lệ ngẩng đầu, hoang mang nhìn tôi, xem ra cô ấy sợ mất vía rồi.

- Cô có sao không? Lúc này mà chân lại mềm nhũn ra sao?

Lệ Lệ mỉm cười ảm đạm.

- Nào, lên đây tôi cõng cô!- tôi quỳ xuống trước mặt Lệ Lệ, chẳng nghĩ ngợi được gì nữa, mặc dù trận động đất này cũng không nghiêm trọng lắm nhưng đề phòng vẫn hơn, phải xuống trước rồi mới tính tiếp được!

Dương Lệ Lệ chẳng chút khách sao, leo ngay lên lưng tôi.

Lệ Lệ mặc dù không nặng nhưng đây đang là tầng năm đấy. Ôi mẹ ơi, mẹ phải thấy tự hào về con gái của mẹ đấy!

Sau một trận lắc lư, chao đảo, cuối cùng cơn động đất cũng dừng lại. Lúc tôi cõng Dương Lệ Lệ lê lết bám vào tường, thở hồng hộc xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người, tiếng ồn ào mới lắng xuống. Hình tượng của tôi phút chốc được nâng lên cao vút.

Lâm Diệu chạy đến đầu tiên, đỡ Dương Lệ Lệ xuống khỏi lưng tôi, quan tâm hỏi: “Chị không sao chứ?”

Tôi đang định trả lời anh thử cõng cô ấy đi thì biết ngay, nhưng Dương Lệ Lệ đã cướp lời tôi: “Không sao, cám ơn anh!”

Cái cô này, tôi cõng cô xuống đây không phải là để cô cám ơn anh ta đâu! Thôi bỏ đi, tôi chẳng thèm so đo với cô làm gì!

Giờ đến lượt chân tôi mềm nhũn ra. Lệ Lệ vừa xuống khỏi lưng tôi là tôi ngồi bệt ra đất, thở hồng hộc.

-Lâm Sảng, cám ơn cô!- Dương Lệ Lệ cảm kích nói.

Cuối cùng cũng nhớ ra tôi rồi à? Tôi mỉm cười với Lệ Lệ, mệt không nói được ra hơi nữa.

- Lâm Sảng, chị thật là vĩ đại!

- Lâm Sảng…

Các đồng nghiệp vây lấy tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Sếp tôi mới thật là phô trương, cái bộ dạng vui mừng ấy cứ như thể sắp bật khóc đến nơi. Tôi không thể không lần nữa nghi ngờ rằng ông ấy đang để mắt đến mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: