truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cậu chủ hồ đồ – chương 41 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 41: Cậu chủ, cậu đang chơi trò lãng mạn rẻ tiền đấy à?

Sáng sớm, tiếng đập cửa phòng Diêu Tiền Thụ vang lên vội vã.

Tổng quản bảo mẫu chắp tay chờ trước của, cửa phòng vừa mở hé ra, đã thấy một đôi mắt đầy tơ máu.

“Ối! Tiểu Tiền, mắt cô sao thế! Tối qua làm kẻ trộm à?”.

“Con…tối qua…có hơi vất vả một chút… tổng quản bảo mẫu có chuỵện gì thế?”. Cô ngáp một cái, mặt đờ ra vì thiếu ngủ.

“Không thấy cậu chủ đâu!”.

“Không thấy cậu chủ? Không phải cậu ấy đang đá chăn… à..cậu ấy sao thế ạ?”.

“Cậu chủ cả đêm qua không về nhà, trước giờ cậu ấy có bận mấy cũng không như thế!”.

“A… cậu ấy… cậu ấy…”.

“Cậu chủ cả đêm không về, bắt đầu đua đòi hư hỏng rồi! Cô nói xem có phải cậu chủ bị ả vớ vẩn xấu xa khốn nạn hư hỏng nào lừa gạt, rồi hồ đồ mà dâng trinh tiết của mình cho nó chơi đùa không hả? .

“Ả vớ vẩn xấu xa khốn nạn hư hỏng à…”.

TT___TT Tổng quản bảo mẫu, ông ác khẩu quá…

“Nếu đêm qua ai dám cướp mất trinh riết của cậu chủ, tôi sẽ bỏ tiền thuê người đánh cho cô ả một trận!”.

= □= Tổng… tổng quản bảo mẫu, không cần xử lý hình ảnh thành kiểu dã man như thế mà…

“Cô há hốc mồm ra đứng ở đây làm gì? Tôi có bảo bỏ tiền thuê người đánh cô một trận đâu!”.

=_=‌‌‌|||| Ông sẽ không thể hiểu được cảm xúc phức tạp của con đâu…

“Tiểu Tiền này, lần sau cứ mở rộng cửa ra, đừng có lén lút như thế, không ta còn tưởng cô giấu đàn ông trong phòng đấy”.

~~~~>_<~~~~Chính là có đàn ông trong phòng đó… người đó còn đang nằm sấp ngủ trên giường cô để lộ ra tấm lưng trần gợi cảm và dáng ngủ quyến rũ đó, chê giường cô nhỏ quá không lăn lộn được, cứ mím môi cau mày kìa!

Cô đóng cửa, quay người lại, ngồi xuống cuối giường ngẩng mặt lên thở dốc, cột huyết áp tăng vọt đã sắp trở về vị trí cũ, nhưng một bàn tay to đã mò tới bên hông, kéo cô ngã ngồi lên đùi mình, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm.

Cậu chủ đã tỉnh, lười biếng ngồi vò tóc trên giường, mở to mắt nhìn cô…

Cô vội vàng ngẩng đầu nhìn trần nhà…

“Sao em không nhìn tôi?” Cậu chủ cau mày bất mãn.

“Cậu chủ… cậu còn chưa mặc đồ…”. Nửa người trên để trần, bụng duới chỉ phủ một lớp chăn mỏng, cậu đang muốn cô nhìn thấy chỗ nào đó hả?

“Nhưng hôm qua em thích nhìn lắm mà”.

>////< Hôm qua không bật đèn, đương nhiên có thể không ngại ngần gì mà nhìn rồi! Nhưng giờ là giữa ban ngày ban mặt…

“Còn rất thích sờ nữa!”.

Dù sao cũng chẳng nhìn thấy, sờ soạng có một tí thôi! phòng tối mò mò mà, chạm vào một chút cũng là vì không cẩn thận á!

“Còn…”.

Được rồi… cô không viện cớ nữa…cô rất dê, rất xấu xa, rất nghiện cơ thể cậu ấy đã được chưa? Cậu chủ…chứng minh cô nhiệt tình nóng bỏng, yêu chết cơ thể của cậu ấy thì có gì tốt chứ, đúng là!

Cô gái đang tự kiểm điểm chứng háo sắc của bản thân, nhưng chàng trai lại chẳng thèm che giấu cái sự háo sắc đó của minh tẹo nào, thậm chí còn vô cùng kiêu ngạo…

Bàn tay to mang theo dòng điện lần mò từ đầu gối rờ rẫm đi lên, thấy nó sắp chui vào trong váy ngủ của mình, cô lấy hai tay ghìm lại, ngăn cái tay rờ rẫm nhột nhột của cậu chủ tiến lên nữa.

Cậu cũng chẳng thấy phiền, thuận thế chộp lấy tay cô cho lên miệng khẽ cắn. Đôi mắt ngập vẻ quyến rũ mở to nhìn thẳng vào cô, khẽ hỏi.

“Có đau không?”. Tối qua cậu không khống chế được mà có chút phóng túng… cô túm chăn cắn gối cậu thấy cả…

Mặt đỏ bừng, trong đầu nổ bùm một tiếng.

“Có đau không?”. Cậu buông tay cô ra, khẽ cắn lên tai cô.

“… Chút… chút thôi…”. Cô không kịp viện cớ.

“Thế… có thoải mái không?”. Biểu hiện tối qua của cậu có tệ không? Kĩ thuật có tồi không? Có khiến cô thoải mái không?

“… Em… em không nhớ”.

Không nhớ rõ thành quả lần đầu tiên của cậu à? Đáp án đàng hoàng nữ tính này hiển nhiên không làm cậu chủ thỏa mẫn. Cậu nhướn mày lên, chẳng thèm nói năng gì đè cô xuống giường, không nhớ à, thế thì nhớ lại lần nữa đi.

Xốc chăn lên, đá gối rơi xuống đất, lần này không cho cô cái gì nữa, để cô chỉ có thể ôm lấy cậu, níu lấy cậu!

Đột nhiên, một vệt máu đỏ chói mắt hiện lên trên tấm ga trải giường trắng như tuyết…

“…Đây là cái gì…”

“Cậu chủ… máu… .”

“… Nói vớ vẩn! Sao lại có máu? Không phải em…”.

“… Cậu chủ… em không háo sắc tới mức chảy máu mũi đâu, cậu phải tin em đó…”

Tiếng hít mạnh vào…

“Cậu chủ… cậu nhìn em như thế làm gì? Ánh mắt này, em thấy chỉ có lúc cậu phát hiện cổ phiếu của khách sạn tăng giá mới có… cậu trúng thưởng năm trăm vạn tệ sao?”.

“… Là năm muơi tỉ…”.

Hả? Sao nhiều thế?

“Bảng Anh”.

Lại còn bảng Anh?

“Cậu chủ… trúng thưởng thì tốt rồi, nhung sao cậu đột nhiên lại cởi quần áo của em ra…”.

“Trúng thưởng rồi…Ăn mừng với tôi”.

=□ = Có cần phải ăn mừng theo kiểu khác người thế này không!

“Cậu chủ… em cũng vui với cậu chủ lắm, nhung mà… cậu đừng đè lên em nữa được không? Em sắp phải đi làm rồi… nếu không đi, tổng quản bảo mẫu sẽ đánh em mất…”.

“Bảo với ông ta, em đã đi làm rồi”.

“… Hả? Em đang làm cái gì?”.Làm việc ở trên giường?

“Phục vụ tôi”.

“… .” Phục vụ tới giường à? Không viện cớ này được!

“Cậu chủ, quần áo của em!.’’.

“Em muốn để nguyên mà làm cũng được”.

“… Ý của em là, em phải thay quần áo đi làm rồi…”

“Em muốn thay bộ người hầu vào rồi làm hả? Thế cũng được”.

TT___TT Cậu chủ đang cố tình nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt với em à?… Đồng… đồng phục quyến rũ gì chứ, khẩu vị nặng quá?!

Phiên bản cao cấp của hầu nữ là gì?

Baidu một phát là biết liền.

Thời xưa có một cái tên chuyên để gọi những người ấy.

Người hầu thông phòng.

Nữ tì thời xưa, phải phục vụ chủ nhân ở trên giường. Địa vị thấp hơn thiếp, nhưng cao hơn các a hoàn.

Nhưng, thời đại thay đổi, xã hội tiến bộ, cho tới bây giờ, hình như người thông phòng không phải là cô, mà là… cậu chủ…

Vì yêu cầu nghiêm khắc của tổng quản bảo mẫu, cô đã thề lên thề xuống là không bò lên giường của cậu chủ, cho nên….cậu chủ không còn cách nào khác ngoài việc tối nào cũng tới thông vào phòng cô, chui vào chăn của người hầu là cô…

Ban ngày, dưới con mắt soi xét của tổng quản bảo mẫu, cậu chủ vắt chéo chân uống café xem báo, cô hầu cúi thấp đầu lau nhà giặt quần áo, quan hệ trong sạch tới mức bốn mắt chẳng gặp nhau bao giờ.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, tổng quản bảo mẫu đã ngủ say, cậu chủ thông phòng lại lén lút chạy vào phòng của cô hầu.

“Cậu chủ! Hôm nay em có chuyện muốn nói với cậu”.

“Làm xong rồi nói”.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này nữa!”.

“Tại sao?”. Cậu yêu cầu nhiều quá sao? ừm, dạo này có hơi…

“Hôm nay tổng quản bảo mẫu hỏi sao khăn giấy trong phòng em dùng nhanh hết thế, em khó trả lời lắm!”.

Câu hỏi này thực tế quá.

“Hơn nữa… em làm việc cả ngày cũng mệt lắm, cậu đừng bắt em phải làm thêm giờ nữa”.

“Được”.

“Hả?”. Nhanh thế à?

“Vậy thì em phải thừa nhận trước mặt mọi người rằng chúng ta yêu nhau”. Trò cười bí mật yêu lén lút như thế này, cậu đã không chơi từ lâu rồi. Chỉ để lại mùi trên người cô như một chú chó khiến cậu cảm thấy vẫn chưa đủ! Giờ cậu muốn một danh phận! Phải là danh phận khiến tất cả đám đàn ông đều tránh cô ra càng xa càng tốt.

“…Cậu chủ, em muốn làm thêm giờ”.

Rốt cuộc cô coi cậu là gì?!

Người hầu thông phòng muốn làm thêm giờ hả? Nhưng cậu chủ không có hứng nứa! Để cô ôm một đống khăn giấy đi báo cáo kết quả làm việc đi, hừ!

Cậu chủ bực mình.

Hôm sau cô mới nhận ra, cô còn tưởng lương tâm cậu chủ trỗi dậy, cho cô hầu thông phòng này một ngày nghỉ ngơi gì đó, cuối cùng hôm sau khi tổng quản bảo mẫu tay xách nách mang mấy hộp khăn giấy đưa tới phòng cô, nhân thể dặn dò, đây là ân điển cậu chủ ban cho cô, đủ để cô từ từ dùng. Lúc ấy cô mới ý thức được chuyện đã có chút vượt ra ngoài tầm tay.

Nhưng chuyện vượt ngoài tầm tay hơn còn ở phía sau…

“Hả!!!! Xử xử xử xử nữ?”.

“Ê! Tiểu Thụ, cô to mồm quá!”.

“Nhưng cô vừa nói máu là cái gì gì của xử nữ..”.

“Trời đất, cô ngốc thế, chuyện này cô baidu một cái là biết còn gì nữa! Còn mất mặt tới hỏi bọn tôi lúc ăn trưa thế này.”

“Tôi có baidu mà, tôi baidu cụm người hầu thông phòng, nhãn hiệu khăn giấy nào tốt hơn, làm sao ngăn được nhu cầu quá lớn của đàn ông…nhưng mà … nói thế thì, tôi không phản bội cậu chủ phải không?”.

Nghĩ lại lúc ở bên cậu chủ, làm chuyện đó cũng chẳng phải việc đơn giản, cũng đâu phải ôm nhau ngủ một giấc là xong, hôm đó cùng phòng với phó tổng Thư, cô say như chết, nằm xụi lơ như con sâu lông, căn bản là không có khả năng làm chuyện có lỗi với cậu chủ!

Phó tổng Thư lại đùa cô rồi! Lần này còn đùa cả cậu chủ nữa sao?

Cậu chủ đã biết rồi sao? Sao không nói cho cô biết? Đúng rồi đúng rồi, cậu ấy cũng là lần đầu tiên, một chú chim non chờ cô tới nói cho cậu ấy biết về bí mật cơ thể.

Chỉ cần không có lỗi với cậu chủ, cô có thể an tâm yêu cầu cậu chủ trả lại vị trí làm việc cũ của mình, tiếp tục nhận trách nhiệm làm người hầu riêng, chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của cậu chủ rồi!

Dẫu sao đó mới là thiên chức của cô!

Ấn số di động của cậu chủ, cố bất giác thấy vui vẻ.

Cậu chủ nhận điện thoại, cô đang định mở miệng nói thì đã bị đầu bên kia tranh nói trước.

“Hết giờ làm chưa?”.

“Vâng ạ, cậu chủ, em…”

“Tôi có chuyện muốn nói với em”.

“Dạ?”. Tâm linh tương thông à?

“Tối nay ăn cơm với nhau đi”.

“Hả?”. Ăn cơm hộp à?

“Đi nhà hàng”.

“Hả?”. Quán mì à?

Nhà hàng J bên Lâm Hổ cảnh trí tuyệt vời, dòng người xếp hàng ngoài cửa dài dằng dặc, nhà hàng nổi tiếng đông khách như thế, thảo nào cậu chủ nhất quyết đòi ăn ờ đây. Nhưng hàng người này dài á khó lắm mới tìm được chỗ đậu xe, còn phải xếp hàng chờ ăn, Diêu Tiền Thụ túm lấy tay cậu chủ.

“Nhiều người quá, cậu chủ, hay là chúng ta đổi sang chỗ khác đi?”.

Cậu chủ không đáp, thản nhiên choàng cánh tay qua vai cô thay câu trả lời, chen ngang qua hàng người tới trước quầy tiếp tân.

“Hai người”.

“Thưa anh, giờ chúng tôi đang phát số xếp hàng, tôi có thế đưa số cho anh trước”.

Cậu chủ im lặng rút ví da ra, đẩy chứng minh thư tới trước mặt nhân viên tiếp tân.

“A… anh, anh là…”

“Đối chiếu với giấy phép kinh doanh chút đi”. Cậu chủ thản nhiên nói.

“Giấy phép kinh doanh?”.Nhân viên tiếp tân ù ù cạc cạc quay đầu lại nhìn giấy phép kinh doanh được đóng trong khung tím xám treo trên tường – đại diện pháp nhân: Ái Tân Giác La Cẩm Ngọc…

= □ = Đại… đại diện pháp nhân? Ông… ông chủ? Ai dám để xếp hàng chứ!

“Thật xin lỗi, để anh chờ lâu, tôi xin xếp chỗ cho anh ngay…” Ông chủ đột nhiên tới kiểm tra việc kinh doanh, ai mà chịu được chứ!

“Phòng riêng ngắm cảnh Lâm Hồ”

“Vâng vâng vâng”.

Dưới ánh mắt oán hận của mọi người, Diêu Tiền Thụ chen ngang vào trong nhà hàng.

Cậu chủ lén đầu tư vào nhà hàng này, rõ ràng là bị cô và tổng quẩn bảo mẫu giám sát rất chặt chẽ, rốt cuộc cậu chủ đã làm bao nhiêu chuyện hai người họ không biết rồi?

Cô mơ mơ màng màng bị cậu chủ kéo vào phòng ăn, tấm gỗ dày bắc ngang qua mặt hồ, cá chép dưới hồ bơi lội, bầu không khí rất tuyệt vời. Tất cả nhân viên phục vụ nữ đều mặc đồng phục trắng đen, bên quầy bar phục cổ mang màu sắc của Anh, chiếc đồng hồ quá lắc kềnh càng đánh từng nhịp từ tốn, mỗi một hộp giấy trên bàn đều là Do­rae­mon ngây thơ, sự đối lập giữa nó với bầu không khí chung quanh khiến trong lòng Diêu Tiền Thụ run rẩy sợ hãi.

“Hộp giấy ăn này là…”

Nhân viên phục vụ mỉm cười thân thiện quay đầu lại đáp, “Đây là sở thích mới của ông chủ nhà hàng, hôm qua anh ấy ra thông báo mới, đổi toàn bộ hộp khăn giấy trong nhà hàng”.

Khẽ siết chặt tay cậu chủ, cậu quay đầu nhìn cô làm như chẳng có việc gì, chỉ hừ lạnh một tiếng trong cổ họng.

=_=||| Cậu chủ, cậu lặng lẽ trút hết mối hận với em trong tim mình vào nhà hàng này sao?

Cửa phòng riêng được nhân viên phục vụ mở ra, một không gi­an lãng mạn lung linh được tạo nên bằng những bức tường kính hiện ra trước mắt cô…

Khác với những căn phòng ngoài kia dùng ván gỗ dày để lát sàn, toàn bộ gi­an phòng này đều là kính, ngẩng đầu là bầu trời đêm đầy sao, duới chân là nước hồ xanh biếc được ngọn đèn hắt lên.

Bộ đồ ăn bằng bạc dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng cao quý khiến cô cảm thấy thế giới người giàu thật đáng sợ.

Cậu chủ… cậu muốn chơi trò gì đây? Bán phá giá cho cô hết những thứ từ lãng mạn tới rẻ tiền à?

Chiếc ghế dựa bọc nhung được cậu chủ kéo ra, dẩu dẩu môi chẳng chút galant với cô, cô cũng rất vui vẻ thức thời mà ngồi xuống.

Cậu chủ kéo chiếc ghế đối diện ra ngồi, cầm thực đơn nhanh nhẹn gọi món.

Cham­pagne sủi bọt thơm thơm, phô mai hải sản làm món khai vị, bít tết sốt vang đỏ đặc chế, pud­ding chanh nướng.

Từ khai vị tới món ngọt, món nào cũng theo phong cách chính thống của nước Anh, không khí có, lãng mạn có, nến có, hoàng tử đẹp trai có, nhưng cô bé Lọ Lem thông minh e thẹn lại không có.

“Cậu chủ, đây là nhà hàng của cậu, cho nên chúng ta ăn ở đây không tốn tiền đúng không?”.

“…Không”.

“Cậu chủ, không phải cậu ghét ăn đồ âu à? Em nghĩ cậu sẽ gọi một bát mì gì đó để ăn cơ”.

“… Ăn của em đi!”.

“Cậu chủ, cái này dai quá, em không cắt được, cậu cắt giúp em chút đi?”

Cậu hít vào một hơi, đón lấy cái đĩa, giúp cô gái ngồi đối diện cắt nhỏ miếng bít tết, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cô gái kia chẳng thèm nhìn xem cậu dịu dàng chăm sóc quan tâm cô thế nào mà cúi đầu ngắm lũ cá chép đỏ trong hồ.

Cậu hừ một tiếng bực bội gõ tay lên mặt bàn, ý bảo cô đùng cố ý ngó lơ nhân vật chính là mình đây. Cô gái giật mình, ngẩng đầu lên tựa cầm lên mặt bàn, mặt mày xám xịt.

“Cậu chủ, thực ra em vẫn chưa nói cho cậu biết, em hơi say sóng…”

“…”

“Muốn nôn quá…”.

“…”

“Ọe…”.

Kiếp này ai dám nói với cậu lãng mạn với phụ nữ là đòn hiểm nhất, cậu sẽ lật bàn lên.

Thất vọng ngồi trong ô tô, cậu chủ căm hận khỏi động xe, liếc về thứ đang đặt ở băng ghế sau, lại liếc nhìn cô gái chẳng thèm để ý tới kế hoạch lãng mạn, tự ý say sóng nôn ra nhà hàng lãng mạn của mình, cậu thở dài thườn thượt, chẳng thèm nói dài dòng, vớ lấy cái hộp ở ghế sau nhét vào tay cô.

“Cậu chủ, đây là cái gì?”.

“Về nhà mở ra xem”.

“Cậu chủ, sao tự nhiên cậu lại đưa đồ cho em?”.

“Về nhà xem lịch”.

“Cậu chủ, em có thể lại làm người hầu riêng của cậu được không?”.

“Về nhà…. em nói gì?”.

loading...

“Baidu nói em không có lỗi vói cậu chủ, cho nên, cho nên, cậu có thể đừng chuyển em đi được không?”.

“Em còn muốn làm người hầu của tôi nữa à?”.

“Vâng ạ! Có nằm mơ cũng muốn”.

“Thế thì em cứ nằm mơ tiếp đi”.

Về đến nhà cậu chủ xuống xe đi vào trong nhà, Diêu Tiền Thụ lại mơ màng.

Chỉ xin đổi vị trí làm việc sao lại khó khăn thế? Sao cậu chủ không để cô ở bên cạnh. Rõ ràng cậu không ghét cô, xem đi… còn tặng quà cho cô nữa này. Là gì nhỉ.

Mở ra xem…

Cô bóc lớp giấy gói rườm rà ra, một cái cây tiền tài bằng kim loại lóe sáng ngỡ ngàng xuất hiện trước con mắt Diêu Tiền Thụ.

Thân cây được làm bằng bạc ròng tỏa ra ánh sáng, đế là hai con rồng đang chầu, trên ngọn cây là con chim công đang trông chừng. Nhánh cây nhỏ mảnh vươn dài ra bốn phía, trên cành đính vô số những đồng tiền nhỏ.

Tự dưng cậu ấy lại tặng cô cây tiền tài…

Còn bảo cô xem lịch…

Mở di động ra, mắt cô lại trợn tròn.

Hóa ra hôm nay là ngày kỉ niệm ba tháng kết hôn của cô và cậu chủ.

Cậu ăn mừng với cô, nhưng cô lại nói những điều ngốc nghếch với cậu, cô muốn tiếp tục làm người hầu của cậu.

Cô không chuẩn bị quà cho ngày kỉ niệm kết hôn, đã thế thì

“Cốc cốc”.

Tiếng gõ cửa phòng cậu chủ nhẹ nhàng vang lên. Một lúc lâu sau, trong phòng mới vang lên tiếng trả lời trầm trầm của cậu chủ

“Đi đi”.

Cậu không cần mở cửa cũng biết người đứng ngoài là ai. Chẳng thèm giấu giọng điệu dỗi hờn.

“Cậu chủ… em có thể vào được không?”.

“Đi đi”. Cậu không cần cô phục vụ.

“Em có mặc áo người hầu đó”.

“Không xem”. Tới để nhấn mạnh rằng cô chỉ là người hầu của cậu chắc? Hứ!

“Em có mang đồ ăn khuya đến này”.

“Không ăn, đem đi”. Dù sao cô cũng chưa từng chủ động tới phòng cậu đòi hỏi chuyện ấy, chỉ có mình cậu nhiệt tình quấn lấy cô.

“Em còn mang cả khăn giấy tới.

“…”

“Vốn định tặng quà ngày kỉ niệm cho cậu, để cậu ăn cho no, thế này thì thôi vậy…”

Cánh của bật mở, cô hầu đang định quay người đi thì bị túm vào, cánh cửa phòng bị khóa chặt lại.

Hóa ra cậu chủ cũng để ý tới cô, để ý tới việc cô không chịu công khai quan hệ của hai người, để ý tới việc cô không tới phòng riêng của cậu, để ý tới việc ai quan tâm ai nhiều hơn, để ý việc ai tới phòng ai nhiều lần hơn.

“Cậu chủ, thế ra cậu đang theo đuổi em à?”. Vừa hẹn đi ăn, lại tặng quà, còn chơi trò lãng mạn nữa, hình như chuyện này chỉ khi đàn ông theo đuổi phụ nữ mới làm đúng không?

Cô hỏi ngu như thế khiến cậu bực bội nhìn cô kì thị. Không thì cô nghĩ cậu đang bao nuôi người hầu chắc? Cậu theo đuổi lâu như thế, vất vả như thế, giờ cô mói chịu nhận ra!

“Thế đã đuổi được chưa?”. Cậu hứ một tiếng.

“Ừm, cũng sắp rồi, mạnh thêm chút đi”. Cô vùi đầu vào vai cậu cười gi­an.

…! Dám nói mấy câu nũng nịu kiểu này trên giường cậu, thế thì cậu không chỉ mạnh thêm một chút thôi đâu!

Quả nhiên đàn ông không chịu nổi bất kì kích thích nào.

Sáng sớm, cô lặng lẽ lê cái xác mệt mỏi của mình xuống giường, lại bị cánh tay phía sau túm lại ở mép giường.

Hai tay chống bên gối nhìn xuống cậu chủ. Mái tóc rối bù của cậu xõa ra trên gối, dáng vẻ như không chịu bị bỏ lại một mình trên chiếc giường lớn, muốn giữ cô ở bên suýt khiến cô xụi lơ trong nháy mắt.

“Đừng đi. Ở lại với tôi”.

Mới sáng sớm, đừng lấy thức ăn mặn ra quyến rũ cô chứ! Tổng quản bảo mẫu sắp dậy rồi, cô phải nhanh chóng quay về căn phòng nhỏ bé của mình một chút, làm ra vẻ một cô hầu nên làm.

Cậu chớp chóp hàng mi dài vẻ ấm ức, đôi môi mỏng mím lại thành một đường cong ngây thơ, mơ to đôi mắt mơ màng, “Tại tôi còn chưa cố gắng đủ sao?”.

Tha cho cô đi! Thế còn bảo không cố gắng à? Người cô sắp gẫy ra từng mảnh đây này! Cậu chủ!

Cố hết sức giãy ra khỏi vòng ôm của cậu chủ, chạy về phòng cho người hầu, đến giờ thì đi làm với thân phận người hầu, nhưng cô hiểu rõ rằng đêm qua, cậu chủ rất hài lòng khi cô chịu phối hợp.

Chỉ là giữa hai người bọn họ còn phải tiếp tục lén lút như thế bao lâu đây?

Nếu bị phát hiện, sẽ phải xa nhau sao? Kể cả thân phận lẫn địa vị, cô đều cách xa cậu chủ tới cả vạn dặm, ngay cả cánh cửa của bản thân mà cô cũng không vượt qua được, thì phải đối mặt với sự phản đối của người khác làm sao đây?

Có lẽ nỗi lo của cô, cậu chủ không biết đúng không?

“Này, cô hầu kia, cô qua đây cho tôi”.

Rối rắm trong lòng bị người ta cắt ngang, Diêu Tiền Thụ đang nằm trong phòng nghỉ bị dựng dậy, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy cô tiểu thư nước hoa Vương Oánh kia.

Vừa nghĩ tới mối quan hệ của cô ta và cậu chủ, trong lòng cô không khỏi cộm lên, đưa chân bước tới trước mặt cô ta.

“Có việc gì không ạ?”

“Đương nhiên là có việc rồi, không có thì tôi gọi cô làm gì? Giờ phòng tiệc ở trên tầng hai đang thiếu người, cô đi giúp đi”.

“Nhưng mà, tôi đang chờ tới ca làm của mình”.

Cậu chủ hồ đồ

“Cậu chủ nhà cô gọi cô tới, cô cũng dám cãi à?”.

Cô mím môi im lặng.

“Thay cái này vào”. Vương Oánh nhét vào tay cô một bộ quần áo.

“Đây là cái gì?”.

“Nhìn mà không biết à? Áo người hầu”.

“…”

“Không phải cô rất tự hào vì mình là người hầu à? Cũng hay là nữ nhân viên phục vụ tiệc lần này đã thống nhất mặc đồ người hầu. Chắc Cẩm Ngọc cũng hiểu thân phận này rất hợp với cô”.

Vì cô nói với cậu chủ mình muốn tiếp tục làm người hầu nên mới giận, cố ý gây sự làm nhục cô sao?

Còn ngây ra đó làm gì? Đi thay đi”.

“….”

Thay bộ đồ người hầu, cô đẩy cánh của phòng tiệc ở trên tầng hai ra.

Nhìn vẻ mặt thầm đắc ý của Vương Oánh, Diêu Tiền Thụ mới phát hiện ra mình bị lừa.

Chỗ này làm gì có ai mặc đồng phục người hầu, ai cũng ăn mặc chỉnh tề, sang trọng, chỉ có cô nhìn như con ngốc, mặc bộ đồng phục người hầu bằng ren có nơ bướm to, lại đi giày da mũi tròn.

Tiếng thì thầm khe khẽ nổi lên, tất cả mọi người đều ngừng lại nhìn cô bằng ánh mắt chiêm ngưỡng quái vật, lén che miệng cười thầm bộ trang phục của cô.

Cậu chủ đang ngồi trên ghế chủ tiệc, thấy cô đột nhiên mặc đồ nguời hầu xuất hiện liền đứng bật dậy.

Mặt cô đỏ bừng, nhưng không thể không nhận khay rượu đồng nghiệp bưng tới, đi chung quanh hội trường để đưa rượu.

“Cẩm Ngọc, cô nữ nhân viên phục vụ của khách sạn nhà cậu cũng ấn tượng quá, tôi thích kiểu phục vụ sáng tạo như thế, khiến người ta đã gặp là không thể nào quên”. Ông cụ đứng cạnh cậu chủ nhìn chăm chú vào bộ trang phục người hầu cười thỏa mãn.

“Chú, chú nói gì thế. Đó là người hầu riêng của Cẩm Ngọc đó, thế mới thấy lần này anh ấy quan tâm tới bữa tiệc này cỡ nào, còn đặc biệt đem người hầu tới phục vụ nữa”.Vương Oánh hờn dỗi lắc tay chú mình.

“A? Đó là người hầu của Cẩm Ngọc hả?”. Ông cụ cau mày, đột nhiên giơ tay lên vẫy vẫy Diêu Tiền Thụ.

Gọi cô à? Là đang gọi cô à? Diêu Tiền Thụ nhìn xung quanh.

“Là cô đó, qua đây nào”.

Cô khẽ cắn môi, cô không dám qua đó, lại càng không muốn qua đó, cô không muốn thấy cậu chủ đứng bên cô ả họ Vương kia, không muốn chỉ vì mình mặc đồng phục người hầu mà chẳng tìm ra nổi tư cách để ghen.

Bước tới trước mặt ba người, cô cúi gằm mặt không chịu ngẩng lên.

“Cô là người hầu của Cẩm Ngọc?”. .

Cô gật đầu.

“Đáng yêu quá, tôi có thể mời cô nhảy một điệu được không?”

“Dạ”, Cô vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt đang mỉm cười của ông cụ và vẻ mặt nhăn nhó khó chịu của cậu chủ.

“Chú” Ngay cả Vương Oánh cũng không biết chú mình sao tự dưng lại có hứng thú với cô hầu này.

Không để tâm cô cháu đang cản mình lại, ông cụ kéo Diêu Tiền Thụ vào sàn nhảy.

Cảm giác cùng bề trên khiêu vũ thực sự là rất kì quặc, cô cúi gằm mặt cố nhìn chân mình, chỉ sợ vô phép dẫm phải chân ông cụ.

“Ta và cha của Cẩm Ngọc là bạn thân lâu năm, phép tắc của nhà Cẩm Ngọc chắc là cháu biết nhỉ? Cấm người hầu và chủ nhân yêu nhau”. Ông cụ vừa nhảy vừa nói chuyện, cô cứng người lại.

“Cháu… cháu biết”.

Cháu chỉ biết không thể yêu nhau, nhưng có biết nếu yêu nhau sẽ như thế nào không?”.

… Tổng quản bảo mẫu chỉ nói không được phép yêu cậu chủ, nhưng đúng là chưa từng nói nếu yêu cậu chủ sẽ có hậu quả gì.

“Mất tư cách thừa kế khách sạn Hoàng Tước, đuổi ra khỏi nhà, hai bàn tay trắng, không thể làm một chàng công tủ giàu có nữa”.

Cô chưa bao giờ biết những chuyện này, hóa ra cô và cậu chủ yêu nhau, điều đáng sợ nhất không phải là tổng quản bảo mẫu biết, mà là cậu chủ sẽ bị tước quyền thừa kế…

“Cho nên.. tốt nhất là cháu..”. Ông cụ đang nói, bỗng nhiên ghé sát vào tai cô.

Cái lão già đầu mà không biết xấu hổ này, động chân động tay với cô ấy làm gì hải

“Đủ rồi!”.

Giọng nói của cậu chủ tách cô và ông cụ đáng sợ kia ra, cậu kéo cô ra sau lưng, còn mình thì chắn đằng trước.

“Cẩm Ngọc, cháu đối xử với bạn của cha cháu như thế có phải lỗ mãng quá không? Cùng lắm chỉ là một cô hầu, nhảy một điệu cũng không được à?”.

“Cô ấy không phải là người hầu của cháu”. Cậu quay lại nhìn cô, giọng nói trầm vang không lớn lắm, nhưng khiến tất cả mọi người ớ đây đều nghe thấy rõ ràng.

“Cô ấy là vợ cháu. Cháu không thích thấy cô ấy nhảy với người khác”.

Cô ngẩng đầu nhìn cậu chủ, đường cong trên mặt kia khiến cô thấy ngực mình nóng lên, nhưng vừa nghĩ tới lời đe dọa lúc nãy, cô lập tức xông lên giải thích.

“Cậu chủ! Đừng nói lung tung mà, em biến thành vợ của cậu từ khi nào chứ, em chỉ là người hầu thôi!”.

Cô không chịu thừa nhận mà cũng chẳng chịu thay đổi khiến cậu phải nói toạc ra: “Cô ấy là vợ hợp pháp của cháu, tuy giờ cô ấy còn chưa thừa nhận, nhưng cũng chẳng sao, cháu sẽ đợi, dù sao cũng chỉ đợi thêm vài năm nữa thôi”.

“…Cẩm Ngọc, cháu cũng to gan thật, không sợ bác nói với cha cháu sao?”.

“Tùy bác”.

“Cẩm Ngọc, anh đừng nói lung tung vói chú, chú sẽ tưởng thật mất”. Vương Oánh nôn nóng nói xen vào, hình như vẫn chưa thể chấp nhận việc người vợ bí ẩn của Cẩm Ngọc hay thu mình trong là cô hầu trước mặt.

Nói lung tung à? Cậu chẳng nói chẳng rằng túm lấy cô gái sau lưng mình, mở miệng cắn vào môi cô, lấy hành động chứng minh rốt cuộc mình có nói lung tung hay không.

Ông cụ nheo mắt, “Cái thằng nhóc này, đừng tưởng mở mấy nhà hàng bằng năng lực của mình thì có tư cách làm căng với cha cháu”.

“Bác muốn thấy cháu làm căng vói cha cháu thế nào thì cứ đợi xem là được rồi, xin lỗi vợ chồng cháu còn có chút chuyện, cháu xin phép đi trước. Cậu chủ nói xong, đè đầu ai đó còn đang cảm động xuống thấp, dắt cô đi ra khỏi phòng tiệc.

“Này này này! Cẩm Ngọc, coi như bác thua cháu rồi được không! Cháu nói đi, thế cuối cùng phải làm sao cháu mới chịu bán cái cây tiền tài đó cho bác!”.

“Hả? Mua mình á?”.

“Cái cây tiền tài quý hiếm từ thời Hán đó làm bằng bạc nguyên chất, bán trên chợ đen giá phải hai trăm năm mươi vạn đô la Mỹ, cháu có biết bác đã muốn có nó bao lâu rồi không? Chỉ chờ mua được nó về, sao cháu không thèm để ý tới nỗi lòng của người già, tự ý vác nó đi mất, còn tặng cho cô gái chẳng hiểu giá trị của đồ cổ thế hả?”.

Diêu Tiền Thụ còn đang dựa trong lòng cậu chủ ngẩn người ra.

Cái gì? Cái cây bằng bạc đó là đồ cổ từ thời Hán? Giá những hai trăm năm mươi vạn đô la Mỹ? Cậu chủ mua thứ này làm quà kỉ niệm kết hôn rồi tặng cho… cô?

Cậu thản nhiên tặng quà cho cô, đế cô nghĩ đó chỉ là thứ đồ trang trí bình thường trùng với tên của mình. Sự ấm áp dâng lên trong lòng, rõ ràng trong tim cô thấy rất ngọt ngào, nhưng cũng chẳng kìm được mà trách cậu chơi trò lãng mạn quá phung phí như tất cả những bà vợ. Sao phải tặng cô thứ này chứ, cô đúng là hoàn toàn không hiểu chuyện sưu tập gì đó đâu nhé…

“Cô ấy không hiểu cũng được, hiểu cháu là được rồi”.

Một câu nói lấp đầy trái tim cô, cô ép sát vào ngực cậu, an lòng để cậu xử lý tình huống dở khóc dở cười trước mắt.

“Cẩm Ngọc, cháu là tổng giám đốc, cháu cứ bất cần tất cả, thất lễ với khách hàng của mình thế à?”. Ông cụ bị bật lại tới nghẹn họng, sắc mặt cũng trầm xuống.

“Đúng thế” Nhưng cậu chủ coi như chẳng thấy, lia mắt tới góc phòng tiệc, tuyên bố chắc nịch. “Cây tiền tài là của một mình cháu!”.

Vừa tuyên bố xong, cậu chủ túm lấy tay cái cây tiền tài đó lôi ra khỏi phòng tiệc.

Cô đi đôi giày da đế bằng của người hầu vừa mơ màng đi theo sau, vừa đưa mắt về phía Thư Thành Nhạc đang đứng ở góc phòng tiệc theo hướng nhìn của cậu chủ.

Cô loạng choạng lách qua người anh.

Anh cau mày, ngón tay khẽ cử động, gần chạm vào áo cô, nhưng cuối cùng cũng không thể quên địa vị phó tổng giám đốc của mình như cậu chủ, đành chọn cách tới an ủi khuyên giải chú cháu nhà họ Vương đang giận dữ.

Cánh cửa phòng tiệc đóng lại phía sau cô, dường như thứ gì đó đè lên ngực cô cũng được thả xuống hết.

Tảng đá đang treo lơ lửng cũng hạ xuống được rồi.

Cậu chủ cố ý đúng không? Hình như là cố tình nói để phó tổng Thư nghe. Phụt… cậu chủ cũng nghĩ nhiều thật, di chứng nặng quá! Phó tổng Thư chẳng thèm chấp nhặt với cậu chủ đâu, dù có thiếu người hầu, cũng chẳng rảnh rỗi tới mức giành giật một người hầu với cậu chủ chứ? Phó tổng Thư cũng là người chín chắn, chững chạc, anh ấy hiểu cái gì là lấy đại cục làm trọng, lấy sự nghiệp làm trọng, sẽ chẳng hồ đồ như cậu chủ đâu.

Nhưng mà, cậu chủ hồ đồ như thế cũng đáng yêu quá đi!

“Cậu chủ… cậu sẽ bị ông chủ đuổi ra khỏi nhà phải không?”.

Cậu không sợ bị đuổi ra khỏi nhà, chuyện bỏ trốn cũng chẳng phải mới nghĩ một hai lần, nếu không phải trong nhà có cô gái thế này, cô nghĩ cậu trở về làm cái gì chứ?

Cậu quay đầu lại nhìn cô, nhưng phát hiện ra trong mắt cô bắt đầu lóe lên tia sáng chết tiệt của Đức Mẹ.

Cậu ghét Đức Mẹ, cô không được nói với cậu ấy mấy câu thánh thiện bao dung vớ vẩn như, “Vì cậu, hai chúng ta đừng nên yêu nhau”, hoặc là, “Em không thể để cậu vì em mà mất tất cả”, hay là, “Em không xứng với cậu, em không thể trèo cao được”.

Chớp chớp mắt, cô mím môi rồi nói: “Cậu chủ, cậu không cần lo, em sẽ đi làm nuôi cậu!”.

Không phải không muốn được bên nhau, cũng không phải mấy câu vớ vẩn như ai không xứng với ai… cô nói với cậu, vì muốn được ở bên nhau, cô cũng có thể cố gắng, có thể chủ động đến bên cậu. Không cần cậu phải đơn độc cố gắng nữa, cô cũng có thể đáp lại…

“… Em muốn đi làm nuôi tôi à? .

“Vâng! Nếu cậu chủ bị đuổi ra khỏi nhà, em muốn đi làm kiếm tiền nuôi cậu chủ”.

Xì… nghĩ nhà hàng của cậu là đồ giả chắc? Bỏ thân phận công tử nhà giàu, cậu cũng chẳng thê thảm tới mức để đàn bà con gái phải nuôi mình.

Nhưng nghe cô nói thế, cậu lại thấy hài lòng, thỏa mãn, rất muốn siết chặt cô vào lòng.

Và cậu cũng làm như thế thật.

“Việc đi làm nuôi đàn ông này em làm không nổi đâu”. Nhưng việc kiếm tiền nuôi vợ, cậu rất muốn làm.

“Để em thử xem đi! Cậu chủ!”. Gác cằm lên vai cậu chủ, cái ôm siết thật chặt khiến cô hơi khó thở.

“Em muốn coi tôi là trai bao của em như thế sao?”.

“Hả!!!”.

“Sao em không cười?”.

“Hả? Cậu lại kể truyện cười nhạt nhẽo nữa hả?”.

“…”

“….À… ha ha ha ha…”

“Trước khi tôi bị đuổi khỏi nhà, tôi muốn nghe em gọi…”- Đôi mắt đen của cậu chủ lóe sáng.

“Gọi? Gọi cái gì…”. Cậu chủ còn chưa nói hết, cô đã nghĩ lệch đi.

“Gọi Cẩm Ngọc, nói em thích tôi”.

“Ha ha ha ha ha ha!!! Ha ha ha ha ha!!!”

“Em cười cái gì! Giờ tôi có kể truyện cười đâu!”.

“…” Thế mà không lừa được, ghét! Cậu chủ đề phòng dữ quá…

“Gọi đi”.

Thấy không còn đường lui, cô đỏ mặt kiễng chân lên khẽ thì thầm vào tai cậu.

“Cạch” Tiếng di động đóng lại khiến cô giật mình.

“Cậu chủ… cậu ghi âm cái gì, ghi âm cái gì đó?”.

“Thứ phải gửi cho gã họ Thư kia”.

Cậu chủ! Cậu đúng là rất mưu mô đê tiện lại hẹp hòi ưa tính toán nhé!

Nhưng giờ cô sợ phải đối mặt với tổng quản bảo mẫu còn hơn cả phó tổng Thư!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: