truyen sex hay
Google+
Hai chị  em đánh nhau lột áo
Hai chị em đánh nhau lột áo
Lượt xem: 31043 - Lượt tải: 2879
Tải ngay
Bắn Cà Chua
Bắn Cà Chua
Cơn gió mới lạ trên thị trường game đậm chất kiếm hiệp ở Việt Nam.
Tải miễn phí
Anh Hùng Xạ Điêu
Anh Hùng Xạ Điêu
Anh Hùng Xạ Điêu tái hiện thế giới kiếm hiệp trên Mobile với đầy đủ các nhân vật hay và dị nhất của Kim Dung.
Tải miễn phí
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cậu chủ hồ đồ – chương 32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 32: Cậu chủ, trước đây cậu và cô ấy có gì với nhau?

Qua cái gương treo tường to to, Diêu Tiền Thụ nhìn mấy cái dấu đỏ đỏ trên lưng mình mà run rẩy không ngừng.

Nhớ lại vẻ mặt lúc đó của cậu chủ, cô vẫn còn thấy sợ.

Lần đầu tiên cô thấy cậu chủ giận dữ lạnh lùng hờ hững như thế, mặt giận tới mức đỏ bừng, môi mím chặt nhếch lên, thở phì phà phì phò.

Cậu đi xuống giường, đi đi lại lại trong phòng, xoay qua rồi xoay lại, tính đè cơn giận xuống, khôi phục lại dáng vẻ tiêu chuẩn của quý công tử lạnh lùng, nhưng vừa nhìn thấy cô người hầu đang muốn trèo xuống giường như chẳng có chuyện gì xảy ra, lửa giận lại bốc lên, cậu rút cái thắt lưng mềm trên hông mình ra, trói cô vào đầu giường chẳng chút nể tình, không thèm để ý cô đang kêu khóc hu hu a a liên tục, vừa gặm vừa cắn, hành hạ để lại một đống dấu đỏ đỏ tím tím như hạt ô mai trên lưng cô.

Hình ảnh đó… khiến mặt mũi của người hầu chuyên nghiệp như cô mất sạch!

Sao cô lại phát ra âm thanh ưm ưm a a khi bị cậu chủ cắn, cả người còn nóng lên khó chịu, thất vọng khi cậu chủ rút lui đúng thời điểm mấu chốt nữa chứ.

Đó là cậu chủ đang trừng phạt cô nghiêm khắc, đang bạo lực gia đình với cô, sao cô lại có bộ dáng chấp nhận rồi vô cùng sung sướng, vô cùng thoải mái! Có phải thể chất của cô là thích bị ngược không?

Nhưng mà… kĩ thuật đè người thành thục phóng túng này cậu chủ học ở đâu ra vậy? Không phải cậu ấy rất kiêng cữ, rất lạnh lùng trong sạch sao? Không thì làm hổ thẹn cái tên Cẩm Ngọc tuyệt vời của cậu ấy à?

Không phải tổng quản bảo mẫu đã nói cậu ấy không có kinh nghiệm yêu đương, trong sáng như tờ giấy trắng sao?

Cậu chủ thực sự thuần khiết không nhiễm bẩn như tờ giấy trắng thuần mỹ, thông tin này đã được những nhân viên tới dự bữa tiệc cậu chủ hứa hẹn mấy ngày sau thể nghiệm toàn bộ.

Cạnh bể bơi sang trọng lấp lóa, cậu chủ nhà cô mặc bộ lễ phục trắng như tuyết, đẹp như thiên tiên bồng bềnh xuất hiện, khí chất cao ngạo quý tộc không thể đỡ ấy cứ tỏa ra, khiến bao cô gái phải choáng váng. Mái tóc rối có trật tự, đôi mắt đen thản nhiên có thần, môi hồng khẽ nhếch, sợi xích bạc bên ngực trái lấp lánh dưới ánh đèn, chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái càng làm tôn thêm sự rực rỡ, khiến cả người cậu chủ như phát hào quang lấp lánh, cao quý tới mức không thể tới gần.

Bộ lễ phục mày trắng… không phải là bộ cô dám tự ý mua thêm cho cậu chủ sao?!

Đã không biết bao nhiêu lần cô lén mơ tưởng dáng dấp tuyệt vời anh tuấn sang trọng của cậu chủ sau khi mặc vào ở trong mơ, nhưng không lần nào cậu chủ chịu hợp tác, cứ nhét vào chỗ sâu nhất trong tủ quần áo không chịu mặc, còn nói mắt thẩm mỹ của cô quá kém lại ẻo lả, hôm nay, tại… tại sao đột nhiên lại đổi khiếu thẩm mỹ, mặc bộ quần áo tiêu chuẩn của hoàng tử bạch mã tới quyến rũ thiếu nữ ngây thơ chứ!

Vỗ vỗ mi­cro thử âm, cậu chủ đứng trên bục cạnh bể bơi hắng giọng, bắt đầu bài phát biểu.

“Chào mừng mọi người tới tham gia bữa tiệc, tuy tôi vỗn dĩ không muốn tiêu tiền cho cái chuyện hoang phí này, nhưng đã hứa rồi, mọi người cứ vui chơi cho thoải mái đi”.

Phụt!!! Lời phát biểu của ông chủ gì mà lạ vậy!

“Trong khoảng thời gi­an tôi nhậm chức, cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tuy tôi biết sau lưng mọi người gọi tôi là ma máu lạnh, mặt đơ chết tiệt gì đó, nhưng hôm nay tôi không có ý so đo”.

=_=||| Cậu chủ, có thật là cậu tính khao thưởng nhân viên, chứ không phải nhân cơ hội này mở đại hội trả thù chứ?

“Hôm nay tôi đứng ở đây, là muốn giới thiệu cho mọi người được biết. Mặc dù…giờ tôi nhìn thấy cô ấy là thấy phiền, nhưng… cái cô đang rụt đầu muốn chạy kia, cô lên đây cho tôi”.

=口=||| Cậu chủ! Có đúng là cậu gọi em không? Làm trò trước mặt nhiều người như thế, cậu muốn giới thiệu em với mọi người làm cái gì hả? Quan hệ của chúng ta không phải là bí mật sao? Tuyệt đối không thể để người khác biết!

Trước mắt bao nhiêu người, Diêu Tiền Thụ xoắn tay vò đầu bò lên trên bục, dưới đêm hè nóng bức, cô lại mặc cái áo sơ mi cài kín cổ áo. Chỉ để che đi mấy cái dấu nhỏ sau khi bị cậu chủ SM.

Quý công tử mặc đồ trắng với cô ngốc đang cúi đầu, hình ảnh này nhìn vào thấy chênh lệch quá rõ.

Nhưng anh chàng công tử tổng giám đốc không ngại ngần, cầm mi­cro nhìn cô thật chăm chú, thấy cô e thẹn càng lúc càng cúi đầu xuống thấp, hận không thể ôm chân trồng nấm trong góc.

“Mọi người không biết, thực ra, cô ấy là…”.

Tâm trạng khó hiểu lưỡng lự buồn bực hòa cả chút chờ mong nho nhỏ dường như xoay vòng vòng trong đầu Diêu Tiền Thụ không dứt. Cô nắm chặt gấu áo, mím chặt môi.

Cậu chủ! Không được nói! Không thể nói mà! Dù cậu mặc bộ quần áo đẹp trai tới cực điểm, đẹp tới mức em vô cùng vui sướng, mê mẩn, đặc biệt muốn quỳ bên chân của cậu, nhòa vào cậu trước mặt mọi người, nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng lại không thể làm. Cô vẫn hiểu được cương lý luân thường, chủ tớ có sự cách biệt.

Em còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đã bị cậu giới thiệu với mọi người, người ta phải làm gì bây giờ?! Quan hệ kết hôn giả của chúng ta nhỡ may bị người ta vạch trần, cậu thừa kế khách sạn sao được? Em phải đối mặt với tổng quản bảo mẫu như thế nào đây? Cậu đừng nói một câu mà để hận ngàn đời đó!

Đang chìm sâu vào suy nghĩ nửa mông lung nửa chờ mong, cô chợt nghe cậu chủ ho một tiếng, đằng hắng giới thiệu.

“Diêu Gi­ai Thị Tiền Thụ, người hầu riêng của tôi”.

Oa! Xấu hổ quá! Cậu chủ, cậu không thể… hả?! Cậu… cậu vừa nói gì? Người hầu? Không phải là… vợ sao?

“Cô ấy chỉ là người hầu riêng của gia đình tôi, chỉ thế mà thôi. Chỉ thế thôi!”.

Sao hai chữ “chỉ thế” phải cố ý quay vào tai cô mà hét vậy!

=口=||| Sao lại khác xa với tưởng tượng của cô như thế? Quần áo của cậu đẹp đẽ phong cách như thế, giới thiệu thận trọng nghiêm túc như thế… không phải muốn thừa nhận thân phận xấu hổ của cô, giới thiệu cô là vợ của cậu ấy à?

Giới thiệu phù hợp với cương lý luân thường, chủ tớ có khác biệt của cậu khiến trong lòng cô thấy hơi chua xót…

TT___TT Mất mặt muốn chết! Cô đang cố mong chờ điều gì chứ! Cậu chủ ác quá, hại cô hiểu lầm hết rồi.

“Giới thiệu xong rồi, mọi người chơi thoải mái đi”.

Cậu chủ nói xong thì vươn tay ra, trái tim cô không kìm được mà lại run lên, kích động trong khoảnh khắc, cắn môi, đang muốn vươn tay đáp lại bàn tay mời khiêu vũ của cậu chủ, đã thấy cậu chủ mặc đồ trắng lách qua người cô, thuận tay kéo một cô gái khác, cùng đi vào trong sàn nhảy.

Nhưng cô đã nói, cậu chủ tìm người khác thử đi…

Còn cô là người hầu kiêm vợ bị vứt sang một bên.

Mà cô cũng chẳng cô đơn lâu lắm, thoáng cái đã bị đám đồng nghiệp nữ vây chặt quanh, nhìn cô như quan sát động vật quý hiếm.

“Tiểu Thụ! Hóa ra cô là con sen nhà tổng giám đốc à!”. Con sen… cách gọi này còn thấp kém hơn cả người hầu.

“Không nhìn ra đó! Kiến thức cơ bản về ẩm thực của cô kém như thế, bình thường phục vụ công tử nhà chủ tịch ra sao?”. Cô kém cỏi như thế đó, chưa lần nào phục vụ cậu chủ chu đáo cả.

“Đã kém thế còn được vào làm việc trong Hoàng Tước, công tử nhà chủ tịch cho cô đi cửa sau hả?”. Không phải đi cửa sau, mà là để tiện cho việc gọi đâu thì đến nấy!

“Sao cô không nói với chúng tôi! Lúc trước còn làm ra vẻ không biết tổng giám đốc! Cái gì chứ!”. Vốn dĩ cậu chủ và người hầu cũng chẳng thân thiết bao nhiêu đâu! Quan hệ công việc thôi!

“Tiểu Thụ, nhất định là cô biết anh ấy thích loại con gái nào đúng không? Nói nghe chút đi nào! Anh ấy có thích kiểu nóng bỏng như tôi không?”. Câu hỏi của các cô có cần càng lúc càng quá giới hạn như thế không!

Chồng mình đang nhảy với cô gái khác, còn mình thì bị đồng nghiệp vây quanh ép hỏi mấy chuyện linh tinh của cậu ấy!

Ngọn lửa vô danh bùng lên, cô bực bôi hừ một tiếng, “Cậu ấy đã kết hôn rồi!”. Lớn tiếng tuyên bố quyền sở hữu cậu chủ. Từ góc độ pháp luật mà nói, giờ cậu chủ là của riêng mình cô, mấy cô gái kia không có tư cách hỏi tới!

“Kết hôn? Ha! Tiểu Thụ, giờ là thời đại nào rồi? Kết hôn thì đã sao chứ? Kết hôn được thì cũng ly hôn được nha. Hơn nữa, cô chủ nhà cô căn bản là không được cậu chủ nhà cô yêu! Cô coi, anh ta thà đưa người khác đi nhảy cũng không dẫn vợ mình ra mắt mọi người, bi kịch của người giàu đó!”.

“Này! Có phải anh ấy rất đào hoa, rất lăng nhăng như báo đưa tin không? Tối nào cũng đưa về một cô khác nhau? Tới giờ mà vợ anh ấy không quản được chồng à? Có phải không?”.

Cô không tìm nổi lời giải thích. Cô chủ như cô đúng như những lời mấy người đó nói, không được cậu chủ thích sao?

“Không… không phải!!! Cậu chủ đối xử với cô chủ rất tốt! Mỗi tháng cậu chủ đều đưa rất nhiều tiền cho cô chủ nhà tôi đấy!”.

“Tháng nào cũng đưa tiền cho vợ à?”.

“Đúng… đúng vậy!”.

“Trời đất, quan hệ vợ chồng buồn cười quá! Dùng tiền mua à?”.

“Cô… ý cô là gì?”. Sao nghe câu này lại khó chịu như thế?

“Ý gì à? Cô ngốc quá đó, Tiểu Thụ! Cái này không phải kết hôn, căn bản chỉ là được bao!”.

“Bao… bao?”. Từ này không phải nói về tình nhân à? Cô đâu phải tình nhân, cô là vợ chính, vợ cả đó!

“Cô còn không hiểu à? Bao tình nhân nhân đó! Không đưa ra ngoài gặp mọi người, giấu ở trong nhà, sau đó mỗi tháng trả tiền qua đêm, nuôi cô gái kia! Có lẽ tổng giám đốc vì muốn thừa kế tài sản gia đình, để cho tiện mới tùy ý cưới một cô vợ chứ gì? Cho nên, tiền này căn bản chỉ là phí bịt miệng mà thôi.”

Mỗi tháng cậu chủ đưa cô tiền, mua cô giả là vợ cậu ấy, tiện cho việc miễn cưỡng che giấu mối quan hệ…

Mọi người nói, cái này gọi là bao tình nhân. Là thủ đoạn đê tiện khi một người đàn ông không yêu một phụ nữ, nhưng thỉnh thoảng lại muốn chiếm lấy vì danh lợi, vì dục vọng.

Giữa cô và cậu chủ… không phải là quan hệ chủ tớ đơn thuần sao? Cô là của cậu chủ, cậu ấy cần gì phải nói chuyện tiền bạc làm sứt mẻ tình cảm này chứ?

Phụ nữ rất dễ bị tiền làm mềm lòng, nhưng càng lâu lại càng bị trò chơi tình cảm đầy mùi tiền này làm tổn thương cùng cực.

Ai cũng muốn là một người phụ nữ đáng để đàn ông tiêu tiền, chứ đâu muốn làm một người phụ nữ bị đàn ông lấy tiền để dàn xếp.

Cô bị cậu chủ tổn thương rồi.

Đau quá.

Ngực như bị siết chặt, cô còn chưa hoàn hồn thì sự chú ý của mấy cô đồng nghiệp bên cạnh lại bị kéo đi.

“Nhìn xem nhìn xem, cái cô Vương Oánh làm người đại diện cho khách sạn chúng ta kìa!”.

“Hả? Lần trước cô ả bị tổng giám đốc làm mất mắt một lần, không phải tức tối khó chịu lắm, phát biểu là không muốn hợp tác rồi mà? Sao lại ở đây? Cái ông già đi bên cạnh cô ta là ai thế?”.

“Đồ ngốc, cô nghĩ tại sao tổng giám đốc lại chọn kiểu người mẫu ít nổi làm người phát ngôn hả, ông già đi bên cạnh là ông Vương, chú của cô ta, không phải chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn tài chính có quan hệ kinh tế với khách sạn của chúng ta sao! Người ta là thiên kim tiểu thư đó!”.

Diêu Tiền Thụ nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô nước hoa kia đang đứng cạnh cậu chủ, ông chú đang gõ lên trán cô ta, như đang trách cô ta không hiểu chuyện, cô ta cúi đầu như đứa trẻ mắc lỗi, ông cụ kia nói mấy câu rồi để lại cô cháu đứng cạnh cậu chủ, đi chào hỏi người khác.

Cảnh tượng làm mối rõ ràng tới mức khiến hai hàng lông mày của Diêu Tiền Thụ nhíu chặt vào nhau.

Cô thừa hiểu đó là chuyện riêng của cậu chủ, cô là người hầu không có tư cách hỏi, nhưng chân vẫn khẽ khàng bước tới trước mấy bước.

“Chú bảo em xin lỗi anh, nói em không nên giận dỗi, kéo dài hợp đồng làm đại diện, nhưng mà… cũng không hoàn toàn là lỗi của em. Ai bảo anh đứng trước giới truyền thông mà nói em thế chứ”.

Cậu chủ im lặng không đáp, hình như chẳng có hứng thú với những gì cô ta nói, cất bước định bỏ đi.

Thấy cậu chủ không chịu dừng lại, Vương Oánh quýnh quáng, túm lấy tay áo màu trắng của cậu, hỏi, “Mùi nước hoa của em đáng ghét như thế sao?”.

“…”.

“Anh ghét mùi nước hoa của em, hay là cố ý né tránh em? Phụ nữ thượng lưu có ai lại không dùng nước hoa chứ? Trước đây anh có nói là ghét đâu?”.

Trước đây? Trước đây cái gì? Cô ta với cậu chủ lấy đâu ra trước đây?

Rốt cuộc cô làm người hầu tắc trách tới cỡ nào, tại sao cô chẳng biết gì về trước đây của cậu chủ?

Cậu chủ và cô nước hoa kia có trước đây, là chuyện khi nào?

Không phải cậu chủ không có kinh nghiệm gì về phụ nữ sao?

Lúc tiểu học thì không có khả năng, hai mươi tư tiếng cô đều ở cạnh cùng với cậu ấy, ngay cả lúc cậu chủ đi tắm, cô cũng ngồi bên cạnh đưa khăn.

Mặc dù, cô chẳng biết bị cậu chủ ghét từ lúc nào, đá ra ngoài cửa đứng chờ phục vụ.

Lúc trung học lại càng không thể, cậu chủ học trường nam sinh quý tộc, hơn nữa dưới con mắt giám sát cao độ của tổng quản bảo mẫu, phương pháp phục vụ nhằng nhẵng bám đuôi của cô, cậu chủ trong sáng tinh khiết không có khả năng bị động vật giống cái có mưu đồ nhúng chàm được.

Chỉ có một khả năng duy nhất là khi đi Anh du học cô và tổng quản bảo mẫu không thể nào chen chân nổi.

Trước khi cậu chủ tới Anh du học thì có chút kì lạ, thỉnh thoảng nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt kì quặc, trong đôi mắt đen ấy toàn sự mơ màng và hoài nghi chỉ khi đọc Mười vạn câu hỏi vì sao mới có.

Khi cậu chủ không thấy cô sẽ trầm giọng gào to, thấy cô rồi lại ảo não hoạnh họe tại sao cô lại xuất hiện trong tầm mắt mình.

Cô còn nhớ rõ cảnh tượng trước khi cậu chủ lên máy bay.

Tổng quản bảo mẫu khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói gì mà không thể chịu được cảnh chia xa cậu chủ, trịnh trọng sai cô đưa cậu chủ lên máy bay.

Cậu ngồi trên ghế ở phòng chờ VIP, mở báo ra che khuất tầm nhìn.

Cô ngồi xổm, kiểm tra hành lý của cậu chủ lần cuối cùng.

“Tinh dầu bên kia không bán, nước hoa bên kia không bán, tương ớt bên kia không bán, dưa muối bên kia không bán, cậu chủ, dao cũng phải mang một cái theo à?”.

Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện cậu chủ đã hạ tờ báo xuống từ khi nào, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, thấy cô đột nhiên ngẩng đầu lên, cậu lại vội vàng giơ tờ báo lên che mặt.

Vành tai cậu… chủ đỏ ư?

Cô không để ý nhiều, tiếp tục hỏi câu ban nãy.

“Em đã hỏi thăm rồi, nghe bảo dao bên kia dùng không tốt đâu, tự mang dao ở nhà đi chặt thịt róc xương thì tốt hơn. Em đi mua thử xem”.

“Sao cô không chui vào trong hành lý đi?”.

“Cậu chủ, cậu lại đùa em rồi, không nỡ xa em hả!”.

Một câu nói đàu vô ý nhưng lại chọc cậu chủ giận tím mặt, “Ai không nỡ xa cô hả! Cô cho là mình rất quan trọng với tôi, tôi không có cô thì không được à? Chẳng hiểu ra sao cả! Hừ!”.

@____@ Người chả hiểu ra sao rõ ràng là cậu chủ, sao tự dưng lại quát cô.

Sau khi kiểm tra kĩ càng tất cả hành lý, cô đưa cậu chủ tới cửa đăng kí, cậu cầm cái va ly to từ tay cô, nhìn cô thật chăm chú, cô nhìn vào đôi mắt đen của cậu chủ, nở nụ cười tươi tắn của người hầu được rèn luyện chuyên nghiệp.

Cậu chủ nhíu mày, nhìn sang chỗ khác, nói như lơ đãng.

“Cô… không có gì muốn nói với tôi à?”.

“Có! Nếu cậu chủ lên máy bay khó chịu, thì em đã mua cho cậu ít thuốc chống say rồi, để ở ngăn ngoài cùng túi xách ấy, dùng tốt lắm”.

“…”. Cậu chủ trừng mắt lạnh lùng, “Còn gì nữa?”.

Còn à? =~=

“A, đúng rồi, tổng quản bảo mẫu nói, tới bên kia có muộn cỡ nào cũng phải gọi điện về, mọi người ở nhà chờ điện thoại của cậu chủ!”.

“… Còn. Gì. Nữa. Không!”.

Còn gì nữa nhỉ? Không còn mà! Cô lắc đầu.

“Không còn à?”.

Cô gật đầu.

Cậu chủ thở dài một hơi, tốt bụng hướng dẫn cô, “Tôi sắp đi đâu?”.

“Nước Anh ạ…”.

“Có xa không?”.

“Siêu xa đó”. Cô đã từng đo trên bản đồ bằng tay rồi, cách mấy bàn tay lận.

“Thế cô sẽ không nói với tôi…”. Đừng đi sao?

“A a a! Em biết rồi, cậu chủ đi thong thả, lên đường bình an, em ở nhà sẽ cầu trời phù hộ cho cậu”. Hóa ra là chờ cô nói lời từ biệt cuối cùng, cậu chủ đúng là người hình thức quá!

“…”.

“Cậu chủ? Cậu sao thế?”. Sao cổ cậu lại nổi gân xanh thế này.

“Cô mong tôi đi nhanh thế cơ à!?”.

“Hả?”. Cô có nói thế đâu?

“Không phải phục vụ cậu chủ khó tính như tôi, cô tự do rồi đó, hài lòng lắm đúng không?”.

“Hả?”. Tại sao phải đọc ra suy nghĩ của cô như vậy? Cô đã thầm nghĩ như thế thật, nhưng nơi cậu chủ phải đi tới xa quá, cô cũng từng ủ ê vì không thể đi cùng cậu ấy mà…

“Tôi nói cho cô biết, tuyệt đối không phải là cô! Mắt tôi không kém như thế đâu!”.

Cái gì mà tuyệt đối không phải là cô? Mắt cậu chủ với cô có quan hệ gì?

Không đợi cô phản ứng, cậu chủ đã lôi va ly tới cửa lên máy bay, bóng lưng kia nhìn như cậu bị cô đuổi đi vậy.

Năm ấy cậu chủ mười chín tuổi, cô mười sáu tuổi.

Tình cảm còn chưa nảy nở đã bị bóp chết, bỏ qua cơ hội lớn lên.

Vèo một cái đã năm năm trôi qua.

Năm năm của cô đơn giản lại chán chường, không còn cậu chủ kiếm chuyện hành hạ, thỉnh thoảng cô cũng không tự trọng mà nhớ tới gương mặt lạnh lùng của cậu chủ, đôi môi nhếch lên, còn cái giọng ra lệnh của cậu ấy nữa, có phải cô làm người hầu lâu lắm rồi, cái tính thích bị đàn áp bám chắc tới mức không có cậu chủ sai bảo, cô cảm thấy vô cùng khó chịu! Có khi, cô lo lắng nghĩ, cậu chủ ở Anh có sống như thế này không. Không có cô, mọi việc có thuận lợi không? Đối với cậu chủ mà nói, cô thực sự không quan trọng như thế sao?

Nhưng giờ xem ra, thiếu cô cũng chẳng có gì đáng kể với cậu chủ. Không có cô, cuộc sống của cậu chủ ở Anh vẫn thuận lợi vui vẻ như xưa.

Có phải cậu ấy và cô nước hoa kia đã từng có gì ở Anh không?

Cô muốn mở miệng hỏi, rồi lại sợ bản thân mình không có tư cách hỏi.

Hôm sau vẫn đi làm như thường lệ, Diêu Tiền Thụ đang sắp xếp bộ đồ ăn, lại bị giám đốc gọi riêng vào một phòng, cô nước hoa đang bắt chéo chân ngồi cạnh cửa sổ, nhìn từ đầu tới chân cô gái hôm qua nhảy với cậu chủ, quay đầu nói với giám đốc.

“Tôi không thích cô gái này, sa thải đi”.

Sắc mặt giám đốc có chút khó xử, Vương Oánh hừ một tiếng cười nói, “Chú tôi có cổ phần trong khách sạn đấy, tôi nói một câu nhỏ như thế mà cũng không có tác dụng hả? Không thì để chú tôi tới đây nói với ông nhé?”.

Chữ ông mỉa mai kia nhảy ra, khiến giám đốc chỉ có thể gật đầu đồng ý, vừa đưa cô đồng nghiệp bị sa thải ra khỏi phòng, vừa ra hiệu bằng mắt cho Diêu Tiền Thụ, ý bảo nên thức thời nghe lời dạy bảo của cô tiểu thư họ Vương trước mặt đi.

Vừa tới đã bị cô ta cho một đòn ra oai trước, Diêu Tiền Thụ cắn môi trước mặt Vương Oánh, hít một hơi, chẳng ngờ không hề ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc đặc trưng của cô ta.

“Cô là người hầu của Cẩm Ngọc?”. Vương Oánh khoanh tay lại, nhìn cô từ trên xuống dưới. Không để cho cô đáp đã tự nói tiếp.

“Đúng là loại người thấp kém. Này! Qua đây rót trà cho tôi”.

Tim Diêu Tiền Thụ co lại một cái, vẫn nâng ấm trà lên rót trà cho cô ta.

“Ai bảo cô rót đầy thế hả! Tôi uống trà phải thêm sữa tươi và đường, cô rót đầy như thế, tôi thêm sữa vào sao được? Rốt cuộc cô có hiểu được cách pha hồng trà của Anh không hả? Sao cô phục vụ Cẩm Ngọc được? Đúng là đồ nhà quê!”.

=皿= Con bà nó chứ! Cô phục vụ cậu chủ ra sao anh cần cô ta lắm mồm xen vào hả? Cô ta muốn coi cô phục vụ cậu chủ thế nào đúng không?

Cô cầm cái chén lên, làm một hơi hết hơn nửa chén hồng trà, dằn chén xuống.

“Giờ có thể thêm sữa vào rồi, thêm đi!.

“Cô! Cô uống rồi sao tôi uống được!”.

Hừ! Cô phục vụ cậu chủ như thế đó! Lần nào cô rót quá tay, cậu chủ cũng ra lệnh tự cô uống hết phần rót thừa đi, dù cô uống rồi, cậu chủ cũng uống hết đó thôi! Cô ta khó chịu thì đừng có uống!

“Thôi, không thèm so đo với loại người như cô, mất cả hứng!”. Vương Oánh bỏ qua chén hồng trà cô vừa uống, mím đôi môi đỏ mọng đi vào chuyện chính.

“Tôi gọi cô tới là muốn cô chuyển lời cho cô chủ nhà cô giúp tôi. Dù tôi không biết cô ta là loại phụ nữ kiểu gì, nhưng chắc chắn cô ta không thể xuất hiện, nên mới bị Cẩm Ngọc quẳng ở nhà. Sở dĩ Cẩm Ngọc kết hôn với cô ta chẳng qua là vì tôi ở Anh chưa về, anh ấy lại gấp gáp muốn thừa kế khách sạn nên mới chọn người không tài sản, không gia thế như vậy, Cẩm Ngọc đã nói rồi, người phụ nữ của anh ấy phải xuất thân từ gia đình thượng lưu giàu có. Tôi là tiểu thư của tập đoàn Vương Thị, đã quen Cẩm Ngọc từ lúc du học ở Anh, cô ta cùng lắm chỉ là cái bia dùng khi khẩn cấp, giờ tôi đã về rồi, cô ta nên tự giác mà rút lui đi thôi”.

“… Cô Vương, cô có thể nói lại một lần nữa để tôi mang giấy bút ra chép lại được không? Cô nói nhiều quá, tôi sợ không chuyển hết lời được”.

“Cô!”. Đôi môi đỏ mọng của Vương Oánh cong lên, dằn gót giày cao gót đứng bật dậy, “Cô chỉ là người hầu mà dám hỗn với tôi à? Đừng tưởng có Cẩm Ngọc chống lưng mà cô làm càn!”.

“Tôi chẳng hỗn gì cả, tôi là người hầu, tôi hỗn gì được chứ? Ý của cô, tôi hiểu, gửi lời cho cô chủ nhà tôi, nói cô đã về, muốn cô ấy ly hôn với cậu chủ, đúng không? Lời của cô, tôi nhất định chuyển, tôi còn có chuyện phải làm, tôi đi trước đây”.

Cô không chờ Vương Oánh nổi điên lên, ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.

Tại sao không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc kia, cô vẫn thấy đau đầu như hồi đó, cô thực sự không muốn ở chung một mái nhà với người phụ nữ này, nhưng nếu cô ta ở bên cậu chủ thật, có phải cô phải phục vụ cô ta như phục vụ cậu chủ không?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

Giác Đấu - Kiệt tác gMO ARPG
Giác Đấu - Kiệt tác gMO ARPG
Nhập vai hành động, tham gia vào cuộc chiến khốc liệt để trở thành ......
Tải miễn phí
Tải UCBrowser - Lướt web siêu nhanh

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Lướt UCBrowser mọi lúc mọi nơi trên điện thoại với ứng dụng miễn phí UCBrowser mobile. Đây là phiên bản UCBrowser mới nhất hiện nay!.

Tải về miễn phí
Tải Facebook - Kết nối bạn bè

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Lướt Facebook mọi lúc mọi nơi trên điện thoại với ứng dụng miễn phí Facebook mobile. Đây là phiên bản Facebook mới nhất hiện nay!.

Tải về miễn phí
Viber - Gọi điện, nhắn tin miến phí

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Hỗ trợ thực hiện cuộc gọi miễn phí. Thực hiện cuộc gọi qua mạng 3G hoặc Wi-Fi. Gọi bất cứ ai với số điện thoại (có Viber) miễn phí

Tải về miễn phí
Zalo - Chát,SMS,Call miễn phí

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Zalo cho phép mọi người có thể nhắn tin, gọi điện miễn phí với 3G. Phiên bản 2013 mới nhất hiện nay!

Tải về miễn phí
Phần mềm Youtube - Xem video trên mobile

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Youtube là phần mềm xem video trên Youtube.com, là một phần mềm miễn phí với tốc độ load video cực nhanh. Phiên bản mới 2013..

Tải về miễn phí
Tải Ola chat - Phần mềm Chat trên Mobile

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Giới thiệu các bạn phần mềm Ola phiên bản mới nhất. Cập nhật nhiều tính năng mới và duy nhất tại phiên bản 2013 này..

Tải về miễn phí
Tải Operamini - Phần mềm lướt web trên Mobile

- Thể loại : Java, Android, Apple

- Giới thiệu các bạn phần mềm Operamini phiên bản mới nhất. Cập nhật nhiều tính năng mới và duy nhất tại phiên bản 2013 này..

Tải về miễn phí

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Dị Tinh Online  - ARPG Full 3D
Dị Tinh Online - ARPG Full 3D
Game 3D với hệ thống nhiệm vụ phong phú, thế giới chiến đấu hoàn hảo, ......
Tải miễn phí
Yêu Tiên
Yêu Tiên
MMORPG được lấy cốt truyện về truyền thuyết của Trung Quốc để xây dựng nội dung cho game xoay quanh cuộc chiến của liên minh tam tộc là nhân – tiên – yêu.
Tải miễn phí
Phong Vân Truyền Kỳ - Sơn Hà Xã Tắc
Phong Vân Truyền Kỳ - Sơn Hà Xã Tắc
Đỉnh cao thể loại turnbase, với cốt truyện kết hợp Đông Tây, có ......
Tải miễn phí
Đua Motor - Ma tốc độ
Đua Motor - Ma tốc độ
Đốt cháy đường đua bằng động cơ xe siêu mã lực ngay hôm nay.
Tải miễn phí
Ngọc rồng online
Ngọc rồng online
Game  GMO chiến thuật hot nhất hiện nay.Bối cảnh truyện Ngọc Rồng nổi ......
Tải miễn phí
Hồ ly 3D
Hồ ly 3D
Kiệt tác game “full” 3D duy nhất trên Mobile.Là game di động ......
Tải miễn phí
Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển:

X-CLIP HOT

Clip em cấp 3 XXX trên giường - FULLl
Clip em cấp 3 XXX trên giường - FULL
Tải miễn phí | Xem miễn phí


iWin - Đỉnh cao Đánh Bài Online
iWin - Đỉnh cao Đánh Bài Online
Game bài online duy nhất hỗ trợ đa nền tảng trên cả Mobile và PC. ......
Tải miễn phí