truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cậu chủ hồ đồ – chương 31 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 31: Cậu chủ, chơi SM không vui đâu!!!

Thắng bại được quyết định vì một chai nước khoáng không khiến mọi người dị nghị nhiều lắm, thật sự là tổng giám đốc biết cách lấy lòng, trấn an nhân viên, đặc biệt còn hứa ít lâu nữa sẽ tổ chức dạ tiệc ở bể bơi lộ thiên của khách sạn cao cấp để thưởng cho những người tham gia cái đại hội thể thao vô sỉ xấu xa này.

Đám nhân viên thường ngày chỉ “người khác ngồi, tôi đứng; người khác ăn, tôi nhìn” cuối cùng có thể được thưởng thức mùi vị của khách sạn quốc tế hạng nhất rồi, ai còn muốn so kè cái hạng nhất bất công của tổng giám đốc chứ?

Phó tổng Thư im lặng cười nhạt, chẳng có ý kiến với thắng lợi đại thiếu gia giành được danh không chính ngôn không thuận trong đại hội thể thao đó, vẫy tay gọi nhân viên Diêu Tiền Thụ tới trước mặt, chìa tờ giấy báo nợ ra cho cái tên phản bội này.

Diêu Tiền Thụ nhìn tờ giấy báo nợ, hai dòng nước mắt tuôn ào ạt. Phí sửa xe lại thêm tiền phạt khi thi đấu thua, tiền cô nợ phó tổng Thư càng lúc càng nhiều, sắp chết tới nơi rồi.

Cầm tờ giấy báo nợ, đang định vừa khóc vừa chạy thì phó tổng Thư gọi cô lại.

“Này!”.

“Dạ?”. Cô quay đầu lại.

“Có phải cô và cậu ta…”.

“Ừm?”.

“Thôi. Tôi tự tìm hiểu vậy”.

“Hả?”.

“Thôi, chạy tới cạnh cậu chủ nhà cô mà nịnh nọt, quyến rũ, thân mật đi”. Nói xong, anh ta đột nhiên thu lại nụ cười trầm tĩnh, đẩy cô ra vẻ ghét bỏ, phẩy tay bỏ đi.

Hả? Phó tổng Thư thấy cô nịnh nọt quyến rũ còn còn còn còn… thân mật trước mặt cậu chủ lúc nào?

Dấu chấm hỏi phó tổng Thư để lại còn chưa tiêu hóa kịp, sau đó cậu chủ còn úp một sọt dấu chấm hỏi lên đầu muốn cô phải trả lời.

Còn khó ứng phó hơn phó tổng Thư!

Ví dụ như:

“Cậu chủ, cậu đã về”.

“Soạt”, một bó hồng rõ đẹp bị nhét bừa vào cửa tủ giày như bó rau cải bán theo cân. Cũng chẳng biết là tặng cho ai.

Cô nhìn thoáng qua cậu chủ, rồi lại quét mắt sang bó hồng, cậu chủ mua hoa như mua rau, cô quyết định không nhìn.

“Cậu chủ, em cởi giày giúp cậu”.

Cậu chủ cau mày, giật lấy bó hoa trên ngăn tủ, hình như đang cố gắng để cô hầu nhà mình để ý.

Hả? Ý cậu chủ là cô à? Là muốn bảo cô nói gì hả? Nhưng cô phải nói gì đây?

“Không tự nhìn đi à?”.

“A! Hoa đẹp quá! Chắc chắn là tổng quản bảo mẫu sẽ thích chết mất! Nhưng một ngày cậu chủ được năm mươi tệ, đừng mua hết tiền như thế, phải để dành lại mà tiêu chứ”.

“Soạt”.

Trong nháy mắt, bó hoa hồng bị phi vào trong thùng rác, cậu chủ hạ giọng chửi thề đi vào phòng khách.

Diêu Tiền Thụ nhìn chằm chằm vào bó hoa hồng bị phi vào thùng rác, trong lòng kích động. Nhìn cậu chủ ném đi chẳng tiếc như thế, cái này chắc chắn là cải xanh trá hình hoa hồng đúng không?

Lại ví dụ như:

“Cậu chủ, em xin cậu, cậu mặc áo vào đi mà… cậu lại không mặc áo mà đi quanh nhà rồi!”. Cho dù thời tiết rất nóng, nhưng trong nhà mở điều hòa, cậu chủ sẽ ốm mất.

“Không mặc”. Kiên quyết gạt đi.

“Đừng thế mà! Cậu mà còn thế, em… em…”.

Đường cong nơi thắt lưng nhỏ xinh đẹp tinh tế cứ ẩn ẩn hiện hiện hấp dẫn người khác, ừm… quả ô mai nhỏ nhỏ hồng hào mềm mại… oa! >////< Cậu chủ khỏa thân lại khiến cô nghĩ lung tung rồi, em xin cậu em xin cậu, chỉ cần mặc cái áo sơ mi vào cũng được rồi…

Cô đã tự kiểm tra chứng nhận cậu chủ đủ tiêu chuẩn là người đàn ông trưởng thành rồi, không cần nhắc nhở cô suốt như thế đâu!

Cậu chủ liếc mắt, “Không phải cô đã nói, dù tôi có khỏa thân đứng trước mặt cô, cô cũng chẳng có cảm giác gì à?”.

=o=||| Cậu chủ! Cậu hẹp hòi quá đấy! Cậu có cần phải khỏa thân trả thù em như thế không? Em chỉ vì chứng minh quan hệ chủ tớ trong sáng với người ta thôi mà!

“Hay là… cô nhìn tôi khỏa thân, có thứ cảm giác không nên có ấy rồi?”. Đôi mắt cậu chủ mờ đi, hừ một tiếng.

“Không phải không phải không phải mà! Em chỉ sợ cậu bị ốm, bị cảm lạnh thôi, em không dám có ý nghĩ không an phận với ngọc thể của cậu đâu!”. Cô cuống quýt xua tay phủ nhận, “Em với cậu chủ cũng giống cậu chủ với em, là quan hệ chủ tớ đơn thuần trong sáng, giống như khi em cởi sạch quần áo, cậu chủ cũng chẳng có cảm giác gì với em mà!”.

“Thế cô cởi ra xem nào”.

0 o 0||||||

“Xem tôi có cảm giác không trong sáng với cô hay không”.

“…”.

“Cởi đi”.

“Cậu… cậu chủ… kiểm tra kiểu này tà ác nguy hiểm quá, chúng ta không chơi có được không ạ?”.

“Không được”.

“…”.

“Tôi muốn xem mấy thứ xấu xí của cô. Cởi ra cho tôi xem”.

Cô cắn môi, tay cứng đơ đưa tới chỗ khóa kéo sau cổ, cô không biết mình có thực sự muốn chứng minh với cậu chủ, mình không có cảm giác gì với cơ thể của cậu ấy không, cô chỉ không thể nói không với những mệnh lệnh của cậu ấy.

Ánh mắt sáng rực của cậu chủ nhìn chăm chú vào người cô, tay cô chạm tới khóa kéo, run rẩy liên hồi, muốn kéo xuống, nhưng chẳng hiểu sao không có sức.

Cậu chủ đột nhiên bước tới gần một bước, đưa tay ôm lấy vai cô, ngón tay thon dài lướt qua cổ, cầm lấy khóa kéo.

“Soạt” một tiếng, bộ đồ người hầu bị kéo xuống ngực.

Tim của cô cũng đập bang bang.

Hơi thở nóng rẫy của cậu chủ từ phần lưng trần lan khắp cơ thể cô như có dòng điện chảy rần rần khắp cơ thể.

Cảm thấy phần lưng trần đều lọt vào tầm mắt nóng bỏng của cậu chủ, cô túm chặt lấy phần ngực áo, không để nó rớt xuống khiến cả cơ thể mình lộ ra.

loading...

Cô không nghĩ tới việc tỏ ra quyến rũ mê hoặc, nhưng động tác ấy lọt vào mắt đàn ông lại hoàn toàn biến thành động tác mê hoặc.

Đầu vai trần bỗng nhiên nóng rực lên, cảm giác ướt át chậm rãi trườn từ đầu vai vào trong, chiếm hữu, cắn mút lên cần cổ… đó là đầu lưỡi của cậu chủ?!

Cậu chủ hôn chậm rãi, rồi mút mạnh, dường như muốn rút hết sức lực của cô như quỷ hút máu.

Cậu hơi rướn người về phía trước để cơ thể sắp đứng không nổi của cô dựa cả vào mình. Lồng ngực trần trụi của cậu chủ chạm lên phần lưng trần của cô, khiến cậu phải hộc lên một tiếng nặng nề. Vén lọn tóc mềm mại ở cổ cô ra, hai tay cậu đưa tới trước ngực cô, dỗ dành cầm lấy hai bàn tay đang ôm áo trước ngực của cô, muốn cô thả tay ra.

Cô nghiêng đầu nhìn cậu, lại bị cậu chủ thuận thế áp môi lên môi cô.

Chỉ là nụ hôn nhẹ nhàng, không hôn sâu, không nồng nhiệt nhưng lại càng khiến người ta ngượng ngập. Cậu thậm chí còn không nhắm mắt, đôi mắt đen nheo lại muốn thấy rõ từng phản ứng của cô.

“Cậu… cậu chủ…”. Môi cô khẽ động đậy, cậu cố ý vươn đầu lưỡi nhẹ len vào miệng cô.

“Cậu… cậu kiểm tra xong chưa?”.

“Hừm?”. Cậu hiển nhiên đã quên mất mong muốn ban đầu của mình, chỉ muốn thử phản ứng của cô.

“Cậu… cậu không có cảm giác với em… đúng… đúng không?”.

Cậu nhìn chằm chằm bộ dạng lực bất tòng tâm, lừa mình dối người nhưng lại vô cùng hợp khẩu vị với mình của cô, bàn tay từ phía sau mở rộng cổ áo tiến vào, xoa lên ngực cô, “…Sai, tôi có cảm giác với em, muốn…”.

Ngực căng lên, cô hít sâu vào một hơi, đứng đờ đẫn ra như khúc gỗ, khó thở lại không dám nuốt nước miếng, rất sợ chỉ một động tác nhỏ của mình thôi, ngực cô sẽ có phản ứng lên xuống, mà tay tay tay tay của cậu chủ, tay tay tay tay của cậu ấy đã bóp mạnh lên cặp bánh màn thầu của cô, cứ dao động lên lên xuống xuống khiêu khích gợi cảm trước mắt cô.

Còn chưa thoát khỏi trạng thái người thực vật, nụ hôn nồng nàn đã ập xuống, trong đầu cô chỉ còn hai con rắn nhỏ đang đan vào nhau, quấn riết lấy nhau, lúc cao lúc thấp, đất trời đảo lộn.

Nhưng ai mạnh ai yếu, ai thắng ai thua đã rõ ràng, con rắn nhỏ ngốc nghếch chậm chạp kia chẳng có chút lợi thế sân nhà nào, lúc nào cũng chẳng chuyên tâm chỉ muốn chạy trốn, nhưng bất đắc dĩ lần nào cũng thất bại, bị con rắn kia ngang tàng mạnh mẽ cuốn trở về tiếp tục chèn ép bắt nạt chà đạp không chạy đi đâu được, ép vào tận trong góc run rẩy, khóc ri rỉ.

Kĩ thuật hôn mê hoặc thấm vào cơ thể cô. Thật giống như đang nói với cô, không cần biết cô có phải người hầu không, cậu ấy vẫn có phản ứng với cô! Kiểu hôn đáng sợ này trôi tuột vào trong tim cô. Thật giống như đang nói với cô, không cần biết cậu ấy có phải cậu chủ của cô không, cậu ấy để ý tới cô!

Con rắn nhỏ đang sôi sục chiến đấu lại mở mắt ra, cậu chủ đang đè lên người cô, trước mắt cô là chùm đèn thủy tinh trên trần nhà, mà dưới người là – cái giường K-Size to vật vã của cậu chủ!

0//////0 Cậu chủ đè cô lên long sàng từ khi nào vậy? Động tác thuần thục kĩ thuật điêu luyện tới đáng sợ, khiến cô chẳng có chút đề phòng nào cả!

Đó không phải điểm quan trọng, quan trọng là – theo luật người hầu, sao cô có thể ngủ trên long sàng của cậu chủ được!?

“Cậu… cậu chủ! Không đúng với quy định rồi! Không thể hôn nữa!”. Đẩy tay cậu chủ ra, chạm ngay vào lồng ngực mịn màng của cậu ấy.

Không để ý tới cái tay lợi dụng sờ mó của cô hầu, cậu chủ thừa cơ cầm lấy tay cô xoa lên ngực mình, tự giác dâng ngực lên, chỉ hy vọng cô có thể sờ mó càng nhiều càng tốt, tốt nhất là để cô sướng tới mức đưa lưỡi ra hôn cậu. Chẳng thèm quan tâm tới cái quy định đạo đức vớ vẩn của cô, cậu nghiêng người muốn cởi bộ đồ người hầu đang miễn cưỡng mắc trên người cô ra.

>///////< Tự dưng cậu chủ lại cho cô xoa ngực cậu ấy! Cô vui lắm, nhưng mà, nhưng mà…

“Cậu chủ, không được mà!”.

Cô túm lấy cái quần lót sắp bị tụt ra, vặn vẹo nhảy xuống giường, lại bị bàn tay to của cậu chủ tóm được, ôm trở lại giường.

“Em dám nói tôi không được à?”. Con ngươi đen bắn ra tia lửa, không rõ là giận hay là ham muốn.

~~~~>////////<~~~~ Oan em quá, ý em không phải thế!

“Được hay không thử là biết!”. Cái này thì rõ rồi, là lửa ham muốn nhiều hơn một chút!

~~~>o<~~~ Nhưng mà, chuyện này thực sự không thể thử mà! Cậu chủ!

“Tại sao không thể? Chúng ta đã cưới nhau rồi!”. Là hợp pháp! Ai cũng không thể ngăn cậu hưởng thụ đãi ngộ của người chồng!

Nhưng, trong kết hôn giả không bao gồm luôn chuyện giường chiếu mà!

“Em không thể có ý nghĩ không đứng đắn với cậu chủ được!”.

“Vậy thì đừng có!”. Cậu cũng chẳng mong cô có, cậu có là được rồi!

Cái gì mà đừng có chứ? Cô hầu ngẩn người ra nghĩ.

Lần đó khi cầu hôn, cậu chủ cũng nói như thế, cưới không có nghĩa phải yêu cậu ấy, kết hôn với cậu chủ nhưng không có nghĩa phải yêu cậu ấy.

Cho nên, giờ cũng như thế.

Lên giường với cậu chủ nhưng không được có những ý nghĩ khác đúng không?

Cậu chủ kết hôn với cô chỉ vì thừa kế khách sạn, sao cô có thể lú lẫn quên mất thân phận của mình chứ!

“Cậu chủ, em biết đàn ông có khi khao khát ham muốn không có lý trí, nhưng em thật sự không có tư cách lên giường với cậu… không thì, cậu tìm người khác thử xem cậu có được hay không đi?”.

Vừa nói dứt câu, bầu không khí ấm áp ướt át ban nãy bay sạch, cô cảm thấy cơ thể cậu chủ đột nhiên cứng đờ, hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Còn lạnh hơn khi nghe câu nói “Chúng ta kết hôn giả” vô duyên của cô.

“Cô dám muốn tôi tìm người phụ nữ khác à?”. Đây đâu phải là lời một người vợ nên nói? Cô ấy không tự giác chút nào sao? Làm người hầu đến mức hỏng cả não rồi à?

“Cậu chủ… cậu cứ nhìn quanh tìm gì thế?”.

“Dây”.

=o=||| Cô lạnh cả lưng, có dự cảm không lành…

“Cậu chủ, cậu tìm dây làm gì?”.

“Treo cô lên”.

“…Treo…treo lên làm gì?”. Khẩu vị của cậu chủ nặng quá, thích chơi SM trói người sao?

“Đánh”.

=_=||| Cách trừng phạt thuần khiết quá!

Cậu chủ hồ đồ

Quyển 3: Di chứng sau khi ly hôn

Cậu nghĩ rằng tìm người cứ ồn ã ríu rít như cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu thấy ồn ào quá.

Cậu nghĩ rằng tìm người cứ nhõng nhẽo bám lấy người như cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu thấy phiền phức quá.

Hóa ra, cô đơn không phải vì mình không có người ở bên, mà là vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: