truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Cát bụi thời gian – Chương 14 – Chap 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chẳng cần suy nghĩ, Megan nói:
– Cha tôi là một người đấu bò. Xem kìa Cảnh tượng diễn ra quá nhanh, Megan không kịp theo dõi. Con bò liên tục tấn công tay matađor và mỗi lần nó tới gần, anh ta lại vung cái áo choàng đỏ sang một bên để con bò lao theo. Megan lo lắng:
– Thế nếu người đấu bị bò húc thì sao?
Jaime nhún vai:
– Ở một nơi như thế này, ông thầy thuốc của thị trấn sẽ đưa anh ta tới chuồng bò và khâu lại.
Con bò lại lao vào vả lần này đấu thủ của nó nhảy ra khỏi bãi đấu. Tiếng la ó vang khắp đấu trường. Felix Carpio lên giọng kẻ cả:
– Thật đáng tiếc, đây không phải một trận đấu tử tế, sơ ạ tiếc cho sơ không được xem những trận cực kỳ. Tôi đã từng xem Manolete, Corđobes và Ordonez thi đấu. Họ biến mỗi trận đấu thành một lễ hội không thể quên được.
– Tôi đã đọc sách về họ. – Megan nói.
Felix hỏi:
– Cô đã bao giờ được nghe câu chuyện lý thú về Manolete chưa?
– Chuyện thế nào?
– Chuyện kể rằng có một thời Manolete chỉ là người đấu bò bình thường, không khá hơn, cũng chẳng tồi hơn hàng trăm đối thủ khác. Ông ta đính hôn với một cô gái trẻ, xinh đẹp, nhưng rồi một hôm Manolete thi đấu và chẳng may bị con bò húc vào háng. Bác sĩ vá víu qua loa cho ông ta rồi bảo rằng ông sẽ không thể sinh con được Manolete yêu cô vợ hứa hôn của mình tới mức không dám nói chuyện đó ra vì sợ cô gái sẽ không lấy mình nữa. Hai người lấy nhau và vài tháng sau, cô vợ tự hào nói với Manolete rằng mình sắp sinh con. Phải, tất nhiên ông ta cho rằng đó không phải là con mình, và bỏ cô ta. Trái tim cô gái tan nát và cô tự hủy hoại đời mình. Manolete phản ứng như một người điên. Không thiết sống nữa, ông lao vào những trận đấu bò và làm những việc mà không một matador nào đó dám làm. Ông cứ liều mình như thế, hy vọng sẽ bị bò húc chết, và ông trở thành một tay matador vĩ đại nhất thế giới. Hai năm sau ông lại yêu và cưới một bà quý tộc trẻ. Một tháng sau lễ cưới, bà ta hãnh diện tuyên bố rằng sắp sửa sinh con với ông. Và lúc đó Manolete mới phát hiện ra bác sĩ đã lầm.
– Ác quá Megan nói.
Jaime cười to:
– Thật là một câu chuyện thú vị. Tôi tự hỏi nó có một tý sự thật nào không?
– Tớ cũng đếch tin, – Felix nói.
Amparo lắng tai nghe, mặt bất động. Với sự phẫn nộ thầm kín cô đã theo dõi và thấy Jaime ngày càng quan tâm đến bà sơ này. Cô ả khôn ra thì phải cẩn thận.
Những người bán hàng rong đeo tạp dề lăng xăng đi lại giữa các hàng ghế, rao to các món hàng của mình. Một người tiến đến chỗ Jaime đang ngồi cùng với cả nhóm.
– Empanadas, – Jaime gọi to, – Empanadas Empanadas caiiente, – anh giơ tay ra hiệu. – Aqui Người bán hàng thành thạo tung một gói nhỏ qua đám đông tới tay Jaime.
Anh đưa mười peseta cho một người ngồi cạnh và nhờ chuyển tới người bán hàng. Megan theo dõi Jaime hạ thấp cái gói nhỏ trong lòng và thận trọng mở nó ra. Bên trong cái là một mảnh giấy. Anh đọc, rồi đọc lại, sau cùng nhẹ nhàng nhét mảnh giấy vào túi – Đi thôi, – anh nói cộc lốc, – từng người một, – anh quay sang Amparo.
Em đi trước. Chúng ta sẽ gặp nhau ở cổng.
Không một lời, Amparo đứng dậy chen đám đông đi ra.
Rồi Jaime gật đầu với Felix, anh đứng dậy và theo Amparo.
– Làm sao vậy? – Megan hỏi. – Có chuyện gì thế?
– Chúng ta sẽ đi Logrono. – Anh đứng dậy. – Nhìn tôi nhé. Nếu tôi không dừng lại thì cứ đi thẳng ra cổng.
Megan lo lắng nhìn theo Jaime khi anh rẽ lối ra cửa. Hình như chẳng ai để ý tới anh. Khi Jaime vừa, khuất khỏi tầm mắt, Megan đứng lên và bước theo. Đấu trường bỗng dậy lên tiếng hò. Cô vội ngoái nhìn vào sân đấu.
Một chàng matađor to khỏe bị con bò dữ húc tung lên đang nằm sóng xoài trên mặt đất, máu tuôn ra trên nền cát. Megan nhắm nghiền mắt và lặng lẽ cầu Chúa:
Hỡi Giêsu thiêng liêng, hãy rủ lòng thương cho con người này. Anh ta không thể chết, anh phải được sống. Chúa đã bắt anh ta phải chịu đau đớn, nhưng đừng bắt anh ta phải chết, Amen. Cô mở mắt quay người và vội vã bước đi.
Jaime, Amparo và Felix đang đợi cô ở cổng. Đi thôi, – Jaime nới.
Họ bắt đầu bước đi. .
– Có chuyện gì thế? – Felix hỏi.
Bọn lính đã bắn chết Tomas. – Anh nói ngắn gọn. – Bọn cảnh sát lại tóm được Rubio, cậu ta bị đâm trong cuộc đụng độ ở quán.
Megan làm dấu.
– Thế còn sơ Theresa và sơ Lucia? – Cô lo lắng hỏi Jaime.
– Tôi không rõ về sơ Theresa, còn Lucia thì cũng bị cảnh sát bắt giữ. Jaime quay sang những người khác.- Ta phải nhanh lên. – Anh nhìn đồng hồ.
– Nhà băng bây giờ chắc đông lắm.
– Jaime, có lẽ ta nên tạm dừng. – Felix đề nghị. – Hết sức, nguy hiểm nếu chỉ có hai chúng ta hành động vào lúc này.
Megan lắng tai nghe và nghĩ bụng, không thể ngăn anh ta được. Cô đã đúng.
Ba người đi về bãi đỗ xe rộng đằng sau cổng trường đấu Khi Megan theo kịp, đã thấy họ đang xem xét một chiếc Seat mui kín.
– Cái này được đấy, – anh nói, tay sờ vào chốt khóa ở cửa xe, mở cửa, rồi thò đầu vào trong.
Anh cúi xuống chỗ tay lái, một lát sau máy bắt đầu nổ.
– Vào đi! – Jaime bảo mọi người.
Megan đứng im, do dự.
– Các ông lấy trộm xe à?
– Vì Chúa. – Amparo rít lên. – Đừng có ngớ ngẩn như bà sơ, vào xe đi.
Hai người đàn ông ngồi ở phía trước, Jaime tự cầm lái.
– Sơ có đi không nào? Jaime gằn giọng hỏi Megan hít sâu một hơi rồi chui vào ngồi cạnh Amparo. Chiếc xe lăn bánh.
Cô nhắm chặt mắt. Lạy Chúa, Người đang dẫn con đi đâu vậy?
– Nếu điều này có thể làm sơ nhẹ nhõm hơn, thưa sơ, – Jaime nói, – thì không phải chúng tôi lấy cắp chiếc xe này, mà là chúng tôi tịch thu nó nhân danh quân đội dân tộc Basque.
Megan định nói gì đấy, nhưng lại thôi. Chẳng gì có thể làm anh ta đổi ý vào lúc này. Cô ngồi im lặng trong khi Jaime đánh xe về trung tâm thị trấn.
Hắn sắp cướp nhà băng đây, Megan nghĩ, và trong con mắt của Chúa, mình cũng sẽ phạm tội như hắn. Cô làm dấu và bắt đầu lặng lẽ cầu nguyện.
Nhà băng Bilbao nằm ở tầng trệt của tòa nhà chín tầng trên đường Cervantes kề sát quảng trường Circular.
Khi xe dừng lại trước tòa nhà, Jaime nói với Felix:
– Giữ cho máy nổ. Nếu có chuyện gì thì cứ đánh xe đi và nhớ gặp mọi người ở Logrono.
Felix ngỡ ngàng.
– Cậu nói gì thế? Cậu không vào đó một mình đấy chứ? Không thể được.
Bọn chúng đông lắm, Jaime, làm thế quá nguy hiểm.
Jaime vỗ vào vai anh ta:
– Ta sẽ cho chúng một đòn ra đòn.
Anh cười, rồi bước ra khỏi xe.
Họ nhìn theo Jaime khi anh bước vào cửa hàng đồ da cách nhà băng vài căn.
Khi bước ra, anh mang theo một chiếc cặp da, gật đầu với nhóm người trong xe rồi bước vào nhà băng.
Megan thấy tức thở. Cô bắt đầu đọc kinh.
Nguyện cầu là kêu gọi Nguyện cầu là lắng nghe Nguyện cầu là ăn ở Nguyện cầu là ngọn đèn chiếu sáng với Chúa Giêsu.
Mình thấy bình tĩnh và rất an tâm.
Kì thực cô chẳng bình tĩnh và an tâm chút nào.
Jaime Miro đi qua hai lần cửa nhà băng, qua một hành lang lát đá cẩm thạch dẫn tới phòng tiếp khách. Bên trong cửa vào, anh để ý thấy một máy quay bí mật gắn trên tường cao bèn ném cho nó một ánh mắt vô hình, rồi nhìn khắp phòng. Đằng sau các quầy thu tiền, một thang gác dẫn lên tầng hai, nơi các nhân viên nhà băng đang bận rộn sau các dãy bàn. Sắp tới giờ đóng cửa, nhà băng đầy khách hàng, ai cũng nóng lòng muốn cho xong việc mình. Mọi người xếp thành hàng dài trước các quầy THU – CHI. Jaime để ý thấy có mấy khách hàng mang túi xách. Anh đứng vào và kiên nhẫn đợi tới lượt mình.
Khi đến bàn thủ quỹ, anh dịu dàng nói:
– Xin chào!
– Xin chào, Senor. Hôm nay chúng tôi sẽ giúp gì cho ngài nào?
Jaime tựa người vào quầy và rút ra tờ áp phích truy nã đã được gấp lại, đưa nó cho người thủ quỹ.
– Anh làm ơn xem giúp cái này Người thủ quỹ mỉm cười.
– Sẵn lòng, thưa ngài.
Anh ta giở ra và khi đã nhìn rõ đó là gì thì mở rộng cặp mắt nhìn Jaime, thảng thốt.
– Khá giống, phải không nhỉ? – Jaime nói nhẹ nhàng. – Anh thấy đấy, tôi đã giết nhiều người, nên có thêm một vài người nữa thì với tôi cũng chẳng khác gì.
Tôi nói thế có rõ không nhỉ?
– Cư Cực rõ, thưa ngài. Cư … Cực rõ. Tôi còn có gia đình. Tôi xin ngài …
– Tôi rất kính trọng gia đình, vì thế tôi sẽ mách một cách để anh cứu lấy cha của bọn trẻ nhé. – Jaime đẩy chiếc cặp da về phía người thủ quỹ. – Tôi muốn anh nhét đầy cặp này cho tôi. Tôi muốn anh làm nhanh và trật tự. Còn nếu anh thực sự tin rằng tiền quan trọng hơn cả cuộc sống của mình thì anh cứ việc rung chuông báo động.
Viên thủ quỹ lắc đầu lia lịa:
– Không, không, không ạ.
Anh ta bắt đầu lôi tiền ra khỏi ngăn kéo và nhồi nhét vào chiếc cặp, hai tay run lẩy bẩy.
Khi cặp da đã đầy chặt, viên thủ quỹ nói:
– Của ngài đây, Senor. Tôi … tôi hứa sẽ không rung một cái chuông nào.
– Anh thật là thông thái, – Jaime nói. – Tôi sẽ nói tại sao, anh bạn ạ. – Anh quay người chỉ vào một phụ nữ luống tưởi đang đứng gần cuối hàng, tay mang một chiếc túi giấy nâu. – Anh chắc nhìn thấy người phụ nữ kia?- Bà ấy là người của chúng tôi đấy. Trong túi ấy có quả bom. Khi có tiếng chuông rung lên bà ấy sẽ nổ bom ngay.
Mặt anh ta xám ngoét.
– Không, xin ngài đừng làm thế!
– Anh đợi chừng mươi phút, sau khi bà ấy rời khỏi Đây, rồi hãy quyết định làm gì thì làm. – Jaime đe – Thề có các con tôi. – Người thủ quỹ thì thào.
– Xin chào!
Jaime xách cặp đi ra cửa, cảm thấy cặp mắt của viên thủ quỹ nhìn dán vào mình.
Anh dừng lại bên người phụ nữ có cái túi giấy nâu:
– Tôi phải ca tụng bà. – Jaime nói. – Bộ váy bà đang mặc quả là hết sức hợp.
Bà ta đỏ mặt lên.
– Ông quá khen, Senor. Cảm ơn ông.
– Vâng! Xin chào bà.
Jaime quay lại, gật đầu với người thủ quỹ rồi thong thả ra khỏi nhà băng.
Phải tới mười lăm phút sau người phụ nữ mới xong việc và rời đi. Tới lúc Đó thì …
Nhìn thấy Jaime ra khỏi nhà băng đang thong thả bước về xe, Megan như trút được nỗi sợ hãi đè nặng trong cô.
Felix Carpio cười:
– Thằng cha này lại vớ được cú bẫm đây. – Anh quay lại Megan. – Sơ tha lỗi.
Megan chưa bao giờ nhìn thấy một ai mà lại khiến cô mừng như thế.
Anh ta đã làm xong, cô nghĩ. Làm tất cả chỉ với một mình. Mình phải kể cho các sơ nghe mới được. Và đột nhiên cô nhớ ra. Cô không thể chuyện này với ai.
Khi trở về tu viện, chỉ có sự im lặng theo cô đến hết cuộc đời Ý nghĩ đó khiến cô ngán ngẩm.
Jaime bảo Felix:
– Vào trong đi, anh bạn. Tôi sẽ lái.
Anh để chiếc cặp da lên ghế.
– Tất đẹp cả chứ? – Amparo hỏi.
Jaime cười:
– Không thể hơn. Anh phải nhớ để cảm ơn đại tá Acoca về cái trát truy nã của hắn.
Chiếc xe chạy xuôi. Đến góc nhỏ đầu tiên, phố Tudela, Jaime cho xe rẽ trái.
Đột nhiên, không biết từ đâu viên cảnh sát hiện lên trước đầu xe và đưa tay ra hiệu dừng lại. Jaime đạp phanh. Megan thót tim.
Viên cảnh sát bước tới bên xe.
Jaime bình tĩnh hỏi:
– Có chuyện gì, thưa ông sĩ quan?
– Senor, chuyện là ông đang lái xe vào luồng cấm của đường một chiều. Nếu không chứng minh được rằng mình bị mù hợp pháp thì ông sẽ phiền đấy. – Anh ta chỉ vào biển hiệu ở lối rẽ. – Phố này đã được chỉ dẫn rõ ràng, người lái xe có nghĩa vụ tôn trọng một biển hiệu như thế. Đấy là lý do để nó được đặt ô đó.
Jaime nói giọng kẻ cả:
– Một ngàn lần xin lỗi, các bạn tôi và tôi tranh luận hăng quá nên không nhìn thấy biển báo.
Viên cảnh sát ghé đầu vào ô cửa chỗ lái xe ngồi. Anh ta chăm chú nhìn Jaime, một vẻ bối rối hiện trên mặt.
– Xin cho phép tôi được xem giấy đăng ký của ông.
– Tất nhiên rồi, – Jaime nói.
Anh đặt tay vào khẩu súng ở dưới lần áo khoác, Felix sẵn sàng nhảy vào cuộc. Megan nín thở.
Jaime làm ra vẻ lẩn tìm ở các túi.
– Rõ ràng là tôi để nó ở đâu đây mà.
Vào lúc đó, ở bên kia quảng trường bỗng vang lên tiếng gào thét dữ dội khiến viên cảnh sát phải quay lại nhìn. Một thanh niên đang đánh một phụ nữ ở góc phố, đấm đá túi bụi vào đầu vào vai cô ta.
– Cứu! – Cô gái gào lên. – Cứu tôi với! Nó giết tôi rồi!
Viên cảnh sát do dự một giây, rồi ra lệnh:
– Đợi đây! Anh ta chạy vội về phía cuộc ẩu đả.
Jaime đạp mạnh ga. Chiếc xe lao như tên bắn theo luồng đường cấm, làm tán loạn dòng xe đang chạy đúng chiều. Bấm những hồi còi giận dữ inh ỏi, tới góc phố, Jaime quay xe cho nó lao lên chiếc cầu dẫn ra ngoài thị trấn trên đại lộ Sanehez de Anìona.
Megan nhìn Jaime làm dấu thánh. Cô thấy khó thở.
– Thế … thế nếu gã thanh niên đó không đánh cô gái thì ông đã giết chết viên cảnh sát rồi à?
Jaime chẳng bận tâm gì đến câu hỏi.
Người phụ nữ đó không bị đánh, thưa sơ Felix giảng giải. – Đó là người của chúng tôi. Chúng tôi không đơn độc, chúng tôi có nhiều bạn tốt.
Nét mặt Jaime lúc đó thật dữ tợn:
– Chúng ta phải quẳng cái xe này đi.
Họ ra khỏi ngoại ô Vailadolid.
Jaime rẽ sang đường N.620, con đường cao tốc dẫn đến Burgos, theo hướng Loglono. Anh thận trọng giữ cho xe chạy ở tốc độ cho phép.
Phải vứt cái xe này ngay khi qua được Burgos, – anh nói. Không thể tin được điều đang diễn ra với mình, Megan nghĩ. Mình đã trốn khỏi tu viện, chạy trốn khỏi bọn lính, lại đang ngồi cùng xe với những kẻ khủng bố kiêm cướp nhà băng. Chúa ơi, Người định dành cho con cái gì nữa đây?
***
Đại tá Ramon Acoca và sáu thành viên khác của GOE đang ở trong một cuộc họp có tính chiến lược. Họ cùng đứng trước tấm bản đồ toàn quốc loại lớn.
Người khổng lồ sẹo mặt nói:
– Rõ ràng là Miro đang đi theo hướng Bắc về phía vùng Basque.
– Đó nghĩa là Burgos, Vietoria, Logrono, Pamprona và San Sesbatian.
San Sesbatian, Acoca nghĩ. Nhưng hắn phải nằm trong tay ta trước khi tới được đó.
Giọng nói trong máy điện thoại vang lên bên tai Acoca:
Anh đang vượt quá thời gian.
Y không được phép thất bại lần nữa.
Họ đi qua một vùng đất gập ghềnh, dấu hiệu đã gần đến Burgos. Jaime im lặng khá lâu sau tay lái. Cuối cùng anh lên tiếng:
– Felix, đến San Sebastian mình muốn thu xếp để Rubio thoát khỏi bọn cảnh sát.
Felix gật đầu:
Lúc Đó sẽ thật vui. Nó sẽ làm bọn chúng phát điên lên.
– Còn sơ Lucia thì sao? – Megan hỏi.
– Sao?
– Chẳng phải ông đã nói sơ ấy cũng bị bắt đấy thôi?
Jaime nói gượng gạo:
– Phải! Nhưng cái bà sơ Lucia lại hóa ra là một tội phạm đang bị cảnh sát truy nã về tội giết người.
Tin đó làm Megan bàng hoàng. Cô nhớ lại hình ảnh Lucia đã tấn công tên lính thế nào và dẫn họ trốn vào vùng núi ra sao. Megan thấy thích Lucia. Cô nói bướng bỉnh:
– Nếu các ông đã cứu thì phải cứu cả hai.
Cái loại tu sĩ quái quỉ gì vậy, Jaime tự hỏi.
Nhưng cô nói đúng. Giải thoát được Rubio và Lucia ngay dưới mũi cảnh sát sẽ là một chiến dịch tuyên truyền tuyệt vời với những hàng tít lớn trên khắp các báo chí Tây Ban Nha, và cả thế giới nữa. Chắc chắn.
Amparo chìm đắm trong im lặng nặng nề.
Đột nhiên, xa xa phía trước họ xuất hiện ba chiếc xe nhà binh chở đầy lính.
– Ta phải bỏ đường này thôi. – Jaime quyết định.
Đến chỗ đường giao nhau, anh cho xe tách khỏi đường cao tốc, hướng về phía đông.
Santo Domingo nằm ở phía trước. Tại đó có một lâu đài cổ bỏ hoang. Ta có thể nghỉ đêm ở đấy.
Chẳng bao lâu họ nhận thấy bóng dáng tòa lâu đài cao trên quả đồi. Jaime lái xe theo đường phụ, tránh đi vào thị trấn. Tòa lâu đài lờ mờ hiện ra mỗi lúc một lớn. Cách nó khoảng trăm mét là một hồ nước.
Jaime dừng xe.
– Nào, ra ngoài hết.
Khi mọi người đã ra khỏi xe, Jaime quay đầu xe xuống dốc, hướng về hồ nước, cho xe lăn bánh rồi nhảy ra. Họ đứng nhìn theo chiếc xe lao xuống hồ và biến mất dưới làn nước.
Megan mấp máy môi định hỏi xem họ sẽ tới Logrono bằng cách nào nhưng đã kịp dừng lại. Một câu hỏi ngốc nghếch. Tất nhiên là sẽ bằng cách đánh cắp chiếc khác.
Họ cùng xem xét tòa lâu đài bỏ hoang. Bao quanh nó là bức tường đá lớn.
Mỗi góc là một tháp canh đang sụp lở – Ngày trước, các hoàng tử dùng những lâu đài này làm nhà tù giam giữ kẻ thù của mình.
Nhưng Jaime là kẻ thù của Nhà nước, nếu bị bắt, sẽ chẳng có nhà tù nào cho anh ta. Chỉ có cái chết, Megan nghĩ. Nhưng anh ta không biết sợ. Cô nhớ Jaime đã nói, Tôi có đức tin vào cái mà tôi chiến đấu vì nó. Tôi có đức tin vào đồng đội của tôi và vào khẩu súng của tôi.
Họ bước trên những bậc thang đá dẫn lên cổng sắt lâu đài cửa gỉ tới mức họ phải cố sức đẩy nó ra để lách vào bên trong một mảnh sân lát đá.
Bên trong lâu đài thực là quá lớn đối với Megan. Khắp nơi, chỗ nào cũng có phòng ở, các lối đi thì nhằng nhịt, lại còn nhan nhản những ụ súng quay ra phía ngoài để người bên trong có thể đẩy lui được sự tấn công của kẻ thù.
Các bậc đá dẫn lên tầng thứ hai, trên đó cũng có một sân trong. Cầu thang đá hẹp dần khi lên tầng ba rồi tầng bốn. Lâu đài hoang vu.
– Ít nhất thì cũng có khối chỗ để ngủ. – Jaime nói. – Tôi và Felix sẽ đi kiếm cái ăn. Hai người chọn phòng đi.
Amparo quay sang Megan:
– Đi thôi, sơ!
Họ đi dọc hành lang, Megan thấy các phòng đều giống y hệt nhau. Đều bằng đá và đều trống rỗng, lạnh lẽo, hoang sơ. Amparo chọn một phòng rộng nhất.
– Jaime và tôi sẽ ngủ ở đây, – cô ta nhìn Megan ranh mãnh hỏi. – Cô có thích ngủ với Felix không?
Megan nhìn trả, không nói gì.
– Hay có lẽ cô muốn ngủ với Jaime hơn, – Amparo bước tới gần Megan. – đừng có bất cứ một ý nghĩ nào, sơ ạ Anh ấy quá lớn so với cô đấy.
– Bà không phải bận tâm. Tôi không thích. – Và ngay cả lúc nói vậy, Megan cũng tự hỏi liệu Jaime Miro có quá lớn so với mình không.
Khoảng một giờ sau hai người đàn ông trở về. Jaime tóm chặt hai con thỏ còn Felix thì ôm theo củi. Felix cài chốt cửa trước. Megan nhìn họ nhóm lửa ở cửa lò sưởi, nhìn Jaime lột da thỏ, rồi xuyên que qua, rồi nướng trên lửa.
– Đáng tiếc, chúng tôi không thể phục vụ cho các quý bà một bữa tiệc thực sự dược. – Felix nói. Nhưng ta sẽ ăn tử tế ở Logrono. Còn bây giờ, nào, xin hãy thưởng thức.
Khi bữa ăn kết thúc, Jaime bảo:
– Ta đi ngủ thôi. Tôi muốn sáng mai ta xuất phát sớm.
Amparo nói với Jaime:
– Đi thôi, anh yêu. Em đã chọn phòng cho chúng ta.
Megan nhìn hai người sóng đôi lên gác, tay trong tay.
Felix quay sang Megan:
– Sơ có phòng chưa?
– Có rồi, cám ơn ông!
– Thế thì tốt!
Megan và Felix cùng lên gác.
– Chúc ông ngủ ngon! – Megan nói.
– Chúc sơ ngủ ngon! – Anh đưa túi ngủ cho Megan. Cô muốn hỏi Felix về Jaime nhưng lại thôi. Jaime có thể sẽ cho cô là tọc mạch, mà vì lý do nào đấy, Megan lại hết sức muốn Jaime nghĩ tốt về mình. Thật là nhảm nhí, Megan nghĩ.
Hắn ta là một tên khủng bố, tên giết người, kẻ cướp nhà băng và Chúa mới biết còn là gì nữa. Vậy mà mình lại đi lo chuyện hắn có nghĩ tốt về mình hay không.
Cho dù nghĩ trong đầu như thế, Megan lại nghĩ đến mặt khác của con người này. Anh ta là một chiến sĩ đấu tranh cho tự do. Anh ta cướp nhà băng để lấy tiền phục vụ sự nghiệp đó. Anh ta liều mình cho điều mình tin anh ấy là một con người dũng cảm.
Đi qua phòng hai người, Megan nghe tiếng Jaime và Amparo đang cười ở bên trong. Cô bước vào căn buồng trống trải, nơi cô sẽ ngủ, quỳ xuống nền đá lạnh lẽo.
– Chúa nhân ừ? Hãy tha lỗi cho con vì … Tha lỗi cho mình vì cái gì nhỉ Mình đã làm gì nào?
Lần đầu tiên trong đời, Megan đã không thể cầu nguyện được:
Chúa trên trời có nghe thấu không?
Cô chui vào chiếc túi ngủ mà Felix đưa cho, nhưng giấc ngủ xa vời vợi như những ngôi sao lạnh lùng mà cô nhìn thấy qua khung cửa sổ hẹp.
Mình đang làm gì ở đây vậy? Megan tự hỏi. Luồng suy nghĩ của cô trôi về với tu viện … về trại trẻ mồ côi. Thế còn trước khi ở trại mồ côi Tại sao mình lại bị bỏ rơi ở đó Mình không tin cha mình là một người lính dũng cảm hay một người đấu bò vĩ đại. Nhưng biết được điều đó cũng chẳng phải tuyệt vời lắm sao?
Đến gần sáng Megan mới thiếp đi.
Ở khắp nhà tù Aranda de Duero, Lucia Carmine bỗng trở nên nổi tiếng.
– Em như con cá lớn trong cái ao nhỏ của bọn anh, – tên lính gác nói với cô. – Chính phủ Ý đang gửi người đến để đưa em về đấy. Anh thì muốn được đưa em về nhà anh, Puta Bonitan. Thế em đã làm gì vậy?
– Tao cắt dái đứa nào dám gọi tao là Puta Bonita.
– Nói cho biết, bạn tao thế nào?
– Nó vẫn sống đấy!
Lucia thì thầm một lời cảm tạ. Cô nhìn quanh những bức tường xà lim xám xịt khủng khiếp. Làm thế quái nào mà thoát ra khỏi đây được? Cô nghĩ.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: