truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Người ta thường nói “Vợ chồng mới cưới thường quấn quít nhau”, câu này đối với Lam Cảnh Chuyên và Vũ Phong mà nói cũng chỉ duy trì trong 1 ngày mà thôi.

 

Bọn họ không có thời gian đi hưởng tuần trăng mật, ngày đầu tiên sau khi cưới bọn họ dành phần lớn thời gian ở trong phòng, nhưng ngày thứ 2 thì đều tất bật chạy đi làm.
Vũ Phong vừa đến công ty, Thái Văn Quân trừng mắt nhìn cô, “Tại sao em lại đi làm chứ?”
“Em còn nhiều việc phải làm mà!” Vũ Phong kéo ghế của mình, vừa ngồi xuống liền bật máy tính lên.
“Cho xin đi, em mới kết hôn mà! Nên đi hưởng tuần trăng mật hay xin nghỉ phép gì đi chứ.” Thái Văn Quân ngữ khí trách móc nói cô.
“Làm sao em có thể làm những việc hoang đường như vậy?” Vũ Phong cười cười. Tuần trăng mật? Cô thậm chí chưa từng nghĩ qua.
Thái Văn Quân chưa kịp đi xa, Vũ Phong đã lo tập trung vào công việc thiết kế của mình.
Lại thêm một ngày bận rộn và căng thẳng như vậy, lúc tan ca Lam Cảnh Chuyên lái xe đến đón vợ mới cưới của mình, “Về nhà làm tiếp.”
“Ừ.” Cô gật đầu, đem công việc cần về nhà làm bỏ vào túi xách công ty.
Cả 2 người ngồi trên xe lấy điện thoại đặt món ăn, vừa về đến nhà đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của thức ăn truyền đến, sau đó bưng vào phòng vừa ăn vừa làm việc.
“Chúng ta như vậy so với hồi trước khi cưới chẳng khác nhau mấy!” Vũ Phong hài lòng nói.
“Anh đã nói trước rồi, chúng ta rất hợp nhau.” Lam Cảnh Chuyên nói.
2 người tiếp tục làm việc đến 11 giờ, Vũ Phong uể oải vặn eo, “Em đi tắm trước đây.”
Lam Cảnh Chuyên vẫn đang tập trung vào máy tính, lơ đãng gật đầu.
Nhưng khi Vũ Phong vừa vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào truyền đến lại làm Lam Cảnh Chuyên bất giác phân tâm, cũng bắt đầu tưởng tượng hình dáng vợ mình trong phòng tắm.
Chết thật! Đây thật sự là 1 việc ngoài ý muốn, anh không biết thế nào lại mê đắm cơ thể cô, mặc dù anh rất thích cô nhưng anh lại không muốn rơi vào quá sâu, bởi vì yêu đương là chuyện đầu tư mà không bao giờ có lãi.
Hôm qua anh lãng phí cả 1 ngày cùng cô triền miên trên giường, ngay cả chính bản thân anh cũng không tin lại có thể xảy ra việc như vậy.
Anh đã từng rất muốn cô, vốn dĩ cho rằng như vậy có thể giải quyết được gánh nặng trong lòng anh, nhưng sự thực hiển nhiên cho thấy anh không thể kháng cự được nữa.
Anh thở 1 hơi dài, hướng đến phòng tắm, tiếng nước càng lúc càng rõ, mà việc nguy hiểm nhất chính là cửa phòng tắm chỉ được khép hờ, cô không có khóa cửa.
Không được rồi! Nếu cứ như vậy là không được rồi!
Anh hít sâu, ra lệnh cho bản thân phải rời đi, nhưng từ phòng tắm lại truyền đến tiếng hát ngân nga của Vũ Phong, đáng yêu như vậy, nhỏ nhẹ như vậy, giống như tối qua cô ở dưới người anh mà rên rỉ, làm anh lập tức có phản ứng.
1 phút sau, dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen chảy xuống, Vũ Phong thân thể lõa lồ đang định vươn tay lấy sữa tắm, lại có 1 đôi tay nam tính ôm chầm lấy đôi vai cô từ phía sau.
“Á!” Cô sợ hãi kêu lên.
Lam Cảnh Chuyên cắn nhẹ vào lỗ tai cô, “Là anh.”
“Sao anh lại vào đây?” Cô hơi giãy giụa, ngay lập tức phát hiện anh cũng lõa lồ, làm trái tim cô đập loạn lên.
“Cả 2 cùng tắm, vừa tiết kiệm nước, cũng tiết kiệm thời gian, em không thấy vậy sao?” Cái cớ của anh thật buồn cười, nhưng anh thật không biết nói gì khác.
“Làm gì… làm gì có chuyện đó?” Cô hoảng loạn muốn thoát khỏi anh, lại bị anh ép vào tường, đã vậy đôi tay lại bắt đầu vuốt ve, đôi môi dán chặt vào lưng cô mà liếm láp đùa giỡn.
“Anh… đang làm gì vậy?” Cô khó khăn hỏi.
“Em không cảm nhận được à?” Nước không ngừng chảy xuống giữa 2 người bọn họ, nhưng điều đó chỉ làm tăng thêm nhiệt của tình cảm mãnh liệt đang lan tràn ra thôi, làm cho cả 2 đều thở gấp.
“Đáng ghét… tay anh đừng chạm vào chỗ đó…” Đó là điểm yếu của cô.
“Thật đáng ghét như vậy sao?” Anh cố ý trêu chọc cô, ngón tay càng lúc càng trêu chọc ở nơi kín đó.
Như vậy làm sao Vũ Phong có thể trả lời chứ? Chỉ có thể nhẹ nhàng vặn vẹo thân mình, biểu tình trên mặt cô tuy khó xử nhưng lại đầy say đắm.
Lam Cảnh Chuyên thấp giọng cười, “Nơi này của em thật nóng, thật mềm mại, anh có thể cảm nhận được.”
“Anh đáng ghét… anh đáng ghét nhất.” Cô vừa nũng nịu vừa trách móc.
“Em ghét anh cũng mặc kệ, vì anh muốn em!” Trời ạ! Anh chưa bao giờ lại muốn 1 người đến như vậy!
Anh để cô dựa vào bồn rửa mặt, từ đằng sau thâm nhập sâu vào cô, sự công kích đó khiến cô không thể thốt nên lời, chỉ có thể vô lực mà rên rỉ, cảm nhận sự cuồng nhiệt giữa 2 người.
“Trời! Hình như anh không bao giờ đủ thỏa mãn…” Lam Cảnh Chuyên cứ từng đợt từng đợt công kích, xâm lược cô, ở trong cơ thể đang run rẩy của cô mà tìm thấy nơi dừng ấm áp nhất.
Cuối cùng Lam Cảnh Chuyên trong cơ thể cô phóng thích hết tất cả sự nhiệt tình.
Vũ Phong đang dựa vào ngực anh từ từ trượt xuống, đôi chân cũng không đứng vững được nữa, toàn thân đều bủn rủn.
“Em không chịu được nữa…” Đầu cô mơ mơ màng màng.
Lam Cảnh Chuyên duỗi tay ôm cô đặt vào bồn tắm đầy nước ấm, nhấc vòi hoa sen lên ôn nhu dịu dàng mà tắm rửa sạch sẽ cho cô, “Sao vậy? Mệt ư?”
“Đều do anh hại.” Vũ Phong vô lực liếc nhìn anh.
Anh nở nụ cười uể oải, “Vì em quá quyến rũ, anh dù sao cũng chỉ là 1 người đàn ông bình thường mà thôi.”

Tranh cãi với anh thực tức muốn ói, Vũ Phong quá hiểu anh rồi, tên này bao giờ cũng thể lấy đen nói thành trắng được.
Lam Cảnh Chuyên ôm cô đặt lên giường, nhẹ nhàng lau khô nước , lấy ngón tay chải mái tóc dài của cô. “Chúng ta kết hôn thật tốt, phải không?”
“Có lẽ vậy!” Cô không biết phải trách móc như thế nào, bọn họ ở phòng ngủ, phòng sách, thậm chí phòng tắm đều phối hợp rất ăn ý, nhưng không biết tại sao cô vẫn cảm thấy có gì đó là lạ.
“Còn hoài nghi không?” Anh từ từ hôn xuống bộ ngực mềm mại của cô.
“Anh… anh còn muốn làm gì?”
“Em nói xem?”
“Trời ạ…”
Người đàn ông này thật khỏe mạnh, thật đáng sợ, cô không thể nói được nữa, bởi vì cô bị đè xuống hôn nữa rồi.

2 tháng sau, cuộc sống vợ chồng của 2 người rất hòa hợp, ngoại trừ những lúc kích tình nhiều hơn 1 chút, thời gian mà họ đáng ra phải chuyên tâm cho công việc lại bị giảm đi khá nhiều, nhưng những thời gian còn lại họ đều cần cù làm việc, so với trước khi kết hôn còn nhiều hơn.
Giám đốc Thái Văn Quân thường nhìn Vũ Phong mà thở dài, “ Em hết thuốc chữa rồi!”
Vũ Phong chỉ mỉm cười, “Lại đây xem giúp em tin tức về Paris đi!”
“Em nộp đơn xin đi làm ở Paris thật ư?”
“Paris là 1 thành phố thời thượng, nếu em không đi để mở rộng hiểu biết thì làm sao được?”
“Nếu em cứ đi thế này, cũng phải mất hơn nửa năm lận.”
Vũ Phong nhún vai, “Vậy thì có quan hệ gì chứ? Chồng em sẽ không để ý đâu.” Mặc dù cô vẫn chưa thương lượng với Lam Cảnh Chuyên, nhưng cô tin chồng cô sẽ rất rộng rãi, thêm nữa còn có đề nghị trước hôn nhân của họ, họ sẽ cho người kia sự tự do lớn nhất.
“Thật không hiểu nổi em, dù sao thì chị cũng sẽ giúp em lưu ý.” Thái Văn Quân căn bản không tưởng tượng nổi cảnh mình cùng chồng, con cách xa 2 nơi sẽ thế nào.
“Cám ơn!” Vũ Phong lại vùi đầu vào công việc.
Trưa hôm đó, Vũ Phong theo thường lệ đặt thức ăn nhanh đến công ty, lúc cô ra ngoài lấy đồ ăn, vô ý thấy 1 cô gái rất quen.
“A! Cô là cô Lê phải không? Ý! Không, là bà Lam chứ.”

Vũ Phong gật gật đầu với cô gái đó, “Chúng ta đã từng gặp nhau ư?”
“Đúng vậy! Cô cùng chồng cô đến công ty chúng tôi chụp ảnh cưới đúng không?” Cô gái đó nói.
Vũ Phong căn bản mới chỉ xem qua mấy tấm ảnh đó có 1 lần, xong đều bị quăng hết vào tủ, thật xấu hổ.
“À! Cô lại công ty chúng tôi có việc gì?”
“Tôi đến đây để tìm người mẫu, không biết phải chờ bao lâu nữa đây? Đúng rồi! Lúc trước chồng cô từ lâu đã đến đặt ngày hẹn rồi, nếu không thì làm sao đến lượt các vị được!” Cô gái kia tiếp tục nói.
“Từ lâu? Bao lâu?” Lam Cảnh Chuyên không phải nói bọn họ rất may mắn, vừa mới gọi điện thoại đã đặt được chỗ sao?
“Khoảng nửa năm trước, anh ta gọi điện thoại đến hẹn trước. Cho nên 3 tháng sau mới có thể chụp hình được.” Cô gái kia nói.
Nửa năm trước? Đó không phải là lúc 2 người mới biết nhau ư?
“Cô không nhớ nhầm chứ?” Đồ ăn trong tay Vũ Phong sắp rơi xuống đất rồi.
Cô gái đó rất chắc chắn nói: “Không thể nhầm được, tình hình thị trường trong công ty chúng tôi trước giờ đều như thế cả.”
“A!Vậy chắc là tôi nhớ nhầm rồi.” Vũ Phong yếu ớt cười.
“À! Người mẫu tôi đợi đến rồi, bye bye!”
“Bye bye…” Vũ Phong về lại công ty, khóa chặt cửa lại.
Nửa năm trước, đúng là ngày gặp mặt nhau, không phải anh ta nói là bị người nhà hối thúc, mới chịu đi gặp mặt cô sao? Đã vậy còn hẹn cô đóng giả làm người yêu của nhau để đánh lạc hướng người nhà sao?
Nhưng, nửa năm trước anh lại hẹn ngày chụp hình của công ty áo cưới đó?
Vũ Phong suy nghĩ cẩn thận, càng lúc càng thấy không đúng, cho nên cô mở cuốn sổ tay ra, tìm đến 1 trang trong đó, nhấn số điện thoại, cô cần phải điều tra cho rõ…

 

Hôm đó, Lam Cảnh Chuyên như thường lệ đến công ty Hương Tạ đón Vũ Phong, mọi người đều quen với hình ảnh 1 chiếc xe màu bạc đậu ngay trước cửa.

 

Vũ Phong như mọi khi đem những việc chưa làm xong bỏ vào trong xe.

“Hôm nay thấy thế nào?” Lam Cảnh Chuyên hỏi.

“Cũng tốt.” Cô trả lời rất tự nhiên.

Trên đường đi cô lại mở miệng hỏi: “Ông của anh dạo này vẫn khỏe chứ?”

Lam Cảnh Chuyên lặng người 1 lúc, “A! Ông vẫn còn ở bệnh viện,nhưng bác sĩ Lê nói ông khỏe hơn nhiều rồi.”

Anh đang nói dối, cô phát hiện lúc anh nói dối, con mắt anh chớp chớp rất lợi hại, tại sao lúc trước cô lại không phát hiện ra chứ? Chẳng lẽ cô lại thờ ơ như vậy sao?

“Thật ư? Chúng ta đi thăm ông đi.”

“Uhm… ngày khác đi.” Anh cười không được tự nhiên.

Lúc về tới nhà, bọn họ như thường lệ vào phòng sách, Vũ Phong nhìn đống thức ăn trên bàn mà không có hứng ăn.

“Em sao vậy?”

“Em ăn không nổi.” Thực ra thì từ trưa cô đã không ăn gì rồi.

“Nếu không khỏe vậy đi nghỉ trước đi.”

“Không! Em có vài chuyện muốn nói với anh.”

“Được thôi!” Anh vẫn là 1 người mềm mỏng, dịu dàng.

“Anh… tại sao lại muốn kết hôn với em?” Cô nghĩ về vấn đề này cả ngày trời, chỉ sợ đáp án mà cô nghĩ ra lại chính là sự thực, cho nên cô muốn chính tai mình nghe anh nói.

“Tại sao em lại hỏi như vậy?” Lam Cảnh Chuyên có chút mơ hồ.

“Trả lời em, thành thật trả lời em.”

“Chẳng phải chúng ta rất hợp nhau sao?” Anh trả lời như 1 lẽ đương nhiên.

Chỉ cần thích hợp là có thể quyết định tất cả sao? Vũ Phong cắn môi, nói ra nghi hoặc của mình: “Lúc mới bắt đầu anh nói anh không muốn kết hôn, chỉ muốn cùng em giả dạng tình nhân, vậy tại sao nửa năm trước lại đặt chỗ ở tiệm áo cưới với nhà hàng chứ?”

Lam Cảnh Chuyên trầm giọng nói, “Em biết hết rồi ư?”

Vũ Phong gật đầu, “Còn chuyện của ông anh, em cũng biết rồi.”

Lam Cảnh Chuyên trầm mặc 1 lúc, cuối cùng quyết định lật ngửa ván bài của mình, anh chạy đến trước mặt cô nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, “Em nghe anh nói, anh rất xin lỗi vì đã lừa em, trên thực tế, lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã quyết định sẽ cưới em làm vợ, anh nhất định phải nhanh chóng kiếm được vợ, mà em là người thích hợp với anh nhất.”

“Em sẽ không ỷ lại anh, làm phiền anh, yêu anh, em đối với anh mà nói là quá hoàn mỹ rồi, nhưng em lại không muốn kết hôn, anh dùng rất nhiều cách mới có thể cưới được em, anh thừa nhận phương pháp mà anh chọn là không đúng, nhưng hiện tại chứng minh chúng ta chẳng phải là 1 đôi rất xứng sao?”

“Vậy… rượu nho và sôcôla cũng là kế hoạch ư?” Cô từ từ nhớ lại mọi việc, tất cả mọi việc cô đều nghĩ thông suốt rồi.

“Đúng vậy.” Anh không thể không thừa nhận.

“Chúng ta ly hôn đi.” Cô nghe thấy chính mình nói như vậy.

“Không thể!” Anh kinh ngạc lắc đầu, “Có lẽ em nhất thời bực tức mà thôi, nhưng em suy nghĩ kỹ lại đi, chúng ta là người thích hợp nhất của nhau,chúng ta kết hôn là chính xác nhất.”

“Bề ngoài xem ra thì đúng là không sai gì cả!” Cô đẩy tay anh ra đứng thẳng dậy, “Nhưng từ đầu đến cuối em đều cảm thấy không đúng!” Cô cũng không nói được là tại sao, chỉ là cô cảm thấy không đúng.

“Em muốn anh thay đổi điều gì? Em nói, anh nhất định sẽ thay đổi! Anh cũng có thể thề, anh sẽ không bao giờ gạt em nữa.” Lam Cảnh Chuyên thành thật nói.

“Những điều em muốn không phải là những thứ này.”

“Vũ Phong, đừng xúc động quá, nói không chừng trong bụng em đã có con của chúng ta rồi, kinh nguyệt của em 2 tháng nay đã không có, đúng không?” Mỗi đêm anh đều ôm cô ngủ, từ sớm đã phát hiện ra.

“Con?” Cô bất chợt nghĩ, đúng là từ khi kết hôn đến nay cô vẫn chưa có kinh nữa.

“Con của chúng ta nhất định sẽ rất ưu tú, anh luôn tin như vậy.”

“Anh chính là vì muốn có con với em ư?”

Người đàn ông trước mặt, điều anh muốn chính là 1 cô vợ tiện lợi, sinh ra những đứa con ưu tú, kỳ thực chẳng có gì sai, lúc trước cô cũng nghĩ như vậy, muốn tìm 1 nửa có thể cho người kia sự tự do lớn nhất, tốt nhất là có 1 người chồng thông tình đạt lý và những đứa con ưu tú…

“Vì vậy đừng bao giờ nói ly hôn! Vì con của chúng ta, em không biết anh đã kỳ vọng nhiều như thế nào đâu!” Trên mặt Lam Cảnh Chuyên tỏa ra ánh hào quang.

“Em… em mệt rồi, em muốn đi nghỉ.” Bất chợt Vũ Phong không muốn nói gì nữa.

“Em vẫn còn giận ư? Ngoài ra thời gian sẽ chứng minh tất cả, chúng ta thật sự rất hợp nhau, gia đình 2 bên cũng rất thích nhau, không có cuộc hôn nhân nào viên mãn hơn chúng ta đâu.”

Vũ Phong yếu ớt gật đầu, “Có lẽ vậy!”

“Em nghỉ 1 chút đi, cuối tuần này anh chở em đi bệnh viện phụ sản được không?”

Đối diện với khuôn mặt kỳ vọng của anh, cô không thể từ chối, “Nói sau đi!”

Vũ Phong bước vào phòng, đem bản thân ngả lên giường, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc bản thân muốn những gì…

Ngày hôm sau Lam Cảnh Chuyên chở cô đến công ty, trước lúc đi anh hôn cô, “Đừng suy nghĩ nhiều quá, ngoan.”

Nụ hôn vẫn dịu dàng như vậy, nhưng không làm cho cô thất thần nữa.

Cô không trả lời, bước ra khỏi xe, đi bộ đến công ty, nhưng 5 phút sau cô lặng lẽ bước ra khỏi tòa nhà, vẫy vẫy 1 chiếc taxi.

“Cô đi đâu?”

Vũ Phong nói tên 1 bệnh viện đa khoa gần ngay công ty.

Đến bệnh viện, cô lấy số ở khoa phụ sản, im lặng ngồi chờ đến lượt mình.

Xung quanh có rất nhiều bà bầu được chồng dẫn đến, nét mặt tràn trề niềm hạnh phúc, Vũ Phong lặng lẽ nhìn bọn họ, trên khuôn mặt của những đôi vợ chồng này rốt cuộc có nét gì đặc biệt, làm cho họ rạng ngời như vậy?

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào làm Vũ Phong cảm thấy ấm áp, bất ngờ trong nháy mắt cô đã nghĩ ra, chính là vì yêu, bởi vì bọn họ yêu thương nhau, bởi vì bọn họ đang mong chờ kết tinh tình yêu của mình.

Đúng vậy, tình yêu, đó chính là điều cô luôn thiếu.

Đến cô rồi, bác sĩ trực ca là bác sĩ Lê, 1 người phụ nữ ôn hòa, Vũ Phong nói đã 2 tháng nay cô chưa có kinh.

“Vậy kiểm tra thai xem nào!”

Thế là cô khám thai, khi nhìn thấy màu của tờ giấy thử, cô cảm giác tim như muốn ngừng đập.

“Không có mang thai.” Bác sĩ Lê nói như vậy.

Vũ Phong không biết nên vui hay buồn nữa, cô dường như mất cảm giác rồi.

“Có phải dạo gần đây có sức ép đặc biệt nào không? Hay là tinh thần không được tốt?”

“Có thể có. Tôi mới kết hôn.”

“Tôi nghĩ nên làm 1 cuộc kiểm tra toàn diện, nếu sau này muốn có con cũng tiện hơn.”

“Vâng!” Vũ Phong gật đầu.

Trải qua hơn nửa ngày đi tới đi lui theo trình tự, kết quả kiểm tra cuối cùng cũng có, bác sĩ Lê đáng tiếc nói: “Xin lỗi, tôi kiểm tra thấy nội mạc tử cung của cô quá mỏng, có thể nói cô không thể mang thai, còn về việc kinh nguyệt của cô đến trễ, tôi sẽ kê đơn thuốc cho cô, trong vòng 1 tuần sẽ có lại.

“Xin… Xin bác hãy nói lại 1 lần nữa.”

“Thể chất của cô không thích hợp để mang thai.” Bác sĩ Lê không thể không nói rõ được.

“Vâng! Tôi hiểu rồi.”

Sau khi biết được sự việc này, suy nghĩ duy nhất của cô là muốn cười, bởi vì không được như Lam Cảnh Chuyên mong đợi, Lê Vũ Phong cô không phải là 1 cô vợ thích hợp, càng không thể trở thành 1 bà mẹ.

“Nhưng hiện giờ có rất nhiều cách có thể giải quyết việc không thể mang thai này. Chỉ cần tốn nhiều thời gian, tiền bạc và tinh thần, bệnh viện của chúng tôi cũng có kỹ thuật này, cô đừng vội nản lòng, có thể thử xem.”

“Lần sau tôi sẽ đến nữa.”

“Cô gái này, chỉ cần có tình yêu, nhất định sẽ thành công.” Bác sĩ Lê không quên nhắc nhở cô.

Tình yêu? Đó là gì chứ? Vũ Phong cười khổ.

Cuối cùng chân cô chầm chậm bước ra khỏi bệnh viện, ánh sáng ngoài cửa chói chang làm cho cô không thể mở mắt, 1 đôi vợ chồng đẩy 1 chiếc xe nôi đi đến, đứa bé đang bập bẹ nói, “Bố… mẹ…”

Cả 2 vợ chồng đều cười, cười rất hài lòng, rất hạnh phúc.

Trường hợp như vậy sẽ không bao giờ xảy đến với cô, cô không thể sinh con, hoặc nỗ lực vài năm sẽ có hi vọng, nhưng phải có tình yêu mới thúc đẩy được nỗ lực đó.

Nhưng không phải cô được yêu, Lam Cảnh Chuyên nói rất rõ ràng, cái anh không muốn nhất chính là tình yêu, còn cô thì sao? Cô có yêu anh không? Cô đã thật sự hiểu yêu là gì chưa?

Công ty thời trang quốc tế Hương Tạ.

Vào lúc trưa Vũ Phong mới đến, Thái Văn Quân vừa nhìn thấy cô liền cao giọng la lên: “Vũ Phong, tại sao trễ như vậy em mới đến?”

“Em…em không khỏe lắm, đi khám bác sĩ Lê.” Vũ Phong giải thích.

“Ai da! Cũng không báo cho chị 1 tiếng, hại chị lo muốn chết.”

“Xin lỗi, có việc gì gấp không?”

Thái Văn Quân lộ ra 1 nụ cười thần bí, kéo cô vào văn phòng, “Em xem đây là gì?”

Vũ Phong nhận tập văn kiện đó, trên đó có 3 loại ngôn ngữ Trung, Anh, Pháp, nhưng nội dung đều giống nhau, chính là phòng nhân sự của tổng công ty bên Pháp ra chỉ thị: bổ nhiệm Lê Vũ Phong đi Pháp đảm nhiệm chức trợ lý thiết kế!

“Đây là…” Vũ Phong gần như không tin vào mắt mình, tại sao những chuyện này lại đến cùng 1 lúc chứ? Chẳng lẽ là sự an bài của số phận sao?

“Vui không? Không phải em muốn chị xin giùm em sao? Nếu như chị đem những thiết kế mùa trước của em gửi đi, bọn họ nhất định sẽ rất thích, hi vọng rằng em hãy qua đó đảm nhiệm chức trợ lý, nhưng yên tâm, đó chỉ là hình thức bắt buộc thôi, chưa đến nửa năm có thể lên chức thành nhà thiết kế độc lập rồi.”

Thái Văn Quân rất hưng phấn, thật ra cô cũng mừng thay cho Vũ Phong.

“Cám ơn…” Vũ Phong nhẹ nhàng nói.

“Nhưng… chồng em sẽ để em đi chứ? Bởi vì chỉ có 1 người được đi thôi!”

Vũ Phong ngẩng đầu lên, nắm chặt tay Thái Văn Quân, “Văn Quân, chị phải hứa đừng đem việc này kể cho ai hết, được không?”

“Tại sao?” Thái Văn Quân dường như cảm nhận được điều gì đó là lạ.

“Em có lý do, sau này em sẽ giải thích với chị, thật cám ơn chị vì đã giúp em, nếu như chị là bạn tốt của em thì hãy giữ bí mật giùm em được không?”

Thái Văn Quân thấy mặt cô thành thực, đành gật đầu nói: “Được rồi!”

“Cám ơn…” Môi cô run run.

“Em có muốn nghỉ ngơi 1 chút không? Chị thấy mặt em trắng bệt.” Thái Văn Quân đỡ cô ngồi xuống ghế.

“Em ngồi 1 chút sẽ đỡ thôi.”

“Vậy chị đi trước, có chuyện gì nhớ tìm chị thương lượng.”

“Vâng! Cũng nên… nói 1 tiếng cảm ơn chị…”

“Thi ân bất cầu báo, bye!”

Sau khi Thái Văn Quân đi, Vũ Phong ngây ngốc nhìn tập văn kiện đó, cô có nên đi Pháp không? Có nên rời xa chỗ này hay không? Có nên đi tìm câu đáp án của riêng cô không?

Những đáp án này vẫn im lìm lặng lẽ.

Mở cửa nhà, bắt đầu từ gara Vũ Phong lặng lẽ đến phòng khách, nhà bếp, phòng tập thể dục, để đôi tay chạm vào cạnh của từng vật dụng trong nhà, dù chỉ có duyên phận 2 tháng nhưng cô đã thích ngôi nhà này rồi.

Đi lên lầu, đến phòng ngủ và phòng đọc sách, càng có nhiều hồi ức ùa về, cơ hồ làm cho cô đứng không vững.

Sự âm u lạnh lẽo chỉ có thể đến thế này thôi!

Thu dọn những thứ cần mang đi cũng đầy 1 cái túi nhỏ, suy cho cùng những thứ muốn mang đi cũng không nỡ mang.

Cuối cùng, cô nhấc điện thoại gọi cho Lam Cảnh Chuyên, “Alô, em là Vũ Phong.”

“Vũ Phong, anh đang rất bận! Có chuyện gì không?” Giọng nói Lam Cảnh Chuyên dường như rất gấp gáp.

“Hôm nay không cần đến đón em, buổi tối em có tiệc.”

“Uhm! Anh hiểu rồi.”

“Còn nữa, đừng bận quá.”

“Tại sao đột nhiên lại nói như vậy?”

“Không có gì, em chỉ sợ anh quá bận thôi.”

“Yên tâm! Sự nghiệp là tình yêu lớn nhất của anh, chết vì bận cũng đáng.”

Lam Cảnh Chuyên không thể thấy được nụ cười khổ của Vũ Phong, cô đang cười nhưng cười rất đau khổ, “Vậy, tạm biệt.”

Vũ Phong đặt lên bàn 1 túi văn kiện, trong đó là câu nói cuối cùng mà cô muốn nói với Lam Cảnh Chuyên.

Sau đó, cô bước ra khỏi nhà, không hề quay đầu lại.

10 giờ tối, Lam Cảnh Chuyên mở cửa, trên tay cầm 1 bó hoa bách hợp.

“Vũ Phong?” Anh kêu lên 1 tiếng, nhưng trong phòng tối đen, rõ ràng là không có ai ở nhà.

Tại sao vẫn chưa về nữa? Lam Cảnh Chuyên hơi mơ hồ, thầm nghĩ chắc cô vẫn còn ở công ty, vì vậy cũng không để ý đi thẳng lên lầu 2.

“Hoa… đặt ở đây vậy!” Anh tìm được 1 lọ hoa, đặt lên bàn trong phòng sách, như vậy Vũ Phong sẽ lập tức chú ý đến.

Lam Cảnh Chuyên ngồi xuống sôpha, ngây người ngắm nhìn hoa.

Hôm qua cô có vẻ không vui lắm, suy cho cùng cũng là anh lừa cô, chẳng trách cô lại giận như vậy, mong rằng bó hoa này sẽ làm cô nguôi giận.

Hơn nữa anh cũng cần phải nói cho cô biết, anh rất thích cô, con gái luôn thích nghe những lời đường mật đúng không? Dù muốn anh nói yêu cô, vậy cũng không khó lắm.

“Anh yêu… anh yêu em…” Anh bắt đầu thực tập, thực ra cảm giác khi nói câu này… rất tốt.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nhưng vẫn không thấy bất kỳ ai về, vì vậy anh đứng dậy đi đến bên điện thoại, định gọi đến công ty Vũ Phong, nhưng anh liền phát hiện trên mặt bàn có 1 túi văn kiện, ký tên là muốn gửi cho anh.

“Đây là gì vậy?” Anh mở ra xem, có 1 tờ giấy và 1 tập văn kiện.

Trên giấy chỉ viết có 5 từ…

Chúng ta ly hôn đi!

Công văn đính kèm là giấy chứng nhận ly hôn, trên đó đã có chữ ký và đóng dấu sẵn rồi.

Lam Cảnh Chuyên nhìn trừng trừng hết mọi thứ, không biết qua bao lâu, đôi tay run run của anh cuối cùng cũng vo tờ giấy thành 1 nắm, lấy bật lửa từ trong ngăn kéo ra đốt tờ giấy đó.

“Không! Anh tuyệt đối không ly hôn.” Anh trừng mắt nhìn đống tro tàn trước mặt hét lớn.

Anh vung mạnh tay làm bình hoa rơi xuống, “Xoảng!” 1 tiếng, hoa bách hợp thơm thoang thoảng rơi xuống đất, bình hoa thì vỡ vụn, nước chảy lênh láng, giống như 1 cơn ác mộng.

 

loading...

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: