truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn

Cần tiền – Chap 1 

Đăng ngày 27/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
Tôi buông người xuống, lầm lủi bước vào bờ. Không để ý lúc này bà Dung đả tỉnh hai tay cầm .. 2 con cu củ Tuấn và Hùng đi theo vào bờ. Tôi bỏ lên nhà nghe loáng thoáng tiếng của Tuấn nói.
loading...

truyện người lớn | Cần tiền – Chap 1 – WAP truyện online hay nhất Việt Nam

loading...

Người chồng thương yêu của tôi mất cách đây 2 năm trong một tai nạn xe hơi. Tiền bảo hiểm để lại không nhiều lắm. Giống như đa số các người mẹ Việt trên đất Mỹ này, tôi là 1 người phụ nữ chân yếu tay mềm chỉ biết lo cho chồng con những bữa ăn ngon, quần áo, nhà cửa gọn gàng sạch sẽ. Tôi là 1 người nội trợ Á Đông thuần túy hoàn toàn lệ thuộc vào chồng.
Đúng ra tôi có thể giúp thêm cho gia đình bằng cách đi làm thêm sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng vì bản tính an phận, không đua đòi của cả 2 người, chồng tôi khuyên tôi nên ờ nhà để ảnh lo tất cả mọi chuyện khi tôi mang thai bé Hùng.
Bây giờ tôi mới cảm thấy khó khăn. Chỉ trong 2 năm bao nhiêu tiền bảo hiểm dần dần mất sạch. Hai tháng nay không có tiền trã tiền nhà. Nhà băng đòi phạt, đòi bán khiến có lúc tôi nằm khóc thầm trong tuyệt vọng. Tôi cũng cố đi xin việc nhưng hoàn toàn thất bại. Cái bằng cử nhân kế toán sau 16 năm đã lỗi thời. Lại thêm nền kinh tế đang trên đà suy thoái nên đơn xin việc nữa năm nay tung ra như truyền đơn vẫn không thấy hồi âm 1 cái.
Hùng cũng cố gắng xin việc giúp mẹ. Nó tìm đâu được cái job làm nghề bán kem ở tiệm kem 31 gần nhà. Tiền chỉ là lương tối thiểu vừa đủ cho nó mua máy tính, ăn vặt chứ làm sao đủ trang trãi tiền nhà, bảo hiểm, xăng nhớt, bảo trì, y tế, …
Môt hôm sau bửa ăn tối, tôi nhìn Hùng bảo.
“Con à. Mẹ thật không xứng làm mẹ con. Ba con mất đi bây giờ chi phí trong nhà mẹ không trang trãi nổi. Nhà băng nó đòi tịch thu nhà trong vài tháng tới. Bây giờ mẹ không biết làm sao đây.”
Hùng bao giờ cũng lạc quan. Nó đáp.
“Không sao đâu mẹ. Mọi chuyện nào cũng có giải pháp cả.”
-Giải pháp không có con ơi. Mẹ gởi đơn xin việc lâu này không ai gọi đi phỏng vấn cả. Mẹ ra trường lâu rồi người ta cho mẹ già. Mẹ buồn quá con ơi. Mẹ không săn sóc cho con được nữa.”
“Mẹ đừng lo quá. Mẹ cũng đâu có già. Lúc nào mẹ cũng trẽ trung xinh đẹp cả. Con sẽ tìm cách kiếm việc để lo cho mẹ. Con muốn lo cho mẹ hết cuộc đời.”
Tôi thật cảm động khi nghe nó nói thế. Tôi biết nó thương tôi vô cùng. Nghe nó khen tôi trẽ đẹp làm tôi ngượng ngùng. Còn tôi, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để lo cho nó. Không muốn con tôi phải lo lắng quá nhiều hay thiếu thốn bất cứ điều gì. Tôi phải làm bất cứ chuyện gì! Nếu có việc làm như bán bảo hiểm nhân thọ, gọi điện thoại bán hàng, quảng cáo, thì có lẽ là tiện nhất. Vì tôi vừa có tiền vừa có thể ở nhà lo cơm nước cho nó. Tôi không muốn con tôi ăn hamburger hay hotdog Mỹ. Vì loại đồ ăn này không có đầy đủ chất bổ dưỡng.
Lại một tuần trôi qua và tôi cũng không có việc gì để làm. Mỗi ngày nhìn con ăn như gió tuổi thanh niên mới lớn, tôi cố ăn ít lại. Bửa ăn càng lúc càng thiếu dinh dưỡng cho con làm tôi xót cả ruột. Làm sao đây trời ơi? Bao nhiêu tiền Hùng đều đem hết về cho tôi trừ đi tiền xe cộ hay những thứ thật cần thiết. Nhưng chỉ là muối đổ biển. Tôi thử đi vay các người bạn cũ nhưng lúc này kinh tế quá xuống nên họ cũng phải từ chối. Tôi cũng hiểu. Lắm lúc tôi chỉ muốn tự tử nhưng lại sợ không bao giờ nhìn thấy đứa con trai yêu thương của tôi nữa.
Tôi nghĩ ngày xưa mình sang đây 2 bàn tay trắng. Bây giờ trắng 2 bàn tay. Nhưng dù sao cũng đở hơn xưa chứ! Lúc chưa biết 1 câu tiếng Mỹ mình còn sống được thì bây giờ phải ráng lên. Tôi vào bàn máy tính, vặn lên, vào NET, Google, rồi tìm … “ home based work”. Sau vài giây tin tức hiện ra. Một dòng chữ tiếng Anh làm tôi chú ý.” Set up your own web cam.” Tức là làm phim tại gia qua mạng. Tôi bấm vào đấy. Cái bấm định mệnh thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.
Trong cái link dẫn tới có dòng chữ to đập vào mắt. Khi tôi đọc xong 1 cái rùng mình ghê tởm chạy dài trên xương sống. “Chúng tôi trã rất nhiều tiền cho một bộ hình hay phim mẹ và con hôn nhau kiểu Tây. $1000 một bộ 24 tấm hay phim gốc. Nếu là mẹ con người Á Châu sẽ trã cao hơn, $1500 một bộ.”
Tôi ngồi ngã lưng ra, cảm thấy buồn nôn hết sức. Thật là ghê tởm quá đi mà. Tôi biết họ không muốn hôn bình thường mà đây là French kiss, hôn kiểu Tây dùng môi miệng lưỡi mà chỉ cho tình nhân hay vợ chồng yêu thương nhau. Là gốc người Bắc, lại sinh trong 1 gia đình bảo thủ, cười nhiều còn bị bố mẹ la, tôi sống tương đối khép kín từ ngoài vào trong. Ngay cả với chồng tôi còn chưa hôn anh ấy say mê. Chỉ có những lúc cảm thấy yêu thương tột độ và gần cao trào mới hé miệng cho anh ấy. Chẳng lẽ tôi tuyệt vọng đến thế này sao mà phải làm chuyện này kiếm tiền? Làm sao tôi có thể mở miệng rủ con tôi đóng kịch? Làm sao đây trời ơi?
Đến tối lại. Khi ngồi ăn cơm với nhau tôi chỉ cắm cúi ăn không dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của nó. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi Hùng mở lời phá bầu không khí im lặng.
“Hôm nay sao mẹ? Mẹ có tìm được gì trên mạng hay không vậy?
Tôi cúi gầm mặt ấp úng.
“À à.. cũng có mà .. mẹ thấy kỳ quá. “
Hùng có vẻ lo lắng.
“Cái gì vậy mẹ? Đừng có làm mấy chuyện bất hợp pháp nha mẹ.”
“Ồ, không đâu con .. à mà …. Mẹ không biết có nên nói ra hay không?”
“Mẹ nói đi”
“Mẹ không biết nữa. Họ đòi 2 mẹ con mình làm việc với nhau.”
Hùng sáng mắt lên. Nó có vẻ mừng thấy rõ.
“Ô .. thế là 2 mẹ con mình làm chung hả mẹ. Vui quá, con thích lắm… mẹ nhận lời đi”
Tôi bối rối nói.
“Cái này mình có thể làm ở nhà, nhưng mẹ không nghĩ là con chịu đâu.”
“Làm sao mẹ biết con không chịu? Không phải mấy ngày trước mẹ bảo mình phải có tiền không thì mất nhà sao? Mình đâu còn gì mà phải lựa chọn hở mẹ?”
Tôi suy nghĩ một lát rôi quyết định nói.
“Mẹ mong con đừng ghét mẹ sau này bảo là mẹ không cảnh cáo con trước.”
“Ồ làm gì có chuyện đó. Mẹ cứ lo bò trắng răng. Bây giờ mẹ làm con tò mò ghê. Việc gì hở mẹ? À để con đoán … Mẹ và con sẽ cùng bán một món hàng bằng điện thoại?”
Tôi buột miệng nói thật nhanh.
“Không con à. Họ muốn xem hình con và mẹ hôn nhau và sẽ trã 1 ngàn đô la.”
Hùng há hốc miệng ra mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nó không nói thêm được lời nào.
“Con sao … sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ”
“Không … không … không sao. À… mà … mẹ có nhận lời chưa?
Tôi lắc đầu.
“Chưa con ạ. Vì mẹ muốn nói chuyện với con trước. Mẹ cũng đã suy nghĩ rồi. Chỉ là hinh chụp thì cũng không sao. Với lại nếu mình là Á Châu họ trã đến $1500 lận.”
Hùng sáng mắt lên.
“Ồ, đến $1500 lận à. Như thế là dư trả tiền nhà tháng này rồi. Còn dư tiền cho con sửa cái xe đạp đi làm. Nhưng mà … con không nghĩ họ chỉ muốn xem mình hôn …má nhau phải không mẹ?”
Nó ấp úng, mặt đang tái mét bổng đỏ bừng.
“Mẹ biết thế. Nhưng mà bây giờ con thấy rồi. Mình còn có chọn lựa gì được bây giờ”
Tôi trả lời. Trong lòng đau nhói. Nổi tuyệt vọng quá lớn đè bẹp ý chí nghị lực của tôi. Tôi cúi đầu khóc thút thít. Tôi nghe tiếng chân Hùng lại gần. Nó ôm vai tôi dúi đầu vào tóc tôi thì thầm.
“Mẹ … mẹ ơi…. Con thương mẹ, mẹ đừng khóc. Con sẽ giúp mẹ mà…Nhưng mà con chưa hôn ai bao giờ cả nên con sợ con không có hay mấy.”
Tôi bật cười. Bao nhiêu căng thẳng biến mất. Hùng cũng bật cười. Chúng tôi cười đến đau cả bụng. Chưa gì mà nó đã lo có hôn giỏi hay không.
Hùng phụng phịu.
“Mẹ. Mẹ à…. Sao mẹ cười con. Biết thế con đừng nói là chưa có bồ cho rồi.”
Tôi giải thích.
“Mẹ cười là vì con có vẻ mắc cở khi chưa hôn ai chứ đâu có cười chuyện con chưa hôn. Đừng mắc cở nha. Coi mẹ là người con gái đầu tiên của con đi nhé. Bây giờ mẹ sẽ lấy laptop vào làm đơn với họ. Còn con lên lầu đánh răng rửa mặt, sửa soạn máy tính web cam. Nhanh lên.”
Tôi cảm thấy vui vui. Vui là vì biết con trai mình còn ngây thơ chưa biết gì. Sau khi tắm rửa làm vệ sinh cá nhân sạch sẽ xong tôi mặc bộ đồ ngủ pajama bằng lụa vào. Rồi hớn hở lấy cái laptop của chồng để lại. Nó tuy cũ nhưng vẫn còn xài được. Trong đầu tôi cố gằng lập đi lập lại ý nghĩ, “chỉ là cho tiền thôi. Cho tiền mà thôi.” Để tự an ủi cho chuyện làm hoàn toàn không hợp với luân lý Á Đông, nhất là Bắc Kỳ cổ hủ phong kiến trước 54!
Tôi gởi cho họ 2 tấm hình của tôi và Hùng chụp chung lúc đi chùa Kim Sơn chỉ mấy ngày tết vừa qua. Trong hình tôi mặc áo dài màu hồng nhạt có kim tuyến, hạt cườm thêu theo kiểu thời trang mới nhất. Hoa cúc vàng và trắng to thêu dọc gần cổ và thân áo. Tôi không mặc quần trắng hay đen bình thường mà là quần màu tím nhạt Chân mang giày cao gót 6 inches làm tôi trông như người mẫu. Tóc vén bối ra sau để lộ cái trán thông minh kiêu kỳ. Hai gò má cao vì thế lộ ra. Làm da trắng như trứng gà bóc. Trên tai là hai cái bông tai to của Chanel chồng tôi mua tặng ngày sinh nhật 2 năm trước. Lông mi dài như gắn đồ giả trên cặp mắt mở to đen lay láy còn nét ngây thơ. Tôi biết tôi còn đẹp và rất hấp dẫn tuy xấp xỉ gần 40. Không ngày nào mà không có điện thoại tán tỉnh rủ ăn uống đi chơi từ các người bạn củ còn độc thân hay đã li dị. Đôi khi còn có các ông vợ sờ sờ đấy mà cũng gọi rủ rê bị tôi mắng mấy lần.
Con trai tôi đứng bên cạnh. Nó cao 6 feet nên chúng tôi nhìn ngang nhau. Nó không diện như mẹ nó mà mặc quần jean áo thun bó sát người. Trời lạnh mà chỉ khoát cái áo blouse đen “The North Face” tôi cố sức mua tháng qua cho sinh nhật 16. Nó ôm chặc mẹ nó như bảo vệ che chở. Nhìn nó tôi lại nhớ đến chồng, thật đẹp trai và cường tráng y hệt.
Tôi củng gởi thêm vài hình chụp giấy khai sinh để cho họ thấy đây là 2 mẹ con ruột nhưng bôi xóa địa chỉ và một vài chi tiết quan trọng. Khi xong tôi lên lầu vào trong phòng ngủ bôi tí nước hoa Chanel #5 trên cổ sau tai, xong bước vào phòng Hùng, trong đó có máy tính và web cam đề sẵn.
“Con xong chưa?”
Tôi âu yếm hỏi nhưng trong bụng đánh lô tô bình bịch.
“Dạ xong rồi mẹ ạ.” Nó nhìn xanh mét có vẻ sợ hãi.
“Con có chắc con muốn làm chuyện này không hả Hùng?”
Tôi lo lắng hỏi.
“Dạ muốn mẹ à. Con không sao. Chỉ hơi lo 1 chút.”
“Vậy à. Mẹ cũng lo như con vậy.”
“Thật hở mẹ?”
“Ừ, mẹ cảm thấy giống như mẹ mới hẹn ba lần đầu đi xi nê với nhau.”
“Ô thế sao mẹ. Con mừng quá vì con không phải là người duy nhất.”
Nó mỉm cười trông có vẽ tự tin hơn 1 chút.
“Được rồi. Bây giờ quay cái web cam vào trên giường. Ở đó nó dễ cho mình hơn. Con có muốn mình tập sơ 1 chút trước khi thâu không?”
Hùng zoom cái máy quay phim lại gần trên giường cho đến khi khuôn mặt tôi hiện rõ trên màn máy tính.
“Dạ .. con nghĩ thế vì con không biết làm gì hết.”
Tôi vổ tay vào mép giường.
“Lại đây ngồi gần mẹ. Mẹ chỉ cho … “
Nó bước chậm chạp đến gần. Đoạn đường 1 mét mà Hùng tưởng dài như cây số. Nó ngồi xuống. Nệm giường mềm nhũn oằn xuống dưới sức nặng của nó. Tiếng thở bổng nên gấp gáp và trong mắt hiện rõ nổi lo lằng. Tôi đặt tay lên vai nó. Người Hùng cứng lại. Trán hằn lên mấy nếp nhăn tuy tuổi còn quá bé. Tôi trấn an.
“Đừng sợ con của mẹ. Hồi nhỏ con cũng hôn mẹ trên môi mà. Bây giờ mình hôn nhẹ nhẹ cho quen cái đã nhé.”
“Dạ.”
Thế là tôi hôn nhanh lên môi nó. Tôi thấy nó rùng mình.
“Thế nào hở con?”
“Dạ con thấy thích. Thấy như có điện chạy dài trên lưng mẹ à.”
Tôi cười khúc khích.
“Hèn gì mà con rùng mình. Bây giờ hôn lâu 1 chút nha.”
Tôi nghiêng mình đến trước đặt cặp môi mọng mềm mại đỏ hồng lên môi nó. Người nó cũng cứng lại rồi mềm đi. Lần này tôi hôn hơi lâu chừng vài giây mới lấy ra.
“Lần này thế nào?”
“Ô … mẹ ơi con thích lắm, đấu óc con quay quay hơi chóng mặt. Con muốn thử nữa.”
Tôi nghe nó nói thế thấy vui chi lạ. Tôi cười cười.
“Từ từ ông tướng. Rồi mẹ sẽ dạy cho con .. sau này con dạy lại cho người yêu nhé?”
Hùng đỏ mặt ngồi im không dám nói gì. Tôi bổng nhớ cuốn phim La Luna (1979) do Jill Clayburgh đóng với Matthew Barry, đạo diễn Bernado Bertolucci (http://www.dailymotion.com/video/x5p…una_shortfilms – xem nguyên bộ tại đây Cuốn phim nói về 1 người ca sĩ dẫn theo con trai qua Ý hát. Sau khi bị khủng hoảng do khám phá ra con trai mình bị nghiện bạch phiến bà ta đã phạm tội loạn luân vì muốn cho con mình tránh xa nó. Tôi nhớ đi xem phim này vào năm 1987 ở 1 rạp chiếu phim cũ cùng với bạn trai sau này là chồng tôi. Trong rạp lúc đó có khá nhiều cặp mẹ con đi xem làm chúng tôi hơi ngạc nhiên. Tôi và con trai có hôn nhau cũng là 1 lý do bất khả kháng và đặt biệt. Chúng tôi cần phải có tiền để sống cho đến lúc tôi có thể kiếm được 1 việc làm ổn định. Tôi tự trấn an thế. Tự nhắc nhở mình là mình cần có tiền cứ thế nhiều lần. Tôi bảo.
“Con bắt đầu thâu phim đi. Mẹ nghĩ mình sẵn sàng rồi đó.”
Hùng bước lại máy tính bấm để web cam bắt đầu quay. Nó luống cuống bước khom lưng lại gần nhưng tôi có thể thấy quần đùi đang mặc bị dội lên. Tôi cảm thấy người nóng bừng. Không ngờ con trai tôi nhạy cảm như thế. Cố gắng che sự mắc cở của cả hai, tôi lấy giọng tự nhiên bảo.
“Ngồi sát mẹ một chút. Con trai thương của mẹ đâu nào? Lại đây cho mẹ nựng chút coi.”
Tôi cầm hai bờ vai nó, kéo nó nhẹ nhàng lại gần. Mái tóc Hùng để lòa xòa trên vầng trán thông minh. Mùi con trai mới lớn làm tôi như ngây dại. Hùng nhắm nghiền hai mắt. Người nó run lẩy bẩy. Tôi tim đập bình bịch. Hai má nóng bừng nếu ai nhìn sẽ thấy chúng đỏ như màu lựu chín. Hơi thờ tôi dồn dập. Tôi đặt môi lên môi nó. Lần này lâu hơn. Tôi bổng rùng mình. Một luồng điện chạy từ môi rần rần tỏa ra. Môi Hùng đang khép chặt bổng hé ra bổng dưng lưỡi nó thè ra vào trong cặp môi đang hé nở của tôi. Tô không biết tại sao nó biết làm thế. Sau này chỉ đoán là nó học qua phim ảnh. Miệng nó còn thơm mùi kem đánh răng, lưỡi ướt át nóng hổi đưa sâu vào miệng làm tôi không suy nghĩ ngậm nhanh. Tôi thấy lưỡi Hùng giật giật nước bọt tiết ra không ngớt chảy vào trong miệng tôi. Tôi nhắm mắt đê mê người rướn lên hai tay níu Hùng kéo mạnh vào lòng. Nó cũng thế, tay nó vòng ra sau lưng ghì chặc . Ngực tôi tì sát vào, hai đầu ti sượng cứng như xuyên thủng áo đâm vào bộ ngực cường tráng của nó. Tôi dùng lưỡi mình đây sang bên nó, thè sâu vào trong. Miệng nó ngấu nghiến ham hố bú mớm như muốn nghiền nát bờ môi hồng mềm mại của mẹ nó ra. Bên dưới tôi bổng tụ nhiên nước chảy ra ươn ướt.
Bổng Hùng trân cứng người lại ghì tôi như muốn gãy lưng. Ô.. tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Ngày xưa ảnh cũng thế này lúc chúng tôi hôn nhau lần đâu. Nhưng lần đó ảnh cọ sát cái đó vào người tôi. Lần này tôi và con chỉ hôn hít nhau thôi mà! Hùng bật rên lên trong miệng tôi.
“Ôi ôi …mẹ mẹ ơi…. Con con ah ah h ah chịu .. khônnnnnggggg nồi ô ô …. Ohhhhhhh”
Tôi tuy bối rối nhưng không vì thế mà xô nó ra sợ ảnh hưởng tâm lý không tốt sau này. Trái lại tôi ôm chặc nó hơn. Miệng tôi hôn trã .. tham lam .. cuồng nhiệt. Đến khi Hùng dịu lại người thôi rung rẩy tôi mới dừng lại rồi rút môi ra. Tôi nhìn nó, đặt đầu trên vai tôi âu yếm nhẹ nhàng bào.
“Được mà con. … Không sao. Không sao đâu. Mẹ hiểu.”
Hùng đề yên trên vai tôi khá lâu. Một lát sau nó rụt rè đứng lên. Không nói gì nó chạy vào trong phòng tắm. Tôi như người không hồn bước về phòng mình. Trong lòng còn bàng hoàng những gì mới xảy ra. Người tôi như sau khi lên cơn sốt. Cái gì thế này? Tại sao mình có thể hôn con … như hôn ảnh vậy. Lại làm cho nó đạt khoái cảm! Riêng mình .. ôi … riêng mình tại sao mình cảm thấy thích? Chúa ơi tha tội cho con. Con đã làm 1 chuyện tội lỗi ghê gớm. Con đã phạm tội loạn luân rồi Chúa ơi. Tôi nặng nề gieo mình xuống giường. Đầu óc quay cuồng trống rỗng.
Sau 1 đêm dài trằn trọc đến gần sáng tôi mới ngủ được. Lúc tỉnh giấc thì đồng hồ đã 10 giờ sáng. Ánh sáng chiếu thẳng qua phòng len lỏi sau nếp gấp của tấm blind làm tôi chói mắt. Tôi tự hỏi tại sao Hùng không đánh thức tôi dậy làm đồ ăn sáng cho nó? Lúc nào tôi cũng không quên bồn phận cúa 1 người mẹ hiền kia mà. Tôi ngồi dậy nhìn vào trong tấm gương to dùng trang điểm. Tôi đấy sao? Khuôn mặt bơ phờ còn đâu nét tươi mát hàng ngày thường lệ. Tóc tai rối bù như ổ quạ, miệng môi nhợt nhạt như 1 con mẹ điên nào chứ đâu phải là 1 người đàn bà quyến rũ từng xinh đẹp nhất vùng thung lũng hoa vàng này?
Tôi xuống lầu uể oải bước vào trong bếp. Trên bàn ăn Hùng đề lại một cái bao thư và vài dòng chữ trên miếng giấy nhỏ Post-it màu vàng “Mẹ ơi, đây là hình con đã in ra đề mẹ gởi cho người ta. Con phải đi học. Con thương mẹ nhiều.”
Ngồi ôm đầu trong tay tôi không biết phải quyết định thế nào. Tôi phải làm sao đây? Ý nghĩ nếu tôi gởi cái hình này cho người ta lở mà người ta chụp lại phổ biến trên mạng thì sao? Tuy họ không có bản gốc nhưng cái gì cũng có thể xảy ra. Tôi thẩn thờ mở bao thư ra. Nhìn thoáng qua mấy bức hình tôi giật bắn người. Trời ơi … có thể nào thế này? Hình khá rõ. Trong đó hai người ngồi trên giường từ lúc bắt đầu cho đến lúc hôn nhau rồi đứng dậy. Rỏ là 2 người tình nhân chứ không là 2 mẹ con trong sự say mê hôn hít cuồng nhiệt thế kia. Chỉ có lúc nó bẽn lẽn chờ đợi cho đến lúc cuối đặt đầu lên vai tôi là thấy chúng tôi là 2 mẹ con thật sự mà thôi. Tôi không biết lúc nó chọn lựa và in các tấm hình này nó nghĩ thế nào. Riêng tôi, mặc cảm phạm tội lớn hơn bao giờ hết. Cơn buồn nôn lại đến khiến tôi muốn nôn ra … may mà mình chưa có ăn sáng.
Tôi đem cái laptop ra. Có email của người đàn ông đến. Ông ta tỏ vẻ rất hứng thú và vô cùng nôn nóng. Ông ta dùng chữ “we” tức là chúng tôi nên tôi đoán là 2 vợ chồng. Tôi lắc đầu không hiểu nổi. Tại sao có những kẻ đầu óc bệnh hoạn thế này .. mà họ có tiền nhiều để đốt thế không biết? Ông ta giải thích rất cặn kẻ cách dùng Paypal đề nhận tiền làm sao, rồi hối thúc tôi làm 1 cái account để nhận tiền cho mau. Tuy không muốn làm Paypal vì nó đòi hỏi tất cả chi tiết về cá nhân như địa chỉ, điện thoại, credit, vv nhưng vì quá cần tiền gấp nên tôi phải làm thôi. Chỉ tốn chừng 5 phút đánh máy là xong và tôi ngồi chờ Palpal chấp thuận.
Bên ngoài trời trở lạnh. Cái lạnh dể chịu của Bắc CA không quá gắt gao như miền đông hay ướt đẩm trên phía cực Bắc nước Mỹ. Không khí ờ đây đúng là thiên đàng, thật sạch, không quá lạnh và không quá nóng nên cây cối xanh tươi hoa đủ màu khoe sắc. Sau vườn những nụ hoa cúc vàng và anh đào bắt đầu hé nở. Những cây này do chồng tôi trồng lúc mới mua căn nhà mười mấy năm trước. Chúng nó bây giờ lớn nhanh nhưng tràn sức sống không như tôi bây giờ mệt mỏi cảm thấy mình già đi. Những con chim nhỏ humingbird loay hoay thật nhanh trên vài bông hoa rực rở nhất rồi vút đi như những mũi tên. Tôi cảm thấy cô đơn và thèm một vòng tay đàn ông khỏe mạnh. Khi chỉ 1 mình trong nhà những lúc này là lúc thấy mình lẻ loi nhất. Tôi bổng nhớ cái cảm giác hôn con ngày hôm qua. Rùng mình vì biết mình thật sự thích nó. Tôi lắc đầu mấy cái để dẹp ý nghĩ đó, đứng dậy sửa soạn đi tắm cho 1 ngày mới. Sáng nào tôi cũng vào Gym tập thể dục nhưng membership đã hết hạn 2 tháng nay. Có lẽ tôi phải chạy bộ ngoài công viên vậy.
Trong phòng tằm chồng tôi gằn gương đầy chung quanh. Ảnh bảo như thế khi tắm chung vời tôi có thể thấy hết mọi góc cạnh trên cơ thể mà ảnh cho là hoàn hảo nhất. Tôi trần truồng đứng nhìn mình trong gương. Sắp 40 mà bụng tôi không có chút mở thừa nhờ tập thể dục đều đặn 2 đến 3 tiếng mỗi ngày. Da tôi trằng, láng không có lấy 1 vết sẹo. Ngực căng dựng thẳng lên không cần sú chiêng. Cặp mông đầy đặn no tròn không lép như đa số đàn bà Á châu. Chồng tôi vẫn hay đùa là ai cũng như tôi thì bác sĩ giải phẫu phải đi ăn xin hết cả. Nhưng tôi hãnh diện nhất là khuôn mặt và dáng vóc cao như người mẫu của mình. Mắt mũi môi đều hoàn hảo tuy hai gò má khá cao. Có lẽ vì thế mà mình cao số hay chăng?
Tôi đặt tay lên ngực. Nhắm mắt tưởng tượng vòng tay yêu quí của chồng. Hai đầu vú cứng lên, tôi vân vê nhè nhẹ như trước đây ảnh vẫn hay làm lúc 2 vợ chồng tắm chung với nhau. Phía dưới tôi ướt thật nhanh. Tôi rất mẫn cảm. Tay tôi sờ xuống dưới. Bên dưới lớp lông đen mịn như lụa là chổ kích thích nhất ảnh hay rờ rẫm và hôn hít. Tôi bước vào trong bồn vuốt ve chính mình, tự thỏa mãn để làm giảm bớt niềm cô đơn trong tâm hồn. Trong 2 năm nay đây là lần đầu tiên tôi thủ dâm. Cơn khoái lạc đến thật nhanh khiến tôi quằn quại nẩy cao người tay móc sâu vào bên trong, lòng bàn tay ép mạnh trên cái mu cao cho tăng phần khoái cảm. “Ahhh hhh hhh” Tôi thở hắc ra. Trong người niềm bức rức dịu lại nhưng sự cô đơn lại tràn đến như thủy triều đang lên.
Nhờ credit chưa bị điểm xấu nên Paypal chấp thuận tôi rất nhanh. Tôi báo cho người ta biết và chỉ vài phút là thư của Paypal đến cho biết tiền đã nhận được. Tôi không biết là đáng lo hay mừng. Số tiền này đủ trã tiền tháng này và dư 1 ít đề tang trãi các chi phí khác, cọng thêm lương bán kem của Hùng thì tháng này tạm ổn. Nhưng còn 2 tháng tiền nhà chưa trã trước đó thì sao? Thôi tới đâu hay tới đó. Tôi lái xe ra bưu điện gởi Express cho họ những tấm hình quái đản này.
Những ngày kế đó chúng tôi trở lại cuộc sống 2 mẹ con bình thường như chưa có gì xảy ra. Tôi vẫn tự nhiên trước mặt con trai tôi. Hùng cũng thế, tuy đôi lúc tôi bắt gặp nó nhìn tôi đăm đăm rồi xấu hổ quay mặt đi. Mọi lúc chúng tôi vẫn gần gủi nhau. Ngày Hùng đi thi bóng rổ hay tennis tôi bao giờ cũng đi theo cổ vũ. Hôm nay SAT điểm về Hùng được gần tối đa khiến tôi mừng muốn rớt nước mắt.
Ông ta lại email cho tôi. Trong lá thư ông bảo đã nhận được hình và chất lượng cũng như hình thức thật quá sức tưởng tượng của họ. Họ bảo đây là những tấm hình giá trị và thật nhất từ lúc họ gởi quảng cáo lên mạng. Họ thú thật là nhờ những tấm này mà họ cảm thấy yêu đời hơn bao giờ hết?????? Thế là sao???? Nhưng rồi các dòng chử tiếp làm tôi tái xanh mặt mày muốn ngất đi. “Chúng tôi sẽ gởi $3000 nếu các hình tới có cảnh 2 mẹ con hôn và sờ mó nhau.” Tôi lập tức tắt cái laptop ngay. Trong đầu tôi chửi, “Đồ mất dạy, vô luân, vô đạo đức, vô văn hóa. Thứ khốn nạn thật chưa từng thấy trên đời.” Không bao giờ tôi có thể tưởng tượng có người có thể nghĩ ra điều quái gở này. Vừa thôi chứ! Chúng tôi là người chứ đâu phải con vật mà ông có thể đề nghị như thế? Sao ông với mẹ ông không sờ soạng nhau đi?
Trên đời này sao có nhiều người bệnh thế không biết! Ông hàng xóm lảng vảng rình rập nhìn lén qua hàng rào những lúc tôi phơi áo ngoài sân. Anh bạn vợ con đùm đề rủ tôi đi ăn rồi bảo .. yêu tôi, muốn bỏ vợ để lấy tôi! Kế nhà cặp vợ chồng Mỹ trằng mà con vợ sồ sồ mỗi lần chồng đi làm thằng Mỹ đen đưa thư đến là đem nó vào trong nhà cả tiếng sau mới thấy ra! Tôi thật là ngao ngán cho cái xã hội này. Tôi nhất định không trã lời ông ta vì tôi là 1 người phụ nữ có giáo dục, có học thức cao, có văn hóa. Nếu tôi trã lời chỉ sợ các lời viết ra bẩn thêm tay.
Trong các tuần tới tôi tạm quên đi nỗi lo tài chính. Hùng được 1 trường đại học nồi tiếng nhất miền Tây nhận nhờ học giỏi cọng thêm các sinh hoạt nhiệt tình trong và ngoài trường. Nó vào đại học sớm hơn 2 năm. Hai mẹ con tôi ôm nhau mừng rở. Riêng tôi cứ khóc mãi không thôi. Thế là trời cũng còn thương chúng tôi.
Tháng này lại đến lúc trã tiền nhà. Nổi vui chưa hết nổi lo lại đến. Thấy tôi dàu dàu nét mặt Hùng cũng đến an ủi hỏi han nhưng tôi không nói gì nhiều. Tôi lại lấy cái laptop mở lên. Mấy tuần nay tôi không vào coi email một phần vì sợ và còn giận qua lời đề nghị ghê tởm kia. Hôm nay vào tôi thấy 5 cái thư của ông ta. Ông ta cũng lập lại lời đề nghị trên trong mỗi lá thư, nhưng riêng thư chót ông mới gởi hôm nay họ đề nghị sẽ tăng lên $5000! Vì đã chuẩn bị tinh thần nên tôi không bị shock lắm. Nhưng số tiền quá lớn khiến tôi suy nghỉ lại. Số tiền này có thể cho tôi yên ổn trong vòng 3 hay 4 tháng với lối chi tiêu tiện tặn gần đây. Biết đâu lúc đó tôi kiếm được việc làm thì sao! Nhưng rồi tôi lại rối trí vì không biết phải nói với Hùng thế nào.
Một bửa ăn tối nặng nề trôi qua. Hùng nhìn tôi lo lắng. Nó gợi chuyện mấy lần nhưng tôi chỉ ừ hử cho xong. Nó thừa thông minh để biết tại sao nhưng nó chẳng làm gì được. Chuyện mấy tấm hình nó cũng biết nhờ chúng mà tháng này chúng tôi tạm yên. Tôi ăn đã xong nhưng chưa đứng lên. Hùng xin phép tôi dọn bàn rồi tự động rửa chén lau chùi bàn ghế tuy tôi ít khi để nó động đến. Tôi định mở miệng mấy lần mà dừng lại. Hai tay tôi bối rối vân vê tà áo pajama lụa. Đây là thói quen vô ý thức mỗi lúc không biết làm gì. Hùng lau bàn xong đứng sau lưng tôi. Nó ôm hai vai mẹ nó cúi xuống thủ thỉ.
“Mẹ đừng buồn quá mẹ ạ. Con thương mẹ.”
Tôi cầm chặc tay nó rồi bậc khóc nức nở.
“Con ơi … Mẹ không biết phải thế nào … Làm sao hở con. Tháng này làm sao có tiền? “
Hùng ấp úng.
“Con vô dụng qúa mẹ ạ. Đến giờ mà cũng không giúp được mẹ.”
Rồi nó cũng nấc lên giọng nói nghẹn lại. Tôi đứng lên quay lại ôm chặc nó vào lòng. Hai mẹ con đứng ôm nhau khóc lóc khá lâu. Một lát sau tôi cắn răng nói.
“Họ nói họ sẽ trã tiền nhiều hơn.”
“Ai ? … Ồ… con hiểu rồi mấy người đó. Họ muốn mình làm hình mới hở mẹ?”
Hùng đỏ mặt nhưng nó có vẻ nôn nóng. Trong mắt nó thấy một vẻ mừng khó tả. Tôi quyết định.
“Ừ thì hình mới. Tí nữa mẹ chỉ con làm sao con làm theo vậy nha?”
Tôi thấy Hùng rùng mình mấy lần qua cặp vú mềm mại của tôi. Vòng tay nó bổng siết tôi chặc hơn. Nó dúi đầu vào tóc tôi hôn hít rồi vụng về hôn lên tai lên má mẹ nó. Tôi cũng rùng mình. Vòng tay con tôi ấm quá, chặc quá làm tôi cảm thấy yên ổn hơn bao giờ hết. Tôi để yên cho nó hôn hít sau rồi ngẩng đầu lên hôn nhanh lên môi nó rồi đẩy nó ra.
“Được rồi. Thế này con nhé. Như lần trước con lên phòng chuẩn bị. Mẹ sẽ trã lời cho họ biết xong tí nữa mẹ vào.
Trở lại laptop tôi viết thư cho ông ta bảo đồng ý. Có lẽ họ đang mong chờ cả ngày hôm nay hay sao mà chỉ vài phút sau tôi được Paypal cho biết đã nhận được số tiền $5000 trong trương mục. Tôi vào phòng tắm làm vệ sinh, thoa tí dầu thơm lên cồ rồi ..nách. Cái quần lót hồng mỏng dính nhỏ xíu chỉ đủ che kín chổ đó tôi kéo dọc lên trên cặp đùi dài. Mấy sợi lông mọc có vẻ vô trật tự lòi ra 2 bên xilip tôi lấy nhíp nhổ đi. Mấy loại quần lót lớn bị chồng cho là nhà quê tôi đã cho vào thùng rác từ lâu. Định mặc xú chiêng vào không hiểu sao tôi lại cởi ra. Cái áo ngủ mỏng ngắn màu trắng có roan hững hờ che một nửa ngực thấy gò vú trắng nỏn cao ngất. Nó ngắn chỉ đủ che cặp mông đầy đặn mà chồng tôi không ngừng xoa bóp hay đánh khẻ mỗi khi làm tình kiểu thú. Tôi liếc nhìn mình trong gương rôi quay đi. Hai đầu vú tôi sượng cứng trên đôi quầng vú còn hồng to như đồng đô la chưa mấy thâm đen tuy chồng con bú đã nhiều lần. Bên dưới cái quần lót hồng lồ lộ phía trước một màu đen lúc ẩn lúc hiện. Chính tôi nhìn tôi còn thấy lôi cuốn không biết con tôi nghĩ sao. Nhưng có lấy tiền người ta thì phải lấy cho đàng hoàng. Tôi nghĩ vậy. Biết đâu chính họ sẽ giúp đở thêm cho mình sau này thì sao và lương tâm tôi may ra nhờ thế mà yên tĩnh hơn. Tôi nghĩ xa ra thế. Tôi đánh thêm tí má hồng và tô cặp môi với cây son hồng đậm rồi mới ra khỏi phòng.

Trang: 1 2 3 4

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: