truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Chương 23 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương
23.1 – Ngoài ý muốn

Buổi tối khi trở về nhà,
người làm đã chuẩn bị bữa tối rất phong phú, tâm trạng Đường Diệc Diễm khá tốt,
còn mở một chai vang đỏ để góp vui, thoải mái chè chén. Có lẽ hắn không
nghĩ rằng tôi lại dễ dàng tha thứ cho hắn như vậy? Nếu nói tha thứ, không bằng
gọi là thỏa hiệp đi! Như vậy, ít nhất có thể giảm bớt thương tổn, mà tôi đã sớm
chết lặng, đối với tôi mà nói, thuận theo sẽ không khó khăn đến vậy!

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm không ngừng gắp thức ăn cho tôi, trong mắt tràn đầy vui sướng, nếu
biết mẹ có thể thuyết phục tôi “dễ dàng” như vậy, có lẽ hắn đã sớm mời cả hai
đến đây.

“Đợi ba điều dưỡng thêm
một thời gian nữa, cơ thể khoẻ lại, anh sẽ sắp xếp cho ba mẹ đi du lịch một
chuyến thật vui vẻ!” Có lẽ Đường Diệc Diễm quá vui mừng, một chút cũng không
phát hiện ra sự khác thường của tôi.

Tôi chết lặng khẽ gật
đầu, để một người già không còn chân đi du sơn ngoạn thủy, cũng chỉ có hắn mới
nghĩ ra được, mặc kệ như thế nào, chỉ cần ba mẹ rời xa hắn là tốt rồi!

“Đêm nay, chúng ta cùng
ôm Tinh Vũ ngủ nhé!” Ý của Đường Diệc Diễm là hôm nay “đại xá thiên hạ”, tôi
còn thực sự có chút kinh ngạc!

“Một nhà ba người cùng
nhau!”

Một nhà ba người? Tôi
buồn cười muốn phản bác, người đàn ông làm hại ba tôi bị gãy chân, tàn nhẫn
khiến cho tất cả người thân bên người tôi phải rời xa, ngoại trừ tôi và hắn còn
dây dưa, ngoại trừ hắn và đứa trẻ cùng chung một dòng máu có liên quan, chúng
tôi… còn có thể gọi là một nhà ba người sao?

Buồn cười đến mức làm
cho người ta muốn rơi lệ!

Nhưng tôi cái gì cũng
không làm, chỉ chết lặng gật đầu, hung hăng cắn thức ăn trong bát, miệng chứa
đầy vị cay đắng!

Lâu như vậy rồi, đêm
nay, lần đầu tiên tôi mới cùng với Đường Diệc Diễm ngủ với con, Đường Tinh Vũ
hôm nay vô cùng sung sức, ở trên giường đùa nghịch, điên cuồng náo loạn hồi lâu
mới thấm mệt mà nặng nề ngủ.

Con nằm giữa tôi và
Đường Diệc Diễm, thân mình bé nhỏ mập mạp dang hết tay chân ra, bàn tay nhỏ bé
nắm thành quyền, khoát lên cánh tay của tôi. Thật nhỏ, tay tôi nắm lấy bàn tay
con, vẫn còn chừa ra, bàn tay nhỏ xinh như vậy, khi nào mới có thể trưởng thành
như mẹ đây, còn cả thân mình bé nhỏ này của con, bao lâu nữa mới có thể
 đứng tới đầu vai của mẹ? Thậm chí so với mẹ còn cao hơn? Còn nữa… khi nào
thì con mới có thể nói với mẹ rằng: “Mẹ, con yêu mẹ!” Bao giờ con sẽ biết đi,
biết chạy, biết nhảy. Thậm chí con còn có người con gái mà con yêu, kết hôn,
sinh con…

Nghĩ đến những chuyện
xúc động, mũi tôi cay cay, nhìn khuôn mặt ngẩn ngơ của tôi, một bàn tay vươn
lại đây, bao lấy, tay của tôi và con lập tức được che chở trong lòng bàn tay
của hắn. Tôi ngẩng đầu, Đường Diệc Diễm đang nằm nghiêng người, phức tạp nhìn
tôi: “Tại sao… lại khóc!”

Trong nháy mắt tôi muốn
che giấu, nước mắt lại trượt khỏi khoé mắt, lăn xuống dưới.

“Em chỉ đang nghĩ…. Còn
bao lâu nữa Tinh Vũ mới có thể lớn lên, em rất muốn nhìn thấy bạn gái của con!”
Cô gái mà Tinh Vũ thích nhất định sẽ rất tốt!

“Sao em lại nghĩ xa xôi
như vậy!” Đường Diệc Diễm buông tay, buồn cười lắc đầu, dùng ánh mắt trêu tức
liếc tôi một cái, ngón tay chạm đến khuôn mặt nhỏ nhắn của con. “Tiểu tử này
còn chưa được một tuổi đâu!”

Đúng vậy, còn chưa được
một tuổi? Còn có bao lâu… Ánh mắt của tôi trở nên xa xăm… Cảm giác là xa vời
như vậy, quá mức xa xôi!

“Duyệt Duyệt…” Đường
Diệc Diễm bắt lấy tay tôi, buộc ánh mắt tự do của tôi phải nhìn hắn. “Tất cả
đều đã trôi qua, sau này chúng ta sẽ vui vẻ mà sống, được không?”Tayhắn mơn
trớn trán tôi: “Cùng nhau sống thật hạnh phúc, cùng nhau già đi!”

Cùng nhau già đi? Tôi
khẽ gật đầu, trước kia tôi cũng từng nghĩ rằng nhất định phải cùng người mình
yêu chậm rãi già đi, nếu không có tất cả những chuyện kia, tôi cũng muốn một sự
vĩnh viễn, nhưng giờ đây… giờ đây… nói vĩnh viễn có phải rất buồn cười hay
không?

Thấy tôi gật đầu, Đường
Diệc Diễm cũng nhẹ nhàng thở ra, mặc kệ như thế nào, hắn chỉ quan tâm xem tôi
có đồng ý hay không, chỉ cần tôi gật đầu, chỉ cần tôi nhận lời, chính là đã nợ
hắn, cho dù tôi có hối hận, cho dù tôi có thoát đi, hắn cũng sẽ không từ thủ
đoạn buộc tôi thực hiện lời hứa, hắn chính là người như vậy, sớm có thói quen
đoạt lấy. Có lẽ hắn cũng từng muốn thay đổi, nhưng vì bản tính vốn có, hắn
không có cách nào thay đổi, hắn vô tình làm cho người đứng bên cạnh hắn thương
tích đầy mình.

Hắn vốn dĩ chính là một
dã thú, vĩnh viễn chỉ hợp với việc cô độc đứng trên điểm cao nhất, một mình
liếm láp miệng vết thương, không ai có tư cách đứng bên người hắn, cũng chẳng
có ai dám, vinh quang bốn phía quanh hắn chính là mũi nhọn, vô tình thương tổn
mỗi một người muốn tới gần.

“Tiểu tử này thật đúng
là có thể ngủ?” Ánh mắt Đường Diệc Diễm chuyển qua gương mặt đang say ngủ của
con, trong mắt tràn đầy ánh sáng nhu hòa. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hắn
thương tiếc nhìn con như vậy, có lẽ là dấu hiệu tốt, dù sao con lớn lên dưới sự
bao bọc của hắn, tôi sẽ không cần lo lắng con sẽ bị thương tổn, ngược lại hẳn
là nên lo lắng, liệu con có làm thương tổn những người vô tội giống như ba nó
hay không, là tốt hay là xấu?

Nhìn Đường Diệc Diễm nhẹ
nhàng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của con, biểu tình gian tà, tiểu tử
kia có vẻ khó chịu quyệt miệng, phát ra tiếng nức nở, thân mình béo mập theo
bản năng hướng vào trong lòng tôi, bàn tay nhỏ bé giật giật, cuối cùng, đầu
cũng dừng lại trước ngực tôi.

“Tiểu tử này thật đúng
là biết hưởng phúc!” Đường Diệc Diễm bất mãn muốn kéo thân mình của con lại,
tiểu tử kia lại cùng hắn khiêu chiến, cố ý rúc vào lòng tôi, mắt nhắm mắt mở,
cái miệng nhỏ nhắn bất mãn chu lên.

“Diệc Diễm!” Tôi gạt tay
Đường Diệc Diễm ra, ôm lấy thân mình của con, cuống quýt vỗ về con tiếp tục đi
vào giấc ngủ, bàn tay nhẹ nhàng vỗ đầu vai của con, con bất an mấp máy vài lần
rồi chậm rãi ngủ, thân mình gần như dính luôn trên người tôi, gắt gao dựa sát
vào.

Đường Diệc Diễm không
vừa ý vì bản thân bị phớt lờ, thân mình cao lớn nhích tới gần hai mẹ con
tôi. “Thật đúng là hối hận đã cho tiểu tử này nằm giữa!” Giọng nói của Đường
Diệc Diễm mang theo bất mãn, khi ánh mắt hắn nhìn thấy cổ áo tôi bị con kéo
xuống, đôi ngươi bỗng trở nên ám trầm.

Chương
23.2 – Ngoài ý muốn

Tôi đương nhiên hiểu hắn
muốn gì, nhưng vẫn tiếp tục vỗ nhẹ thân mình của con, làm như không thấy.

Đường Diệc Diễm đột ngột
ôm lấy con từ trong lòng tôi, đặt xuống chiếc giường nhỏ bên cạnh, con dựa vào
mấy món đồ chơi bé xíu trên giường, gắt gao ôm chặt, say sưa ngủ.

“Diệc Diễm!”

“Đường phu nhân, bây giờ
em nên chăm sóc ông xã của mình đi chứ ” Đường Diệc Diễm ngồi trở lại giường,
khoái trá ôm lấy tôi, bắt chước tư thế vừa rồi của con, gắt gao dựa sát vào
người tôi.

Tôi bất an giãy dụa.

loading...

“Một lát, chỉ một lát
thôi, hãy quên tiểu tử kia!” Giọng của Đường Diệc Diễm lộ ra bất đắc dĩ, cơ thể
chúng tôi dán chặt vào nhau không có một khe hở.

Tôi nhắm mắt lại, mặc
hắn ôm, hít lấy mùi hương độc đáo từ  cơ thể của hắn đang lan toả khắp
xung quanh, chỉ cần một lát, quên đi mọi thù hận, quên tất cả áy náy, trước mắt
chỉ có người đàn ông tôi yêu, không phải Đường tổng đại danh cao vời vợi, không
phải ác ma tâm ngoan thủ lạt, chỉ có cha của con trai tôi, chỉ có chồng của
tôi!

oOo

Gần đây Đường Diệc Diễm
vội vàng khuếch trương kế hoạch tiến ra hải ngoại, thường xuyên bận rộn đến tận
nửa đêm mới có thể trở về, điều này làm cho tôi có nhiều thời gian ở bên cạnh
con hơn. Sau khi xác định Đường Diệc Diễm không còn tiếp tục thương tổn Tinh
Vũ, tôi mới yên tâm lớn mật yêu chiều con giống như trước, vú Trương cũng vì
thế mà tỏ ra vui mừng.

Mỗi đêm Đường Diệc Diễm
về muộn, tôi đều ngủ cùng với con, nhưng thường là tỉnh lại trong lòng Đường
Diệc Diễm, còn con đã sớm bị hắn đặt trên chiếc giường nhỏ. Hiện tại, Đường
Diệc Diễm rõ ràng rất chiều chuộng con, hắn có thể cho phép Tinh Vũ ở trên đùi
hắn làm nũng, thậm chí còn nghịch ngợm nhéo nhéo hai má của con, nếu không có
những chuyện trước đó, chúng tôi có lẽ sẽ thật sự hạnh phúc!

“Về Mĩ?” Tôi nhìn mẹ,
nhíu mày, tuy rằng vẫn biết ngày này nhất định sẽ đến, cũng biết nó sắp tới,
nhưng khi chính tai nghe mẹ nói ra, lòng tôi vẫn nhịn không được mà dâng lên
một nỗi chua xót.

“Ba con có vài người bạn
đồng hương khá hợp tính ở Mĩ, nói là muốn ba con trở về chơi cờ với họ. Con và
Diệc Diễm cũng hòa hợp rồi, ba mẹ cũng yên tâm trở về!” Mẹ gắt gao nắm lấy tay
tôi. “Duyệt Duyệt, chỉ cần con hạnh phúc là mẹ yên lòng rồi!”

Hạnh phúc? Tôi chua xót
cười: “Mẹ, ba mẹ nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân mình! Con thật sự rất
muốn sống cùng ba mẹ!” Giống như trước, một nhà ba người, bình thản, vui vẻ mà
sống. Tuy rằng không có cơm ngon áo đẹp, nhưng cũng không đau khổ như bây
giờ!

“Ngốc ạ, đã có chồng rồi
mà còn quấn lấy mẹ như vậy sẽ bị cười cho đấy!” Bàn tay mẹ mơn trớn khuôn mặt
của tôi, khóe miệng run run.“Con gái của mẹ cũng đã làm mẹ rồi!” Vừa dứt lời,
nước mắt lập tức rơi xuống.

“Mẹ!” Tôi ôm chặt mẹ.
Mẹ, con rất muốn nằm trong lòng mẹ mà làm nũng, mẹ có biết nỗi khổ của con
không? Có biết sự tra tấn mà con đang phải chịu không?

“Được rồi, hai mẹ con bà
mà còn khóc sướt mướt như trẻ con thế kia, Tinh Vũ sẽ cười cả hai cho mà xem!”
Ba ngồi ở đầu giường ôm Tinh Vũ, con ở trong lòng ba ngây ngô cười, nhìn chúng
tôi một cách hiếu kì, cho dù ba nói như vậy, nước mắt vẫn cứ nhập nhoè.

“Ba mẹ, sau này có dịp…
con nhất định sẽ đưa Tinh Vũ đến thăm ba mẹ!” Nhất định, nhất định phải vui vẻ!

Phụ tôi đẩy xe của con,
mẹ tiễn chúng tôi đến tận cửa bệnh viện. “Duyệt Duyệt, con đi trước đi, cả nhà
chúng ta sẽ tụ họp sau, con nói với Diệc Diễm nhé, gần đây nó cũng bận bịu, con
phải quan tâm nhiều đến thân thể của nó đấy!”

“Con biết rồi, mẹ!” Tôi
khẽ gật đầu. “Mẹ quay về chăm sóc ba đi!” Tôi ngồi xổm xuống, kéo bàn tay nhỏ
bé của Tinh Vũ. “Tinh Vũ, nào, chào tạm biệt bà ngoại đi con! Tạm…biệt…!”

Con vẫy vẫy bàn tay mập
mạp, tôi buồn cười đứng lên, lại thoáng nhìn thấy…

“Mẹ, mẹ giúp con trông
Tinh Vũ một lát, con có chút việc!” Tôi đem xe đẩy của Tinh Vũ giao cho mẹ, khi
mẹ vẫn còn đang nghi hoặc nhìn nhìn, tôi vội vàng đuổi theo bóng người quen thuộc
kia!

“Mẹ!” Tôi lớn tiếng gọi
người đang đi phía trước, người đó xoay người lại, quả nhiên tôi không có nhận
lầm, đó là mẹ của Đường Diệc Diễm. Chỉ có điều, lúc này, khuôn mặt luôn luôn
được che dấu một cách tỉ mỉ lại tái nhợt đến như vậy, tơ máu che kín cả hai
mắt, dáng vẻ mệt mỏi nhìn tôi, còn người bà ấy đang đỡ lại là…

Tôi sợ hãi lui về phía
sau vài bước, kinh ngạc nhìn người đang đứng trước mắt, đây… đây vẫn là Đường
Tỉ Lễ sao? Vẫn là người luôn ngụy trang và đầy dối trá – Đường Tỉ Lễ sao?
Người đàn ông trước mắt này, chỉ mặc một chiếc áo lót quá khổ, bẩn thỉu làm cho
người ta buồn nôn. Mái tóc luôn được hắn cẩn thận tỉ mỉ buộc phía sau đầu giờ
đây cũng rối tung, bay tán loạn, đáng sợ nhất là vẻ mặt của hắn, miệng Đường Tỉ
Lễ ngoác rộng, ánh mắt vô thần, miệng cứ lẩm nhẩm nhắc đi nhắc lại điều gì đó,
nước bọt còn phun ra ở khoé miệng, hai tay vặn vẹo trước ngực một cách không tự
nhiên, cười đến ngơ ngẩn, nếu nhìn kỹ, trên mặt hắn gần như toàn những vết trầy
xước, ngay cả trên người cũng vậy, thoạt nhìn tựa như một người… Ngốc.

Không phải mắng chửi
người, mà quả thực hắn giống như một người có vấn đề về não!

Tôi khiếp sợ che miệng
lại… Không thể tin được những gì mình đang nhìn thấy, liếc về phía Đường mẫu,
bà ấy lại chật vật thở dài, trong mắt tràn đầy nỗi chua xót… thân mình cao lớn
của Đường Tỉ Lễ cuộn lại trên mặt cỏ, hai tay đùa nghịch mấy hòn đá nhỏ, vô tư
chơi đùa.

Đường mẫu bất đắc dĩ rời
mắt đi, thở dài:“Bởi vì một vài nguyên nhân mà…”

“Mẹ!” Tôi bình tĩnh ngắt
lời bà ấy. “Con biết, là vì Diệc Diễm! Con biết anh ấy đã làm những gì với
Đường Tỉ Lễ!” Chỉ là không nghĩ tới, vốn dĩ tưởng rằng hắn đã mất tích, vậy mà
lại hoá điên!

Đường mẫu có chút khiếp
sợ nhìn tôi, chua xót cười: “Thật ra, mẹ đã sớm biết Diệc Diễm sẽ đối phó với
cậu của nó, lúc hai đứa kết hôn, mẹ cũng từng nghĩ đến việc nhờ con khuyên nhủ
Diệc Diễm…” Thì ra, lần đó tôi thật sự không đoán sai, Đường mẫu đúng là có
chuyện muốn nói với tôi!

“Nhưng mà… Mẹ lại do dự…
Cho đến… Cho đến khi xảy ra chuyện kia, cái chết của người phụ nữ đó là sự đả
kích vô cùng lớn đối với cậu, cậu lập tức suy sụp, không ăn không uống, chỉ
nhốt mình trong phòng, hàng đêm đều gặp ác mộng, không ngừng hét chói tai, điên
cuồng gào thét… sau đó thì…” Đường mẫu nói đến chữ  cuối cùng bỗng biến
thành tiếng nghẹn ngào nức nở, trong mắt che kín sự tang thương. “Trước kia, mẹ
cũng không biết rõ mình muốn cái gì, tranh đi đấu lại, thậm chí còn chịu đựng
việc chồng mình có người phụ nữ khác ở bên ngoài, tất cả đều là vì thứ gì đó mà
chính mình cũng không giải thích nổi nguyên nhân, kết quả là, ngay cả con trai
mình cũng sợ, rốt cuộc lại được đến cái gì, thân tình xa cách? Chồng phản bội?
Diệc Diễm biến thành như bây giờ đều là mẹ làm hại, người làm mẹ như mẹ đây
không có trách nhiệm, từ bé đã dạy nó suy nghĩ phải đoạt lấy, cho nên mới làm
cho nó trở nên tàn nhẫn, vô tình như ngày hôm nay.”

“Cái gì cũng không có,
bây giờ, nhìn thấy em trai điên rồi, mẹ mới hiểu ra, chúng ta đều là người một
nhà, đều chảy chung một dòng máu, vậy mà lại không ngừng tranh đấu. Thực ra,
chúng ta mới là những người đáng thương nhất trên thế gian này!”

“Mẹ!” Đúng vậy, rốt cuộc
tất cả đều là vì cái gì? Tôi nắm chặt bàn tay của Đường mẫu, người đàn bà quý
phái của ngày xưa đã sớm vô tình tiêu tan đi nhuệ khí.

Có đôi khi, tình cảm của
một người thay đổi, mấy chuyện chấp nhất cũng sẽ trở nên không quan trọng, nhìn
bộ dạng Đường Tỉ Lễ, tôi còn có thể nói cái gì đây? Hắn đã bị sự thống khổ tra
tấn, người phụ nữ mình yêu ở trước mặt mình bị… hoá ra những gì bản thân vẫn
theo đuổi cũng hoá thành bọt nước, chúng tôi có thể nói là sai lầm của người
nào đây?

“Mẹ, nếu có rảnh thì
thường xuyên đến chơi với Tinh Vũ đi!” Tôi không nói thêm điều gì nữa, tay nhẹ
nhàng đặt lên đầu gối, ánh mắt khẽ liếc Đường Tỉ Lễ đang đứng ở phía xa
kia một cái. “Cậu ở bệnh viện nào ạ?”

“Diệc Diễm…” Đường mẫu
khó xử nhìn tôi. “Diệc Diễm luôn phái người theo sát cậu của nó, nhưng cũng
không cho phép bất cứ ai giúp đỡ cậu, mẹ cũng phải mất rất nhiều công mới tránh
được tai mắt của mấy người đó… Bây giờ đành phải tạm thời bố trí cho cậu ra ở
trại an dưỡng tinh thần ở ngoại ô.”

Không ngờ Đường Diệc
Diễm… lại làm như vậy? Thật sự là tàn nhẫn, mặc kệ Đường Tỉ Lễ là điên thật hay
điên giả, nhưng khiến cho hắn buồn bã, khổ sở sống trên đời này, ngay cả quyền
được chọn cái chết cũng không có, chỉ sợ là hình phạt tàn nhẫn nhất đối với
hắn!

Chỉ là, Đường Diệc Diễm
thật quá độc ác, bức tử cô giáo, bức điên cậu của mình, đây là kết quả mà hắn
muốn? Hắn còn hại chết Qua Nhan vô tội, tự tay đẩy Qua Nhan rơi vào cái chết,
vừa nghĩ đến những chuyện đó, tôi lập tức cảm thấy trái tim băng giá, cho dù
hắn có nói, có giải thích đạo lý rõ ràng đến đâu cũng không thể phủ nhận được
việc hắn đã trực tiếp hại chết hai mạng người vô tội, mà họ đều là bởi vì có
cùng một nhịp thở với tôi, đều là bởi vì cùng quen biết tôi?

Làm thế nào, rốt cuộc
phải làm thế nào mới có thể rửa sạch một thân tội nghiệt này đây!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: